• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

Viết truyện tiếp sức ( Xin mời)

Bạn hãy nhận xét

  • Vui

    Votes: 3 20.0%
  • Thú vị

    Votes: 7 46.7%
  • Thích lắm

    Votes: 1 6.7%
  • Bình thường

    Votes: 3 20.0%
  • Chán chết được

    Votes: 1 6.7%

  • Total voters
    15

Wee

Thành viên mới
#11
Black bae viết lâu vầy =^=
 

Lunar

Thành viên mới
#12
Thêm nữa, chấp nhận những câu chuyện tấu hài hoặc mang yếu tố nhảm (trẻ trâu). Vì mình muốn topic này có thể khiến cho tất cả mọi người cùng cười.
Black ơi, viết nhanh đi, một đoạn thôi cũng được, như: Ngày xửa ngày xưa có một người tên Black,... Vậy đó cũng được rồi chuyển cho người tiếp theo.
 

Lunar

Thành viên mới
#13
Anh! Cái ngày mà anh ra đi, ngày mà anh quyết định bỏ rơi em. Anh biết không? Anh có hiểu nỗi lòng em không? Trả lời đi. Em đau khổ, giọt nước mắt cứ rơi hoài, mặn chát. Mẹ bảo nước mắt mặn không tốt cho da, con gái đừng khóc. Vậy thì sao em cứ phải khóc vì kẻ như anh, thế đấy. Vì sao? Anh còn nhớ không? Quá khứ của chúng mình để cho ai, rồi những đúng sai trong câu chuyện đôi mình, đến một lúc sẽ phai.

Anh! Tháng trước anh rủ em đi ăn sáng, anh ăn hai tô bún đậu, em ăn một tô, cuối cùng đến lúc thanh toán anh không mang tiền, em giả. Mà này, còn cả tiền hai bát mắm tôm anh gọi thêm nữa nhá!

Mới tuần trước, anh mượn tiền em đi mua xoài lắc ăn cho khỏi lạc hậu, chưa giả.

Mới đây, trước khi mình chia tay, anh cũng mượn tiền em mua bộ đồng phục mặc cho giống quân nhân hàn quốc, làm hậu duệ chợ trời gì đó. Chết tiệt là anh cũng đếch giả!

Nguyện kiếp này, đi theo anh đến chân trời góc bể... chừng nào đòi được tiền thì thôi!

Nhớ anh, người đàn ông mượn tiền rồi theo gió đi mất ~
Black đang viết bạn à, nên cái này mình xóa nhé.
 

Ngọc ẩn

*♡* Nương tử kinh nhất thôn Vn này *♡*
Vip Member
#16

Nhật Tà

| Muôn đời phê cần |
Vip Member
#18
Tớ đây :v
Một ngày mưa, tôi lang thang từng góc phố nhỏ với chiếc dù màu đen xám xịt. Tôi là một đứa con gái kỳ lạ, yêu màu đen và khép kín, cuộc sống của tôi vây quanh với những màu đen, một cuộc sống buồn chán. Mọi thứ đối với tôi thật buồn tẻ, chẳng có gì gợi lên hứng thú và tôi luôn đi ngược lại xu hướng của giới trẻ. Đôi khi tôi không hiểu nổi mình, tôi chỉ mới 20t, cuộc sống còn quá dài nhưng tôi lại mong nó ngắn lại. Tôi cô đơn, không bạn bè, người thân, khóc thì không khóc được, cười cũng không xong... Tôi thật kỳ lạ...
 

Ngọc ẩn

*♡* Nương tử kinh nhất thôn Vn này *♡*
Vip Member
#19
Tớ đây :v
Một ngày mưa, tôi lang thang từng góc phố nhỏ với chiếc dù màu đen xám xịt. Tôi là một đứa con gái kỳ lạ, yêu màu đen và khép kín, cuộc sống của tôi vây quanh với những màu đen, một cuộc sống buồn chán. Mọi thứ đối với tôi thật buồn tẻ, chẳng có gì gợi lên hứng thú và tôi luôn đi ngược lại xu hướng của giới trẻ. Đôi khi tôi không hiểu nổi mình, tôi chỉ mới 20t, cuộc sống còn quá dài nhưng tôi lại mong nó ngắn lại. Tôi cô đơn, không bạn bè, người thân, khóc thì không khóc được, cười cũng không xong... Tôi thật kỳ lạ...
tôi từng nghĩ không muốn tiếp tục cuộc đời nữa. Rồi đến một ngày tôi gặp được anh.
Anh nhìn rất đặc biệt, rất khác người .Da màu đồng, tóc xoăn, mắt sâu hung hút, có nụ cười mèo xinh nhất lịch sử, và hơn thế nữa anh nặng gấp đôi tôi. (khoảng 90kg) .
và từ đó công việc duy nhất làm tui vui là giúp anh giảm cân.
 

Lunar

Thành viên mới
#20
tôi từng nghĩ không muốn tiếp tục cuộc đời nữa. Rồi đến một ngày tôi gặp được anh.
Anh nhìn rất đặc biệt, rất khác người .Da màu đồng, tóc xoăn, mắt sâu hung hút, có nụ cười mèo xinh nhất lịch sử, và hơn thế nữa anh nặng gấp đôi tôi. (khoảng 90kg) .
và từ đó công việc duy nhất làm tui vui là giúp anh giảm cân.
Mỗi ngày tôi kêu anh đi ra tập thể dục, nhìn tướng anh chạy ục ịch mà nhiều lúc cười lăn cười bò ngoài đường làm người ngoài tưởng tôi bị thần kinh. Mỗi bữa ăn tôi chỉ cho anh ăn có rau và chút thịt, đơn giản là vì khuôn mặt bí xị của anh trông rất đáng yêu. Chỉ cần nhìn nó, tôi đã quên mất rằng mọi thứ thật đáng ghét. Bây giờ mọi thứ chỉ toàn màu hồng mà thôi.
Nhưng mà màu hồng chỉ là cho tôi thôi, chú anh thì chắc chắn là không rồi. Sáng nào anh cũng than ngắn than dài đòi tôi cho anh ăn một bữa thỏa thích nhưng tôi nào chịu. Ngày qua ngày, trông anh có vẻ ốm đi hẳn. Tôi đã không để ý khuôn mặt hốc hác của anh và chuyện này xảy ra.

- Ta là cô tiên trong tủ lạnh đây. - Một tiếng nói vang lên khi tôi đang làm bữa trưa toàn là xà lách. Tôi và anh cùng quay lại, "thứ" đập vào mắt tôi không phải là một bà tiên lộng lẫy mà là một bà tiên béo núc đang cầm một cây kem đủ màu sắc trên tay, khoác lên mình bộ đầm trắng lớn trông rất tức cười, mái tóc xoăn tít lại nhưng nhìn rất cứng, chắc là vì bả ở trong tủ lạnh nhiều quá.

- Mắc gì tới tui. - Tôi trả lời ngắn gọn, ném một chiếc chảo vào mặt bả.

- Ta sẽ bắt người phải trả giá. - Bả nói xong rồi phẩy nhẹ cây kem, tôi chợt thấy người nhẹ bẫng rồi đột nhiên rơi xuống từ một độ cao khó tin, chẳng thấy gì ngoài cảm nhận được gió đang đập vào mặt mình. Đúng lúc tôi sắp chạm đất thì một bàn tay đã vươn ra đỡ tôi lại.

Tôi nhìn lên, không thể tin được vào mắt mình. Một chàng hoàng tử cực kì đẹp trai, như Song Joong Ki đang bế tôi theo kiểu công chúa, khuôn mặt anh thể hiện rọ sự lo lắng. Giọng nói trầm ấm vang lên, tuy nhiên tôi không để ý thấy anh nói gì vì đang đắm chìm trong chính thể giới "soái ca" của mình gồm hình ảnh anh cùng đàn bướm màu hồng và sắc cầu vồng xuất hiện phía sau. Nếu đây là một giấc mơ thì làm ơn đừng cho con tỉnh lại, tôi thầm mong ước. Mà khoan, có phải tôi đang mơ không?

Lời tác giả: Đừng viết truyện buồn nữa, viết truyện vui đi.