Bạn không phải là người duy nhất

Adam

Ánh nắng cuối chân trời
Administrator
#1


Dạo gần đây tôi suy nghĩ khá nhiều. Thực ra thì tôi lúc nào cũng nghĩ nhiều nhưng gần đây nó nhiều hơn đợt trước. Vấn đề là bởi vì tôi gặp gỡ nhiều người hơn và được nghe nhiều câu chuyện hơn. Và rồi tôi nhận ra, những người xung quanh mình đều có một điểm chung

Họ đều cô đơn.

Nhưng tại sao lại thế? Tại sao chúng ta lại cô đơn? Tại sao lại cô đơn giữa dòng đời tấp nập?

Đây là tôi, một thanh niên tuổi 24 đầy hoài bão và một tương lai đang hé mở. Trên đây tôi có nhiều tên, Gạo, Bọ, Đạt... Nhưng khi về đến nhà, ngồi trong căn phòng của chính mình, tôi là tôi, một đứa tuổi đôi mươi đang lạc giữa tuổi của sự non nớt chớm trưởng thành. Tôi có đời tư và có những câu chuyện không bao giờ để ai biết. Và đó là cái khiến tôi đau đáu hàng đêm. Mình kể ra thì mình sẽ trở thành người thế nào? Thực sự thì không nói ra sẽ không làm hại ai, không ảnh hưởng đến ai và không làm thiệt ai. Nhưng nếu không nói thì những suy nghĩ đó sẽ ăn mòn bản thân, nó sẽ khiến mình đắm vào cái vực sâu của sự kì vọng, thất vọng, tuyệt vọng, lo lắng, căng thẳng và dần kéo đến sự trầm cảm.

Và tôi không phải người duy nhất.

Hôm trước về quê ăn cưới thằng em họ, tôi có gặp lại ông anh họ của mình. Hơn nhau 1 tuổi nhưng giờ đã có vợ và con. Hai anh em cách nhau hơn 300km nên cũng chả có mấy cơ hội gặp nhau. Nhưng đây cũng là lần đầu tiên hai anh em thực sự chia sẻ được những câu chuyện chưa từng kể với ai. Thực sự thì hơn nhau có 1 tuổi nhưng những tâm sự của người đã có vợ con khác với người sống độc thân nhiều. Ngoài tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ăn và hàng tá những mối lo cận kề khác, họ còn mối lo về con, về tương lai của con, về chuyện vợ chồng, về chuyện cha mẹ hai bên... Và tất nhiên, những câu chuyện đó không thể nào cứ ai cũng kể được. Nó cần phải được dành cho một ai đó đáng tin một chút, vô hại một chút để khi chia sẻ xong sẽ không ai bị hại. Nhưng không nói ra thì nó sẽ ăn mòn bản thân, nó sẽ khiến mình đắm vào cái vực sâu của sự kì vọng, thất vọng, tuyệt vọng, lo âu, lo lắng, căng thăng và dần kéo đến sự trầm cảm.

Nhưng anh tôi không phải người duy nhất.

Ngoài kia có hàng tá người khác cũng có vợ, có con ở tuổi chưa lớn mà cũng chả non này. Nhưng họ đâu có tìm được đến nhau? Họ cũng như anh tôi, lạc giữa một rừng người mà chả nói chuyện được với ai. Và thế là những lo âu đó cứ giằng xé và dần dần khiến mình mất đi con người mà mình từng có.

Chia sẻ với nhau cũng khó lắm, để cho một ai biết chuyện của mình thực sự rất khó. Lòng tin giờ đây chỉ được đong đếm bằng số gian khổ trải qua cùng nhau chứ không thể nào dùng thời gian để đánh giá được. Đôi bạn thân 15 năm bên nhau bỗng một ngày cầm dao chém nhau chỉ vì vài đồng bạc. Hai anh bạn tình cờ va phải nhau trên đường trở thành tri kỉ khi tâm sự với nhau bên ghế nhựa và trà đá. Trong cái thời mạng xã hội đi lên và mọi thứ đều bị số hóa, chúng ta tin tưởng vào người lạ nhiều hơn là người quen và cô lập hơn với thế giới.

Chúng ta cô đơn vì đó là lựa chọn an toàn và nó không làm hại ai. Không phải bạn, không phải người yêu, không phải người thân và không phải mình. Chúng ta không chia sẻ với ai vì không muốn làm phiền ai, không muốn để mình rơi vào thế khó. Chúng ta không dám chia sẻ với ai vì không muốn thể hiện mình yếu đuối. Chúng ta cứ thế giữ kín con người mình trong một cái bọc của "Sự mạnh mẽ" mà vô tình khiến mình chết dần bên trong.

Đã ai đang vui cười la ó với bạn bè xong về nhà chợt bật khóc khi nhìn thấy 4 bức tường trống rỗng chưa? Đã ai từng chạy khắp thành phố làm việc lên làm việc xuống đến kiệt sức chỉ để đêm ngủ được chưa?

Tôi dám cá rằng đã có ít nhất 10 người quanh đây đã từng thế. Và thêm cả tôi nữa là 11. Vậy tại sao chúng ta không tìm được đến nhau? Tại sao chúng ta vẫn đang cô đơn?

Tại sao từ những cái nhỏ như việc đang bị ốm, không đủ sức ra ngoài mua thuốc uống chúng ta không nghĩ đến việc gọi cho bạn thân mà lại nghĩ đến việc kệ đó cho đến khi khỏe rồi ra ngoài? Tại sao số bạn trên Facebook lên đến hàng ngàn mà lúc nước mắt rơi và bầu tâm sự nặng trĩu lại không tìm được ai để chia sẻ? Tại sao giờ đây các mối quan hệ nó lại "ảo" đến thế?



Càng cố tỏ ra mạnh mẽ chúng ta càng yếu đuối. Càng cố bảo vệ những người xung quanh chúng ta càng chết dần chết mòn. Xung quanh tôi trong 2 năm trở lại đây đã có đến 4 vụ tự tử và một trong số đó là người thân của tôi. Tất cả chỉ bởi vì chúng ta không thể nào mở lòng mình ra được.

Tôi ước gì mình đã có thể kết nối với họ, chia sẻ với họ những điều họ đang giấu kín và mình cũng đang đau đáu hàng đêm. Nhưng giờ mà ước thì đã quá muộn rồi. Đây cũng là lý do vì sao tôi bắt đầu viết trên đây, để mình có nơi để nói ra những cái mình đang giữ trong lòng. Để chí ít, mình không bị rơi vào hố sâu của sự tuyệt vọng.

Trước kia tôi từng tin rằng con trai trong tuổi trưởng thành là không được phép có cảm xúc. Chúng ta chỉ được phép sống như một cái máy in tiền. Ngủ dậy đi kiếm tiền, về nhà và ngủ, hôm sau lại tiếp tục. Cảm xúc dành cho phái đẹp vì cảm xúc khiến họ đẹp. Đàn ông chỉ cần làm tròn trách nhiệm của mình, một người cha, một người chồng mạnh mẽ cứng cáp để gánh vác được tất cả. Ôi tôi đã sai đến mức nào...

Hãy gọi điện cho bạn bè, hãy chia sẻ, hãy tâm sự, hãy nói ra những cái mình đang giữ trong lòng. Kể cả họ không hiểu, kể cả họ không tiếp nhận được, ít nhất mình cũng đã có đủ dũng cảm để nói ra. Nếu một người không được thì hai người, hai không được thì ba, ba không thì bốn. Kể cả họ có dùng nó để làm hại mình thì ít nhất mình cũng lọc được đống bạn quanh mình. Sàng lọc ra, để có được một người thực sự đáng tin, hãy giữ họ bên mình, hãy chia sẻ, hãy cởi mở, đừng tự bọc kín mình trong một cái vỏ bọc có tên là "mạnh mẽ".

Tôi viết bài này sau khi đã tâm sự với một người bạn mới, một người mà tôi đã chủ động kết nối sau khi thấy họ bình luận trong một post của tôi gần đây. Câu chuyện của anh ta và tôi có phần tương đồng và khiến tôi nhận ra chúng ta không hề cô đơn trong thế giới này. Vì thế, tôi cũng mong các bạn cũng sẽ làm điều tương tự với nhau, hãy tìm đến nhau, ít nhất trong phần bình luận hoặc khi chia sẻ với nhau, đừng để bị lạc nhau. Trong thế giới này cái đau nhất là cái cô đơn giữa chốn đông người đó.

Bạn không phải người duy nhất đâu, hãy tin tôi đi.
Vì tôi cũng chả khác gì bạn đâu.

PEACE!
Tác giả: Samurice
Nguồn: Spiderum