Viết về loài hoa bạn yêu + Công bố kết quả

Status
Not open for further replies.

Ngọc ẩn

*♡* Nương tử kinh nhất thôn Vn này *♡*
Vip Member
#1
Trên thế giới này có hàng ngàn, hàng vạn loài hoa khác nhau, nhưng đã bao giờ bạn nghĩ hay hiểu rõ về một loại hoa nào chưa? Hay đơn giản là ý nghĩa của nó, sự sống và ý chí của những loài hoa cỏ dại...
Bạn hãy thử tìm hiểu về một loài hoa mà bạn thích nhất, viết một truyện ngắn về sự tích của nó và thêm vào ý nghĩ của bạn về nó, những bông hoa đó có thực sống trong lòng mỗi người không?
Event diễn ra trong hai tháng: từ 22/10 đến 22/12/2016.
  • Từ 22/10 đến 10/12 sẽ hoàn tất bài thi.
  • từ 11/12 đến 22/12 BGK sẽ chấm điểm đồng thời mở bình chọn cho truyện.
Bài thi gửi vào đối thoại cho tỷ @Bỉ Ngạn Hoa .
Về giải thưởng cuộc thi:
  • 1 giải nhất: 1000nl
  • 1 giải nhì: 600nl
  • 1 giải ba: 400nl
  • 3 giải khuyến khích: mỗi giải 300nl
  • 1 giải yêu thích nhất: 200nl
Chú ý

  • Tác phẩm phải trên 1500 từ.
    Số lượng tác phẩm tham gia của một tác giả không giới hạn.

    Dù là gửi qua đối thoại cũng phải đầy đủ các bước sau:
    • Viết về loài hoa bạn yêu - hoa ...
    • Tác giả:
    • Tác phẩm:
Danh sách BGK tạm thời:
SPAM tại đây: Viết về loài hoa bạn yêu
  • không Spam trong topic


 

Ngọc ẩn

*♡* Nương tử kinh nhất thôn Vn này *♡*
Vip Member
#2
Tác phẩm: Tôi - Lilium Longiflorum


Bản thân tôi tên Ly nên trong ngàn vạn loài hoa xinh đẹp trên thế giới này, tôi vẫn chọn loài hoa mà tôi thích nhất là hoa ly - loài hoa của sắc đẹp, đức hạnh, thanh cao, quý phái, và kiêu hãnh. Hoa ly phổ biến ở nhiều quốc gia và có nhiều tên khác nhau như:
Tên tiếng Anh : Lily
Tiếng Nhật: Yuri
Tên tiếng Pháp : Lis, Amaryllis (Red Lily)
Tên Latin : Lilium
Tên khoa học: Lilium Longiflorum
Thuộc họ Liliaceae.

Riêng người Trung Quốc, hàng xóm của chúng ta lại gọi loài hoa này với một cái tên rất ý nghĩa - hoa bách hợp, có nghĩa là trăm năm hảo hợp. Hoa bách hợp được tượng trưng cho sự tinh khiết, quý phái. Vì cái tên bách hợp (trong từ Bách niên hảo hợp – trăm năm hạnh phúc hòa hợp) nên hoa ly hay được dùng trong các tiệc cưới của Trung Quốc.

Với các nước phương Tây, lily là biểu tượng cho sự trinh trắng và đức hạnh. Trong Kinh Thánh, Lily được nhắc đến bằng cái tên “vị tông đồ khoác áo choàng trắng hy vọng” (the white robed apostles of hope). Lily mọc trong vườn Gethsemane sau khi Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá. Easter Lily được cắm trong nhà thờ suốt mùa lễ Phục Sinh để mừng sự hồi sinh của Chúa Jesus.

Lily trắng được dâng hiến cho Đức Mẹ Đồng Trinh (Madonna Lily – Hoa tượng Thánh Mẫu), và là biểu tượng của sự thanh khiết, trong trắng. Truyền thuyết kể rằng trước kia Lily màu vàng, sau khi được Mẹ Maria cúi xuống hái nó lên, Lily mới hóa thành màu trắng. Trong những bức họa xưa, người ta thường vẽ thiên thần Gabriel cầm trong tay một cành hoa Lily trắng đến báo tin cho Maria rằng bà sẽ là mẹ của Chúa Hài Đồng.

Trong thần thoại Hy Lạp, Lily trắng được sinh ra chính từ những giọt sữa của nữ thần Hera (Queen of Heaven) – vợ thần Zeus.

Và cũng như những loài hoa khác, hoa ly cũng có một truyền thuyết gắn liền với một cuộc tình đẫm nước mắt.

Chuyện xưa kể rằng có hai người trẻ tuổi yêu nhau. Chàng trai tên Giắc và cô gái tên Lily. Một ngày, chàng Giắc phải lên đường ra trận. Họ chia tay vô cùng bịn rịn. Chàng trai rút trái tim nóng bỏng của mình ra khỏi lòng ngực trao cho người mình yêu:

- Em hãy giữ lấy nó, đợi anh về. Đi đánh trận thì không cần trái tim đâu.

Lily cất trái tim người yêu vào chiếc hộp quý bằng bạc rất đẹp. Ngày nào cô cũng ngồi bên nó và chờ chàng trai trở về. Ngày nào cô cũng nhìn xa xăm về hướng mà Giắc đã đi. Bao năm trôi qua người cô yêu dấu vẫn bặt vô âm tín.

Một hôm, cha Lily nói với cô:

- Đã mười năm rồi con gái ạ. Có lẽ con nên lấy chồng thôi. Chắc gì Giắc đã trở về. Trận mạc biết thế nào mà chờ

Lily trả lời cha trong nước mắt:

- Cha ơi, nhất định chàng sẽ về với con vì chàng đã trao trái tim cháy bỏng tình yêu cho con rồi. Trái tim chàng đang ở bên con. Làm sao con có thể lấy ai khác được

Người cha chỉ biết lắc đầu buồn bã.

Lại mười năm nữa trôi đi. Những người lính cũng đã lần lượt trở về. Lily hỏi về Giắc nhưng chẳng ai biết gì. Một lần, em gái Lily lựa lời nói với chị mình:

- Chắc anh ấy đã phải lòng cô gái khác và ở lại nơi xa xôi nào đó rồi. Chị đừng mong ngóng nữa

Lily không chịu nghe:

- Em ơi, làm sao chàng có thể yêu ai khác khi trái tim chàng đang ở chỗ chị. Không có trái tim thì yêu sao được?

Trên thực tế thì nhiều năm qua Giắc đã quen sống không có trái tim. Chàng chỉ quen đánh nhau, chém giết một cách vô cảm. Chiến tranh kết thúc, chàng tham gia vào một băng cướp, chuyên đi cướp bóc của cải. Một hôm, Giắc đã nhẫn tâm đuổi thủ lĩnh toán cướp đi để mình nắm quyền chỉ huy. Gã thủ lĩnh này rất uất ức nên quyết định tìm về quê Giắc để nói cho người dân biết về con ngươi vô ơn ấy. Qua bao nhiêu đường đất, cuối cùng gã thủ lĩnh cũng đến được làng quê Giắc. Người đầu tiên gã găp là một bà già với nét mặt u sầu và đôi mắt khắc khoải nỗi niềm. Gã bắt chuyện:

- Bà có phải là người làng này không?

- Phải. Tôi ở làng này từ bé đến giờ

- Bà có biết Giắc không?

- Ôi, Giắc chính là người tôi mong mỏi đợi mòn suốt bao nhiêu năm nay. Tôi đã hỏi han khắp nơi mà không biết tin gì về anh ấy. Ông làm ơn kể cho tôi nghe đi! Gã thủ lĩnh thấy trong ánh mắt Lily vẫn đang rực cháy ngọn lửa tình yêu nên không nỡ nói lại sự thật xấu xa.

- Thì ra bà chính là người yêu của Giắc. Tôi rất tiếc phải báo cho bà một tin buồn. Giắc đã hy sinh trong chiến trận rồi…Nhưng anh ấy chiến đấu dũng cảm và rất yêu bà, luôn nhắc đến bà…

Lily đau đớn nghĩ thầm “Vậy là Giắc của mình đã ở dưới đất sâu…Nhưng không có trái tim thì anh ấy sao nằm yên được? Mình phải tìm mộ anh và trao lại cho anh trái tim chan chứa tình yêu”.

Rồi Lily ôm chiếc hộp quý mà bấy lâu bà vẫn cất giữ lên đường. Bà đi mãi, đi mãi, quên cả đói khát và mệt mỏi. Một mình tới những vùng đất xa lạ, vắng vẻ, bà cũng không quản ngại. Có người khuyên không nên đi tiếp vì ở chốn rừng núi hoang vắng rất nguy hiểm, có thể gặp bọn cướp, bà cũng không nghe…Và rồi quả nhiên, Lily đã bị mấy tên cướp cướp mất chiếc hộp. Bà van xin chúng, kể với chúng về mối tình của mình, về trái tim mà bà gìn giữ bao nhiêu năm, về người yêu dũng cảm đã hi sinh của mình…..nhưng chúng chẳng hề động lòng. Chúng mang chiếc hộp về dâng cho thủ lĩnh và thi nhau giễu cợt chuyện bà già mang chiếc hộp đựng trái tim để trao lại cho chàng trai

Bất chợt, thủ lĩnh toán cướp giật mình và mở chiếc hộp ra. Hắn sững sờ và choáng váng khi nhận ra trái tim của chính mình. Trái tim bỗng cất lời:

- Nếu còn một chút tử tế, hãy đừng nói sự thật với Lily. Hãy để bà ấy tưởng rằng ngươi đã hi sinh anh dũng trong chiến đấu.

Giắc vội đậy chiếc hộp lại và ra lệnh cho bọn thủ hạ mang trả lại Lily. Hắn yêu cầu đàn em phải chỉ cho Lily một nấm mồ, coi như đó là mộ của hắn. Dọc đường, bọn tay chân bàn nhau bí mật giữ chiếc hộp bạc quý giá lại nhưng chúng vẫn tìm một nấm mồ và chỉ cho Lily. Lily tin đó là nơi Giắc yên nghỉ. Không còn trái tim để trao lại cho người yêu, cũng không nỡ bỏ đi khi người yêu nằm đó thiếu trái tim nên Lily quyết định lấy trái tim của chính mình vùi xuống nấm mồ.

Từ nơi ấy, một cây huệ tây đã mọc lên. Hoa của nó trắng muốt - một màu trắng tinh khiết và toả sáng. Hương hoa thơm ngát, lan xa. Người ta gọi nó là hoa Lily, hay đơn giản hơn là hoa Ly - loài hoa tượng trưng cho tình yêu, lòng chung thuỷ và sự bao dung, cao thượng.
Đối với từng màu hoa khác nhau ý nghĩa cũng rất khác nhau.
Lily trắng : Thanh khiết, trinh nguyên, ngọt ngào, chân thành.
Thông điệp : Thật tuyệt vời khi bên em (It”s heavenly to be with you)

Lily vàng : Lòng biết ơn, sự vui vẻ.

Lily cam : Sự căm hờn.

Lily Tiger : Sự giàu có, kiêu hãnh.

Còn đối với riêng tôi, hoa ly chính là hình mẫu mà bản thân tôi luôn hướng tới: thanh khiết, ngọt ngào, trinh nguyên, chân thành, thanh cao. Nhưng về sự ngọt ngào thì có lẽ tôi sẽ không bao giờ hướng tới được. Có phải không?

- - -
 

Ngọc ẩn

*♡* Nương tử kinh nhất thôn Vn này *♡*
Vip Member
#3
Viết về loài hoa bạn yêu - hoa Vong Xuyên
Tác phẩm: Ngàn năm Vong Xuyên



Hoa Vong Xuyên mọc bên bờ sông Vong Xuyên, ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn. Màu của hoa đỏ như màu máu, là loài hoa duy nhất chịu mọc dưới Âm Phủ. Sắc hoa Vong Xuyên hòa với sắc màu của Âm Phủ, tạo nên một vẻ đẹp ma mị.

Hoa Vong Xuyên còn được gọi là Mạn Châu Sa hoặc là Bỉ Ngạn, bởi vì ta thấy nó mọc ở bên bờ sông Vong Xuyên nên mới gọi là Vong Xuyên Hoa. Ta… đã bị phạt ở Âm Phủ lâu tới nỗi yêu luôn màu hoa này. Yêu cả cái ý nghĩa của nó mà ít người nào có cảm tình: ngàn năm chia ly.

Vốn dĩ cuộc đời ta cứ nhàm chán trôi qua, đợi đến khi nào hết thời hạn bị phạt thì sẽ được đầu thai. Ngờ đâu, ta gặp chàng.

Bề ngoài chàng rất giống người phàm trần, đặc biệt ở đâu thì ta không biết. Nếu như những người khác đều có vẻ luyến tiếc, đau khổ khi nhìn lại toàn bộ cuộc đời mình thì dàng lại ung dung, thản nhiên mà đối mặt. Dưới vẻ u ám của Âm Phủ, chàng hoàn toàn nổi bật. Bạch y của chàng không gió mà bay, mái tóc kia cũng tung lên, không chịu bất kì sự trói buộc nào. Còn có, đôi mắt của chàng như hội tụ hết thảy những tinh hoa của đất trời, đỏ rực như lửa mà tĩnh lặng lạ lùng. Những màu sắc, biểu cảm trái ngược nhau đều xuất hiện đồng thời trên người chàng nhưng lại hài hòa, tạo nên một con người đặc biệt như chàng. Ôn nhuận, nho nhã mà lại lộ vẻ cao ngạo, như gần lại như xa. Chàng giống như từ trong mơ bước ra, đẹp như vậy.

Đứng giữa rừng hoa Bỉ Ngạn, trái tim ta dường như lỡ mất một nhịp. Không nhanh, không chậm, vừa đúng lúc chàng lơ đãng nhìn ta.

Chàng mỉm cười thật nhẹ, rồi nhấc chân bước về phía ta. Đi xuyên qua những bông hoa Bỉ Ngạn, dừng lại trước mặt ta. Chàng đưa tay ra, nắm tay đôi tay của ta, ôm trọn cả bông hoa Bỉ Ngạn ta đang cầm. Giọng nói của chàng trong trẻo, tựa như tiếng ngọc rơi:

“Nàng là người dẫn đường ở đây? Có thể đưa ta đến bên cầu Nại Hà được không, mắt ta bị phong ấn, không thấy đường,”

Cảm giác bàn tay chàng chạm vào hơi lạnh một chút. Ta cứ ngây ngẩn nhìn bàn tay của chàng đang nắm tay ta, không còn để ý đến xung quanh.

Cho đến khi chàng lặp lại câu nói một lần nữa, ta mới xấu hổ đỏ bừng mặt. Những linh hồn trước đây đều cần ta dắt tới cầu Nại Hà bởi vì họ dằn vặt khi nhìn sắc màu Bỉ Ngạn, không thể bước tiếp. Chàng lại khác, do chàng không thấy đường nên mới cần ta. Ai? Là ai đã tàn nhẫn phong ấn đôi mắt đẹp đẽ kia của chàng lại? Ai phong ấn mà cho đến lúc xuống Âm Phủ chàng vẫn không thấy đường? Một đôi mắt bị phong ấn mà lại sống động đến lạ.

Chợt nhớ ra, ta dè dặt hỏi:

“Chàng không thấy đường thì làm sao đến được chỗ ta?”

Chàng bật cười giống như ta vừa hỏi một điều rất ngớ ngẩn. Ngay cả tiếng cười của chàng cũng thanh nhã, đặc biệt như thế. Chàng kéo tay ta, đưa lên đặt tại ngực chàng:

“Bí mật.”

Ta chỉ biết gật đầu rồi ngây ngô dẫn chàng đi. Ta vẫn không thể chấp nhận nổi thông tin mắt chàng bị phong ấn. Một đôi mắt đỏ đẹp như kia, ai nỡ…

Đưa chàng đi hết cả một rừng rộng hoa Bỉ Ngạn, chàng không có một phản ứng đặc biệt nào. Phải là một người như nào mà chàng lại không có một chút phản ứng đối với cuộc sống đã trải qua? Hoa Bỉ Ngạn vốn là loài hoa tái hiện tất cả kí ức của một người khi còn sống, chàng lại không một chút lưu luyến nào.

Đến chân câu Nại Hà, ta lại không muốn buông đôi tay của chàng ra. Im lặng một lát, ta cố lấy vẻ tự nhiên nhất:

“Ta có thể biết tên chàng không?”

“Tử Phong.”

“Nguyệt Dao.”

Ta mỉm cười, buông tay chàng ra. Chàng bước về phía cầu Nại Hà, không một chút chần chờ. Nhìn dáng vẻ của chàng chắc không ai nghĩ rằng chàng không thấy đường, Khi đưa bát canh Mạnh Bà lên miệng, chàng chợt quay ra:

“Dao nhi, ta hi vọng lần tiếp theo người nắm tay ta vẫn là nàng. Người dẫn ta đi xuyên qua rừng Bỉ Ngạn vẫn là nàng.”

Tử Phong không biết, vì câu nói này của chàng mà ta đợi dưới Âm Phủ hàng ngàn năm, qua thời hạn chịu phạt rồi mà ta vẫn không muốn rời đi. Ta biết Tử Phong không phải người bình thường, chàng vẫn có thể bình an tới đây được chứ?

Thời gian cứ từ từ, chậm chạp trôi đi, ta vẫn đứng trong rừng Bỉ Ngạn chờ một bóng áo trắng mà ngày trước làm ta rung động. Trời không phụ lòng, ta lại được nhìn thấy chàng một lần nữa.

Vẫn là dáng vẻ như lần đầu tiên ta thấy, không khác một chút nào. Mái tóc màu đen dài hơn một chút, chạm đến mặt đất. Đôi mắt đỏ của chàng đưa quanh rồi nhìn về phía ta, trong đôi mắt đã có ánh sáng. Chàng bước đến cạnh ta:

“Dao nhi.”

Mắt chàng đã nhìn được rồi. Không hiểu sao ta luôn có cảm giác chàng không hề bị mất kí ức trước đó. Ta nhớ chàng đến mức thần trí điên đảo rồi sao? Ta vẫn tiễn chàng đến bên cầu Nại Hà như lần trước nhưng lại có một chút lưu luyến không muốn buông ra.

“Kiếp này, ta có thể tới nhân gian tìm chàng không?”

“Được.”



Nơi ở của chàng vô cùng giản dị, bình an. Chàng nằm trên ghế dưới bóng râm Tử Đằng mà chải tóc cho ta. Từng ngón tay như bạch ngọc của chàng vấn lên cho ta một kiểu tóc thật đẹp.

“Dao nhi, ta có cảm giác thân thuộc với nàng, chúng ta đã từng gặp nhau rồi sao?”

Ta dựa vào lòng chàng, im lặng cảm nhận sự ôn nhu, dịu dàng của chàng. Khẽ nhắm đôi mắt lại, ta vươn tay ôm lấy cổ chàng:

“Chàng thật sự không nhớ gì sao? Chúng ta đã gặp nhau.”

Trong sắc màu rực rỡ của Bỉ Ngạn ấy, ta đã gặp nhau. Chàng biết không, ta đã rung động lần đầu tiên khi nhìn thấy hình bóng chàng nổi bật ở đó. Cuộc đời, cứ trôi qua êm ả như vậy thì tốt quá. Ta ngủ thiếp đi trong lòng chàng.

Ban đêm, ta bừng tỉnh. Liếc nhìn xung quanh không thấy chàng đâu, ta vội cất bước đi tìm.

“Tử Phong, Tử Phong.”

Ta thấy chàng ngã gục ở bệ cửa, hơi thở suy yếu. Ta không biết trước kia chàng thế nào nhưng kiếp này chàng ốm yếu vô cùng, mạng sống cho đến ngày hôm này đều cố gắng níu kéo mà được. Ta ôm lấy chàng, bất giác muốn khóc.

Lần đầu tiên trong đời ta có cảm giác sợ hãi. Vì lưu luyến không muốn mất đi nên mới sợ hãi. Sợ người đầu tiên đối xử tốt với ta rời đi.

Dường như mệt mỏi quá, ta ngủ gục bên cạnh chàng. Cho đến khi một thứ gì đó chạm nhẹ vào mi, đánh thức ta dậy. Là một nụ hôn của chàng, một nụ hôn dịu dàng đặt lên mi. Chàng không làm sao. Ta vươn tay ra, giữ lấy chàng. Trong mơ màng, một lần nữa chìm vào giấc ngủ.

Không biết qua bao lâu, ta bừng tỉnh. Xung quanh ta không phải ngôi nhà tranh quen thuộc, không có gốc cây Tử Đằng cũng không có một chàng trai ngồi dưới bóng cây. Nhìn lại một lượt, đây chẳng phải là Âm Phủ sao? Tại sao ta lại ngủ ở chỗ quen thuộc này? Không có bất kì người nào mặc bạch y, chỉ có một màu đỏ rực của Bỉ Ngạn.

Ta hoảng sợ, đưa tay ra nhưng chẳng biết mình đang có ý định níu kéo thứ gì. Tử Phong của ta đâu?

Rất lâu sau đó, ta vẫn ngây ngốc bên rừng Bỉ Ngạn. Một tiểu quỷ tốt bụng cho ta biết, không hề có một Tử Phong nào từng đến đây. Tất cả những gì ta thấy, có chăng chỉ là một giấc mơ mà thôi. Một giấc mơ có chàng. Trong mơ, ta và chàng dựa vào nhau, gần như thế.

Ngàn năm nữa lại trôi đi, ta bên rừng hoa Bỉ Ngạn kiên nhẫn chờ. Ta tin ta sẽ thấy chàng.

Một ngày kia, trong lúc vô tình, ta dường như thấy một bóng áo trắng bước về phía mình.

Mái tóc đen của người ấy bay tán loạn. Khuôn mặt trắng không tì vết và một đôi mắt đỏ rực lửa nhưng cũng tĩnh lặng như giấc mơ của ta.

Là chàng, hay là mơ?

Một ngàn năm nối tiếp một ngàn năm. Phải chăng là chàng?

Một ngàn năm Vong Xuyên.
 

Ngọc ẩn

*♡* Nương tử kinh nhất thôn Vn này *♡*
Vip Member
#4
Tên tác phẩm: Cánh hoa màu nắng
Tôi sinh ra vào mùa thu, một ngày mưa miền Nam ào ạt.

Trong ký ức mười lăm năm cuộc đời, quê hương đối với tôi thực xa xôi, mông lung, chỉ từng biết qua tivi, sách vở, và những cuộc điện thoại mang những âm hưởng trầm ấm miền Bắc mà cậu dì tôi gọi đến.

Học xong lớp chín, tôi chuyển trường từ miền Nam rực nắng trở về quên nhà ở miền Bắc.

Bố mẹ tôi ly hôn.

Chuyện xảy ra không nhanh, cũng chẳng chậm, tôi cũng không bất ngờ. Bởi, thực chất tuy là vợ chồng, nhưng hai người họ từ lâu đã ly thân, không còn tình cảm. Mẹ tôi làm nghề PR mỹ phẩm, ba tôi lại là một kỹ sư xây dựng, họ bận đi theo những mối hàng, công trình lớn, hiếm khi về nhà thăm hai bà cháu tôi.

Năm đó, sau khi bà ngoại tôi mất, người duy nhất còn nỗ lực hàn gắn cuộc hôn nhân rạn nứt ấy ra đi, mọi thứ lập tức tan vỡ theo đúng quy luật mà tạo hóa xoay vần.

Lúc đó, tôi cũng được biết tôi không phải là con gái duy nhất của ba, bởi, bên ngoài ba đã có vợ bé và hai đứa em nữa, một trai và một gái.

Thật sự là tôi cũng không lấy gì làm sốc, vì tôi biết, bên ngoài mẹ tôi cũng có tình nhân mới.

Suốt bao nhiêu năm, họ cố giữ cuộc hôn nhân giả tạo đó cho bà ngoại yên lòng, và bởi vì tôi còn quá nhỏ, đó cũng là cố gắng hết sức của hai người họ rồi.

Tôi theo mẹ, mẹ liền gởi tôi về nhà cậu ở Hà Nội theo học tiếp cấp ba.

Một ngày mùa thu tháng chín, tôi, đơn độc và bỡ ngỡ giữa ngôi trường mới, miền đất mới, bạn bè mới.

Cậu tôi là hiệu trưởng ngôi trường này, bởi vậy tuy tôi nhập học trễ hai tuần, mọi thủ tục giấy tờ đều đã chuẩn bị tươm tất. Tôi chỉ việc yên vị vào lớp, sau màn giới thiệu sơ sơ của cô giáo, tôi cũng được về chỗ ngồi của mình.
Một chiếc bàn nhỏ bình yên cạnh bên cửa sổ. Lịch sự và gọn ghẽ hơn dãy bàn dài cũ kỹ chằng chịt vết rạch xóa quen thuộc năm cấp hai.

Nếu có gì khiến tôi cảm thấy mới lạ ở đây, đó là, tôi phát hiện ra học sinh chỉ phải mặc đồng phục vào thứ hai và thứ bảy. Xung quanh tôi, những bạn học mặc áo phông, quần ngố rất thoải mái, không giống với tưởng tượng của tôi là miền bắc rất gò bó và cổ hủ.

Bỗng chốc, tôi cảm thấy mình thật tụt hậu.

Sau khi làm quen được với nhiều bạn mới, cảm giác đơn độc lúc đầu cũng dần được xua bớt, tôi đã tìm được nụ cười thật sự thoải mái đầu tiên sau chuỗi ngày sóng gió vừa rồi.

Ngồi cạnh bên tôi là một cậu bạn khá sáng sủa, cậu ta nhanh chóng được bầu làm lớp trưởng nhờ thành tích học tập rất tốt. Cậu ấy có tính cách rất thân thiện và hòa đồng, đặc biệt là nụ cười tỏa nắng rất xao xuyến con tim thiếu nữ...



- Thiên Di, cậu có mang giày không? Hôm nay có tiết thể dục này.

Hoàng Điệp nhắc nhở khi tôi vừa dắt chiếc xe đạp ra ngoài ngõ nhỏ, tôi nhe răng cười với cậu hàng xóm kiêm bạn học cùng lớp mới toe này.

- Tớ có.


************


Đường đến trường của hai đứa tôi mọc đầy những cây cổ thụ hai bên vỉa hè. Bóng cây to xuề xòa lá biếc, có hoa màu vàng, quả như quả phượng và lá bay rơi rơi như lá me Sài Gòn.

Tôi nhớ trong khuôn viên trường và sân thể dục cũng có loại cây này, bởi vậy trong một chiều hoàng hôn ngập nắng. Tôi vừa đạp xe vừa ngắm lá cây rơi thật đẹp, liền bất chợt thốt lên hỏi:

- Điệp, cây này là cây gì vậy?

Hoàng Điệp đưa mắt nhìn theo, cậu ấy nhìn tôi có vẻ ngạc nhiên, rồi cười cười:

- Đây là cây điệp vàng.

- Cây điệp? - Tôi tròn mắt nhìn cậu ấy rồi bất ngờ cười giòn. Hoàng Điệp cũng cười, sau đó cậu ấy ngân nga một bài hát bằng chất giọng Hà Nội vừa hay vừa ấm:

"Cây điệp vàng trước nhà em mỗi tối
Sắc hoa vàng rụng xuống kín chân tôi
Không hò hẹn sao tôi còn mãi đợi
Ðứng lơ ngơ lóng ngóng dưới hiên đời

Khung cửa sổ dịu dàng mở lối
Ngọn đèn khuya lặng lẽ bóng em ngồi
Tóc em xõa xuống đôi bờ vai nhỏ
Dòng thác nào cuộn chảy giữa lòng tôi

Cây rơi vãi, lòng tôi không rơi vãi
Chỉ lặng thầm nở một nụ tình si
Em có thấy một mai khi thức dậy
Hai dấu chân tôi để lại trước sân
Lòng tôi đấy yêu mà không dám ngỏ, xác hoa vàng sẽ nói
hộ giùm tôi
Lòng tôi đấy yêu mà không dám ngỏ, xác hoa vàng sẽ nói
hộ giùm tôi"

...Chiều thu hôm ấy, rõ là trời nắng không có mạnh, mà sao có con bé ngơ ngẩn như say, hai má đỏ hồng hồng...

**************

Một ngày nọ trong lúc đãi tôi món kem, Hoàng Điệp chợt hỏi tôi:
- Hương Giang có biết sự tích cây điệp không?

Tôi lắc đầu, cậu ấy liền chậm rãi kể cho tôi nghe sự tích hoa điệp vàng.

Kể về một cô gái, đợi mãi một chàng trai nơi phương xa, đến khi chàng trở về, cô gái năm nào đã hóa thành cây điệp vàng.
Chàng trai thương tiếc sống bên cây, như ước nguyện của họ năm xưa, mãi mãi hạnh phúc dưới ánh nắng bình nguyên mật ngọt.

Tôi thật xúc động, lúc này Điệp mới nói cho tôi rõ, cậu ấy sẽ sang Úc du học.

Đến tận ngày cậu ấy đi, tôi vẫn ngu ngơ không dám nhận rõ ý trong lời nói của cậu ấy, tôi sợ, mình ngộ nhận.

Sinh nhật năm tôi mười tám tuổi, tôi nhận được một món quà trong hộp gói giấy hình tim rất đẹp, đó là một sợi dây chuyền và chiếc mp3 nhỏ.

""Cây điệp vàng trước nhà em mỗi tối
Sắc hoa vàng rụng xuống kín chân tôi
Không hò hẹn sao tôi còn mãi đợi
Ðứng lơ ngơ lóng ngóng dưới hiên đời

Khung cửa sổ dịu dàng mở lối
Ngọn đèn khuya lặng lẽ bóng em ngồi
Tóc em xõa xuống đôi bờ vai nhỏ
Dòng thác nào cuộn chảy giữa lòng tôi

Cây rơi vãi, lòng tôi không rơi vãi
Chỉ lặng thầm nở một nụ tình si
Em có thấy một mai khi thức dậy
Hai dấu chân tôi để lại trước sân
Lòng tôi đấy yêu mà không dám ngỏ, xác hoa vàng sẽ nói
hộ giùm tôi
Lòng tôi đấy yêu mà không dám ngỏ, xác hoa vàng sẽ nói
hộ giùm tôi"

Ngơ ngác, vỡ òa và hạnh phúc, bây giờ có lẽ tôi đã hiểu ý của cậu ấy.

Ngắm những bông hoa vàng chói dưới ánh hoàng hôn, tôi thỏa mãn cong mắt mỉm cười.

Tôi sẽ chờ cậu, mau về đây nhé.
 
Last edited:

Ngọc ẩn

*♡* Nương tử kinh nhất thôn Vn này *♡*
Vip Member
#5
Vì lượng tác phẩm ít quá nên chỉ có 1 tác phẩm trong 3 được chọn mà thôi, hai người còn lại sẽ được giải khuyến khích.
người thắng có 1500nl + tit miễn phí 1 lần
hai người còn lại mỗi người 700 + tit miễn phí 1 lần.
tác phẩm yêu thích nhất + 200nl.
 

Ngọc ẩn

*♡* Nương tử kinh nhất thôn Vn này *♡*
Vip Member
#6
Kết quả event:
Gỉai nhất thuộc về tác phẩm: Ngàn năm vong xuyên của tác giả @Yên Lạc.
Hai giải còn lại là tác phẩm: Tôi - Lilium Longiflorum của tác giả @Khương Minh Mộ Y và Tác phẩm cánh hoa màu nắng của tác giả @Du Thụy Miên.
Tác phẩm được yêu thích nhất là: Ngàn năm vong xuyên.
@Tuyệt Cát : tỷ gửi nl và làm tit cho mọi người giúp muội nha.

 
Status
Not open for further replies.