[Bắt buộc] Đăng kí quyền tác giả

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,153
#1
Chào các bạn, trước khi đăng truyện tại VnAvatar, các bạn phải vào đây đăng kí truyện để moderator kiểm tra chất lượng. Sau khi hoàn tất. mình hoặc @Đoan Mộc Mộc sẽ ghi ở dưới bài của bạn là "Duyệt" và set nơ "Tác giả".

Mẫu đăng kí

Nick forum (hoặc bút danh):
Thể loại truyện:
*Đính kèm một đoạn hoặc một câu chuyện trên 200 từ (Bỏ vào SPOILER hoặc QUOTE cho gọn).

Yêu cầu

- Phải đúng thể loại bài đăng kí.
- Không được sai lỗi chính tả, dấu câu. Xem quy định chính tả tại đây.
- Tuyệt đối không được đạo văn.

Lưu ý

- Không spam trong topic này.
- Phải sửa lỗi sai trong bài trong 5 ngày. Nếu quá 5 ngày => Xóa bài.


Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ @Mạc - @Đoan Mộc Mộc.
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:

Sói Quỷ

✢Trưởng Lão ✢Vnar✢
Moderator
Tác giả
Point
4,705
#2
Tác giả: Tên đăng kí ( hoặc bút danh ): @Sói Quỷ

II. Nội dung.
Tên: Siêu Cấp Biến Thái Của Tôi
Thể loại truyện ưa thích: (truyện teen, sủng, ngược, tình cảm...) : Đam mỹ, biến thái, ngôn tình, xuyên không.
Sau đó viết một đoạn hoặc một câu chuyện (trên 200 từ) Trích một đoạn trong tác phẩm của tôi!
Mười giờ tối tại trung cư cao cấp ở thành phố Mạc Châu, Hắc Thần Ngôn trong bộ dạng vô cùng gợi cảm và cuốn hút, hắn mặc áo choàng tắm, để lộ ngực săn chắc, ngồi bên bàn máy tính.

Hắc Thần Ngôn là một lập trình viên kỹ thuật máy tính rất cừ, hắn mới chỉ hai mươi tuổi, là sinh viên năm hai Đại học Công nghệ thông tin, hắn được rất nhiều nữ sinh thầm thương, nhưng vẻ mặt bất cần, hắn khiến nhiều người khác ganh ghét và nghĩ hắn kiêu ngạo.

Một màn “dụ dỗ ngọt ngào” hắn đã kết bạn được với Tử Xi và đòi hình.

“Cậu biết mấy giờ rồi không? Có định cho người khác nghỉ ngơi?” Đã hơn mười một giờ, Tử Xi khá bực trong lòng, quả là con người hắn không dễ tha nếu như chưa đạt mục đích.

“Ù huê! Cô đừng lấy hình đã chụp rồi hoặc đã qua chỉnh sửa? Bởi tôi đã xem toàn bộ.” Hắc Thần Ngôn vẫn không giảm độ mỉa mai, phớt lờ câu tức của cô.

“Cậu là ai? Cậu muốn gì ở tôi?” Lục Tử Xi vì quá cáu gắt mà quên việc chính, ngay từ lúc đọc bức thư cho tới bây giờ cô vẫn chưa biết mục đích của hắn là gì.

“Hắc Thần Ngôn, một độc-giả-trung-thành của cô, tôi đã đọc tất cả các tác phẩm cô viết, chính vì thế tôi muốn biết con người cô như thế nào?” Hắn xoa trán, uống cốc sữa để bên bàn và tiếp tục nói: “Những tấm hình giả tạo trên camera 360 hay 720 tôi đã từng dùng thử, tuy nhiên tôi không thể chấp nhận một tác giả tôi hâm mộ phải sống-ảo dùng đến chúng, nếu như cô làm ngay bây giờ thì tôi sẽ tin cô và vẫn trung thành với các tác phẩm sắp tới.”

Tử Xi định nói tiếp “Nhưng tôi không cần cậu là độc giả.” Hắn liền chặn ngang.

“Hơn nữa, tôi còn khiến cô có một lượng độc giả cực kỳ tâm huyết, sẽ thường xuyên viết thư và nhận xét từng chương trong tác phẩm, tới lúc đó chắc chắn cô sẽ có một phần thưởng hậu hĩnh.” Hắn tự cười bản thân mình, lần đầu vì một cô gái mà phải đánh đổi nhiều calo quá.

Duyệt.
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:

trucxinh0505

Thiên tài giải từ 2018
Tác giả
Muối Team
Point
2,941
#3
1. Tác giả: trucxinh0505
2. Thể loại truyện ưa thích: Xuyên không, cổ đại, điền văn, thanh xuân vườn trường, ngôn tình...
3. Sau đó viết một đoạn hoặc một câu chuyện (trên 200 từ)
Năm 1964.

Sài Gòn được xem là thủ phủ giao thương về kinh tế miền Nam Việt Nam và là đầu nối quan trọng trong việc chung chuyển đường biển tại Đông Dương. Từ kênh Xáng nối liền đến các chợ như: Chợ Lớn, chợ Bến Thành đến nội thành, trở thành con đường sầm uất, đắt đỏ, có nhiều thương nhân trong và ngoài nước qua lại trao đổi, buôn bán.

Dưới sự cai trị của Đế quốc thực dân, ngoài tập trung xây dựng các tuyến đường giao thông thuận tiện giao thương nhập xuất hàng hóa như: Nhân lực, khoán sản, thổ cẩm, nông sản... rẻ từ thuộc địa về chính quốc. Ngược lại nhập các mặt hàng rượu và thuốc lá từ chính quốc về nơi đây. Tuyến đường Catinat được xem là thiên đường vui chơi với đủ loại hình thức sa hoa, trụy lạc, kéo theo đó là một chuỗi nhà hàng, khách sạn đủ từ bình dân đến cao cấp. Sài Gòn được ví như Hòn ngọc viễn đông tại Đông Dương, nổi bật với hệ thống cơ sở hạ tầng hiện đại, tiên tiến giữa núi rừng, bát ngát bao quanh.

Sắc đèn chói lóa từ đô thị khiến nhiều người mơ ước, đặc biệt tầng lớp thanh thiếu niên nông thôn. Họ đổ xô về đây kiếm việc làm, với mong muốn thoát khỏi cuộc sống khó nghèo, chân lấm tay bùn quấn thân bao đời.

Một số nam nữ có chút ngoại hình thích làm những công việc không mấy vất vả mà lương lại cao như: Tiếp tân, phục vụ bàn tại các quán bar, nhà hàng, khách sạn. Một số ít trong đó không thích ứng được nhịp sống phóng túng, ánh đèn mờ ảo trong quán bar mới tìm đến những công việc vất vả hơn thôi hay những người nhan sắc kém, không đủ tiểu chuẩn để được vào các tụ điểm ấy thì làm các công việc thiết thực như: Nhân viên vệ sinh, công nhân bốc dỡ tại bến cảng, đạp xích lô, kéo xe đưa đón quý khách trong nội thành hay buôn bán trên những gánh hàng rong, xe đẩy tự chế.

Phải nói rằng, hình ảnh Xe đạp xích lô - Gánh hàng rong đã tạo nên một nét rất riêng tại Sài Thành lúc bấy giờ. Giới chính khách, giới thượng lưu, du khách phương xa đến, muốn đi đâu chỉ cần một ngoắc tay liền có người đến phục vụ tận tình, đưa rước đến nơi về đến chốn. Muốn thưởng thức ẩm thực mới lạ, đúng điệu của các vùng miền, chỉ cần ra phố liền có thể lựa chọn từ những gánh hàng rong, không phải đi đâu xa mà giá cả lại mềm mại.

Duyệt.
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:

Nguyệt Hạ

๖ۣۜBảo ๖ۣۜBối ๖ۣۜCủa ๖ۣۜSói ✿ ๖ۣۜNguyệt ๖ۣۜDạ
Moderator
Tác giả
Muối Team
Point
896
#4
1. Tác giả: Tịch Nhan
2. Thể loại yêu thích: Đam mỹ, xuyên không, ngôn tình
3. Sau đó viết một đoạn hoặc một câu chuyện (trên 200 từ)
Tháng ba cuối xuân, Hạ Nhiên đã gói gọn đồ đạc trong chiếc vali hồng yêu thích, áo phông đen, blazer khoác mỏng cùng với quần jeans rách và đôi converse đỏ năng động, hai tiếng đồng hồ để đáp xuống sân bay Nhật Bản. Cô vừa mới kết thúc các thủ tục ở Việt Nam và nhập học vào một ngôi trường mà cô hằng mong ước ở xứ sở Mặt Trời này. Vừa đáp xuống sân bay, bắt một chuyến taxi để đến ký túc xá của trường học. Ngôi trường thật sự ngoài tưởng tượng, choáng hết cả tầm mắt của một đứa con gái nhỏ bé như cô. "Ký túc xá cực kì thoáng mát và rộng rãi, đủ mọi tiện nghi, quá tuyệt rồi!" Cô nghĩ thầm như vậy, dù không nói ra nhưng cả cơ thể nóng rực và háo hức hẳn lên. Cô đi dạo quanh khu vực trước trường, đúng khoảng thời gian khi cô đặt chân lên mảnh đất này, cũng chính là lúc những cánh hoa anh đào bắt đầu rơi. Lần đầu tiên cô được nhìn thấy, được cảm nhận khi đưa bàn tay mình ra để nắm lấy những cánh hoa mỏng manh và yếu đuối ấy. Những cánh hoa đều mang một màu buồn nhuộm lên không gian quanh cô, thanh xuân cô để lại cấp ba, bố mẹ và anh trai, cô đều gác lại ở Việt Nam để thực hiện ước mơ của riêng mình. Tâm trí dần bình tĩnh lại, cô đưa mắt nhìn xung quanh, ánh mắt đột nhiên dừng lại trước một bóng lưng to lớn, anh quay người lại chậm rãi, trước mắt cô chính là một mĩ nam trong truyền thuyết! Áo sơ mi trắng trong quần âu đen làm nổi bật lên dáng người cao ráo của anh, khuôn mặt đẹp như tạc tượng, đôi mắt sắc lạnh mang một màu u tối khiến cho người đối diện phải dè chừng, cặp lông mày sắc lẹm với sống mũi cao càng khiến anh trở nên thanh thoát lại toát ra vẻ quyến rũ chết người.
Hạ Nhiên thẫn thờ sau đó, thậm chí còn không hay rằng anh đã đi lướt ngang qua cô, thật chậm, chậm như lúc hoa anh đào rơi xuống bàn tay cô vậy. Tâm trí vẫn đang xao động, tim cô đập muốn nổ tung lên được, nhưng người đã đi qua cô như một cơn gió, vốn dĩ không thuộc về cô... Hồi phục lại tâm trạng, suy nghĩ trong đầu rằng chính những cái cây hoa anh đào này đã làm cô xao động đến thế, bình tĩnh, lấy lại hình tượng vốn có, hết giờ diễn sâu rồi, bắt đầu đi dạo phố Nhật Bản thôi! Phố Tokyo chật kín người, hầu hết là các khách du lịch phương Tây, tấp nập và náo nhiệt, chính là nơi mà cô muốn, Tokyo như chính tâm hồn cô vậy, bên ngoài thật ồn ả, sôi động nhưng sâu thẳm bên trong lại đầy sóng gió, những thăng trầm. Vì xuất thân từ gia đình hết sức khá giả, vốn đã được đầu tư từ bé, không khó khăn gì khi cô có thể nói tiếng Nhật lưu loát, học vấn tốt và tiền trong thẻ thì không bao giờ thiếu.
Mở màn cho công cuộc shopping hôm nay của cô, tất nhiên phải đi đến cửa hàng sang trọng và đắt tiền nhất, Dior ngay trước mắt. Cô bước chân vào, tràn ngập những thứ cô muốn, tất cả đều sang trọng và nho nhã, thanh lịch như chính cái tên Dior vậy. Đang ngắm nghía những bộ trang phục, cô vô tình vấp ngã vì sàn quá trơn, trong lúc hoảng hốt, bàn tay giơ ra vớ đại một thứ để nắm lấy. "Xoạt!" Sau cơn choáng váng vì tiếp xúc với mặt sàn quá mạnh, cô đứng dậy và thấy tầm mắt như bị che mất ánh sáng. Khuôn mặt anh lại hiện ra mang theo một vẻ chết chóc đến kinh sợ, một giây để chấn tĩnh lại, Hạ Nhiên đáp trả bằng khuôn mặt lạnh như băng, cố tỏ ra vẻ sang chảnh trước mặt anh dù trong tim đang có hàng trăm cơn sóng đang vỗ mạnh. Hai người đàn ông mặc vest đen bên cạnh, một người nói với giọng nghiêm nghị.
- Cô, là ai mà dám kéo rách áo...
Lời nói vẫn chưa hết câu thì anh ngăn lại, cô chợt cuối nhìn áo anh, rách một mảng lớn..."Toi rồi!", "Không sao, bình tĩnh lại... bình tĩnh lại..." Cô tự trấn an bản thân, ngước mặt lên nhìn anh:
- Là tôi có lỗi.
- Cô tưởng xin lỗi là xong việc? Có biết áo tôi mua một triệu yên không hả?
Theo như ngôn tình thì những tình huống này, nữ chính đang sợ đến xanh mặt và liên tục cuối mặt xin lỗi cộng thêm vài giọt nước mắt cho lâm li bi đát. Nhưng nữ chính của chúng ta, đã nhanh tay rút ra trong ví một khoảng tiền lớn, ném thẳng vào mặt anh nam chính rồi lạnh lùng quay lưng bước đi.
- Cô...
Duyệt
@Tiểu Ngư
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:

Ngọc Chii

Thiên tài giải từ 2018
Tác giả
Leader Tóm Gọn Team
Muối Team
Nhặt Sạn Team
Point
443
#5
1. Tác giả: Tên đăng kí ( hoặc bút danh ): NOIR
2. Thể loại truyện ưa thích: (truyện teen, sủng, ngược, tình cảm...): Truyện teen, truyện ngắn, tình cảm, học đường.
3. Sau đó viết một đoạn hoặc một câu chuyện (trên 200 từ)
Ngày hôm nay mưa to lắm anh ạ! Hôm qua thì trời bí bách và rất ngột ngạt. Còn hôm nay, mưa đến. Ban đầu, trời đen kịt vì những mảng mây từ đâu ùn ùn kéo đến. Gió thổi, lá vàng bay tứ tung, giận dữ cuộn từng hạt cát bay lên. Em ngửi thấy mùi của hơi nước.

Mưa rơi...

Ừm, mưa rồi! Những giọt mưa nặng trĩu rơi xuống mặt đường nhựa, làm nguội bớt phần nào nóng nực của mùa hè năm nay. Em thấy hơi nước bay lên và chợt thấy nhẹ lòng.

Anh à, anh ở nơi đó có mát không? Nơi đó có mưa không anh? Anh biết em thích mưa nên anh đã cho mưa xuống phải không? Em thích lắm! Em vui lắm...! Mà cớ sao, nước mắt em lại rơi! Anh à...! Dưới đó, lạnh không anh?

__________

“Em không thích mưa à?”
Một người con trai dịu dàng vuốt mái tóc bạn gái. Anh thích vuốt tóc cô! Tóc cô mượt mà, đen nhánh lại còn có mùi thơm, thơm nhẹ nhàng.

“Em không.”
Cô nũng nịu dụi đầu vào bụng anh, hít lấy mùi hương của quần áo anh. Mùi xả vải thật thơm! Không biết anh dùng xả vải loại nào mà thơm thế! Hình như cũng không phải mùi xả vải, còn có cả mùi của anh nữa. Một mùi hương rất đặc trưng, rất đặc biệt, khiến cô nghiện.

“Sao hồi đầu anh hỏi em, em bảo em thích?”
Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán và mái tóc cô.

“Lúc ấy chưa có anh. Mưa là cô đơn. Có anh rồi, cô đơn không còn nữa!”
Cô mỉm cười, rướn môi, hôn lại lên môi anh, trêu chọc.

“Anh thì lại thích mưa!”
Anh cười hiền.

“Vậy anh thích cô đơn à?”
Cô rời lòng anh, ngồi thẳng dậy.

“Không! Mưa mát mà! Nóng thế này mà mưa thì thích phải biết!”
Anh kéo cô vào lòng mình, ngang nhiên đặt cằm lên đỉnh đầu cô. Cô vừa vặn trong lòng anh. Có lẽ, vị trí trong lòng anh chỉ có mình cô thôi.

“Mưa là chia ly. Em không muốn xa anh!”
Cô nũng nịu, làm loạn trong lòng anh.

“Anh hứa sẽ không xa em!”

___________

Anh hứa sẽ không xa em...

Lời hứa ấy, tính đến nay đã tròn hai năm. Lời hứa còn nhưng người hứa đã không còn nữa...

Cô ghét mưa vì mưa đã mang anh đi, đi khỏi nơi này, rời xa cô.

Ngày hôm đó, mưa to, giống như ông trời đang trút giận xuống mặt đất. Mưa xối xả, ào ạt. Ngày hôm đó, mưa thật nhiều. Rất nhiều nước. Em không nhớ, em không nhớ chuyện trước đó. Chỉ biết, khi vừa đặt chân vào phòng cấp cứu đã thấy anh nằm đó, rất yên lặng, rất bình tâm. Giống như anh đang ngủ, giống như anh đang chìm sâu vào một giấc mơ nào đó. Giấc mơ dường như rất ngọt ngào. Em thấy nụ cười còn sót lại trên môi anh. Anh à, anh có mơ thấy em không? Có phải anh mơ thấy đôi ta đang nằm trên bãi biển, cát vàng, nước xanh thăm thẳm và bầu trời cao vời vợi?

Ngày hôm đó, anh ngủ rất sâu. Ngoài kia, mưa vẫn rả rích...

Duyệt.
@Tiểu Ngư cho bạn ấy cái nơ :'<
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:

Réne Wu

Tĩnh Tâm Thanh Tịnh
Tác giả
Leader Nhặt Sạn Team
Point
692
#6
- Nick forum (hoặc bút danh): Réne.
- Thể loại truyện: Ngôn tình.
- Đính kèm một đoạn hoặc một câu chuyện trên 200 từ (Bỏ vào SPOILER hoặc QUOTE cho gọn).
Hoang tưởng là một dạng triệu chứng của bệnh tâm thần phân liệt thể hoang tưởng.

Hoang tưởng? Bệnh tâm thần ư?

Anh mà bị tâm thần ư?

Họ chẩn đoán anh bị bệnh tâm thần hoang tưởng. Thật vô lí, rất vô lí.

Hay là đám cớm kia muốn ép anh vào đường cùng, hay là do anh là một tên tội phạm, hay là do họ không muốn anh đi tìm cô?

Lũ khốn nạn!

Đám người ấy bảo bác sĩ giam anh tại một căn phòng. Anh không bị bệnh! Rõ ràng anh không bị bệnh! Tại sao lại đưa anh vào đây?

Không được, không được, anh còn phải tìm cô ấy, sao có thể ở đây được?

Anh đưa cầm những chiếc cốc nhựa bên cạnh, đập mạnh xuống, lật đổ tất cả mọi thứ như để trút giận.

Y tá đứng ngoài cửa vội vàng gọi bác sĩ, họ lao vào, khống chế anh. Anh vùng vẫy.

"Buông tôi ra, buông ra!"

"Anh Âu, anh bình tĩnh lại."

"Cút, các người biến hết, cút hết, tôi muốn tìm Đồng Đồng, cút ra!"

Anh phải tìm Đồng Đồng của anh, Đồng Đồng, lâu lắm rồi anh chưa thấy cô.

"Y tá, mau tiêm thuốc an thần cho anh ta, nhanh!"

Y tá run rẩy gật đầu, nhanh chóng tiêm cho anh một liều thuốc an thần.

Anh vùng vẫy mạnh nhưng cuối cùng mất sức, không còn chống cự nữa, đôi mắt mệt mỏi nhắm lại. Nhưng miệng anh vẫn mấp máy: "Đồng Đồng..."

Anh chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong giấc ngủ này, anh mơ thấy Đồng Đồng của anh. Anh và cô đang chạy trốn. Chạy trốn khỏi cảnh sát.

Anh vốn là một trùm xã hội đen chuyên buôn bán vũ khí bất chính. Trong suốt mười năm anh làm công việc này, chưa bao giờ anh bị phát hiện, thế nhưng, đến bây giờ, anh lại phải chạy trốn.

Đồng Đồng là một nữ tiếp viên ở quán bar. Trong một lần thực hiện một cuộc giao dịch lớn ở đó, anh gặp được cô gái này, một cô gái quật cường, mạnh mẽ. Trước sự trêu ghẹo của bọn lưu manh, cô im lặng, chằng nói gì, lấy tay che đi phần áo bị xé rách. Cô ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của anh ở gần đó. Anh nhìn cô. Đôi mắt cô thật đẹp. Dường như đó là sự van xin, cầu cứu, nhưng không, đó là sự mạnh mẽ, gan dạ. Thế là anh ra tay cứu cô. Thế là từ ngày đó, cô trở thành người của anh.

Cô là người anh yêu nhất, người cho anh niềm hạnh phúc, sự ấm áp và cũng là người duy nhất cùng anh đối mặt với nguy hiểm.

Vậy nên, anh phải bảo vệ cô, bảo vệ cả đứa bé của anh và cô.

Nếu anh và cô không thoát được bọn cớm, anh sẽ nghĩ cách đưa cô chạy, mặc dù anh biết, cô sẽ không đi nếu không có anh.

Két!

Xe cảnh sát chặn hết hai đầu đường, bao vây anh và cô. Anh ôm cô. Cô run rẩy nép vào người anh. Anh nhìn hai bờ vai nhỏ bé của cô đang run rẩy mà tim đau nhói, miệng cười chua chát. Cuối cùng cũng không thoát được ư?

Anh vuốt ve tóc cô: "Đừng sợ, Đồng Đồng của anh, có anh đây." Anh nhất định sẽ bảo vệ hai mẹ con em.

Rất nhiều cảnh sát cầm súng chĩa vào hai người. Anh nhìn thấy cục trưởng Cục cảnh sát Thôi Minh tiến lên: "Âu Lâm, anh không còn đường chạy trốn nữa đâu. Nhất định, hôm nay anh phải theo chúng tôi về sở."

Anh cười nhạt, ném súng về phía Thôi Minh: "Tha cho cô ấy, tôi sẽ đi theo các người."

Đồng Đồng nắm chặt lấy áo anh, gương mặt cô trắng bệch, dường như cô đang cố kìm nén gì đó.

Anh cúi người, hôn một cái lên trán Đồng Đồng rồi đưa tay xoa xoa cái bụng hơn nhô lên của cô. Anh mỉm cười: "Dù không có anh nhưng nhất định phải sống tốt, biết không?"

Đồng Đồng bật khóc, cô kêu lên: "Em xin lỗi, Âu Lâm, xin lỗi anh."

Anh trợn trừng mắt. Một con dao đang cắm trước ngực anh. Áo sơ mi đen trở nên ẩm ướt vì ngấm máu. Anh choáng váng, chỉ nghe thấy cô nói bên tai: "Xin lỗi, em là cảnh sát."
Duyệt
@Tiểu Ngư
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:

Gemini Mặc Tử

TH_TV
Tác giả
Point
538
#7
Đăng kí:
- Nick forum: Gem

- Thể loại truyện: Truyện ngắn, tản văn.

- Một đoạn truyện:

Nước sông đen đặc, chảy lờ đờ về phía hạ lưu. Gió quất ràn ràn lên mặt, rồi luồn qua làn tóc rối. Môi khô, nứt nẻ, rướm máu.

Thuý Vân không kéo áo lên cho ấm nữa. Nàng cứ mặc kệ, cứ lờ đờ đi dọc bờ sông. Nước đầy những váng dầu, dập dềnh xô lên bờ cát đen. Trong vũng dấu chân trâu, vài con cá bống cát, cố há mồm đớp lấy bong bong khí. Tất cả, chỉ trong tĩnh lặng.

Ráng chiều đỏ như máu, rực lên phía đằng tây. Gió thổi ngược, làm cánh buồm nâu căng lên trong gió.
. . .
Thuý Kiều về, Kim Trọng không màng đến suy nghĩ của người con gái từng bên cạnh suốt mười lăm năm qua, bỏ nàng mà đi theo tiếng gọi con tim. Nàng chỉ biết đứng nhìn.

Nàng không biết phải nói gì với Trọng lúc này, cả hỏi tỷ mình lại càng không. Dường như mọi lời nói lúc này, đều vô nghĩa cả. Nàng mơ hồ cảm nhận được, những nỗi đau buồn chuẩn bị kéo đến bao phủ lấy bản thân mình. Trong lòng như gợi sóng, trái tim thảng thốt như cảm thấy vừa có một thứ gì đó quý giá rơi xuyên vào lòng đất vĩnh viễn…

Trái tim chỉ kịp “rắc” lên một tiếng. Mọi thứ, lại tim lặng như lúc ban đầu. Nàng nhìn Trọng, nhìn Kiều. Nhìn hai người bọn họ tái hợp, mừng mừng tủi tủi suốt mười lăm năm qua không gặp. Họ hàng, làng xóm sang chung vui. Không ai đoái hoài, không một ai để ý đến người con gái ấy lúc này.

Tất cả, đều đã kết thúc rồi. Nghĩa vụ của nàng đến đây là hết. Vai diễn đã tròn. Giờ thì nàng đã được tự do rồi.

Nàng cười cay đắng.

Nàng chỉ là nhân vật phụ. Khi không cần đến, thì sẽ gạt ngoài lề. Là nhân vật làm nền, để tăng thêm nổi bật cho nhân vật chính – Thuý Kiều. Thế thôi.

Nàng cũng là thiếu nữ, nàng cũng như bao người khác, cũng khao khát được yêu. Được lấy người mình thương. Sống một cuộc đời giản dị. Vậy mà…

Nàng cười nhạt. Số tốt hơn chị sao? Không, không phải đâu. Có ai hay biết, bên ngoài của một con người tưởng chừng như thờ ơ ấy. Lại là một thiếu nữ cũng biết yêu, biết hận, biết cảm thông, biết suy nghĩ. Chấp nhận lấy Kim Trọng thay chị, nàng đã chấp nhận bỏ cả tuổi xuân chỉ để lấy một người không yêu mình. Mười lăm năm ấy, ai cũng tưởng nàng sung sướng, hạnh phúc sao?

Sinh ra đã mang phận làm nền. Tài sắc, đều thua Kiều cả. Đến tình yêu, cũng không được mình lựa chọn. Nàng không nói, chỉ âm thầm lặng lẽ. Để rồi, tất cả đều chìm ngập trong lãng quên. Cho đến một khi nào đó, người ta lại trách nàng thờ ơ, gỗ đá...

Khi tỷ tỷ cầu xin nàng nối duyên Kim Trọng. Nàng đã phân vân rất lâu. Trong lời van xin ấy, Kiều như tuyệt vọng nhìn muội mình cầu xin. Thuý Vân biết, tỷ mình thống khổ lắm, đau đớn lắm. Tâm can như héo úa đi. Như tiếc thương một cuộc tình, mới chớm nở đã vội tàn.

Vân nhìn Kiều, im lặng không nói năng. Bởi lẽ, nói ra thì cũng không có ích gì trong lúc này cả. Kiều bán thân vì gia đình. Còn nàng? Nàng cảm thấy mình chẳng làm được cái gì cả.

Nhưng tỷ tỷ nàng đâu biết. Nàng cũng có người thương rồi. Nếu nói ra, liệu có khiến mọi việc rắc rối hơn? Nàng biết nỗi đau ấy chứ. Tỷ tỷ bỏ Kim Trọng đau đớn như nàng bỏ người thương vậy. Vậy nên, làm sao nàng lại ích kỉ được đây?

Thuý Kiều đi, Thuý Vân kết duyên cùng Kim Trọng. Ai cũng khóc. Nhưng... hoá ra tiếng khóc đấy không dành cho nàng. Không một chút nào cả
 

Đoan Mộc Mộc

Mạnh Bà Thang là ai quên ai nhớ?
Moderator
Muối Team
Point
116
#8
Đăng kí:
- Nick forum: Gem

- Thể loại truyện: Truyện ngắn, tản văn.

- Một đoạn truyện:

Nước sông đen đặc, chảy lờ đờ về phía hạ lưu. Gió quất ràn ràn lên mặt, rồi luồn qua làn tóc rối. Môi khô, nứt nẻ, rướm máu.
Thuý Vân không kéo áo lên cho ấm nữa. Nàng cứ mặc kệ, cứ lờ đờ đi dọc bờ sông. Nước đầy những váng dầu, dập dềnh xô lên bờ cát đen. Trong vũng dấu chân trâu, vài con cá bống cát, cố há mồm đớp lấy bong bong khí. Tất cả, chỉ trong tĩnh lặng.

Ráng chiều đỏ như máu, rực lên phía đằng tây. Gió thổi ngược, làm cánh buồm nâu căng lên trong gió.
. . .
Thuý Kiều về, Kim Trọng không màng đến suy nghĩ của người con gái từng bên cạnh suốt mười lăm năm qua, bỏ nàng mà đi theo tiếng gọi con tim. Nàng chỉ biết đứng nhìn.


Nàng không biết phải nói gì với Trọng lúc này, cả hỏi tỷ mình lại càng không. Dường như mọi lời nói lúc này, đều vô nghĩa cả. Nàng mơ hồ cảm nhận được, những nỗi đau buồn chuẩn bị kéo đến bao phủ lấy bản thân mình. Trong lòng như gợi sóng, trái tim thảng thốt như cảm thấy vừa có một thứ gì đó quý giá rơi xuyên vào lòng đất vĩnh viễn…

Trái tim chỉ kịp “rắc” lên một tiếng. Mọi thứ, lại tim lặng như lúc ban đầu. Nàng nhìn Trọng, nhìn Kiều. Nhìn hai người bọn họ tái hợp, mừng mừng tủi tủi suốt mười lăm năm qua không gặp. Họ hàng, làng xóm sang chung vui. Không ai đoái hoài, không một ai để ý đến người con gái ấy lúc này.

Tất cả, đều đã kết thúc rồi. Nghĩa vụ của nàng đến đây là hết. Vai diễn đã tròn. Giờ thì nàng đã được tự do rồi.

Nàng cười cay đắng.

Nàng chỉ là nhân vật phụ. Khi không cần đến, thì sẽ gạt ngoài lề. Là nhân vật làm nền, để tăng thêm nổi bật cho nhân vật chính – Thuý Kiều. Thế thôi.

Nàng cũng là thiếu nữ, nàng cũng như bao người khác, cũng khao khát được yêu. Được lấy người mình thương. Sống một cuộc đời giản dị. Vậy mà…

Nàng cười nhạt. Số tốt hơn chị sao? Không, không phải đâu. Có ai hay biết, bên ngoài của một con người tưởng chừng như thờ ơ ấy. Lại là một thiếu nữ cũng biết yêu, biết hận, biết cảm thông, biết suy nghĩ. Chấp nhận lấy Kim Trọng thay chị, nàng đã chấp nhận bỏ cả tuổi xuân chỉ để lấy một người không yêu mình. Mười lăm năm ấy, ai cũng tưởng nàng sung sướng, hạnh phúc sao?

Sinh ra đã mang phận làm nền. Tài sắc, đều thua Kiều cả. Đến tình yêu, cũng không được mình lựa chọn. Nàng không nói, chỉ âm thầm lặng lẽ. Để rồi, tất cả đều chìm ngập trong lãng quên. Cho đến một khi nào đó, người ta lại trách nàng thờ ơ, gỗ đá...

Khi tỷ tỷ cầu xin nàng nối duyên Kim Trọng. Nàng đã phân vân rất lâu. Trong lời van xin ấy, Kiều như tuyệt vọng nhìn muội mình cầu xin. Thuý Vân biết, tỷ mình thống khổ lắm, đau đớn lắm. Tâm can như héo úa đi. Như tiếc thương một cuộc tình, mới chớm nở đã vội tàn.

Vân nhìn Kiều, im lặng không nói năng. Bởi lẽ, nói ra thì cũng không có ích gì trong lúc này cả. Kiều bán thân vì gia đình. Còn nàng? Nàng cảm thấy mình chẳng làm được cái gì cả.

Nhưng tỷ tỷ nàng đâu biết. Nàng cũng có người thương rồi. Nếu nói ra, liệu có khiến mọi việc rắc rối hơn? Nàng biết nỗi đau ấy chứ. Tỷ tỷ bỏ Kim Trọng đau đớn như nàng bỏ người thương vậy. Vậy nên, làm sao nàng lại ích kỉ được đây?

Thuý Kiều đi, Thuý Vân kết duyên cùng Kim Trọng. Ai cũng khóc. Nhưng... hoá ra tiếng khóc đấy không dành cho nàng. Không một chút nào cả
Duyệt.
@Tiểu Ngư cho bạn ấy cái nơ :'<
 

Trác Uyển Mạch Nha

Vna's new mem
Tác giả
Point
290
#9
Đăng kí:


1.Nick forum (hoặc bút danh): Mạch Nha

2.Thể loại truyện: Truyện ngắn, Tản văn.

3.Một đoạn văn:

Một ngày để nhớ, một ngày để thương, một ngày để hi vọng...
Em vẫn là một người con gái như vậy, vẫn luôn hay cười sống vô tư và hình như cũng chính vì thế mà người ta nói em là đứa con gái chẳng bao giờ biết buồn. Điều đó có bao giờ luôn đúng với một cô gái hay cười và liệu người ta có nghĩ đến chuyện người con gái đó có một nỗi lòng mà chẳng thể nói ra?

Mọi thứ em làm cho người ta liệu có mấy ai thấu hiểu? Người ta nói em sống bằng cảm xúc của người khác, sống với những bí mật tình yêu giữa họ với ai đó, sống cùng nỗi buồn của người ta... Em ôm lấy nó để sống với mình. Họ tìm đến em mỗi khi họ buồn vậy khi em buồn ai sẽ đến cạnh em quan tâm em, hỏi han em như cách em đã từng đối với họ...? Có lẽ nó chẳng bao giờ đến với một cô gái hay cười như em.

Hằng ngày em vẫn cười, vẫn vui vẻ, vẫn chuyện trò với mọi người nhưng có ai hiểu rằng em đang rất cô đơn và cảm thấy buồn tủi? Người ta vẫn hay nói rằng khi về đêm người ta sẽ sống thật với bản thân với chính mình nhưng càng về đêm em sẽ lại càng thấy cô đơn đấy cô gái à. Em sống cho tình cảm của người khác nhiều rồi vậy có bao giờ em sống cho tình cảm của chính mình hay chưa?

Em giúp họ đối mặt với tình yêu nhưng em lại chẳng thể đối mặt với tình yêu của bản thân. Em vực họ dậy sau những cơn đau nhưng em lại chẳng thể vực mình dậy trong những nỗi buồn. Em có thể đưa ra lời khuyên cho chính họ nhưng em chưa bao giờ đưa ra lời khuyên cho chính bản thân mình... Cô gái à, cảm xúc là thứ không thể kiểm soát cũng như lí trí chẳng thể đánh bại con tim.

Đừng để nỗi buồn lấn áp sự cô đơn em nhé. Buông bỏ tình cảm của người khác, sống với tình cảm của mình. Đừng níu kéo thứ gì cả vì dù em có cố gắng nó vẫn sẽ là của người ta.

Quan trọng là phải sống vì bản thân bởi tình cảm của mình.
 

Âu Dương Y Điểm

Bậc thầy giải từ 2018
Tác giả
Point
22
#11
Nick forum (hoặc bút danh): @Âu Dương Y Điểm (Bút Danh: Lãng.)
Thể loại truyện: Truyện ngắn, chút kinh dị.
Cặp chị em song sinh June và Jenn chào đời cách nhau 10 phút tại bệnh viện RAF ở Aden, Ấn Độ rồi chuyển tới sống ở xứ Wales cùng gia đình. Giống như nhiều cặp sinh đôi khác, ở họ có một sợi dây liên kết vô hình nhưng càng ngày cả hai càng có những biểu hiện khác lạ.​
Họ thân thiết và luôn ở cùng nhau từ khi còn bé, thậm chí còn tự thiết lập ra một thứ ngôn ngữ riêng mà chẳng ai hiểu nổi ngoài họ. Khi có người ngoài họ trao đổi với nhau bằng kí hiệu và ánh mắt, dường như họ chẳng muốn ai có thể nghe thấy cái giọng nói trầm ấm nhưng chất đầy ưu phiền của họ cả. Đến bố mẹ đẻ, họ cũng rất ít khi trò chuyện. Vì vậy mà người ta thường gọi June và Jenn là “cặp song sinh trầm lặng”.​
Thời gian dần trôi qua.​
Đến tuổi đi học, June và Jenn cũng được bố mẹ cho đi học như những đứa trẻ cùng trang lứa khác.​
Trước ngày nhập học vài hôm, họ được bố mẹ cho đi mua đồ dùng học tập. Do việc làm của bố mẹ ổn định, gia đình của June và Jenn cũng được liệt vào danh sách khá giả.​
Ở trước cửa quầy sách, June đưa tay túm tóc người em đứng ở trước, kéo mạnh về phía mình và thì thầm vào tai em mình một thứ gì đó khó hiểu. Jenn sau khi nghe June dứt câu, mắt trợn tròn như sực nhớ ra điều gì đó. Cô em lập tức lùi về phía sau chị gái mình và cúi đầu như đang ăn năn cho sự sai lầm to lớn cô vừa phạm phải.​
Hành động của June và thái độ Jenn thu hút rất nhiều ánh nhìn của mọi người xung quanh. Bình thường ở trong làng, hàng xóm vẫn biết được June và Jenn luôn có hàng tá hành động kì lạ thường ngày. Lúc đầu có tò mò, chăm chú tìm hiểu nhưng lâu dần cũng cảm thấy không còn thú vị. Họ bỏ cuộc vì có làm gì đi nữa cũng không thể dụ hai đứa trẻ nói chuyện và chẳng bằng cách nào giúp họ hiểu được chúng đang làm gì. Nhưng đi ra khỏi làng thì khác, họ bắt đầu bàn tán về hành động của June một cách khó chịu:​
- Đứa trẻ đó thật kì quái.​
- Nó nói gì mà con bé kia lại trợn mắt lên vậy nhỉ? Chắc đáng sợ lắm.​
- Thật là không biết cách yêu thương người khác.​
- Mới nhỏ tí đã vậy, sau này còn thế nào?​
…​
June không đáp trả, cô bé im lặng đúng như bản chất của một đứa trẻ kì quái. Nụ cười quái gở nhanh chóng xuất hiện trên gương mặt cô bé. Cô bé biết rằng, người ta sẽ chẳng bao giờ hiểu được cái gọi là luật lệ giữa cô bé và Jenn mà dù sao đi nữa cô bé cũng chẳng muốn họ hiểu...​
Nhẹ nhàng nghiêng người June kéo tay cho người Jenn áp sát vào sau lưng rồi tiến bước về phía quầy sách, đến cửa thì đột ngột dừng lại. Rút trong túi áo khoác ra một miếng vải đen rồi vặn vẹo đưa ngón trỏ lên kề thái dương xoay xoay sau đó chỉ tay vào ngực trái của mình.​
Jenn nhẹ rùng mình, đôi mắt cụp xuống, ám chỉ đã hiểu June muốn nói gì và đồng ý với điều đó.​
June đưa mắt nhìn quanh, xác nhận chẳng có mấy người cả. Đặt miếng vải đen lên mắt và lồng tay về sau đầu Jenn buộc chặt lại. Sau đó tiếp tục đưa tay kéo mũ áo của Jenn sụp xuống che đi miếng vải đen.​
Cô bé nở nụ cười quái gở rồi cầm cổ tay Jenn kéo đi. Bố mẹ cũng chẳng thể làm gì để ngăn cản hai đứa nhỏ. Chỉ đi chầm chậm ở phía sau để che chắn bớt ánh nhìn từ mọi người đến hai cô con gái của họ.​
June lựa chọn sách vở, tập, bút, nhãn,... cho cả bản thân, cho cả Jenn và mọi thứ đều được lựa chọn dựa trên ý thích của riêng cô bé...​
Trên đường về nhà, June không cho phép ai gỡ miếng vải bịt mắt của Jenn xuống. Bước xuống xe, June kéo tay Jenn nắm vào đuôi áo mình để cô em dễ dàng đi theo hơn. Còn về phần mình, June tự mình đem tất cả đồ đạc hôm nay mua được cho cả hai chị em vào phòng.​
Căn nhà lại rơi vào khoảng thời gian im lặng, tưởng chừng như kéo dài mãi mãi. Bắt đầu từ khi nhận thức được mọi thứ xung quanh hai cô bé đã luôn ở cùng nhau trong phòng và từ chối tất cả bữa cơm "thân mật" với bố mẹ và họ hàng.​
Bố hai đứa trẻ thì đi cất xe, còn bà mẹ thì khệ nệ đem đống thực phẩm vào bếp để chế biến bữa tối.​
Bức tranh hoàng hôn rực rỡ dần tối màu, bầu trời trở nên đen thui và chỉ điểm xuyến duy nhất một mặt trăng to lớn với ánh sáng êm mắt mà lạnh lùng.​
Người bố đứng giữa sân ngước mặt lên trời chăm chú nhìn rồi quay vào nói với vợ ông ấy:​
- Trời chẳng có ông sao nào cả, mai chắc sẽ mưa lớn lắm, đừng giặt đồ vào ngày mai em yêu.​
Người vợ mỉm cười nói vọng từ trong bếp ra sân:​
- Được rồi. Mà vào dọn cơm đi bố nó.​
Có một lần, khi người mẹ đi chợ, bà bị thắc mắc dồn dập về những hành động kì lạ của tụi nhỏ. Và bị nhồi nhét vào não suy nghĩ "hai đứa nhỏ là quỷ dữ" bà đau khổ, cố kìm nén giọt nước mắt. Khi về đến nhà, khi nhìn vào cánh cửa gỗ luôn khép chặt, im lìm ở phòng hai đứa con, bà không còn kìm được nước mắt, bà đã khóc, khóc nức nở như một đứa trẻ ở ngay trong sân nhà mình.​
Ông bố chạy vào bếp, bưng mâm cơm lớp ra cái phản nhỏ ở góc sân. Còn bà mẹ thì bưng mâm cơm nhỏ tiến lên phòng hai đứa trẻ.​
Cốc, cốc, cốc...
Kẹt.
Cái cửa nhỏ được thiết kế bên dưới đáy cánh cửa gỗ được mở ra. June nhẹ nhàng thuồng qua, thò nửa người ra khỏi cánh cửa. Nó thè cái lưỡi nhọn, ướt nhẹp toàn máu, đầu xù, tóc rối ngước lên nhìn mẹ. Càng ngày hành động của hai đứa trẻ càng trở nên đáng sợ. Bà mẹ giật mình, cơ thể run run, cố hít thở thật sâu thật đều để lấy lại bình tĩnh. Bà nhẹ nhàng ngồi xuống bên June, đặt mâm cơm lại cạnh mình và đưa tay kéo lại mái tóc rối tung của cô bé.​
Chẹp...
Cô bé đưa lưỡi liếm nhẹ vào cổ tay bà mẹ, để lại trên cổ tay bà một vết máu hình "๖". Chẳng giống như những đứa trẻ khác, chúng sẽ cười và bảo mấy câu như "con cảm ơn mẹ'' hay gì đó đại khái vậy. June và Jenn luôn hành động kì quái. Nhưng đó chính là cách mà June và Jenn thể hiện sự yêu quý của mình với bố mẹ.​
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,153
#12
Nick forum (hoặc bút danh): @Âu Dương Y Điểm (Bút Danh: Lãng.)
Thể loại truyện: Truyện ngắn, chút kinh dị.
Cặp chị em song sinh June và Jenn chào đời cách nhau 10 phút tại bệnh viện RAF ở Aden, Ấn Độ rồi chuyển tới sống ở xứ Wales cùng gia đình. Giống như nhiều cặp sinh đôi khác, ở họ có một sợi dây liên kết vô hình nhưng càng ngày cả hai càng có những biểu hiện khác lạ.​
Họ thân thiết và luôn ở cùng nhau từ khi còn bé, thậm chí còn tự thiết lập ra một thứ ngôn ngữ riêng mà chẳng ai hiểu nổi ngoài họ. Khi có người ngoài họ trao đổi với nhau bằng kí hiệu và ánh mắt, dường như họ chẳng muốn ai có thể nghe thấy cái giọng nói trầm ấm nhưng chất đầy ưu phiền của họ cả. Đến bố mẹ đẻ, họ cũng rất ít khi trò chuyện. Vì vậy mà người ta thường gọi June và Jenn là “cặp song sinh trầm lặng”.​
Thời gian dần trôi qua.​
Đến tuổi đi học, June và Jenn cũng được bố mẹ cho đi học như những đứa trẻ cùng trang lứa khác.​
Trước ngày nhập học vài hôm, họ được bố mẹ cho đi mua đồ dùng học tập. Do việc làm của bố mẹ ổn định, gia đình của June và Jenn cũng được liệt vào danh sách khá giả.​
Ở trước cửa quầy sách, June đưa tay túm tóc người em đứng ở trước, kéo mạnh về phía mình và thì thầm vào tai em mình một thứ gì đó khó hiểu. Jenn sau khi nghe June dứt câu, mắt trợn tròn như sực nhớ ra điều gì đó. Cô em lập tức lùi về phía sau chị gái mình và cúi đầu như đang ăn năn cho sự sai lầm to lớn cô vừa phạm phải.​
Hành động của June và thái độ Jenn thu hút rất nhiều ánh nhìn của mọi người xung quanh. Bình thường ở trong làng, hàng xóm vẫn biết được June và Jenn luôn có hàng tá hành động kì lạ thường ngày. Lúc đầu có tò mò, chăm chú tìm hiểu nhưng lâu dần cũng cảm thấy không còn thú vị. Họ bỏ cuộc vì có làm gì đi nữa cũng không thể dụ hai đứa trẻ nói chuyện và chẳng bằng cách nào giúp họ hiểu được chúng đang làm gì. Nhưng đi ra khỏi làng thì khác, họ bắt đầu bàn tán về hành động của June một cách khó chịu:​
- Đứa trẻ đó thật kì quái.​
- Nó nói gì mà con bé kia lại trợn mắt lên vậy nhỉ? Chắc đáng sợ lắm.​
- Thật là không biết cách yêu thương người khác.​
- Mới nhỏ tí đã vậy, sau này còn thế nào?​
…​
June không đáp trả, cô bé im lặng đúng như bản chất của một đứa trẻ kì quái. Nụ cười quái gở nhanh chóng xuất hiện trên gương mặt cô bé. Cô bé biết rằng, người ta sẽ chẳng bao giờ hiểu được cái gọi là luật lệ giữa cô bé và Jenn mà dù sao đi nữa cô bé cũng chẳng muốn họ hiểu...​
Nhẹ nhàng nghiêng người June kéo tay cho người Jenn áp sát vào sau lưng rồi tiến bước về phía quầy sách, đến cửa thì đột ngột dừng lại. Rút trong túi áo khoác ra một miếng vải đen rồi vặn vẹo đưa ngón trỏ lên kề thái dương xoay xoay sau đó chỉ tay vào ngực trái của mình.​
Jenn nhẹ rùng mình, đôi mắt cụp xuống, ám chỉ đã hiểu June muốn nói gì và đồng ý với điều đó.​
June đưa mắt nhìn quanh, xác nhận chẳng có mấy người cả. Đặt miếng vải đen lên mắt và lồng tay về sau đầu Jenn buộc chặt lại. Sau đó tiếp tục đưa tay kéo mũ áo của Jenn sụp xuống che đi miếng vải đen.​
Cô bé nở nụ cười quái gở rồi cầm cổ tay Jenn kéo đi. Bố mẹ cũng chẳng thể làm gì để ngăn cản hai đứa nhỏ. Chỉ đi chầm chậm ở phía sau để che chắn bớt ánh nhìn từ mọi người đến hai cô con gái của họ.​
June lựa chọn sách vở, tập, bút, nhãn,... cho cả bản thân, cho cả Jenn và mọi thứ đều được lựa chọn dựa trên ý thích của riêng cô bé...​
Trên đường về nhà, June không cho phép ai gỡ miếng vải bịt mắt của Jenn xuống. Bước xuống xe, June kéo tay Jenn nắm vào đuôi áo mình để cô em dễ dàng đi theo hơn. Còn về phần mình, June tự mình đem tất cả đồ đạc hôm nay mua được cho cả hai chị em vào phòng.​
Căn nhà lại rơi vào khoảng thời gian im lặng, tưởng chừng như kéo dài mãi mãi. Bắt đầu từ khi nhận thức được mọi thứ xung quanh hai cô bé đã luôn ở cùng nhau trong phòng và từ chối tất cả bữa cơm "thân mật" với bố mẹ và họ hàng.​
Bố hai đứa trẻ thì đi cất xe, còn bà mẹ thì khệ nệ đem đống thực phẩm vào bếp để chế biến bữa tối.​
Bức tranh hoàng hôn rực rỡ dần tối màu, bầu trời trở nên đen thui và chỉ điểm xuyến duy nhất một mặt trăng to lớn với ánh sáng êm mắt mà lạnh lùng.​
Người bố đứng giữa sân ngước mặt lên trời chăm chú nhìn rồi quay vào nói với vợ ông ấy:​
- Trời chẳng có ông sao nào cả, mai chắc sẽ mưa lớn lắm, đừng giặt đồ vào ngày mai em yêu.​
Người vợ mỉm cười nói vọng từ trong bếp ra sân:​
- Được rồi. Mà vào dọn cơm đi bố nó.​
Có một lần, khi người mẹ đi chợ, bà bị thắc mắc dồn dập về những hành động kì lạ của tụi nhỏ. Và bị nhồi nhét vào não suy nghĩ "hai đứa nhỏ là quỷ dữ" bà đau khổ, cố kìm nén giọt nước mắt. Khi về đến nhà, khi nhìn vào cánh cửa gỗ luôn khép chặt, im lìm ở phòng hai đứa con, bà không còn kìm được nước mắt, bà đã khóc, khóc nức nở như một đứa trẻ ở ngay trong sân nhà mình.​
Ông bố chạy vào bếp, bưng mâm cơm lớp ra cái phản nhỏ ở góc sân. Còn bà mẹ thì bưng mâm cơm nhỏ tiến lên phòng hai đứa trẻ.​
Cốc, cốc, cốc...
Kẹt.
Cái cửa nhỏ được thiết kế bên dưới đáy cánh cửa gỗ được mở ra. June nhẹ nhàng thuồng qua, thò nửa người ra khỏi cánh cửa. Nó thè cái lưỡi nhọn, ướt nhẹp toàn máu, đầu xù, tóc rối ngước lên nhìn mẹ. Càng ngày hành động của hai đứa trẻ càng trở nên đáng sợ. Bà mẹ giật mình, cơ thể run run, cố hít thở thật sâu thật đều để lấy lại bình tĩnh. Bà nhẹ nhàng ngồi xuống bên June, đặt mâm cơm lại cạnh mình và đưa tay kéo lại mái tóc rối tung của cô bé.​
Chẹp...
Cô bé đưa lưỡi liếm nhẹ vào cổ tay bà mẹ, để lại trên cổ tay bà một vết máu hình "๖". Chẳng giống như những đứa trẻ khác, chúng sẽ cười và bảo mấy câu như "con cảm ơn mẹ'' hay gì đó đại khái vậy. June và Jenn luôn hành động kì quái. Nhưng đó chính là cách mà June và Jenn thể hiện sự yêu quý của mình với bố mẹ.​
Duyệt
@Lãnh Nguyệt Lâm
 

Bối Y Y

Vna's new mem
Tác giả
Leader Thị Phi Team
Muối Team
Point
510
#13
Đăng kí:


1.Nick forum (hoặc bút danh): Bối Y

2.Thể loại truyện: Tản văn.

3. Một đoạn văn:
Xung quanh các bạn có bao nhiêu mối quan hệ?

Đã bao giờ bạn nghĩ rằng, các mối quan hệ đó đáng để bạn bận tâm?

Và...

Đã bao giờ bạn nghĩ đến, bao giờ kết thúc các mối quan hệ đó?

Với tôi, tôi có rất nhiều các mối quan hệ xung quanh mình.

Nhưng mỗi mối quan hệ tôi có, tôi luôn tự hỏi mình rằng: "Bao giờ kết thúc?".

Có vẻ lạ lùng nhỉ? Có điều, với tôi thì nó chẳng có gì gọi là lạ lùng cả. Bởi, chỉ có như vậy nó mới khiến tôi an tâm mà tiếp nhận một người xa lạ làm bạn. Vì tự tôi có thể kết thúc một mối quan hệ không cần thiết, tự tôi đặt cho mình được thời gian tiếp xúc với một người xa lạ mà đến thời gian đó tôi không bị tình cảm chi phối.

Có người hỏi tôi: "Vì sao lại phải làm như vậy?". Câu trả lời rất đơn giản, vì.. cái gì cũng sẽ đến hồi kết.

Tôi có một mối quan hệ yêu đương kéo dài năm tháng, nhưng... nó kết thúc rồi.

Tôi có một nhóm bạn kéo dài bốn tháng, chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều, tâm sự cũng rất nhiều, nhưng... nhóm bạn đó cũng kết thúc rồi.

Tôi có một mối quan hệ mập mờ kéo dài nửa năm, mối quan hệ trên tình bạn nhưng không phải tình yêu, có lẽ... nó cũng kết thúc mất rồi.

Cuộc đời ai mà chẳng có những người đi qua. Có những người đi qua được đời ta một cách rất bình thường, đến bình thường và ra đi cũng bình thường. Nhưng lại có những người đi ngang qua để làm cuộc sống của ta đảo lộn. Lại có những người, đi ngang qua để làm cuộc sống của ta an yên trở lại sau những ngày bão tố. Có điều, những con người đến để cuộc sống ta an yên là rất ít, rất ít. Và đặc biệt, dù là người nào đi nữa, cũng sẽ đến thời điểm bạn phải nói lời tạm biệt với họ.

Cuối cùng, cái gì cũng sẽ đến hồi kết...

Vậy...

Bao giờ bạn sẽ cho các mối quan hệ của mình kết thúc?
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,153
#14
Đăng kí:


1.Nick forum (hoặc bút danh): Bối Y

2.Thể loại truyện: Tản văn.

3. Một đoạn văn:
Xung quanh các bạn có bao nhiêu mối quan hệ?

Đã bao giờ bạn nghĩ rằng, các mối quan hệ đó đáng để bạn bận tâm?

Và...

Đã bao giờ bạn nghĩ đến, bao giờ kết thúc các mối quan hệ đó?

Với tôi, tôi có rất nhiều các mối quan hệ xung quanh mình.

Nhưng mỗi mối quan hệ tôi có, tôi luôn tự hỏi mình rằng: "Bao giờ kết thúc?".

Có vẻ lạ lùng nhỉ? Có điều, với tôi thì nó chẳng có gì gọi là lạ lùng cả. Bởi, chỉ có như vậy nó mới khiến tôi an tâm mà tiếp nhận một người xa lạ làm bạn. Vì tự tôi có thể kết thúc một mối quan hệ không cần thiết, tự tôi đặt cho mình được thời gian tiếp xúc với một người xa lạ mà đến thời gian đó tôi không bị tình cảm chi phối.

Có người hỏi tôi: "Vì sao lại phải làm như vậy?". Câu trả lời rất đơn giản, vì.. cái gì cũng sẽ đến hồi kết.

Tôi có một mối quan hệ yêu đương kéo dài năm tháng, nhưng... nó kết thúc rồi.

Tôi có một nhóm bạn kéo dài bốn tháng, chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều, tâm sự cũng rất nhiều, nhưng... nhóm bạn đó cũng kết thúc rồi.

Tôi có một mối quan hệ mập mờ kéo dài nửa năm, mối quan hệ trên tình bạn nhưng không phải tình yêu, có lẽ... nó cũng kết thúc mất rồi.

Cuộc đời ai mà chẳng có những người đi qua. Có những người đi qua được đời ta một cách rất bình thường, đến bình thường và ra đi cũng bình thường. Nhưng lại có những người đi ngang qua để làm cuộc sống của ta đảo lộn. Lại có những người, đi ngang qua để làm cuộc sống của ta an yên trở lại sau những ngày bão tố. Có điều, những con người đến để cuộc sống ta an yên là rất ít, rất ít. Và đặc biệt, dù là người nào đi nữa, cũng sẽ đến thời điểm bạn phải nói lời tạm biệt với họ.

Cuối cùng, cái gì cũng sẽ đến hồi kết...

Vậy...

Bao giờ bạn sẽ cho các mối quan hệ của mình kết thúc?
Duyệt
@Lãnh Nguyệt Lâm
 

Mạc

Thích hát một mình trong bóng tối
Vnar Sưu
Moderator
Tác giả
Tia chớp bất khả chiến bại
Point
4,153
#15
Nick forum (hoặc bút danh): @Mạc
Thể loại truyện: Tản văn, truyện ngắn.
Bạn có tin vào "tình yêu sét đánh"?
Riêng tôi thì có.
Tôi đang "thầm thương trộm nhớ" một người con trai. Lớp tôi và cậu ấy ở ngay cạnh nhau, tôi lớp A1, cậu ấy A2. Chính vì thế bao giờ nhớ cậu ấy, tôi thường "biện cớ" sang hỏi thăm, nói chuyện với mấy đứa A2. Vừa hóng chuyện, vừa ngắm cậu ấy. Tuy từ khoảng cách xa, nhưng thế cũng làm cho tôi mãn nguyện rồi.
Tôi gặp cậu ấy ở trường cấp 3, trong một buổi tập trung để phổ biến nội quy, quy chế thi.
Ấn tượng đầu tiên về cậu ấy là cậu ấy có một mái tóc xoăn xoăn, dáng hình cao, gầy và đặc biệt, mắt cậu ấy rất đẹp.
Lúc ấy, tôi đã chỉ cậu ấy cho đứa bạn tôi. Nó thốt lên câu bất ngờ:" Thằng đấy chỉ có làm thụ..."
Mặt tôi bí xị, sao nó có thể nói thế? Nhìn cậu ấy cũng thụ thụ thật nhưng tôi chắc cậu ấy là "man thẳng".
Trùng hợp thay, tôi và cậu ấy cùng phòng thi.
Vào một buổi chiều thi, mưa to, tôi bị lạc mất đoàn nên không biết phòng thi.
Loay hoay mãi mà không thấy địa điểm thi, tôi đâm lo lắng, sợ hãi.
Và tôi chợt thấy phía trước, cậu ấy cũng bị lạc giống tôi...
 
Top Dưới