Kết quả tìm kiếm

  1. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    HỠI TÌNH TA Em ơi! Anh cũng thấm men say Dưới ánh khuya mờ giọt nhớ ai Tiếng của con tim khe khẽ nói Ơi buồn! chợt vắng bạn đêm nay! Biết phút giây nầy, nơi chốn ấy Có người dõi mắt hướng về xa Nỗi niềm vương vấn, sầu thao thức Quạnh quẽ, hồn tình lóng lánh ra Vò võ một mình, em thả mộng...
  2. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    CHỐN CŨ CÒN ĐÂU Chân bước nhẹ nhàng qua lối cũ Lòng nghe rười rượi cảnh chiều thu Năm xưa xanh mướt hai bờ trái Nay vắng, hoang tàn một cõi u! Bên kia thuở ấy có con đò Lữ khách dập dìu qua đó đây Cặp bến hàng me trăm trái đổ Những chiều gió thoảng lá rơi bay Một chiếc cầu tre ngang đoạn kinh...
  3. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    Tiếng Đàn Lê Thê Nắng tàn ngắm áng mây bay Cõi lòng hướng vọng hình ai mịt mờ Nỗi niềm em trải vào thơ Lay hồn lữ khách, thẫn thờ gió trăng! Vì sao buồn thế hỡi nàng? Cho thu đọng mắt, cho vần héo hon Như làn sóng biếc từng cơn Đong đưa đuổi bóng hoàng hôn cuối trời Phải chăng luyến nhớ một...
  4. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    ĐƯỜNG GẶP HỒN THƯƠNG Trăng không gió để ánh trời ngàn ngạt Gió thiếu trăng bàng bạc cõi âm u Có gió trăng, đêm thu trời thanh mát Dịu không gian, réo rắt tiếng lòng ru! Em trăng sáng! Thiên thu tình bến mộng Anh gió đời! Lồng lộng thổi mây trời Ta gặp nhau đầy vơi tình thơ thắm Toả tin...
  5. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    LỜI CỦA GIÓ Đừng uống, người ơi, đừng uống nữa Men nồng phôi lãng tạm mà thôi Tan rồi lại trở về bao nhớ Quằn quại tâm hồn, ngất tả tơi Mấy ai vẹn sống giữa dòng đời Mãi ánh trăng vàng, mãi sáng soi Chẳng rã đêm tàn, vầng bóng nhạt Trả về cô tịch, một chơi vơi Và có mây nào chẳng cánh bay...
  6. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    THU CẢM.. Thu cảm nên trời ánh nhạt thôi Cho cơn gió nhẹ thoáng làn hơi Vầng mây lờ lững, bầu xa vợi Chiếc lá khô vàng, bóng nhỏ rơi Trầm lắng tâm hồn, vương tiếng gọi Nhẹ nhàng ý mộng, trải trăng soi Thu đi, thu đến trời không tối Bàng bạc hồn ai nỗi thắm ơi! Nếu nói rằng thu đến để...
  7. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    HỠI NGƯỜI ƠI...... Bởi em là một cánh hồn bay Vạn lý, ngàn cây, một cảnh say Gió cuốn thân mờ nên vọng hút Cõi trời lồng lộng đến tầng mây Chẳng để ngàn thương nhuốm bụi sầu Khi trăng ánh nhạt trói tình sâu Lòng em chỉ gửi về xa vợi Có nhận về ai nỗi thắm đâu! Em cánh chim hồn trôi...
  8. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    CẢM THU.. Thu cảm nên trời nắng dịu hanh Cho mây nhạt loãng giữa khung xanh Suy tư hằn dấu dần theo mộng Toả thắm hương lòng một lối quanh Thu cảm nên gieo lắm nỗi lòng Cho hồn thương sống trải mênh mông Cho thơ, cho nhạc ngàn tâm sự Ngào ngạt men say, ấm áp lòng Nếu bảo rằng thu chẳng có...
  9. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    Ý THU.. Trầm ngắm hồn thu trải ánh thu Nghe dòng thắm thiết nhạc lòng ru Kéo hồn sĩ mộng về nhung nhớ Dào dạt, lâng lâng chốn mịt mù Để thấy rằng thu đậm thắm tình Cho bầu trời nhạt, lá rung rinh Rồi nghe da diết niềm tâm sự Từng chiếc vàng rơi rũ xác mình! Cho nhớ, cho thương về diệu vợi...
  10. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    LỜI VỚI GIÓ Hãy nói và hờn giận nữa đi Rồi ngươi biến chuyển thành cuồng nộ Phong ba, bão tố bặt văng ta Cho được ói ra ngàn nỗi nhớ! Bởi hết lòng yêu, lần gởi trọn Suốt đời vỡ mộng phải sầu tuôn Trái tim đỏ thắm khi trao tặng Đến bến, thuyền đi chỉ một đường Nào hay biển lớn, vần cơn sóng...
  11. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    GIÓ TRÁCH BẠN Nầy bạn! Hãy vươn vai đứng dậy Hút ta vào tận phổi người đi Và gồng gân đấm thẳng vào kia Chân chuyển hướng, tung ra một cước Cho tan bao nỗi sầu da diết Kéo lại linh hồn của thuở xưa Lẫm liệt khí hùng hằn sỏi đá Khiến lòng ta cảm một chiều mưa! Và đã theo người qua khắp nẻo Từ...
  12. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    LẠNH TÀN.. Thôi nhé! Tình yêu xin trả lại Từ nay mây cũ đã trôi bay Ta về bó mộng, hồn phôi lãng Hòa với trăng sương, giũ đọa đày Đã chết ngày xưa, thành sóng giạt Thêm buồn, trăn trở để mà chi Trái lòng ngày cũ từng trao trọn Chiều vắng bây giờ đuổi ngựa phi! Em ơi! Hình bóng xưa năm ấy Ánh...
  13. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    TRÔNG ANH.. Từng hồi gió thoảng lay cành lá Khuya vắng cô đơn tối mịt mùng Lặng lẽ thức thao tình mộng tưởng Nghe lòng vương vấn chuyện tình chung! Em lạnh, em trông anh có hiểu Tơ lòng đã kết được bao nhiêu Niềm thương, nỗi nhớ đong đầy quá Để lắm thu bay dưới ráng chiều Chiếc bóng khuya nay...
  14. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    TÌNH YÊU TRÔI Xuân, hạ, thu, đông, bốn cảnh mùa Luân chuyền, chuyển mãi tự ngàn xưa Qua theo ngày tháng bao thay đổi Phủ sắc trần gian chẳng đợi chờ! Tình yêu! Lẽ sống của con người Mấy độ theo thời cũng thế thôi Lúc ấm nồng nàn, khi ảm đạm Rồi buồn lặng lẽ nỗi chơi vơi Hôm nào lóng lánh dưới...
  15. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    CHUỖI ĐÊM. Trăng đã lặn tàn, sương nhỏ xuống Khung trời buốt lạnh, phủ mờ mây Thả hồn buồn bã về muôn thuở Nhịp đập tim lòng động đó đây! Da diết chìm sâu trong kỷ niệm Nhớ xưa năm tháng thuở tình trăng Dạt dào tươi mát như nguồn nước Ấm áp ngàn thương tự bấy lần… Bỗng một ngày mưa sầu thảm...
  16. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng.

    HOÀI HOÀI. Có còn chi nữa để mà mong Tình đã tan dần, lạnh gió đông Như nước giữa trời bao gợn sóng Nhấp nhô, trải phẳng, cuốn theo lòng! Năm tháng trôi qua, mang lại nhớ Hồn yêu xưa cũ níu bâng khuâng Nhưng rồi một thoáng giờ xem lạ Bởi rụng sau đồi một ánh trăng Mộng tình thuở ấy đã tàn...
  17. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng

    Chẳng Thể Nào Tơi Bâng khuâng, vương vấn vọng ngàn khơi Khắc khoải, u hoài khó thể vơi Tiếng hẹn chuỗi đời luôn ủ ấp Lời trao tấc dạ chẳng di dời Éo le, ngang trái đành xa lối Đau xót, lỡ làng nghẹn mỗi nơi Sâu thẳm tận cùng như vướng mắc Tay hồn cố mở chẳng nào tơi. 1/10/2018 Nguyễn Thành Sáng
  18. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng

    Sầu Đưa Ngoài trời rỉ rả nhểu hàng mưa Gió đẩy vạt buồn phủ nắng thưa Lác đác đẫm vùng theo chảy khứa Lem nhem bẩn bụi phả loang vừa Phù vân vạn kỷ luôn là hứa Nghịch cảnh nghìn thu mãi cứ chưa Tha thiết đậm đà yêu thuở xửa Trần gian cách trở vẫn sầu đưa. 30/9/2018 Nguyễn Thành Sáng
  19. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng

    Lệ Buồn Rơi Canh dài thao thức lệ buồn rơi Duyên phận lỡ làng nỗi tả tơi Khao khát tơ hồng đan mối sợi Nghẹn ngào nghịch cảnh rẽ đôi nơi Tình yêu thắm đượm đầy phơi phới Thuyền bóng mù khơi ngập rối bời Lạc bước, tìm thương đành chới với Canh dài thao thức lệ buồn rơi. 29/9/2018 Nguyễn Thành Sáng
  20. Nguyễn Thành Sáng

    [Thơ] Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng

    Buổi Hẹn Thuở Nghèo Lâng lâng dào dạt đợi trăng lên Võng, ghế ngửa lâu hổng có bền Bước tới, đi lui, lòng rộn rã Vô nhìn, ra ngóng nhịp liên miên Cũng rồi ráng tắt… ửng đèn đêm Chẳng bận tiền khô… nghẹn nỗi niềm Cút kít xe cùi thì cứ mặc Miễn sao còn sức chở hai tim. 15/6/2018 Nguyễn Thành Sáng
Top Dưới