[Nhật ký] Chuyện bây giờ mới kể.

trucxinh0505

Thiên tài giải từ 2018
Tác giả
Muối Team
Point
3,466
#1

Thanh xuân luôn để lại nhiều ấn tượng trong lòng mỗi người.
Có thể đó là điều bạn không muốn nhắc đến hoặc mãi ghi nhớ không quên.
Riêng tôi, thanh xuân trãi qua là một chuỗi ngày êm đềm, không có đột phá hay nổi loạn như bao đứa bạn.
Dù vậy, vẫn có một vài điểm nhấn... khiến khi nhớ lại tôi phải bật cười trong lòng.
 
Sửa lần cuối:

trucxinh0505

Thiên tài giải từ 2018
Tác giả
Muối Team
Point
3,466
#2
#1.

Quay ngược quá khứ về năm lớp một của nhiều nhiều năm trước đó...
Khi ấy, ai có được cây bút mực hiệu Hero thì thích nhất vì cây bút ấy không bị rỉ mực bậy và ngòi viết rất êm, chữ viết lên vở trông thật đẹp.
Tôi được ba mẹ sắm cho một cây, thật thích và cảm thấy hãnh diện với chúng bạn.
Vậy mà,
Tôi bị lấy mất... mất ngay trên tay của mình.
Hôm ra chơi, cầm cây viết trong tay, mặt hóng hớt các bạn chơi phía trước,
Bỗng, cây bút bị rút khỏi tay.
Tôi giật mình nhìn lại,
Ngó dáo dác cũng không nhận ra kẻ nào cuỗm đi.
Đó là cây bút tốt tôi được ba mẹ sắm thời ấy,
Vì tính xớm xác nên ba mẹ không sắm bút tốt nữa và chỉ được sử dụng loại bút thường thôi.
Đến bây giờ tôi vẫn không biết ai là kẻ chơi xấu ngày ấy,
Có lẽ mãi mãi tôi cũng không biết kẻ đó là ai,
Vì bạn thời cấp một tôi chẳng nhớ rõ mặt mũi họ...
 

trucxinh0505

Thiên tài giải từ 2018
Tác giả
Muối Team
Point
3,466
#3
#2.

Năm lớp hai.
Năm này quen được nhiều bạn và có lẽ tuổi thơ nổi loạn là đây.
Bọn con trai, con gái chơi với nhau vô tư, bình đẳng.
Giờ ra chơi kéo nhau chia ra chơi nhảy dây,
Chán trò nhảy dây chuyển trò đánh trận.
Cành lá quanh trường chính là vũ khí của hai đội,
Khi tiến công, mặc thân ai kẻ đó tự bảo vệ lấy,
Địch tới, vung cây đánh loạn xạ vào đối phương.
Tôi bị thằng bạn đánh giữ quá liền mạnh mẽ quất lại khiến nó phải tháo chạy,
Nó chạy, tôi đuổi theo,
Đưa tay kéo vai áo nó,
Một tiếng 'Roẹt!'
Áo nó bị rách một mảng,
Tôi ngơ người.
Nó ngơ người rỗi bỗng ngồi xuống khóc hu hu.
- Mày làm rách áo tao rồi... về mẹ tao đánh chết cho coi, huhu...
Nó khóc giữ quá, mà tôi không biết phải làm sao.
Nó giận vào lớp học,
Cả bọn hết hứng, nghỉ chơi luôn.
Suốt buổi không nói gì mà lầm lì cho đến khi tan học.
Ngày hôm sau.
Gặp mặt,
Vai áo nó được vá lại và tôi không thấy nó nói gì vụ ấy nữa.
Vậy là đã qua rồi.
Nhà nó có vẻ khó khăn.
Năm lớp ba tôi không thấy nó đến trường nhận lớp, có lẽ nghỉ học thật luôn rồi.
 

trucxinh0505

Thiên tài giải từ 2018
Tác giả
Muối Team
Point
3,466
#4
#3.

Năm lớp sáu.
Tôi và nhỏ bạn thân tấp vào quán chè.
Ăn hết ly chè đậu đen thì tiếp ly chè đậu xanh,
Ăn xong vẫn còn thèm nên gọi chủ quán lấy tiếp.
Ăn cho đã thèm mới thôi,
Kêu chủ quán tính tiền.
Lúc này hai đứa mới cười hắc hắc... mỗi đứa ăn tới năm ly, tổng phải trả mười ly cho chủ quán.
Thật khiếp!
Về nhà tôi ghé chợ mua chút đồ má dặn lúc trưa,
Quẹo cổng chợ gặp trai đẹp lớp trên (người tôi hơi có cảm tình chút chút).
Anh ta nhìn nhìn tôi,
Ôi! Hôm nay trời mọc hướng tây, tôi được trai đẹp để ý đấy.
Cảm giác trong lòng lâng lâng khó tả.
Về nhà.
Tự nhiên tôi hứng, đứng trước gương soi nhan sắc,
Mặt tôi liền biến sắc đen thui,
Vì... trên mặt tôi có dính một hạt đậu đen... có lẽ do ăn chè lúc chiều.
Hiểu ra trai đẹp nhìn tôi không phải thấy tôi xinh đẹp, dễ thương,
Mà là trên mặt tôi có hạt đậu đen, ăn chè để quên nơi đó.
Xấu hổ chết đi được!
 

trucxinh0505

Thiên tài giải từ 2018
Tác giả
Muối Team
Point
3,466
#5
#4.

Ai cũng có vài dấu ấn về một thời 'Tuổi thơ dữ dội',
Tôi cũng thế,
Năm lớp bốn.
Hôm ấy được nghỉ tiết cuối, về sớm.
Nhưng chẳng đứa nào chịu về mà ở lại chơi,
Chơi trò gì sẽ thú vị?
Cả đám quyết định 'Chơi keng' phiên bản mới nghĩ ra,
Trò chơi keng ai cũng biết nhưng chơi bình thường thì nhàm quá,
Vì vậy thống nhất rượt đuổi trên bàn học cho kích thích tinh thần.
Sau màn 'Ồ bế' hay nói cách khác là 'nhiều ra, ít ở',
Kẻ thua ở lại sàn lọc từ từ cho đến còn hai người cuối cùng 'Tù xì' phân kẻ thắng thua.
Người xui xẻo sau cùng rượt bắt các bạn,
Bạn nào không kịp hô 'Keng' thì sẽ phải thay thế người bắt được mình tiếp tục rượt đuổi mọi người.
Tôi tuy không phải là người may mắn nhưng cũng không nằm trong tốp loại sau cùng.
Cái Mén thua,
Màn rượt đuổi bắt đầu.
Không khí càng lúc càng nóng,
Tiếng cười ra rả, hò hét âm vang,
Sau mười phút chơi thì có vài đứa sẩy chân té ngã đau điếng.
Mới thấy đứa ôm bụng, đứa ôm chân... vậy mà ba phút sau lại nhăn răng cười chơi tiếp.
Đến thằng Tí bị choạng háng mà có sợ đâu.
Trò này công nhận thật kích thích thần kinh,
Cảm giác nhảy nhảy trên bàn vèo vèo cảm giác thật thành tựu.
Bỗng mắt tôi tối hù,
Chân bị trượt và... cái cằm thân yêu cắm ngay cạnh bàn một cái 'cụp!'
Đau quá!
Tôi ôm cằm, không chơi nữa.
Mọi người cũng chơi đã đời rồi nên quết định giải tán về nhà.
Về đến nhà,
Tôi soi gương xem cằm mình có bị sao không,
Mặt tôi hóa đá, trời đất ơi!
Cái gì đen thui dưới cằm tôi thế này? Liệu sẽ mãi thế sao?
Má tôi nói là bị máu bầm tích tụ, xoa dầu nóng, nhay nhay máu bầm tan sẽ khỏi, chừa chưa con?
Tôi thực sự chừa rồi, tôi không muốn xấu đâu.
Ngày ngày rảnh là đưa tay xoa bóp chỗ bị bầm máu.
Ra đường thì luôn cuối gầm mặt, xấu hổ với mọi người,
Nhưng tôi đâu hiểu rằng, tôi không thấy họ không có nghĩa họ không thấy rõ mặt tôi...
 

trucxinh0505

Thiên tài giải từ 2018
Tác giả
Muối Team
Point
3,466
#6
#5.

Trung thu.
Nhà thờ tổ chức các trò chơi cho thiếu nhi,
Đó là những trò thi thố cá nhân.
Các bạn đăng ký nào là nhảy dây, khẩy cầu, khẩy banh... tôi thì không biết mấy trò đó nên đăng ký thi chạy maratong quanh nhà thờ.
Nhìn mấy bạn thi xoay dây nhảy liên tục không vấp, tôi mới nhảy được mười lần là tiêu rồi, họ thật tài.
Thi chạy,
Thầy xứ xếp con gái và con trai thi chạy chung với nhau (không tính theo độ tuổi mà tính theo chiều cao).
Nghĩ sức tôi chạy sao lại đám con trai?
Mà thôi, tôi cứ thi xong phần của mình cho tốt là được.
May mắn sao năm đó mấy đứa cùng thi lại chạy tắt, không chạy theo đường biên vẽ sẵn nên bị xử thua dù về đích trước,
Thật bất ngờ!
Tôi được chọn đứng nhất môn chạy năm ấy, haha!
Có tinh thần, năm sau tôi thi tiếp,
Dù cố chạy cật lực, tôi vẫn không thắng được.
Năm nay bọn họ thông minh chạy không sai luật và sức chạy khỏe hơn năm ngoái.
Từ năm tiếp theo trở đi tôi quyết làm khán giả cổ động, không thi thố bất cứ môn nào, vì tôi không còn chọn lựa nào khác.
 

trucxinh0505

Thiên tài giải từ 2018
Tác giả
Muối Team
Point
3,466
#7
#6.
Bà Rịa - Vũng Tàu không bao giờ có bão?
Bởi vì nơi đây chưa bao giờ hứng chịu bất cứ một cơn bão nào,
Xung quanh mưa ngập mưa lũ thì nơi đây mưa thuận gió hòa.
Xung quanh mưa thuận gió hòa thì nơi đây có nguy cơ hạn hán.
Vài lần thiên văn dự báo có báo đổ bộ nhưng đều không thấy gì cả,
Mọi người đều nghĩ 'BRVT không bao giờ có bão lũ'
Vậy mà,
Năm 2006.
Đài thiên văn khuyến cáo,
Không một ai tin,
Chiều đó bão đến, gió lớn, mưa lớn giật giữ dội.
Ở phòng trọ.
Hai bạn cùng phòng về nhà (hình như bữa đó cũng là ngày cuối tuần), nó và một đứa nữa ở lại.
Mưa lớn, gió rít nó vẫn nằm yên ngủ, bên cạnh, nhỏ bạn rên rĩ ỉ ôi.
- Chị ơi, em sợ quá.
Nhỏ gọi nó là chị bởi nó là đứa lớn tuổi nhất trong bốn đứa nhưng lại học sau tụi nó một năm.
Nó vẫn nằm yên không nhúc nhíc vì cảm thấy phiền (tối rồi còn không cho nó ngủ, mai nó phải đi học nữa).
Hôm sau,
Cơn bão qua đi,
Phòng trọ nó trú ngụ xem ra chắc chắn, không hề hấn gì bởi cơn bão.
Mấy nhà xung quanh vài nơi sụp đổ hay lật mái chút ít.
Nghe nói nhiều nhà bay mất nóc, nặng nhất là những nhà nằm ở khu vực Phước Tỉnh, nơi đó trống không, ít cây cối nên bị ảnh hưởng nặng.
Nghe nói Tôn Hoa Sen bán hàng rất chạy, mọi người đến mua tôn lợp mái liên tục khiến nhân viên bán hàng làm việc không ngơi nghỉ.
Nó vẫn xách cặp đến trường,
Dọc đường đi qua thấy cây đỗ, ngã tứ tung.
Tới cổng trường,
Bảo vệ nói được nghỉ vài hôm để nhà trường trùng tu cơ sở vật chất, vệ sinh lớp học.
Nhìn vào, nó thấy dãy phòng học bên tay trái mái ngói lật tung có vẻ khá nặng, cây cổ thụ giữa trường lật bung cả gốc.
Nghỉ học nó quay về chỗ trọ,
Nhưng ghé phòng điện thoại gọi điện về nhà báo bình an trước đã.
Má nhận điện nói mọi người vẫn bình an, chỉ lo nó một mình sống xa nhà xảy ra chuyện, hôm nay gọi điện về má yên tâm rồi.
Thấy nó về đến,
Bạn cùng phòng tru tréo lên.
- Chị đó nha, em nói khâm phục chị luôn... sáng nay còn đi học được.
Nó bình tĩnh trả lời.
- Đâu phải có mình chị, tới trường có mấy đữa nữa nha.
Nhỏ bạn cùng phòng chỉ biết câm nín vì biểu cảm khác người của nó mà thở dài.
- HaiZ!
Sau này,
Một lần nghe đến bão sắp đổ bộ.
Những nhà ở nơi ảnh hưởng nghiêm trọng đều được chính quyền sơ tán tập trung ở Trung tâm hành chính, Trung tâm thương mại và các nhà thờ lớn.
Mọi người nằm la liệt chờ bão qua, cuối cùng không có, mọi người lục tục dắt díu nhau về nhà.
Đến nay,
Thực sự vẫn chưa có thêm bất cứ cơn bão nào như cơn bão của năm đó cả.
 

trucxinh0505

Thiên tài giải từ 2018
Tác giả
Muối Team
Point
3,466
#8
#7.
Bài học đầu đời đi kiếm việc làm.
Năm 2007 ra trường, cầm tấm bằng trên tay xin việc .
Tôi cần nghiêm túc kiếm việc vì món nợ mượn Hội khuyến học tới hạn phải thanh toán đến gần.
Chân ướt chân ráo vào đời không kinh nghiệm dắt vai thật khó xin được công việc như ý.
Khi ấy, người bà con bên ngoại có mở công ty, hỏi tôi muốn đến làm không?
Thật tốt, có việc làm rồi, tôi gật đầu cái rụp.
Có điều, đây là công ty còn non trẻ, tư nhân tự mở nên tôi không biết phải làm thế nào là đúng, luôn bị động theo công việc và làm nhiều việc vặt không tên khiến tinh thần mau nản.
Gắng bó được một năm tôi xin nghỉ làm và lên Sài Gòn xem thời vận thế nào.
Một người bạn giới thiệu tôi đến xin việc tại một trường tư thục giữ chức văn thư.
Xem hồ sơ của tôi, cô hiệu trưởng nói: Cô lấy làm tiếc vì em không có sổ hộ khẩu ở nội thành, nhận em cũng được nhưng chỉ có thể trả mức lương nhân viên thử việc mà thôi.
Đây xem như lời từ chối khéo, tôi cám ơn cô và cầm hồ sơ về.
Ngày ngày quanh quẩn tại các trung tâm giới thiệu việc làm nhưng đều thất vọng vì không có kinh nghiệm.
Sau một tháng lang thang không việc làm, phí sinh hoạt đều ngửa tay xin tiền nhà, nghĩ mà nản, không lẽ về nhà ôm rổ rau ra chợ ngồi bán? Uổng công đèn sách bao năm a.
Tâm trạng không tốt thì em trai khuyên: Hai thử qua khu vực Đồng Nai kiếm việc thử xem, ở đó có nhiều KCN nên sẽ không đến nỗi quá khắc khe.
Em ấy nói có lý, đã đi rồi thì thử cho hết rồi trở về sau cũng được.
Tại Đồng Nai.
Tôi cùng em trai đi dạo các ngả đường trong KCN xem công ty nào có thông báo tuyển dụng không?
Bao ngày rong rủi đều thất vọng ảo não.
Bỗng trên cột điện ven đường dán thông báo tuyển dụng đập vào mắt: Cần tuyển hai nhân viên kế toán, không cần kinh nghiệm, liên hệ theo số điện thoại 123XXX.
Một thông báo hữu dụng, tôi hí hửng liền ghi lại số điện thoại, tìm phòng điện thoại công cộng gọi.
Điện thoại reo ba tiếng có người nhấc máy, một giọng nói phụ nữ thật dễ nghe.
Tôi hồi hộp giới thiệu bản thân và mong muốn đến công ty xin việc.
Cô nhân viên ấy hỏi tôi đủ thứ về nghiệp vụ rồi chuyển máy đến nhân viên cấp cao hơn nói chuyện với tôi...
Bên ngoài, em trai thấy tôi gọi điện lâu quá thấy không ổn liền vào bảo tôi cúp máy ngay, coi chừng Lừa Đảo.
Đang nói chuyện mà vội cúp máy có vẻ không lịch sự, lỡ là công ty đàng hoàng sao nên tôi hỏi họ nơi đến phỏng vấn. Người đầu dây bên kia vẫn rề ra nói vòng vòng , thấy vậy em trai tôi lao vào treo điện thoại luôn.
Khi đến quầy tính tiền phí.
Nhân viên quầy báo rằng: Chị gọi tổng cộng 28 phút 15 giây, phí tổng đài này ngoại mạng nên cước hơi cao. Tôi nhớ là hai ngàn mấy một phút, tiền phải thanh toán gần bảy trăm ngàn.
Nghe tính phí mà tôi phát hoảng.
Trở ra ngoài, em trai đi bên cạnh cằn nhằn.
- Nếu là công ty thực tuyển dụng, họ sẽ cho hai địa chỉ và giờ hẹn rõ ràng chứ không nói vòng vo câu giờ thế này... Thôi thì xem như bài học đầu đời cho hai đi.
Nghe mà tâm trạng tôi tuột dốc trầm trọng.
Quả là đau thật, phí gọi điện nuốt gần cả một tháng lương chứ ít gì, khi ấy mức lương tối thiểu vùng công ty Việt Nam chỉ chưa tới năm trăm ngàn, công ty có yếu tố nước ngoài tầm bảy tám trăm.
Vấp lần ấy khiến tôi nhớ mãi không quên.
 
Top Dưới