• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Truyện sưu tầm] Hạ Chí

Status
Not open for further replies.

Phong Muối

Thành viên mới
#1
Hạ Chí (Hoàn)



(.hình ảnh chỉ mang tính chất mùa hạ :rollingonthefloorlaughing: )

Tên truyện : Hạ Chí

Tác gỉa : Be Be Dê Mập Uốn Éo ~

Thể loại : Đam mỹ, hiện đại, ấm áp, nhẹ nhàng, ngọt ngào, ôn nhu công x manh thụ, HE.

Edit : Chanh Muối | Tình trạng : Hoàn, chưa beta | Sưu tầm : Muối - Chan.

Văn án
Hạ chí năm ấy, Thẩm Tu Viễn và Hạ Nhật không hẹn mà quen nhau, chuyện tình hai người không có oanh oanh liệt liệt, cũng chẳng kinh tâm động phách, chỉ đơn là yêu, bình thản ấm áp, nhè nhẹ ngọt ngào.

Diên viên chính.

Thẩm Tu Viễn, Hạ Nhật | Phối hợp diễn: Lục Hạo Nhiên. ..


HOÀN
Chúc mọi người một ngày tốt lành ~
 
Last edited:

Phong Muối

Thành viên mới
#2
– Chương 1 – Hạ Chí.


☆ Chương 1.

Hôm nay là ngày hạ chí, đừng nói là ban ngày, thậm chí đã qua bữa tối rồi mà trời vẫn còn rất oi bức, mãi đến 9 rưỡi tối, trung tâm thành phố mới bắt đầu trở nên nhộn nhịp và ngập trong ánh đèn lấp lánh. Nam thanh nữ tú đi tới đi lui, ăn mặc vô cùng phóng khoáng, hẳn là với họ, cuộc sống về đêm lúc này mới bắt đầu.

Trung tâm thành phố, nơi các tòa nhà văn phòng, trên những tầng cao vẫn còn thưa thớt vài ánh đèn sáng. Nơi đây tấc đất tấc vàng, càng gần trung tâm giá càng đắt đỏ, để thuê được địa thế giữa trung tâm, chắc chắn phải là một công ty vô cùng có thế lực.

Hạ Nhật là một sinh viên vừa mới tốt nghiệp, may mắn đến mức khiến người ta phải ghen tị, cậu vừa ra trường đã được trúng tuyển vào làm việc cho một doanh nghiệp quốc tế nổi tiếng. Mà doanh nghiệp này đứng vị trí nhất nhì trên thế giới, địa điểm công ty đương nhiên là nằm ở tòa nhà có giá nhất B thị. Hạ Nhật chân ướt chân ráo vào nơi đây thực tập, được vinh dự ngồi trong căn phòng đáng ngàn vàng mà tăng ca.

Máy tính mở rất nhiều chương trình, Hạ Nhật khẽ đẩy gọng kính, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím, cả người tràn đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ, say mê đến nỗi chẳng hề nhận ra đêm đã dần buông, cũng quên luôn cơm tối vẫn còn chưa ăn nữa.

Nửa giờ sau, Hạ Nhật đẩy bàn phím ra, vừa vươn thắt lưng vừa khẽ lẩm bẩm: “Chà.. ý tưởng thiết kế theo hướng cổ điển của Reeves kết hợp cùng thiết kế theo phong cách hiện đại của Bruce đại đại mang tới kết quả không ngờ..”

Hạ Nhật mải lẩm bẩm, không để ý có một bóng người đứng sau lưng mình. Người này quần áo chỉnh chu, âu phục được cắt may tinh tế ôm gọn dáng người thon gầy, tóc chải gọn gàng không một chút hỗn độn, trên tay cầm một tập tài liệu, mặt vô biểu tình, thoạt trông rất nghiêm túc.

“Bốp”, tiếng động khe khẽ vang lên, tài liệu trên tay người thần bí kia thân mật “hôn” xuống đầu Hạ Nhật một cái, rồi nhanh chóng rời đi.

Tập tài liệu chỉ mới chạm nhẹ vào đầu, Hạ Nhật cũng không đau đớn, chỉ đủ khiến cậu bị giật mình. Hạ Nhật ôm đầu khẽ hừ, ngẩn người nửa ngày mới quay về phía sau nhìn. Người trước mặt nhìn thật quen mắt, đáng tiếc Hạ Nhật nghĩ mãi cũng chẳng nhớ nổi người đàn ông đứng sau lưng mình là ai, càng không hiểu vì sao đang yên đang lành lại bị người này “gây chiến”.

Thẩm Tu Viễn nhìn Hạ Nhật ôm đầu ngây ngô nhìn anh, không khỏi nhớ tới bạn cún husky tên Nhạc Nhạc ở nhà mình. Nhạc Nhạc cũng sẽ nghiêng đầu ngây ngây ngốc ngốc nhìn anh như vậy, anh đang định mở lời, lại thấy Hạ Nhật đột ngột đứng lên, cúi đầu 90 độ đầy quy củ về phía mình, dè dè dặt dặt mấy tiếng: “Thẩm… Thẩm tổng, ngài khỏe.. Tôi.. Nhất định ngày mai tôi sẽ.. sẽ nộp phân tích báo cáo lên..”

Thẩm Tu Viễn khẽ cúi đầu.

“Cậu đang phân tích tài liệu sáng tác của Reeves?”

Vì nhận ra người trước mặt chính là “lão đại ” của công ty nên Hạ Nhật không khỏi căng thẳng, lắp ba lắp bắp nói không thành lời.

“Đúng vậy.. đúng vậy, tôi sẽ hoàn thành xong sớm, tôi..”

Thẩm Tu Viễn vỗ vai Hạ Nhật, cắt ngang lời cậu định nói. Hạ Nhật ngẩng lên nhìn “lão đại” cao hơn mình một cái đầu, cảm thấy có chút khó hiểu.

Ánh mắt mơ màng của Hạ Nhật một lần nữa khiến Thẩm Tu Viễn nhớ tới cún husky nhà mình, lúc mới bắt đầu huấn luyện, biểu tình của Nhạc Nhạc cũng ngây ngô hệt như Hạ Nhật lúc này.

Khóe miệng Thẩm Tu Viễn cong lên, lưu lại một câu “Cứ để đấy, sang tuần nộp lại sau, cậu về sớm nghỉ ngơi đi” rồi xoay người ly khai.

Hạ Nhật ngẩn người nhìn thân ảnh Thẩm Tu Viễn ngày một xa, trong đầu hồi tưởng lại nụ cười nhạt của anh, gương mặt kích động nháy mắt đỏ bừng lên, cậu ôm mặt vui vẻ hạnh phúc – “Chúa ơi, ngày hôm nay mới đẹp đẽ làm sao, được lãnh đạo quan tâm, con may mắn quá mà, nhận được một công việc tốt rồi ~~~~~”

.



Husky là bạn này :rollingonthefloorlaughing:
 
Last edited:

Phong Muối

Thành viên mới
#3
Chương 2 – Hạ Chí.





☆ Chương 2.

“Nói xem nào, sao đột nhiên nảy ra ý tưởng để một thực tập viên phân tích tài liệu sáng tác của Reeves ?” Thẩm Tu Viễn nhấp một ngụm cafe, giương mắt nhìn người ngồi đối diện, “Không phải trước giờ cậu vốn không quan tâm đến mấy chuyện này sao ?”

“Nè nè nè, đừng nói tui làm việc không đàng hoàng như vầy, tui ngày nào cũng rất chăm chỉ nha.” Lục Hạo Nhiên giả vờ bất mãn lớn tiếng cãi, đột nhiên lại thay đổi thái độ, cười hề hề nói: “Hôm đó vừa hay gặp cuộc phỏng vấn nhân sự, tôi thấy cậu nhóc này rất có tư chất cùng nhiệt tình, liền cùng Erin đồng ý lưu lại.”

Thẩm Tư Viễn nghe vậy nâng mi cười cười.

Lục Hạo Nhiên nhìn Thẩm Tu Viễn cười như vậy không khỏi rùng mình, hai người họ cùng nhau lớn lên, tính Thẩm Tư Viễn như nào, Lục Hạo Nhiên anh còn chưa rõ sao.

“Tui nói, cậu đừng có cười như vầy, mỗi lần thấy cậu cười là tui lạnh cả sống lưng. Xem xem, da gà da vịt nổi lên hết rồi đây này.” Lục Hạo Nhiên cả người run bật, lấy tay dùng sức chà hai cánh tay.

Thẩm Tu Viễn cũng không coi Lục Hạo Nhiên đùa giỡn, cúi đầu tiếp tục đọc mail trên ipad, kiểm tra lịch trình sắp tới.

Lục Hạo Nhiên thấy anh không đáp cũng chẳng nổi giận, theo thói quen bĩu môi rồi cho thêm một viên đường vào tách cafe nóng. Giống như đột nhiên nghĩ ra cái gì, rất nhanh đã lại hứng trí bừng bừng, cố ý ra vẻ thần bí nói: “Nè, cậu có cảm thấy cậu nhóc kia thoạt nhìn rất giống…”

Tiếc là trò nhử mồi không phải phong cách của Lục Hạo Nhiên, chẳng đợi Thẩm Tu Viễn trả lời, Lục Hạo Nhiên đã đem cả gốc cả rễ nói ra hết.

“Rất giống.. rất giống.. Nhạc Nhạc nhà cậu!! Ha ha, đôi mắt lanh lợi, động tác, thậm chí cả kiểu tóc cũng giống kiểu lông của Nhạc Nhạc như đúc!” Lục Hạo Nhiên vô cùng hưng phấn, hệt như một đứa nhỏ mới phát hiện ra một món đồ chơi mới, liền khoa chân múa tay lấy le trước chúng bạn.

Thẩm Tu Viễn nhìn bạn mình hưng phấn quá mức, nhìn thế nào cũng giống Nhạc Nhạc, anh còn tưởng chỉ Hạ Nhật mới đem lại cảm giác này.

Lại nói tiếp, kể cũng lạ, Nhạc Nhạc với ai cũng rất thân, điển hình cho câu “cuốn theo chiều gió”. Thế nhưng mỗi lần Nhạc Nhạc nhìn thấy Lục Hạo Nhiên cũng đều tránh mất dạng, bất luận Lục Hạo Nhiên dùng đồ ăn ngon để quyến rũ hay dùng đồ chơi để lấy lòng, Nhạc Nhạc cũng không hề thay đổi chính kiến, phát huy trọn vẹn khí phách hiên ngang “Bản vương là một chú chó có lễ tiết”.

Mà Lục Hạo Nhiên tình không đổi sắc, vị này từ nhỏ quen được hâm mộ theo đuổi, lòng tự trọng lớn vô cùng, chẳng thua kém gì lòng tự tôn dân tộc (nói đơn giản là trái tim pha lê), đối mặt với việc bị Nhạc Nhạc ghét bỏ, anh đương nhiên không chịu chấp nhận.

Thẩm Tư Viễn buông ipad, thở dài: “Em ấy không phải Nhạc Nhạc.”

Tuy ngoài miệng nói như vậy, thế nhưng Thẩm Tư Viễn không phải không thừa nhận, anh với Lục Hạo Nhiên.. có chung cách nghĩ.

Thẩm Tu Viễn dừng một chút lại nói tiếp: “Hơn nữa, tôi cũng không nhớ là cậu có sở thích bắt nạt ma mới.”

Lục Hạo Nhiên nhún vai, không phải anh không biết rằng phân tích tài liệu sáng tác kia rất khó, kể cả anh làm cũng phải mất ba bốn ngày mới hoàn thành. Ném cho một người chưa có kinh nghiệm như Hạ Nhật, còn yêu cầu hôm sau lập tức nộp luôn, thật khiến người khác nghĩ rằng mình đang cố ý bắt nạt người mới. Thế nhưng, cũng không thể trách anh được, anh còn cho rằng bạn cún Tiểu Hạ sẽ biết khó mà lui, rồi sẽ chìa ra bộ mặt ngốc manh, ngây ngô đáng thương tới tìm anh xin giúp đỡ! Ai ngờ cún Tiểu Hạ lại nghiện làm việc như vậy, lưu lại tăng ca hết lần này đến lần khác đều bị Thẩm Tư Viễn bắt gặp.

Lục Hạo Nhiên cũng từng nghĩ qua, gặp khó khăn như vậy có thể sẽ dọa sợ cún Tiểu Hạ, cơ mà suy nghĩ này rất nhanh bị sụp đổ, bởi vì anh chưa từng chứng kiến cậu nhóc kia như vậy.. Người đâu mà lại ngây thơ lạc quan thế cơ chứ.. Hơn nữa, Lục Hạo Nhiên cũng đã xem qua tài liệu Hạ Nhật giao lên, không thể không thừa nhận, tài liệu phân tích của cậu tuy còn non nớt, nhưng cũng có chỗ phân tích rất xuất sắc.

Nghĩ tới đây, Lục Hạo Nhiên không khỏi đắc ý dạt dào, thuận tay giữ lại thôi, không ngờ lại ưu tú như vậy, càng nghĩ anh lại càng thấy mình là một lãnh đạo có tài khai thác nhân tài.

“Yên tâm đi, tôi đương biết cậu nhóc kia không phải Nhạc Nhạc, nhóc kia sao có thể thú vị bằng Nhạc Nhạc chứ.”

Lúc này, nhân vật bị lôi ra thảo luận hắt xì một cái, có chút ngốc lăng nghĩ: “Điều hòa của công ty lạnh quá a ..”
 
Last edited:

Phong Muối

Thành viên mới
#4
Chương 3 – Hạ Chí.


☆ Chương 3.

Hạ Nhật có chút phiền não, cậu không biết nhóc này muốn đưa cậu tới chỗ nào nữa.

Ngày hôm qua, bạn đại học Cao Đại Dũng tổ chức tiệc sinh nhật, đám thanh niên mới bước ra ngoài xã hội không bao lâu liền tụ tập một chỗ, náo nhiệt ồn ã cả một đêm, thẳng đến sáng hôm sau mới chịu giải tán.

Hạ Nhật cũng không lập tức về nhà mà tới siêu thị ở gần đó, mua một ít thức ăn về dự trữ trong tủ lạnh.

Lúc đến vẫn còn khá sớm, siêu thị phải nửa giờ sau mới mở cửa, Hạ Nhật liền đi dọc ven hồ gần đấy để tản bộ. Đang mải suy nghĩ xem nên mua cái gì, bỗng nhiên sau lưng nặng trịch, cả người ngả nghiêng rồi chúi về phía trước.

“Cộp” một tiếng, kính mắt oanh liệt hi sinh ~

Hạ Nhật khóc không ra nước mắt, cái kính đáng thương của cậu mới mua lúc tốt nghiệp, mất đến vài trăm tệ, còn chưa được một tháng đã đoản mệnh.

Một cơ thể nặng trịch đổ ập phía sau lưng cậu, tiếng thở dốc bên tai mỗi lúc một gần. Tai của Hạ Nhật bị liếm một cái, ướt nhẹp.

Kẻ đầu sỏ kia còn chưa biết sợ, liếm được một lần liền sinh nghiện, lại liếm thêm vài cái nữa, cần mẫn dùng nước miếng rửa sạch một bên tai cùng cái cổ xinh đẹp của Hạ Nhật.

Hạ Nhật bị đánh úp, theo bản năng khó chịu vùng vẫy, nhưng cũng đành phải bó tay vì cái cơ thể phía sau lưng cậu rất nặng! Aaaa! Rốt cuộc là cái gì vậy ? Thật khiến người ta sợ hãi! Xin hãy buông tha!

Có lẽ đã liếm cổ tới chán, sức nặng phía sau Hạ Nhật rốt cuộc không còn nữa.

Hạ Nhật nắm lấy cơ hội, lập tức ngồi thẳng dậy, mơ mơ hồ hồ nhìn thấy một con vật to lớn, cả người lông lá xù xì, cái đầu lớn dùng sức cọ cọ vào ngực cậu.

Hạ Nhật lấy lại bình tĩnh, híp mắt quan sát nửa ngày, cuối cùng cũng nhìn ra được, đầu sỏ gây tội chính là một bạn cún to đùng.

Hạ Nhật do dự một lúc, nhẹ nhàng vuốt ve lông bạn.

“Ẳng” Bạn cún vui sướng kêu lên, cái đuôi ra sức vẫy vẫy biểu đạt tâm tình hạnh phúc.

Bạn có đeo một cái vòng cổ, cả người cũng mang theo mùi sữa tắm nhàn nhạt, chắc là từ nhà ai gần đó chạy ra.

Hạ Nhật sờ sờ quạng quạng phía xung quanh mình, cậu nhặt cái kính bị gãy hỏng lên, cất tiếng hỏi: “Kính mắt anh bị nhóc làm hư, giờ không nhìn thấy gì, biết phải làm sao đây ?”

Bạn cún biết mình sai rồi, rủ đuôi xuống quỳ rạp trên mặt đất, dùng hai chân trước ôm đầu “ẳng” một tiếng, sau đó đứng lên vừa cắn vừa kéo ống quần Hạ Nhật.

“Nhóc bảo anh đi với nhóc ?”

“Ẳng!” thấy Hạ Nhật hiểu ý mình, bạn cún vui sướng, hảo cảm với anh zai trước mặt cũng tăng vùn vụt, cái đuôi phe phe phẩy phẩy xoay tròn một vòng, rất tự giác đi trước dẫn đường, thỉnh thoảng còn ngoái lại nhìn xem Hạ Nhật có đi theo hay không.

Hạ Nhật có chút phiền não, cậu không biết nhóc này muốn đưa cậu tới chỗ nào, thế nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường trở lại. Đã nhặt được cún của người ta thì cũng nên phát huy một chút ưu điểm của tuổi trẻ, lấy việc giúp người.. à không, giúp cún làm niềm vui.

..

Thẩm Tu Viễn chạy bộ xong xuôi, nhận ra Nhạc Nhạc không biết đã mất tích từ lúc nào.

Trừ việc thỉnh thoảng có gây tội ra, Nhạc Nhạc phần lớn thời gian đều rất ngoan, buổi sáng lúc anh chạy bộ cũng không tùy tiện chạy đi linh tinh.

Thẩm Tu Viễn nhăn mặt, suy nghĩ một chút rồi quyết định về nhà. Gần về tới nhà, anh trông thấy có bóng người đương đứng trước cửa nhà mình, Nhạc Nhạc thì đang vui vẻ vẫy đuôi với người ấy. Thẩm Tư Viễn bước nhanh hơn, đến khi thấy rõ là ai thì lập tức sửng sốt.

“…Hạ Nhật ?” Thẩm Tư Viễn có điểm không xác định khẽ cất lời.

Hạ Nhật không đeo kính nhìn qua có hơi khác một chút, hai mắt híp lại, đuôi mắt nheo nheo, cả người toát lên vẻ mơ màng.

Hạ Nhật căn bản không nhìn ra đối phương là ai, ai bảo cậu cận nặng như vậy cơ chứ!

“Xin lỗi.. xin hỏi, chúng ta có quen biết nhau sao ? Kính mắt tôi bị hư, nhìn không rõ lắm.”

Vừa nghe đến hai chữ “kính mắt”, Nhạc Nhạc lập tức nằm xuống, hai chân trước vội ôm lấy đầu khẽ kêu “ẳng ẳng”.

Thẩm Tu Viễn thấy vậy liền hiểu rõ, thêu thêu mi mắt.

“Tôi là Thẩm Tu Viễn.”

“Vâng..Thẩm Tu Viễn a… Hể ?! Thẩm Tu Viễn ? Thẩm… Thẩm Tổng.. chào buổi sáng!”
 
Last edited:

Phong Muối

Thành viên mới
#5
Chương 4 – Hạ Chí.



☆ Chương 4.
Tầm nhìn rõ ràng, đeo thật thư thích —— đây là đánh giá của Hạ Nhật về cặp kính mới.
Cậu chớp chớp mắt, hướng phía cái gương nhìn bên trái một chút lại nhìn qua bên phải một chút. Cặp kính mới này tương đối tốt, chỉ là.. có hơi..

Với cái kính đen cũ có hơi bất đồng. Cặp kính này ẩn đi gọng kính, Hạ Nhật nhìn mình trong gương cảm thấy có gì đó không giống với mình trước đây, nhưng cụ thể không giống ở chỗ nào thì cậu lại không nói được.

Hạ Nhật gãi đầu một cái, có lẽ vì hôm qua tụ tập chơi bời cả đêm không ngủ dẫn tới suy nghĩ quá nhiều. Đúng rồi, nhất định là như vậy rồi. Lát về nhà cậu phải ngủ một giấc thật đã mới được.

Thẩm Tu Viễn nhìn Hạ Nhật đang tự vỗ vỗ mặt mình, có chút buồn cười hỏi: “Thế nào, đeo thoải mái chứ ?”

Hạ Nhật lấy lại tinh thần, lòng đầy cảm kích nói: “Tốt lắm, đeo vào rất thoải mái. Cảm ơn Thẩm tổng, đã làm phiền ngài rồi, hại ngài phải đưa tôi đi đo lại kính.”

Thẩm Tu Viễn khẽ cười: “Không cần phải khách khí như vậy.”

Hạ Nhật lại rung động rồi, tâm trí cậu lại phiêu dạt chốn nao. Trong trí nhớ, mẹ cậu cũng luôn cười ấm áp như vậy. Chỉ tiếc là từ khi mẹ qua đời, cậu không còn được trông thấy nụ cười ấm áp của người ấy. Đột nhiên cậu cảm thấy, Thẩm Tu Viễn cùng mẹ cậu thật giống nhau, cũng đều vô cùng ôn nhu lương thiện.

Hạ Nhật ngây ngây ngốc ngốc đi theo Thẩm Tu Viễn tới bãi đậu xe, đột nhiên nhớ ra.. kính mắt.. hình như chưa có trả tiền!

“Nguy rồi!” Hạ Nhật vỗ đầu một cái, “Thẩm tổng, thật ngại quá, ngài đi trước đi, tôi phải quay lại một chuyến, kính mắt.. tôi quên mất chưa trả tiền!”

Hạ Nhật có chút khẩn trương, xoay người chạy đi, không biết nhân viên trong cửa hàng có coi cậu là kẻ trộm kính không nữa. Là một công dân hết mực nghiêm túc, nếu bị hiểu lầm là một kẻ trộm kính thì thật oan uổng quá.

Thẩm Tu Viễn vươn cánh tay dài ra, nhẹ nắm lấy cổ tay của Hạ Nhật, anh nói: “Tôi đã trả tiền rồi.”

“Hở ??”

Hạ Nhật không nghĩ tới Thẩm Tu Viễn còn tốt bụng giúp cậu trả tiền.

“Bao nhiêu tiền ạ ? Để tôi trả cho ngài.”

Thẩm Tu Viễn lắc đầu.

“Không cần đâu, lại nói, dù sao họa cũng là do Nhạc Nhạc gây ra, tôi cũng nên chịu trách nhiệm bồi thường.” Thẩm Tu Viễn nói tiếp, “Hơn nữa, cặp kính này so với cặp kính trước đây của cậu giá không sai biệt lắm, cậu không cần phải tính toán.”

Thẩm Tu Viễn nói vậy để Hạ Nhật không phải suy nghĩ nhiều nữa. Tuy rằng hai người mới tiếp xúc, thế nhưng không khó để Thẩm Tu Viễn nhìn ra, cái cậu nhóc này tuyệt đối không phải kiểu người biết chiếm tiện nghi của người khác. Nếu như Hạ Nhật biết giá thành thật của cặp kính này, nhất định cậu sẽ đem trả lại cho anh.

Hạ Nhật nghe vậy an tâm thở phào.

“Cộp cộp cộp”, Nhạc Nhạc trong xe đợi không nổi bắt đầu dùng móng vuốt gõ lên cửa kính xe. Thật không hiểu nổi, hai người kia đã đi đến đây rồi sao còn chưa lên xe, không biết để cún lại một mình trong không gian kín sẽ sinh chứng trầm cảm hay sao ?

Để đảm bảo thể xác và tinh thần mình luôn khỏe mạnh, Nhạc Nhạc lấy chân gõ vài cái vào cửa sổ xe.

Thẩm Tu Viễn mở cửa xe, còn chưa kịp ngồi vào chỗ đã thấy Nhạc Nhạc lọt qua khe hở chui ra ngoài.

Nhạc Nhạc chạy đến bên người Hạ Nhật vẫy đuôi rối rít, nó biết nơi này là nơi công cộng, có thể sẽ bị phát hiện ra, chỉ dám cúi đầu kêu một tiếng.

“Gâu” Người anh em, nhanh lên, chủ nhân sẽ đưa chúng ta đi ăn ngon, Nhạc Nhạc đói meo rồi.

Thẩm Tu Viễn sớm nhận ra Nhạc Nhạc rất nhiệt tình với Hạ Nhật, chả là lúc đi đo kính mắt, Thẩm Tư Viễn vốn không định đưa Nhạc Nhạc đi theo, dù sao trong cửa hàng cũng không cho vật nuôi đi vào. Thế nhưng hôm nay, tuy đã dùng đồ ăn Nhạc Nhạc thích nhất để dụ dỗ, cũng không thể ngăn cản Nhạc Nhạc đòi đi theo, chính là nó muốn đi theo Hạ Nhật.

Thẩm Tu Viễn quay đầu nhìn, một người một cún biểu tình giống hệt nhau, tâm tình đột nhiên vui vẻ.

“Nó rất thích cậu.” Thẩm Tu Viễn nói, “Không ngại theo tôi ăn một bữa cơm chứ ?”

Hạ Nhật không còn cách nào, chỉ đành phải lên xe, dù sao Thẩm Tu Viễn cũng vì đưa mình đi đo kính mà tới tận đây, lúc này từ chối quả thật không hay cho lắm, hơn nữa, người kia còn là cấp trên của cậu.

Xe lái tới nơi, Thẩm Tu Viễn sau khi đỗ xe mới phát hiện, hai vị ngồi phía sau đã sớm dựa vào nhau cùng say giấc ngủ..
 
Last edited:

Phong Muối

Thành viên mới
#6
Chương 5 – Hạ Chí.

☆ Chương 5.

Hạ Nhật ôm Nhạc Nhạc ngủ an lành, khóe môi cong cong, giống như đương ở trong giấc mộng đẹp.

Thẩm Tu Viễn khẽ gọi hai tiếng, không có kết quả.. Hạ Nhật đang ngủ rất say.

Nhạc Nhạc nghe thấy có âm thanh, tai khẽ run một cái, hai mắt to tròn mở ra nhìn. Sợ sẽ đánh thức người anh em, Nhạc Nhạc cũng không dám động đậy, con ngươi lay động một chút, dùng ánh mắt như muốn nói: Chủ nhân, quấy rối người đang ngủ là hành vi vô phép tắc – vô nhân đạo.

Thẩm Tu Viễn nâng mi, tỉ mỉ đánh giá Hạ Nhật.

Da Hạ Nhật rất đẹp, làn da nhẵn mịn khiến bao cô gái phải ước ao. Đôi mắt dưới cặp kính cận thoạt trông có vẻ hơi nhỏ, mũi rất thẳng, trời sinh khóe miệng cong cong rất dễ lấy lòng người khác. Tướng mạo xuất sắc như vậy lại bị cắp kính đen dày cộp che lấp. Nếu như không phải Nhạc Nhạc làm hư kính của Hạ Nhật, sợ rằng Thẩm Tu Viễn đã bị đánh lừa rồi.

Thẩm Tu Viễn cũng không phủ nhận, chỉ cần là con người, đối với cái đẹp sẽ đều sinh ra hảo cảm.

Đêm hôm đấy, Thẩm Tu Viễn phát hiện mình cầm nhầm tài liệu để ngày mai đi công tác, đành đánh ô tô quay về công ty, lại vừa hay trông thấy vẫn có phòng sáng đèn. Mùa này vốn là mùa ế ẩm, lượng công việc tương đối nhẹ nhàng, đáng lẽ không có người tăng ca mới phải.

Thẩm Tu Viễn có chút ngạc nhiên mở cửa ra, liếc mắt liền bắt gặp một thân ảnh đang bận rộn. Khuôn mặt có vẻ xa lạ, thế nhưng anh vẫn nhận ra, người đang tăng ca kia là cậu bé tên Hạ Nhật vừa mới tốt nghiệp được nhận vào thực tập, mấy ngày trước thư ký phòng nhân sự đã đưa tới giới thiệu qua.

Đây là nội quy của công ty, mỗi khi có người mới vào, thư ký bộ phận nhân sự có trách nhiệm dìu dắt hướng dẫn người mới làm quen với công việc của mình, đồng thời cũng giới thiệu nhân viên đó với các nhân viên khác trong công ty, nhằm tăng cường hiểu biết giữa các nhân viên trong công ty với nhau.

Toàn bộ tinh lực của Hạ Nhật đều tập trung ở cái máy vi tính, Thẩm Tu Viễn đi qua cậu cũng không phát hiện ra. Đến khi Thẩm Tu Viễn lấy tài liệu đi ra, lần thứ hai đi ngang qua, Hạ Nhật vẫn không hề hay biết.

Thẩm Tu Viễn đột nhiên tò mò Hạ Nhật đang làm gì mà chuyên chú tới vậy. Phải biết rằng phòng làm việc buổi tối rất yên lặng, một âm thanh nhỏ cũng bị khuếch đại lên mấy lần, huống hồ một người trần mắt thịt như anh, đi qua đi lại đến hai lần mà cậu vẫn không hay biết.

Thẩm Tu Viễn cầm tập tài liệu đi tới phía sau Hạ Nhật. Hạ Nhật đang ngồi trước máy vi tính, chăm chú tìm hiểu về tác phẩm “Xuân Hồng” của Bruce. Thẩm Tu Viễn vẫn nhớ, đây là nhiệm vụ được giao cho Lục Hạo Nhiên, hơn nữa, Lục Hạo Nhiên vốn không phải kiểu người bắt người khác làm việc của mình. Lại nhìn tài liệu Hạ Nhật đang phân tích, tuy vẫn chưa hoàn chỉnh nhưng cũng tương đối khá.

Chấm dứt màn hồi tưởng, Thẩm Tu Viễn xoay người, khởi động xe trực tiếp quay về nhà.

“Chăm chỉ, có cố gắng, có năng lực, rất thiện lương và có phần hơi ngốc nghếch.” Đây là ấn tượng mà Hạ Nhật để lại trong lòng Thẩm Tu Viễn.

..

Hạ Nhật thực sự rất mệt mỏi, ngày hôm qua vốn không được nghỉ ngơi, lúc này đây ngồi trong xe, ôm Husky lông mềm mại, nhạc trong xe dìu dịu êm êm, thật sự không thể chống đỡ lời mời gọi thâm tình của Chu công, chẳng mấy mà chìm sâu vào giấc ngủ.

Không biết đã ngủ được bao lâu, Hạ Nhật cảm thấy giường hôm nay đặc biệt êm, đặc biệt thỏa mái. Xúc cảm gối ôm đem lại cũng tốt vô cùng, mềm mại, ấm áp, còn có thể hô hấp.. Khoan đã… Hô hấp ??!!

Hạ Nhật vội tỉnh dậy, lập tức nhìn thấy cái miệng to đùng cách mình chưa tới 10 cm.

Một tiếng thét chói tai lập tức vang lên.

Thẩm Tu Viễn bước nhanh vào phòng ngủ, chỉ thấy Hạ Nhật và Nhạc Nhạc ngồi trên giường, mắt lớn trừng mắt nhỏ.

“A..” Thẩm Tu Viễn bật cười..”Sao vậy ?”

Hạ Nhật lúng túng hết chỗ nói.

“Cái kia.. cái… Không có gì…”

Nhạc Nhạc nghiêng đầu, vẫy vẫy đuôi, tỏ vẻ vô tội “Ẳng ẳng” mấy tiếng: Chủ nhân, chủ nhân, em chỉ ngáp thôi mà. Em cũng không biết xảy ra chuyện gì nữa.. Chủ nhân chủ nhân, người anh em đã tỉnh lại rồi, chúng ta đi ăn cơm đi, em muốn thịt bò, muốn yến mạch, em còn muốn điểm tâm được ăn đồ ngọt nữa ~~
 
Last edited:

Phong Muối

Thành viên mới
#7
Chương 6 – Hạ Chí.



☆ Chương 6.

“Thẩm.. Thẩm tổng…. vẫn là nên..” Hạ Nhật ngượng ngùng lui về phía sau hai bước, gò má hiện một tầng ửng hồng.

Thẩm Tu Viễn cũng không nghĩ Hạ Nhật nhanh như vậy đã muốn rời đi, nhìn gương mặt xấu hổ không biết phải làm sao của cậu, anh câu dẫn cười một cái, nói: “Tôi vẫn nhớ.. buổi trưa cậu đã đồng ý theo tôi đi ăn. Hơn nữa Nhạc Nhạc rất thích cậu, hôm nay là sinh nhật nó, cậu ở lại cùng tôi chung vui với Nhạc Nhạc đi, nhất định nó sẽ rất vui.”

Đây cũng không phải Thẩm Tu Viễn viện cớ lung tung, thề với trời cao, hôm nay chính là sinh nhật Nhạc Nhạc.

“Hể ???” Hạ Nhật há hốc mồm, chó mà cũng có sinh nhật sao ??

Nhạc Nhạc kiêu ngạo ngẩng đầu: Đúng a, chủ nhân sẽ tổ chức sinh nhật cho tui đó ~~

Hạ Nhật ngồi xổm xuống, vuốt ve cằm Nhạc Nhạc, thành tâm thành ý chúc mừng.

“Nhạc Nhạc, sinh nhật vui vẻ.”

Nhạc Nhạc giơ chân trước lên vỗ vỗ vai Hạ Nhật: Cùng vui cùng vui. Người anh em, bữa nay sinh nhật tui, nể mặt cái thân này mà ở lại ăn cơm đi, chủ nhân tôi là đầu bếp giỏi đó ~~

Hạ Nhật thầm nghĩ, nếu còn từ chối nữa thì thật không hay, vì vậy nắm lấy tay Nhạc Nhạc nói, “Được rồi, vậy làm phiền anh.”

Thẩm Tu Viễn thông suốt nhìn một người một chó, biểu tình có chút vi diệu, ai có thể giải thích cho anh biết được không, rốt cuộc Nhạc Nhạc hơn anh ở chỗ nào ? Cơ mà.. kết quả này cũng không tồi, không phải sao ?

Nhìn thức ăn trên bàn, Hạ Nhật lần thứ hai há hốc miệng.. đây là.. Đây đều là Thẩm Tu Viễn làm sao ? Cà dầm tỏi, tôm bóc vỏ chưng trứng, súp lơ xào, rau diếp đắng trộn, canh nấm hương cô. Màu sắc đẹp mắt, mùi hương gọi mời, đùa sao ?!

“Thẩm tổng, anh còn biết làm cơm..” Hạt Nhạt sùng bái khen ngợi.

Nhìn mấy sợi tóc tơ trên đầu Hạ Nhật, Thẩm Tu Viễn có chút ngứa tay, đến lúc hoàn hồn lại, anh đã đưa tay lên xoa đầu Hạ Nhật rồi, xúc cảm cũng không tệ.

Thẩm Tu Viễn thu tay về, che giấu tâm tình khẽ ho một tiếng: “Khụ.. Biết một chút mà thôi.. Cậu nếm thử xem, không biết có hợp khẩu vị hay không.”

Thẩm Tu Viễn gắp cho Hạ Nhật một ít súp lơ xào.

Vị thanh nhã thơm ngon, vốn không thích súp lơ, thế nhưng Hạ Nhật nhịn không được gắp thêm một miếng.

“Thẩm tổng, không ngờ tay nghề của anh lại tốt như vậy, chắc chắn sau này sẽ là một người chồng tốt.”

Thế giới quan của Hạ Nhật lại được update, cậu vẫn cho rằng một người vừa có tiền vừa có quyền như Thẩm Tu Viễn, chắc chắn anh sẽ không vào bếp đâu. Quản gia, dạ tiệc, xe xịn, mỹ nữ, vân vân và vân vân, không phải người có tiền đều như vậy hay sao ?

Nhìn biểu tình như đi lạc vào cõi tiên của Hạ Nhật, Thẩm Tu Viễn chợt vui vẻ, mỗi lần tiếp xúc với Hạ Nhật, không rõ vì sao, tâm tình của anh luôn rất tốt.

“Leng keng ~”

Nhạc Nhạc nghe thấy tiếng chuông cửa liền vội nhảy xuống ghế, theo Thẩm Tu Viễn đi tới huyền quan. Thế nhưng Thẩm Tu Viễn vừa mở rộng của, Nhạc Nhạc liền rối rít chạy, còn không quên cắn quần Hạ Nhật kéo cậu vào buồng trong, kêu “Gâu gâu” vài tiếng: Người anh em, có kẻ xấu!

Nhạc Nhạc rất vội, muốn giấu Hạ Nhật đi, đáng tiếc.. đã không kịp nữa rồi.

“Tiểu Nhạc Nhạc ~~~ ba ba tới thăm con nè ~~~ ba ba nhớ con muốn chết ~~ sinh nhật vui vẻ nha bảo bối ~” Một thân ảnh nhào tới, ôm lấy Nhạc Nhạc ở phía sau Hạ Nhật.

“Gâu gâu..” Chủ nhân! Người mở cửa nhanh như vậy làm gì, người ăn nhầm cái gì sao ? Người như vậy sao em trốn đi kịp.!! Arggg! Có thể đóng cửa làm lại được không !!!

Nhạc Nhạc ai oán tốc độ mở cửa của chủ nhân, cũng thật may, bàn tay quỷ này vẫn chưa chạm vào người anh em của mình.

Hạ Nhật 囧 nhìn về phía quản lý, anh còn đang lộ ra biểu tình mê gái hướng Nhạc Nhạc giở trò, cho dù bị Nhạc Nhạc tặng một vuốt ở trên mặt, cũng không tức giận mà chu môi hôn Nhạc Nhạc.

“Gâu!!” Ở trước mặt người anh em sao tui có thể để hắn tùy tiện khi dễ! Xem đây, nhị hắc vô ảnh cước !!!

Nhạc Nhạc ra sức giãy dụa, Lục Hạo Nhiên bị đạp liên tục, không thể chân chính âu yếm “con trai”.

Lần chạy trốn thành công thứ 512 của Nhạc Nhạc, YES!!
 
Last edited:

Phong Muối

Thành viên mới
#8
Chương 7 – Hạ Chí.


☆ Chương 7 .

Lục Hạo Nhiên bị Nhạc Nhạc từ chối lòng đau khôn xiết, ngồi xuống dưới đất vẽ vòng tròn, thật lâu sau mới nhận ra, trong nhà hình như có nhiều hơn một người.

“Ế ? Hạ Nhật ở đây từ lúc nào vầy ?”

Hạ Nhật thay cặp kính mắt, lv đẹp trai tăng vùn vụt.. OMG! Lục Hạo Nhiên xin thề, trước giờ không biết cậu bé này lại là một mỹ nam, chính là mắt anh bị mù rồi. Nếu không phải mái tóc ngây ngốc đặc trưng cùng ánh mắt trong suốt của cậu để lại ấn tượng đặc biệt, phỏng chừng anh cũng không nhận ra.

“Lục tổng, anh khỏe.” Hạ Nhật khách khí chào trước, thế nhưng, ánh nhìn quan sát không chút che giấu của Lục Hạo Nhiên khiến cậu lạnh sống lưng.

Lục Hạo Nhiên quay sang nhìn Thẩm Tu Viễn, đợi Hạ Nhật đi rồi mới bừng tỉnh, dán vào Thẩm Tu Viễn nói: “Này, không ngờ cậu ra tay nhanh như vậy đấy”

Thẩm Tu Viễn liếc mắt nhìn cái người tên Lục Hạo Nhiên đang cười đến đê tiện kia, cũng không nói gì, đi thẳng đến phòng ăn. Lúc đi ngang qua bên người Hạ Nhật thấp giọng nói: “Lục tổng của cậu hôm nay quên uống thuốc, không cần chú ý làm gì, chúng ta ăn thôi.”

“Nè nè nè, đừng có mà bơ tui, cùng nhau vui vẻ hông tốt hay sao ?” Lục Hạo Nhiên gào ầm lên, rất tự giác lấy bát lấy đũa cho mình, đồng thời nhanh tay xới cơm, gắp rau cho mọi người, động tác thập phần lưu loát, phải mặt dày mới có cơm ăn.

Thẩm Tu Viễn gật đầu, tiếp lời: “Không tệ, có tiến bộ.”

Cao thủ khuấy động bầu không khí, ngoài Lục Hạo Nhiên ra thì ai còn dám tranh, trong bữa cơm thi thoảng anh lại nói mấy câu mở chủ đề, giúp Hạ Nhật vì ăn cơm cùng lãnh đạo mà khẩn trương thoải mái hơn rất nhiều.

Thẩm Tu Viễn thỉnh thoảng lại gắp rau cho Hạ Nhật, động tác này sao tránh được ánh mắt của Lục Hạo Nhiên. Hạ Nhật rất thích ăn tôm, gắp rất nhiều lần, cuối cùng vì ngượng mà ngưng tay.

“Lục Hạo Nhiên dị ứng hải sản, cậu ăn nhiều lên một chút.”

Thẩm Tu Viễn rất tự nhiên đưa đĩa tôm đặt xuống trước mặt Hạ Nhật.

Lục Hạo Nhiên nghiêng đầu, không dám nhìn thẳng chỉ cong cong khóe miệng: Bạn tui ơi, cậu chăm sóc người ta kĩ quá rồi đấy. Quen biết cậu hai mấy năm, cậu còn chưa từng gắp cho tui ăn một lần!! Xem xem.. rõ ràng có ý tứ với Hạ Nhật rồi.. Rõ ràng quá rồi !!

Lục Hạo Nhiên quay sang kiếm Nhạc Nhạc để an ủi con tim mong manh, đáng tiếc, Nhạc Nhạc tránh qua một bên, nhảy xuống ghế, vui vẻ hướng Hạ Nhật làm nũng: Người anh em, tui muốn ăn tôm, tui muốn tui muốn ~~~

Lục Hạo Nhiên thầm rơi nước mắt.

“A.. Thẩm tổng, Nhạc Nhạc ăn tôm được không ??” Hạ Nhật không có kinh nghiệm nuôi thú cưng, không biết liệu có thể cho Nhạc Nhạc ăn được không. Để đề phòng sai lầm, vẫn nên là hỏi qua trước.

“Có thể, nhưng đừng cho nó ăn nhiều.”

“Hê.. Tui nói Hạ Nhật a, cứ Thẩm tổng Thẩm tổng như vậy nghe thật quá khách khí, lúc không có ai thì gọi thẳng tên đi. Tụi tui coi cậu như bằng hữu, không lẽ cậu không coi tụi tui là bạn hay sao ? Cậu nói xem, Tu Viễn ?”

Lục Hạo Nhiên quay sang Thẩm Tu Viễn chớp chớp mắt, nói thầm: Thẩm Tu Viễn a Thẩm Tu Viễn, nể tình bạn bè anh sẽ giúp chú một tay ~

Thẩm Tu Viễn không để ý tới con mắt co giật của người nào đó, hướng Hạ Nhật ôn hòa nói: “Đúng vậy.”

Nhạc Nhạc đợi thật lâu không thấy Hạ Nhật cho mình ăn tôm, đành phải tay làm hàm nhai thôi. Nghĩ rằng, anh em với nhau không cần khách khí, liền vươn móng vuốt lay bàn ăn.

Không may, Nhạc Nhạc đánh giá mình quá cao rồi, đĩa tôm còn chưa động kịp động tới, lại chạm phải bát canh Thẩm Tu Viễn múc cho Hạ Nhật, bát canh anh dũng hi sinh, lật úp trên người Hạ Nhật, nước canh lặng lẽ tràn ra..

“A!” Hạ Nhật khẽ hô một tiếng.

“Hạ Nhật!” Hai âm thanh không hẹn cùng vang lên.

Da Hạ Nhật rất nhạy cảm, nhẹ nhàng nhéo một cái cũng sẽ xanh tím, bị canh nóng đổ xuống, tay trái lập tức hiện một mảng đỏ ửng.

Hạ Nhật nhẹ nhàng thở ra, cười nói: “Không sao cả, không cần khẩn trương.”

“Đi theo tôi.” Thẩm Tu Viễn vội vã kéo Hạ Nhật vào phòng tắm, “Cậu ở đây rửa qua bằng nước lạnh, để tôi đi tìm thuốc bôi.”

Lục Hạo Nhiên xoa đầu Nhạc Nhạc thấp giọng an ủi: “Mày xem, gây họa rồi đó? Hạ Nhật bị thương rồi đó, còn muốn ở lại đây thì đừng để chủ nhân tức giận nghe chưa.”

Nhạc Nhạc để yên cho Lục Hạo Nhiên động viên, buồn bã nằm sụp xuống sàn, khẩn trương nhìn về phía căn phòng bên trong.
 
Last edited:

Phong Muối

Thành viên mới
#9
Chương 8 – Hạ Chí.

☆ Chương 8.

Da thịt trắng nõn bị sưng đỏ một mảng, nổi lên một bọt nước nho nhỏ, may mà xử lý kịp thời, cũng không cần phải tới viện.

Động tác của Thẩm Tu Viễn rất nhẹ nhàng, ngón tay mềm mại thoa thoa thuốc phỏng, thi thoảng thổi nhè nhẹ. Cử chỉ đến là dịu dàng, hại tim Hạ Nhật đập thiệt nhanh.

Hạ Nhật đỏ mặt, khẽ cất lời: “Thẩm tổng..”

“Sao ? Cậu gọi tôi là gì cơ ?” Thẩm Tu Viễn ngẩng đầu, làm bộ mặt nghiêm túc nhìn Hạ Nhật.

“A.. Tu Viễn..”

Lúc này Thẩm Tu Viễn mới hài lòng cười, lại cúi đầu dịu dàng thoa thuốc cho Hạ Nhật.

Hạ Nhật chăm chú nhìn Thẩm Tu Viễn, biểu tình có chút trẻ con, phồng má ủ rũ nói: “Tu Viễn, tôi có thể tự thoa thuốc, không cần làm phiền anh.”

Thẩm Tu Viễn cũng không ngừng tay, nhẹ giọng nói: “Cậu không cho tôi một cơ hội sao ?”

Anh dừng lại một chút, lại nói tiếp: “Nhạc Nhạc bình thường rất ngoan, nó thích gần gũi cậu cho nên mới không phép tắc như vậy, lát nữa tôi sẽ dạy lại nó.”

“Anh không cần mắng Nhạc Nhạc, nó cũng không cố ý mà.” Hạ Nhật rất thích động vật, đối với thú cưng chủ động gần gũi mình, rất tự nhiên mà sinh hảo cảm, cũng sẽ đặc biệt chiều chuộng.

“Gâu.. gâu..” Cửa phòng ngủ truyền đến thanh âm đáng thương của Nhạc Nhạc, bạn cún đứng ở ngoài cửa, nôn nóng nhìn về phía trong phòng, muốn vào nhưng lại không dám tiến.

Hạ Nhật vẫy tay ý bảo nó đi vào, Nhạc Nhạc bước một bước, liền vội thu chân về.

Thẩm Tu Viễn nhìn động tác của Hạ Nhật, hướng Nhạc Nhạc gật đầu.

Được cho phép rồi, Nhạc Nhạc cuối cũng cũng yên tâm, thận trọng đi từng bước tới, thõng đuôi, nhẹ nhàng gối đầu trên đùi Hạ Nhật.

Hạ Nhật mất tự nhiên run lên một cái, Nhạc Nhạc lập tức ngẩng đầu, lo lắng tránh ra, không dám đến gần Hạ Nhật.

Thẩm Tu Viễn nhìn thấy, liền vội hỏi: “Sao vậy ? Còn có chỗ nào bị phỏng sao ?”

“Chỗ kia..” Hạ Nhật ấp úng, nói mãi mới xong, “Trên đùi.. cũng.. nóng…”

Thẩm Tu Viễn tối sầm mặt, giọng hơi trách cứ: “Thật ngốc, vừa rồi sao không nói.”

Cũng không nói nhiều, lập tức kéo quần Hạ Nhật xuống.

Hạ Nhật cuống quít nắm chặt quần mình, lúng túng nói: “Anh.. không cần đâu, để tôi tự làm là được rồi.” Bị người khác kéo quần có hơi khó xử! Đều là con trai mà, không được nhột! Hạ Nhật tự an ủi, giơ tay giơ chân biểu thị, chỉ là một vết phỏng nhẹ thôi, không cần người khác cởi quần giúp đỡ!! Bạn Thẩm hãy buông tay !!~

Nhận ra hành động của mình đi quá chừng mực, Thẩm Tu Viễn ho khan hai tiếng, xoay người mở tủ quần áo, từ bên trong lấy ra một bộ rộng thùng thình đưa cho Hạ Nhật: “Cậu vào phòng tắm thay quần áo bẩn ra, nhớ bôi thuốc vào chỗ bị phỏng.”

..

“Nè, nói thật đi, có phải hay không đã thích cậu nhóc kia rồi ?” Lục Hạo Nhiên làm tổ trên sô pha, ôm đĩa trái cây cười hề hề nói.

Thẩm Tu Viễn bất đắc dĩ lắc đầu: “Đừng nghĩ nhiều.”

Lục Hạo Nhiên buông đĩa trái cây, nghiêng người về phía Thẩm Tu Viễn: “Cũng không phải tôi nghĩ nhiều, rõ ràng cậu với nhóc kia có điểm không bình thường. Nghĩ lại xem, từ nhỏ tới giờ, cậu đã gắp thức ăn cho tôi lần nào chưa ?”

“..Cậu cần tôi gắp thức ăn cho cậu sao ?” Thẩm Tu Viễn đáp lời.

Lục Hạo Nhiên đỡ trán, lại nói: “Vậy cậu có gắp cho bố mẹ cậu ăn bao giờ chưa ?”

“Họ ở nước ngoài.” Cũng không cần nói nhiều.

“Dời ưi.. cậu đúng là.. không nghĩ trong chuyện tình cảm cậu lại trì độn như vậy. Nghe tôi nói nè người anh em,” Lục Hạo Nhiên hứng trí bừng bừng, “Cậu và Hạ Nhật gặp nhau được mấy lần rồi, thế mà cậu lại vì nhóc đó mà gắp thức ăn cho, còn giúp thằng bé bôi thuốc, đưa quần áo của cậu cho nó mặc. Tuy rằng với người khác cậu cũng hòa thuận, nhưng mà, trực giác nói cho tôi biết, cậu đổ rầm trước thằng bé kia rồi.”

“….”

“Nếu không phải thì quên đi, tôi rất thích Hạ Nhật, cậu nhóc ấy rất đơn thuần, đầu năm nay, người như vậy không nhiều lắm.”
 
Last edited:

Phong Muối

Thành viên mới
#10
Chương 9 – Hạ Chí.


☆ Chương 9

Hạ Nhật một bên ăn bánh mì, một bên lười biếng nhìn ra ô cửa sổ xanh biếc, những chậu cây cảnh vừa được tưới còn mang trên mình bọt nước, một mảnh xanh dạt dào. Trong phòng mở điều hòa, so với bên ngoài trời nóng như thiêu thực sự đúng là thiên đường, bởi vì không may bị phỏng mà được hưởng thụ một ngày nghỉ như vầy, thực hết sức tuyệt vời !!

Ăn xong bánh mì, Hạ Nhật liếm đầu ngón tay, thoải mái lim dim mắt, bánh ngọt ở cửa hàng dưới nhà thiệt ngon hết sảy !!

Hạ Nhật làm tổ trên sô pha, theo thói quen lấy máy tính xách tay viết vài dòng nhật ký —— “Mẹ ở trên thiên đường, nhất định là đang phù hộ con đi cho nên con mới có thể tìm được công việc tốt đến vậy, lãnh đạo công ty cũng rất tận tình ..”

Hạ Nhật ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, đắm say trong suy nghĩ của mình: A, Thẩm tổng không hề cao ngạo, ngược lại còn rất gần gũi. Lục tổng thì vui tính hài hước, luôn biết cách chọc cười mọi người, haha… từ lúc đi nhận việc đến nay, chưa một ngày cậu thấy nhàm chán.. Về phần Thẩm tổng, cứ nghĩ BOSS của một công ty nhất định phải mặt lạnh khó gần, không ngờ lại giống như người anh trai, lúc nào cũng ôn hòa dịu dàng, thậm chí còn tự tay thoa thuốc cho cấp dưới nữa.

Nhớ lại ngón tay ấm áp dịu dàng thoa thuốc mỡ cho mình lúc bị phỏng, Hạ Nhật không khỏi đỏ mặt.. Giống hệt như mẹ cậu á ~ lúc còn bé hay nghịch ngợm, mẹ cũng ôn nhu thoa thuốc cho cậu như vầy.

Hạ Nhật âm thầm nắm tay, tuyệt đối không cho mẹ biết về Thẩm tổng đâu, đây là bí mật nhỏ của riêng cậu.

“Leng keng.”

Hạ Nhật nhìn hai “người” một lớn một nhỏ ở trước mặt, chớp chớp mắt, đây là tình huống gì vầy ?

“Chiều vui vẻ, Cún con họ Hạ thân mến ~” (Nguyên văn là Hạ tiểu cẩu, nhưng nếu dịch hẳn ra thì nghe nó ba trấm quá .. ;;A;; )

Lục Hạo Nhiên khoa trương làm động tác hành lệ kiểu kỵ sĩ, dọa Hạ Nhật sợ một phen, “Cún con họ Hạ” là đang gọi cậu sao ?

“Gâu”. Người anh em, tui tới thăm cậu nè, thương thể ra sao rồi ?

Hạ Nhật lấy lại tinh thần, nghênh đón Lục Hạo Nhiên cùng Nhạc Nhạc bước vào nhà.

“Hạo Nhiên, Nhạc Nhạc, hai người sao lại tới ?”

Lục Hạo Nhiên mang quả dưa hấu đi vào phòng bếp, vừa bổ dưa vừa nói: “Tôi và Nhạc Nhạc tới thăm cậu một chút, vết phỏng của cậu sao rồi, đã thoa thuốc chưa ?”

“Đều ổn rồi, cũng không phải chuyện to tát gì, kỳ thực không cần phải nghỉ ở nhà.” Hạ Nhật ngượng ngùng cười nói, ở trong tủ lấy ra một cái đĩa, đợi Lục Hạo Nhiên bổ dưa xong rồi mang ra ngoài phòng khách.

Nhạc Nhạc vẫy đuôi lại gần, cọ cọ Hạ Nhật, nằm xuống hưởng thụ dưa hấu Hạ Nhật cho ăn.

“Như vậy sao được, tui nói nha, công ty chúng ta rất nhân đạo, nhân viên bị thương, đương nhiên là được nghỉ rồi, cậu cứ ở nhà dưỡng thương cho thật tốt.”

Lục Hạo Nhiên hoàn toàn lừa gạt Hạ Nhật, vết phỏng của cậu căn bản còn chưa được coi là thương tích, bất quá Lục Hạo Nhiên quyết tâm đổi sang làm nghề bà mối, chủ động phê duyệt cho cậu nghỉ.

Lục Hạo Nhiên ăn xong dưa, giả bộ khó xử nói: “Hạ Nhật, thật ra hôm nay tới đây là có chuyện muốn nhờ vả cậu.”

“Tôi có thể giúp được gì sao ?”

Chỏm tóc trên đầu Hạ Nhật khẽ bay bay, Lục Hạo Nhiên vươn tay muốn sờ lại bắt gặp ánh mắt sắc nhọn của Nhạc Nhạc, thử xem, anh mà động vào là tui lập tức cắn, Lục Hạo Nhiên đành ngượng ngùng thu tay về.

Lục Hạo Nhiên yên lặng lau nước mắt, anh rốt cuộc cũng đã nhận ra, nếu không phải vì tới gặp Hạ Nhật, Nhạc Nhạc còn lâu mới để anh lại gần. Xem xem, vừa đến nhà Hạ Nhật cái, Nhạc Nhạc liền quay đầu với anh rồi, ba chữ “tui ghét anh” được viết rõ ràng thế kia..

“Khụ..” Lục Hạo Nhiên họ nhẹ mấy tiếng, nói: “Là như vầy, Tu Viễn đi công tác rồi, Nhạc Nhạc không ai chiếu cố, nghĩ cậu đang được nghỉ nên muốn nhờ cậu chăm sóc thằng bé, mấy nhiệm vụ ở công ty cậu cũng hoàn thành xong rồi, tôi cho cậu nghỉ thêm mấy ngày nữa, cậu giúp tôi một tay, vầy được không ?”

“Thế nhưng.. tôi mới tới làm việc chưa được bao lâu, nghỉ nhiều ngày như vậy, thật không hay cho lắm.”

Điều Hạ Nhật lo lắng cũng không sai, chuyện trong công ty khó giữ bí mật, vừa mới vào đã nghỉ lâu như vậy, khó tránh khỏi những lời đàm tiếu.

Lục Hạo Nhiên nghe vậy cũng yên tâm phần nào, vui vẻ ra mặt nói: “Cái này cậu yên tâm đi, giúp BOSS chăm sóc Nhạc Nhạc cũng tính là một công việc. Ở công ty tôi đã thông báo là cho cậu đi công tác rồi, hơn nữa, trong công ty này, ngoài Tu Viễn ra còn ai có quyền cao hơn tôi ?”

Bà mối họ Lục lạm dụng chức quyền, lấy việc tư làm việc công, thành công rồi ~
 
Last edited:
Status
Not open for further replies.