[Truyện sưu] Nhật ký báo thù của nữ phụ - Ngã Ái Tiểu Mễ Giáp

Status
Not open for further replies.

Wee

Thành viên mới
#1


Tên truyện: Nhật ký báo thù của nữ phụ

Tác giả: Ngã Ái Tiểu Mễ Giáp

Thể loại: Hiện đại, trọng sinh, sủng,...

Số chương: 63 chương

Nguồn: Goctruyen.com

Người sưu tầm: @Wee


Văn án:
Yêu nhau 7 năm, chung quy cũng không thể bách niên giai lão, bên nhau trọn đời. Bảy năm, cuối cùng cũng không thể tái hợp.

Tình yêu của hắn chỉ dành cho người được cho là thanh cao, thuần khiết đó. Cô nỗ lực níu kéo, nhưng cũng chẳng thay đổi được điều gì. Cô nghĩ mọi cách hại nữ chính, chỉ mong phá hư được tình yêu của bọn họ khiến cô trở thành nữ phụ ác độc.

Vì tình yêu chân chính của hắn, hắn không để ý đến tình nghĩa nhiều năm giữa hai người, hãm hại cô khiến cô phải ngồi tù. Cuối cùng mới biết, người quan tâm cô nhất vẫn luôn ở bên cô bao năm qua mà cô không hề để ý đến.

Dục hoả trùng sinh, cô phải bù đắp lại tiếc nuối của đời trước, trả thù những người đã thương tổn cô.

***


Link thảo luận:
Phòng tổ chức dịch vụ hút cỏ
 
Last edited:

Wee

Thành viên mới
#2
Chương 1

Trong nhà giam nữ.

Một người đàn ông bước chân trầm ổn, vững trãi đi đến nơi này. Hắn mặc một bộ âu phục nhãn hiệu nổi tiếng Dior, càng làm tôn lên dáng người thon dài, cao ngất của hắn, hắn đeo một cặp kính râm màu đen. Khuôn mặt hắn tuấn lãng yêu mị, nhưng thần sắc vô cùng lạnh lùng.

Hắn ngồi xuống, chờ người đi ra.

Một lát sau, nữ cảnh sát dẫn một cô gái mặc quần áo tù nhân đi tới. Cô gái nhìn thấy người đàn ông này, đáy mắt có khiếp sợ, căm hận, thần sắc trở nên dị thường, nhưng rất nhanh, cô gái đã lấy lại bình tĩnh, đáy mắt khôi phục thanh tĩnh, không có 1 tia dao động.

"Cô có khỏe không?" Tiếng nói trầm thấp mang ý quan tâm truyền tới tai cô gái qua điện thoại.

Cho dù ở đây không có gương, nhưng cô cũng biết, giờ phút này, chắc chắn sắc mặt cô vô cùng tiều tụy, tóc tai tán loạn, nhìn không có một chút tinh thần nào, làm sao có thể nói là khỏe được? Huống hồ, trong nhà giam, tù nhân như cô làm sao có được đãi ngộ tốt như khi ở bên ngoài? Ngược lại, hắn một thân hăng hái, phấn chấn; cho dù hắn che giấu rất tốt, nhưng cô cũng biết, tâm tình của hắn chắc chắn vô cùng thư sướng, ôm được mỹ nhân về nhà, hắn chuẩn bị tổ chức hôn lễ vô cùng long trọng, rực rỡ; vợ sắp cưới lại đang mang thai, có thể nói là song hỷ lâm môn.

Miệng nở nụ cười yếu ớt: "Nhờ phúc của anh, tôi tốt lắm."

Người đàn ông kia nói: "Nghe cô nói như vậy, tôi cùng Phương Phương cũng an tâm rồi."

Đúng vậy, bọn họ phải an tâm rồi, nhìn cô bây giờ như thế này, làm sao còn có thể phá hư tình cảm của bọn họ?

"Lúc nào kết hôn, chớ quên mời tôi uống một ly rượu mừng." Tâm sớm đã chết lặng, cho dù hắn nhắc tới Cố Phương Phương, muốn kích thích cô, cô cũng không còn tức giận.

Hắn sửng sốt, không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy, gật đầu: "Nhất định."

"Tốt, hôm nay anh đến thăm tôi có chuyện gì sao?" Khẩu khí* của cô có chút không kiên nhẫn.

*khí phách, thái độ của một người toát ra thông qua lời nói.

Hắn cười nói: "Đương nhiên là đến thăm cố nhân, sắp tới còn là người thân, nhân tiện mang vài thứ cho cô."

Nói lời cảm tạ, cô lại hỏi: "Còn có chuyện gì sao?"

"Nghe khẩu khí của cô, dường như là hy vọng tôi nhanh biến đi?" Hắn tự nhiên biết điều này, nhưng giả ngu hỏi. "Cô chán ghét tôi như vậy?"

"Tôi không chán ghét anh, lại càng không hận anh."Ngữ khí của cô toát ra như không chút nào để ý. "Chân thành mong ước anh cùng em họ tôi trăm năm hảo hợp, bạch đầu giai lão."

"Cám ơn."

Hắn vốn định chọc tức cô một phen, nhưng không thể tưởng tượng được cô lại bình tĩnh như vậy, thần sắc chẳng hề để ý, điều này làm cho hắn cảm thấy có chút thất bại.

Ở chung lâu như vậy, người đàn ông này, cô đã sớm hiểu rõ, hắn lòng dạ hẹp hòi, sao cô lại không biết? Nhìn trên mặt hắn hiện lên biểu tình có chút thất bại, cô thấy cao hứng vô cùng.

"Đúng rồi, còn hai tháng nữa Phương Phương sẽ sinh, cũng không thể sinh hoạt vợ chồng, anh giải quyết như thế nào?" Cô bỗng nhiên khó hiểu hỏi.

"Cô còn không biết sao?" Hắn nhíu mày."Biết rõ còn cố hỏi."

"Nga, tôi quên mất, thiếu gì đàn bà vây quanh anh đâu nhỉ." Cô nghiêm túc nói: "Anh như vậy, nếu Phương Phương đang dưỡng thai mà biết sẽ như thế nào?"

"Vợ mang thai, đàn ông bên ngoài tìm đàn bà giải quyết, vô cùng bình thường." Hắn nhún nhún vai, nói ra những lời kinh hãi với vẻ đương nhiên. Hắn luôn luôn trọng dục, không nhịn được phải tìm người giải quyết, cũng là chuyện thường tình.

Trước kia cô vẫn luôn sống trong mộng do chính mình tạo dệt, sau khi vào tù, cô thanh tỉnh, đối với người đàn ông trước mắt cô hoàn toàn tuyệt vọng, hết hy vọng, nghe hắn nói như vậy, cô tin rằng, cuộc sống của hắn và em họ cô sau này sẽ vô cùng phấn khích.

"Ừ, cũng đúng." Cô gật gật đầu. "Chỉ cần không cho cô ấy biết là được."

"Cho dù biết thì thế nào, tôi cũng sẽ dễ dàng dỗ được cô ấy." Hắn cười nói.

"Hóa ra đây là tình yêu của anh dành cho Phương Phương." Cô khẽ cười nói.

"Tình yêu của tôi ra sao, không cần cô đến nghi ngờ." Hắn nghiêm mặt nói: "Nhưng còn cô ở nhà giam, phải biết chiếu cố chính mình."

"Anh còn có thể quan tâm tôi?"

Hắn khinh thường nói, trong mắt tràn đầy chán ghét: "Bớt tự mình đa tình đi, nếu cô không phải là chị họ của Phương Phương, tôi cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn người như cô một cái."

"Đúng vậy, tôi đương nhiên không thể bằng cô ấy rồi, ôn nhu thiện lương." Cô tự giễu cười. "Bất quá, chúng ta ở chung bảy năm, một chút tình cảm cũng không có sao?"

"Không có." Hắn trả lời sạch sẽ lưu loát. "Tôi không rảnh, không cần phải nghĩ những chuyện vô bổ đã qua."

Quả thế, vừa rồi chỉ là cô lắm miệng hỏi thêm một câu, nhưng, cô tin rằng, hiện tại hắn luôn miệng nói yêu Phương Phương, nhưng chắc không đến vài năm, Phương Phương cũng sẽ gặp kết cục giống cô.

"Nhìn anh cũng nhìn rồi, đã không còn sớm, anh sớm trở về với Phương Phương đi." Hiện tại cô lười phải nhìn hắn, người đàn ông này, cô chỉ cảm thấy ghê tởm, cho dù khuôn mặt hắn đẹp đến yêu nghiệt, dáng người vô cùng chuẩn, đối với cô hắn cũng không lên được mặt bàn.

Cô ăn một lần đau khổ, cũng đã trưởng thành rồi.

Trước kia, có người nói, trải qua vấp ngã con người ta sẽ lột xác trưởng thành, hiện tại cô đã thấm thía điều này.

"Được, cô bảo trọng." Hắn đối với cô cũng thật sâu chán ghét, năm đó, đã cùng cô nói rõ , còn cố tình không ngớt dây dưa làm phiền hắn, thậm chí còn ác ý muốn phá hư tình yêu của hắn cùng Phương Phương, làm sao hắn có thể tha thứ cho người đàn bà ác độc như vậy?

"Ừ, thuận buồm xuôi gió." Nói xong đã mất tích không còn thấy bóng dáng.

Trở lại phòng giam của mình, cô nhắm mắt lại, nhớ lại những ngày đã qua, có hạnh phúc ngọt ngào, cũng có thống khổ, nhưng tất cả, đều đã biến mất theo thời gian.

Mấy ngày sau, lại có người đến thăm cô.

Khi nhìn thấy người bên kia tấm thủy tinh, Liễu Dật nhẹ nhàng hô lên, đáy mắt có một mảnh tình ý mà Liễu Nguyệt Ly nhìn không hiểu: "Chị Nguyệt Ly."

Liễu Nguyệt Ly nhìn em trai thành thục ổn trọng trước mắt, nức nở nói: "Em trai, ba mẹ có khỏe không?"

Suy nghĩ một chút, Liễu Dật nói: "Ba mẹ vẫn tốt, thân thể vẫn cường tráng."

"Vậy Hạ Thần đồng ý cho ba mẹ mượn tiền sao?" Liễu Nguyệt Ly kích động hỏi. Lúc trước, cô đi cầu xin hắn, hắn nói hắn sẽ lo chuyện này, hiện tại đã trôi qua lâu như vậy, không biết tình huống thế nào.

"Chị, chị yên tâm, ba đã có biện pháp." Liễu Dật an ủi nói: "Quan trọng nhất là chị đó, chị phải sống tốt, điều ba mẹ lo lắng nhất là chị."

"Nhưng số tiền đó không phải là con số nhỏ." Lúc trước, nếu không cùng đường, cô tuyệt đối sẽ không cầu xin người đàn ông kia, thân thích bằng hữu đã biết, còn không thể giúp đỡ nữa là? "Em gạt chị, baba căn bản không có biện pháp."

Cô rống lên một câu.

Liễu Dật trầm mặc một lát, gật gật đầu. Cô ấy trí tuệ như thế, nhưng lại bị người đàn ông kia đùa bỡn trong tay. Tình cảm che mờ mắt hai mắt, làm cho cô ấy quên hết mọi chuyện.

"Thực xin lỗi." Nước mắt cuối cùng nhịn không được chảy xuống, cô khóc thảm thiết: "Chị thực xin lỗi ba mẹ."

"Chị, chuyện này không phải là do chị sai." Liễu Dật ôn nhu nói: "Ba mẹ không hề trách chị."

"Nhưng chị tự trách chính mình, em trai, về sau em phải chăm sóc ba mẹ thật tốt." Liễu Nguyệt Ly thấp giọng nói: "Chị không còn mặt mũi nào gặp lại hai người."

"Chị, chị không nên suy nghĩ bậy bạ, ba mẹ thật sự không trách chị." Liễu Dật nói nghiêm túc. "Chị phải sống tốt, nếu chị cảm thấy có lỗi với ba mẹ, phải càng thêm bảo trọng sức khỏe, chờ sau khi ra tù, lúc đó hãy hiếu kính ba mẹ thật tốt."

Liễu Nguyệt Ly nghe xong những lời này của em trai, gật gật đầu: "Chị sẽ." Em trai cô nói đúng, cô không thể làm cho chính mình đau khổ suy sụp được.

"Nguyệt Ly, em chờ chị." Liễu Dật bình tĩnh nhìn Liễu Nguyệt Ly, thần sắc kiên định, trịnh trọng nói.

"Em là người đàn ông tốt, tương lai sẽ có một cô gái đáng giá được em yêu, chị không đáng. Chiếu cố tốt ba mẹ, chị phải đi rồi." Nói xong, xoay người rời đi. Thể xác và tinh thần sớm đã bị tàn phá không chịu nổi, không còn sức lực đi yêu, Liễu Dật là người đàn ông tốt đẹp như vậy, đáng giá có được người con gái tốt hơn cô nhiều.

Nhìn bóng dáng Liễu Nguyệt Ly đi xa, Liễu Dật càng thêm kiên định với tín niệm của chính mình.

Tới mùa hè, trời nắng gay gắt, không khí khô nóng vô cùng, lao động một ngày trở về, ăn cơm xong, mọi người đều nằm ở trên giường nghỉ ngơi.

Đến rạng sáng, sương khói nồng đậm khiến mọi người trong nhà tù phải tỉnh dậy, nhìn đến bên ngoài lửa bốc đầy trời, mọi người hô to cứu hoả, rầm rập thanh âm gõ cửa phòng vang lên.

Bởi vì nhà tù cũng không có thiết bị phòng cháy đầy đủ, thình lình xảy ra cháy lớn làm người ta trở tay không kịp, nữ cảnh sát chỉ huy nhân viên cứu hoả, nhanh chóng dập lửa, nhưng dù sao thiết bị không đầy đủ, căn bản không có hiệu quả lớn.

Ngọn lửa nhanh chóng lan tràn, cháy tới chỗ phòng giam của Liễu Nguyệt Ly, tất cả mọi người tề tập ở cửa phòng giam hò hét, hy vọng có cảnh quan mở cửa, lúc này, hầu hết mọi người đi cứu hỏa, căn bản không có ai rảnh bận tâm.

Cho dù thét đến khàn khàn cổ họng, như trước vẫn không có người đến.

Tại thời điểm mọi người tuyệt vọng, bọn họ thấy nhân viên cứu hỏa chạy đến, nhìn thấy tình huống này, lập tức có người đi gọi nhân viên trông coi mở cửa, để mọi người rời xa đám cháy.

Liễu Nguyệt Ly thừa dịp cục diện đang hỗn loạn vì đám cháy lớn, lặng lẽ rời đi, đi ra ngoài.

Đối với tình hình trông coi trong nhà giam, Liễu Nguyệt Ly cũng không quen thuộc, chỉ dựa theo trực giác đi về phía trước.

Đây là một cơ hội, cô phải gặp lại ba mẹ một lần. Lúc em trai cô đến, y theo tình yêu thương ba mẹ dành cho cô, làm sao hai người có thể không đến? Rõ ràng là đã xảy ra chuyện, không muốn để cô lo lắng.

Phía sau một mảnh biển lửa, cô bất chấp tất cả, chỉ muốn gặp ba mẹ một lần. Chỉ có duy nhất tín niệm đó trong đầu, cô thật cẩn thận né tránh tuần tra bảo vệ, đến khi thấy cửa nhà giam, cô thoáng nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Cô tránh trong một góc âm u, chăm chú nhìn tình huống bên ngoài.

Giờ phút này, đại bộ phận mọi người đi cứu hỏa, chỉ có một người canh giữ. Cô suy tư một lát, đã có mưu kế.

Cô chạy tới, thở hồng hộc nói với người bảo vệ: "Cứu mạng —— "

Người bảo vệ mặt không chút thay đổi nói: "Chuyện gì?"

"Có một người ở cùng phòng tôi bị bỏng , xin anh cho phép tôi gọi điện thoại kêu xe cứu thương."

Liễu Nguyệt Ly điềm đạm đáng yêu nói.

"Được, cô đi theo tôi."

Liễu Nguyệt Ly đi theo sau người bảo vệ, thời điểm đi tới cửa, cầm lấy băng ghế, lấy hết sức lực từ khi bú sữa mẹ đến nay đập cái ghế vào ót của hắn.

Sau đó, Liễu Nguyệt Ly vội vàng chạy ra bên ngoài.

Chạy đi ra, Liễu Nguyệt Ly cũng không biết rõ phương hướng, chỉ bằng một cỗ tín niệm, ra sức chạy về phía trước.

Chuyện thứ nhất cô phải làm là thay bộ quần áo tù nhân này ra, nhưng nhà giam ở vùng ngoại thành, không có một bóng người, cho dù có, cô cũng không thể hỏi mượn quần áo người ta.

Chạy không biết bao lâu, theo ngọn đèn đường rốt cục cô cũng nhìn thấy một nhà, quần áo phơi ở sân phía sau nhà, cô dùng sào trúc móc lấy một bộ quần áo, cũng chẳng quản quần áo có ẩm ướt hay không, nhanh nhẹn thay.

Lại chạy một giờ, Liễu Nguyệt Ly đã thở không ra hơi, ngồi ở ven đường nghỉ ngơi.

Cô không dám nghỉ ngơi lâu lắm, tiếp tục chạy về phía trước.

Rốt cục ở thời điểm hừng đông, cô đến nội thành, vận khí của cô vô cùng tốt, đến thành phố cô biết.

Cô vẫn chạy như trước, bởi vì cô rất nóng vội, khẩn cấp muốn đến gặp ba mẹ.

Nhưng ở một ngã tư đường, 2 làn đường đều đang có đèn đỏ, một người lái xe bởi vì mệt nhọc không nhìn thấy, hơn nữa buổi sáng cũng rất ít xe, hắn cũng không có chú ý.

Đến khi một người tự nhiên chạy ra giữa đường, hắn muốn phanh xe cũng không phanh kịp.

Bi kịch đã xảy ra.

Liễu Nguyệt Ly nằm trong vũng máu, miệng lẩm bẩm những câu sám hối với ba mẹ.

Ba mẹ, nếu có kiếp sau, con vẫn nguyện ý làm con gái của ba mẹ.
 

Wee

Thành viên mới
#3
Chương 2

Liễu Nguyệt Ly nghĩ rằng cô đã chết, đến khi cô mở to mắt, nhìn cảnh vật trước mắt, sao lại quen thuộc như vậy, đây là phòng ngủ của cô.

Tại sao có thể như vậy?

Tầm mắt vừa chuyển, nhìn cánh tay trái của mình đang cắm ống truyền nước, cô bị làm sao vậy?

Nhìn thấy di động trên bàn, cô cố sức vươn tay ra cầm lấy, nhưng khi nhìn thấy thời gian trên màn hình, cô chấn kinh rồi, hiện tại là tháng 10 năm 2005, cũng chính là bảy năm trước, năm cô 20 tuổi, mới cùng Hạ Thần quen biết được nửa tháng, may mắn tất cả mọi chuyện còn kịp thay đổi.

Cô trọng sinh sống lại vào thời điểm 7 năm trước.

Trước kia, tình huống trọng sinh này cô đã đọc được trên tiểu thuyết, không ngờ rằng, chuyện này lại xảy ra ở trên người cô.

Cô phải quý trọng cơ hội ông trời cho lần này, cùng ba mẹ hưởng thụ cuộc sống vui vẻ khoái hoạt, còn phải trả thù tên cặn bã Hạ Thần.

Cô vĩnh viễn không bao giờ quên những sỉ nhục cùng thương tổn mà hắn đã gây ra cho cô.

Bất quá, hiện tại dường như cô đang bị bệnh, cẩn thận hồi tưởng một chút, thời điểm cô 20 tuổi xác thực bị bệnh, là phát sốt, ba mẹ biết cô không thích bệnh viện, nên mời bác sĩ riêng về nhà khám bệnh cho cô.

Kiếp trước, cô chỉ biết hưởng thụ sự sủng ái của ba mẹ, chưa bao giờ nghĩ tới san sẻ âu lo giúp ba mẹ, cho đến khi ngồi tù, cô mới hiểu rõ mọi việc. Trên thế giới này, chỉ có ba mẹ làm mọi việc cho con cái không oán, không hối hận, không cầu hồi báo, chỉ hy vọng con cái sống tốt, nhưng cô lại sa vào tình yêu mù quáng, không nghe lời ba mẹ, khư khư cố chấp bỏ đi sống cùng hoa hoa công tử Hạ Thần. Chung quy, rơi vào kết cục thảm bại như vậy cũng là do cô, kiếp này, cô phải chăm sóc thật tốt ba mẹ, hiếu kính hai người, để hai người yên tâm an hưởng lúc tuổi già.

"Nguyệt Ly, con tỉnh?" Dì Trương bảo mẫu nhẹ nhàng đi tới, thấy cô mở to mắt, nhẹ giọng hỏi.

"Dạ." Liễu Nguyệt Ly gật gật đầu. "Dì Trương, con muốn uống nước."

"Ừ, để dì lấy cho con một ly nước."

Dì Trương rót một ly nước còn hơi nóng đưa cho cô, dặn dò nói: "Có chút nóng, chậm rãi uống."

"Cám ơn dì Trương." Liễu Nguyệt Ly tiếp nhận, nói cảm tạ.

Nghe vậy, dì Trương ngây ngẩn cả người, bà đã làm bảo mẫu trong nhà này từ nhỏ, tiểu thư được coi như ngọc minh châu trong lòng ba mẹ, vô cùng sủng ái, nhưng cũng vì vậy mà dưỡng thành tính tình kiêu ngạo, xảo quyệt, không coi ai ra gì, đối với người làm, chưa bao giờ biết nói lời cảm ơn, lần đầu nghe tiểu thư nói như vậy, trong lòng bà được an ủi, giống như khi tiểu thư còn nhỏ.

Dì Trương hiền lành nói: "Đây là chức trách của dì, con không cần nói lời cảm tạ."

Phản ứng của dì Trương, cô tự nhiên xem ở đáy mắt, trước kia thật sự là cô rất kiêu ngạo, xem nhẹ sự thương yêu, che chở của người nhà và bạn bè đối với cô, bây giờ cô nhất định sẽ không giẫm lên vết xe đổ, cô muốn bù đắp thật tốt cho người thân trong gia đình.

"Tiểu thư nằm xuống nghỉ ngơi đi, dì sẽ không quấy rầy con ."

"Vâng."

Bỏ xuống tất cả suy nghĩ rối rắm trong đầu, hiện tại tất cả mọi việc đều tốt đẹp, tâm trạng vui mừng, cô dần dần đi vào giấc ngủ.

Chạng vạng, Liễu Nguyệt Ly tỉnh lại, phát hiện di động có mười mấy cuộc gọi nhỡ, đều là Hạ Thần gọi tới. Nếu là trước kia, khẳng định rằng cô sẽ cảm động sự quan tâm ân cần của hắn, hiện tại thấy rõ mọi việc, trong lòng cô sớm đã không còn chút dao động nào, chỉ cảm thấy chán ghét.

Cô gửi tin nhắn cho hắn: Chúng ta chia tay đi.

Giây lát sau, chuông điện thoại reo vang , suy nghĩ một chút, cô nghe máy, sớm hay muộn cũng phải nói rõ ràng với hắn.

"Alo."

"Nguyệt Ly, sao tự nhiên em lại nói chia tay?" Tiếng nói hướm hơi thở lưu manh của chàng trai truyền đến, ngay sau đó, đã là vẻ mặt ủy khuất. "Chẳng lẽ, em còn chưa tin là anh thật lòng với em sao?"

Tin anh cái quỷ gì, Liễu Nguyệt Ly trong lòng rít gào, giọng điệu cũng là bình thản : "Tôi cảm thấy chúng ta không thích hợp."

"Em chưa cùng anh tiếp xúc nhiều, sao em biết là không thích hợp?"

Tên cặn bã này vẫn cứ nói lảm nhảm, hỏi nhiều lại dứt không được, trước kia cô yêu hắn, nghe hắn nói cảm thấy rất êm tai, hiện tại là vô tận chán ghét. "Tôi đang bị sốt, không rảnh cùng anh nhiều lời, đến lúc khỏe lại, tôi trở lại trường học rồi nói sau."

"Cái gì, em bị ốm?" Hạ Thần phản ứng rất lớn. "Anh lập tức đến nhà em xem em thế nào."

"Không cần, tôi cần nghỉ ngơi." Liễu Nguyệt Ly giọng điệu lộ ra không kiên nhẫn. "Tôi cúp máy đây."

Hạ Thần vẫn còn muốn nói tiếp, nhưng chỉ nghe được thanh âm tút tút vang lên, gọi lại lần nữa, trả lời hắn là tiếng nói của nhân viên tổng đài báo điện thoại đã tắt máy.

Thở dài, lại mở điện thoại ra gọi: "Giúp tôi đưa chín mươi chín đóa hoa hồng đến nhà XX phố XX, gửi tặng Liễu Nguyệt Ly tiểu thư."

"Vâng, thưa Hạ tiên sinh."

Cô gái nhỏ bị bệnh, phát ra tiểu tính tình cũng là bình thường, hắn muốn dỗ cho cô hết giận.

Liễu Dật biết Liễu Nguyệt Ly phát sốt, không thèm ăn gì, nên xuống bếp nấu riêng một bát cháo băm thịt cho cô.

Dì Trương nhìn hắn bận rộn, cười nói: "Tiểu thư có vị hôn phu như thiếu gia, là phúc khí của cô ấy."

Dù sao vẫn là thiếu niên 18 tuổi, nghe dì Trương nói như vậy, mặt liền đỏ lên, "Dì đừng nói đùa."

"Đúng rồi, thiếu gia, hôm nay tiểu thư nói cảm ơn tôi." Dì Trương hưng phấn nói: "Như lúc tiểu thư còn nhỏ."

"Phải không?" Lấy sự hiểu biết của hắn đối với cô, trừ phi đổi tính, nếu không, cô kiêu ngạo như khổng tước, đối với người làm có bao giờ mở miệng nói lời cảm ơn, thậm chí đối với ba mẹ cô cũng cực kỳ ít nói ra những lời như vậy.

"Đúng vậy, sau khi tiểu thư tỉnh lại, giống như có điểm thay đổi." Dì Trương gật đầu khẳng định nói.

"Ừm, con đã biết, con đưa cháo cho chị ấy ăn." Liễu Dật thấy cháo đã nhừ, bước chân nhẹ nhàng mang lên lầu.

Gõ gõ cửa, thấp giọng nói: "Chị, em nấu cháo mang lên cho chị đây."

"Ừ, vào đi."

Liễu Dật bưng cháo, ngồi vào bên giường cô, hỏi: "Chị, cháo vừa nấu xong vẫn còn nóng, để em đút cho chị."

Liễu Nguyệt Ly nhìn Liễu Dật càng lớn thân hình càng cao ngất, mặt mũi tuấn lãng, cười nói: "Tốt."

Liễu Dật múc muỗng đầu tiên, dùng môi thổi thổi cho bớt nóng, đưa đến bên miệng cô: "Nếu vẫn nóng, phải nói cho em."

"Ừm." Liễu Nguyệt Ly cười gật gật đầu, từ từ ăn.

"Ăn rất ngon." Liễu Nguyệt Ly không chút khách khí khen, miệng nở rộ một nụ cười tươi như hoa. "Chị còn muốn."

"Tốt." Vừa rồi dì Trương nói Nguyệt Ly thay đổi, hắn còn không tin tưởng lắm, hiện tại nghe cô nói, nhìn thấy biểu tình cô như vậy, hắn tin. Hắn đút cho cô ăn là chuyện thường, nhưng cô rất ít nói chuyện, đối với trù nghệ của hắn, cô chỉ biết soi mói, nếu vừa lòng, cô cũng không nói lời nào.

Giờ phút này, hắn thật cao hứng, bởi vì một câu ca ngợi đơn giản của cô. Ngày đầu tiên hắn tiến vào nhà này hắn đã muốn chăm sóc cho cô, lần đầu tiên nhìn thấy cô, hắn đã đánh mất trái tim mình cho cô rồi, nhưng cô rất kiêu ngạo, đối với hắn, lúc mới đầu cô khinh bỉ chán ghét. Theo tuổi lớn lên, cô đã biết đến mặt tốt của hắn, cô mới thật lòng xem hắn là em trai.

Dù cho điều này cũng không phải là điều hắn muốn, nhưng so với bị cô chán ghét dẫu sao vẫn tốt hơn nhiều.

Trong chốc lát, bát đã muốn thấy đáy, Liễu Dật ôn nhu hỏi: "Chị, còn muốn ăn nữa sao?"

"Ừm, chị còn muốn ăn." Đối với việc hiện tại có thể lại được ăn đồ ăn do hắn tự mình nấu cho cô, đối với người đã chết một lần như cô mà nói, là vô cùng trân quý. Trước kia, cô không biết quý trọng hắn, lần này được trọng sinh, cô sẽ dựa theo ý muốn của cha mẹ, cùng hắn kết hôn, người một nhà vui vui vẻ vẻ sống cùng nhau

 

Wee

Thành viên mới
#4
Chương 3

"Chị chờ một lát, để em đi lấy.” Tâm trạng vui mừng phấn khởi, Liễu Dật xuống lầu lấy cháo cho Liễu Nguyệt Ly ăn.

Một bát cháo đơn giản, có thể nhìn thấy cô nở nụ cười tươi tắn, trong lòng hắn vui sướng không nói lên lời. Dì Trương nhìn thấy vẻ mặt hắn lúc này, cũng nhịn không được tò mò hỏi hai câu.

Trả lời qua loa vài câu, Liễu Dật liền bước nhanh lên phòng Liễu Nguyệt Ly.

Liễu Nguyệt Ly hưởng thụ sự chiếu cố cẩn thận của Liễu Dật, trong lòng ấm áp.

Ăn no, Liễu Nguyệt Ly đột nhiên nghĩ đến hiện tại Liễu Dật đang ôn thi, hắn hiện tại đang học cấp ba, sang năm sẽ thi đại học, chương trình học là không thể trễ nải.

"Em trai, mau trở về phòng học bài."

Đôi mắt đen bóng sáng trong như ngọc của Liễu Dật không giấu nổi niềm vui sướng: "Vâng, chị hãy nghỉ ngơi cho khỏe."

Nhìn những biến hóa trên khuôn mặt Liễu Dật, cô tự nhiên thấu hiểu hết, hắn đối với cô rất tốt, có lẽ để cho cô hình thành thói quen được hắn chăm sóc, nghĩ đến những việc này đều là việc hắn nên làm. Hơn nữa, chính cô cũng trầm mê lưu luyến trong sự ôn nhu chăm sóc của hắn, nhưng cô lại đối xử với hắn hời hợt, không quan tâm, là cô không tốt. Cho dù vậy thì bây giờ cô cũng không thể lập tức tỏ ra quan tâm, chỉ có thể tiến hành tẩm ngấm từ từ, cô sợ sẽ hù dọa hắn mất, dù sao lập tức chuyển biến quá lớn, sẽ làm cho người ta nghi ngờ.

Thật sự là hắn cam tâm tình nguyện được chiếu cố, chăm sóc cho cô. Nguyên nhân thầm kín nhất, là hắn yêu cô. Liễu Dật, kiếp này, chúng ta nhất định có thể hạnh phúc cùng một chỗ. Xác định tốt phương hướng trong tương lai, tâm tình cô cũng an ổn hơn rất nhiều.

Dì Trương bỗng nhiên gõ cửa, làm cho cô thu hồi suy nghĩ. "Dì Trương, vào đi."

Dì Trương cười đi đến. "Tiểu thư, cửa hàng bán hoa có người đưa tới chín mươi chín đóa hoa hồng, gửi tặng cho tiểu thư.”

Liễu Nguyệt Ly không hề nghĩ ngợi, liền kiên quyết nói: "Giúp ta trả lại." Không cần phải nói cũng biết là Hạ Thần đưa tới, đối với tất cả những gì của hắn, cô hận không thể tránh thật xa, làm sao lại dám nhận. Kiếp trước, cô rất ngốc, tin vào lời thề thốt của hắn, tưởng rằng hắn thật tình, tất cả những điều cô làm chung quy cũng chỉ là công dã tràng.

Dì Trương có chút khó xử: "Nói thế nào cũng là một mảnh tâm ý của người ta."

"Con không cần, dì cứ trả lại đi." Cô nói to hơn, tiếng nói mang theo vài phần lãnh ý hơn so với hồi nãy. Dì Trương thở dài, xuống lầu nói với người vừa giao hoa.

Làm nhân viên cửa hàng bán hoa, đi giao hoa lại bị khách trả lại, lát nữa chắc chắn sẽ bị khiển trách, huống hồ, những lần giao hoa trước kia, khách hàng đều nhận, lần này như thế nào lại không nhận đây? Tuy rằng buồn bực, nhưng hắn vẫn phải cực lực khẩn cầu: "Dì này, bà hãy nói giúp tôi một tiếng với Liễu Nguyệt Ly tiểu thư."

"Tiểu thư nhà tôi nói không muốn là không muốn." Dì Trương nói xong, trực tiếp đuổi người ra ngoài.

Nhân viên cửa hàng bán hoa bất đắc dĩ, đành phải gọi điện thoại cho Hạ Thần: "Hạ thiếu gia, Liễu tiểu thư không nhận hoa ngài tặng, phải làm sao bây giờ?"

Hạ Thần đang tán tỉnh với một mỹ nhân nóng bỏng, bị điện thoại gọi đến quấy rầy, lập tức nổi bão, trực tiếp trút lên người tên nhân viên cửa hàng bán hoa, tên nhân viên tuy rằng ủy khuất, nhưng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, người ta là nhân vật tai to mặt lớn, hắn đắc tội không nổi.

"Mặc kệ thế nào, đều phải đem hoa gửi tặng cho cô ấy, nếu không, tôi sẽ thay đổi cửa hàng khác." Hạ Thần trực tiếp nói ngắn gọn. Việc nhỏ thế này, còn phải gọi điện làm phiền hắn, thật sự là phế vật.

Phát tiết xong, Hạ Thần vẻ mặt ôn hoà tiếp tục cùng mỹ nhân tâm tình.

Tên nhân viên phát điên, đầu bốc khói, mặt mũi xám xịt quay trở lại.

Dì Trương đứng ở cửa nhìn thấy tên nhân viên cửa hàng bán hoa vừa đi đã quay trở lại, lần này dì Trương không mở cửa cho hắn đi vào, trước hết bà phải lên hỏi tiểu thư một lần nữa, nhưng phỏng chừng đáp án vẫn giống lúc trước, dù sao tiểu thư nói một là một, sẽ không dễ dàng thay đổi điều gì bao giờ .

Nghe xong lời dì Trương nói, Liễu Nguyệt Ly trực tiếp hạ lệnh, về sau bất kể vật gì nếu là do Hạ Thần đưa tới, đều không được nhận, lập tức trả lại. Dì Trương trong lòng buồn bực, mấy ngày trước vẫn tốt, sao tự nhiên lại biến thành như vậy? Có phải hai người gây xích mích cãi nhau? Dù có ngàn vạn nghi hoặc, bà vẫn giữ ở trong lòng, y tiểu thư chỉ thị, đối với nhân viên cửa hàng bán hoa cũng cứng rắn, nghiêm mặt đuổi khách.

Đáng thương tên nhân viên cửa hàng bán hoa, bị hai bên khách hàng mắng, trở lại cửa hàng, chắc chắn hắn sẽ bị khiển trách nặng.

Thời điểm Liễu Dật đang học bài, nghe được động tĩnh dưới lầu, đem tất cả mọi chuyện xảy ra xem ở trong mắt, nhìn Nguyệt Ly đem hoa bạn trai gửi trả lại, trong lòng hắn chỉ cảm thấy ngọt ngào giống như được ăn mật, như vậy có phải hắn sẽ có được cơ hội hay không?

Cho dù ba mẹ an bài hôn sự cho hai người bọn họ, nhưng là y theo sự yêu thương của ba mẹ dành cho Nguyệt Ly, khẳng định là sẽ tôn trọng quyết định của Nguyệt Ly, chắc chắn sẽ không ép buộc cô, chỉ khi nào hắn giành được tình yêu của cô, hắn mới có thể làm người bạn đời vĩnh viễn ở bên cạnh cô.

Nhưng hiện tại hắn mới học cấp 3, một đống bài tập rồi việc học còn không xong, Nguyệt Ly có bạn trai, hắn không trách cô, cô không thương hắn cũng không sao, hắn tin tưởng, tương lai có một ngày, cô sẽ yêu hắn. Hiện tại chỉ hy vọng rằng, hắn có thể nhanh chóng thi đại học xong, như vậy hắn mới có thể hoàn toàn tự do theo đuổi cô theo đúng ý nguyện.

Tâm tình sang sảng, học bài tự nhiên là đạt được hiệu quả cao.

7 giờ tối, bà Liễu đã trở lại, chuyện thứ nhất chính là hỏi thăm bệnh tình của con gái yêu.

Dì Trương nói rõ từng chi tiết mà bà biết.

Bà Liễu gật gật đầu, liền lên lầu nhìn Liễu Nguyệt Ly.

Bước chân của bà rất nhẹ, sợ quấy rầy đến con gái yêu.

Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, thấy con gái đã khôi phục, hai má hồng nhuận, cái trán cũng không còn nóng, tâm trạng bà cũng thả lỏng xuống, buổi tối cũng có thể ngủ ngon không cần lo lắng nhiều nữa.

Vuốt ve hai má của con gái, động tác của bà thực ôn nhu, rất nhẹ, một lần lại một lần, dường như vĩnh viễn sờ không đủ.

Bà cùng chồng bà lúc còn trẻ cùng nhau tập trung xây dựng sự nghiệp, hơn ba mươi tuổi mới sinh con, đối với con gái yêu, hai vợ chồng bà tự nhiên sủng con gái lên tận trời.

Đây là lễ vật tốt nhất mà ông trời ban cho bọn họ.

Tuy rằng không có con trai, nhưng bà nhận nuôi đứa bé Liễu Dật từ nhỏ, để hắn làm bạn bên cạnh con gái bà, mưa dầm thấm lâu, để hai đứa bồi dưỡng tình cảm dần dần. Nhưng hiện tại sự tình vượt qua dự đoán của bà, con gái thích người khác, tuy rằng ngoài miệng không nói phản đối, nhưng thật sự bà không hài lòng đối với chàng trai được con bé coi trọng, chàng trai kia bộ dạng nhìn rất tốt, nhưng không đáng tin, một bộ dáng hoa hoa công tử, bà phái người đi điều tra, kết quả cũng thật đúng như bà suy nghĩ. Con gái yêu của bà tốt như vậy, làm sao bà có thể chấp nhận cho con bé có quan hệ với người như thế?

Con gái kế thừa tính tình bướng bỉnh của ba, một khi xem trọng điều gì, cũng không dễ dàng dứt ra, bà phải khuyên giải con bé như thế nào đây, mà phải làm cho con chịu ít tổn thương nhất?

Việc này, phải giải quyết nhanh chóng, dứt khoát, một khi càng lún càng sâu, càng không thể vãn hồi, phải nói như thế nào với con gái, khiến con hiểu rõ được mọi chuyện đây?

Bà rút tay về, đưa tay nhu nhu mi tâm.

Bất quá, hôm nay dì Trương nói, con bé cự tuyệt hoa hồng chàng trai kia gửi tặng, có phải ý nghĩa rằng hai đứa đang cãi nhau? Nếu có mâu thuẫn, nhất định là do thằng nhóc kia làm gì đó khiến con gái yêu mất hứng, bà nhất định phải nhân cơ hội này làm cho hai đứa không thể tiếp tục, cuối cùng chia tay chấm dứt, tuy rằng có điểm tàn nhẫn, nhưng vì tính toán cho tương lai lâu dài sau này của con gái, bà phải làm như thế.

Có lỗ hổng, tự nhiên phải bắt được, bà ra khỏi phòng, lập tức phân phó dì Trương, về sau thằng nhóc kia gửi tặng cái gì đều không được nhận, và cũng không được để cho tiểu thư biết.

Hiện tại con bé đang bị bệnh, vài ngày tới cũng không đi học được, vì phòng ngừa hắn gọi điện tới tán tỉnh, bà lại dặn dì Trương vụng trộm thay đổi số điện thoại của con bé, cắt liên lạc.

Bà còn phái thám tử tư, vụng trộm theo dõi, cũng chụp được ảnh hắn đang ở cùng những người khác ngoài con gái bà, có những thứ này, con bé khẳng định sẽ quyết liệt dứt khoát chia tay.

Nếu về sau con bé biết, chắc sẽ đau khổ, tuyệt vọng, hay là phản ứng lớn hơn nữa, quá trình tuy rằng khó chịu, nhưng nếu trôi qua được, sẽ là một tương lai tươi sáng.

Con gái yêu của bà, nhất định phải được sống hạnh phúc nhất.
 

Wee

Thành viên mới
#6

Wee

Thành viên mới
#8
Đếu nghĩ là m thích, AT bỏ mợ :v
M có biết là t còn chưa đọc 1 chữ nào không? Đơn giản là copy và paste :3
 

Wee

Thành viên mới
#10
Chương 4

Ra khỏi phòng con gái, bà Liễu thuận tiện sang nhìn một chút Liễu Dật, hỏi han tình hình học tập hiện tại của hắn.

Làm xong những việc này, đã là tám giờ, tắm rửa xong, nằm ở trên giường xem tivi, tiêu khiển thời gian.

Ngày thứ hai, Liễu Nguyệt Ly tỉnh lại, đã là chín giờ , thấy dì Trương đang kéo rèm cửa sổ ra.

Cô nhẹ nhàng gọi một tiếng, dì Trương cười tủm tỉm đưa cho cô đồ rửa mặt, sau đó lại bưng tới bát cháo để ăn sáng, bệnh tình cô đã thuyên giảm, khẩu vị tốt hơn rất nhiều, có thể ăn nhiều hơn so với ngày hôm trước một chút.

Chờ Liễu Nguyệt Ly ăn no, dì Trương hỏi: "Tiểu thư, muốn ăn cái gì nói dì biết để dì đi mua đồ nấu ăn."

Dù dì Trương tay nghề nấu ăn rất tốt, nhưng cô lại muốn ăn đồ ăn do Liễu Dật nấu, nhưng ngại hắn hiện tại đang học tập bận rộn, thời gian rất quý báu, đành từ bỏ ý niệm này.

Nói với dì Trương xong, Liễu Nguyệt Ly lại nghĩ tới một chuyện, hỏi: "Dì Trương, mẹ con giúp con mời bác sĩ đến khám bệnh đã mấy ngày rồi?"

Dì Trương trả lời: "Ba ngày, hôm nay là ngày cuối cùng, tiểu thư đã khỏi bệnh, ngày mai là có thể không cần nữa."

Dì Trương đi rồi, Liễu Nguyệt Ly bắt đầu suy nghĩ đến chuyện chia tay cùng Hạ Thần, rồi chuyện cùng một chỗ với Liễu Dật sau này.

Có thể sống lại một lần, là ông trời thương hại cô, cô không thể lãng phí thời gian trên người tên cặn bã kia, cô muốn cùng Liễu Dật xây dựng một gia đình hoàn mỹ, giúp cha mẹ chia sẻ sự vụ công ty, nếu có thể, đem công ty nhà Hạ Thần kéo ngã, khiến cho hắn nếm thử tư vị ngồi tù giống cô lúc trước.

Cô học chuyên ngành kinh tế tài chính, ý muốn ban đầu chính là giúp đỡ, chia sẻ công việc giúp ba mẹ, nhưng từ khi bắt đầu yêu đương cùng Hạ Thần, cô bỏ bê việc học, hiện tại cô không thể như vậy, cô muốn một lần nữa học tập thật nghiêm túc.

Cô nằm ở trên giường, vừa vặn không có việc gì làm, liền cầm lấy sách giáo trình ôn tập đọc qua một lượt.

Đến giữa trưa, Liễu Dật tan học về nhà, thấy Liễu Nguyệt Ly đang bị bệnh lại chăm chú đọc sách, không khỏi đau lòng: "Chị, chị hiện tại đang bị bệnh mới khỏi, không được đọc sách quá lâu."

Khép sách lại, Liễu Nguyệt Ly nhìn hắn mỉm cười: "Em không cần lo lắng, chị không có việc gì làm, nên đọc sách giết thời gian."

Nhìn khuôn mặt sáng lạn tươi cười của cô, Liễu Dật không khỏi thần người, thấy biểu hiện ỷ lại vào hắn của cô tối hôm qua cùng với nụ cười sáng lạn hiện giờ, tuy rằng cô coi hắn là em trai, nhưng dù sao không phải em trai ruột, bao nhiêu năm nay, điều này làm hắn thấy mới lạ chưa kịp thích ứng. Trước kia chỉ một mực chờ đợi cô nở nụ cười ngọt ngào với hắn, bây giờ cô đối với hắn quan tâm, ỷ lại, làm cho hắn có chút không dám tin, thoáng như đang đặt mình ở trong mộng.

"Đờ người ra làm gì?" Liễu Nguyệt Ly khẽ cười nói.

Khuôn mặt tuấn tú đỏ sậm, nói chuyện có chút lắp bắp: "Không có gì, chị."

Đoán chừng hắn vừa tan học về, Liễu Nguyệt Ly quan tâm hỏi: "Em vừa tan học về, đã ăn cơm chưa?"

Thấy cô chủ động quan tâm hắn như thế, Liễu Dật sửng sốt, một lát mới lấy lại phản ứng, lắc đầu nói: "Còn không có."

"Vậy để chị kêu dì Trương bưng đồ ăn lên, chúng ta cùng nhau ăn." Cô thu hết biểu tình bối rối của hắn vào trong mắt, trước kia cô thật sự là thực quá đáng, nhưng sau này sẽ không, cô cũng sẽ đối xử thật tốt với Liễu Dật. Liễu Nguyệt Ly ở trong lòng kiên định nói.

"Dạ."

Hai người cùng nhau ăn cơm, trong ấn tượng của Liễu Dật, đây là lần đầu tiên, trong lòng hắn có chút khẩn trương, vẻ mặt có chút câu nệ.

"Ăn đi." Liễu Nguyệt Ly cười thúc giục. "Em đang trong thời kỳ phát triển, phải ăn nhiều chút."

Nói xong, gắp cho hắn mấy khối thịt gà.

Trước kia, chỉ biết hưởng thụ những gì tốt đẹp hắn dành cho cô, hiện tại cô cũng muốn hồi đáp thâm tình của hắn. Hắn không phải người có trái tim bằng sắt, hắn cũng cần sự quan tâm của cô, cho dù chỉ là một chút quan tâm, cũng có thể làm cho hắn hưng phấn nửa ngày. Bữa cơm này, Liễu Dật ăn thật sự vui vẻ, cũng ăn được rất nhiều.

Bởi vì rất muốn cùng cô ở chung một mình nhiều hơn một chút, ngày bé, không học cùng một khóa, trở về nhà lại có các giờ học phụ đạo, thời gian bọn họ ở chung rất ít, cô hiện tại đang học đại học, hắn còn học cấp ba, cô hết bệnh rồi, thời gian cô ở nhà sẽ ít hơn.

Cơm nước xong, Liễu Dật lưu luyến không muốn rời đi, từ đầu tới cuối, Liễu Nguyệt Ly đều nở nụ cười trong trẻo, cô muốn dùng hành động, khiến cho hắn cảm nhận được là cô quan tâm hắn.

Buổi tối, nhìn thấy mẹ đã như một đời không gặp, cô nhất thời nhịn không được ào ào rơi lệ.

Bà Liễu biết con gái luôn luôn kiên cường, mọi việc đang yên lành sao tự nhiên lại khóc, bà dùng khăn tay lau nước mắt cho con gái yêu: "Nói cho mẹ nghe, sao tự nhiên lại khóc?"

Liễu Nguyệt Ly chết đi, ước muốn lớn nhất chính là được gặp ba mẹ một lần, mà hiện tại bọn họ đều đang sống tốt cùng cô, cô tất nhiên phải kích động rồi.

"Rốt cuộc làm sao vậy, bảo bối?" Bà Liễu ôn nhu hỏi.

"Không có việc gì ạ." Cảm thấy an ổn, Liễu Nguyệt Ly nói, thanh âm nghẹn ngào. "Mẹ, ba ba đâu?"

"Ba con đi công tác, phải vài ngày nữa mới trở về." Bà Liễu vỗ vỗ lưng con gái. "Con còn chưa có nói cho mẹ biết tại sao lại khóc nhiều như vậy, có người bắt nạt bảo bối của mẹ phải không?"

"Không phải." Liễu Nguyệt Ly lắc đầu nói. "Là nhìn thấy mẹ nên kích động."

Yêu thương vuốt ve tóc con gái, bà Liễu buồn cười nói: "Bé ngốc, mẹ ngày nào cũng về nhà mà, sẽ ở bên cạnh con."

Những gì cô đã trải qua, đương nhiên không thể nói. An ổn nằm trong lòng mẹ, cô cảm thấy vô cùng ấm áp trong tình thương của gia đình.

Trấn an tốt con gái, lại tinh tế hỏi vài chuyện, bà Liễu mới an tâm rời đi.

Ngày thứ ba, Liễu Nguyệt Ly bệnh hoàn toàn khỏi hẳn, liền kêu dì Trương giúp cô thu thập đồ đạc, chuẩn bị buổi chiều trở về ký túc xá.

Giữa trưa, Liễu Dật trở về, thấy bóng dáng cô bận rộn, đáy lòng vừa vui vừa buồn, vui là cô hết bệnh rồi, sẽ không bị mệt nhọc nữa, buồn là, cô muốn trở lại trường học, muốn gặp cô, sẽ không dễ dàng như bây giờ . Hơn nữa, sau khi trở lại trường, không biết cô có thể lại quay lại tiếp tục với bạn trai hay không? Cho dù chia tay, cô tốt đẹp như vậy, khẳng định có rất nhiều người theo đuổi, hiện tại hắn không thể ở bên cạnh cô.

Nghĩ đến điều này, đáy lòng hắn đầy chua xót.

Đè nén những suy nghĩ không tốt trong lòng, hắn kêu gọi: "Chị, có cần em hỗ trợ không?"

Liễu Nguyệt Ly cười nói: "Không cần, em trước ăn cơm đi, xong rồi sớm đi nghỉ ngơi, chương trình học của em nặng, chắc chắn rất mệt, ở đây có dì Trương giúp chị là được rồi."

"Vâng." Liễu Dật đi nhà ăn ăn cơm.

Ăn cơm xong, Liễu Dật đi qua hỏi: "Chị, buổi chiều để em đưa chị đến trường đi, dù sao chị cũng mang nhiều đồ."

Liễu Nguyệt Ly vốn định đáp ứng, nhưng nghĩ đến việc buổi chiều hắn phải đi học, chỉ có thể cự tuyệt : "Buổi chiều em còn phải đi học, không cần đâu."

"Hôm nay buổi chiều em không có giờ." Liễu Dật bật thốt lên nói.

Liễu Nguyệt Ly hồ nghi: "Thật vậy chăng?"

"Đương nhiên." Liễu Dật kiên định nói.

Hắn vẫn là thiếu niên còn non nớt, hơn nữa, hắn vẫn không giỏi nói dối, cô sớm thấy được sơ hở, đáy lòng có tiếng nói ích kỷ vang lên, hy vọng hắn đi cùng cô, nhưng cuối cùng lý trí cũng chiến thắng tư tâm, hắn học cấp ba, học tập là trọng yếu.

"Em trai, vẫn nên đi học đi, em có phần tâm ý này, chị thật cao hứng." Liễu Nguyệt Ly biết hắn lo lắng cái gì, bổ sung một câu. "Cuối tuần, chị sẽ về nhà."

Nói xong, Liễu Nguyệt Ly tiếp tục kiểm tra đồ đạc, xem có thiếu gì hay không, xác định đã đầy đủ, vào 3h chiều, gọi Phương bá lái xe đưa cô đến trường.
 
Status
Not open for further replies.