[Tiểu thuyết][Hoàn] Ly Rượu Pha Vội - James Patterson & Howard Roughan

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#1
Ly rượu pha vội
Tác giả: James Patterson & Howard Roughan
Thể loại: Tiểu Thuyết Phương Tây
Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn
Trạng thái: Full (120 chương)
Nội dung
Tiểu thuyết Ly Rượu Pha Vội của James Patterson có đầy đủ yếu tố hành động, hồi hộp, ly kỳ và lãng mạn.
Laurent Stillman là một cảnh sát thành đạt, có một cuộc sống hôn nhân tuyệt vời.

Một lần vô tình thấy chồng đi cùng một người phụ nữ khác, Laurent thất vọng và rất muốn trả thù. Chấp nhận ly rượu pha vội, đêm ngoại tình duy nhất ấy đã đưa cuộc đời chị vào rẽ ngoặc khi sự nghiệp, hôn nhân và cả tính mạng bị đe dọa.

Trong đêm hẹn hò với Scott, Laurent đã nhìn thấy chồng mình - Paul tìm đến nhà Scott và đánh nhau với anh ta. Sáng hôm sau, biết tin Scott đã bị giết, Laurent nghĩ là do chồng ghen tuông giết chết tình địch nên đã tìm mọi cách xóa dấu vết để đồng đội khó thể điều tra được.

Nhưng cô không ngờ, người mà mình quan hệ để trả đũa chồng lại là một cảnh sát biến chất, hắn đã bắt tay cùng một băng đảng tội phạm. Trong lúc điều tra băng đảng này, Laurent phát hiện ra chồng mình đã có một gia đình khác hơn nữa còn là một tên cướp sừng sỏ. Cô sẽ làm gì trước tình huống éo le đó? Mời các bạn cùng đón đọc.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#2
Chương 1-1: Mở đầu: không ai thích ngạc nhiên

Tôi biết làm Paul ngạc nhiên vì đến ăn trưa ngay tại nơi làm việc của anh trên phố Pearl là một ý nghĩ cực hay, dẫu tôi không tự nhủ như thế.

Tôi đã đi một chuyến đặc biệt đến Manhattan và diện “bộ đồ duyên dáng màu đen” ưa thích của tôi. Trông tôi mê hồn một cách kín đáo. Không những chọn địa điểm là nhà hàng chuyên đồ nướng Mark Joseph, tôi còn mặc một trong những bộ áo Paul thích, cũng là thứ Paul thường chọn mỗi khi tôi hỏi:

“Hôm nay em nên mặc gì, hả Paul?”

Dù sao tôi đang háo hức, tôi đã hỏi Jean, trợ lý của anh để biết chắc là anh ở đó, dù tôi không báo cho cô biết về sự bất ngờ. Sau rốt, Jean là trợ lý của Paul chứ không phải của tôi.

Lúc lượn chiếc Mini Cooper của tôi vòng vào góc phố, tôi nhìn thấy anh đang rời công sở, đi cùng một phụ nữ tóc vàng hoe trạc tuổi đôi mươi.

Paul cúi xuống rất sát cô gái, vừa chuyện gẫu vừa cười theo cách của anh, ngay lập tức tôi cảm thấy khó chịu.

Cô ta có vẻ đẹp rạng rỡ, sáng ngời rất dễ gặp ở Chicago hoặc thành phố Iowa. Cao, mái tóc bạch kim mượt mà. Nước da màu kem trông từ xa đã thấy hoàn hảo. Không một nếp nhăn hoặc khiếm khuyết.

Tuy vậy, cô ta không hoàn toàn trọn vẹn. Cô dẫm phải tà váy trên phiến đá lát đường lúc cô và Paul sắp bước vào taxi, và khi tôi quan sát Paul lịch sự nắm lấy lớp casơmia hồng trên khuỷu tay gầy gò của cô, tôi cảm thấy như bị ai đó táng một đòn lạnh buốt vào giữa ngực.

Tôi đi theo họ. Vâng, tôi nghĩ đi theo còn quá lịch sự. Tôi lén theo họ.

Suốt dọc đường đến Midtown, tôi cắn đuôi chiếc taxi đó giống như chúng tôi nối với nhau bằng một móc kéo. Khi chiếc taxi đột ngột đỗ lại trước lối vào khách sạn St. Regis, phố 55 Đông, Paul cùng cô gái bước ra và mỉm cười, tôi cảm thấy bừng bừng như có một con thằn lằn chạy suốt từ não thẳng xuống bàn chân phải của tôi, rồi lơ lửng trên chân ga. Sau đó, Paul khoác cánh tay cô ta. Hình ảnh hai người xen vào giữa các bậc đằng trước của khách sạn nhiều tầng và mui chiếc xe Mini màu xanh cứ lóe sáng trong trí tôi.

Rồi hình ảnh ấy biến mất và họ đã đi rồi, tôi vẫn ngồi đó mà khóc cùng tiếng còi inh ỏi của những chiếc taxi xếp hàng sau xe tôi.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#3
Chương 1-2

Tối hôm ấy, thay vì bắn Paul lúc anh đi qua cửa, tôi đã cho anh một cơ hội. Thậm chí đợi đến lúc ăn tối, tôi mới nói về chuyện diễn ra trong giờ ăn trưa tại khách sạn St. Regis ở Midtown.

Có thể sẽ có vài lời giải thích hợp lý. Tôi chưa biết sẽ là gì, nhưng tôi đã thấy trong lời nói một dấu hiệu nho nhỏ Những điều kỳ diệu sẽ xảy ra.

- Paul, - tôi bình thản nói. - Bữa trưa nay anh ăn gì? Câu đó làm anh chú ý. Dẫu tôi cúi đầu xuống làm như chăm chú ăn, tôi cảm thấy đầu Paul giật nảy lên, anh giương mắt nhìn tôi.

Rồi sau một lúc bối rối, anh nhìn lại đĩa của mình.

- Ăn bánh mì kẹp tại bàn, - anh lẩm bẩm. - Như thường lệ. Em biết tính anh rồi, Lauren.

Paul nói dối, nói toẹt vào mặt mình.

Con dao của tôi buông rơi, bắn khỏi đĩa như tiếng cồng. Sự hoang tưởng đen tối nhất tràn ngập người tôi. Những trò ngu xuẩn chẳng giống tôi tí nào.

Biết đâu công việc của anh cũng chẳng có thật, tôi nghĩ. Có khi anh đã bịa ra phần in sẵn trên đầu các bức thư, và từ ngày phản bội tôi, anh đến khu thương mại hàng ngày. Làm sao tôi biết được các đồng nghiệp của anh? Có khi họ là các diễn viên đóng thuê bất cứ khi nào tôi có ý định ghé qua.

- Sao em hỏi thế? - cuối cùng Paul nói, cũng bình thản như thế. Nó làm tôi đau đớn. Gần như lúc nhìn thấy anh đi cùng cô gái tóc vàng lộng lẫy ở Manhattan.

Gần như thôi.

Tôi không biết làm thế nào mỉm cười được với anh, với cơn bão cấp năm đang gầm réo trong tôi, nhưng dù sao tôi cũng cố kéo các cơ má căng lên phía trên.

- Chỉ nói chuyện thôi mà, - tôi nói. - Chỉ nói chuyện với chồng trong bữa ăn thôi.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#4
Chương 1-3: Phần một: ly rượu pha vội

Đêm hôm ấy, cái đêm điên rồ, điên rồ ấy, ở phía nam Major Deegan và càng gần đến Triborough xe cộ càng đông đúc.

Tôi không biết vì sao mắt tôi giật mạnh hơn lúc chúng tôi bò qua khoảng cách - tiếng còi của các ôtô khác ùn tắc ở cả hai chiều quanh chúng tôi hay tiếng nhạc Tây Ban Nha inh ỏi trong xe chúng tôi.

Tôi đang đến Virginia dự một hội thảo tìm kiếm việc làm.

Paul tiếp xúc với người nào đó cho một trong những khách hàng quan trọng nhất của hãng ở Boston.

Cuộc dạo chơi duy nhất trong tuần này của chúng tôi, cặp vợ chồng Stillwell hiện đại, giỏi chuyên môn, mạnh dạn là cùng đến sân bay LaGuardia.

Ít ra tôi cũng được ngắm nhiều phong cảnh tuyệt vời của Manhattan bên ngoài cửa xe. Thành phố New York dường như càng tráng lệ hơn ngày thường với những toà tháp bằng kính và thép sáng rực, nổi bật trên nền trời đầy mây đen ngòm khi cơn bão đang đến gần.

Nhìn đăm đăm ra ngoài, tôi nhớ đến căn hộ xinh xắn ở Upper West Side mà Paul và tôi đã ở trước kia. Những ngày Chủ nhật ở Guggenheim Bảo tàng Mỹ thuật do anh em nhà công nghiệp và hảo tâm Guggenheim thành lập năm 1939 ở New York. hoặc MOMA[1]; những quán ăn Pháp rẻ tiền, khiêm tốn ở NoHo; vang trắng Pháp để lạnh ở “sân sau”, phòng làm việc của chúng tôi ở cửa thoát hiểm trên tầng bốn. Mọi thứ lãng mạn chúng tôi đã làm trước khi cưới, khi cuộc sống của chúng tôi còn chưa ổn định và vui tươi.

- Paul, - tôi nói gấp gáp, gần như buồn bã. - Paul à?

Paul là một “anh chàng quyến rũ”, nên tôi có thể mạnh dạn viết rằng những chuyện xảy ra giữa chúng tôi là không thể tránh được. Khi ta già dặn hơn chút ít, có khi hoài nghi hơn, dứt khoát là tuần trăng mật đang đến hồi kết. Nhưng còn Paul và tôi? Chúng tôi khác chứ.

Chúng tôi là một trong những cặp vợ chồng yêu nhau đến rồ dại, là những người bạn thân thiết nhất. Là những bạn tình hãy-để-chúng tôi-được-chết-cùng- lúc như Romeo và Juliet. Paul và tôi đã yêu nhau say đắm như thế, và không phải chỉ là những kỷ niệm chọn lọc cẩn thận. Chúng tôi vốn là như thế.

Chúng tôi gặp nhau khi là sinh viên năm thứ nhất ở trường Luật Fordham. Chúng tôi cùng học và ở cùng nhóm hoạt động xã hội nhưng chưa thực sự chuyện trò. Tôi chú ý đến Paul vì anh rất điển trai. Anh hơn phần lớn chúng tôi vài tuổi, chăm chỉ hơn, nghiêm túc hơn. Tôi không thể tin nổi anh lại đồng ý xuống Cancún[2] với cả nhóm.

Đêm trước khi chúng tôi bay về nhà, tôi quyết chống lại bạn trai hồi đó và ngẫu nhiên ngã vào một trong những cửa kính của khách sạn, cánh tay bị rách. Lúc bạn trai tôi tuyên bố anh ta “không thể làm gì được”, Paul không biết từ nơi nào tới và nhận ngay việc đó.

Anh đưa tôi đến bệnh viện và ở lại bên giường tôi. Trong khi đó, những người khác vội bay về nhà để không bị lỡ học.

Tôi nhớ lại lúc Paul bước qua cửa phòng bệnh của tôi ở Mexico, tay bưng bữa sáng, cốc sữa đá thơm nức hương liệu và quyển tạp chí, trông anh mới duyên dáng làm sao, với mắt xanh thăm thẳm, những lúm đồng tiền xoáy sâu và nụ cười chết người.

Lúm đồng tiền, cốc sữa lạnh và trái tim tôi.

Từ lúc đó đã xảy ra những gì? Tôi không hoàn toàn biết chắc. Tôi cho rằng chúng tôi đã rơi vào lối mòn của nhiều cuộc hôn nhân hiện đại. Cả hai ngập đầu ngập cổ vì sự nghiệp khắt khe, tách rời nhau, chúng tôi trở nên gay gắt vì những nhu cầu và thiếu thốn cá nhân mà quên bẵng một điều: chúng tôi cần dành cho nhau trước tiên.

Tôi vẫn căn vặn Paul về người phụ nữ tóc vàng tôi thấy đi cùng anh ở Manhattan. Có lẽ vì tôi không sẵn sàng ra ngoài ăn cùng Paul. Đương nhiên, tôi chưa biết chắc anh có ngoại tình không. Có lẽ vì tôi sợ đoạn kết của chúng tôi. Tôi biết Paul từng yêu tôi. Còn tôi yêu Paul bằng cả tâm hồn.

Có lẽ tôi vẫn còn yêu như thế. Có lẽ.

- Paul, - tôi lại gọi.

Ở ghế bên kia của taxi, anh quay lại khi nghe thấy tiếng tôi. Tôi cảm thấy như lần đầu tiên anh chú ý đến tôi trong nhiều tuần nay. Mặt anh có vẻ ăn năn, gần như buồn bã. Anh bắt đầu hé miệng.

Đúng lúc đó chuông điện thoại di động của anh reo. Tôi chợt nhớ anh đặt nhạc chuông bài Mối tình đồi bại như một trò chơi khăm. Trớ trêu thay, bài hát ngớ ngẩn trước kia chúng tôi từng khiêu vũ say sưa và hạnh phúc giờ lại thật đúng để miêu tả cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Nhìn chăm chăm vào điện thoại, tôi cân nhắc ý nghĩ chộp lấy nó khỏi bàn tay anh và ném ra ngoài cửa sổ xe, qua dây cáp cầu xuống dòng sông Đông.

Một vẻ đờ đẫn quen thuộc lướt qua mắt Paul sau khi anh nhìn số máy gọi đến.

- Anh phải nhận cú điện này, - anh nói và mở điện thoại.

Tôi thì không, Paul ạ, tôi nghĩ lúc Manhattan lướt qua cửa xe chúng tôi.

Nó đấy, tôi nghĩ. Giọt nước tràn ly. Anh đã phá hoại mọi thứ giữa chúng ta còn gì?

Ngồi trong chiếc taxi đó, tôi mường tượng chính xác nơi anh nhắc đến.

Khi bạn không còn chia sẻ một buổi hoàng hôn cùng nhau.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#5
Chương 2

Lúc chúng tôi rời đại lộ Grand Central vào sân bay, có tiếng sấm rền đáng ngại xa xa. Bầu trời cuối hè nhanh chóng ngả sang màu xám, thời tiết mau lẹ chuyển xấu.

Paul đang huyên thuyên gì đó về giá trị sách vở lúc chúng tôi rẽ vào bến đỗ tại nhà ga Continental. Tôi không ngờ anh lại cố gắng hôn tạm biệt tôi. Khi Paul khẽ nói với giọng “công việc” vào điện thoại, thì bom có nổ cũng không thể làm anh ngừng lại.

Tôi vội nắm quả đấm cửa lúc người lái xe chuyển radio từ đài Tây Ban Nha sang tin tức. Nếu không thoát ra, tôi e kiểu nói vù vù như côn trùng bay làm tôi muốn hét lên mất.

Hét cho đến khi họng tôi chảy máu. Cho đến khi tôi mất trí.

Paul vẫy tay ở cửa hậu mà không nhìn tôi lúc chiếc taxi chạy đi.

Tôi định vẫy lại bằng một ngón tay lúc kéo vali qua cánh cửa xoay. Nhưng tôi không vẫy Paul.

Vài phút sau, tôi ngồi trong bar đợi chuyến bay với bao ý nghĩ nặng nề.

Từ các loa trên đầu vang lên phóng tác của Muzak[3] bài Tôi nên ở lại hay đi? của The Clash[4]. Bạn có thích bản đó không? Những con người ở Muzak đã tìm ra tuổi thơ của tôi.

Thật là hay khi tôi cảm thấy vui buồn xen lẫn, vì thông thường thì sự nhận thức có thể khiến tôi thấy mình già và phiền muộn.

Tôi gõ nhẹ tấm vé lên môi, rồi đột ngột xé nó làm đôi trước khi uống một ngụm hết cốc.

Sau đó, tôi vớ khăn ăn lau nước mắt. Tôi sẽ chuyển sang phương án B.

Chắc chắn sẽ có nhiều rắc rối. Những rắc rối thực sự, không phải là hão huyền.

Tôi không cần. Paul đã phớt lờ tôi quá nhiều lần rồi. Tôi gọi điện báo hoãn chuyến đi.

Rồi kéo vali ra ngoài, trèo vào ghế sau một chiếc taxi, tôi bảo lái xe địa chỉ nhà tôi.

Lúc xe chuyển bánh, những giọt mưa đầu tiên đập vào kính xe và tôi bỗng hình dung một cái gì đó to lớn trôi dưới làn nước tăm tối và bắt đầu trượt đi, rồi chìm xuống khác thường, chậm rãi và không sao tránh khỏi. Cứ xuống, xuống, xuống mãi.

Hoặc có khi không phải thế, chỉ có khi thôi, và lần đầu tiên trong một thời gian dài tôi đang ngoi lên.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#6
Chương 3

Lúc tôi bước vào căn nhà tối tăm, vắng vẻ của mình, mưa rơi như trút. Tôi cảm thấy thoải mái hơn khi cởi bộ vét công sở ướt và thay áo phông Amherst cùng chiếc quần jeans ưa thích.

Càng dễ chịu hơn lúc tôi cho đĩa Stevie Ray Vaughan[5] vào dàn stereo làm bầu bạn.

Tôi quyết định tắt đèn và mở cái hộp đầy bụi đựng những cây nến thơm mùi thủy vu trong phòng kho ở sảnh trước.

Ngay sau đó, ngôi nhà trông như một nhà thờ, hoặc một video của Madonna điên rồ, theo cách màn trướng cuốn quanh. Nó giục tôi bấm iPod xuống bài Dress You Up của nữ hoàng nhạc pop.

Hai mươi phút sau, chuông cửa trước reo và người ta đưa đến món thịt cừu non tôi đã gọi từ trên taxi.

Tôi nhận cái gói nhỏ bọc giấy nâu kiểu cách từ người đưa hàng của FreshDirect, rồi vào bếp, rót một cốc Santa Margherita lúc tôi thái tỏi và chanh. Sau khi xếp những lát cà chua đỏ thắm lên trên tỏi bằm, tôi dọn bàn.

Cho hai người.

Tôi cầm cốc Santa Margherita lên gác.

Đúng lúc đó tôi chú ý đến máy nhắn tin của tôi nhấp nháy không ngừng.

- Chào, Lauren. Bác sĩ Marcuse đây. Tôi đang rời văn phòng và muốn chị biết rằng kết quả của chị chưa có. Tôi biết chị đang đợi. Sau khi nghe tin của phòng xét nghiệm, tôi sẽ báo cho chị đầu tiên.

Lúc máy tắt, tôi vuốt tóc ra sau và nhìn đăm đăm vào những nếp nhăn mờ mờ trên trán và ở khóe mắt tôi trong gương.

Tôi đã chậm kinh ba tuần. Thông thường, chẳng có gì đáng lo.

Trừ khi tôi là người vô sinh.

Những kết quả mà bác sĩ phụ khoa Marcuse của tôi nhắc tới là xét nghiệm máu và siêu âm.

Lúc này là một cuộc chạy đua. Một cuộc đua khốc liệt. Cái gì sẽ thất bại trước? Tôi nghĩ và cầm cốc lên. Cuộc hôn nhân của tôi hay sức khỏe của tôi?

- Cảm ơn bác sĩ Marcuse. - Tôi nói vào máy nhắn tin. - Ông tính toán thời gian thật không chê vào đâu được.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#7
Chương 4

Lúc đó, tim tôi bắt đầu đập dồn dập. Bữa tối cho hai người, và không ai trong đó là Paul.

Sau khi uống cạn cốc vang, tôi xuống gác và làm việc nhạy cảm duy nhất trong tình huống này. Tôi tìm một chai rồi mang lên gác.

Sau khi rót đầy cốc thứ ba, tôi mang nó cùng bức ảnh cưới lên giường.

Tôi ngồi uống và chăm chú ngắm Paul.

Ban đầu, tôi khá cam chịu sự thay đổi của Paul trong cách hành xử sau khi anh được đề bạt và gần đây, công việc bị khá nhiều sức ép. Tôi cho rằng anh mệt mỏi vì luôn bị căng thẳng, và tôi cũng biết anh làm về đầu tư tài chính. Nhiều lần anh kể với tôi đấy là việc anh làm thành thạo. Anh là người biết rất rõ bản thân.

Thế là tôi cứ để sự việc trượt đi. Anh dần xa cách tôi. Anh bắt đầu phớt lờ tôi trong các bữa ăn, và trong phòng ngủ. Anh cần tập trung tư tưởng và sinh lực cho công việc. Tôi tự nhủ chỉ là tạm thời. Càng rời xa tôi, anh càng thoải mái. Hoặc ít ra là lơ đãng. Tôi nghĩ chăm sóc sức khỏe cho anh thì chúng tôi sẽ trở lại bình thường. Tôi sẽ lại được thấy những lúm đồng tiền ấy, nụ cười quyến rũ ấy. Chúng tôi sẽ trở lại là những người bạn thân thiết nhất.

Tôi mở ngăn kéo bàn ngủ và lấy ra chiếc vòng đeo tay - bùa của tôi.

Dịp sinh nhật đầu tiên của tôi sau khi cưới, Paul đã lùng sục khắp nơi trong cửa hàng thiếu nhi Limited Too mua tặng tôi. Cho đến nay tôi đã có sáu cái bùa, cái đầu tiên và tôi thích nhất là một trái tim bằng thạch anh sông Rhine, anh bảo “dành tặng người yêu của anh”.

Tôi không biết vì sao, nhưng với tôi, mỗi năm, cái bùa rẻ tiền tượng trưng cho mối tình trẻ con ấy có ý nghĩa gấp triệu lần bữa ăn trong khách sạn sang trọng anh thường đưa tôi tới.

Năm nay, Paul đưa tôi tới Per Se, một nơi mới, vô cùng sôi động trong Trung tâm Time Warner. Nhưng cả sau khi ăn crème brûlée, vẫn chẳng có món quà nào.

Anh đã quên bẵng tặng tôi một cái bùa để đeo vào vòng tay. Anh quên, hay quyết định không tặng nữa.

Đấy là dấu hiệu đầu tiên của một sự cố thực sự. Tấm biển sáng rực cảnh báo sự rắc rối đã đến dưới hình dạng cô gái trạc hai mươi tuổi, tóc vàng hoe bên ngoài cơ quan của anh trên phố Pearl, người anh đưa đến khách sạn St. Regis.

Người đã khiến Paul dối trá ngay trước mũi tôi.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#8
Chương 5

Tôi xuống gác, vào bếp và đang xếp những miếng cá hồi vào bơ rán chảy thì có tiếng gõ mạnh vào ô cửa đằng sau. Sự lo lắng bồn chồn tràn ngập lòng tôi, thay đổi cả món ăn đang xếp. Tôi nhìn đồng hồ trên nóc lò vi sóng.

Đúng mười một giờ.

Anh ấy đã đến, tôi nghĩ rồi lấy khăn chấm nhẹ mồ hôi trên trán, tôi ra cửa. Đây mới là thứ đang diễn ra.

Ngay tại đây. Ngay bây giờ.

Tôi hít một hơi thật sâu và đẩy chốt cửa.

- Chào Lauren.

- Chào anh. Trông anh tuyệt lắm.

- Vì ai mà có người bị ướt sũng thế này, hả?

Mưa đập vào cánh cửa tóe thành một chòm sao ướt, thẫm trên đá lát căn bếp.

Rồi anh bước vào. Tôi có thể nói thêm là vào hẳn.

Thân hình một mét tám nhăm, săn chắc của anh dường như choán hết chỗ. Trong ánh nến, tôi có thể thấy mái tóc sẫm của anh mới cắt, ở những chỗ sát gần da đầu có màu cát trắng ướt.

Gió ào vào, mùi của anh, mùi nước hoa, mùi mưa, mùi áo khoác bằng da anh mặc đi xe máy đập vào mũi tôi.

Oprah[6] chắc phải mất vài giờ để đưa bạn tới khoảnh khắc này, tôi nghĩ lúc cố tìm ra lời để nói. Những câu tán tỉnh vô hại ở nơi làm việc dẫn đến mê đắm, đến tình bạn ngấm ngầm rồi đến... tôi vẫn chưa biết gọi cái này là gì.

Tôi biết một số nữ đồng sự có chồng tán thành những chuyện ve vãn vô hại, nhưng tôi luôn dựng một bức tường bảo vệ mỗi khi phải làm việc với đàn ông, nhất là những anh chàng đẹp trai, vui tính kiểu như Scott. Chỉ đến thế thôi.

Nhưng đằng nào thì Scott cũng vượt qua bức tường của tôi, bước vào vòng phòng thủ của tôi. Có lẽ thế thật, với kích cỡ của anh, diện mạo điển trai của anh và cả vẻ vô hại của anh nữa. Hoặc có khi anh gần như giữ đúng nghi thức với tôi. Nệ cổ là từ diễn tả đúng nhất. Hoặc sự có mặt của anh trong đời tôi dường như tăng thêm tỷ lệ cân xứng với sự rời xa của Paul.

Nếu chữ ấy còn chưa đủ, thì anh còn cuốn hút tôi vì một cái gì đó bí ẩn dễ thương, một thứ mơ hồ dưới vẻ bề ngoài.

- Ra là cô ở đây thật, - Scott nói, phá vỡ sự im lặng giữa chúng tôi. - Gượm đã, tôi suýt quên.

Lần đầu tiên tôi chú ý đến cái túi màu nâu ướt át, tả tơi anh xách. Anh đỏ mặt khi lấy ra một con thú nhồi bông xinh xắn. Đấy là con Beanie Baby, một con cún xinh xắn màu nâu vàng trước kia tôi đã nhìn thấy. Tôi nhìn vào nhãn tên “Badges”. Rồi nhìn vào ngày sinh, 1 tháng Mười hai.

Tôi vội đưa bàn tay che khuôn miệng há to của tôi. Ngày sinh của tôi.

Tôi vẫn đang tìm một con vật trùng với ngày sinh của tôi. Scott biết và đã tìm ra.

Tôi nhìn con cún. Rồi nhớ lại Paul đã quên bẵng lá bùa đeo vào vòng tay của tôi. Đó là lúc tôi cảm thấy một thứ giống như lớp băng mỏng vỡ vụn trong lòng tôi, và tôi bật khóc.

- Lauren, đừng, - Scott nói, hoảng hốt. Anh giơ cánh tay định ôm tôi nhưng dừng lại như vấp phải một bức tường vô hình.

- Nghe này, - anh nói. - Điều cuối cùng tôi muốn trên đời là làm cô tổn thương. Thế này là quá nhiều rồi. Bây giờ tôi đã thấy. Tôi... tôi đi nhé? Ngày mai, tôi sẽ gặp cô như thường lệ. Tôi sẽ mang Box O’ Joe, còn cô mang Munchkins quế, và việc này coi như chưa bao giờ xảy ra, được không?

Rồi cửa sau của tôi lại mở, và Scott biến vào bóng đêm.

_________
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#9
Chương 6

Tôi lắng nghe tiếng thịt xèo xèo khá to lúc lấy khăn lau bát chùi mắt. Tôi đang làm gì thế này? Tôi điên rồi sao? Scott nói đúng. Tôi đang nghĩ cái quái gì thế này? Tôi đứng đờ đẫn nhìn những vũng nước anh để lại trên sàn nhiều giây trước.

Rồi việc tiếp theo tôi làm là ngắt lò nướng, vồ lấy xắc và lao ra mở cửa, tôi chạy biến vào bóng tối.

Lúc tôi đuổi kịp, anh đã cưỡi xe máy cách nửa khối nhà, lúc này người tôi hoàn toàn ướt sũng.

Một ngọn đèn trong nhà hàng xóm vẫn sáng. Bà Waters là người lắm chuyện nhất trong khu nhà này. Bà ấy sẽ nói gì khi nhìn thấy tôi? Scott đã nhận ra vẻ băn khoăn trên gương mặt tôi lúc tôi ngước nhìn lên khuôn cửa sổ.

- Này, - anh nói và đưa tôi cái mũ bảo hiểm của anh. - Đừng quá nghĩ ngợi về việc này, Lauren. Đội vào. Ta đi nào.

Tôi đội mũ và tiếp nhận một mùi nữa còn mạnh hơn của Scott, lúc anh khởi động chiếc Ducatti đỏ chói. Cái xe kêu ròn như một thứ nổ tung.

- Đi nào, - anh gào to và giơ tay lên. - Nhanh!

- Phóng xe trong mưa không nguy hiểm sao? - Tôi hỏi.

- Quá nguy, - anh nói và cười, hấp dẫn không cưỡng lại được lúc anh mở hết ga.

Tôi chìa tay và một giây sau, tôi trèo lên phía sau Scott, vòng cánh tay ôm quanh sườn anh.

Tôi chỉ kịp chúi đầu vào giữa hai bả vai anh trước khi xe chúng tôi gầm rú, lao vút lên phố cụt chỗ tôi ở như một quả tên lửa.

_________________
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#10
Chương 7

Có lẽ tôi đã để lại nhiều vết ngoạm trên chiếc áo khoác da của Scott trong lúc tôi bám riết lấy để thoát chết. Dạ dày tôi muốn lộn ra ngoài mỗi khi lao xuống chỗ lún, sau đó đầu tôi dường như nổ tung khi lao vút lên. Màn mưa bao trùm cả thế giới dường như tan chảy khi chúng tôi lao vút qua.

Tôi rủa mình vì không bám lấy chí quyết sống khi lốp sau chiếc xe máy lượn xòe theo hình đuôi cá vào đại lộ Mill River. Lúc đó Scott để mặc chiếc xe chạy ẩu!

Lần sau tôi thở và ngước nhìn, chúng tôi đã ra khỏi đại lộ Henry Hudson vào Riverdale, một khu vực đắt đỏ ở Bronx[7].

Chúng tôi lao ầm ầm xuống một quả đồi và chỉ chậm lại lúc rẽ vào đường phố có những toà nhà lớn có cổng. Trong ánh chớp lóe tôi nhìn thấy Hudson trũng, rộng, trắng như bạc ngay bên dưới chúng tôi, bộ mặt ảm đạm, tiều tụy của New Jersey Palisades bên kia làn nước.

- Vào đây, Lauren, - Scott nói rồi dừng xe đột ngột và nhảy xuống. Anh vẫy tôi theo lúc anh leo lên con đường trải sỏi dành cho xe.

- Anh sống ở đây? - Tôi gọi anh sau khi bỏ mũ ra.

- Hầu như thế, - Scott đáp lại và vẫy thêm mấy cái nữa.

- Hầu như?

Tôi theo anh vào một gara có ba xe, không giá đỡ, rộng gần bằng nhà tôi. Bên trong có một chiếc Porsche, một chiếc Bentley và một chiếc Ferrari cùng màu với xe máy của Scott.

- Những xe kia không phải của anh chứ! - Tôi sửng sốt nói.

- Tôi ước thế, - anh nói và trèo lên cầu thang. - Chúng giống như các bạn cùng phòng của tôi vậy. Tôi chỉ trông nom căn nhà này hộ bạn tôi thôi. Vào đi, tôi lấy khăn cho chúng ta.

Tôi theo anh vào một căn buồng nhỏ, kiểu như gác xép bên trên gara. Anh cho một đĩa Motown[8] vào bộ dàn trước khi vào buồng tắm. Phong cảnh Hudson mịt mù mưa gió đóng khung trong khuôn cửa sổ khổng lồ trông như một tấm biển quảng cáo.

Sau khi tung cho tôi chiếc khăn mặt mềm, mịn và thoáng thơm mùi chanh, Scott đứng trên ngưỡng cửa buồng tắm, đăm đăm nhìn tôi. Như thể tôi xinh đẹp hoặc đại loại thế.

Giống hệt cách anh nhìn tôi lúc tôi xuống hành lang hoặc trong bãi xe hay lên cầu thang làm việc.

Đôi mắt nâu hình quả hạnh của anh gần như năn nỉ. Lần đầu tiên tôi tự cho phép mình chăm chú nhìn lại. Tôi uống một ngụm bia lạnh.

Cốc bia tuột khỏi tay tôi lúc tôi chợt hiểu ra vì sao tôi lại thu hút anh đến thế. Thực điên rồ. Hồi trung học, tôi đã gặp một anh chàng trong dịp nghỉ hè ở Spring Lake, bên bờ Jersey. Anh ta phụ trách chỗ cho thuê xe đạp bên cạnh lối đi lót ván, và để tôi nói với bạn điều này, Lance Armstrong[9] cũng không chăm chỉ tập luyện như tôi trong mùa hè ấy đâu.

Rồi một đêm thứ Sáu, hồi đó là thứ Sáu quan trọng nhất trong đời tôi, anh mời tôi dự buổi liên hoan đầu tiên của tôi trên bãi biển.

Tôi cho rằng mỗi cuộc đời có ít nhất một khoảnh khắc vàng, đúng không? Là khoảng thời gian mà thế giới huy hoàng và nơi bạn đang ở ngang nhau một cách kỳ diệu và ngắn ngủi.

Cuộc liên hoan trên bãi biển đó chính là khoảnh khắc vàng của tôi.

Tôi đã đến đấy. Cảm giác phấn chấn của cốc bia đầu tiên, đại dương tràn lên mặt đất, bầu trời đêm màu ngọc lam lúc chàng trai lớn tuổi hơn và đẹp hoàn hảo này với tay qua làn cát nắm lấy bàn tay tôi, không nói một lời. Tôi mới mười sáu tuổi. Dây áo tôi tuột xuống, vết rám nắng của tôi bắt đầu ngả nâu, tôi có cảm giác vô vàn khả năng xảy ra và thấy nôn nao muốn nhảy nhót.

Tôi nhận ra Scott làm tôi nhớ đến Mike, anh chàng cho thuê xe đạp trên bãi biển Jersey, khi nhìn đăm đăm vào ánh sáng trong mắt anh, đưa tôi trở lại cuộc liên hoan bất tận kia, khi chưa có những công việc căng thẳng, không có sinh thiết tế bào, không có người chồng lừa đảo, khoác tay người đẹp tóc vàng.

Tôi cho rằng ngay lúc đó, điều tôi muốn hơn hết thảy trong giây phút khó hiểu nhất, đáng khinh nhất trong đời tôi là trở lại nơi đó với anh ta. Và lại được là cô gái mười sáu tuổi lần nữa.

Scott quỳ gối, lau sạch chỗ bia đổ. Tôi hít một hơi, rồi đưa tay xoa vuốt đầu anh.

- Anh thật dịu dàng, - tôi thì thầm.

Scott đứng lên và ôm mặt tôi trong tay anh.

- Không, em mới là người dịu dàng. Em là người đàn bà đẹp nhất anh biết, Lauren. Hôn anh đi. Anh xin em.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#11
Chương 8

Trước kia Paul và tôi có cuộc sống tình dục thật ngọt ngào. Trong những ngày đầu, chúng tôi không rời nhau. Trên đường đi hưởng tuần trăng mật thứ ba ở Barbados, chúng tôi còn trởthành hội viên chính thức của Câu lạc bộ Mile High.

Nhưng còn với Scott? Đây là chuyện sinh tử.

Gần một giờ liền, chúng tôi chỉ hôn, mơn trớn vuốt ve nhau; mỗi lần mở một cái khuy hoặc tháo dây áo, hơi thở và trái tim tôi lại dồn dập vì cảm thấy sự nguy hiểm tăng dần. Cuối cùng, lúc Scott cởi tuột sơ mi của tôi và úp mặt vào bụng tôi, tôi gần như cắn đứt môi dưới.

Sau đó anh mở khuy trên cùng chiếc quần jeans của tôi. Họng tôi thoát ra một âm thanh chỉ gần với tiếng người. Tôi rơi vào trạng thái mê man và thích thú.

Chúng tôi lê bước từ phòng này sang phòng khác, lột dần từng cái quần áo. Chúng tôi ghì chặt lấy nhau, ép chặt vào nhau, thở đứt quãng. Từ lâu lắm rồi tôi khao khát được thế này, nhất là những cái vuốt ve, âu yếm, có khi chỉ cần được chú ý.

Tôi không thể nhớ rõ chúng tôi ở trên giường ra sao. Tôi nhớ lại, lúc gần mãn cuộc, ở sân sau có một tiếng sét gần đến nỗi cửa sổ đập lách cách vào khung hòa nhịp với tấm ván đầu giường.

Có lẽ Thượng đế muốn phán bảo tôi điều gì chăng? Nhưng tôi nghĩ dù mái nhà có bị tốc, chúng tôi cũng khó mà dừng lại.

Sau đó tôi nằm trên tấm chăn lông vịt, run bắn như một nạn nhân bị chấn thương, mồ hôi ướt má và cổ, phổi đau nhức. Gió rít, đập vào cửa sổ lúc Scott lăn tấm thân kiệt sức khỏi người tôi.

- Ôi, Lauren. Lạy Chúa, em tuyệt quá.

Tôi sợ anh đứng dậy và đề nghị đưa tôi về nhà ngay lúc đó. Tôi nhẹ cả người khi anh nằm úp thìa vào tôi, tựa cằm lên vai tôi. Khi ôm ấp nhau trong bóng tối, tôi chỉ nghĩ đến đôi mắt của anh, đôi mắt gần như màu nâu vàng, trìu mến vô bờ lúc những ngón tay anh chải vào tóc tôi.

- Anh nghĩ là anh cần tắm một cái, - cuối cùng, anh nói. Đôi chân dài, khỏe khoắn của anh hình như loạng choạng lúc anh đứng dậy. - Chết mất thôi. Anh cần tiêm một mũi trợ sức.

- Anh có thể đến phòng cấp cứu lúc đưa em về, - tôi nói và mỉm cười.

Tôi chỉ còn đủ sức ngóc đầu khỏi gối lúc Scott vào buồng tắm. Tôi có thể nhìn thấy anh trong gương lúc anh bật đèn. Anh thật đẹp. Thành thực mà nói, anh là thế.

Các bắp thịt săn chắc của anh lẩn sâu vào hai bên sườn, lưng anh rám nắng. Trông anh như bước ra từ tấm quảng cáo của Calvin Klein[10].

Thật hoàn hảo, tôi nghĩ. Hơn mọi thứ tôi mong đợi. Không thể phủ nhận là rất nóng bỏng, nhưng vẫn dịu dàng. Tôi không ngờ Scott lại có thể trìu mến đến thế, chúng tôi kết nối với nhau bằng cả xúc cảm lẫn thể chất.

Tôi nhận ra tôi cần chuyện này. Cảm nhận sự nồng nhiệt rồi sau đó là ấm áp. Vui cười. Được một người yêu thương, coi mình là đặc biệt và ôm thật chặt.

Tôi không cảm thấy tội lỗi lúc nghe thấy một tiếng sét nữa nổ gần.

Những gì tốt cho một người khờ dại chắc chắn cũng tốt cho một người nội trợ tuyệt vọng. Dẫu cho chuyện này không bao giờ xảy ra lần nữa - có lẽ sẽ không, không nên - song, nó thật đáng giá.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#12
Chương 9

Trong bóng tối chật hẹp của chiếc Toyota Camry đỗ cách căn phòng bên trên gara nửa khối nhà, Paul Stillwell nhìn trừng trừng, chết điếng lúc một ánh chớp nữa chiếu sáng cái xe máy đỏ chói của Scott.

Trước kia Paul đã nhìn thấy xe Ducati trong phần quảng cáo của tờ Fortune, một trong những đồ chơi đắt giá không tưởng tượng nổi của những chàng trai ngông cuồng. Thứ mà một ngôi sao điện ảnh hoặc người thừa kế của một tập đoàn tàu biển mới dám cưỡi.

Hoặc những thằng cha sung sướng như Scott, Paul nghĩ lúc nhìn chằm chằm những đường nét như chiếc máy bay phản lực chiến đấu, đỏ chói và trơn bóng như lớp son môi trong ánh sáng mờ mờ.

Họng Paul nghẹn thắt lúc anh ngoảnh đi và nhìn lại các hình ảnh trên chiếc điện thoại di động Verizon.

Anh đã đỗ lại chụp Scott khi anh theo Scott đi làm về một tuần trước. Trong ảnh, Scott ngồi dạng hai chân trên chiếc xe Italy chờ đèn đỏ, mũ bảo hiểm kín mặt kéo sụp xuống trán. Mảnh dẻ, cường tráng, tự mãn như cái xe đắt tiền giữa đôi chân anh ta vậy.

Paul đóng điện thoại lại và nhìn chăm chú qua màn mưa vào ánh sáng khuôn cửa sổ bên trên gara.

Rồi ngả lưng, Paul nhấc thanh sắt 3 lên khỏi ghế sau. Chiếc gậy đánh golf đủ nặng và cân bằng.

Anh biết đây là một giải pháp quyết liệt, và nhìn đăm đăm vào phần trước của cây gậy to bằng cỡ nắm tay, nặng, bằng kim loại. Nhưng còn lựa chọn nào khác khi có kẻ đột nhập vào nhà bạn và cuỗm đi thứ của bạn?

Lúc này mọi sự đang lâm nguy, Paul tự nhắc mình. Mọi thứ anh kiếm được có cơ tuột khỏi tay.

Lẽ ra anh nên hành động sớm hơn. Chặn trước mọi sự, trước khi xảy ra chuyện này. Nhưng tất cả những có thể, lẽ ra và giá như lúc này còn có nghĩa gì? Chỉ còn lại một câu hỏi: Liệu anh có cho phép cái chuyện rác rưởi này tiếp diễn hay không?

Không, Paul nghĩ. Chỉ có một cách duy nhất chấm dứt việc này.

Mưa gõ rào rào trên nóc chiếc Camry. Anh nhét điện thoại vào túi và hít một hơi sâu. Rồi chậm rãi, gần như thận trọng đến mức trang nghiêm, anh nắm bàn tay đi găng đen quanh cán cây gậy tày nặng chịch.

Quá khắc nghiệt, anh nghĩ và mở cửa xe rồi bước vào màn mưa.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#13
Chương 10

- Giờ làm gì nào? - Scott nói và phủ chiếc áo khoác lên bộ ngực trần của anh lúc ra khỏi buồng tắm.

- Làm cho em ngạc nhiên, - tôi nói. - Em thích sự ngạc nhiên. Em yêu những việc bất ngờ.

Scott cúi xuống và nắm cổ tay trái tôi. Ảo tưởng của tôi tăng gấp đôi khi anh nhẹ nhàng hôn lên chỗ mạch đập.

- Thế này có được không? - Anh hỏi và cười mỉm.

- Khởi đầu tốt đẹp, - tôi nói lúc phổi tôi trở lại điều hòa.

- Em ở đây nhé, anh rảo qua chợ đêm. Anh sẽ mua húng quế tươi và dầu ôliu, - Scott nói và đứng dậy. - Em không phiền nếu anh nấu bữa tối muộn chứ? Anh có món côtlet bê ngon tuyệt, mua ở đại lộ Arthur hôm qua. Anh sẽ làm món sốt kiểu của mẹ anh. Ngon hơn ở Rao nhiều.

Trời ạ! Tôi nghĩ, hình dung Scott đeo tạp dề. Một người đàn ông đích thực nấu ăn cho mình ư?

- Chắc là em chịu được, - tôi nói sau khi nuốt một cách khó nhọc.

Scott mở cửa rồi bất chợt dừng lại và xoay người nhìn tôi chăm chú.

- Gì thế? - Tôi nói. - Anh thay đổi ý định nấu ăn à?

- Anh..., - anh nói, - anh chỉ rất vui vì chúng ta bên nhau tối nay, Lauren ạ. Anh không dám chắc em có chịu được đến cùng không. Anh mừng vì em đã chịu được. Anh thực sự mừng vì chúng ta đã làm được.

Chao ôi, tôi nghĩ và mỉm cười lúc anh khép cửa. Tôi nhìn ra Hudson mưa gió tơi bời. Chắc là Scott nghĩ đúng. Sống cho khoảnh khắc. Mãi mãi trẻ trung. Thảnh thơi. Có lẽ tôi sẽ quen dần với chuyện này.

Tôi liếc nhìn đồng hồ. Mới hơn một giờ. Lúc này tôi phải ở đâu đây? Trên giường trong một căn phòng tù túng ở Virginia Mariott.

Xin lỗi Paul, tôi nghĩ. Nhưng hãy nhớ anh là người bắt đầu chuyện này.

Tôi quyết định gọi Paul. Đây gần như là lúc để mọi sự biến đổi. Paul thích chơi trò đố chữ đấy thôi?

Tôi cũng có thể chơi trò đó, tôi nghĩ lúc lăn khỏi giường, tìm xắc và điện thoại di động của tôi.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#14
Chương 11

Thằng khốn kia rồi, Paul nghĩ lúc Scott Thayer mở cửa ngách của gara. Này thằng kia,Scotty!

Mặc toàn đồ đen và men theo bóng bức tường phủ đầy dây thường xuân cạnh chiếc xe máy của Scott, Paul biết không thể nhìn thấy anh. Hơn nữa, trời đang mưa như trút.

Paul nhấc cây gậy đánh golf lên lúc Scott đi qua đường dành cho xe và bước ra đường phố tối tăm. Thời gian thằng chó đẻ kia xuất hiện sai với tính toán của anh.

Scott cách ba mét. Rồi mét rưỡi.

Bất chợt, tiếng nhạc réo rắt từ đâu đó, khủng khiếp, không giải thích nổi. Từ chỗ anh! Từ trong túi áo khoác của Paul! Điện thoại của anh reo!

Không! Paul nghĩ và thò tay xuống tắt cái điệu nhạc Mối tình đồi bại ngu ngốc. Thế quái nào anh lại không để nó trong xe?

Bàn tay rảnh của Paul đang dò dẫm tắt chuông thì Scott Thayer chạy đâm sầm vào anh. Hơi thở của Paul tắt ngấm lúc anh ngã ngửa trên nền đất lầy bùn.

Anh ngước nhìn và gặp cặp mắt mở to của Scott.

- Là anh à! - Scott sửng sốt nói. Cây gậy biến khỏi tay Paul lúc Scott vung giày ống đá mạnh vào ngón tay Paul. Rồi Scott nhấc bổng Paul lên và ném anh ta bay vèo vào không khí. Paul gào to khi lưng anh đập mạnh, đau đớn vào thứ gì đó rất cứng. Đó là chiếc Ducati. Anh và chiếc xe chồng lên nhau thành một đống đáng thương.

- Nếu không biết rõ hơn, tôi sẽ nghĩ tối nay ông định hại tôi, thưa ông Stillwell, - Scott nói, không hề thở nặng nhọc. Anh ta nhấc cây gậy đánh golf lên lúc từ từ tiến đến gần.

- Loại như thế này có thể làm người ta bị thương thực sự, - Scott nói, vung thanh sắt 3 vào Paul như thể giơ một ngón tay trách mắng. - Nào, để ta cho mi xem.
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,371
#15
Chương 12

Tôi đứng đó, tê liệt, dí mũi vào lớp kính có những vệt nước mưa chảy ròng ròng, nhìn ra con phố yên tĩnh đằng trước gara.

Tôi không thể tin vào mắt mình. Việc này không thể xảy ra, tôi nghĩ. Không thể xảy ra.

Paul đã ở đây?

Anh và Scott đang đánh nhau trên phố! Đánh nhau thực sự.

Tôi đến bên cửa sổ lúc nghe thấy tiếng xe máy đổ ầm. Sau đó tôi thấy mình bất động, không thể làm gì ngoài đứng đó nhìn trừng trừng vào cảnh tượng không thể tin nổi.

Tất nhiên là Paul đã ở đây, tôi nghĩ, choáng váng. Tôi mới ngu làm sao! Scott và tôi không hề cẩn trọng. Chúng tôi thường gửi e-mail cho nhau. Tôi để số điện thoại của Scott trong di động của tôi. Paul chỉ cần gõ mấy phím là xong.

Cảm giác tội lỗi xuyên suốt người tôi. Và sợ hãi.

Tôi đang nghĩ gì thế này?

Nhiều tuần qua tôi dằn vặt khổ sở, hình dung Paul với người tình tóc vàng. Hết đêm này qua đêm khác, tôi mường tượng họ đang làm tình trong căn phòng ở St. Regis. Tôi đắm mình trong nỗi đau mà chỉ những người vợ biết chồng phụ bạc mới cảm thấy. Thật thảm.

Nhưng tưởng tượng là một việc. Trả thù lại là việc khác.

Vì Chúa, tôi chỉ được hưởng một ly rượu pha vội! Tôi đứng nhìn, bất lực lúc Paul và Scott lao vào nhau. Rồi cuộc ẩu đả ở ngoài tầm nhìn của tôi, bị bức tường phủ đầy dây nho bên kia đường chắn mất. Họ chỉ còn là những cái bóng. Là những kẻ hung hãn vật lộn và đấm đá nhau. Giờ sẽ xảy ra chuyện gì đây?

Tôi không thể nghĩ ra phải làm gì. Gọi to? Cố ngăn họ?

Còn tôi chỉ nhìn thấy cảnh mở đầu. Nó sẽ còn tệ hơn khi cuộc ẩu đả kết thúc và Paul vào trong nhà. Lúc đó tôi phải đối mặt với anh.

Tôi không biết mình sẽ làm gì.

Bỗng nhiên, một tiếng rắc khủng khiếp như cú đập của bóng chày, và tôi không phải nghĩ đến chuyện đó nữa.

Cả hai cái bóng ngừng cử động.

Rồi một cái bóng đổ sụp. Thực ra là nảy lên khỏi mặt đất trước khi nằm hoàn toàn im lìm.

Ai bị thương? Ai ngã? Tôi băn khoăn, tò mò gần như chết điếng. Rồi một câu hỏi kinh hoàng nhất chợt đến với tôi. Nó làm tôi nghẹn thở và cắt ngang tim tôi như một lưỡi dao cạo lạnh lùng.

Tôi muốn là ai đây?
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top Dưới