• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[truyện sưu] Lão và em - YuuNg.

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#1
Lão và em.



Tác giả: YuuNg

Tình trạng: Đang cập nhật

Thể loại: Tiểu thuyết thiếu niên

Nguồn: Wattad

Người sưu: @Ngọc Chii.

Nội dung:

Một câu chuyện rất đỗi bình thường về hai con người vốn bình thường.
Lời của người sưu:

Chân thành xin lỗi tác giả vì mình sưu truyện của bạn mà chưa được sự đồng ý. Nhưng chớ có nóng giận! Bởi vì mình thấy sự vô lý trong suy nghĩ của bạn. Truyện bạn hay, bạn không muốn nó được sưu tầm? Tại sao? Bạn không muốn "đứa con" của mình được nhiều người biết đến ư?

Cơ bản, mình sưu truyện của bạn là bởi vì nó hay hoặc muốn chia sẻ cho mọi người cùng đọc và cảm nhận nó.

Lời cuối, chân thành xin lỗi và cảm ơn bạn đã viết ra câu chuyện giản dị này! Nếu bạn đọc được những dòng này, mong bạn sẽ hiểu.

P/s: Mình xin đảm bảo, truyện của bạn sẽ được sưu không thiếu, sai hoặc thừa một chữ.
 
Last edited by a moderator:

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#2
Mở đầu.
Cấp 3.

- Này Lão, đi chơi đi!

- Không.

- Lão học hoài không thấy chán hả?

- Không.

- Lão yêu em nhé!

- Không.

[...]

Ở cái tuổi còn ngây ngô, em cứ thế lấy Lão làm tâm vòng tròn xoay hết vòng này đến vòng khác. Kiên trì mãi như vậy, chỉ đợi một lần Lão kéo em ngừng quay.

Đại học.

- Em được người ta tặng quà này Lão.

- Ừ.

- Người ta mời em đi chơi.

- Ừ.

- Em đi nhé!

- Tối nay về nhà anh ăn cơm.

[...]

Lão đã bên em, yêu em, cho em động lực và nắm tay em đi hết thanh xuân.

Kết hôn.

- Lão ơi có thấy điện thoại của em đâu không?

- Ở nhà bếp.

- Lão ơi, xấp tài liệu màu xanh em để trên bàn giờ đi đâu rồi?

- Trong phòng ngủ.

- Lão ơi, túi xách em để trong xe phải không?

- Em có mang theo túi xách sao?

- Lão ơi, em đâu rồi?

- Trên giường.

[...]

Lão kiên trì bên em lâu như vậy, có phải muốn cùng em viết nốt đoạn kết câu chuyện của chúng mình?!

Một câu chuyện rất đối bình thường về hai con người vốn bình thường.

YuuNg.

Đà Nẵng, 3/8/2016.

 
Last edited:

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#3
Chương 1: "Ông chú đầu to".
Tại sao tôi lại gọi người yêu của mình là "Lão"? Một cái biệt hiệu vừa nghe đã thấy rất già, kiểu như đang nói chuyện với một ông chú già khú nào vậy. Nhưng biết làm sao được, vì người yêu tôi vốn mang tâm hồn của một ông cụ.

- Này Lão, hôm đó Lão cố ý để em trúng sét của Lão đúng không?

- Không phải.

- Cả lớp Lão không nhớ một ai, tại sao lại nhớ em?

Tôi thấy Lão trầm ngâm một lúc, nghĩ ngợi một cái gì đó, rồi bảo:

- Vì em là chúa đi trễ?

Tôi tí tởn:

- Có phải bộ dạng vội vã của em lúc chạy lên lớp trông rất đáng yêu, nên Lão chú ý đến em có đúng không?

- Không phải, tại vì lần nào em cũng đạp phải giày của anh.

Tôi sa sẩm mặt, hình như tôi đã quên, Lão từng là một tên cuồng sạch sẽ. Chỉ là đã từng, không phải bây giờ.

Đó là một ngày đẹp trời tôi hỏi Lão, nhưng lúc đó tôi mới biết, sự thực phũ phàng hơn tôi tưởng.

Tôi và Lão là bạn học chung lớp luyện thi vào lớp 10. Học cùng lớp nhau, nhưng tôi với Lão nói với nhau một câu cũng chưa từng. Lão là thanh niên đúng giờ, còn tôi là chúa đến trễ. Lão ngồi sau tôi, tôi ngồi trước Lão, cả hai chưa một lần đụng mắt nhau.

Cuộc nói chuyện đầu tiên của tôi với Lão là vào một ngày tôi đến trễ, và Lão cũng đến trễ.

Hôm đó xe bị hư mà tôi phải bắt bus đi học, mà bus lại cách chỗ học thêm một đoạn đường dài. Sau đó, đương nhiên là vắt balo lên cổ chạy thục mạng. Tiền tôi đóng vào quỹ lớp vì tội đi trễ không biết đã tăng lên bao nhiêu rồi. Một chiếc xe đã chạy xẹt qua người tôi với vận tốc ánh sáng, rõ ràng người đạp xe vốn rất vội vã. Nhưng ngay sau đó, chiếc xe đạp quay ngược lại chạy về phía tôi.

- Không muốn trễ hơn thì leo lên tôi chở!

Đương nhiên là đi xe đạp tốt hơn chạy bộ rất nhiều, hơn nữa là người ta chở tôi. Tôi không thèm đáp đã nhảy phốc lên xe người ta ngồi, miệnh chỉ nói người mấy chữ: "Nhanh lên, nhạnh lên nào!"

•••Còn tiếp•••