• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

Viết truyện tiếp sức ( Xin mời)

Bạn hãy nhận xét

  • Vui

    Votes: 3 20.0%
  • Thú vị

    Votes: 7 46.7%
  • Thích lắm

    Votes: 1 6.7%
  • Bình thường

    Votes: 3 20.0%
  • Chán chết được

    Votes: 1 6.7%

  • Total voters
    15
#21
Bỗng từ đâu, một cảm giác đau đớn truyền đến khắp bo-đì tôi. Hình ảnh bà già tên Tiên mập ú ù u đó đã biến mất, hình ảnh soái ca Song Joong Ki trá hình của tôi cũng đã tan biến, tất cả đều bị cuốn theo chiều gió rồi! Ôi không, soáiiii...

- Có bị điên không em? Có thì cứ nói ra, đừng ngại, giờ chữa cũng còn kịp... - Người yêu tôi, anh Lee Min Ho, anh chàng nặng trên dưới chín chục cân ấy, đang đứng trước mặt tôi.

Khuôn mặt béo núc (chắc là) hài hước, hai bên má bị mỡ nhồi lên làm cho hai con mắt như mắt cá ươn. Mọi người thường bảo do anh ấy ăn quá nhiều nên mỡ dồn lên mặt, thế nào sau này già rồi mỡ sẽ BÓ NÃO, giúp anh ấy thêm ngu. Anh ấy rất thích uống trà sữa lề đường 5k ly to trân châu cao su, người ta lại nói: thích uống trà sữa là sẽ uống nhiều trà sữa, sẽ gây buồn tè nhiều hơn lúc bình thường, sẽ đi tè nhiều hơn, và chất khí độc amoniac sẽ thông qua đường mũi mà lên tới não, sẽ bị BÓ NÃO, và như đã nói, sẽ thêm ngu. Anh cũng thích uống nước ngọt có ga, càng nhiều ga càng tốt, người ta cũng ý kiến: uống nước ngọt có ga gây loe loét da dày, đau dạ dày, giãn dạ dày, thêm mập, mà mập thì sẽ chứa thêm lượng thức ăn, mà trong thức ăn có chất béo, suy ra, mỡ sẽ lại dồn lên não, gây BÓ NÃO, và tất nhiên, anh ấy sẽ bị ngu nhiều hơn nữa. Anh ấy thích ăn đồ nướng cháy khét, tất cả mọi người đều nói: thằng này ăn ngu phết. Vì sao thì... tự hiểu đi nhé (không thì xợt Gu-gồ đi cho biết).

Cơ mà... lạc đề rồi thì phải?

Min Ho giơ bàn tay mập ú của mình ra vuốtttt mặt tôi, nhưng... anh ấy dùng lực mạnh vãi!

- Park Shin Hye! Sao em né anh? - Min Ho quát, rồi anh đứng dậy, đi ra ghế sô-pha ngồi. Tôi cũng đứng dậy, hướng phía tủ lạnh mà bước đi thật nhanh.

Bỗng... một tiếng khóc vang lên:

- Ú hu hu... Con tó Shin Hye... Mài là bạn gái bố mà bày đặt làm mặt chảnh... Bố tát mày rụng răng giờ... Ú hu hu... Con dean...

Tôi trợn ngược mắt, thằng này!

Tôi lấy một chai nước lạnh trên tủ đá mới bỏ hồi sáng (giờ trưa rồi), nhưng chưa đông đá, bước đến trước mặt thằng-mang-danh-nghĩa-bạn-trai-tôi, Lee Min Ho, vặn nắp chai, tạt thẳng chai nước vào mặt hắn.

- Câm họng đi ku! Bà mà không giúp cưng giảm cân thì con số chín chục của cưng sẽ không thể trở thành chín mốt như bây giờ được đâu! - Tôi hất cằm, làm mặt chảnh (chó) với Minh Hô, à nhầm, Min Ho.

Lee Min Ho đứng bật dậy, gào lên như thằng rồ:

- Bắc Sinh Lý... À quên, Park Shin Hye, cô nhớ mặt tôi đó, ú hu huuuu! - Hắn ôm mẹt khóc, bo-đì giật giật như bị mắc bệnh Parkinson mới đăng báo hồi sáng.

Yeah, và từ đó, chúng tôi chia tay.
 
Last edited:
#22
Bỗng từ đâu, một cảm giác đau đớn truyền đến khắp bo-đì tôi. Hình ảnh bà già tên Tiên mập ú ù u đó đã biến mất, hình ảnh soái ca Song Joong Ki trá hình của tôi cũng đã tan biến, tất cả đều bị cuốn theo chiều gió rồi! Ôi không, soáiiii...

- Có bị điên không em? Có thì cứ nói ra, đừng ngại, giờ chữa cũng còn kịp... - Người yêu tôi, anh Lee Min Ho, anh chàng nặng trên dưới chín chục cân ấy, đang đứng trước mặt tôi.

Khuôn mặt béo núc (chắc là) hài hước, hai bên má bị mỡ nhồi lên làm cho hai con mắt như mắt cá ươn. Mọi người thường bảo do anh ấy ăn quá nhiều nên mỡ dồn lên mặt, thế nào sau này già rồi mỡ sẽ BÓ NÃO, giúp anh ấy thêm ngu. Anh ấy rất thích uống trà sữa lề đường 5k ly to trân châu cao su, người ta lại nói: thích uống trà sữa là sẽ uống nhiều trà sữa, sẽ gây buồn tè nhiều hơn lúc bình thường, sẽ đi tè nhiều hơn, và chất khí độc amoniac sẽ thông qua đường mũi mà lên tới não, sẽ bị BÓ NÃO, và như đã nói, sẽ thêm ngu. Anh cũng thích uống nước ngọt có ga, càng nhiều ga càng tốt, người ta cũng ý kiến: uống nước ngọt có ga gây loe loét da dày, đau dạ dày, giãn dạ dày, thêm mập, mà mập thì sẽ chứa thêm lượng thức ăn, mà trong thức ăn có chất béo, suy ra, mỡ sẽ lại dồn lên não, gây BÓ NÃO, và tất nhiên, anh ấy sẽ bị ngu nhiều hơn nữa. Anh ấy thích ăn đồ nướng cháy khét, tất cả mọi người đều nói: thằng này ăn ngu phết. Vì sao thì... tự hiểu đi nhé (không thì xợt Gu-gồ đi cho biết).

Cơ mà... lạc đề rồi thì phải?

Min Ho giơ bàn tay mập ú của mình ra vuốtttt mặt tôi, nhưng... anh ấy dùng lực mạnh vãi!

- Park Shin Hye! Sao em né anh? - Min Ho quát, rồi anh đứng dậy, đi ra ghế sô-pha ngồi. Tôi cũng đứng dậy, hướng phía tủ lạnh mà bước đi thật nhanh.

Bỗng... một tiếng khóc vang lên:

- Ú hu hu... Con tó Shin Hye... Mài là bạn gái bố mà bày đặt làm mặt chảnh... Bố tát mày rụng răng giờ... Ú hu hu... Con dean...

Tôi trợn ngược mắt, thằng này!

Tôi lấy một chai nước lạnh trên tủ đá mới bỏ hồi sáng (giờ trưa rồi), nhưng chưa đông đá, bước đến trước mặt thằng-mang-danh-nghĩa-bạn-trai-tôi, Lee Min Ho, vặn nắp chai, tạt thẳng chai nước vào mặt hắn.

- Câm họng đi ku! Bà mà không giúp cưng giảm cân thì con số chín chục của cưng sẽ không thể trở thành chín mốt như bây giờ được đâu! - Tôi hất cằm, làm mặt chảnh (chó) với Minh Hô, à nhầm, Min Ho.

Lee Min Ho đứng bật dậy, gào lên như thằng rồ:

- Pắc Sin Hi... À quên, Park Shin Hye, cô nhớ mặt tôi đó, ú hu huuuu! - Hắn ôm mẹt khóc, bo-đì giật giật như bị mắc bệnh Parkinson mới đăng báo hồi sáng.

Yeah, và từ đó, chúng tôi chia tay.
Sau một năm, tôi vẫn chưa có bạn trai mới. Tình trạng FA kéo dài và tôi dường như không quan tâm. Kể từ khi Min Ho bỏ đi, trái tim tôi đã đông cứng lại y chang mái tóc của bà tiên tủ lạnh, ngày qua ngày, tôi ở lì trong nhà, xem tivi và chơi với con mụ tiên béo ú đó.
Mụ tiên chăm sóc tôi rất tốt bằng những thứ đồ chứa sẵn trong tủ lạnh, những món mà khi xưa mụ dùng để dụ dỗ Min Ho.
Một ngày, mụ bảo với tôi:
- Park Shin Hye con, đồ ăn trong tủ đã sạch bách và ta cần con đi siêu thị.
Mụ nở một nụ cười ngọt ngào hết sức và mở toang cánh cửa tủ lạnh, trong đó còn một lọ mứt rỗng, mẩu pho mai mốc và một ít tương cà.
Tôi miễn cưỡng ly khai khỏi chiếc sopha, nặng nề đứng dậy, xách giỏ đi ra cửa.
Ô kìa, dường như cánh cửa hôm nay co lại và nhỏ hẹp hơn mọi bữa, đỉnh điểm là khi tôi trèo lên cái xe đạp nhỏ, một tiếng "bụp" lớn vang lên, tôi nhìn xuống, bánh xe đã nổ bẹp dẹp lép. Và thế là tôi phải đi bộ...
Thở hổn hển đi đến gần cổng siêu thị, tôi thấy một lũ con gái nhí nhố ríu rít giơ cao tấm biển đề chữ "Lee Min Ho", tôi thầm nghĩ, người nổi tiếng nào đây? Trùng tên với người yêu cũ của mình.

Và rồi chàng soái ca Lee Min Ho ấy xuất hiện, vóc người cao, body săn chắc tuyệt đẹp như tượng đồng, nụ cười sáng rực rỡ tỏa nắng như ánh mặt trời và lúm đồng tiền sâu hoắm.

Tôi ngẩn ra mất mười mấy giây, và ô kìa, cái ánh mắt đấy...
Cái ánh mắt mà dù có xuống mồ tôi cũng nhận ra, không ai khác...đó là...
Lee Min Ho! Cái tên nặng 90 kí da đồng đen thui, béo mỡ màng đây sao? Không thể nào???
Nhận ra ánh mắt kinh hoàng của tôi, Min Ho nhìn lại, và anh ta cũng kinh ngạc không kém.
Bước lại gần tôi, giọng anh ta run run...
- Em là...Park Shin Hye?
Tôi cứng họng trân trân nhìn anh ta, trong đầu thì đang quát lên: " Phải, chính tôi, đồ mắt cá ươn, giờ anh mới nhận ra sao?"- nhưng lời chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại ở cổ họng. Một cô gái chân dài xinh đẹp bước lại gần anh ta, cất giọng nghi hoặc:
- Min Ho?
- Yoona, đây là bạn cũ của anh. - Min Ho gãi đầu giới thiệu với Yoona.

Tôi tức muốn nổ tung, "bạn cũ?", đúng rồi, chỉ còn thiếu chữ "gái" ở giữa thôi!

Bắt gặp ánh mắt tức giận của tôi, Min Ho nhanh chóng ôm eo Yoona ly khai, trước khi đi, anh ta còn thở dài, đưa tôi một mẩu giấy và nói nhỏ:
- Nhìn em tệ quá, tôi hy vọng thứ này sẽ giúp ích cho em.

Tôi giật mình nhìn tấm thẻ trong tay: Thẻ Vip dành cho khách hàng đặc biệt của thẩm mỹ viện Korea!

Chuyên: hút mỡ, tắm trắng, cắt mí, nâng mũi, tẩy trắng răng,...v...v...

Tôi nghiến răng, Lee Min Ho, anh có ý gì???
Vô tình nhìn thoáng qua cửa kính của cửa hàng bên cạnh, tôi té ngửa.
Hình ảnh phản chiếu trên tấm kính là một con nhỏ lạ hoắc nào đó đầu tóc rối bù và nặng tầm 90 cân...
 

Yên Lạc

Yểu điệu thục nữ
#23
Sau một năm, tôi vẫn chưa có bạn trai mới. Tình trạng FA kéo dài và tôi dường như không quan tâm. Kể từ khi Min Ho bỏ đi, trái tim tôi đã đông cứng lại y chang mái tóc của bà tiên tủ lạnh, ngày qua ngày, tôi ở lì trong nhà, xem tivi và chơi với con mụ tiên béo ú đó.
Mụ tiên chăm sóc tôi rất tốt bằng những thứ đồ chứa sẵn trong tủ lạnh, những món mà khi xưa mụ dùng để dụ dỗ Min Ho.
Một ngày, mụ bảo với tôi:
- Park Shin Hye con, đồ ăn trong tủ đã sạch bách và ta cần con đi siêu thị.
Mụ nở một nụ cười ngọt ngào hết sức và mở toang cánh cửa tủ lạnh, trong đó còn một lọ mứt rỗng, mẩu pho mai mốc và một ít tương cà.
Tôi miễn cưỡng ly khai khỏi chiếc sopha, nặng nề đứng dậy, xách giỏ đi ra cửa.
Ô kìa, dường như cánh cửa hôm nay co lại và nhỏ hẹp hơn mọi bữa, đỉnh điểm là khi tôi trèo lên cái xe đạp nhỏ, một tiếng "bụp" lớn vang lên, tôi nhìn xuống, bánh xe đã nổ bẹp dẹp lép. Và thế là tôi phải đi bộ...
Thở hổn hển đi đến gần cổng siêu thị, tôi thấy một lũ con gái nhí nhố ríu rít giơ cao tấm biển đề chữ "Lee Min Ho", tôi thầm nghĩ, người nổi tiếng nào đây? Trùng tên với người yêu cũ của mình.

Và rồi chàng soái ca Lee Min Ho ấy xuất hiện, vóc người cao, body săn chắc tuyệt đẹp như tượng đồng, nụ cười sáng rực rỡ tỏa nắng như ánh mặt trời và lúm đồng tiền sâu hoắm.

Tôi ngẩn ra mất mười mấy giây, và ô kìa, cái ánh mắt đấy...
Cái ánh mắt mà dù có xuống mồ tôi cũng nhận ra, không ai khác...đó là...
Lee Min Ho! Cái tên nặng 90 kí da đồng đen thui, béo mỡ màng đây sao? Không thể nào???
Nhận ra ánh mắt kinh hoàng của tôi, Min Ho nhìn lại, và anh ta cũng kinh ngạc không kém.
Bước lại gần tôi, giọng anh ta run run...
- Em là...Park Shin Hye?
Tôi cứng họng trân trân nhìn anh ta, trong đầu thì đang quát lên: " Phải, chính tôi, đồ mắt cá ươn, giờ anh mới nhận ra sao?"- nhưng lời chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại ở cổ họng. Một cô gái chân dài xinh đẹp bước lại gần anh ta, cất giọng nghi hoặc:
- Min Ho?
- Yoona, đây là bạn cũ của anh. - Min Ho gãi đầu giới thiệu với Yoona.

Tôi tức muốn nổ tung, "bạn cũ?", đúng rồi, chỉ còn thiếu chữ "gái" ở giữa thôi!

Bắt gặp ánh mắt tức giận của tôi, Min Ho nhanh chóng ôm eo Yoona ly khai, trước khi đi, anh ta còn thở dài, đưa tôi một mẩu giấy và nói nhỏ:
- Nhìn em tệ quá, tôi hy vọng thứ này sẽ giúp ích cho em.

Tôi giật mình nhìn tấm thẻ trong tay: Thẻ Vip dành cho khách hàng đặc biệt của thẩm mỹ viện Korea!

Chuyên: hút mỡ, tắm trắng, cắt mí, nâng mũi, tẩy trắng răng,...v...v...

Tôi nghiến răng, Lee Min Ho, anh có ý gì???
Vô tình nhìn thoáng qua cửa kính của cửa hàng bên cạnh, tôi té ngửa.
Hình ảnh phản chiếu trên tấm kính là một con nhỏ lạ hoắc nào đó đầu tóc rối bù và nặng tầm 90 cân...
Tôi gập cuốn sách lại. Kinh thật, thời đại ngày nay phát triển tới nỗi tôi đọc sách mà còn ngỡ đó chính là thế giới của mình. Hú hồn…

Bất chợt giọng ca the thé của nhỏ bạn phòng bên cạnh vang lên:

- Ới con chim bồ câu… âu… chim bay đi đâu bao giờ… mới nản… ản…

Cái giọng ca trời đánh của nó khiến tôi có bao nhiêu da gà lần lượt nổi hết bấy nhiêu. Con nhỏ này mà đi thi giọng ca vàng chắc phải sánh ngang với Conan!

Tiếng gõ cửa đều đặn vang lên, tôi giật mình rồi cũng nhanh chóng chạy ra. Nhưng khi mở cánh cửa và tìm gãy cổ tôi vẫn chưa thấy “con gì”. Khi khép cửa lại, đập vào mắt tôi là một bức thư màu đỏ chót như ánh mặt trời. Chưa kịp định thần thì nhỏ Nga phòng bên cạnh đã đạp cửa lao ra trước mặt tôi. Con bé là một người hồn nhiên như con điên mà giờ mặt tái mét, nó lắp bắp:

- Tao… tao nhận được bức thư… Vừa mới xong, khi mở… mở ra nó thế… thế…

Con bé vừa lắp bắp vừa đưa cho tôi xem thứ trên tay. Một bức thư đẫm máu! Con bé bất ngờ dảy dựng lên chỉ bức thư trên tay tôi:

- Chính là nó! Mày… mày cũng nhận…

Tôi chán nản với biểu hiên của nhỏ Nga lên vừa mở bức thư và bình thản nói:

- Mày nghĩ nhiều thôi, chắc là có ai đó đổ nước cà chua lên định trêu...

Tôi im bặt bởi thứ rơi ra từ bức thư. Một... một con mắt người! Hệt như cái tôi nhìn thấy trên ti vi bữa trước!

- A!!!

Nhỏ Nga hét toáng lên, con bé ôm mặt ngã xuống đất. Nó khó khăn chỉ vào con mắt rơi trên đất:

- Mày... mày... ti vi có đưa tin gần đây khu phố mình... có nhiều... nạn nhân toàn bị... cơ thể đứt từng mảnh...

Tôi bỗng cảm thấy cổ họng nghẹn lại, một nỗi sợ mơ hồ đang hình thành dần...
 
#24
Tôi gập cuốn sách lại. Kinh thật, thời đại ngày nay phát triển tới nỗi tôi đọc sách mà còn ngỡ đó chính là thế giới của mình. Hú hồn…

Bất chợt giọng ca the thé của nhỏ bạn phòng bên cạnh vang lên:

- Ới con chim bồ câu… âu… chim bay đi đâu bao giờ… mới nản… ản…

Cái giọng ca trời đánh của nó khiến tôi có bao nhiêu da gà lần lượt nổi hết bấy nhiêu. Con nhỏ này mà đi thi giọng ca vàng chắc phải sánh ngang với Conan!

Tiếng gõ cửa đều đặn vang lên, tôi giật mình rồi cũng nhanh chóng chạy ra. Nhưng khi mở cánh cửa và tìm gãy cổ tôi vẫn chưa thấy “con gì”. Khi khép cửa lại, đập vào mắt tôi là một bức thư màu đỏ chót như ánh mặt trời. Chưa kịp định thần thì nhỏ Nga phòng bên cạnh đã đạp cửa lao ra trước mặt tôi. Con bé là một người hồn nhiên như con điên mà giờ mặt tái mét, nó lắp bắp:

- Tao… tao nhận được bức thư… Vừa mới xong, khi mở… mở ra nó thế… thế…

Con bé vừa lắp bắp vừa đưa cho tôi xem thứ trên tay. Một bức thư đẫm máu! Con bé bất ngờ dảy dựng lên chỉ bức thư trên tay tôi:

- Chính là nó! Mày… mày cũng nhận…

Tôi chán nản với biểu hiên của nhỏ Nga lên vừa mở bức thư và bình thản nói:

- Mày nghĩ nhiều thôi, chắc là có ai đó đổ nước cà chua lên định trêu...

Tôi im bặt bởi thứ rơi ra từ bức thư. Một... một con mắt người! Hệt như cái tôi nhìn thấy trên ti vi bữa trước!

- A!!!

Nhỏ Nga hét toáng lên, con bé ôm mặt ngã xuống đất. Nó khó khăn chỉ vào con mắt rơi trên đất:

- Mày... mày... ti vi có đưa tin gần đây khu phố mình... có nhiều... nạn nhân toàn bị... cơ thể đứt từng mảnh...

Tôi bỗng cảm thấy cổ họng nghẹn lại, một nỗi sợ mơ hồ đang hình thành dần...
Vừa lúc ấy, bầu trời chợt vang lên một tiếng sét long trời lở đất. Toàn bộ ký túc xá nữ sinh mất điện, xung quanh một mảnh tối om,...
Á...á...á...á...!!! - Một tiếng hét thất thanh vang lên cạnh bên tai tôi, tiếng thét chói tai của nhỏ Nga, cùng lúc với nó, cả khu ký túc vang lên những hồi thét chói tai, cảm tưởng như đang đứng ở trong một trại tâm thần. Lần lượt như hiệu ứng domino, vài trăm cái miệng cùng đồng thanh hét lên giữa trời mưa bão chỉ vì sét đánh sập cái ác tô mát ở cột điện trước cổng.
Tôi tức giận quát lên với Nga:
- Mày câm họng lại dùm tao!!! Điện thoại đây soi đường cho tao đi tìm cây nến!!!
Quả thực, chắc bởi từ bé nhà không có tiền mua thịt, mẹ cho ăn toàn gan bò nên tôi lớn mật hơn hẳn nó (hình như không liên quan =)) ). Nga lập tức câm miệng, run rẩy soi đường cho tôi. Bình thường thì tôi cũng không tới mức tức giận như thế, nhưng bởi vì phong thư đẫm máu và con mắt còn đang lăn dưới sàn kia quả thật làm tôi có chút run rẩy. Trước tiên là phải thắp được đèn lên và nghiên cứu kỹ lại con mắt kia là hàng thật hay hàng face mà có thể do lũ nam sinh ở ký túc xá đối diện giở trò chơi khăm...
Ài, sốnh trong môi trường nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò này cái gì cũng không thể tin ngay được, như cái toa lét tập thể thôi mà cũng có lời đồn ma đuối nước rất dọa người. Đương nhiên đầu người nào có đủ i ốt đều có thể suy ra không ai ngu ngốc và có khả năng chết đuối trong cái lỗ bồn cầu bé xíu cả, chẳng may kẹt chân xuống đó thì còn tin được...
 

Lunar

Thành viên mới
#25
Đang đi giữa chừng thì tôi bị kẹt chân xuống đó thật. Lúc đó tôi không biết mình có đủ sức đi thi hát opera không nhưng tôi đã hét, hét như chưa từng được hét. Tiếng thét chói tai của tôi như một tiếng kèn bắt đầu cho buổi hòa nhạc "Tiếng thét trong đêm mưa tăm tối". Con nhỏ Nga nó còn nhảy cẫng lên ôm tôi nữa mới đau, cái điện thoại chẳng may đáp xuống nơi nào đó mà phát ra một tiếng Tủm. Tôi và Nga đứng lặng người. Chết cha! Giờ không có điện thoại, cũng chẳng có đèn cầy, lại còn vừa nhận được một bức thư kinh dị mỹ nữa chứ, hai đưa tôi biết làm gì bây giờ. Chân tôi thì kẹt cứng, nhỏ Nga thì xem như chỉ còn là một con mèo đang run sợ giữa cơn bão tố bóng tôi hoàng hành. Hết cách, tôi la lớn:

- Có ai ở đó không? Làm ơn cứu tôi với. - Im lặng. Phải, chỉ có tiếng im lặng mà thôi. Cuộc đời thật là đẹp mà. Không phụ lòng người tốt thật ha, ha! Tôi nói lớn lần nữa. - Có ai không, cứu với, chúng tôi bị kẹt trong này.

- Ai đó? Ta đang ngủ, sao lại phá đám. - Một giọng nói phát ra từ gương khiến hai chúng tôi giật bắn người, ôm chầm lấy nhau.

Lúc đầu cứ tưởng là như trong phim kinh dị, một con ma cánh tay xương xẩu, mặt trắng hoát, mái tóc dài sẽ hiện ra, ai dè đâu thứ hiện ra trước mắt lại là một ông già. Một ông già đang chóp chép miệng nhìn chúng tôi, mắt nheo lại để nhìn rõ hơn hai sinh vật trước mặt.

- Tổ cha tụi bây, để cho ông ngủ cái coi. Mới ngủ có mấy trăm năm mà đã đánh thức rồi, đồ phá đám. - Khoảng khắc ông ta lấy tay đẩy đầu tôi, thứ nẹp chân tôi lại liền bung ra và điện bật sáng lại. Đầu tôi đập vào cửa làm cho tôi bất tỉnh nhân sự, trước khi bất tỉnh chỉ nghe được ai đó đang kêu tên mình thôi. Tôi thiệt đúng là ngốc mà.

Mở mắt, lại một bà tiên khác xuất hiện. Khoan đã, nhìn kĩ lại thì không phải là bà tiên. Chính là Mà lé phi xờn trong phim của Disney đây mà. Oa, đúng là trông ác liệt thật nha, mà mặt đâu có xấu đâu, đẹp mà. Thế mà trong phim nhìn bả cực gian, phim đúng là chả đúng gì cả. A, có phải là hoàng tử kia không? Giết bả đi hoàng tử ơ... Hoàng tử gục rồi. Cây kiếm đã bị đuôi con rồng đánh văng đi mất. Sao chả giống phim gì hết vậy? Thế mà cả đời tôi chỉ mong đc nhìn thấy cảnh này ngoài đời thật. Đúng là thực tế không bao giờ tốt đẹp cả.
Trong phút chốc, tôi mon men vách đá, tới gần bà Maleficent và.. A lê hấp! Túm lấy áo choàng của bả.

- Đứa nào đấy? - Bả đưa mắt nhìn quanh nhưng mà cái áo choàng cứ lôi đầu bả xuống. Rồi bả xỉu luôn.
Tôi sẽ rơi, tôi biết.
Tôi đang rơi, thấy chưa?
Tôi đã rơi, nói có sai đâu.
Trước khi tôi chạm vào ngọn lửa nóng bỏng, tôi đã kịp nhìn sang hoàng tử và mấp máy môi "chúc may mắn"

Bóng tối lại một lần nữa bao phủ lấy tầm mắt tôi.