• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Truyện sưu] Hoàng Từ Tí - Nhatlienhoan

#11
Quả thật lời mong ước của Đức vua Mít ngọt phần nào đã thành sự thật. Ngài đặt tên Tí là Chuối Chiên với mong ước sự thông và tài năng sẽ song hành với cậu. Theo thời gian, Tí càng lúc càng ham học. Giáo sư Mãng Cầu của lớp Ngôn ngữ và Giáo sư Hành Lá lớp Lễ nghi rất ngạc nhiên với sự thay đổi này của Tí. Cậu năng nổ trong lớp, chăm chỉ và thành tích đạt được cũng cao hơn trước nhiều. Cùng học với Tí còn có con em của những quý tộc trong Vương quốc. Từ việc luôn nằm trong vị thứ năm của lớp từ dưới đếm lên ở mọi hạng mục như chuyên cần, hoạt động, kiểm tra hay thậm chí là thực hành, Tí lại lật ngược bảng thành tích của mình với việc liên tục có mặt ở vị thứ năm đích thực trong hai lớp này.

Sở dĩ Tí không đứng đầu hai lớp này một phần vì cậu không thích vị trí số một chút nào, phần còn lại (chiếm đa số) là vì cậu không thể. Không phải Tí chưa từng đứng nhất nhưng điểm số của cậu nhanh chóng tụt hạng và thay đổi xoành xoạch giữa các thứ hạng từ một đến năm. Các bạn khác lúc trước vốn thường cố định một vị trí nay cũng thay đổi lung tung theo cậu luôn. Lí do Tí không thể đứng nhất trong hai lớp này là vì… hội bạn ở bên ngoài Lâu đài của cậu. Tí thà bỏ một tiết ngoại khóa hay một tiết thực hành để rong chơi cùng chúng bạn. So với việc đứng nhất vô vị kia thì việc chơi đùa cùng Cà Chua, Khoai Lang, Bí Luộc và Nấm Rơm rõ ràng lôi cuốn Tí hơn nhiều.

Tuy nhiên, chuyện gì cũng có hai mặt: Tí thì thoải mái nhưng Đức vua Mít ngọt thì không. Ngài đã quen với việc Tí chẳng hề muốn học lúc trước cùng những vị trí áp chót của cậu, nay lại khó thích ứng hơn với việc cậu chẳng thể nào lọt vào vị trí đứng nhất được. Ngài đã phải chịu bao áp lực khi thành tích của Tí thật tệ, và do yêu thương con cái cũng như sự bênh vực có chủ đích của Hoàng hậu Sầu Riêng mà ngài mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng lần này, thành tích của Tí quả thực tốt, nhưng tại sao không phải là vị trí dẫn đầu cơ chứ? Các quần thần vẫn thường xì xầm nhỏ to rằng cậu con trai út của ngài dù cố gắng đến mấy cũng không thể đứng đầu ở các lớp cậu theo học được. Còn nếu may mắn đứng đầu thì cũng nhanh chóng bị đánh bay xuống dưới. Những lời xì xầm này thậm chí còn làm Đức vua Mít ngọt đau đầu hơn lúc trước. Và vì lẽ đó, trong một lần cả gia đình Hoàng gia dùng bữa, ngài đã lên tiếng hỏi Tí:
- Tí con! Tình hình học tập dạo này của con như thế nào?
- Dạ? Vẫn bình thường thưa Cha. Chẳng phải Cha vẫn luôn kiểm tra hằng tuần sao ạ?

Đức vua Mít ngọt khó xử không biết phải hỏi như thế nào nữa. Ngài đưa mắt về phía Hoàng hậu Sầu Riêng cầu cứu. Nàng khẽ phì cười rồi nhanh chóng lên tiếng cứu viện:
- Ý của Cha con là tại sao con chỉ có thể đứng vị thứ năm trong lớp. Cha con biết rằng việc con đã chăm học lại là điều rất đáng mừng nhưng có nhiều lời dèm pha rằng con không đủ tài để đứng đầu đó con có biết không?
- Có sao ạ? Con không biết. Mà con cũng không bận tâm đâu. Thành tích của con chẳng phải là rất tốt sao ạ?
- Nếu nó rất tốt thì tại sao con lại không đứng thứ nhất được? – Hoàng hậu Sầu Riêng nhẫn nại nhẹ nhàng hỏi.
- Do con không thích. Đứng nhất chả được cái gì cả. Con đứng nhất một vài lần rồi, và con thấy điều đó chả có gì thú vị cả nên thôi. – Tí vẫn nói bằng giọng bất cần.
- Tại sao đứng nhất không thú vị? Nói cho Cha nghe. – Đức vua Mít ngọt lúc này cũng đã to tiếng hơn trước sự bướng bỉnh của Tí.
Tí giật mình, co rụt người lại những vẫn trả lời cứng:
- Con không thích ánh mắt soi mói của các bạn khi con đứng nhất. Cứ như thể con vừa cướp cái bánh của chúng ấy. Rồi khi con rớt hạng, ánh mắt của chúng càng làm con ghét hơn. Những việc đó không xảy ra khi con ở trong năm vị trí dẫn đầu. Con đã thử thay đổi thứ hạng của mình nhiều lần rồi nên con biết. Do đó con cứ duy trì vị thứ này là tốt nhất.
- Con chỉ việc tiếp tục đứng nhất và đứng nhất thì những ánh mắt kia cũng hết, không phải sao?
- Dạ đúng. Nhưng như con nói đó, con chả được lợi ích gì từ việc đứng nhất cả, và việc con buộc phải đứng nhất khiến con không muốn đứng nhất chút nào.

Lời qua tiếng lại cứ thế lớn dần, thật là tiến thoái lưỡng nan. Đức vua Mít ngọt thì không muốn đem chuyện Tí bị xì xầm ra để làm áp lực cho con trai. Tí lại cố ý giấu nhẹm chuyện cậu trốn một vài tiết học mỗi tuần để tụ tập với lũ bạn ngoài thành. Cậu sợ nếu Vua Cha biết được chắc chắn người sẽ cấm tiệt cậu không cho ra ngoài thành, mà như vậy thì khác nào trói cậu quăng vào cũi giam chứ. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến Tí rét run người rồi.
Trong khi Tí đang suy nghĩ cách làm thế nào để vừa đứng nhất vừa được đi chơi thì Đức vua Mít ngọt cũng đang đăm chiêu tìm cách khuyên cậu con trai bướng bỉnh này mà không nhắc tới chuyện kia. Ai da! Giấu diếm nhau đúng là không tốt mà.

Cả Hard và Wing đều bị cái không khí này dọa cho sợ chết khiếp. Ngồi lại thì sợ mà đứng lên thì không dám, cả hai lẳng lặng dùng bữa trong im lặng nhất có thể. Lắc đầu nhìn cảnh tượng này, Hoàng hậu Sầu Riêng lại lần nữa phải lên tiếng:
- Hai Cha con chỉ cần nói thẳng ra là được mà. Che giấu gì nữa chứ.
Bất chấp ánh mắt ngạc nhiên của hai Cha con, Hoàng hậu Sầu Riêng tiếp tục:
- Các quần thần luôn cho rằng con không có đủ tài năng để đứng nhất. Chỉ có vài lần hiếm hoi được ở vị trí đó mà thôi. Cha con vì thế mà cũng rất đau đầu. Dù gì ba đứa con cũng là bộ mặt của Cha Mẹ. – Hoàng hậu Sầu Riêng quay qua Tí, nhẹ nhàng chân tình nói. Đoạn, nàng quay sang Đức vua Mít ngọt:
- Tí con nó không được vị trí thứ nhất là tại vì con bỏ mấy tiết học ngoại khóa để đi ra ngoài thành chơi. Thiếp đã xem qua thành tích của con, nó hoàn toàn có thể đứng nhất liên tục nếu không bỏ tiết đi chơi.
Nàng tiếp tục mà không cho Đức vua Mít ngọt lên tiếng:
- Nhưng thiếp thấy như vậy cũng tốt. Những tiết học ngoại khóa đó thật ra không đem lại nhiều lợi ích cho con, việc ra ngoài thành chơi với bạn có khi có lợi hơn. Điều đó mang lại niềm vui cho con. Chẳng lẽ chàng muốn ép con không được ra khỏi thành?
Cả hai người đàn ông chìm vào im lặng. Đàn ông Cha và đàn ông con im lặng một lúc thì lại đồng thời ngẩng đầu lên, bốn mắt chạm nhau, Tí cúi đầu né tránh. Thở hắt một hơi, Đức vua Mít ngọt mới lên tiếng:
- Ta hiểu rồi! Nhưng ta muốn con xác nhận lại một chuyện.
- Thưa Cha. Chuyện gì ạ? – Tí giật mình ngẩng đầu hỏi.
- Có phải con có thể đứng nhất nếu con muốn hay không? Và nếu không ra ngoài thành chơi con sẽ đứng nhất?
- Dạ… dạ đúng là như vậy nhưng thưa Cha…
- Được rồi! Ta không ép con phải ở trong thành không được ra ngoài chơi. Nhưng con phải hứa với ta là phải nỗ lực hết mình trong học tập, không bao giờ để lọt ra khỏi năm vị trí dẫn đầu và nếu có cơ hội vươn lên vị trí cao hơn, con phải nắm lấy nó. – Không để Tí kịp nói hết, Đức vua Mít ngọt đã nói hết ý mình.
- Vâng. Thưa Cha. Con hứa ạ! Con cảm ơn Cha! – Cười tươi hết mức có thể, trong mắt Tí còn hơi rưng rưng nữa. Cậu cứ ngỡ Vua Cha sẽ bắt mình ở trong thành hoài nhưng những gì người nói khiến cậu vừa nhẹ lòng vừa cảm động. Từ những lời Mẫu Hậu nói cậu cũng hiểu được áp lực của Vua Cha. Người đã cho phép cậu đi chơi thì ít nhất cậu cũng phải nỗ lực trong học tập chứ.
- Được rồi. Hai Cha con dùng bữa đi nào. Nãy giờ không khí căng thẳng không ai ăn ngon miệng được gì cả. – Hoàng hậu Sầu Riêng kết thúc cuộc tranh luận tại đây.

Người thở phào nhất có lẽ phải là Hard và Wing. Cả hai từ đầu đến cuối không dám lên tiếng, không dám ngẩng đầu lên lấy một lần. Lúc này hai người đã có thể thoải mái ăn và cười nói bình thường rồi. Cũng may người gây chuyện lần này là Tí, nếu là một trong hai thì có lẽ cuộc tranh luận sẽ không kết thúc nhanh chóng như vậy. Không phải vì Đức vua Mít ngọt thiên vị Tí hơn nhưng do Tí còn nhỏ nên chưa đến lúc để ngài khắc khe như với Hard và Wing. Lại một bữa ăn nữa trôi qua. Có không biết bao nhiêu bữa ăn đã trôi qua giữa các thành viên trong gia đình Hoàng gia, nhưng không có một bữa ăn nào nhàm chán cả.
oOo​

Tí học hành vẫn chăm chỉ, vẫn đều đều trốn tiết đi chơi và đều đều ở vị trí thứ năm. Đức vua Mít ngọt cũng không còn cảm thấy phiền lòng với điều này nữa. Các lớp học khác cũng dần dần tìm đến Chuối Chiên khi cậu càng lớn lên. Các tiết học không phải thứ duy nhất tìm đến cậu. Tí chủ động đi tìm những đầu sách hay để đọc, và đặc biệt nhất là cậu đã mở rộng kho tàng trò chơi của mình nhớ những người bạn tốt ngoài thành.

Vẫn như thường lệ sau những buổi trưa nằm ngoắt nghẻo trong phòng ngủ khì, Tí lại được rong ruổi ra ngoài với những người bạn của mình. Cậu đã biết được rất nhiều trò chơi từ những người bạn này. Ấn tượng nhất có lẽ chính là trò Bịt Mắt Bắt Hoa.

Luật chơi của trò Bịt Mắt Bắt Hoa rất đơn giản. Một người bị bịt mắt bằng một mảnh vải và phải đi tìm bắt những người còn lại. Những người còn lại phải tạo ra tiếng động hoặc hướng dẫn sao đó để người tìm có thể thực hiện nhiệm vụ của mình. Ở mức độ khó hơn thì trò chơi chỉ trong một khu vực nhỏ nhất định.

Còn nhớ trong một lần cả đám bày trò chơi ở gần vườn Súp Lơ, Bí Luộc là người bị bịt mắt. Chẳng biết cu cậu nhanh nhảu đoảng thế nào mà lại lạc xuống vườn Súp Lơ . Cậu chàng cứ mò mẫm mãi đến khi cậu nghe tiếng loạt soạt, theo như phản xạ thần thánh của mình, Bí Luộc phóng như bay tới nơi phát ra tiếng động và “bụp”, cậu đã chụp được mục tiêu của mình. Cởi dải buộc mắt ra, còn chưa kịp mừng rỡ thì cậu đã méo mặt rồi la oai oái vì bị nhéo tai đau điếng. Sự là không biết vô tình hữu ý thế nào Bí Luộc lại bắt được… cặp mông của Dì Súp Lơ và hậu quả là cậu được đi máy bay tai huyền thoại. Cả bọn lăn ra đất cười tưởng ngất. Bữa đó về nhà Tí không thể nào nhai được dù Hoàng hậu Sầu Riêng đốc thúc liên hồi bên tai cũng như món ăn trước mắt hấp dẫn thế nào chăng nữa. Thậm chí đến trong giấc mơ, cậu còn cười nhảm nữa.
…oOo​
 
#12
Sau này, nhóm của Chuối Chiên còn kết nạp thêm năm người bạn mới nữa là Cải Thìa, Bó Xôi, Rau Mầm, Lá Thơm và Khế Chua. Chuyện là năm người bạn này cũng là một nhóm bạn chơi chung với nhau. Cả hai nhóm tình cờ gặp nhau trong một lần chơi Trốn Tìm và từ đó, chúng trở nên thân thiết hơn. May mắn thay, các trò chơi cũ đã trở nên nhàm chán thì một trò chơi mới cần tới số đông đã xuất hiện đúng lúc.

Trò Kéo Co ra đời hết sức tình cờ. Từ lần chơi Bịt Mắt Bắt Hoa lần trước khi Bí Luộc đi máy bay tai, hay hình ảnh khi Dì Súp Lơ thu hoạch giật từng bắp súp lơ khỏi mặt đất, cũng như việc cả nhóm phải kéo Bí Luộc xuống từ một cành cây cao đã làm lóe lên ý tưởng cho trò chơi mới này.

Hai đội với số thành viên bằng nhau, người phía sau vòng tay ôm bụng người phía trước cho thành hàng dài. Hai người đầu tiên mỗi bên lồng tay vào nhau. Ở giữa sẽ có một vạch mức, đội nào kéo đối phương qua khỏi vạch trước sẽ là đội chiến thắng.

Thông thường, cả hai đội sẽ chơi theo đội của mình luôn, tạm gọi là đội Cà Chua và đội Cải Thìa. Phần thắng cũng thường chia đều cho cả hai đội. Tuy nhiên, đôi lúc chúng cũng tráo đổi các thành viên với nhau và điều đó khiến cho trò chơi thú vị hơn nhiều.

Hai nhóm chia sẻ cho nhau nhiều trò chơi thú vị. Đặc biệt là trò Đá Gà, trò chơi bạo lực và đau đớn nhất trong tất cả các trò mà cả bọn từng chơi. Tuy nhiên nó rất thú vị và những vết thương hay vết bầm tím ở chân không ngăn được tụi con trai lao vào chơi trò này.

Đá Gà là trò của Bí Luộc và Khoai Lang, được nhóm của Chuối Chiên chơi trước, lúc đó bọn chúng chỉ co một chân lên, chân còn lại nhảy lò cò tìm đối thủ và dùng cái chân đã co lên kia đẩy cho đến khi có một người ngã xuống. Bí Luộc và Khoai Lang là hai người góp mặt thường xuyên cho vị trí quán quân. Điều đó càng làm Chuối Chiên và Cà Chua sôi máu hơn, thế là chúng lại lao vào chọi nhau đến mức đầu gối đứa nào cũng sưng vù lên rồi cả bọn vác vai nhau lết về nhà.

Từ khi có nhóm Cải Thìa, trò chơi được biến tấu lại vì có nhiều người hơn nên không thể chơi một chọi một được, lâu quá! Cà Chua nhanh chóng đề xuất rằng trò này sẽ chơi theo cặp. Bất chấp ánh mắt khó hiểu của đám bạn, Cà Chua vẫn tiếp tục:

- Một người cõng một người, người được cõng sẽ là người tấn công. Cặp nào ngã trước là thua.

Luật chơi chỉ đơn giản có thế. Tụi con trai nhanh chóng bắt cặp với nhau, nhưng cái việc ai cõng ai cũng đủ để cả đám ầm ĩ rồi. Nấm Rơm vá Lá Thơm được giao nhiệm vụ làm trọng tài. Cả hai cô bé biết rằng mình không chơi trò này được nên vui vẻ chấp nhận. Sau nhiều lần “thử nghiệm,” trò Đá Gà phiên bản mới dần dần hoàn thiện với các luật như đấu đồng loạt chứ không còn đấu theo cặp nữa, người được cõng chỉ được quyền tấn công người được cõng khác mà thôi. Tuy nhiên sau này, với sự “phát triển” kinh khủng tụi con trai, người cõng cũng trở thành người tấn công luôn, bằng cách túm áo, kéo quần này nọ. Để an toàn, cả bọn đã thống nhất không chơi bắt chân người cõng và người cõng chỉ bị tấn công bởi người cõng khác.

Nhóm Cải Thìa cũng không chịu kém khi giới thiệu với nhóm của Chuối Chiên trò Đóng Băng. Trò chơi này tất nhiên là không phải trò ném tuyết cũ rích rồi. Bó Xôi và Rau Mầm theo lời Cải Thìa vẽ hai vòng tròn một to một nhỏ trên mặt đất. Vòng tròn nhỏ nằm bên trong vòng tròn to. Khế Chua thì kẻ các đường nối từ vòng tròn nhỏ tới vòng tròn to để tạo thành các phòng. Có tất cả mười phòng cho mười đứa. Lúc này Cải Thìa mới bắt đầu giải thích trò chơi:

- Trò Đóng Băng này thật ra cũng đơn giản lắm. Như các bạn đã thấy thì chúng ta có tất cả mười phòng ở đây. Mỗi người một phòng và đứng ở trong phòng đó. Các bạn phải tự đặt tên cho căn phòng của mình. Lấy ví dụ Lá Thơm thường lấy tên phòng là Thơm. – Cải Thìa đưa mắt tới Lá Thơm nói. Lá Thơm cười bẽn lẽn đỏ mặt đứng nép vào sau lưng Khế Chua. Cải Thìa cười ha ha rồi nói tiếp:

- Sẽ có một người được quyền đóng băng. Ví dụ Nấm Rơm được quyền đóng băng. Tớ sẽ hô to “Đóng băng phòng Nấm Rơm.” Tùy vào tên phòng Nấm Rơm đọc là gì tớ sẽ thay vào. Lúc đó mọi người chạy tán loạn ra khỏi phòng của mình. Nấm Rơm phải nhảy vào vòng tròn nhỏ này và hô lớn: “Đóng Băng.” Mọi người phải lập tức dừng lại. Lúc này Nấm Rơm được chọn một phòng mình muốn bắt, giả dụ là phòng của Lá Thơm. Cậu lại hô lớn: “Bắt phòng Thơm mười lăm bước.” Số bước này thì Nấm Rơm phải ước chừng khoảng cách để cậu tới được chỗ của Lá Thơm, và chạm vào người cậu ấy. Nếu sau mười lăm bước chân, Nấm Rơm chạm được Lá Thơm, Lá Thơm sẽ bị phạt, còn nếu Nấm Rơm không chạm được Lá Thơm thì Nấm Rơm lại bị phạt. Những người còn lại chỉ việc ngồi chơi và nghĩ hình phạt thôi.

Nghe luật chơi thì có vẻ hơi rối rắm một chút nhưng chỉ cần một hai lần chơi thử thôi thì cả đám đã nắm được cách chơi. Cà, Bí, Khoai, Chuối, Nấm, Cải, Khế, Thơm, Xôi, và Mầm lần lượt là tên căn phòng của từng đứa. Chúng thật không có sáng tạo gì cả! Cả bọn cứ chạy, đóng băng, bắt, phạt rồi lại chạy, đóng băng, bắt, phạt. Cứ lặp lại như vậy đến khi cả bọn mệt lả ra thì cũng hết ngày.

(Nguồn: Internet)​

Nấm Rơm và Lá Thơm cũng đóng góp hai trò chơi: Đố Hoa và Giải Câu Đố. Giải Câu Đố thì luật chơi rất đơn giản. Có thể chơi theo đội hoặc cá nhân, sẽ có người đưa ra câu đố, ai hay đội nào giải được trước thì thắng. Đội thắng có quyền ra hình phạt cho đội thua. Đố Hoa cũng đơn giản tương tự như thế. Nó có thể được chơi dưới dạng đội hoặc cá nhân. Một người dùng hành động để diễn ta một loại trái cây, hoa cỏ hay bất cứ thứ gì để mọi người đoán. Đoán đúng được cộng một điểm, đoán sai thì không bị trừ điểm. Ai hoặc đội nào nhiều điểm hơn thì chiến thắng và ra hình phạt cho đội còn lại.

Đúng là phong cách của các bạn nữ: nhẹ nhàng và dịu dàng, và nó có vẻ không có tính chất ganh đua cho lắm. Sai rồi! Các bạn hoàn toàn sai lầm khi cho rằng đây là hai trò chơi không có tính chất ganh đua. Nó sẽ đúng nếu nó không được chơi bởi đám trẻ này. Bất cứ điểm nào trong luật chơi của hai trò này đều chỉ ra chúng rất nhẹ nhàng, trừ hai chữ “hình phạt.” Vì hai chữ này mà đám con trai như điên lên. Một là không đứa nào muốn bị phạt, do chúng chỉ toàn nghĩ ra những hình phạt mang tính chất đả kích thần kinh nhất, như xì chó nhà Bác Ớt Sừng Trâu. Những chú chó được bác Ớt Sừng Trâu nuôi là những loài dữ tợn nhất trong vùng. Chiến tích những người bị chúng cắn đã lên con số mười, còn số người bị chúng rượt thì nhiều không đếm xuể.

Hai chữ “hình phạt” còn kích thích đến mức bất cứ đứa con trai nào cũng muốn là người đưa ra hình phạt, để rồi ngạo nghễ cười ngặt nghẽo nhìn bạn mình chật vật hoàn thành hình phạt đó. “Hình phạt” còn đặc biệt cay cú khi người bị phạt chắc chắn phải giành chiến thắng để có thể “báo thù.” Bị phạt cấp độ một thì nó sẽ phạt lại cấp độ hai, và cứ thế tăng dần đều, đến khi trò chơi nhẹ nhàng này không còn phù hợp với các bạn nữ nữa, thì nó nghiễm nhiên lọt vào danh sách trò chơi của nam. Vì lẽ đó, sau các trò vận động đã bào mòn thể lực của bọn trẻ, hai trò chơi này lại được chúng lôi ra làm trò chơi nghỉ giữa giờ.

oOo​

Cá nhân Chuối Chiên cũng đóng góp nhiều trò chơi. Trong đó nổi bật hơn cả là hai trò U và Bắn Sỏi. Cả hai trò đều lấy ý tưởng từ những cuốn sách mà Chuối Chiên đã đọc, và cùng đến trong những tình huống tương đồng nhau. Chuyện là có đôi lần nhóm bạn nhỏ này thay đổi địa điểm chơi, và con suối phía Bắc là nơi được chọn. Chuối Chiên không biết con suối này bắt nguồn từ đâu, chỉ biết nó vẫn luôn đều đặn hiền hòa chảy qua nơi này. Nó chính là nguồn cung cấp nước chính cho người dân trong vùng. Làn nước trong vắt có thể dễ dàng thấy rõ những đàn cá bơi lội phía dưới. Không gì sảng khoái hơn được trầm mình trong làn nước mát rượi này, và Chuối Chiên cảm thấy thật đáng tiếc khi cả bọn không tới đây chơi sớm hơn.

Nghịch phá với lũ con trai đã đời, Chuối Chiên vô tình nhìn thấy Nấm Rơm và Lá Thơm đang nghịch nước gần đó. Thế là Chuối Chiên chạy tới góp vui. Cậu bắt gặp những viên sỏi tròn trĩnh. Như lục lại trí nhớ từ các trận đánh có trong sách, thời đó, máy bắn đá cũng bắn những tảng đá tròn như thế này, chỉ là kích cỡ lớn hơn không biết bao nhiêu lần. Rồi trong vô thức, Chuối Chiên cầm một viên sỏi, ngón tay cái chống xuống đất làm điểm tựa, đặt viên sỏi vào ngón tay giữa và bắn. Viên sỏi bay ra đánh vào lòng suối “ủm” một tiếng. Chuối Chiên hoan hô reo mừng dưới ánh mắt ngỡ ngàng của tụi con gái và cái nhìn chế giễu của tụi con trai.

Trò Bắn Sỏi ra đời như thế. Mỗi người tự lựa chọn những viên sỏi cho mình. Theo kinh nghiệm chơi thì những viên càng tròn, và độ lớn tương đương với chiều rộng của ngón tay thì đem lại hiệu quả càng cao. Những viên sỏi này được nhắm bắn chính xác vào những viên sỏi khác, và người thắng được quyền sở hữu những viên sỏi mà mình đã bắn trúng. Hồi đó túi đứa nào cũng rủng rỉnh những sỏi là sỏi và cứ chạy một chập, chúng lại phải dừng lại kéo quần lên rồi chạy tiếp. Có đứa còn nắm cạp quần chạy luôn cho tiện.

U cũng được phát hiện ở bờ suối nọ. Lần đó cả đám con trai chơi trò nín thở lặn ngập vào lòng suối. Ngày hôm đó cũng vừa may mực nước dâng cao. Nấm Rơm và Lá Thơm thì làm giám khảo. Sau bốn năm lượt chơi, cả đám có vẻ hơi đuối, nhưng cái tôi của con trai không cho tụi nó dừng lại. Và “bần cùng sinh đạo tặc,” đám con trai tìm cách chơi ăn gian.

Hai vị giám khảo đương nhiên không để cho tụi con trai có cơ hội làm cái điều kia. Chúng tinh mắt bắt ngay những đứa chỉ vờ đưa mặt xuống nước. Rồi tụi con trai cũng bày trò khác: tụi nhóc sẽ đè một đứa ra, rồi nhấn đầu nó cho cho tới khi thằng bé giãy giụa bắn nước tung tóe thì tụi nó mới tha cho nạn nhân. Chuối Chiên cũng không ngoại lệ, cậu cũng bị lũ bạn đè xuống mấy lần. Và trong lúc “thập tử nhất sinh” này thì cái đầu nhanh nhạy của cậu lại nghĩ ra một trò chơi mới. Đương nhiên khi đó nó vẫn chưa được gọi là U.

Luật chơi của U cũng đơn giản lắm. Hai đội được ngăn cách bởi một vạch mức, sau đó lần lượt cử một người vừa “u” vừa chạy qua bên đối phương. “U” là tiếng kêu phát ra khi người đó chạy sang phía đối thủ. Nếu người đang “u” chạm được vào ai, và trở về lãnh địa của mình thì người bị chạm trở thành tù binh. Đội còn lại có quyền giải cứu đồng đội bằng việc vừa “u” vừa chạm tay vào tù binh (tù binh sau khi được giải cứu có thể trở về lãnh đĩa của mình ngay lập tức mà không vấp phải cản trở gì). Người giải cứu vẫn có thể bắt tù binh như bình thường với luật như trên. Đội canh giữ được quyền cản trợ người giải cứu và ngăn cản họ trở về vạch mức bằng nhiều cách như níu, kéo, ôm, … và nếu thành công giữ được người giải cứu ở phía mình cho khi người này đã hết hơi, thì người giải cứu lại trở thành tù binh. Trò chơi cứ thế tiếp diễn cho đến khi một bên bị bắt hết hoặc đầu hàng.

Có thể nói U là cái trò dơ bẩn và nguy hiểm nhất mà Chuối Chiên và các bạn từng chơi. Việc chặn nhau khiến đám con trai bày đủ chiêu như đốn ngã, kéo áo quần, ghì đè các kiểu. Không bao giờ kết thúc trò chơi mà có được một đứa sạch sẽ. Kể cả Nấm Rơm và Lá Thơm cũng bị tụi con trai dễ dàng kéo ngã rồi đè xuống cho hết hơi. Tất nhiên các cô bé không dễ gì nằm im chịu trận mà giãy giụa cố gắng bò về vạch mức. Chính cái hành động bò về vạch mức đó làm áo quần tụi nó càng lấm lem hơn.

(Nguồn: Internet)​
Cuộc đấu giữa tụi con trai thì gay cấn hơn nhiều. Đặc biệt là Bó Xôi, cậu chàng bự con nhất bọn nên ai cũng ngán khi cản cậu. Nhớ có lần tuy đã bị Bí Luộc là Khoai Lang ôm cứng ngắc rồi vậy mà Bó Xôi vẫn xoay xở bước qua vạch mức được. Điều đó khiến cho cả đám Chuối Chiên há hốc mồm trợn mắt nhìn Bí Luộc và Khoai Lang trở thành tù binh một cách khó tin như vậy. Nhưng “bệnh gì mà không có thuốc chữa,” Chuối Chiên và Cà Chua sau nhiều lần thử nghiệm cũng tìm ra một cách, tuy nó hơi liều lĩnh một chút. Chiến thuật này gọi là được ăn cả ngã về không. Bọn nó sẽ dụ Bó Xôi tiến sâu sâu vào lãnh địa một chút, rồi cùng lúc đồng thời bốn đứa sẽ ôm, ghì, kéo, đè, lôi, xiết, cắn, cù lét, nói chung bất cứ cách gì để khiến: một là Bó Xôi đuối sức không về mức được, hai là khiến cậu bạn mở miệng la hét hoặc cười. Chúng một là thắng sau khi bắt giam được Bó Xôi, vì Bó Xôi là ác chủ bài của đội Cải Thìa, hai là thua vì nếu Bó Xôi vẫn xoay xở qua vạch mức được, thì một mình Nấm Rơm không thể làm gì được nữa.

Bó Xôi cũng mặc nhiên trở thành người đồng đội đáng tin cậy mỗi khi cả đám muốn chơi U. Cậu giống như một món đồ chơi mà bất kì đứa nào trong đám cũng muốn sở hữu vậy. Để rồi khi trò chơi kết thúc, người te tua tơi tả nhất chính là cậu – món đồ chơi hấp dẫn kia. Khổ nỗi là mỗi khi trò chơi kết thúc thì món đồ chơi nọ cũng hết giá trị, và chẳng ai thèm đoái hoài tới nó nữa. Bó Xôi bị tình huống này làm cho dở khóc dở cười, khi có lúc cảm thấy mình thật vô giá vì được hai bên giành giật, lúc thì thấy mình thật vô giá trị khi chẳng ai thèm đoái hoài. Cả bọn cứ cười chọc Bó Xôi hoài mỗi khi cậu bạn bức xúc lên tiếng phàn nàn. Bó Xôi cũng chỉ đành chấp nhận số phận hẩm hiu của mình vậy. Số cậu đúng là số cục xôi mà!

…oOo…​
 
#13
Cà Chua quả không hổ danh là thủ lĩnh khi cậu luôn giới thiệu những trò chơi có ý nghĩa, hoặc có lịch sử hẳn hoi. Ví như lần trước cậu giới thiệu trò Cướp Cờ Chiến Thắng thì lần này cậu lại giới thiệu trò Tìm Kho Báu. Có thể nói Tìm Kho Báu là trò chơi khác biệt và trí tuệ nhất từ trước đến giờ mà cả bọn đã chơi.

Trong lần đầu giới thiệu trò chơi này, Cà Chua đã giấu “kho báu” ở một nơi mà cậu cho là kín đáo, an toàn nhất, rồi chờ đợi đám bạn tập trung có mặt đầy đủ. Vừa ra vẻ thần bí kích thích sự tò mò của đám bạn, Cà Chua vừa vòng vo để chúng thêm sốt ruột. Mãi đến khi Khoai Lang bực mình nói cậu chỉ ra vẻ thế thôi thì cậu mới khẩn trương nói:

- Được rồi. Đây là một trò chơi mới tớ muốn giới thiệu với các cậu. Như tớ đã nói, đây là trò Tìm Kho Báu và tớ có giấu một báu vật ở đâu đó quanh đây.

Vừa cười sung sướng nhìn đám bạn đang đưa mắt dáo dác xung quanh tìm kiếm, Cà Chua vừa hắng giọng nói tiếp:

- Tất nhiên các cậu không thể nào tìm được nó ở nơi rộng lớn như vậy rồi. Nhưng các cậu mỗi người được hỏi một câu hỏi về báu vật và nơi tớ đã giấu nó. Câu hỏi được chấp nhận là những câu hỏi trả lời đúng – sai, là những câu mà tớ chỉ có thể trả lời đúng hoặc sai. Ví dụ như Rau Mầm hỏi tớ báu vật được giấu ở phía Đông đúng không? Tớ trả lời đúng. Và ai tìm được báu vật trước thì báu vật thuộc về người đó. Các cậu đã hiểu chưa?

Cả đám háo hức trả lời “có” thật to. Cà Chua nháy mắt mỉm cười tự tin nói:

- Vừa nãy chính là gợi ý của tớ về nơi giấu kho báu. Bây giờ các cậu có quyền đặt câu hỏi cho tớ.

- Cậu giấu trên cây đúng không?

- Sai.

- Cậu chôn dưới đất đúng không?

- Sai.

Bí Luộc và Khoai Lang nhanh chóng sử dụng hai cơ hội của mình. Sau Bí Luộc và Khoai Lang thì Rau Mầm, Bó Xôi và Khế Chua cũng nhanh chóng đưa ra câu hỏi của mình. Hết “báu vật gần nhà cậu phải không?” đến “Gần nhà Bí Luộc?” rồi lại “Gần nhà Nấm Rơm?” Thật hết nói nổi năm đứa này. Chỉ có một quyền hỏi mà chúng sử dụng trong nháy mắt như vậy. Trái ngược với năm đứa bạn, Cải Thìa và Chuối Chiên cẩn trọng xem xét câu trả lời của Cà Chua cũng như sắp xếp dữ liệu mình nhận được.

Phía Đông chính là ngôi làng nơi mà Cà Chua, Bí Luộc, Khoai Lang và Nấm Rơm ở. Theo như Cà Chua nói vậy thì kho báu không ở trong ngôi làng vì nếu có thì nó chỉ có thể ở một trong bốn ngôi nhà kể trên. Cà Chua không thể nào để kho báu tại một nơi lạ hoắc mà tụi Chuối Chiên chưa từng đến được. Nếu không ở trong làng vậy thì…

Đang suy nghĩ thì tụi năm người “thừa thãi” nọ tỏ vẻ mất kiên nhẫn giẫm chân xuống đất gân cổ lên:

- Này! Nghĩ gì mà lâu thế? Hỏi gì thì hỏi nhanh nhanh để còn đi tìm nữa chứ?

- Các cậu hối cái gì. Đâu phải ai cũng có thể hỏi những câu ngốc như của các cậu được chứ. – Cải Thìa tranh thủ cà khịa liền.

- Ngốc nhưng chúng tớ còn hỏi trong khi có người còn chả dám đặt câu hỏi nữa kìa. – Bí Luộc lên tiếng phản bác.

- Thôi. Cho tớ xin. Cà Chua còn chưa nôn. Các cậu nôn cái gì. – Chuối Chiên kéo Cà Chua vào cuộc.

- Chuối Hột nói đúng đấy. Các cậu cứ để mấy cậu ấy suy nghĩ. Còn các cậu, chán thì tự chia nhau đi tìm đi. Biết đâu các cậu còn tìm được trước khi họ đặt câu hỏi thì sao. – Cà Chua nháy mắt ra vẻ khiêu khích đám Bí Luộc.

- Được. Các cậu, chúng ta chia nhau ra tìm. Ai tìm được thì là của người đó. – Khoai Lang quay sang tụi bạn đang đứng kế bên nói lớn. Nhận được cái gật đầu của Bó Xôi, tiếng trả lời “được” của Bí Luộc, Rau Mầm, Khế Chua thì cậu chàng cũng chạy thật nhanh dẫn đầu cả bọn về phía ngôi làng.

Tại gốc Cổ Thụ, hai cô bé Nấm Rơm và Lá Thơm vẫn chần chừ không biết như thế nào đưa mắt nhìn nhau. Hai đứa hiểu rõ mình không nhanh nhẹn bằng tụi con trai nên bất lợi rồi. Tuy chúng muốn đặt câu hỏi cho Cà Chua nhưng lại không biết nên hỏi câu gì, chỉ có thể chờ Chuối Chiên và Cải Thìa đặt câu hỏi trước vậy. Cả hai đứa cũng sốt ruột lắm rồi. Đôi chân chúng thay nhau nhảy lăn tăn trên mặt đất, đầu thì hết quay ngoắt về phía ngôi làng nơi năm đứa bạn đang tranh thủ tìm kiếm kho báu, lại quay về phía Chuối Chiên và Cải Thìa đầy vẻ khẩn trương.

“Nếu không ở trong làng, thì có khả năng là kho báu đang ở thửa ruộng hoặc trong vườn nào đó.” – Chuối Chiên vẫn tiếp tục suy luận. Lúc này thì Nấm Rơm không còn chịu được nữa, cô bé tiến tới gần Cà Chua rồi hỏi lớn:

- Cậu gợi ý thêm đi Cà Chua. Chứ phía Đông biết bao nhiêu là nơi có thể giấu kho báu. Không kể các ngôi nhà trong làng, biết bao nhiêu cánh đồng, thửa ruộng và vườn tược ở đó chứ.

Cà Chua suy nghĩ một hồi thấy cũng hợp lí, gật đầu nhẹ nói:

- Thôi được rồi. Gợi ý cuối cùng của tớ. Kho báu được giấu ở nơi chỉ liên quan đến chúng ta.

Nói xong thì Cà Chua khoanh tay ngồi chễm chệ ra vẻ ta đây hết trách nhiệm, còn lại là việc của mọi người. Chuối Chiên nắm ngay gợi ý này. Cậu điểm qua các địa điểm có thể được chọn. Bỗng cậu nảy ra ý tưởng này, liền gọi Nấm Rơm, Lá Thơm và Cải Thìa lại bàn bạc:

- Tớ có cách thu hẹp phạm vi tìm kiếm. Các cậu muốn hợp tác không?

- Được. Chúng tớ cũng đang đau đầu đây.

- Theo tớ suy đoán thì kho báu chỉ có thể nằm ở một thửa ruộng hoặc khu vườn nào đó thôi. Nên tớ muốn người đầu tiên hỏi có phải kho báu được giấu ở ruộng không. Nếu Cà Chua trả lời đúng thì người tiếp theo sẽ hỏi là ruộng nhà của Cà Chua phải không vì nhiều khả năng là được giấu ở đó. Nếu Cà Chua trả lời đúng thì chúng ta sẽ hỏi tiếp về vị trí để thu hẹp phạm vi lại. Nếu không phải ở ruộng thì nó phải ở trong vườn. Chúng ta sẽ hỏi “kho báu” được giấu ở vườn nhà Cà Chua phải không. Cậu ấy trả lời có thì tương tự chúng ta hỏi vị trí để thu hẹp phạm vi tìm kiếm. Nếu không phải thì là vườn nhà Bí Luộc rồi cứ như vậy mà hỏi. Chúng ta chỉ còn bốn cơ hội thôi. Mọi người hiểu chưa?

- Ừ. Chúng tớ hiểu rồi. Cứ như ý cậu làm thử xem. – Cả bọn gật đầu tán thành nói.

- Được. Nhưng nhớ rằng phải hỏi thật cẩn thận nhé.

- Chúng tớ biết rồi.

Nhìn thấy bốn người bạn của mình chum đầu lại bàn bạc khiến Cà Chua tò mò không sao chịu được. Cậu cứ thấp thỏm nửa muốn chạy đến nghe ngóng nửa lại muốn ngồi yên ra vẻ không quan tâm. Trong khi đang đứng nhón chân rướn người cố nghe xem thử bọn bạn nói cái gì thì bốn người Chuối Chiên quay lại. Cà Chua giật mình ngồi ngay ngắn ra vẻ điềm tĩnh. Đám Chuối Chiên nhìn nhau gật đầu một cái rồi Lá Thơm lên tiếng hỏi:

- Cà Chua! Kho báu được giấu trong một thửa ruộng đúng không?

Cà Chua hơi ngạc nhiên với câu hỏi này. Nhưng cậu vẫn trả lời đầy tự tin:

- Sai.

- Kho báu được giấu ở vườn nhà Cà Chua phải không? – Nấm Rơm hí hửng hỏi.

Hơi trợn mắt lên một chút, Cà Chua khẽ thở dài đáp một tiếng “đúng” nghe thật não nề. Cả bọn vỗ tay hoan hô rồi tới lượt Cải Thìa hỏi:

- He he. Vậy kho báu được giấu nửa phía bên phải vườn phải không Cà Chua?

- Đúng.

- Kho báu được giấu nửa phía bên phải của bên phải khu vườn Cà Chua nhỉ?

- Đúng.

Ba tiếng “đúng” não nề liên tiếp thoát ra khỏi miệng Cà Chua. Lúc này cậu chẳng còn quan tâm ai giành được kho báu nữa. Cậu chỉ muốn trốn đi đâu đó thôi. Chỉ khoảng mười lăm phút mà đám bạn đã có được phạm vi nhỏ nhất cho việc tìm kho báu thì chắc cũng không tới mười phút là có kết quả đâu. Ánh mắt Cà Chua vô hồn nhìn về phía xa, khẽ lắc đầu rồi thở một hơi dài ngao ngán. Đây quả là cú sốc cho Cà Chua. Cậu cứ nghĩ rằng đám bạn sẽ không tìm được kho báu đâu. Cậu còn tưởng tượng đến cảnh cả bọn bức xúc giãy đành đạch đòi cậu gợi ý để rồi cậu có thể vừa trưng ra bộ mặt tự đắc vừa cầm trên tay kho báu của mình. Tất cả, tất cả đã tan vào tro bụi hết rồi.

“Chuối Hột quả thật là thông minh. Chỉ một loáng là cậu ấy đã tìm ra mắc xích quan trọng và giải mã thành công câu đố của mình rồi.” – Cà Chua bây giờ đã có cái nhìn khác về Chuối Chiên. Điều đó là đúng, bởi trước đây Chuối Chiên không đọc nhiều sách, không có được kinh nghiệm chơi cùng mọi người, cũng không biết được địa điểm này nọ. Nhưng điều Cà Chua không ngờ tới nhất chính là… trò chơi mà cậu sáng tạo ra lại không biết từ khi nào, trở thành trò chơi của Chuối Chiên.


oOo

Cà Chua đợi hơn hai mươi phút rồi mà đám bạn vẫn chưa quay trở lại. “Quái thật! Chỉ cần mười lăm phút để tìm ra vị trí kho báu, mà mãi hai mươi phút chưa quay lại. Mình nhớ là đâu có giấu kĩ đến mức đó?” Tự vấn an bản thân, sốt ruột đi qua đi lại vài vòng quanh gốc Cổ Thụ, cuối cùng Cà Chua quyết định đi về vườn rau nhà mình. Vừa đi cậu vừa lầm bầm: “Vô dụng. Bao nhiêu con người mà tìm hoài không ra.”

Đang bực bội tiến tới vườn rau của gia đình thì đập vào mắt Cà Chua là một sự bàng hoàng. Đám bạn của cậu, không kể đám Chuối Chiên đã biết vị trí kho báu, kể cả đám Bí Luộc cũng có mặt ở đây rồi. Nhưng lạ một điều là không phải cảnh tranh giành, kéo đẩy như trong tưởng tượng của Cà Chua mà ở đây, tụi bạn đang phụ Cha Cà Chua trồng cây. Khoai Lang đang chổng mông lên trời cắm những cây cà chua non xuống đất. Như phát hiện điều gì đó, Khoai Lang quay mặt lại thấy Cà Chua thì la lên:

- Này! Cậu làm gì mà lâu thế hả? Chúng tớ chờ nãy giờ đấy.

Ơ hay, người bực mình phải là Cà Chua chứ nhỉ? Đứng ngẩn ngơ ra như không biết sự đời, một lát sau Cà Chua mới phản pháo:

- Người chờ nãy giờ là tớ mới đúng. Các cậu đi tìm kho báu gì mà lâu lắc vậy?

- Ơ. Ai bảo cậu tụi tớ đi tìm kho báu? – Bí Luộc hỏi.

- Thì chúng ta đang chơi trò Tìm Kho Báu mà? – Lúc này thì Cà Chua thật sự rối lắm rồi.

- Chúng tớ chịu thôi. Cậu giấu ở đâu khó tìm quá. Nên chúng tớ đâm chán quay ra phụ Cha cậu trồng cây nè. – Chuối Chiên tiếp lời cho cậu bạn vẫn đang bàng hoàng của mình.

- Gì chứ? Tớ đâu có giấu chỗ nào khó tìm? – Vừa bực bội vừa khó hiểu, Cà Chua bước nhanh về phía nơi giấu kho báu. Trong bụi rậm nơi góc vườn, Cà Chua dễ dàng tìm được hộp kho báu mà mình đã giấu. Cậu cau có quay về phía đám bạn la lên:

- Này! Nó nằm ở đây chứ có phải chỗ nào khó tìm đâu mà các cậu không tìm được chứ?

- Ồ! Hóa ra là ở đó. – Cả bọn ồ lên như thể rất kinh ngạc vậy.

Chuối Chiên bước về phía bạn mình, đặt tay lên vai cậu bạn rồi nói:

- Tuy bọn mình đã giải được câu đố nhưng mà không tìm được kho báu thì cũng vô dụng. Cậu lại là người tìm được nó, nên kho báu này thuộc về cậu vậy. – Nói rồi Chuối Chiên quay sang phía đám bạn đang chổng mông ngẩng mặt về phía cậu, nói: - Các cậu đồng ý chứ?

- Nhất trí rồi.

- Quyết định vậy đi.

- Tớ thấy như vậy cũng được.

Cả bọn vui vẻ đồng ý. Chuối Chiên quay lại làm cho xong nốt số cây trong tay cậu. Rồi đến lúc cả bọn đã hoàn thành việc trồng cây, Chuối Chiên nói với Cà Chua:

- Tụi tớ về nhé. Hôm nay vui lắm.

Nháy mắt với cậu bạn một cái, Chuối Chiên cúi đầu chào tạm biệt Cha Mẹ Cà Chua. Bí Luộc, Khoai Lang, Bó Xôi, Cải Thìa, Lá Thơm, Nấm Rơm, Khế Chua và Rau Mầm cũng nhanh chóng chào tạm biệt gia đình Cà Chua ra về. Cả bọn bỏ đi để lại Cà Chua với bộ mặt vẫn ngẩn ngơ không rõ chuyện gì xảy ra. “Thế cuối cùng mình đưa ra trò chơi này làm gì nhỉ?” – Cà Chua tự nhủ.


…oOo…
 
#14
Cha Mẹ Cà Chua hôm nay rất lấy làm hài lòng với đám bạn của con trai. Cà Chua thường xuyên trốn đi chơi với tụi nhỏ này nên hai người tương đối không có thiện cảm với chúng lắm. Lúc tụi nhỏ xuất hiện trước sân vườn, nếu không phải chúng lễ phép thưa gửi đàng hoàng chắc Cha của Cà Chua đã vác gậy ra đuổi rồi.

Cha Cà Chua rất hài lòng với việc tụi nhỏ biết phụ giúp ông trồng cây. Thứ nhất, điều đó chứng tỏ rằng tuy vẫn chỉ là một tụi nhóc nhưng chúng thật sự biết việc và năng nổ phụ giúp người lớn. Thứ hai, ngoài Bí Luộc, Khoai Lang và Nấm Rơm ông vốn đã biết mặt từ trước thì những đứa còn lại trông rất lạ mắt. Tuy nhiên điều đó không thay đổi được việc chúng rất hiếu kì, và sẵn sàng bắt tay vào giúp ông. Các luống cây được trồng bởi tay bọn trẻ tuy không thẳng hàng như mong muốn và sau cùng thì ông vẫn phải sửa lại, nhưng điều đó cho thấy chúng không phải là đám trẻ chỉ biết chơi đùa quậy phá. Với ông, biết việc và chịu khó làm là đức tính quan trọng nhất. Bọn trẻ đã có được điểm cộng trong lòng ông.

Mẹ của Cà Chua thì ưng ý với đám Chuối Chiên về việc khác. Vẫn hài lòng với việc phụ giúp của chúng nhưng bà ấn tượng nhất với việc làm của một cậu nhóc tên Chuối Hột. Cậu bé và hai người bạn khác theo bước Nấm Rơm tới trước sân vườn của bà, nhưng cậu lại là người đầu tiên lên tiếng chào cả bà và Cha Cà Chua. Tuy có hơi rụt rè một chút, nhưng bà nhận ra được sự rõ ràng khi cậu trình bày việc xin vào trong vườn tìm thứ được gọi là kho báu mà Cà Chua đã giấu ở đó. Bà còn vô tình nghe được cậu quay sang khẽ nói với ba người bạn rằng phải cẩn thận không giẫm đạp trúng cây và khi tìm kho báu không làm gãy đổ cây. Bà đánh giá cao cậu nhóc này lắm.

Mẹ Cà Chua cũng hơi ngạc nhiên khi bọn nhỏ chỉ tìm kiếm ở một phần tư mảnh vườn, ở rìa phải mà thôi. Bà vừa định lên tiếng hỏi thì một cậu bé la lên. Theo đó thì trên tay cậu là một chiếc hộp nhỏ trông rất quen mắt. Ngẫm nghĩ một chút, bà nhớ ra rằng sáng nay Cà Chua có cầm chiếc hộp này vuốt ve, khuôn mặt vừa hí hửng vừa luyến tiếc. Hóa ra đây là kho báu mà bọn trẻ đã nói lúc trước.

(Nguồn: Internet)​
Không chần chừ nhiều, cả bọn vây quanh rồi mở chiếc hộp ra, bên trong có rất nhiều viên sỏi mà bọn chúng đã quen mắt. Chính là những viên sỏi để chơi trò Bắn Sỏi. Tuy nhiên, Chuối Chiên chộp lấy một viên sỏi, cầm lên cao cho cả bọn xem xét.

- Viên sỏi này cực kì tròn nè các cậu. – Chuối Chiên xuýt xoa.
- Đúng là tròn thiệt nha! – Nấm Rơm mắt chớp chớp hưởng ứng.
- Đây là viên sỏi tròn và đều nhất mà tớ từng được thấy. – Sau một hồi hết quay trái quay phải ngó trên ngó dưới, Cải Thìa đưa ra nhận xét.
- Không nghĩ là Cà Chua có được viên sỏi tuyệt như thế này. Thảo nào cậu ấy gọi nó là kho báu. – Lá Thơm cũng lên tiếng.
- Ừ. Theo tớ thấy, viên sỏi này cũng có thể đổi với mười hay thậm chí là hai mươi viên sỏi bình thường khác. – Đang đưa ra nhận xét bỗng Chuối Chiên chìm vào im lặng. Cả bọn ngạc nhiên nhìn cậu, nhận thấy rõ nét suy nghĩ trên khuôn mặt cậu.
- Sao thế Chuối Hột? – Cải Thìa đặt tay lên vai Chuối Chiên hỏi.
Lắc lắc đầu cười nhẹ một cái, Chuối Chiên nói:
- Chỉ là tớ không biết tại sao Cà Chua lại đem viên sỏi quý như thế này làm kho báu. Viên sỏi này đúng là một báu vật nhưng như vậy chẳng khác nào cậu ấy mất đi viên sỏi này sao?
Câu hỏi của Chuối Chiên làm cả bọn như bừng tỉnh, chúng cũng rơi vào trầm tư như Chuối Chiên. Bỗng Nấm Rơm lên tiếng:
- Nếu tớ là Cà Chua, chắc tớ sẽ buồn lắm nếu không còn có nó nữa.

Lần này thì tụi nhỏ càng suy nghĩ tợn. Cả bốn đứa đang đấu tranh giữa việc cực kì thích viên sỏi và mong muốn có được nó với việc thấu hiểu cho nỗi buồn của Cà Chua. Trong lúc cả bọn vẫn đang ngẩn ngơ thì một giọng nói vang lên khiến cả bọn choàng tỉnh:
- Này! Các cậu đang làm gì đấy?
Đó là giọng của Bí Luộc. Cả đám Bí Luộc sau khi lục tìm mệt bở hơi tai thì cũng quyết định quay lại gốc Cổ Thụ. Vô tình đi ngang qua vườn nhà Cà Chua thì thấy cảnh tượng kì lạ, bốn đứa bạn của chúng đang đứng vòng quanh và có vẻ như đang mất hồn ấy.
- Bọn tớ tìm được báu vật rồi. – Nấm Rơm lên tiếng.
- Đâu đâu để tớ coi nữa. – Nói là làm, Bí Luộc vội chào Cha Mẹ Cà Chua rồi lẻn thật nhanh vào mảnh vườn. Những đứa còn lại tuy hơi bất ngờ một chút, rụt rè chào hai người lớn tuổi, nhẹ nhàng bước qua họ rồi cũng vọt chạy nhanh tới chỗ đám bạn. Cả đám trầm trồ khen ngợi viên sỏi hoàn hảo kia. Những lời có cánh cứ thế mà tuôn ra, nào là “tớ chưa bao giờ thấy viên sỏi nào tuyệt như này,” “đây phải là một viên ngọc mới đúng,” “tuyệt thật đấy!” tới “đây đúng là một báu vật.” Cả bọn suýt xoa đã đời rồi mới nhận ra sự kì lạ của đám Chuối Chiên. Viên sỏi hoàn hảo thế mà sao mặt đứa nào đứa nấy trông khó coi như vậy chứ. Khoai Lang lên tiếng hỏi:
- Này. Các cậu bị gì thế?
- Bọn tớ đang nghĩ là nếu Cà Chua mất viên sỏi này chắc cậu ấy buồn và tiếc nhiều lắm nhỉ. – Nấm Rơm đáp lại bạn mình.
- Xì! Lo gì. Nếu tiếc thì cậu ấy chẳng đem nó ra làm báu vật để chúng ta cùng tìm rồi. – Bó Xôi đáp.
- Như vậy không phải càng khẳng định viên sỏi này chính là báu vật với Cà Chua hay sao? – Cải Thìa tiếp lời.
- Ừ thì…
- Giả sử cậu cũng có một viên sỏi như thế này, rồi cậu không còn nó nữa, liệu cậu có buồn hay không? – Chuối Chiên hỏi.
- Tớ… chắc là buồn. – Khế Chua đáp. Sau khi cậu nói xong thì những lời tán thành cũng kèm theo.
- Nhưng nó là giải thưởng, và chúng ta đã tìm được nó, chẳng phải chúng ta xứng đáng có được nó sao? – Bí Luộc hỏi.
- Ừ. Chỉ một trong số chúng ta được sở hữu nó. Vậy cậu thấy nên chia thế nào đây? – Chuối Chiên khoanh tay hỏi ngược lại.
- Ừ thì… bốn người các cậu tới trước, các cậu tự phân chia đi chứ sao hỏi tớ. – Bí Luộc nhún vai né tránh câu trả lời.
- Được. Theo như cậu nói, chỉ có tớ, Cải Thìa, Nấm Rơm và Lá Thơm có quyền phân chia đúng không? Các cậu không được có ý kiến gì đó. – Chuối Chiên mỉm cười lém lỉnh, như thể cậu đoạt được ý định của mình vậy.
- Ừ. Cậu muốn sao cũng được, tớ không quan tâm. – Bí Luộc khoanh tay quay qua chỗ khác.
- Vậy Cải Thìa, Nấm Rơm và Lá Thơm nè, tớ nghĩ rằng không ai trong chúng ta xứng đáng là chủ nhân của viên sỏi này cả. Chúng ta ai cũng có công để tìm ra nó, nên không biết phân chia như thế nào. Tớ nghĩ hay là chúng ta vẫn cứ để Cà Chua giữ nó đi, được không?
- Ý cậu là sao? – Cải Thìa hỏi.
- Ý tớ là chúng ta sẽ để lại viên sỏi này vào hộp và để chiếc hộp này về vị trí nơi chúng ta tìm ra nó và làm ra vẻ chúng ta không thể tìm được báu vật. Chẳng phải chúng ta không quyết định được ai giữ nó hay sao? Vả lại Cà Chua cũng rất buồn nếu mất nó. – Chuối Chiên giải thích.
- Vậy tại sao chúng ta không mang chiếc hộp này đưa lại cho Cà Chua chứ? – Nấm Rơm thắc mắc.
- Vậy là cậu không hiểu Cà Chua rồi. Cậu ấy đã mang viên sỏi này ra làm phần thưởng, thử hỏi cậu ấy sẽ đồng ý để chúng ta trả lại cho cậu ấy sao? Chỉ có cách là chúng ta không thể tìm được nó thì đó mới là lí do để Cà Chua vẫn giữ nó. – Chuối Chiên vẫn từ tốn giải thích.
- Và thêm nữa, Cà Chua nói rằng ai tìm được báu vật thì người đó có quyền giữ báu vật hay sao. Chúng ta chỉ việc để Cà Chua tìm ra nó thôi, cậu ấy lại là người có quyền giữ nó, không phải sao? – Lá Thơm bổ sung thêm.
- Đúng rồi! Cậu giỏi thật, Lá Thơm! – Cải Thìa reo lên.
- Hì hì. Đâu có đâu. – Lá Thơm ngại ngùng đáp.

Rồi thì cả bọn cũng đồng ý với cách Chuối Chiên nêu ra. Lúc đầu, Bí Luộc vẫn còn phản đối trong lòng nhưng qua quá trình nghe đám bạn trao đổi, cậu đã hiểu ra và cũng đồng tình với cách làm này. Cải Thìa cất chiếc hộp về lại nơi cậu đã tìm ra nó. Chuối Chiên lúc này mới thấy Cha của Cà Chua đang trồng cây, thế là cậu xin bác ấy cho cả bọn cùng phụ. Cả đám từ việc tìm kho báu lại thành ra trồng cây giúp nhà Cà Chua.

Đó là quá trình mà cả đám Chuối Chiên đã để lại ấn tượng tốt cho Mẹ Cà Chua. Bà nghe được cuộc trao đổi giữa chúng và rất cảm động với cách xử lí của tụi nhỏ. Hơn ai hết, bà biết viên sỏi đó Cà Chua yêu quý như thế nào. Nhiều lần bà tình cờ trông thấy Cà Chua cứ đem viên sỏi ra lau lau chùi chùi, rồi còn cất trong một hộp gỗ nữa, xưa nay Cà Chua không hề có tính cẩn thận như vậy.

“Xem ra con trai mình đã kết bạn được với những người bạn tốt rồi!” – Mẹ Cà Chua mỉm cười hài lòng về biểu hiện của đám Chuối Chiên. Bà cũng kể lại với chồng chuyện bọn trẻ trao đổi về việc giữ lại kho báu cho Cà Chua. Ông tỏ ra ngạc nhiên bởi sự hiểu chuyện của đám nhỏ này rồi cũng gật gù tán đồng với nhận định của vợ.

Câu chuyện trên đương nhiên là Cà Chua không biết. Vì thế mà sau khi ngơ ngác với đám bạn, cậu lại cực kì hào hứng hí hửng nhảy nhót reo hò. Điều đó khẳng định là trò chơi của cậu không dễ dàng gì giải được phải không? Bốn người Chuối Chiên đã được gợi ý tới mức ấy rồi mà còn không tìm được kho báu cơ mà. Cà Chua ôm hộp kho báu vào lòng, niềm vui nhân lên gấp đôi. Nụ cười của cậu tỏa nắng cùng tiếng cười trong trẻo vang lên giữa vườn Cà Chua.

Và đúng là tiếng lành đồn xa, từ việc có hảo cảm với đám Chuối Chiên, Cha Mẹ Cà Chua thỉnh thoảng vẫn mời cả bọn về nhà dùng cơm, lại còn trong làng nói tốt không ít về bọn chúng khiến cho Cha Mẹ anh em Bí Luộc Khoai Lang và Cha Mẹ của Nấm Rơm cũng mời bọn trẻ về nhà ăn cơm. Đương nhiên Chuối Chiên và các bạn rất vui mừng hớn hở đến nhà bạn mình. Chúng cũng không quên phụ giúp người lớn làm việc, tuy không nhiều nhưng rất được lòng họ. Chuối Chiên và các bạn cũng học được nhiều bài học và những câu chuyện hay, ý nghĩa trong những chuyến thăm này. Chuối Chiên còn hăm hở kể lại cho Vua Cha và Mẫu Hậu cùng Anh Hard Chị Wing về những câu chuyện cậu được nghe nữa. Mọi người trong gia đình Hoàng Gia đều thấy rõ Tí đã lớn hơn, cả về ngoại hình, tính cách và suy nghĩ nữa. Quả là điều đáng mừng mà!
…oOo…​
 
#15
Các bạn trong nhóm cũng thay phiên nhau đưa ra kho báu của mình cùng những lời gợi ý oái ăm để tìm ra kho báu ấy. Hài hước và kinh dị nhất phải kể đến kho báu của Khoai Lang, nó chính là một rổ khoai lang nướng, hột mít luộc. Khi tìm được kho báu này thì cả bọn chạy ùa ra cho Khoai Lang một trận khiến cậu chạy bở hơi tai. Biết rằng đánh rắm là sở trường của Khoai Lang nhưng không ai ngờ nó cũng chính là kho báu của cậu. Mặc kệ hai cô bạn gái trong nhóm đang đỏ mặt và đám con trai vừa lườm lườm vừa gừ gừ trong cuống họng, Khoai Lang vẫn cười hề hề rồi ngồi xuống ăn ngon lành, không quên gửi kèm vài trái bom khiến cả bọn bịt mũi chạy tản ra xa rồi buông lời chửi rủa.

Thú vị và trân quý nhất có lẽ là kho báu của Cải Thìa. Kho báu của cậu là một viên đá nhìn rất lạ mắt, đặc biệt, nó còn phát ra ánh sáng vào buổi tối nữa. Chính nhờ đặc điểm này mà Chuối Chiên mới tìm được viên đá khi nó được giấu trong một cái hốc tối thui. Chuối Chiên sau đó đã tặng viên đá cho Nấm Rơm khi cậu trông thấy ánh mắt long lanh của cô bé. Chuối Chiên đương nhiên quý viên đá nhưng cậu có kho báu khác quý giá hơn, vả lại bạn bè thì càng quan trọng hơn với cậu, nên Chuối Chiên chỉ hơi tiêng tiếc lúc đầu còn qua ngày hôm sau thì quên béng mất. Nấm Rơm rất thích viên đá này, cô bé nói rằng luôn để nó ở nhà vệ sinh để mỗi tối mà có đi vệ sinh cũng không còn sợ sệt co giò chạy thật nhanh nữa.

Tìm Kho Báu xoay vòng rồi cũng tới lượt Chuối Chiên. Cậu đã thức rất khuya đêm hôm qua để cho ra một kế hoạch truy tìm kho báu. “Chắc chắn lần chơi này sẽ thật đặc biệt và cũng rất đáng mong chờ cho coi.” – Chuối Chiên tự nhủ như vậy rồi chìm vào giấc mộng.

Hôm sau, Chuối Chiên mang một cuốn sách đã đóng bìa cẩn thận cũng như đã xin phép thư viện Hoàng gia đem bỏ vào chiếc hộp nhỏ mang ra ngoài thành. Chuối Chiên còn mang theo vài “bộ đồ nghề” cho trò chơi của mình nữa. Như đã hẹn trước, Cà Chua có mặt ở gốc Cổ Thụ đợi Chuối Chiên. Chuối Chiên đã nhờ Cà Chua giúp đỡ cho trò chơi này vì nhiều lí do mà chút nữa cậu sẽ bật mí. Thấy Cà Chua ở điểm hẹn, Chuối Chiên lên tiếng trước:

- Cậu đợi tớ có lâu không Cà Chua?
- À. Tớ cũng vừa mới tới thôi. Cậu làm tớ tò mò quá khiến đêm qua tớ không ngủ ngon giấc được.
- Xin lỗi cậu. – Chuối Chiên tỏ ra áy náy với bạn mình.
- Tờ đùa đấy, lâu lâu mất ngủ cũng vui. Cậu nhờ tớ giúp gì, nói đi? – Cà Chua cười ha ha rồi không giấu nổi vẻ tò mò nữa, hỏi thẳng Chuối Chiên.
- Đây là kho báu của tớ, tớ sẽ nhờ một trong hai chú kia đem giấu tại nơi tớ đã chọn. Cậu không được biết đâu. – Nhìn thấy vẻ mặt háo hức của Cà Chua, Chuối Chiên liền chọc cậu bạn.

Cà Chua sụ mặt, chun mũi đáp:
- Rồi. Không biết thì thôi. Mà cậu vẫn chưa nói cho tớ biết tớ giúp cậu như thế nào đấy.
- Như thế này, cậu nghe cho kĩ nhé, tớ sẽ trình bày toàn bộ kế hoạch của tớ cho cậu. Nhớ là nghe kĩ đó!
- Được rồi mà. Lẹ đi, muốn tớ tò mò chết à!
- He he. Khác với các lần truy tìm kho báu trước, lần này tớ muốn mọi người có nhiều thử thách hơn là chỉ đặt câu hỏi và đi tìm thôi. Tớ sẽ là người đặt câu hỏi và mọi người sẽ trả lời để tìm kho báu.
- Cái gì mà ngược đời thế? Cậu hỏi làm gì chứ? Cậu biết rõ kho báu ở đâu cơ mà. – Cà Chua nhăn mặt khó hiểu hỏi.
- Tớ đã nói cậu nghe cho kĩ mà. Nghe tiếp nà. Cậu còn nhớ lần trước tớ có kể cho các cậu nghe câu chuyện việc cách nói bí mật và có chỉ các cậu về mật mã Mỏ Sẻ* không?
- Ừ. Thì sao?
- Hôm nay sẽ cho mọi người thực hành giải mật mã Mỏ Sẻ này. Tớ sẽ ra mật mã còn mọi người sẽ giải nó thì sẽ tìm được kho báu. Chưa hết, tớ sẽ đặt tất cả là bốn chặng để đưa ra thử thách, chặn đầu sẽ do tớ trấn giữ, tớ cũng sẽ ra thử thách cho các cậu ấy. Chặn hai sẽ do cậu trấn giữ và cậu cũng sẽ thử thách và đưa mật mã cho các cậu ấy tới chặng tiếp theo. Cứ như thế tới chặng cuối cùng nếu các cậu ấy vượt qua thử thách trước thì sẽ có được kho báu.
- Nghe có vẻ thú vị đấy nhưng tớ đưa ra mật mã cùng thử thách như thế nào? Tớ chưa có chuẩn bị gì cả. – Cà Chua hơi bối rối vì Chuối Chiên không nói trước với mình để có thêm thời gian chuẩn bị.
- Không cần lo. Tớ đã chuẩn bị mật mã cùng thử thách cho cậu rồi. Đây là mật mã mà cậu sẽ trao cho các cậu ấy sau khi các cậu ấy vượt qua thử thách. – Nói rồi Chuối Chiên giao cho Cà Chua hai mảnh giấy có ghi loằng ngoằng mấy chữ gì đó. Cà Chua còn chưa kịp đưa mắt nhìn xem mấy chữ đó là gì thì đã nghe Chuối Chiên nói tiếp:
- Cậu sẽ trấn giữ ở vườn của Dì Súp Lơ. Tớ cũng muốn cậu bây giờ chạy về đó hỏi Dì ấy xem là có cho phép chúng ta hôm nay giúp Dì ấy thu hoạch mười bắp súp lơ hay không? Tớ hi vọng Dì ấy sẽ cho phép. Cậu đi nhanh lên rồi tớ sẽ giải thích sau. Lẹ đi Cà Chua. – Thấy Cà Chua vẫn chần chừ, Chuối Chiên đẩy bạn đi rồi chờ cho đến khi Cà Chua chạy đi một khoảng, cậu mới gọi hai chú hộ vệ lại. Cậu lên tiếng:
- Chú Điều**, (chú hộ vệ đang đứng bên trái) con muốn nhờ chú đem chiếc hộp này tới cánh đồng gần con suối phía Bắc lần trước bọn con chơi đó, chú có nhớ không?
- Thần nhớ thưa Hoàng tử. – Chú Điều trả lời.
- Ấy suỵt. Chú nhỏ tiếng chứ. Lỡ có ai nghe được thì sao? – Chuối Chiên đưa tay lên miệng ý bảo chú Điều nhỏ tiếng lại. Rồi cậu lại tiếp tục:
- Con muốn chú ở đó canh chiếc hộp giùm con. Chú khỏi lo đi, có chú Đào** ở đây với con rồi. – Thấy chú Điều như kiểu muốn phản bác thì Chuối Chiên đã lên tiếng chặn đứng trước. Rồi cậu lại tiếp tục:
- Ở đó, con muốn chú sau khi các bạn con đã có mặt đầy đủ, chú cho họ thử thách, chính là Chèo Thuyền Trên Cạn, chú biết trò đó mà đúng không? – Nhận được cái gật đầu chắc nịch của chú Điều, Chuối Chiên lúc này mới nói:
- Bây giờ chú đi luôn đi, kẻo các bạn con tới thì lộ tẩy hết. Đi đi chú. – Chuối Chiên sau khi giao nhiệm vụ cho chú Điều xong cũng nhanh chóng đẩy chú đi mặc kệ chú Điều vẫn quay lại dặn dò chú Đào hết sức chú ý sự an toàn của Chuối Chiên rồi mới rời bước.
- Hì hì. Cảm ơn chú Điều! – Chuối Chiên nói vừa đủ lớn để chú Điều nghe được xong cậu quay qua nói với chú Đào:
- Chú thì vẫn như mọi lần thôi, hì hì.

** Hai người hộ vệ tên là Điều và Đào, là hai anh em sinh đôi. Chuối Chiên nhiều lần nhầm lẫn giữa họ cho đến khi cậu nhận ra đặc điểm khác biệt giữa họ là chiếc mũi.

Chú Điều đi được một khoảng thì Cà Chua quay lại. Cà Chua hớn hở khoe:
- Dì Súp Lơ đồng ý cho chúng ta phụ dì ấy thu hoạch mười bắp súp lơ, nhưng để làm gì vậy?
- Ừ thì tớ muốn đó vừa là thử thách vừa giúp đỡ dì ấy một chút ấy mà. Bây giờ tớ sẽ nói nhiệm vụ của cậu.
- Ừ. Tớ nghe này. – Lạ lùng là lúc này Cà Chua bỗng nhiên “dễ bảo” như vậy. Thông thường thì việc giao nhiệm vụ là việc của cậu nhưng không biết từ lúc nào cậu đã chấp nhận việc nhận nhiệm vụ từ Chuối Chiên.
- Cậu sẽ ở sẵn ở vườn dì Súp Lơ chờ mọi người. Sau khi các cậu ấy giải được mật mã ở chỗ tớ thì sẽ đến chỗ cậu. Lúc đó cậu sẽ đưa ra thử thách là mỗi đội phải thu hoạch được năm bắp súp lơ đem cho dì Súp Lơ thì mới được nhận mật mã tới chặng tiếp theo.
- Ơ. Lần nay chúng ta chơi theo đội sao? Không phải là chơi cá nhân à? – Cà Chua thắc mắc.
- Ừ. Tớ nghĩ lần này chơi đồng đội sẽ hợp lí và dễ dàng hơn.
- Được rồi. À mà cái chú giống giống chú đằng sau cậu đi đâu rồi? Vừa nãy tớ còn thấy có hai người kia mà? – Cà Chua cuối cùng cũng chú ý đến sự khác thường này.
- Chú ấy đem kho báu đi giấu rồi. – Chuối Chiên nháy mắt trả lời. Cậu biết rõ khi nói như vậy Cà Chua sẽ nóng máu vì không được biết kho báu ở đâu nhưng biết sao được, như vậy thì mới thú vị chứ.
- Được rồi. À lúc nãy trên đường tớ có nhìn lén tờ mật mã này nhưng tớ không hiểu gì cả. Cậu có chắc là các cậu ấy sẽ giải được chứ?
- Sẽ được mà. Với lại lát nữa tớ cũng sẽ giải thích một chút với các cậu ấy. Các cậu ấy cũng gần tới rồi đấy, cậu còn hỏi gì nữa không? Nếu không thì tới vườn dì Súp Lơ đi, không lại hỏng việc bây giờ.
- Được rồi. Tớ đi đây. – Cà Chua lơ ngơ quay người bỏ đi nhưng đi được vài bước cậu lại quay lại gãi đầu hỏi:
- Quên mất, làm sao tớ biết các cậu ấy đã trả lời đúng mật mã chứ?
- À quên mất! – Chuối Chiên vỗ tay vào trán rồi nói tiếp. – Đáp án là “con suối.”
- Được rồi. Tớ đi đây. Đừng để tớ chờ lâu quá đó.
- Cảm ơn cậu!

oOo​
Cà Chua đi chưa lâu thì các bạn của Chuối Chiên đã xuất hiện và nhanh chóng đông đủ. Như thường lệ, Bí Luộc và Khoai Lang vẫn là cái loa phát thanh và làm không khí náo nhiệt hơn hẳn. Hai cậu chàng để ý ngay sự khác biệt khi không thấy Cà Chua đâu cả.
- Cà Chua vẫn chưa tới hả Chuối Hột? – Bí Luộc hỏi.
- Cậu ấy tới rồi, nhưng cậu ấy đang chờ các cậu ở chỗ khác. – Chuối Chiên tỏ vẻ thần bí.
- Hả? Tới rồi thì tập trung lại. Việc gì phải chờ với đợi? Hôm nay giở chứng hả trời! – Khoai Lang thẳng tính nói luôn.
- Hì hì. Hôm nay chúng ta sẽ chơi trò Tìm Kho Báu và tớ sẽ chủ trì trò chơi hôm nay. Tớ đã nhờ Cà Chua giúp đỡ trong trò chơi hôm nay nên cậu ấy mới chờ các cậu. Các cậu nên nhanh lên một chút, tớ không biết nếu chờ quá lâu thì Cà Chua sẽ trở nên như thế nào đâu.

Khoai Lang là người đầu tiên rùng mình. Cậu chơi thân với Cà Chua đã lâu nên hiểu rõ tính khí cậu bạn của mình. Với lại lúc nãy lỡ miệng nói ra nên bây giờ Khoai Lang cũng chột dạ rồi. Những người còn lại thì nhớ lại những hình phạt kinh dị mà Cà Chua đã đưa ra cho cả nhóm nên cũng bất giác rùng mình. Nhận thấy lời hù dọa của mình đạt được hiệu ứng, Chuối Chiên mỉm cười thỏa mãn rồi nói:
- Được rồi. Chúng ta bắt đầu trò chơi nha.
- Tớ hỏi trước. – Khoai Lang nhanh nhảu.
- Không không. Trò chơi hôm nay sẽ khác mọi lần và tớ sẽ phổ biến cho các cậu.
- Hả? – Cả đám tròn mắt nhìn Chuối Chiên. Nhưng chúng cũng khá hứng thú với luật chơi mới vì luật chơi cũ cũng tương đối trở nên nhàm chán rồi.
- Các cậu còn nhớ tớ có chỉ cho mọi người mật mã Mỏ Sẻ không? Hôm nay mọi người sẽ có cơ hội để sử dụng nó. Cụ thể, tớ đã giấu kho báu ở một nơi mà các cậu phải giải mã Mỏ Sẻ thì mới tìm được đường tới đó. Và trò chơi này sẽ chơi theo đội. Mọi người tự chia làm hai đội đi.

Bí Luộc và Khoai Lang khá lúng túng với tình huống hiện tại, vì thông thường cả đám sẽ chia thành nhóm Cà Chua và nhóm Cải Thìa nhưng hôm nay Cà Chua đã không có còn Chuối Chiên cũng không luôn. Cải Thìa nhận thấy tình hình bèn lên tiếng:
- Tớ thấy như thế này, chúng ta sẽ chơi Oẳn Tù Tì để xem ai về đội nào. Lá Thơm và Nấm Rơm một cặp đấu, Bí Luộc Khoai Lang một cặp, Bó Xôi và Khế Chua một cặp, tớ và Rau Mầm một cặp.
- Tớ muốn chung đội với Bí Luộc. – Khoai Lang phản bác.
- Các cậu luôn chung đội mà, hôm nay thử khác đội xem sao. – Cải Thìa nháy mắt.
- Được thôi. Khác thì khác. – Khoai Lang ủ rũ. – Hãy đợi đấy Bí Luộc – Vừa ủ rũ là thế nhưng Khoai Lang nhanh chóng lấy lại tinh thần rồi ra dấu thách thức với Bí Luộc. Thật là hết biết với Khoai Lang.

Phân chia đâu đấy xong thì danh sách hai đội như thế này: Đội Cải Thìa gồm Nấm Rơm, Bí Luộc, Bó Xôi và Cải Thìa. Đội Khoai Lang gồm những người còn lại. Nhận thấy vấn đề chia đội đã xong, Chuối Chiên lại lên tiếng:
- Tớ sẽ giải thích thêm. Sẽ có tất cả bốn chặng chờ đón các cậu. Trước mặt các cậu chính là chặng một và để vượt qua một chặng, các cậu cần vượt qua một thử thách của người trấn giữ chặng đó. Sau khi vượt qua thử thách thì các cậu sẽ nhận được mật mã và trả lời đúng mật mã, các cậu sẽ biết chặng tiếp theo ở đâu và các cậu có quyền tới chặng đó. Ở chặng cuối, nếu mọi người vượt qua thử thách cuối sẽ được kho báu. Vì đây là lần đầu chúng ta chơi theo luật mới, tớ sẽ gợi ý cho các cậu một chút. – Nói rồi Chuối Chiên đưa cho mỗi đội một tờ giấy gợi ý. Trong đó có các hình vẽ và chữ cái như sau:

Sau khi hai đội đã cầm tờ gợi ý, lúc này Chuối Chiên mới tiếp tục giải thích:
- Các cậu vẫn cần phải hoàn thành tờ gợi ý chưa hoàn chỉnh này. Tớ đoán nó sẽ dễ dàng với các cậu thôi đúng không? – Nói rồi Chuối Chiên lại gửi mỗi đội một cây bút. Sau đó cậu nhận thấy đội Cải Thìa nhanh chóng điền các chữ cái vào chỗ trống. Đội Khoai Lang loay hoay một hồi thì cũng hoàn thành với kết quả giống như vậy. Hài lòng với các bạn, Chuối Chiên tiếp tục:
- Mọi người cần giữ kĩ tờ gợi ý này vì sẽ cần nó cho trò chơi hôm nay. Được rồi. Trò chơi bắt đầu! – Chuối Chiên đưa cao tay lên trời tuyên bố. Cả đám cũng đưa tay lên trời hưởng ứng mặc dù vẫn lơ tơ mơ chưa hiểu lắm, chỉ là chúng cảm thấy thật hào hứng ngay từ khi bắt đầu, và mặc dù hơi rối một xíu nhưng sự mới lạ này làm chúng muốn lao vào cuộc chơi ngay lập tức.
* Mật mã Mỏ Sẻ được biên dịch lại từ mật mã Morse.
…oOo…​
 
#16
Lá Thơm là người đầu tiên lên tiếng. Cô bé hỏi Chuối Chiên:
- Thử thách của cậu là gì?
- Thử thách của tớ là các cậu hãy tìm mật thư đã được tớ giấu xung quanh đây. – Vừa trả lời, Chuối Chiên còn cố tình hướng ngón tay lên trên ý chỉ rằng mật mã đang được giấu trên cây. Cậu đã nhờ chú Đào giấu trên đó.
Tất nhiên là với chiều cao của chú Đào thì không đứa nào trong bọn có thể một mình với tới nơi cất giấu mật thư và phải tìm cách nâng chiều cao của đội. Đó là lí do Chuối Chiên muốn mọi người chơi theo đội. Sau một hồi lục tìm xung quanh không có manh mối gì, Khế Chua mới ngẩng đầu nhìn trời than thở:
- Tại sao mới chặng một mà đã khó khăn như vậy.
Bất chợt cậu nhìn thấy cái gì đó nên vẫn giữ nguyên tư thế. Rau Mầm thấy thế liền hỏi:
- Cậu bị gì thế Khế Chua? Trật cổ rồi hả? Cần tớ bẻ lại cho không?
- Không phải. Cậu nhìn kìa.

Thế là một cảnh tượng kì lạ xảy ra: có hai con người ngẩng mặt nhìn trời rồi cười hề hề. Mặt chúng trông rất thỏa mãn và nhẹ nhõm. Một cảnh tượng khác còn kì lạ hơn nữa là tám con người ngẩng mặt lên nhìn trời háo hức và cùng cười hề hề. Tất nhiên không phải cả bọn bị khùng tập thể mà là do chúng đã tìm thấy mật thư rồi. Việc còn lại chỉ là tìm cách lấy được nó thôi.

Đội Cải Thìa dùng cách cõng để lấy nhưng không thành công. Chúng đổi lại để một người cưỡi lên vai một người nhưng lại loạng choạng để nhận lấy hậu quả là Bó Xôi và Bí Luộc ngồi xoa mông dưới đất. Đội Khoai Lang thì lém lỉnh hơn: Khế Chua đưa thẳng tay phải ra trước mặt, tay trái nắm lấy khuỷu tay phải, Rau Mầm thì làm y như vậy nhưng hai đứa đứng ngược chiều nhau và tay phải người này nắm khuỷu tay trái người nọ tạo thành một chiếc kiệu. Lá Thơm đương nhiên được kiệu lên. Cô bé cho hai chân vào hai khoảng trống được tạo ra hai bên rồi ngồi xuống chễm chệ. Khế Chua và Rau Mầm lúc này cắn răng nhăn mặt đồng thời đứng dậy kiệu cô bạn của mình tới vị trí mật thư và chúng nhanh chóng lấy được nó. Đội Cải Thìa nhanh chóng học hỏi đội bạn và cũng lấy được mật thư ngay sau đó.

Cả hai đội mở mật thư thì liền lập tức há hốc mồm, trợn mắt rồi đồng thời quay ngoắt lại nhìn Chuối Chiên như thể đang hỏi cái quái gì đây vậy. Chuối Chiên chỉ lặng yên mỉm cười, đưa tay chỉ lên đầu ra dấu ráng động não suy nghĩ đi. Nội dung bức mật thư như sau:
Cả bọn đều biết chuồng bò trông như thế nào nhưng chưa đứa nào thấy chuồng bò kiểu kì dị như trong mật thư cả. Loay hoay một hồi thì Cải Thìa mới “à” một tiếng rồi nhanh chóng mở tờ giấy gợi ý ra. Phỏng theo tờ giấy gợi ý, đáp án của các kí tự rườm rà là: sups low. Ráng nhớ lại cách biến đổi trong mật mã Mỏ Sẻ, Cải Thìa cho ra kết quả là súp lơ. Tìm ra đáp án thì đội Cải Thìa cũng nhanh chóng lên đường chạy về phía mảnh vườn của dì Súp Lơ.
Ở chặng một này hầu như hai đội đã xuất phát cùng lúc khi đội Khoai Lang cũng chỉ cần một chút thời gian sau đó để giải mật thư và chạy về phía mảnh vườn của dì Súp Lơ. Chuối Chiên cười thật tươi và háo hức với những gì các bạn của mình làm được. Mọi người giải được mật thư nhanh hơn cậu dự đoán. Khi cả hai đội đã mất dạng thì Chuối Chiên cùng chú hộ vệ Đào cũng nhanh chân rời khỏi gốc Cổ Thụ để đi đến con suối, cũng chính là chặng thứ ba.

oOo​
Ở chặng thứ hai tức vườn rau nhà dì Súp Lơ, Cà Chua lúc này vẫn đứng dưới nắng nóng chờ đợi các bạn của mình. Cậu nóng nảy giẫm đạp xung quanh. Tuy rằng đang rất bực mình nhưng Cà Chua vẫn khôn ngoan lựa chọn vị trí trút giận kẻo hậu quả cậu lãnh nhận sẽ cực kì kinh khủng. Thế nên mới có cảnh tượng khá hài hước là giữa vườn rau, trưa nắng, một cậu nhóc với khuôn mặt khó chịu đang tung chân liên tục giẫm mạnh xuống đất. Ánh mắt chăm chú xác định địa điểm giẫm đạp không có rau mới mạnh mẽ tung chân xuống.

Hai đội chơi xuất hiện sau khi Cà Chua thay dì Súp Lơ dằn cho chắc đất xung quanh khu vực mình đang đứng. Cũng như Cà Chua, hai đội khá cẩn thận khi đi vào vườn rau. Tuy nghịch ngợm và hiếu động nhưng bọn chúng rất biết tôn trọng tài sản của người khác. Cũng bởi vì điều đó mà tụi nhỏ ít khi bị rầy la dẫu cho chúng có chơi bời gần nơi người lớn làm việc. Bí Luộc chạy tới nơi trước, quay trái quay phải tìm kiếm gì đó rồi lại Cà Chua:
- Cà Chua! Sao cậu lại đứng ở đây chỗ vườn của dì Súp Lơ vậy hả?
- Tớ đâu biết, Chuối Hột nhờ tớ ở đây chờ các cậu mà. – Cà Chua nhún vai trả lời. Đoạn, như sực nhớ ra điều gì đó, cậu phát tiết:
- Mà làm gì các cậu chậm chạp thế hả? Biết tớ chờ ở đây lâu như thế nào không?
- Hì hì. Xin lỗi cậu mà. Chúng tớ cũng là lần đầu tham gia nên hơi lúng túng xíu. – Khoai Lang gãi gãi đầu đáp.
Lườm lườm tám người rồi Cà Chua cũng tằng hắng giọng, nói:
- Được rồi. Thử thách của các cậu là mỗi đội phải thu hoạch năm bắp súp lơ đem vào cho dì Súp Lơ. Nên nhớ, chỉ được cắt những bắp nào đã chín chứ không phải bốc lựa tùm lum.
- Tụi tớ làm sao biết bắp nào được bắp nào không hả Cà Chua? – Nấm Rơm hỏi.
- Cái đó các cậu phải đi hỏi dì Súp Lơ, hỏi tớ cũng vô dụng, tớ không biết đâu. Đội nào xong trước sẽ được mật thư này. Ê! Ê! Ê! – Cà Chua còn chưa nói xong thì tám người đã chạy tới nhà dì Súp Lơ ở phía bên kia vườn, mặc kệ Cà Chua đứng đó la hét. Cà Chua tự nhủ lần này phải tìm cách hành mọi người thì mới hả dạ được.

Xui cho Cà Chua là dì Súp Lơ đã chỉ định khu vực nào được phép thu hoạch và do đó hai đội chỉ việc tới đó rồi cắt lấy mỗi đội năm bắp thôi. Cà Chua trề môi đưa ra hai tờ mật thư rồi khoanh tay khoái trá nhìn tám người đang nhăn mày gãi đầu gãi tai. Trong lúc chờ mọi người thì Cà Chua có xem qua và cũng cố thử giải mật thư này nhưng không sao giải được. Đó cũng là một phần lí do khiến cậu bực mình như vậy. Mật thư như sau:
Tất nhiên tờ bí kíp nhanh chóng được cả hai đội đưa ra và giải quyết nhanh chóng. Đội Khoai Lang cho ra kết quả là: kwr sewsq. Cả đội lại tiếp tục gãi đầu gãi tai. Cà Chua cũng cúi đầu xem cả hai đội giải, khi thấy đội Khoai Lang dù có tờ gợi ý của Chuối Chiên vẫn không giải được liền cười ha ha. Đội Khoai Lang mặc kệ Cà Chua đang chọc quê, vẫn kiên trì suy nghĩ tìm ý nghĩa của dãy kí hiệu này.

Trong khi đó, đội của Cải Thìa thì cho ra kết quả là con suoosi mà cả bọn sau khi quy đổi qua mật mã Mỏ Sẻ đạt được kết quả con suối. Chúng reo hò rồi nhanh chóng chạy đi tới chặng ba bỏ lại đội Khoai Lang vẫn vò đầu bứt tóc, vừa sốt ruột vừa tức giận. Như đổ thêm dầu vào lửa, Bí Luộc không quên quay lại lêu lêu đội bạn trước khi né chiếc dép Khoai Lang ném ra. Khoai Lang thậm chí còn không thèm đi nhặt lại dép. Lúc này cả bọn mồ hôi mồ kê đổ ra lũ lượt, Khoai Lang lầm bầm:
- Dãy kí tự này nghĩa là gì nhỉ? Chúng chả có nghĩa gì cả. Chúng ta bị Chuối Hột chơi khăm rồi. – Cậu tức giận quăng tờ mật thư xuống đất.
Lá Thơm hơi giật mình nhưng vội vàng nhặt tờ giấy lên, cô bé nói:
- Tớ không nghĩ Chuối Hột chơi khăm chúng ta đâu. Có thể là chúng ta giải sai chỗ nào đó, mọi người bình tĩnh giải lại từ đầu đi.
- Đúng vậy. Hai tờ mật thư Chuối Hột đưa cho tớ hoàn toàn giống nhau, tớ không biết tờ gợi ý có giống nhau hay không nhưng với việc các cậu tới được đây, tớ nghĩ chúng cũng không khác nhau đâu. – Cà Chua nhanh chóng thanh minh cho Chuối Chiên.
Khoai Lang lúc này mới dịu dịu bớt, như để lấy lại tinh thần, cậu chàng “đánh bom” một phát khiến cả bọn bịt mũi chạy thật xa ra để mình cậu cười hề hề ngồi giữa “bãi mìn”. Chờ cho “ám khí” tan hết, cả bọn mới dám lại gần Khoai Lang. Khế Chua quát:
- Chúng ta thua tới nơi rồi mà cậu còn ngồi đó đánh rắm được.
- Cậu phải biết tớ vừa cho ra những cặn khí trong cơ thể. Lúc này tớ là sáng suốt nhất. – Khoai Lang chống chế.
- Được rồi. Vậy cậu giải thử mật thư này coi. – Khế Chua nghênh mặt thách thức.
- Đây nè. Lúc các cậu chạy đi thì tớ tìm được chỗ sai của tụi mình rồi. Thay vì số 1 là hàng ngang thì nó phải là hàng dọc và số 3 là hàng ngang. Cho ra chữ khác hồi nãy nè. Chữ… c.
- Ừ nhỉ? Chúng ta thử tiếp xem sao. – Khế Chua nhanh chóng hào hứng trở lại.
Thế là đội của Khoai Lang cũng giải được mật thư và nhanh chóng chạy tới chặng ba là con suối như trong mật thư đã nói. Khế Chua không quên khen Khoai Lang một tiếng để được đáp trả lại một cái rắm và tiếng cười hề hề kinh điển của Khoai Lang.

oOo​
Cà Chua rời khỏi vườn rau nhà dì Súp Lơ sau khi hai đội bỏ đi. Điểm đến của cậu chính là cánh đồng gần con suối. Tại sao Cà Chua lại biết chặng cuối? Quay lại thời điểm Chuối Chiên sau khi bàn giao nhiệm vụ cho Cà Chua đã đuổi cậu tới vị trí trấn giữ của mình. Tuy nhiên ngay sau đó, Chuối Chiên sực nhớ ra, chạy lại chỗ Cà Chua và nói cho bạn mình biết chặng cuối của trò chơi. Lí do bởi vì Chuối Chiên không muốn Cà Chua bỏ công đứng chờ mọi người rồi sau đó cậu lại không có đóng góp gì thêm cho trò chơi cả. Chuối Chiên muốn Cà Chua cùng cậu chứng kiến khoảnh khắc cuối cùng của trò chơi.

Chuối Chiên đã ổn định vị trí của mình ở chặng ba. Cậu cùng chú hộ vệ đang đứng chờ sự xuất hiện của hai đội chơi. Tất nhiên Chuối Chiên không nôn nóng như Cà Chua. Thứ nhất, cậu không đứng chờ một mình. Thứ hai, ở gần con suối nên cũng không nóng nực như trong vườn rau. Thứ ba, cậu biết rằng hai đội cần một khoảng thời gian kha khá lâu để đến được chặng này và cậu mong rằng sẽ không thấy hai đội đến cùng lúc.

Đúng như mong muốn của Chuối Chiên, đội Cải Thìa đến trước và cũng nhanh chóng bắt tay vào thử thách chứ không hỏi han gì nhiều nữa. Cả đội bây giờ cũng đã dần quen với trò chơi mới này rồi. Thử thách lần này là bắt cá. Mỗi đội cần bắt ba con cá và cho vào cái rá mà Chuối Chiên đã chuẩn bị sẵn.
Đội của Cải Thìa lao xuống con suối một cách hưng phấn vì cả đội đã chạy vòng vòng nãy giờ rồi, nắng nóng quá, xuống nước thật là sảng khoái! Đội Cải Thìa tranh thủ lúc đội Khoai Lang chưa xuất hiện đã đùa giỡn một chút nhưng nhanh chóng giật mình lo đi bắt cá khi tiếng la oai oái của Khoai Lang vang lên.

Đội của Khoai Lang và đội của Cải Thìa có một cuộc thi bắt cá hấp dẫn nhất từ trước đến nay. Con suối này không hiếm cá và đây cũng không phải lần đầu cả bọn bắt cá nhưng có thể nói chưa lần nào hỗn loạn và náo nhiệt như hôm nay. Nấm Rơm và Lá Thơm cầm hai chiếc rá vừa cổ vũ vừa chỉ hướng cho đồng đội. Khoai Lang và Bí Luộc chú tâm bắt cá thì ít mà tập trung phá hoại đội đối phương thì nhiều. Trong khi bốn con người còn lại cặm cụi tìm bắt cá thì hai con người này lại vật nhau xuống nước đến nỗi nước bắn tung tóe làm cá hoảng sợ bơi đi mất. Cải Thìa và Rau Mầm cùng la ầm lên thì cả hai mới chịu buông ra nhưng vẫn gầm gừ nhau.

Hai đội hoàn thành thử thách gần như cùng lúc và đang háo hức nhận lấy mật thư từ Chuối Chiên. Tuy nhiên Chuối Chiên chỉ đưa hai rá cá cho chú Đào ôm lấy rồi la to: “Chạy đua tới cánh đồng phía trước các cậu ơi!” Hai đội hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng chạy đuổi theo Chuối Chiên. Khung cảnh thật đẹp với hình ảnh chín đứa trẻ chạy đua về hướng mặt trời cùng nụ cười thật tươi trên những khuôn mặt rạng ngời. Còn có hình ảnh của một người trẻ lớn vừa chạy vừa dáo diếc ngó nghiêng hai bên nách lo sợ đánh rơi những con cá kia.
…oOo…​
 
#17
Băng băng chạy về phía cánh đồng, hiện ra trước mắt Chuối Chiên là hình ảnh một người đàn ông đứng thẳng lưng, nghiêm túc cùng một cậu bé nhỏ con hơi gượng gạo khi đứng gần người đàn ông nọ. Đúng vậy, đó chính là chú hộ vệ Điều và Cà Chua. Chuối Chiên còn chưa tới nơi thì Cà Chua đã vẫy vẫy tay réo gọi rầm trời. Chú hộ vệ Điều tuy vẫn đứng im vì vẫn phải thi hành nhiệm vụ nhưng gương mặt cũng dãn ra nhiều khi thấy Chuối Chiên vẫn an toàn và rạng ngời như vậy.

Khi cả bọn đã tập trung đầy đủ, Chuối Chiên và Cà Chua đứng phía sau chiếc hộp kho báu cùng với hai chú hộ vệ hai bên. Cả hai đội lúc này đã dành sự tập trung vào chiếc hộp kho báu kia. Chiếc hộp gỗ được mài nhẵn bóng, đính vài viên đá lung linh khác xa so với chiếc hộp của Cà Chua cũng đủ để biết thứ bên trong hẳn phải giá trị lắm đây. Cả bọn cũng không tò mò tại sao Chuối Chiên lại có được chiếc hộp đẹp như vậy mà chỉ muốn biết thứ bên trong là gì mà thôi.

Lúc này Chuối Chiên phổ biến thử thách cuối cùng của trò chơi. Cậu nói:
- Chúc mừng cả hai đội đã đến được chặng cuối cùng này. – Kết thúc là một tràng pháo tay mà những người hưởng ứng còn nồng nhiệt hơn người chủ trì. – Bây giờ chúng ta sẽ đến với thử thách cuối cùng. Đội nào giành chiến thắng trong thử thách này sẽ nhận được kho báu.
- Yeah!
- Hoan hô!
- Hú hú!
Hàng loạt tiếng hò reo vang lên hưởng ứng. Đợi cho mọi người bớt hưng phấn một chút, Chuối Chiên tiếp tục:
- Thử thách cuối cùng này mang tên Chèo Thuyền Trên Cạn.
- Gì cơ? Chèo Thuyền Trên Cạn á? – Khoai Lang lên tiếng hỏi.
- Ừ. Cụ thể, tớ sẽ làm mẫu giúp các cậu hiểu rõ hơn. Cà Chua! Cậu giúp tớ nha? – Chuối Chiên quay sang Cà Chua nhờ vả.
- Được thôi. Tớ phải làm gì? – Cà Chua nhanh chóng đồng ý.
- Cậu ngồi bệt xuống thôi. Còn lại để tớ. – Nói rồi Chuối Chiên cũng nhanh chóng ngồi xuống phía sau Cà Chua.

Hai đội trố mắt nhìn thật kĩ những gì hai người bạn của mình làm để lát nữa bắt chước. Chuối Chiên ngồi xuống phía sau Cà Chua, cậu đưa hai chân lên và vòng qua bụng Cà Chua, kẹp hai chân lại. Cà Chua hơi bất ngờ hô lên một tiếng thì Chuối Chiên cười hì hì rồi nói:
- Bây giờ tớ và Cà Chua sẽ dùng tay để di chuyển về phía trước. Trong quá trình di chuyển, các mắc nối không được bung ra. Như thế này này. – Nói rồi Chuối Chiên bung hai chân ra và nhanh chóng, cậu bị Cà Chua bỏ lại phía sau. – Nếu bị bung ra thì cả đội phải gắn lại mới được tiếp tục chèo. Cứ như vậy đội nào chạm tay vào chiếc hộp kho báu trước là đội chiến thắng. Các cậu hiểu chưa? – Vẫn đang vòng chân ngang bụng Cà Chua, Chuối Chiên vừa quay người lại hỏi hai đội.

- Hiểu rồi hiểu rồi. – Cả hai đội trả lời.
Nghe câu trả lời của hai đội, Chuối Chiên bung hai chân rồi lồm cồm đứng dậy rồi kéo Cà Chua đứng dậy luôn. Xong xuôi, cậu nói:
- Vậy tớ sẽ kẻ vạch mức. Chân của người đầu tiên không được vượt qua vạch mức này khi chưa bắt đầu đua. – Nói là làm, Chuối Chiên chạy về sau chỗ hai đội đang đứng một chút, nhắm nhắm khoảng cách tới hộp kho báu rồi dùng chân vẽ thành vạch mức.

Cả hai đội nhanh chóng sắp xếp đội hình. Dẫn đầu cho đội Cải Thìa là Bó Xôi vì cậu to con và khỏe nhất. Danh sách lần lượt của đội Cải Thìa là: Bó Xôi – Cải Thìa – Bí Luộc – Nấm Rơm. Lí do Cải Thìa sắp xếp như vậy là bởi cậu cho rằng vị trí cuối cùng của Nấm Rơm không cần dùng nhiều sức mà vẫn giữ được mắc nối đến đích. Danh sách đội Khoai Lang lại là: Khế Chua – Rau Mầm – Lá Thơm – Khoai Lang. Lí do là Rau Mầm thì khá nhỏ con nên không dẫn đầu được, Khoai Lang càng không thể dẫn đầu vì thói đánh rắm của cậu. Cũng vì vậy mà cậu càng không thể ở vị trí nào khác ngoài vị trí cuối, nơi mà Khoai Lang thoải mái thỏa mãn lỗ hậu của mình.

Cà Chua và Chuối Chiên vào vai trò trọng tài và chia ra quan sát mỗi đội. Chuối Chiên quan sát đội Cải Thìa còn Cà Chua quan sát đội Khoai Lang. Thấy hai đội đã sẵn sàng, Chuối Chiên đằng hắng, giơ tay lên trời rồi hô “bắt đầu” đồng thời giật tay mạnh xuống. Hai đội lao lên như vũ bão. Gọi là vũ bão là đúng rồi vì bụi mù mịt không biết đâu mà lần. Cả Chuối Chiên và Cà Chua vừa ho khụ khụ vừa ráng mở banh đôi mắt đỏ hoe ra mà nhìn.

Cuộc đua càng trở nên gay cấn hơn khi lúc này cả hai đội sau vài lần bung chân cũng dã mỏi tay hết rồi. Tuy nhiên, không đội nào có ý định dừng lại cả. Cà Chua và Chuối Chiên vô tình cũng bị cuốn theo hai đội khi cả hai vừa đi theo song song vừa hô “cố lên cố lên” lại “một hai một hai” làm nhịp cho “đội của mình”.
- Yeah! Thắng rồi!

Cà Chua reo to khi tay của Khế Chua chỉ vừa chạm vào hộp kho báu nhanh hơn tay Bó Xôi chút xíu thôi. Sự thất vọng hiện rõ trên mặt các thành viên đội Cải Thìa và cả Chuối Chiên nữa. Đội Khoai Lang và Cà Chua hò reo rồi ôm nhau nhảy vòng vòng mặc cho mặt mũi tay chân đứa nào cũng bám đầy bụi bẩn. Khẽ lắc đầu, Chuối Chiên nhanh chóng mỉm cười chung vui với đội chiến thắng và không quên đỡ từng thành viên đội Cải Thìa đứng dậy.

Phủi bụi trên hai bàn tay xong, Chuối Chiên nhấc chiếc hộp kho báu lên và trao lại cho đội Khoai Lang. Cậu nói:
- Hôm nay các cậu đã giành chiến thắng và đây là phần thưởng của các cậu.
Nhìn thấy dáng vẻ trịnh trọng của Chuối Chiên, đội Khoai Lang nhanh chóng đập đập tay vào hai bên đũng quần rồi nhận lấy chiếc hộp kho báu. Khoai Lang là người mở chiếc hộp ra và trong đó là… một cuốn sách! Đúng vậy, kho báu của Chuối Chiên là một cuốn sách. Nhìn thấy vẻ ngẩn ngơ của các bạn, Chuối Chiên cười cười nói:
- Tuy chỉ có một cuốn sách thôi nhưng tớ hi vọng các cậu sẽ đọc nó. Có thể người này đọc xong lại đưa cho người kia hay là đọc chung với nhau cũng được.
- Sao kho báu là một cuốn sách thế Chuối Hột? – Khoai Lang lên tiếng hỏi.
- Đây là cuốn “Mật mã Mỏ Sẻ cơ bản”. Các cậu có thể tìm thấy kiểu mật thư tớ vừa đố các cậu trong đó. Ngoài ra còn có nhiều kiểu mật thư thú vị khác nữa. Tớ nghĩ các cậu sẽ thích nó.
- Thật á? Vậy tớ sẽ đọc nó. Tuy rằng tớ không thích đọc sách lắm nhưng tớ muốn biết những dạng mật thư khác nữa. – Khoai Lang đáp.
- Tớ nữa! Tớ cũng sẽ đọc nó. – Khế Chua tiếp lời.
- Tớ nữa! Tớ nữa! – Rau Mầm và Lá Thơm cùng reo lên.
- Ừ. Vậy chúng ta có thể cùng đọc với nhau. – Khoai Lang nói rồi cẩn thận cho cuốn sách vào lại chiếc hộp. Cậu cũng tự nhiên xem nó như kho báu cần được trân trọng. Điều đó làm Chuối Chiên rất vui.

Đội của Cải Thìa cũng tới chúc mừng đội Khoai Lang. Chưa hết, cả hai đội còn hẹn nhau lần sau tái đấu và chắc chắn là đội Cải Thìa sẽ không thua nữa. Bí Luộc hỏi mượn cuốn sách nhưng Khoai Lang không cho. Cậu nói rằng kẻ thua cuộc không có quyền chạm vào kho báu làm Bí Luộc nổi nóng đánh cho cậu một cái rõ đau rồi còn hí hửng nói tới tối chờ Khoai Lang ngủ thì Bí Luộc sẽ lén xem trộm. Không để hai anh em cãi nhau thêm nữa, Chuối Chiên bảo cả nhóm ra con suối rửa tay chân để chuẩn bị một phần thưởng nữa.

Sau khi nhờ hai chú hộ vệ nhóm lửa nướng cá xong xuôi, Chuối Chiên chạy theo các bạn ra con suối rửa ráy. Từ xa mà cả bọn đã ngửi thấy mùi cá nướng rồi. Bụng đứa nào cũng kêu rột rột lên làm cả bọn cười ha hả. Đói là phải thôi khi cả bọn đã phải giăng nắng cả ngày rồi còn chạy đông chạy tây, hoàn thành những thử thách cùng các mật thư hóc búa nữa. Cả bọn nhanh chóng tề tựu quanh nhóm lửa hồng rồi cùng nhau thưởng thức món cá nướng. Hai chú hộ vệ cũng được chia phần vì Chuối Chiên đã tính có mười hai người và sáu con cá nên sẽ hai người một con. Cảnh tượng bóng chiều hoàng hôn buông xuống, một nhóm mười đứa trẻ và hai người lớn ngồi quanh đám lửa giữa cánh đồng cùng thưởng thức cá nướng với nhau mới đẹp làm sao!

(Nguồn: Internet)
oOo​
Sau bữa liên hoan thì cả đám ai về nhà nấy. Tất nhiên là với nửa con cá thì không đứa nào cảm thấy đủ no cả nên chúng nhanh chóng trở về nhà đánh chén. Chuối Chiên cũng không ngoại lệ, tuy không phải vận động nhiều nhưng việc bỏ công sức suy nghĩ và mong chờ cũng làm tiêu hao nhiều năng lượng của cậu và tìm về bàn ăn ở Lâu đài Hoa Quả là mục tiêu hàng đầu của Chuối Chiên.

Về tới Lâu đài Hoa Quả là Tí đã chạy thật nhanh về phòng mình. Tắm rửa xong xuôi thơm tho rồi cậu lại chạy thật nhanh về phòng ăn. Wing chỉ vừa mở cửa phòng thôi thì Tí đã vụt qua rồi la lớn: “em chào chị” trong khi cô bé thậm chí còn không biết chuyện gì xảy ra nữa. Ngẩn người một lúc thì Wing mới nhận ra là Tí, khẽ lắc đầu rồi cười nhẹ tiếp tục những bước đi duyên dáng về phòng ăn. Anh Hard thì phản ứng nhanh hơn khi Tí vừa vụt tới thì Anh đã ôm cậu cứng ngắc và suýt chút nữa hai anh em ngã nhào ra sàn.

Hard lên tiếng:
- Làm gì chạy vội vàng thế Tí? Suýt chút nữa là anh em mình té ngã rồi.
- Tại anh chứ bộ. Khi không ôm em lại làm gì? Tại em đói quá nên tranh thủ tới sớm thôi. – Tí chu mỏ trả lời.
- Ha ha. Em quên rồi sao? Hoàng gia ăn uống phải lịch thiệp, do đó, dù em có tới trước thì cũng phải chờ những người khác có mặt đầy đủ mới được dùng bữa.
- Ớ. Phải ha! – Tí ngớ ra rồi tự vỗ đầu mình.
- Thôi. Hai anh em mình cùng đi nào. – Nói rồi Hard khoác vai Tí rồi cùng cậu đi về phòng ăn.

oOo​

Từ khi bữa tối bắt đầu, Tí hoàn toàn đắm chìm vào phần ăn trước mặt mình. Cả gia đình thậm chí còn không thấy mặt cậu nữa, nó hoàn toàn lặn ngụp vào dĩa thức ăn bên dưới. Đây là lần đầu tiên mà Tí ăn bất chấp như thế, đủ để hiểu là hoạt động trí não tiêu thụ năng lượng dữ dội như thế nào. Thấy Tí ăn quá vội vàng, Hoàng Hậu Sầu Riêng lên tiếng:
- Tí con! Ăn từ từ thôi con. Nghẹn bây giờ.

Hoàng Hậu Sầu Riêng vừa dứt lời thì đáp lại nàng là tiếng ho khụ khụ của Tí. Quả thật cậu đã bị nghẹn vì quá tham lam. Wing vỗ lưng em còn Hard thì đưa nước cho Tí uống. Làm một hơi cạn ly nước, Tí ngẩng mặt cười giả lả, nói:
- Hôm nay con đã tổ chức một trò chơi bự nên con đói quá. – Cười híp cả mắt lại, Tí nói tiếp, có vẻ bây giờ cậu đã đủ no để bước vào giai đoạn kể chuyện quen thuộc của mình:
- Từ trò Tìm Kho Báu của Cà Chua con có kể lúc trước đó, con tự tạo ra một bản khác hoàn toàn luôn nhé.
- Như thế nào hả Tí? – Wing tò mò. Cô bé biết rằng luật chơi của Tìm Kho Báu đã rất thú vị rồi, Tí làm sao để tạo ra phiên bản còn hay hơn được chứ?
- Hi hi. Chị nghe em kể nè. Em có đọc qua về mật mã Mỏ Sẻ, chị có biết nó không? – Tí hỏi chị Wing. Đương nhiên là Wing không biết, cô bé lắc nhẹ đầu. Tí lại tiếp tục:
- Nói chung là nó là một dạng mật mã. Hì. – Bí quá nên Tí chỉ giải thích như không.
- Mã Mỏ Sẻ là cách dùng tín hiệu để biểu trưng cho chữ cái. Âm tiết của nó gồm ngắn và dài và tùy vào sự sắp xếp của các âm tiết đó mà ta có được chữ cái cụ thể tương ứng. Ví dụ như chữ A là ngắn dài mà phát âm là “tít – tè”. – Hard giải thích cho Wing. Tí nhìn anh Hard với ánh mắt ngưỡng mộ. “Quả thật không có gì là anh Hard không biết cả”!
- Đúng rồi. Như vậy đó chị. Em đã chọn bốn chặng: Gốc Cổ Thụ là chặng một, vườn rau nhà Dì Súp Lơ là chặng hai, con suối phía Bắc là chặng ba và cánh đồng gần đó là chặng bốn và cũng là chặng cuối có kho báu. Ở mỗi chặng thì em cho một người trấn giữ. Nhiệm vụ của người này là ra thử thách cho hai đội chơi. Sau khi họ hoàn thành thử thách thì trao cho họ mật thư để giải đáp tìm ra chặng tiếp theo… - Tí kể lại toàn bộ quá trình cho cả gia đình. Cậu còn đem hai mật thư ra đố mọi người nữa. Đức Vua Mít Ngọt, Hoàng Hậu Sầu Riêng và cả Hard đều nhanh chóng giải được mật thư, còn Wing thì tốn một chút thời gian cũng đã giải được trước con mắt hâm mộ của Tí. Cậu đã thấy bạn bè của mình phải khó khăn như thế nào để giải rồi, vậy mà mọi người không cần dùng gợi ý của cậu đã có thể giải được nhanh như thế. Tí tự cảm thấy hơi hụt hẫng một chút.

Hard vỗ vai cậu an ủi:
- Em đừng buồn, vì những dạng mật thư này đều là dạng cơ bản nên mọi người đều đã học qua, chỉ là còn nhớ hay không thôi nên mới giải được nhanh như thế. Em có thể nghĩ ra được hai mật thư này là rất giỏi đó!
Tí nhanh chóng hào hứng hơn. Được anh Hard khen là quá đủ để gọi là gặt hái cho những nỗ lực của cậu rồi. Tâm trạng thoải mái nên Tí quyết định sẽ tiếp tục hiệp hai còn đang dang dở với phần ăn trước mặt, mặc kệ mọi người cười bảo cậu tham ăn.

oOo​
“Xào xạc”
Gió lay nhẹ trên thềm cỏ nơi Tí và các bạn ăn cá nướng lúc trước. Một dáng người cao gầy đang đứng lặng im trước cơn gió chiều mát dịu này. Là ông lão kì bí nọ. Tại sao ông lại xuất hiện ở đây? Nở ra một nụ cười hài lòng, ông đưa tay giữ lấy chiếc mũ đang bị gió thổi lại rồi ngẩng đầu lên trời trầm lặng một chút. Nụ cười vẫn chưa tắt, rồi bất chợt ông cười vang lên:
- Giỏi lắm!
Tiếng cười vang vọng theo gió giữa không gian bao la này mang lại cảm giác sảng khoái, nhẹ nhõm.

Quay lại thời điểm khi Chuối Chiên bắt đầu trò chơi, ông lão kì bí vẫn luôn dõi theo Chuối Chiên từ góc tối nọ. Quan sát từng cử chỉ, lời nói, biểu hiện và cả cảm xúc của cậu nữa. Ông lặng lẽ không phát ra bất kì một âm thanh nào để chứng minh sự tồn tại của mình chỉ là hư ảo mà thôi. Ở chặng hai, ông lão lại trở thành một người đi đường vô tình ngang qua vườn rau nhà dì Súp Lơ. Ông ra vẻ đang nghỉ chân bên kia đường để rồi lẳng lặng quan sát quá trình của cả bọn. Chặng ba nơi con suối phía Bắc, ông đã chờ sẵn ở thượng nguồn con suối, cũng chính ông là người đã chắn phía hạ nguồn cách chỗ bọn trẻ bắt cá không xa, để những con cá do ông thả ra không bơi đi mất. Ở chặng cuối cùng, ông lại ẩn hiện bên kia cánh đồng, và dường như trang phục của ông đung đưa theo gió càng làm ông trông giống một cái cây đang lắc lư hơn.

Cứ như thế, ông lão kì bí không hề trốn tránh mà đã tiếp cận rất gần những người bạn của chúng ta. Ông có âm mưu gì với chúng? Tại sao ông lại theo dõi Chuối Chiên sát sao như vậy? Tiếng cười cùng lời khen kia rốt cuộc có ý nghĩa gì? Ông vẫn luôn là ẩn số bí ẩn như cách ông xuất hiện và đột ngột biến mất vậy.
…oOo…​
 
#18
Thời gian ba năm thấm thoát trôi qua, Chuối Chiên đã có biết bao tiếng cười và thương yêu từ mọi người. Cậu cũng không còn là cậu nhóc vô lo không biết sự đời lúc trước nữa, cũng đã mười hai tuổi rồi mà. Chuối Chiên cũng chú ý hơn vào việc học, cũng đã biết quan sát mọi người, và biết suy nghĩ trước khi nói một điều gì đó. Chuối Chiên đã lớn rồi!

Hard cũng bước qua tuổi mười bảy, chỉ còn một năm nữa cho đến Lễ Trưởng thành. Tại Vương quốc Trái Cây, khi nam giới đã tròn mười tám tuổi thì người đó sẽ được quyền tham gia vào Lễ Trưởng Thành. Sau khi đã vượt qua những khảo nghiệm trong buổi lễ, người đó sẽ được công nhận là một người đàn ông, là người trưởng thành, và sẽ có được địa vị cao hơn trong xã hội. Với các thành viên trong Hoàng tộc và đặc biệt là Hard, nghi thức này có ý nghĩa lớn hơn nhiều. Ngoài việc được công nhận là người trưởng thành, đây còn là bước khởi đầu cho Lễ Nhậm chức. Khi một vị Hoàng tử đã trải qua những thử thách của buổi lễ, người đó mặc nhiên đã được quyền Nhậm chức, còn lại chỉ phụ thuộc vào Quốc vương đương nhiệm mà thôi. Do đó, ở tuổi mười bảy, Hard cần tập trung nâng cao kiến thức và kinh nghiệm của bản thân nhằm chuẩn bị cho Lễ Trưởng thành sắp tới.

oOo​
Hoàng hậu Sầu Riêng hạ sinh Hard không lâu sau khi cưới Đức vua Mít Ngọt. Thời điểm đó, do Hoàng hậu Sầu Riêng vẫn chưa quen thuộc với không khí Hoàng gia, và nàng còn rất trẻ nên Hard bị khó sinh. (Hoàng hậu Sầu Riêng không phải con gái của một quý tộc, nàng gặp được Đức vua Mít Ngọt sau một lần người viễn chinh về phía Tây. Tuy không xuất thân quyền quý nhưng Hoàng hậu Sầu Riêng khi đó là một thiếu nữ thông minh, thùy mị, và nét quyến rũ của nàng đã hoàn toàn chinh phục Đức vua Mít Ngọt).

Khi đó, để sinh được Hard, Hoàng hậu Sầu Riêng đã phải cắn răng chịu đựng, la hét khóc hết nước mắt vì khó sinh. Đức vua Mít Ngọt vì quá lo lắng đã bỏ bê luôn công việc dang dở để túc trực bên vợ mình. Nhìn thấy Hoàng hậu Sầu Riêng đau đớn mà lòng ngài đau như cắt. Đau nhất chính là việc nhìn người phụ nữ ngài yêu thương nhất trên đời đang đau đớn như vậy, mà ngài chỉ có thể giương mắt đứng nhìn mà thôi.

Đức vua Mít Ngọt tự trách bản thân rồi vào phòng sanh mà cổ vũ cho vợ. Cánh tay của ngài đã bị cào đến rướm máu, nhưng điều duy nhất ngài để tâm chính là những giọt mồ hôi vẫn tuôn đều ra từ tấm trán trắng kia. Vẫn là những lời động viên, vẫn là những tiếng rên la, cho đến khi… một tiếng thở phào từ Hoàng hậu Sầu Riêng làm lặng im hết mọi thứ. Nhưng… cái âm thanh tuyệt vời kia đâu?

Mọi ánh mắt đang dồn về đứa bé đang nằm trong vòng tay của vú Dưa Hấu. “Không có tiếng khóc!” “Tại sao không khóc?” Những câu hỏi này cứ vang lên trong đầu những người có mặt tại phòng sanh. Phải đến cái vỗ mông thứ mười thì đứa trẻ mới cất tiếng khóc: “Oa oa oa”. Ai nấy thở phào nhẹ nhõm. Người nhẹ nhõm nhất là Hoàng hậu Sầu Riêng. Nàng đã rất mệt sau khi sinh nhưng vẫn chưa chịu nằm xuống khi vẫn chưa nghe tiếng khóc của con. Nàng lúc này đã chịu nằm xuống và rồi thiếp đi. Đức vua Mít Ngọt hoảng hốt nhưng bà vú Dưa Hấu nói rằng hãy để nàng nghỉ ngơi một chút.

Đức vua Mít Ngọt nhận lấy đứa trẻ từ tay bà vú, ngài nâng niu nó, khuôn mặt luôn nghiêm nghị lúc này đang tỏa ra nụ cười hạnh phúc không gì giấu được. Ngài ôm ấp, vỗ về đứa con trai của mình, lúc lắc đầu theo nhịp rồi trò chuyện với nó, dù ngài biết, đứa nhỏ chẳng hiểu gì cả. Đức vua Mít Ngọt mang con trai tới bên Hoàng hậu Sầu Riêng, ngài nói:
- Con trai ngoan! Mẹ con đã rất cực khổ sinh ra con. Con phải hiếu thuận với Mẹ con nha. Ừm! Nhớ chưa?
- Chàng coi. Con nó đã hiểu gì đâu chứ? – Hoàng hậu Sầu Riêng đã tỉnh, nàng vừa thờ hổn hển vừa nói.
- Con phải được nghe lời căn dặn này để mai sau lớn lên nó sẽ luôn ghi nhớ.
- Đưa con cho thiếp nào!
Đức vua Mít Ngọt trao con cho vợ, nhìn ánh mắt rươm rướm nước mắt hạnh phúc của nàng, ngài mỉm cười âu yếm. “Cuối cùng cũng mẹ tròn con vuông rồi!” – Người thở phào rồi đến bên vuốt ve hai mẹ con. Hình ảnh ấm áp lan truyền khắp căn phòng, ai nấy đều cảm động và hoan hỉ.

oOo​
Đức Vua đặt tên con trai là Dừa Xiêm. Đó là cái tên nói lên sự kiên cường, bất khuất. Muốn thưởng thức nguồn nước bên trong trái dừa thì phải trải qua lớp vỏ dày, cứng cùng lớp cùi dày bên trong nữa. Bên cạnh đó, trái dừa dù bên ngoài nhìn khô héo nhưng luôn ươm bên trong mình mầm mống sự sống, chỉ cần nó rơi vào môi trường phù hợp, nó sẽ mọc thành một cây cao lớn, xum xuê. Chính hình ảnh Dừa Xiêm tuy bị khó sinh, tuy không cất tiếng khóc đầu đời ngay nhưng vẫn không từ bỏ cuộc sống mà nhẫn nhịn chịu mười cái vỗ của vú Dưa Hấu để chào đón cuộc đời. Đức vua Mít Ngọt luôn mong Dừa Xiêm sẽ luôn cứng rắn, vững vàng như vậy. Hoàng hậu Sầu Riêng cũng rất ưng lòng với tên của con trai.

Nhưng ở nhà thì Đức vua Mít Ngọt gọi Dừa Xiêm là Hard. Ngài muốn nhắc nhở cậu biết rằng phải khó khăn như thế nào thì Mẫu Hậu mới đem cậu đến với cuộc sống này, và “Hard” sẽ luôn nhắc nhở cậu hiếu thuận với Mẫu Hậu, không bao giờ quên công ơn của Mẹ. Hoàng hậu Sầu Riêng cũng không có ý kiến gì với cái tên này. Nàng hoàn toàn đồng ý với Đức vua Mít Ngọt.

Tin Đức vua Mít Ngọt và Hoàng hậu Sầu Riêng vừa hạ sinh một tiểu Hoàng tử nhanh chóng lan truyền ra toàn Vương quốc. Người người chúc mừng, người người hoan hô, người người tạ ơn. Dừa Xiêm lớn lên trong tình yêu thương của Cha Mẹ và người dân trong Vương quốc. Khi cậu được ba tuổi, cậu đã có em gái. Cô bé có tên Dâu Tằm, được đặt dựa theo tên hồi còn con gái của Hoàng hậu Sầu Riêng. Nhưng tâm ý sâu xa hơn nhiều: dâu tằm là một loại trái rất chua, nhưng khi nuốt xuống sẽ vương lại một tia ngọt thanh rất đặc biệt. Chưa hết, dâu tằm khi được lên men, sẽ trở thành một loại rượu cực kì mê ly. Có thể nói, Dâu Tằm sau này sẽ càng rực rỡ và xinh đẹp. Đó là mong ước của cả Đức vua Mít Ngọt và Hoàng hậu Sầu Riêng.

Tên gọi ở nhà của Dâu Tằm là Wing. Sau khi bé chào đời, gia đình Hoàng gia thật sự như được chở che bởi đôi cánh thiên sứ vậy, không khí gia đình luôn êm ấm và suôn sẻ. Wing còn đặc biệt không hành khổ Hoàng hậu Sầu Riêng như Hard khi bé nhẹ nhàng ra khỏi cơ thể Mẹ. Hoàng hậu Sầu Riêng cười đùa mà nói Wing có phát âm khá giống với “queen” nên nàng thực hi vọng con gái có thể trở nên một vị Nữ hoàng thật tốt.

Dừa Xiêm rất yêu thương em gái, cậu luôn luôn túc trực bên cạnh Mẹ và em. Nhiều lần cậu nhéo nhéo nhẹ đôi má mềm kia, thích thú bật cười, hay cái cảm giác được bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn kia nắm lấy khiến tim cậu đập rộn ràng không thôi. Cũng nhờ bé Dâu Tằm mà Dừa Xiêm có vẻ lớn hơn. Cậu thấy em chỉ ngủ, bú Mẹ, và ị đùn thôi, nên cậu tự thấy mình thật to lớn và giỏi giang.

Còn nhớ Dừa Xiêm đã cười tươi cả ngày khi từ “Anh” phát ra từ miệng bé Dâu Tằm sau khi bé đã nói “Ba” và “Mẹ”. Từ “Anh” này Dừa Xiêm đã mong ngóng mãi rồi. Việc là Dừa Xiêm có hỏi Mẹ:
- Mẹ ơi! Em có nghe được con nói gì không Mẹ?
- Được chứ con. Con hãy nói chuyện với em đi.
- Em… ơi! Woa… - Dừa Xiêm sượng sùng gọi em cứ như thể người đang tập nói là cậu vậy. Gọi em một tiếng thì Dừa Xiêm ồ lên rồi chạy vòng vòng quanh phòng vui sướng.
Kể từ đó, chưa khi nào là tiếng “em ơi!” không vang lên trong phòng mỗi khi có mặt Dừa Xiêm ở đó. Cho đến khi…
- Em ơi!
- Anh!
- …
- Anh! Anh! – Bé Dâu Tằm vừa gọi Anh vừa đưa hai tay về phía Dừa Xiêm.
Dừa Xiêm mặt đang đần ra bỗng bật dậy hào hứng chạy vòng quanh phòng reo vang. Sau đó, cậu chạy lại chỗ Hoàng hậu Sầu Riêng, la lên:
- Mẹ! Mẹ! Em gọi con!
- Ừ! Em gọi con đó.
- Ha ha. Em gái ngoan!
- Anh! Anh! – Cái giọng nói ngọng nghịu vẫn phát lên.
- Con tới bế em đi. Em muốn con bế em đó.
- Con… bế em… có được không Mẹ? – Dừa Xiêm bỗng hồi hộp đến lạ.
- Được chứ. Con bế em lên nhẹ nhàng và cẩn thận không làm ngã em là được.
- Dạ! – Vâng dạ một tiếng, Dừa Xiêm háo hức bước lại gần em. Bé Dâu Tằm lúc này vẫn đang kiên nhẫn dang tay chờ Anh. Miệng không ngừng ê a “Anh Anh” nghe rất cưng.
Dừa Xiêm cẩn thận ôm lấy em, bế em lên và khoảnh khắc ấy, cậu biết rằng mình đã làm Anh rồi, làm người sẽ chở che con đứa em gái bé bỏng của mình.

(Nguồn được cung cấp trên ảnh)
oOo​
Năm bé Dâu Tằm được hai tuổi, Hoàng hậu Sầu Riêng lại hạ sinh một vị tiểu Hoàng tử, đó là Chuối Chiên. Lúc này Dừa Xiêm đã năm tuổi. Khi ấy, Dừa Xiêm đã biết phụ giúp Mẹ chăm em. Dừa Xiêm hết chạy lại chơi với Dâu Tằm, lại chạy sang Chuối Chiên đang bú Mẹ mà nghịch. Cậu thích thú nô đùa bên hai đứa em. Tiếng cười trẻ nhỏ luôn vang lên không ngớt trong căn phòng ấm đó.

Khi đó, Dừa Xiêm đã là anh lớn của hai đứa em. Chuối Chiên chào đời khiến vị thế của cậu lại nâng lên một bậc. Từ đó, Dừa Xiêm luôn ý thức được mình là anh cả, cậu học hành rất chăm chỉ, nghe lời Cha Mẹ, và yêu thương, chiều chuộng hai đứa em của mình. Thói quen đó đã theo cậu suốt hơn mười hai năm nay. Khi đã mười bảy tuổi, Dừa Xiêm vẫn luôn là tấm gương cho các em noi theo suốt bao năm qua, là niềm tự hào của Đức vua Mít Ngọt và Hoàng hậu Sầu Riêng. Bản thân Dừa Xiêm cũng biết rõ hai đứa em của mình rất ngưỡng mộ anh trai của chúng, nên Dừa Xiêm càng không thể làm hai đứa thất vọng được.

Kể từ năm lên năm, Dừa Xiêm đã bắt đầu theo học chương trình dành cho lứa tuổi lên bảy. Chưa bao giờ, chưa một lần trong hơn mười hai năm qua, Dừa Xiêm rớt xuống vị trí thứ hai. Nhiều người nói Dừa Xiêm thừa hưởng dòng máu của Đức vua Mít Ngọt nên mới thông minh sáng dạ như thế. Thời điểm đó Dừa Xiêm rất vui, cậu đã có thể khiến Cha Mẹ hãnh diện rồi. Càng lớn, lượng kiến thức Dừa Xiêm tiếp thu càng nhiều. Để không phụ sự kì vọng của Cha Mẹ và sự ngưỡng mộ nơi hai em mình, Dừa Xiêm đã rất cố gắng. Trong con mắt của bạn bè, các quần thần thì Dừa Xiêm là kiểu thiên tài trăm năm có một. Nhưng Dừa Xiêm biết, để có được thành tích đó, cậu đã phải nỗ lực như thế nào.

Trước khi bắt đầu lớp học Chiến thuật, Dừa Xiêm đã tìm đọc những cuốn sách về chiến thuật, binh pháp. Cậu dành thời gian nghiên cứu về chiến thuật A, chiến thuật cận chiến, dù rằng cậu chưa hề được dạy về nó. Đến lớp, chỉ bằng với một phần mười thời gian của các bạn, Dừa Xiêm đã nắm vững được chiến thuật A. Cậu dùng thời gian còn lại trên lớp nghiên cứu thêm về các biến thể của nó. Dừa Xiêm đã phát hiện ra chiến thuật A1 là lối đánh xáp lá cà, A2 là lối đánh du kích, và cứ thế cho những biến thế khác của chiến thuật A.

Ngoài giờ học trên lớp, Dừa Xiêm tiếp tục nghiên cứu chiến thuật A, cậu tìm ra được điểm liên hệ với chiến thuật B, gọng kìm. Thay vì tiến đánh với một lớp quân, hai lớp quân tiến đánh từ hai phía được sử dụng nhằm nâng cao hiệu quả. Nhờ việc phát triển chiến thuật A3 vừa đánh vừa lui với chiến thuật A2 du kích, Dừa Xiêm tìm ra được biến thể của chiến thuật B là B1, đánh lui quân gọng kìm: một đội quân vừa đánh địch vừa lui quân nhằm làm mồi, nhử địch vào thế trận gọng kìm đã được chuẩn bị trước. Thế gọng kìm đột kích bất ngờ đánh tan lực lượng quân địch đang chủ quan và giành thắng lợi. Như vậy, trước khi học chiến thuật B trên lớp, Dừa Xiêm đã hiểu rõ chiến thuật A, nắm vững các biến thể A1, A2,… và còn tham khảo chiến thuật B cùng B1 nữa. So với các bạn khác, họ chỉ biết về chiến thuật A, và chuẩn bị được học chiến thuật B mà thôi. Nói cách khác, Dừa Xiêm đi trước họ không biết bao nhiêu bước, để rồi cuối khóa học, lượng kiến thức của Dừa Xiêm là gấp nhiều lần kiến thức của các bạn cùng học.

Hai chữ “thiên tài” Dừa Xiêm đã được nghe rất nhiều lần trong hơn mười năm qua. Hai chữ này luôn là câu trả lời của mọi người dành cho cậu. Bạn bè cho rằng Dừa Xiêm học thật giỏi vì cậu là thiên tài. Quần thần nhận thấy Dừa Xiêm thật xuất sắc vì cậu là thiên tài. Bản thân cậu hiểu rõ hơn ai hết hai chữ này có ý nghĩa như thế nào. Có hai loại thiên tài: một loại thiên tài thiên bẩm đạt được thành tựu cao khi chỉ cần bỏ chút nỗ lực. Một loại khác là thiên tài chuyên cần. Những người này âm thầm nỗ lực, bền bỉ trong bóng tối để đạt đến thành tựu rực rỡ. Mọi người chỉ thấy kết quả của quá trình nỗ lực kia và cho rằng nó thật dễ dàng và mặc nhiên gọi cậu là thiên tài. Dừa Xiêm là loại thiên tài thứ hai.

Đôi khi, Dừa Xiêm chỉ muốn mình là địa tài thôi, thấp hơn thiên tài một bậc. Danh hiệu thiên tài này khiến cậu mệt mỏi lắm rồi. Ban đầu Dừa Xiêm nỗ lực cố gắng không phải vì hai từ thiên tài, hiện tại cậu lại phải vì hai từ thiên tài này mà phải không ngừng cố gắng.

Dừa Xiêm vì Cha Mẹ và hai em, với nỗ lực của một cậu bé năm tuổi, đã theo học chương trình cho trẻ bảy tuổi. Không những theo kịp chúng bạn, Dừa Xiêm còn leo lên vị trí dẫn đầu, và còn không chịu nhường vị trí này cho bất kì ai kể từ khi cậu giữ lấy nó. Dừa Xiêm được gọi là thiên tài thời điểm này quả không ngoa bởi tư chất thông minh, khả năng hiểu bài nhanh, cùng sự hiếu kì với nhiều vấn đề hơn so với chúng bạn. Dừa Xiêm có một đức tính rất đáng quý: cậu luôn hoàn thành việc mình đã bắt đầu. Và do đã bắt đầu được gọi là thiên tài, Dừa Xiêm sẽ giữ lấy danh hiệu đó đến khi nào một thiên tài khác xuất hiện, khi đó, cậu sẽ nhường lại danh hiệu này cho người ấy. Và cậu đã giữ danh hiệu đó hơn mười hai năm nay rồi, khi nào "người kế vị" mới xuất hiện để cứu cậu khỏi địa vị đầy vinh quanh nhưng cũng lắm áp lực này?

...oOo...​