[Truyện ngắn] [Fiction] Siêu Cấp Biến Thái Của Tôi - Sói Quỷ

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Sói Quỷ

✢Trưởng Lão ✢Vnar✢
Moderator
Tác giả
Đầu Lâu Động
Point
4,726
#1
Siêu Cấp Biến Thái Của Tôi
Tác giả: Sói Quỷ
Thể loại: Ngôn tình lãng mạn
Rating: Học sinh cấp 3 trở lên
Tình trạng: Tự sáng tác (Hoàn thành)
Lịch đăng: Không cố định
Độ dài: Truyện ngắn (6 chương)

Giới thiệu truyện:
Siêu cấp biến thái của tôi là câu chuyện rất lạ lùng về cách thức biến thái của chàng trai tên Hắc Thần Ngôn, vào lúc nửa đêm anh gọi điện cho cô và bắt cô chụp ảnh của mình cho anh xem, nếu không anh sẽ không tài nào ngủ được? Mỗi ngày anh đều làm thế, cứ mỗi lần cô nhờ anh chuyện gì anh đều kì kèo ảnh cô làm phần thưởng trả công, anh còn đặc biệt lưu tên cô là Khoái trong điện thoại. Còn cô Lục Tử Xi xinh đẹp và có tài nhưng cũng hạn hán lời, sa mạc lời và kiệt quệ lời, đôi lúc mù quáng bị anh dụ nhưng lại rất đáng yêu khiến cô không nỡ từ chối, rất nhanh trí cô đặt cho anh danh hiệu Siêu cấp biến thái.​

Lời văn có phần kích thích người đọc suy nghĩ trong tối, lối viết sở trường vượt ngàn dặm xa khiến người nghe dở khóc dở cười hoặc là “cười ra nước mắt”, tác giả sẽ đưa bạn vào một cuộc tình “không trong sáng”, ở đó bạn có thể nhận ra có lúc mình phải là kẻ không có trái tim, để nó ngừng đập trong giây lát, cùng vui, cùng buồn, cùng khóc, cùng cười và cùng đấu tranh giữ lấy hạnh phúc. Sẵn sàng hy sinh bản thân mình để biến ước mơ trở thành hiện thực.​
 

Sói Quỷ

✢Trưởng Lão ✢Vnar✢
Moderator
Tác giả
Đầu Lâu Động
Point
4,726
#2
Siêu Cấp Biến Thái Của Tôi
Tác giả: Sói Quỷ
Chương 1: Khoái… em tên gì?
Tại trường Đại học Sư phạm của thành phố Mạc Châu. Khối lớp Sư phạm văn, sinh viên đang chăm chú vào bài thuyết trình của lớp phó Lục Tử Xi về tác phẩm “Ông già và Biển cả - Hê Minh Uê”.

Trích đoạn trong tác phẩm: Nhân vật trung tâm của tác phẩm là Xan-ti-a-gô, một "ông già" đánh cá người Cuba, 74 tuổi. Suốt 84 ngày liền, ông lão không bắt được một mống cá nào, dân làng chài cho rằng lão đã “đi đứt” vì vận rủi. Cậu bé Ma-nô-lin cũng bị cha mẹ không cho đi câu chung với lão nữa. Vào ngày thứ 85, lão quyết định ra khơi trước khi trời sáng. Lần này lão đi thật xa, đến tận vùng Giếng Lớn. Khoảng trưa, một con cá lớn cắn câu, kéo thuyền về hướng tây bắc. Sáng ngày thứ hai, con cá nhảy lên . Đó là một con cá kiếm, lớn đến nỗi trước đây lão chưa từng nhìn thấy. Con cá lại lặn xuống, kéo thuyền chạy về hướng đông. Sang đến ngày thứ ba, con cá bắt đầu lượn vòng. Dù đã kiệt sức, lão kiên trì thu ngắn dây câu, rồi dốc toàn lực phóng lao đâm chết được con cá, buộc nó vào mạn thuyền dong về. Nhưng chẳng bao lâu nhiều đàn cá mập đánh hơi được đã lăn xả tới. Từ đó đến đêm, lão lại đem hết sức tàn chống chọi với lũ cá mập phóng lao, vung chày, thậm chí dùng cả mái chèo để đánh giết được nhiều con, đuổi được chúng đi, nhưng lão biết con cá kiếm của mình thì chỉ còn trơ lại một bộ xương. Đến khuya, đưa được thuyền vào cảng, về đến lều, lão vật người xuống giường và chìm vào giấc ngủ, rồi mơ về những con sư tử.

Kết thúc bài thuyết trình cả lớp đứng dậy vỗ tay, không một ai phủ nhận Lục Tử Xi là một cô gái tài sắc vẹn toàn, mặc dù mới tuần trước cô bước qua tuổi hai hai, nhưng vẻ ngoài vừa đáng yêu xinh đẹp, cộng thêm sự thông minh và tốt bụng, Lục Tử Xi được lòng của rất nhiều sinh viên và giảng viên trong trường, nhiều nam sinh thầm thương trộm nhớ cũng là điều tất yếu, tuy nhiên cô chỉ đặt họ ở một khoảng cách an toàn đủ để họ hiểu rằng “chúng ta không thể tới với nhau” đó là tình bạn.

……

Mạc Châu là thành phố lớn nhất vùng phía nam, là điểm đến của nhiều sinh viên trong tất cả các ngành, được mệnh danh là Mạc Châu thành phố Đại học, điểm thu hút và đặc biệt nhất nơi đây là tập hợp tất cả các trường Đại học lớn nhỏ, trong tất cả các ngành, người dân muốn sinh sống tại đây đều phải mở kí túc xá mang tên mình và cùng một mức giá đối với sinh viên.

Ký túc xá tư nhân Tiến Đạt cách trường hai cây số, Lục Tử Xi thuê phòng trọ và sống tại đó cũng gần bốn năm, căn phòng khá rộng rãi và đầy đủ tiện nghi, mỗi tội thiếu điều hòa, máy giặt và tủ lạnh thì sẽ siêu đẳng hơn.

Lục Tử Xi từ nhỏ rất thích tự lập và muốn được đi một nơi nào đó cách xa nơi mình sinh sống, nên cô chọn thành phố Mạc Châu, nếu đi xe khách thì mất một ngày một đêm và đi xe máy thì mất hai ngày một đêm, cũng không phải vì cô ghét gia đình, mà chỉ đơn giản là cô thích được khám phá vùng đất mới.

Nhạc chuông điện thoại lí lắc vang lên bài “I Took A Pill In Ibiza”, Tử Xi từ trong nhà tắm bước ra, cô mặc quần áo ngủ màu hồng, phảng phất mùi sữa tắm “the boy” và mùi dầu gội Biotin xuất xứ từ Mỹ. Vì được ông trời ban tặng cho Tử Xi có một làn da trắng hồng tự nhiên, nên cô dành tiền cho việc chăm sóc tóc của mình.

Nhìn tên trên màn hình, Tử Xi nhíu lông mày, lưỡng lự một lát cô mới nghe máy.

“A lo!” Giọng cô chán chường nói qua điện thoại, không muốn nghe cuộc gọi này.

“Khoái… cô tên gì?” Bên đầu dây là giọng của nam thanh niên tuy nhỏ tuổi nhưng rất “chững chạc”.

Hắc Thần Ngôn mỉa mai, dùng một nụ cười bán nguyệt, hắn cũng hiểu lý do Tử Xi nghe máy chậm, chắc chắn cô đang hận và căm ghét hắn bội phần, nhưng điều đó với hắn không quan trọng, phương châm của Hắc Thần Ngôn là làm những việc mà người khác ghét. Quả là người sáng suốt.

Tử Xi phát sợ kẻ biến thái mọi lúc như thế này, nhấn mạnh giọng qua điện thoại: “Anh còn câu hỏi nào khác không?”

Thần Ngôn rất quyết chí: “Không? Nếu cô không trả lời câu trên thì tôi không chuyển qua câu thứ hai.”

Tử Xi bất mãn rít lên một tiếng: “Tôi là Lục-Tử-Xi! Hừm… Đừng có suốt ngày hỏi tôi câu này nữa?” Trong lòng cô căm tức không nói nên lời, chỉ muốn bóp chết hắn ngay lập tức.

“Không phải? Cô đâu phải Tử Xi, cô là Khoái… mà!” Thần Ngôn cười chêu tức cô qua điện thoại.

Máu nóng cô dồn lên não, nhưng vẫn phải nhịn để hỏi: “Anh định nghĩa xem Khoái là gì? Mà sao suốt ngày anh ví von cho tôi.”

Thần Ngôn nhăn trán giả vờ suy nghĩ trong giây lát, nhưng trước mặt hắn là laptop định nghĩa về Khoái.

“Tôi tra google, hiển thị rất nhiều kết quả về tên cô… cô muốn nghe kết quả đầu tiên, hay thứ hai, thứ ba, bốn, hay thứ năm?”

“Nào cũng được.” Tử Xi thở dài hạn hán lời, chợt nghĩ cũng có lúc hắn “ngu ngốc” mà xài tới google.

Thần Ngôn chọn vào kết quả đầu tiên, nói vọng qua điện thoại, một tay kéo chuột xuống đọc: “Khoái có hai loại… ở người và sinh vật. Cô nghe loại nào?”

Tử Xi tức lộn ruột: “Thế anh là người hay sinh vật?”

Thời gian chờ đợi, Lục Tử Xi mở laptop lên để làm vài việc học tập cá nhân, cô cũng là một người viết lách, viết văn, viết truyện rất được, một số tác phẩm đã được xuất bản và được một lượng độc giả ưu ái dành những lời khen tích cực.

……

Hai tháng trước!

Tại thư viện sách lớn nhất ở thành phố Mạc Châu. Lục Tử Xi và bạn cùng lớp tới đây lựa chọn vài quyển văn học cận đại vì sắp tới là bài thuyết trình đầu tiên của nhóm.

Là một cô lớp phó xinh xắn và gương mẫu, cô luôn đi đầu về tác phong làm việc nhóm, phân công nhiệm vụ cho từng thành viên rất rõ ràng, duy chỉ có một điều làm cô cực là cô luôn phải tổng hợp bài, làm file word và power point.

Hứa Mạn Sa là người bạn rất thân, luôn làm những điều tốt đẹp nhất cho Lục Tử Xi, nhiều người dễ lầm tưởng họ có mối quan hệ không rõ ràng, vì thường xuyên thấy Lục Tử Xi ngồi sau xe ôm rất gọn vào eo cô. Hứa Mạn Sa lái xe lại cạ lưng vào ngực Lục Tử Xi.

Tử Xi chọn được bốn quyển và quay sang hỏi cô: “Mạn Sa. Tớ thấy bốn cuốn này rất được! Nhưng chỉ được lấy hai, cậu nghĩ là cái nào?”.

Mạn Sa vuốt cằm ra vẻ rất tri thức “Tớ nghĩ mang ra cân thử? Quyển nào nặng hơn thì lấy?”

“Hợp lý ha! Bốn quyển này đều ngang nhau về hình dáng, kích thước và trọng lượng?” Tử Xi cốc nhẹ lên đầu Mạn Sa.

Cả hai đang tranh luận rất sôi nổi, cô thu ngân đi tới đưa cho Tử Xi một phong bì thư. “Tử Xi, có một độc giả gửi lá thư này cho em? Còn muốn đưa tận tay cho em.”

Tử Xi nhận lấy phong bì thư màu hồng “Cảm ơn chị!”

Mạn Sa cười thầm “Chắc độc giả này ngưỡng mộ tài năng của cậu lắm, viết cả một bức thư mà!”

“Ừm, chắc là vậy! Thôi bốc đại hai quyển cận đại này, chúng ta về thôi!” Tử Xi cười nhạt.

Trở về phòng, Tử Xi quên luôn bức thư, cho tới chiều tối cô tắm và đi ăn sau đó mới mở quyển văn học cận đại ra xem thì bức thư rơi xuống, cô cốc nhẹ đầu rủa thầm “Mình quên mất lá thư.”

Cô cũng đoán già đoán non được nội dung? Nhưng đến khi nhìn vào bức thư cô mới thấy, sự thật không như mơ.

Độc giả: Hắc Thần Ngôn

Gửi tác giả: Lục Tử Xi

Nội dung: Cô cho tôi xem ảnh hiện tại của mình chứ? Mười giờ tối nay tôi sẽ đòi lần hai, cô có thể từ chối, nhưng… cô sẽ gặp rắc rối!

Chúc cô một buổi tối vui vẻ!

Đọc dòng chúc phía cuối, Tử Xi thấy điệu mỉa mai. Nhưng cô vô tư nhìn đồng hồ đã gần chín giờ. Cô cười nhạt ném bức thư vào thùng rác, cảm thấy có một người bị điên “không hề nhẹ”.
 

Sói Quỷ

✢Trưởng Lão ✢Vnar✢
Moderator
Tác giả
Đầu Lâu Động
Point
4,726
#3
Siêu Cấp Biến Thái Của Tôi
Tác giả: Sói Quỷ
Chương 2: Anh có phải Biến Thái?
Mười giờ tối tại trung cư cao cấp ở thành phố Mạc Châu, Hắc Thần Ngôn trong bộ dạng vô cùng gợi cảm và cuốn hút, hắn mặc áo choàng tắm, để lộ ngực săn chắc, ngồi bên bàn máy tính.

Hắc Thần Ngôn là một lập trình viên kỹ thuật máy tính rất cừ, hắn mới chỉ hai mươi tuổi, là sinh viên năm hai Đại học Công nghệ thông tin, hắn được rất nhiều nữ sinh thầm thương, nhưng vẻ mặt bất cần, hắn khiến nhiều người khác ganh ghét và nghĩ hắn kiêu ngạo.

Một màn “dụ dỗ ngọt ngào” hắn đã kết bạn được với Tử Xi và đòi hình.

“Cậu biết mấy giờ rồi không? Có định cho người khác nghỉ ngơi?” Đã hơn mười một giờ, Tử Xi khá bực trong lòng, quả là con người hắn không dễ tha nếu như chưa đạt mục đích.

“Ù huê! Cô đừng lấy hình đã chụp rồi hoặc đã qua chỉnh sửa? Bởi tôi đã xem toàn bộ.” Hắc Thần Ngôn vẫn không giảm độ mỉa mai, phớt lờ câu tức của cô.

“Cậu là ai? Cậu muốn gì ở tôi?” Lục Tử Xi vì quá cáu gắt mà quên việc chính, ngay từ lúc đọc bức thư cho tới bây giờ cô vẫn chưa biết mục đích của hắn là gì.

“Hắc Thần Ngôn, một độc-giả-trung-thành của cô, tôi đã đọc tất cả các tác phẩm cô viết, chính vì thế tôi muốn biết con người cô như thế nào?” Hắn xoa trán, uống cốc sữa để bên bàn và tiếp tục nói: “Những tấm hình giả tạo trên camera 360 hay 720 tôi đã từng dùng thử, tuy nhiên tôi không thể chấp nhận một tác giả tôi hâm mộ phải sống-ảo dùng đến chúng, nếu như cô làm ngay bây giờ thì tôi sẽ tin cô và vẫn trung thành với các tác phẩm sắp tới.”

Tử Xi định nói tiếp “Nhưng tôi không cần cậu là độc giả.” Hắn liền chặn ngang.

“Hơn nữa, tôi còn khiến cô có một lượng độc giả cực kỳ tâm huyết, sẽ thường xuyên viết thư và nhận xét từng chương trong tác phẩm, tới lúc đó chắc chắn cô sẽ có một phần thưởng hậu hĩnh.” Hắn tự cười bản thân mình, lần đầu vì một cô gái mà phải đánh đổi nhiều calo quá.

Trong đầu hắn liền nghĩ tới chuyện trai gái, tiêu tốn nhiều sức, cơ thể toát mồ hôi, và những tiếng rên, la thất thanh. Thực tế ngay phòng kế bên, hắn phát hiện mình chưa đóng cửa sổ.

Thời buổi công nghệ hiện đại, việc quan hệ chẳng còn là điều bất thường mà nó đã trở nên quá bình thường, ngay từ lúc còn học cấp ba, Thần Ngôn đã từng thấy nhiều cặp ôm, hôn nhau rất tự nhiên trong công viên, lúc đó hắn cảm thấy phản cảm. Nhưng sau các tiết dạy Sinh do thầy Tào đứng lớp, bản thân sinh viên vốn đã suy nghĩ đen tối và thôi thúc sự tò mò, hắn còn nhớ rất rõ một câu của thầy “Sản phẩm xxyy là sự kết hợp lực ra vào hai yếu tố xx và yy”. Thầy còn miễn phí cho cả lớp một câu chuyện với tiêu đề “vòng luẩn quẩn của củ khoai”.

“Ăn khoai – Nóng bụng – Không ngủ được – Sinh con – Tiếp tục ăn khoai – Và nóng bụng – Lại không ngủ được – Rồi sinh con". Nam sinh thì cười khoái chí, nữ sinh nhìn nhau e thẹn.

Ở độ tuổi trưởng thành trở đi, tuy là không được học qua trường lớp, hoặc là sự nhắc nhở của người thân trong gia đình, hắn vẫn tự mình tìm hiểu những chuyện trai gái, hắn còn tự “hổ thẹn” với bản thân có một thời gian mê chuyện đó như cơm bữa.

Hắn mải suy nghĩ, khi nhìn lại màn hình đã thấy ba tấm hình của Tử Xi, miêu tả chút nào: điều hắn ấn tượng có lẽ là làn da trắng hồng tự nhiên, cô mặc áo hai dây màu hồng, tóc nhuộm nâu và búi cao, đôi môi hồng và ngồi chụp trước gương.

Hắn xem xét ba tấm ba biểu cảm trên khuôn mặt khác nhau, hắn chọn ngay tấm đầu vì nhìn đôi môi “tinh quái”, gửi lại cho Tử Xi kèm thêm câu nói: “Tôi lưu lại tấm này, cảm ơn cô nhiều, cô ngủ ngon, chúc cô một buổi tối vui vẻ”.

Tử Xi còn chưa hỏi thêm được gì thì Thần Ngôn đã không truy cập, cô liền tháo dây cột trên tóc, vẻ mặt nhăn nhúm, cảm giác thật đáng hận. Nằm trằn trọc cả đêm nhưng Tử Xi chẳng chợp mắt, cô vẫn còn ức chế.

“Cô chưa ngủ sao?” Hắc Thần Ngôn lưu tấm ảnh Tử Xi vào điện thoại, ngồi nhìn cũng gần ba mươi phút liền có một cảm giác “nhớ”.

“Vì cậu mà tôi không ngủ được, tôi cảm thấy mình đang làm việc điên khùng cho cậu.” Tử Xi tìm đúng người trút nỗi hận.

“Vì cô mà tôi cũng không ngủ được, tôi thấy mình đang điên vì cô.” Hắc Thần Ngôn tự tin phát ngôn.

“Cậu lấy hình của tôi làm gì? Trừ ma, trừ quỷ hay trừ tà? Bao nhiêu ảnh đẹp thì không cần, lại còn bắt tôi mười hai giờ đêm chụp hình, mà cậu nhìn lại trong mấy tấm đó, có khi lấp ló phía sau là ma cũng nên.”

“Nếu con ma đẹp như cô thì tôi cũng ráng căng mắt ra nhìn, tối mai tôi muốn gặp cô, chúng ta sẽ dễ nói chuyện hơn, cô thấy sao?” Hắc Thần Ngôn chỉ nhìn vào tấm hình có đôi môi tinh quái, thật muốn nhìn ngoài mặt hơn.

“Tại sao tôi phải gặp cậu?” Tử Xi không phục, bị một độc giả không quen biết nói nhảm, còn đòi chụp hình vào nửa đêm.

“Thôi được! Nếu cô không muốn mai mọi người đều thấy cô trong bộ dạng “hớ hênh” như thế này, thì ngoan ngoãn mà nghe lời tôi.” Thần Ngôn gửi lại tấm hình vừa xem cho cô.

“Cậu có phải biến thái?” Tử Xi mặt đen lại, không ngờ hắn dùng hạ sách này để đạt được mục đích.

“Ù huê! Cô biết biến thái là như thế nào không? Có muốn tôi cho cô xem vài tấm hình biến thái?” Hắc Thần Ngôn cười nhạt, bất kể người con gái nào nếu trong hoàn cảnh này đều nói hắn biến thái, nhưng đầu óc đen tối đã ngấm ngầm trong máu và não hắn, bởi lẽ đó “biến thái” cũng được hắn đặt cách trong ngoặc kép.

Tử Xi nghĩ nghĩ một lát, sau đó cô cũng đành nhượng bộ đồng ý, nếu không cô sẽ thấy được những tấm ảnh “không trong sáng”. Mà nói gì thì nói cô cũng trên hai mươi, những câu nói bóng gió, hoặc những câu chêu đùa thường làm cho người khác phải ngại ngùng suy ngẫm, nếu như cô bạn thân Hứa Mạn Sa không thường tâm sự mỏng với cô thì tâm hồn cô còn khá trẻ con.

Hắc Thần Ngôn gửi icon “cười ha ha” làm cô tức lộn ruột, nghĩ: Mình đã bị lừa gì rồi? Hay mình đã nói gì không đúng?

Cô liền gửi dòng tin nhắn: “Cậu đang *Khoái* đấy à?”

Lập tức Thần Ngôn không cười, thay vào đó não hắn hoạt động hết công suất, cảm giác chọc đúng chỗ ngứa của mình, mặt đen như đít nồi, nhanh tay lên google gõ dòng chữ: “Bạn gái tôi thích Khoái.” Và hắn chụp màn hình gửi qua cho cô xem.

Bạn gái bạn thích Khoái, xin chúc mừng bạn, cô ấy thích làm chuyện đấy ba lần một ngày, Khoái là một cảm giác khi cả hai cùng… Khoái… v…v.

Phía dưới còn có những câu chữ “mập mờ” khác, Tử Xi không đủ can đảm và kiên nhẫn để đọc tiếp đến dòng cuối cùng.

Tử Xi lập tức gửi lại icon ba chấm… và tắt máy đi ngủ?
 
Sửa lần cuối:

Sói Quỷ

✢Trưởng Lão ✢Vnar✢
Moderator
Tác giả
Đầu Lâu Động
Point
4,726
#4
Siêu Cấp Biến Thái Của Tôi

Tác giả: Sói Quỷ

Chương 3: Lừa siêu đẳng.
Đúng như đã hẹn, tối hôm sau tại quán “Look” trong phòng riêng do Hắc Thần Ngôn đặt và nhân viên dắt Lục Tử Xi lên tầng hai.

“Người quý khách tìm đang đợi ở trong! Tôi xin phép.” Anh nhân viên hoàn thành nhiệm vụ liền đi xuống dưới, tạo không gian riêng cho khách.

“Vâng, cảm ơn anh!” Tử Xi lễ phép.

Thở dài tới lần thứ hai, Lục Tử Xi mới đặt tay lên cánh cửa đẩy vào trong. Bởi đây là lần đầu tiên cô gặp một độc giả ngoài thực tế, cũng được xem là một buổi offline đầu tiên… nhưng lại chỉ có hai người, chợt khuôn mặt Tử Xi nóng bừng chuyển hồng, giống như trang phục cô đang mặc.

Hắc Thần Ngôn lịch lãm trong trang phục thoải mái là sơ mi xám và quần âu đen, ngồi khoanh tay, vắt chéo chân, mặt hướng về phía xe cộ dưới lòng đường bằng cửa kính, hắn cười nửa miệng khi cánh cửa mở ra.

Một bài hát đúng hơn là một giai điệu êm tai cất lên trong căn phòng và người yêu cầu bài này không ai khác chính là hắn… Hắc Thần Ngôn.

“Chào cậu, tôi là Lục Tử Xi, đã để cậu chờ, tôi xin lỗi.” Lục Tử Xi mặc dù tới đúng giờ, nhưng cô vẫn là thất lễ trước.

Thần Ngôn nhìn qua cửa kính thấy khuôn mặt đáng yêu và quen thuộc, hắn xoay người nhìn sang nhẹ giọng nói: “Cô ngồi đi.”

Ngay lúc Tử Xi ngẩng mặt lên nhìn… thì cô đã phải sững sờ cho hết khúc nhạc.

“Nụ cười chợt tắt, lệ tràn khóe mắt, còn gì ngoài nỗi đau ngày mình lìa bỏ nhau, nồng nàn tình đến, rồi vội vàng tình chết… phai câu thề.

Người có nghĩ ta đã quá sai khi đi chung bấy lâu, người có nghĩ ta đã chán nên yêu như thế, lần cuối với nhau xin trao môi hôn vòng tay, để nhớ…

Là mình từng yêu nhau… đã có những giấc mơ, đã nghĩ suốt kiếp yêu thương bền lâu…”

“Kimi... em chưa quên tôi đâu nhỉ?” Hắc Thần Ngôn cất giọng đều đều, hắn biết Tử Xi đang nghĩ gì trong giây phút này.

Thần Ngôn không hề thất vọng khi trước kia đã từng yêu Lục Tử Xi, chia tay và rời khỏi cô không một lý do, nhưng hắn đã phải đánh đổi rất nhiều thứ và mất đi người thân nhất.

Cả hai từng là cặp chị em được cả trường gán ghép là thanh mai trúc mã, khoảng thời gian chị cấp ba và em cuối cấp hai. Một năm đó hai người chưa từng cãi nhau và nói lời chia tay lần nào. Nhưng Tử Xi tham lam mà muốn giữ Thần Ngôn bên mình, chị em đã cùng trốn xa nhà một tuần.

Vào tối chủ nhật, sau khi Tử Xi ra ngoài mua đồ ăn về cho cả hai thì Hắc Thần Ngôn đã rời đi và để lại một lá thư, bên trong không hề có nội dung nhiều như một bức thư bình thường, mà chỉ có một câu chữ nguệch ngoạc.

“Chúng ta chia tay chị nhé!”

Cho tới tận bây giờ, Tử Xi vẫn còn giữ lá thư và cất vào một nơi an toàn, mỗi khi tâm trạng không thoải mái và bất ổn thường lấy ra xem, rồi tự khóc một mình, tự thấy hổ thẹn và đáng nhục nhã.

Lúc Hắc Thần Ngôn rời đi, hắn đổi cả họ lẫn tên, không hề cho Tử Xi biết và cắt đứt mọi liên lạc, nếu không phía gia đình Thần Ngôn sẽ gây khó dễ vì chuyện cố tình chạy trốn.

Lục Tử Xi miên man suy nghĩ về chuyện trong quá khứ, trong khoảnh khắc này cô không thể tin là gặp lại được người mà cô vẫn thường mong nhớ từng ngày. Cô nhận thấy hắn không khác trước là mấy, nhưng nhìn qua thì có vẻ cao và đẹp thu hút hơn trước. Nhưng thứ tình cảm đó đã không còn sâu sắc và mãnh liệt như trước, có lẽ chỉ là tình cảm của người chị dành cho em thôi.

“Tôi biết em đang nghĩ gì? Nhưng bây giờ và sau này, tôi không muốn mất em thêm lần nữa! Bởi vì tôi rất yêu em! ” Hắc Thần Ngôn đọc thấu nội tâm của Tử Xi, hắn mạnh dạn khẳng định một lần nữa và muốn quay lại mối tình như trước, lần này chắc chắn cả hai sẽ không xa nhau.

“Em từng là duy nhất, là cả khoảng trời trong anh. Nhưng đến bây giờ anh vẫn như vậy, chỉ là cần một khoảng trống.

Yêu chậm lại một chút, để biết ta cần nhau hơn. Anh cũng rất sợ ta phải xa nhau, nhưng tình yêu không như lúc trước.

Đừng để yêu thương kia giờ là nỗi đau, cô đơn về nơi căn phòng ấy. Anh dành tất cả thanh xuân chỉ để yêu em thôi…”

Bài hát “Đừng như thói quen” giai điệu nhạc đến thật đúng lúc, Hắc Thần Ngôn cười nhạt, nhìn người con gái trước mặt mình và cho ra một nhận xét.

Mặc dù tuổi lớn hơn hai, nhưng nhìn lại vẫn thấy tuổi nhỏ hơn hai, khuôn mặt vẫn tròn tròn đáng yêu và hai má phúng phính thật muốn nhéo, không khác khi xưa là mấy, nhưng điều đáng chú ý là đôi mắt, ngày xưa đôi mắt này chỉ biết vui và cười, nhưng bây giờ nó đã biết khóc, biết buồn, biết u sầu bộc lộ cảm xúc sau những năm tháng xa cách. Chợt trong tim hắn nhói lên cảm giác đau kỳ lạ.

“Chắc cậu tìm nhầm người rồi! Tôi xin phép đi trước.” Lục Tử Xi không thể kìm nén được cảm xúc này, cô nhanh chóng rời khỏi và chạy một mạch thật nhanh trên phố đông, tâm trạng bây giờ che lấp cả con đường về nhà, vừa chạy Tử Xi vừa khóc, số phận chớ chêu đã đẩy cô vào hoành cảnh nghiệt ngã này, cô tự nhủ thời gian qua không có em, cô sống rất tốt, rất thoải mái.

Tử Xi ôm ngực ngồi xuống ghế nơi công cộng nào đó, cơ thể đổ mồ hôi đã thấm mệt, thời tiết của thành phố hiện đang là mùa hè, không khí nóng tràn về, càng làm Tử Xi khó thở hơn.

Điện thoại của Tử Xi đổ chuông, một dãy số lạ, vì hiện tại Tử Xi đang đăng ký tìm việc làm thêm là gia sư dạy kèm, không do dự, cô vội lau nước mắt rồi nghe máy.

“Alo!” Tử Xi còn sụt xịt lau mũi.

“Em… khóc sao?” Hắc Thần Ngôn cảm giác lo lắng khi nhìn thấy Tử Xi ngồi ôm ngực, hắn chạy thật nhanh theo sau cô nhưng không để cô biết, hắn vẫn muốn cho cô một mình để suy nghĩ trong khoảnh khắc này.

“Tôi…” Tử Xi vẫn chưa hình dung ra giọng nói bên đầu dây, nhưng cô phải đứng hình trong năm giây xem xét và thâu tóm vấn đề.

“Tôi cho em một ngày để suy nghĩ… cho dù kết quả thế nào đi nữa, thì tôi muốn có một đáp án…” Thần Ngôn nhìn thấy Tử Xi có ý định cúp máy, hắn lập tức thỏa thuận trong tích tắc.

Tử Xi lập tức tắt nguồn điện thoại, chợt bụng kêu ọt ọt, chợt nhớ rằng mình vội vã đi gặp Thần Ngôn mà quên ăn tối, ngước mặt lên nhìn phía trước một quán ăn nho nhỏ, che bạt xanh và vài bộ bàn ghế nhựa, bình thường thì Tử Xi không hay vào ăn những quán như thế này, nhưng nhìn ngang dọc thì chỉ có một chỗ này để ăn.
 

Sói Quỷ

✢Trưởng Lão ✢Vnar✢
Moderator
Tác giả
Đầu Lâu Động
Point
4,726
#5
Siêu Cấp Biến Thái Của Tôi
Tác giả: Sói Quỷ
Chương 4: Lục Tử Xi! Em sẽ thuộc về tôi.
Ngay lúc Tử Xi đặt chân vào quán, đã thấy rất nhiều ánh mắt của toàn bộ nam thanh niên nhìn chằm chằm, Tử Xi cũng lấy làm lạ khi quán không có một người khác giới nào ngoài cô và bà chủ quán.

“Cháu là người nơi khác tới đây học sao?” Chủ quán bê lên một tô phở còn nóng hổi đặt trước mặt bàn của Tử Xi, chủ quán vui vẻ và cũng rất lo lắng, vì bà là dân bản địa nên nhìn qua là biết người đó lạ hay quen.

“Cháu cảm ơn. Đúng là cháu… đi lạc.” Tử Xi dùng nụ cười ái ngại nhìn chủ quán.

“Cháu đi một mình sao?” Chủ quán ghé sát tai Tử Xi nói nhỏ. “Nơi đây được gọi là bần hàn và nhiều tệ nạn nhất, lát cháu về thì gọi người nhà hoặc một cậu nam đi cùng, đừng gọi con gái.” Chủ quán tỉ mỉ căn dặn, bà cũng trú ngụ lâu năm và quán này cũng là nơi chứa chấp những kẻ cặn bã ăn khuya và còn đập phá quán rồi lăn ra ngủ tại chỗ. Cho dù bọn họ có làm gì thì với chủ quán họ đều là sinh mệnh, đều cần phải ăn, phải ngủ.

Những quán khác đều chạy hết vì sợ, nhưng bà vẫn can đảm buôn bán ở nơi đáng sợ này, cũng nhiều lý do nhưng vì con cháu họ hàng đều không còn, chỉ có mỗi gánh hàng này là cơ nghiệp. Cũng một thời gian sau đó, những con nghiện ý thức được một chút bản tính con người, không đập phá và làm hại quán nữa, đã vào quán thì mọi người đều hòa bình, cũng rất quý mến chủ quán.

“V-Vâng… cháu cảm ơn!” Tử Xi bắt đầu đổ mồ hôi hột, giờ cô hiểu lý do vì sao trong quán toàn thanh niên và họ nhìn mình chăm chăm, Tử Xi nhanh chóng bật nguồn điện thoại và cố gắng ăn trong thời gian nhanh nhất.

Tử Xi ước định được một đám thanh niên đã rời khỏi quán và đứng bên kia đường trực chờ cô ra khỏi chỗ này. Đáng buồn trong danh bạ điện thoại chỉ có vài số của bạn cùng lớp, nhưng giờ này chắc bọn họ không thể đến đây nhanh thế được, trước đó Tử Xi lướt bản đồ thì thấy nơi này cách chỗ cô cũng gần 30 cây.

Tử Xi run sợ gọi cho Mạn Sa thì nhận được tin đáng buồn: “Cậu quên hôm nay là thứ 7 à, tuần nào tớ cũng về quê, sáng thứ 2 mới lên.”

“Ừ! Thôi cậu tâm sự với mẹ đi.” Lục Tử Xi lướt lại danh bạ lần nữa vẫn không thể tìm ra được số của người nam nào khác, cô chợt nhớ ra Hắc Thần Ngôn, kiểm tra cuộc gọi đến vẫn còn số, niềm hy vọng cuối cùng và cũng là người đã gây ra cho cô rắc rối này, nhưng Tử Xi không can đảm để gọi cầu cứu cho hắn, và cuối cùng… cô quyết định rời khỏi quán.

Lục Tử Xi ôm balô chạy một mạch ra đường lớn để tìm một chiếc taxi, cô nhìn xung quanh thì thấy một con hẻm nhỏ bên phía kia có ánh sáng, và cũng là nơi gần nhất, trong tích tắc cô lao mình vào đó mà không hề biết, tự mình lao vào chỗ chết.

Tử Xi làm rơi balo xuống đất, cô nhìn thấy một đám thanh niên cởi trần và chỉ mặc mỗi quần sooc, đang lấy kim tiêm chích vào tay mình, bọn họ đang hưởng thụ cảm giác phê đến đỉnh điểm, tự trách mình: “Thôi ch-…!” nhưng chưa hoàn thành, cô đã nghe giọng gọi từ phía sau.

“Lục Tử Xi.” Ông trời đã đưa vị Hắc Thần Ngôn đến để cứu Tử Xi trong gang tấc.

“Cậ-…!” Tử Xi một chút vui và hạnh phúc khi có người tới giúp, đặc biệt lại là con trai.

“Cẩn thận!” Thần Ngôn nhìn thấy hai tên đứng phắt dậy và chĩa mũi kim vào cánh tay Tử Xi, hắn biết bọn chúng muốn làm gì, liền chạy tới và đỡ mũi kim đó.

Thần Ngôn cũng từng tập gym, cơ thể săn chắc nên tạm thời thuốc sẽ chưa ngấm vào các tế bào, cả hai đều biết đó là loại thuốc gì và có tác dụng nguy kịch như thế nào? Tử Xi vô cùng lo lắng và cảm thấy có lỗi.

“Tôi không sao? Em lấy cho tôi chút nước là được!” Thần Ngôn dần cảm thấy cơ thể nóng bừng bừng và khát nước đến khô khan cổ họng, có lẽ heroin đã bắt đầu có tác động nhẹ.

Vì sự việc quá đỗi bất ngờ, Thần Ngôn cũng sống một mình và Tử Xi cũng vậy [Thần Ngôn và Tử Xi: có liên quan?], [Đạo diễn: khúc này liên quan đây!] đoạn đường về nhà của Thần Ngôn xa gần như gấp đôi phòng trọ của Tử Xi, điều đặc biệt là cô cũng có chút áy náy chuyện cứu giúp, và điều cực kỳ cực kỳ quan trọng đó chính là Thần Ngôn bị thuốc nghiện tiêm vào cơ thể, ở một mình sẽ rất nguy hiểm và vì thế, hắn qua phòng cô ngủ nhờ tối nay.

Tử Xi mang cốc nước đầy cho Thần Ngôn, thấy cơ thể cậu ta đỏ bừng, một chút lo lắng cô chạm nhẹ vào cánh tay chỗ bị tiêm, thì cảm giác nóng ran, nhưng không dám bật quạt, cũng không cho Thần Ngôn đi tắm, sợ phản tác dụng của thuốc.

Thần Ngôn nhanh chóng lấy dao cứa mạnh vào cánh tay chảy máu, nhưng tác dụng của thuốc quá mạnh, cơ thể vẫn không cảm giác mát mẻ chút nào, tuy nhiên Thần Ngôn phát hiện ra điều rất quan trọng, hắn suy nghĩ trong đầu: “loại thuốc này giống với… thuốc kích dục.”

Thần Ngôn một người đàn ông trưởng thành hơn so với tuổi, nên việc tìm hiểu những chuyện riêng tư và trai gái hắn đều có kinh nghiệm tình trường, hắn còn dùng thử thuốc kích dục hai lần, một lần liều nhẹ nhất và một lần khác liều mạnh nhất, cũng dùng dao cứa nhưng chỉ giảm liều xuống một chút chứ chưa thực sự hết, nhưng đính chính là hắn chưa qua đêm với người con gái nào và đây là lần đầu tiên.

Một tia tàn nhẫn và thèm khát xẹt qua đầu, Thần Ngôn đoán chắc rằng trong đầu Tử Xi vẫn còn nghĩ đây là heroin liều mạnh và còn những thứ rối rắm trong đầu, hơn hết là không có thuốc giải, nhân cơ hội này hắn sẽ lợi dụng vì tư vụ cá nhân xem sao.

“Tử Xi… trước khi tôi không còn là chính mình, chắc cũng không cần đến một ngày, em có thể cho tôi đáp án được không? Cơ thể tôi… đang rất khó chịu…” Thần ngôn cởi dần cúc áo trên người vì không thể chịu được cơn nóng, cộng thêm thời tiết mùa hè càng khiến người ta thiếu dưỡng khí khó thở,
“T-Tôi…” Tử Xi ngập ngừng chốc lát, “Trước hết cậu hãy để tôi lau máu trên tay đã”.

Ánh mắt Tử Xi dịu lại, bàn tay lập tức cầm khăn lau: “Tôi cảm ơn cậu về chuyện này, tôi đã rất sợ hãi, hơn hết sát bên Mạc Châu thành phố nổi tiếng an toàn còn có một nơi ám ảnh đáng sợ như thế, nhưng cậu chính là ân nhân cứu tôi một mạng và…”

Hắc Thần Ngôn cởi sạch áo trên người và nhẫn nhịn, nuốt nước bọt ừng ực nhìn cô gái xinh xắn, để lộ bờ vai trần trắng noãn gợi cảm, mái tóc ngang vai có chút ẩm ướt do không khí ngột ngạt, cơ thể hắn bắt đầu thở hổn hển, mồ hôi túa ra như tắm, vết máu dính đang có hiện tượng ran rát có thể.

Thần Ngôn thiếu kiên nhẫn trong giọng vài phần hờn trách: “Em không mau trả lời tôi… thì sau này em phải chịu trách nhiệm đấy!” Ý cười trong phòng, phần nửa trên người hắn có tác dụng của thuốc nên chuyển hồng, hiển nhiên Tử Xi nhìn thấy được điều đó, trái tim cô rung động một chút và loạn nhịp cũng một chút.

“T-Tôi biết rồi, đồng ý là được chứ gì?” Ông trời đã định sẵn bọn họ phải ở bên nhau đến già, mặt của ai đó chuyển hồng thành đỏ, cơ thể của ai đó đang rất nóng và thèm muốn chuyện yêu đương, chắc là sức chịu đựng của thuốc cũng chỉ đến đó.

“Tử Xi… tôi không thể chịu được nữa, ngay bây giờ, cho dù…” Thần Ngôn hơi thở gấp gáp và nhanh chóng bật dậy đè Tử Xi xuống giường.

“Cho dù em không đồng ý, thì tôi vẫn phải làm em thuộc về tôi!” Hắn tham lam cúi người xuống và hôn lên môi cô, giờ là hắn tham lam muốn cô là của riêng hắn, một mình hắn được sở hữu cô, tất cả mọi thứ trên người hắn đều muốn sở hữu và chiếm dụng nó, nụ hôn điên cuồng, mãnh liệt.

Tử Xi không cách chống cự, cơ thể bị động, lần đầu tiên cô bị ép hôn, bị ép làm điều mình không muốn, cho dù quát mắng đấm thật mạnh vào lưng đối phương, thì vẫn không thể làm hắn ngừng việc động chạm tới mọi chỗ nhạy cảm trên cơ thể.

Nhưng cô cũng dần hòa tan vào nụ hôn và bắt đầu đáp trả, cơ thể buông thõng, giờ đây cô mệt mỏi chán chường, hơi thở cả hai quyện vào nhau như một khúc nhạc dạo.

Hắc Thần Ngôn cố gắng kìm nén dục vọng, hắn chỉ dừng lại ở việc cởi phăng hết quần áo vướng víu trên người cả hai, nhưng hắn đột nhiên lo sợ, lý trí vẫn còn tỉnh táo để nhận biết được sau chuyện này sẽ phải chịu hậu quả to lớn đến nhường nào?
 

Sói Quỷ

✢Trưởng Lão ✢Vnar✢
Moderator
Tác giả
Đầu Lâu Động
Point
4,726
#6
Siêu Cấp Biến Thái Của Tôi

Tác giả: Sói Quỷ

Chương 5: Siêu cấp biến thái của tôi.
Mỗi khi Thần Ngôn nghĩ tới việc dừng lại, thì như một mị lực nào đó xuất phát từ điềm xấu, thuốc kích dục càng lúc càng khiến hắn khó chịu, cố tình cắn thật mạnh vào tay mình chảy máu, nhìn cơ thể hồng hào và bờ môi mọng đỏ của Tử Xi, cho dù nói bao lời đi chăng nữa cũng không bằng cách thức mời gọi thế này.

“T-Tử Xi… tôi yêu em!” Nước mắt Thần Ngôn rơi nhẹ trong vô thức, những hình ảnh âu yếm của hai chị em trước đây hiện về rõ như một cuốn phim tua chậm, niềm vui, nỗi buồn và nước mắt đều hiện hữu như vừa mới xảy ra điều kỳ diệu.

Lục Tử Xi cũng hòa vào dòng chảy suy nghĩ với hắn, đầu óc cô quay cuồng, mạnh dạn đáp trả nụ hôn tuy còn vụng về, lo lắng, thiếu hơi thở nhưng cũng được chỉ dẫn bài bản.

Bàn tay Thần Ngôn nhẹ chạm vào lưng, vuốt ve vòng eo thanh mảnh, cảm giác người Tử Xi run lên vì nhột và cơ miệng khẽ mở ra… rên nhẹ, đã từng đọc và xem nhiều các bộ phim người lớn, cho dù có men thuốc, nhưng Thần Ngôn vẫn hoàn toàn chủ động một cách chuyên nghiệp.

Thần Ngôn giống đang gảy một cây đàn và hòa tấu giai điệu của khúc tango, vì đây là lần đầu của hai người nên hắn dịu dàng và yêu thương Tử Xi, nhịp điệu tiết tấu không quá nhanh và không quá chậm, mọi thứ đều diễn ra đều đều, khoan thai, nhẹ nhàng, khiến người ta cảm giác mình được cưng chiều như một báu vật, nhưng cũng thèm khát được lấp đầy một khoảng trống.

“Ưm… ưm…” Dục vọng chưa bao giờ hết kích thích và là một mị lực thôi thúc con người trở nên thoải mái và yêu nhau nhiều hơn bao giờ hết, sự va chạm giữa da thịt hai cơ thể, chúng giống như một dòng sông khi gặp một dòng chảy vô tình và sẽ cùng nhau chảy đến cuối đường.

“Tử Xi… sẽ rất đau… nhưng anh sẽ rất nhẹ nhàng với em.” Khoảng trống đang dần được lấp đầy, Thần Ngôn đang chủ động, sau một lúc thật lâu để tìm hiểu và nhuốn màu hôn trên khắp cơ thể Tử Xi, giờ là lúc cả hai sẽ tìm đến điều kỳ diệu.

“Ưm… nhẹ thôi… đau quá!” Những câu từ mập mờ, ám mị thôi thúc sự tò mò và cảm giác e thẹn, Tử Xi nhắm mắt cảm nhận cơn đau cấu xé cơ thể, chỉ một nhịp điệu ra vào rất nhẹ nhàng, nhưng của cô còn quá nhỏ để đón nhận thứ khổng lồ, chất nhờn tiết ra không đủ để làm vật khổng lồ ra vào một cách dễ dàng.

Thần Ngôn mở mắt mỉm cười, thỏ thẻ vào tai lời ngọt ngào từ đôi môi: “Anh yêu em!” Hắn mạnh dạn ấn vào sâu bên trong cô, mọi tế bào tê liệt vì đau đớn, cả hai đều cảm thấy như một tờ giấy bị xé rách, cảm nhận qua lớp ngăn cách.

Thần Ngôn có thể dễ dàng tiến vào ra theo nhịp điệu, cố gắng để Tử Xi không bị đau, tiếng sét ái tình, tiếng tình yêu thức tỉnh, gõ nhịp cho yêu thương, tất cả đều là một sự tha thứ và ban tặng từ thượng đế.

Giọt lệ tràn mi cả hai đều rơi cùng một lúc, có lẽ họ đã hoàn toàn tin tưởng nhau và trao cho nhau mọi thứ, nụ hôn lên trán, lên môi và lên mắt như sự bảo vệ, che chở, dành trọn đời này bên nhau và yêu thương nhau.

Thần Ngôn ôm cô vợ bé nhỏ vào lòng, lau đi mồ hôi trên trán, lau giọt nước mắt còn nóng hổi trên má, hôn thật mạnh và thật lâu lên trán, chất giọng đều đều, khoan thai, nhu tình, say đắm, sau đêm nay, hắn biết cô sẽ thuộc về mình mãi mãi.

Nằm một lát Thần Ngôn bế cô vào nhà tắm, xả nước âm ấm để cô không bị lạnh tỉnh giấc, bàn tay mềm mại thoa sữa tắm lên người…



Ánh nắng buổi sớm chưa bao giờ là một ác mộng như hôm nay, ánh mặt trời cũng chưa bao giờ là khó chịu đến thế.

Mệt nhọc mở mắt, đôi mắt Tử Xi gần như không thể mở ra được, cảm giác cay cay, cô xoay người để thấy đỡ hơn, nhưng cánh tay và cơ thể ai đó vô thức ôm cô vùi vào ngực, cơ miệng chép chép khô khan, thân dưới cơ thể cô chợt nhói đau cực hạn rồi dịu dần.

“T-Thần Ngôn!”

“Em tỉnh rồi à! Cơ thể còn đau không?” Thần Ngôn chỉ trực chờ có thế, vội ôm chặt vòng eo và hôn nhẹ lên môi như lời chào buổi sáng, hôm qua đối với cô là rất quá đáng.

“E-Em muốn ngủ thêm ch-…?” Tử Xi khô khốc, mệt đến mức nói chỉ bằng hơi thở.

“Ừ, Hôm nay là chủ nhật! Em ngủ đi.” Khuôn mặt trắng chuyển hồng một chút, cơ miệng được hắn làm cho mềm hơn, đôi mắt nhắm nghiền, vùi đầu vào ngực vững chắc ngủ.



Tử Xi và Thần Ngôn đều mơ một giấc mơ giống nhau, trong mơ bọn họ gặp thượng đế và cầu xin sự thứ lỗi về những chuyện trong quá khứ, cô vì tham lam muốn giữ người bên cạnh mình mà cùng nhau chạy trốn, hắn cũng tham lam nói dối thuốc giả thành thật để đoạt được mục đích. Thượng để chỉ ngồi húp trà ăn bánh và chấm mồ hôi khi cả hai cãi vã lớn tiếng.



“Ọt… ọt!” Âm thanh không mấy lạ thường, bụng Tử Xi và Thần Ngôn vẫn là không chịu được cơn đói tận một ngày đêm, lần đầu của đôi bạn trẻ đã để lại cơn đau âm ỉ, nhưng cũng đạt được khoái cảm đến cực hạn, cũng được ví như vạn sự khởi đầu nan.

“Em cứ nghỉ đi, để anh làm bữa sáng… à tối cho.” Thần Ngôn nhìn những dấu hôn hồng khắp cơ thể Tử Xi, thật khiến hắn muốn cô đau thêm lần nữa, ngượng ngùng nhìn cách mím môi, thèm khát, cười nửa miệng hôn thật lâu lên bờ môi căng mọng gần muốn sưng tấy lên vì đỏ.

Lục Tử Xi sau khi ăn một bữa no say, các món chỉ đơn giản là rau muống xào tỏi, thịt sốt cà chua, cá chép om dưa và nồi lẩu gà, tráng miệng là dưa hấu tẩm đá và sinh tố bơ, hoàn toàn là những thứ hạn hẹp mua được ngoài chợ. Cô cũng không quá kén chọn món ăn, nhưng đây là lần đầu tiên được Thần Ngôn làm đầu bếp, có điều nhìn một bàn ăn vẫn còn hơn nửa, thật không biết chứa đựng chỗ nào được, tuy rằng cô biết Thần Ngôn là kẻ phong lưu, đa tình và cực kỳ thoáng tính, nhưng lại không biết cách ước lượng các món ăn làm sao cho đủ chỉ với hai người. “Mà thôi kệ!” Có người nấu cho một bữa tròn rốn là đủ mãn nguyện rồi.

“Tử Xi… em đừng giận anh chuyện tối qua! Từ bây giờ thì em đã là người của anh, tuy rằng em chưa có việc làm và vẫn đang là sinh viên - ăn bám bố mẹ” Thần Ngôn cười mỉa mai châm biếm, giọng đùa cợt cảm giác không thể nào tức giận được, nhưng người trong cuộc lúc nào cũng mù quáng và mờ đường.

“H-ắ-c-T-h-ầ-n-N-g-ô-n.” Cô đập bàn gằn mạnh từng chữ một trong tên bằng bảng chữ cái, không sai khi hắn nói điều đó, nhưng cô hình như không dùng đến số tiền bố mẹ gửi, đi dạy thêm, dạy tiếng theo hợp đồng hoặc dạy văn ôn thi đại học theo ca, còn được làm trợ giảng của giáo sư ở trường đại học khác, nên mỗi tháng Tử Xi cũng kiếm dư giả một ít, công việc yêu thích của Tử Xi có lẽ là viết truyện, tiểu thuyết xuất bản, nhưng cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, có khi một tháng chỉ được vài trăm ngàn.

Hiện tại cô còn dư ba tiếng buổi chiều, nên muốn đi dạy thêm văn cho học sinh cấp ba, nhưng đáng tiếc là Thần Ngôn đã xé hết những tờ mà Tử Xi mất công dán lên, hắn nghĩ thời gian đó tốt hơn hết là ở bên hắn, hoặc không thì cũng dành chút thời gian cho mình, hoặc là ngủ một chút để củng cố sức khỏe viết truyện hay tiểu thuyết, mọi công việc đều nằm trong tầm kiểm soát của Thần Ngôn.

“Nhưng sau khi em tốt nghiệp, hãy vui vì em sẽ có công việc ổn định, hơn nữa tiểu thuyết của em sẽ tăng lượng độc giả lên vài lần, em hãy chuẩn bị tâm lý đi.” Thần Ngôn tựa như một nhà tiểu thuyết chuyên nghiệp, hắn đã luôn cố gắng và chuẩn bị những thứ tốt đẹp nhất để được đón cô về chung một nhà.

“Tôi vẫn muốn tự tìm việc bằng khả năng của mình!” Tử Xi cũng rất hài lòng với những gì Thần Ngôn nói, nhưng cuộc sống không ai cho không ai cái gì, những thứ được nhận không đều rất đáng sợ.

“Chỉ cần em làm tốt thì đó mới là khả năng của mình, anh không ép em phải làm theo ý anh, nhưng trong tim anh là thượng đế chỉ đường dẫn lối cho những người ngu ngốc lạc đường như em.”

“…”

Sở dĩ Lục Tử Xi không tức giận việc cả hai quan hệ, vì cô cũng không làm chủ bản thân được lúc đó, tình trạng đứng giữa đống lửa cô chỉ còn cách thoát khỏi nó chứ không thể dập tắt lửa, cô càng không nghĩ ra là Thần Ngôn lại chiêu trò, lừa dối cả mình, nhưng cũng chẳng phải sự việc gì to lớn, cô chỉ lo nếu lúc đó hắn không ở cùng cô mà lại nghĩ quẩn vào quán bar thì cô vẫn chỉ là dùng hàng xài lại.

Tử Xi nhìn Thần Ngôn bất giác cười nhạt, hôn nhẹ lên trán, lên má, và cánh môi mỏng, bằng cách mà hắn đã làm lúc sáng nay, Thần Ngôn chợt nghĩ “Tiểu yêu này cũng có lúc rất đáng yêu.” Hắn vội đáp trả nồng hậu như một lời thỉnh cầu, tay kia giữ sau gáy, tay còn lại ôm eo và áp sát vào người mình, Tử Xi bị trượt chân, ngã ngồi lên hai đùi giữa vật khổng lồ, mặt mày đỏ chót khi cảm giác gần với vật đang cương cứng kia, hắn tiếp tục cuộc tình ma mị.

Tử Xi khóc không ra nước mắt: “K-Không lẽ, tác dụng của thuốc này dai đến vậy.”

Tới cuối cùng thì cả hai vẫn là định mệnh của nhau như sự sắp đặt trước.
 

Sói Quỷ

✢Trưởng Lão ✢Vnar✢
Moderator
Tác giả
Đầu Lâu Động
Point
4,726
#7
Siêu Cấp Biến Thái Của Tôi
Tác giả: Sói Quỷ
Chương 6: Trò chơi "Xoắn não"! Thách cậu dám chơi!
“Anh ơi? Có độc giả muốn gặp em?” Tử Xi lại nhận được bức thư và tin nhắn gần như tương tự lúc Thần Ngôn muốn gặp cô.

“Em muốn có một Thần Ngôn thứ hai không?” Một kẻ nào đó thấy người thương của mình có quá nhiều độc giả nam tán tỉnh bằng thư từ, tin nhắn zalo và số điện thoại từ facebook lại trở nên vô cùng giận giữ, khuôn mặt nhăn nhúm khó coi, chưa kịp quấn khăn tắm cũng phải chạy ngay ra uy hiếp, tránh hậu quả sau này.

Sau khi được ở chung một nhà với Thần Ngôn, mọi chuyện từ ăn uống, sinh hoạt và học tập của Tử Xi đều được sắp xếp có kế hoạch chi tiết, tỉ mỉ. Công việc viết sách của Tử Xi thì vô cùng thuận lợi và trên đà phát triển một cách chóng mặt, mỗi ngày cô nhận được rất nhiều lời nhận xét tích cực và cả tiêu cực cho mỗi chương trong tác phẩm, kèm theo đó cũng khiến lời nhận xét trở nên yêu thương hơn từ những độc giả nam.

Chính vì nhận thấy được khả năng tiềm ẩn nên Thần Ngôn luôn kè kè bên Tử Xi không rời, ngay cả lúc chở đi học và đón về, ngồi trên lớp học và giờ ra chơi, đi đâu làm gì Thần Ngôn cũng kiểm soát chặt chẽ, một phần tránh sự hiện diện không ngờ tới, phần khác là Thần Ngôn sợ mất Tử Xi.

“Anh lạnh lùng quá đấy!” Tử Xi biểu hiện khuôn miệng bĩu môi, sau chuyển sang phồng má trợn mắt tỏ thái độ không chút hài lòng, nhưng cô vẫn phải công nhận cơ thể Thần Ngôn thực rất đẹp, mặc dù chẳng hề có sáu múi như sao Hàn, anh có sự săn chắc, cường bạo và mạnh mẽ, bàn tay to lớn của anh có thể ôm trọn lấy đùi và nhấc bổng em lên bế vào nhà tắm vì em nói nhiều, còn hành động đáng yêu khiến anh không chỉ đứng nhìn.

“Ha ha ha…” Trong đêm tối, tiếng cười của Tử Xi thật giật mình, Thần Ngôn chẳng thể ngủ được, bực một nỗi rằng anh cũng không còn sức ngồi dậy, nhìn cô nàng xem hoạt hình và cười mắt híp tịp lại.

Giọng anh khô khốc cất lời: “Em cho anh ngủ một chút!” Yếu đến nỗi tiếng cười của Tử Xi lấp liếm một cách thuần khiết, như gió thoảng mây bay, anh đành nhượng bộ dùng sức cuối kéo mạnh cánh tay cô ngã nhào vào lồng ngực mình, anh giận dỗi lật người cô lại, hôn nồng hậu cuồng nhiệt, cắn nhẹ vào môi cô đến bật máu vì tội làm anh thức giấc.

Tử Xi ngưng cười, ngưng nghĩ tới bộ kinh dị mới xem, trong miệng cô mùi máu tanh làm cổ họng nhờ nhợ và cơn buồn nôn khiến cô đẩy mạnh anh và chạy ngay vào nhà tắm. Thần Ngôn nhíu lông mày nhìn cũng mau chóng theo sau cô.

“Em bị làm sao? Khó chịu chỗ nào? Cần vào viện không?” Anh không biết lý do cô biểu hiện như vậy là gì, nhưng ngừng lại vài giây anh thông minh một chút.

“Không lẽ em…” Câu còn chưa kết đã bị sự phản bác. “Không? Em xem hoạt hình kinh dị, khi nãy mùi máu tanh cộng với cái dĩa chọc thẳng vào con ngươi kéo ra cho vào miệng ăn. Làm em…” Tử Xi không nghĩ là đàn ông cũng biết nghén.

“Ọe…” Thần Ngôn nghe thôi cũng đủ buồn nôn, Tử Xi thật buồn cười, chạy ra ngoài xem tiếp bộ đang dang dở, tuy nhiên lúc này laptop đã rơi xuống đất do cả hai đạp nhau mạnh quá, cô đành để dành hôm khác xem, nằm dài ra nệm kéo chăn đắp ngang người ngủ.

Sáng!

“Em định đi đâu… mà ăn mặc đẹp thế kia?” Đập vào mắt Thần Ngôn là Tử Xi trong bộ váy xòe khoét hở vai màu đen huyền bí, tô điểm cho làn da trắng hồng của cô, mà anh chưa bao giờ thấy cô mặc như vậy khi đi chơi với mình nên có nhiều phần ghen vô cớ.

“À. Em đi gặp Mạn Sa! Lâu rồi chưa đi thư viện và ăn uống với cô bạn thân.” Tử Xi rất vô tư ngồi tô một chút môi màu cam, mím môi vào nhau để màu son đều và đẹp hơn, mắt không nhìn kẻ nào kia đang hằm hằm.

“Mới có bốn tháng mà lâu, đi gặp bạn thân có cần mặc sexy hở bạo như thế không? Hừ!” Liếc nhìn từ trên xuống và nhìn rất lâu, càng nhìn Thần Ngôn rất là giận, rất là giận, anh nghĩ không chỉ là gặp bạn thân, chắc chắn đi cùng trai.

Không cần đôi co với cô, anh mau chóng vào nhà vệ sinh sạch sẽ mọi chỗ, sau đó thay bộ cánh đẹp mắt và lấy cả xe ra đợi sẵn, anh còn cố tình khóa trái cửa và cầm chìa vào nhà tắm.

“…” Tử Xi tỏa ra mồ hôi.

“Ting…” Trong đầu cô nảy ra ý định mờ ám dụ dỗ Thần Ngôn ở nhà, vì cô đi xem mắt cùng Mạn Sa, nếu anh đi thì chắc chắn sẽ tỏ thái độ lườm nguýt, liếc xéo, mặt u ám, khoanh tay soi xét người kia, bằng mọi giá cô phải để anh ở nhà.

“Thần Ngôn, em có trò này, anh có dám chơi không?” Dùng hết chất xám để nghĩ ra trò chơi.

“Hừ, có gì mà anh không dám? Em cứ nói đi.” Thần Ngôn vận dụng hết não bộ để tiếp nhận trò chơi.

“Anh hiểu như thế nào gọi là xoắn não? Hoặc anh kể một câu chuyện mà khiến anh nhũn não nhất?” Tử Xi sẽ làm một bài toán thôi miên và để anh xoáy sâu vào câu hỏi, làm cho đầu óc quay cuồng và anh sẽ ngủ một giấc tới trưa.

“Em lấy ví dụ cho anh xem?” Thần Ngôn hỏi ngược, mặc dù anh là người thông minh hơn Tử Xi, nhưng không phải lúc nào anh cũng vậy, cũng có lúc anh cần đến sự ngây thơ nào đó.

“Ok! Em đọc qua bài viết hài hước thế này. Xin tự giới thiệu, tôi là Sói "đẹp trai" , 23 tuổi xuân mà vẫn ế, được mệnh danh là Sói già và ế. Tự thấy mình tưng tửng, lâu lâu hâm hâm đột xuất, siêng năng tốt tính cũng có mà tốt đủ dùng, đôi lúc tốt quá sức tưởng tượng... Hiện tại đang là một member rất mê Đam Mỹ, là một Phúc hắc công thực thụ, một kẻ biến thái có tổ chức, nghĩa là tổ chức biến sang Thái hoặc đơn giản là biết lúc nào để biến thái... Thích làm người khác hiểu lầm và tò mò về bản thân mình. Không tin thì "Xoắn não" với Sói.”

“Còn cái nào xoắn hơn không em?” Thần Ngôn ngoáy lỗ tai.

“Vậy chúng ta sẽ hỏi – đáp nhé!” Tử Xi mỉm cười tản ra toàn cơ thể, vì cô từng đọc nhiều sách hại não trong thư viện, cô sẽ hỏi anh vài câu hại não nhất.

“Câu 1: Khi anh tự đấm mình một cái, nếu anh ngất là do anh yếu hay anh quá khỏe?” Tử Xi miêu tả, nhưng hành động đấm không hề mạnh để chứng minh thật giả, chỉ để anh hiểu câu hỏi.

“Anh nghĩ là do anh quá khỏe, vì anh từng học võ, đấm em em còn ngất ấy chứ, nhưng nếu như là trẻ con một đến hai tuổi cho dù đấm hết sức cũng không thể ngất được. Còn đối với người lớn thì tỉ lệ ngất cao hơn, điều đó chứng tỏ càng khỏe thì khả năng ngất càng cao.” Thần Ngôn cũng là một thần đọc sách hại não.

“…”

“Coi như anh thông minh, câu tiếp: Café giúp tỉnh ngủ, nhưng thuốc ngủ giúp buồn ngủ, vậy anh bỏ thuốc ngủ vào café thì uống xong sẽ ngủ hay thức?”

Thần Ngôn cười cười: “Anh từng thấy vụ án bỏ thuốc ngủ vào café, và trên thực tế đã chứng minh, bỏ thuốc ngủ trong café khi uống xong thì ngủ là cái chắc.”

“…”

“Câu này em không thua đâu. Số 0 trong la mã viết như thế nào?” Tử Xi cười mỉm vì đây là câu đố mẹo.

“Không viết như thế nào cả? Vì bảng la mã đâu có số 0.”

“Hừm! Câu cuối đây.” Tử Xi nhìn đồng hồ cũng sắp muộn giờ, vội vã hỏi: “Thuốc độc mà hết hạn sử dụng, thì uống vào có chết không?”

“Chết hay không thử uống rồi biết, nhưng nếu biết đó là thuốc độc, lại hết hạn sử dụng mà vẫn uống thì kẻ đó đúng là chết… vì ngu.” Thần Ngôn dùng một tay che nắng mặt trời, cả hai đang nhận vitamin e vào bảy giờ sang, cũng cảm thấy khá thích thú vì Tử Xi cũng đọc mấy câu… ngớ ngẩn đấy.

Sau màn đối đáp thì bọn họ đi cùng tới địa điểm xem mặt của Mạn Sa, trên suốt đường đi, Tử Xi dặn dò kỹ lưỡng với Thần Ngôn không được tỏ thái độ dò xét, mặt phải cười, tư thế ngồi phải thoải mái đặc biệt anh không nên nói gì? chỉ nghe thôi.

Thần Ngôn đúng là một diễn viên và nhập vai rất tốt, anh còn làm việc tuyệt vời hơn cả hai cô nàng hơn mình tận hai năm kinh nghiệm, cuộc xem mặt thành công và chàng trai kia cũng rất cảm ơn những lời nhận xét, bới móc từ chính kẻ nhìn mặt đã không ưa.


The end.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top Dưới