• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Truyện sáng tác] Thiên Đường Lạc Lối, Anh Yêu Em! - Khình Hi

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#11
Chương 10: Lấy em, có thể không?

Bên dưới khách sạn lúc này đã đông đủ chỉ còn thiếu một người. Lớp trưởng nhỏ từ bên trong tòa nhà hấp tấp chạy ra nói với Minh Nguyệt.

"Nguyệt, Thy, cậu ấy mất tích rồi."

Minh Nguyệt nghe xong liền đen mặt.

"Vậy bây giờ phải làm sao? Đi tìm cậu ấy trước hay là đi thăm cô giáo trước?"

Có người lên tiếng hỏi.

"Đi tìm Quỳnh Thy trước!" Minh Nguyệt gần như không suy nghĩ nói luôn.

Nhưng cô vừa dứt lời thì trong túi réo rắt tiếng điện thoại kêu.

Minh Nguyệt cúi đầu cười xin lỗi rồi xoay người đi nghe điện thoại.

Nhưng cuộc điện thoại này khiến cô cười không nổi nữa.

"Đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Có người lo lắng hỏi.

Minh Nguyệt ngẩng đầu lên, hốc mắt lấp lánh những giọt nước.

"Thy, nó xảy ra tai nạn rồi."

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Ai có thể ngờ được chỉ một chuyến đi chơi có thể xảy ra nhiều chuyện không may như vậy.

Rất nhanh sau đó, đã có rất nhiều người đứng chờ trước cửa phòng cấp cứu, ai cũng lo lắng sợ hãi và chờ đợi, Minh Nguyệt là người nóng lòng nhất, trong lòng cô vẫn không ngừng thôi ân hận vì đã chịu thỏa hiệp để Quỳnh Thy đi một mình.


Người bác sĩ trung tuổi vừa ra khỏi phòng cấp cứu thì đã bị một tốp đông vây lại, Minh Nguyệt là người lên tiếng đầu tiên.

"Bác sĩ, con bạn cháu nó sao rồi?"

"Cuộc phẫu thuật rất thành công, chỉ là đã bị mất máu quá nhiều nên tạm thời vẫn chưa thể tỉnh lại."

Lời nói của bác sĩ khiến tất cả mọi người được thở phào nhẹ nhõm, cũng may tài xế đó đã kịp thời giẫm phanh, nếu không tính mạng của Quỳnh Thy chưa chắc có thể đảm bảo.

Nhưng đã một ngày một đêm Quỳnh Thy vẫn chưa hề tỉnh lại.

Một đôi bàn tay to đan chặt lấy những ngón tay cô ôm chặt vào lòng.

Toàn thân Quỳnh Thy cuốn một lớp vải băng, máy hô hấp che phủ toàn bộ gương mặt cô, cô nằm đó, không chút sinh lực.

Hạ Dân Trí đến mãi chiều ngày hôm sau mới hay tin Quỳnh Thy gặp chuyện. Anh ngay lập tức gác bỏ toàn bộ công việc đang còn dang dở bắt chuyến bay sang Pháp ngay buổi chiều hôm ấy.

Nhưng ngay cả khi đã đứng trước cửa phòng bệnh của Quỳnh Thy, Hạ Dân Trí cũng không có lập tức đẩy cửa vào mà là thần người nhìn về cuối dãy hành lang.

Người đó... Sao lại xuất hiện ở đây?

Quỳnh Thy vừa trải qua một giấc mơ thật dài, trong mơ cô lại nhìn thấy khung cảnh xảy ra vào bảy năm trước. Trong sự hỗn độn hòa cùng những giọt nước mắt tang thương, những người thân cuối cùng lần lượt rời xa cô.

Trước mặt cô bỗng nhiên xuất hiện một chàng thanh niên, dường như xung quanh anh là một vầng hào quang lấp lánh, dịu dàng nhưng cũng vô cùng rực rỡ.

Rồi cô nhìn thấy Hạ Dân Trí, anh đứng bên giường bệnh cô, chìa tay về phía cô nở nụ cười an ủi.

"Đừng khóc, từ giờ trở đi, có anh làm người thân của em."

Cô không ngừng kiếm tìm, vẫn cảm thấy thiếu vắng sự tồn tại của một người nào đó, nhưng cô không thể nhớ được lại càng không biết đó là ai, nhưng cô biết chắc người này rất quan trọng với mình.

Cô thẫn thờ, cô nhớ mong, cũng cảm thấy quen thuộc. Vì vậy, cô đã đuổi theo, tận mắt nhìn thấy anh lên xe, thấy anh lái xe vào đường lớn, cô cứ đuổi, đuổi đuổi, cho tới khi con xe dừng lại. Cánh cửa xe mở ra, một người phụ nữ từ bên ngoài bước vào, con xe lại tiếp tục lăn bánh.

Trước mặt cô chợt tối sầm, nước mưa hòa cùng nước mắt làm nhèo đi. Cô không can lòng, không muốn để anh đi. Đúng, là không muốn...

"Không được... Đừng đi... Đừng, đừng!"

"Quỳnh Thy?"

Có tiếng ai đó gọi cô?

Quỳnh Thy hồi tỉnh, từ từ mở mắt tìm nơi phát ra tiếng nói.

Là anh, Hạ Dân Trí!

Hạ Dân Trí ôm lấy Quỳnh Thy, anh biết cô vừa gặp lại cơn ác mộng " Không sao, ổn cả rồi."

Quỳnh Thy gật nhẹ đầu, kéo lấy vạt áo anh lau nước mắt. Cô nhìn khắp căn phòng, toàn một màu trắng, lại nhìn bộ quần áo đang mặc trên người thì ngỡ ngàng hỏi: "Em bị làm sao vậy?"

"Em xảy ra tai nạn, không nhớ sao?"

Đúng rồi. Nghĩ tới đây, lông mày cô liền rũ xuống. Nhưng ngay lập tức lại vểnh lên.

"Tại sao anh lại xuất hiện ở đây?"

Hạ Dân Trí cũng không có thật sự trả lời, chỉ là nửa đùa nửa thật nói: "Anh là thần hộ vệ của em, nhớ chứ?"

Không giống mọi ngày, Quỳnh Thy không có gật đầu. Cô nhìn anh chăm chú, rồi bỗng bật thốt ra câu nói khiến Hạ Dân Trí ngẩn người.

"Dân Trí, anh cưới em có được không?"

"Quỳnh Thy, em có biết mình đang nói gì không?"

"Em biết chứ. Là em đang cầu hôn anh mà."

"Quỳnh Thy, em sẽ hạnh phúc sao?"

Anh biết, câu nói của cô sẽ làm anh vui vẻ, nhưng nó cũng sẽ khiến cô đau khổ.

Anh thà rằng một mình anh gánh chịu là đủ rồi.

"Đừng vì bảy năm chịu đựng mà đưa ra quyết định bồng bột. Yêu, là dùng trái tim để cảm nhận, không phải dùng cái đầu để suy nghĩ. Trái tim em yêu ai, hẳn em là người hiểu rõ nhất."

Quỳnh Thy rũ mắt xuống, cô không có gì để đối chất bởi những gì Hạ Dân Trí nói là hoàn toàn chính xác.

"Vì em, cũng là vì anh, anh sẽ giúp đỡ em lần này."

Quỳnh Thy không hiểu, cũng không muốn đi tìm hiểu.

Lần đầu tiên cầu hôn, lại bị chính người thích mình từ chối, cô chỉ biết cười khổ.
 
Last edited:

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#12
Chương 11: Sự thật sau lời nói dối.

Hai giờ trước.

Quỳnh Thy đã tỉnh lại. Bác sĩ vừa nói dứt lời, Minh Nguyệt cùng cậu lớp trưởng nhỏ đã tranh nhau chạy vào phòng bệnh.

Quỳnh Thy đang nằm bất động trên giường, mặt nạ dưỡng khí được gỡ bỏ, hai mắt mở to nhìn mông lung lên trần nhà.

"Thy! Mày tỉnh rồi?"

Minh Nguyệt vui mừng chạy vội tới giường bệnh.

Quỳnh Thy tỉnh lại, nhưng cô không hề có phản ứng gì. Cô nhớ lại tất cả những gì đã nhìn thấy trước khi tai nạn xảy ra.

Cô đuổi theo anh ra đường lớn. Cứ tưởng chừng sẽ chẳng thể đuổi kịp nhưng anh lại chợt dừng xe, chỉ là trước mặt anh là một cô gái khác...

"Thy?"

Thấy Quỳnh Thy vẫn không có phản ứng gì, Minh Nguyệt lo sợ lay mạnh người cô.

"Để mình đi tìm bác sĩ."

Lớp trưởng nhỏ hỏi xong liền chạy ra ngoài. Trong phòng lúc này chỉ còn lại mình Quỳnh Thy và Minh Nguyệt.

Quỳnh Thy vẫn bất động nằm trên giường, chỉ là ánh mắt đã có sự dịch chuyển.

"Thy?"

"Tao từ bỏ." Giọng Quỳnh Thy khàn khàn, dường như đã chất chứa quá nhiều sự uất nghẹn.

Minh Nguyệt không hiểu, cũng không có tâm trạng đi tìm hiểu. Cô bây giờ đang rất vui mừng.

"Mày đói chưa? Có muốn ăn gì không?"

Quỳnh Thy lắc đầu, khó nhọc nhấc một cánh tay của mình lên, lại thấy cánh tay đang bị băng trắng, hơi động đậy hai chân, một cơn đau thấu tim gần như khiến cô phải rơi nước mắt.

Quỳnh Thy mím chặt môi, hai mắt nhắm nghiền, cố chịu đựng nỗi đau và nước mắt tuyệt vọng đang gần trào ra.

Thể xác đau, nhưng trái tim còn đau hơn. Cô phải làm sao đây?

"Thy, mày sao rồi? Đau sao?"

Minh Nguyệt lo lắng muốn ra cửa nhìn xem lớp trưởng nhỏ đã dẫn bác sĩ tới chưa nhưng lại bị Quỳnh Thy giữ góc áo kéo lại.

"Đẩy tao ra ngoài."

"Nhưng cơ thể mày... "

"Làm ơn."

Quỳnh Thy đã cương quyết như vậy, Minh Nguyệt còn có thể làm gì hơn ngoài việc đi mượn xe lăn đem cô ra ngoài.

Có phải từ sau khi tai nạn xảy ra, Quỳnh Thy đã quá trầm tĩnh rồi hay không? Đã xảy ra chuyện gì rồi?

"Thy, tại sao mày lại bị tai nạn?"

Quỳnh Thy không tính trả lời, nhưng cũng không định nói dối Minh Nguyệt, chỉ là cô chưa kịp nói gì thì nghe Minh Nguyệt kêu lên một tiếng rồi ngã ngồi ra đất, bên cạnh còn có một người khác nữa.

Hai người có sao không?

Câu nói chưa kịp ra khỏi miệng lại trôi ngược trở vào. Nhìn cô gái đang ngồi dưới đất, lông mi Quỳnh Thy liền rủ xuống.

Minh Nguyệt đứng dậy phủi bụi dính trên quần áo, lại nhìn cô gái trước mặt đang có hành động như mình thì lên tiếng oán trách.

"Đi đứng kiểu gì vậy? A, đây không phải là nữ minh tinh nổi tiếng Hạnh Ngọc Hân của chúng ta sao? Hân hạnh, hân hạnh."

Hiển nhiên là Minh Nguyệt vẫn còn nhớ lần gặp mặt đầu tiên trong bữa tiệc vào tháng trước.

Hạnh Ngọc Hân cũng không để ý lắm đến lời nói giễu cợt của Minh Nguyệt, chỉ là chỉnh lại chiếc mũ đã bị lệch sau khi ngã. Nhưng khi ánh mắt dừng lại ở Quỳnh Thy thì dường như rất kinh ngạc.

"Em là... "

"Cô ấy kia rồi, mọi người mau qua đó xem."

Hạnh Ngọc Hân còn định nói điều gì đó nhưng thấy đám đông đang tiến lại gần thì liền bỏ chạy. Trước khi đi cũng không quên nháy mắt với Minh Nguyệt một cái.

"Hẹn gặp lại."

Đợi khi bóng dáng của Hạnh Ngọc Hân hoàn toàn biến mất, Minh Nguyệt mới tò mò quay sang Quỳnh Thy hỏi.

"Từ khi nào mày quen chị ta rồi?"

Quỳnh Thy lắc đầu đầy khó hiểu: "Đây là lần đầu tiên tao và chị ấy nói chuyện."

Hai đứa nhìn nhau rồi lại nhìn theo hướng cũ... Đúng là một người khó hiểu.


Ánh trăng chiếu rọi qua từng lớp nhà, chiếu tới chiếc giường nơi Quỳnh Thy đang nằm.

Một bóng dáng cao lớn đưa tay về phía trước. Những ngón tay thon dài phác họa khuôn mặt của người con gái đang ngủ.

Bảy năm, thế nhưng anh lại để cô một mình chịu đựng, người tồi tệ nhất không phải là anh sao?

"Xin lỗi, xin lỗi em và còn... Anh yêu em."

Cánh của phòng bệnh lại lần nữa được đẩy vào, dáng của một người đàn ông trầm ổn bước tới.

"Giờ thì cậu đã hiểu lý do vì sao bảy năm trước cô ấy lại lựa chọn như vậy rồi chứ?"

Không có tiếng trả lời, chỉ là trái tim rạn nứt dần dần được hàn gắn.


Ba giờ trước.

"Ông chủ, chào mừng ông trở về."

Huấn Mạnh Quân gật nhẹ đầu. Đôi chân thon dài vẫn tiếp tục sải bước.

Lão quản gia đi sau Huấn Mạnh Quân, vẫn một mực tỏ thái độ cung kính.

"Thưa ông, bên trong đã có người đợi ông từ chiều."

Đôi mày có tướng hơi nhướn lên. Huấn Mạnh Quân vẫn tiếp tục sải bước tới.

Anh đã từng nghĩ qua, người tới có thể là mẹ anh, cũng chưa từng nghĩ đến người tới lại là Hạ Dân Trí.

"Sao cậu lại xuất hiện ở đây?"

"Tại sao lại tàn nhẫn với cô ấy như vậy?"

Hạ Dân Trí không có trả lời, chỉ là ném ra một vấn đề mới.

"Không phải chuyện của cậu, về đi."

Huấn Mạnh Quân nói xong, lại hướng cầu thang bước tiếp.

"Ai cũng có quyền hận cô ấy, riêng cậu thì không."

Huấn Mạnh Quân dừng bước, quay đầu nhìn Hạ Dân Trí, đôi mày tuấn tú cau lại tỏ rõ sự không vui.

"Cậu là đang nói tôi sao? Đừng quên, bảy năm trước, là hai người nắm tay nhau lừa gạt tôi."

"Một người, yêu người mình yêu đến mạng sống cũng không tiếc từ bỏ, cậu nghĩ rằng, người đó có thể đơn giản như vậy mà ra đi?"

"Nói vậy là ý gì?"

Hạ Dân Trí nhìn Huấn Mạnh Quân, cũng không vội lên tiếng giải thích.

Trong gian phòng, hai người đàn ông cùng đứng. Hạ Dân Trí vốn sẵn đẹp trai, nhưng khi đứng cùng Huấn Mạnh Quân, ánh sáng ấy dường như bị lu mờ.

Người ta vẫn nói, càng đẹp trai khi thâm trầm lại càng trông vẻ đáng sợ. Huấn Mạnh Quân lúc này là vậy.

"Nói đi, ý cậu là gì?"

"Cậu... đã đối xử thật tốt với người phụ nữ của mình chưa?"

Hạ Dân Trí bất ngờ lên tiếng, thoạt nghe câu nói tưởng chừng chẳng ăn nhập gì với chủ đề nhưng Huấn Mạnh Quân vẫn trả lời:

"Người phụ nữ của tôi, tuyệt đối không ai được phép làm tổn hại, bao gồm cả chính bản thân tôi."

"Thật? Nếu tôi nói, lý do bảy năm trước Quỳnh Thy rời khỏi cậu là do mẹ cậu đã cầu xin cô ấy làm vậy, cậu sẽ làm gì?"

Không có tiếng trả lời, hiển nhiên là Huấn Mạnh Quân đang ngây người.

Sự thật chính là vậy?

Hạ Dân Trí nhìn vẻ mặt Huấn Mạnh Quân lúc này, anh cũng phần nào hiểu được. Những gì có thể làm, anh đã làm hết rồi. Chuyện còn lại chỉ có thể trông chờ ở hai người họ.

"À, còn một chuyện này nữa... " Hạ Dân Trí nhếch môi cười tự đắc "Quỳnh Thy, cô ấy đã cầu hôn với tôi rồi."

Nói xong Hạ Dân Trí đi thẳng ra cửa mà cũng chẳng thèm nhìn xem mặt ai kia đã đen xì.
 
Last edited:

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#13
Chương 12: Sự thật sau lời nói dối (2).


"Thy, ráng sống tốt nha con... ba mẹ đi rồi... không nỡ bỏ con lại một mình... ba mẹ xin lỗi... "

"Đừng... xin ba mẹ đừng bỏ con... ĐỪNG MÀ."

Lại là cơn ác mộng đó...

Quỳnh Thy tỉnh dậy sau giấc mơ dài, cả người cô nhễ nhại mồ hôi.

Mở cặp mắt mông lung nhìn ra cửa sổ, tâm trạng cô nặng nề.

Bầu trời vẫn mang một màu đen huyền mặc, lại một đêm nữa cô không ngủ được...

Quỳnh Thy mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt, muốn đưa tay lau mồ hôi lại phát hiện cánh tay mình bị thứ gì đó ghì nặng.

Cô mở mắt nhìn dọc theo cánh tay, cả người liền cứng đờ.

Người đang nắm tay cô, sao có thể lại là Huấn Mạnh Quân?

Anh sao lại xuất hiện ở đây?

Không phải là đã bỏ đi rồi?

Quỳnh Thy cứ ngỡ mình hoa mắt, nhưng khi cô đã dụi mắt nhiều lần, người con trai đó vẫn ở đây...

Anh ngồi ghế, đầu gục trên giường.

Huấn Mạnh Quân hai tay ôm chặt cánh tay cô, như một đứa trẻ được ôm món đồ mình yêu quý nhất trong lòng.

Người con trai này, lúc thức là một khối băng di động biết đi, nhưng sao lúc ngủ lại có một bộ mặt đáng yêu đến vậy?

Quỳnh Thy thất thần trong giây lát, không kìm lòng được đưa tay vuốt ve gương mặt góc cạnh của anh...

Dường như trong mơ Huấn Mạnh Quân đang rất vui vẻ, bởi gần như anh luôn miệng mỉm cười.

Người con trai này là người cô dùng mười năm để đánh đổi... nhưng đổi lại cô được gì?

Không gì cả!

Bởi vậy... cô từ bỏ.

Là giải thoát cho anh cũng là giải thoát cho chính bản thân cô.

"Em vẫn luôn như vậy sao?"

Tiếng nói bất chợt vang lên khiến Quỳnh Thy thức tỉnh, cô muốn thu tay về nhưng có người nhanh hơn giữ chặt lấy cánh tay cô.

Không biết từ lúc nào Huấn Mạnh Quân đã tỉnh dậy. Anh nhìn cô, ánh mắt thâm trầm nhưng dịu dàng.

Quỳnh Thy cứ ngỡ mình đã lầm, Huấn Mạnh Quân sao có thể nhìn cô dịu dàng đây? Nhưng ánh nhìn đó không có một tia giả dối...

Thực ra anh đã sớm thức dậy, chỉ là không muốn làm cô khó xử nên vẫn giả vờ ngủ, không nghĩ, cô lại không có phản ứng gì khi nhìn thấy anh.

Huấn Mạnh Quân có chút thất vọng nhưng anh không trách cô, bởi hơn ai hết anh là người hiểu rõ, trong chuyện này mình là người có tội.

"Đã mơ thấy gì rồi? Đáng sợ lắm sao?"

Huấn Mạnh Quân đau lòng xoa nhẹ gò má Quỳnh Thy. Sau cơn ác mộng, trên trán cô vẫn còn vương những giọt mồ hôi dày.

Quỳnh Thy không trả lời, nhưng là vẫn cố gắng lấy cánh tay ra khỏi vòm ngực anh.

Huấn Mạnh Quân mặc dù không nỡ những anh không muốn làm đau cô, nên chỉ đành thuận theo.

"Em cần phải xa cách anh vậy sao?"

Quỳnh Thy không giám nhìn vào mắt anh nên cô hoàn toàn không biết, trong đôi mắt hổ phách ấy là sự ân hận cùng đau đớn.

"Anh biết em hận anh, nhưng xin em đừng lạnh nhạt với anh như vậy."

Quỳnh Thy cau mày nhìn thẳng vào đáy mắt Huấn Mạnh Quân, cô không biết hành động lúc này của anh là để chứng tỏ điều gì.

"Không phải em vẫn còn yêu anh sao? Nếu không, cứ hận anh cũng được, chỉ cần em chịu quay về bên cạnh anh là đủ."

Cô không có nhìn lầm? Huấn Mạnh Quân thế nhưng lại khóc?

"Có được không?"

Sự thay đổi bất ngờ này sẽ không phải là ngẫu nhiên?

Bất chợt, trong đầu Quỳnh Thy thoáng qua câu nói cuối cùng của Hạ Dân Trí "vì em cũng là vì anh, anh sẽ giúp em lần này"

Thế nhưng, tại sao lại là sau khi cô đã từ bỏ?

Tại sao? Tại sao phải đến lúc cô từ bỏ, người cô yêu mới nói với cô "quay trở về bên anh"?

Quỳnh Thy cuối cùng vẫn không ngăn được dòng nước mắt.

"Mạnh Quân, anh hỗn đản!"

"Đều là anh, là anh không tốt, xin lỗi em."

Được ôm người con gái mình yêu trong lòng một lần nữa, điều này thỏa mãn biết bao.

***1

Có những người vui lại chẳng thể lãng quên những kẻ thâm trầm.

Hạ Dân Trí sau khi rời khỏi bệnh viện, một mình anh đi trong màn đêm giăng dày
Được nhìn thấy người con gái mình yêu hạnh phúc, đó chính là niềm hạnh phúc lớn nhất đối với anh, nhưng sao anh lại chẳng thể mỉn cười...

Có thể tình yêu của anh chẳng thể vĩ đại như của Huấn Mạnh Quân, nhưng anh cũng đã yêu Quỳnh Thy xuất bảy năm liền. Bảy năm, không phải là một quãng thời gian ngắn, muốn nói quên là quên được...

Yêu đối với anh là cho đi không mong nhận lại gì, còn tình yêu đối với Huấn Mạnh Quân là bá đạo và độc chiếm. Và quan trọng là Quỳnh Thy yêu cậu ấy, vì vậy anh tình nguyện buông tay...

Nhưng trước khi từ bỏ, anh muốn lần cuối hồi tưởng lại những tháng ngày tốt đẹp đã qua, sau này đó sẽ chỉ là những mảng kí ức đẹp anh cất giữ cho riêng mình.

"Hạ Dân Trí?"

Tiếng động lạ vang lên bên tai khiến Hạ Dân Trí bừng tỉnh. Anh theo bản năng quay đầu tìm nơi có tiếng nói.

Trong màn đêm đen tối chỉ có một ánh đèn phát ra từ quán tạp hóa bên đường. Hạ Dân Trí vẫn nhận ra đó là Minh Nguyệt.

Cùng thời điểm quen Quỳnh Thy, anh cũng quen Minh Nguyệt.

Trong ấn tượng của anh, Minh Nguyệt là một cô gái năng động, anh chưa bao giờ thấy cô ngừng cười chứ đừng nói là khóc. Anh cũng đã từng tự hỏi, nếu gặp Minh Nguyệt trước, liệu anh có còn yêu Quỳnh Thy? Nhưng anh chưa bao giờ có câu trả lời cho mình, cho tới ngày khi đã sang Mĩ.

Minh Nguyệt dường như không nhận ra sự khác lạ trong đáy mắt Hạ Dân Trí, cô mỉm cười chào hỏi: "Đã lâu không gặp."

"Đã lâu không gặp."

" ... "

" ... "
 

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#14
Chương 13: Tuyên bố theo đuổi.



Tầng 20 - Công ty con tập đoàn Hùng Quân.

"Ngài Louis, tôi nghĩ ngài vẫn không nên vào thì hơn." Cậu thư kí trẻ mới đến nhìn Louis tốt bụng nhắc nhở.

Louis nhướn mày nhìn cách cửa to bản trước mặt, đáy mắt cậu léo qua một tia sáng quỷ dị. Cũng chẳng để lọt tai lời nhắc nhở tốt bụng, cậu tự nhiên đẩy cửa phòng bước vào.

Cánh cửa vừa mở ra, một chiếc gạt tàn thẳng hướng cậu phóng tới. Cũng may Louis nhanh mắt kịp tránh, chứ lãnh nguyên một cú này, cậu không chấn thương sọ não mới lạ!

Đá cửa phòng mở to hết mức có thể, Louis khoanh hai tay, đứng dựa vào một bên tường cười thích thú.

"Nghe nói, giờ anh là khỉ cho cô gái tên Quỳnh Thy?!"

Huấn Mạnh Quân nét mặt sa sầm, hàm khí tỏa ra như có thể đóng băng người khác.

Chính anh cũng thật không hiểu lòng dạ phụ nữ nghĩ gì, không phải đêm qua vẫn còn tốt sao? Sao đến hai giờ sáng, anh lại bị người ta ném táo đuổi ra khỏi cửa?

"Cậu nghe ai nói vậy?"

"Hạ Dân Trí."

Huấn Mạnh Quân nghe thấy cái tên này thì lông mày cau chặt lại.

"Làm sao cậu quen cậu ta?"

Louis tròn mắt khó hiểu.

"Không phải anh ta là bạn anh à?"

Bạn? Mới không phải.

Huấn mạnh Quân xoay người, chỉnh lại tư thế ngồi của mình, tiếp tục làm việc...

"Anh ta nói anh ta biết anh."

Huấn Mạnh Quân cũng không có ngẩng đầu lên nói:

"Anh không biết cậu ta."

"Vậy sao anh ta lại nhờ em nhắn với anh, cái cô gái Quỳnh Thy kia muốn xuất viện... "

Quả nhiên hiệu quả khác hẳn a, cái tên Hạ Dân Trí kia cũng dự liệu như thần rồi!

Cậu còn chưa nói dứt câu, Huấn Mạnh Quân đã ngẩng đầu khỏi đống tài liệu hấp tấp hỏi:

"Chuyện xảy ra lúc nào?"

Big go!

Louis đứng thẳng người, hai tay cho vào túi quần, đường mày nhướn lên, nhìn Huấn Mạnh Quân đầy thách thức.

"Anh cho em nửa số thuộc hạ dưới trướng của anh đi, em sẽ nói."

Trên trán Huấn Mạnh Quân xuất hiện ba vạch đen, giọng nói cũng vì thế mà thêm thấu lạnh.

"Cha cậu sáng sớm có tới tìm anh... "

"Mới vừa rồi em gặp anh ta dưới quầy lễ tân."

Đùa gì vậy? Lôi ông già ra dọa cậu? Được rồi... cậu sợ!

"Ơ, này, anh đi đâu vậy?"

Louis vừa dứt lời đã thấy Huấn Mạnh Quân cầm áo khoác chạy ra tới cửa.

Đi thăm người bệnh?

Ý nghĩ vừa léo qua trong đầu, Louis tung tăng chạy theo.

"Em cũng đi."

Huấn Mạnh Quân lúc này đã đứng trong thang máy, nghe vậy, cũng không có dừng việc đang nhấn nút lại.

Trước khi cửa thang máy khép lại hoàn toàn, Huấn Mạnh Quân có bỏ lại một câu.

"Cậu mà theo, anh cho nổ tung nhà cậu."

Gì? Đe dọa cậu?

Louis khóc không ra nước mắt...

Nhà cậu rất nghèo, cậu chỉ có ba mươi chiếc xe và hai mươi căn biệt thự. Xe thì đã bị lấy mất mười chiếc, biệt thự cũng bị đánh sập ba cái. Lần này còn dữ hơn cho nổ tung? Không phải là muốn cậu nhanh sớm trở thành dân tị nạn?

"À, còn một chuyện anh quên không nói rõ. Ba cậu sáng nay tới tìm anh thảo luận chuyện hợp đồng, anh tính sẽ để một người bên cậu đứng ra làm chủ dự án lần này."

Nói xong cũng chẳng để Louis kịp phản ứng, Huấn Mạnh Quân lại lần nữa biến mất sau cánh cửa thang máy.

Louis đứng một mình đen mặt.

Cái con người đó, luôn lợi dụng việc ông già cậu muốn cậu về quản lý công ty nhà. Mà hết lần này tới lần khác cậu vẫn bị lừa.

Louis chỉ còn biết lắc đầu.

"Ai bảo mình quá lương thiện đây."

( ^o^ - lời tác giả: chẳng liên quan!)

***

Khi Huấn Mạnh Quân chạy tới bệnh viện cũng may Quỳnh Thy vẫn còn ở đó. Cô đang nằm trên giường, hai mắt trừng to nhìn trần nhà, đau khổ nghĩ.

Người ta bị gãy tay gãy cẳng cũng đã được ra viện, còn cô, tay, cẳng lành lặn mà bệnh viện vẫn không được ra.

Haizz! Theo dõi não gì chứ?! Não cô vẫn bình thường, không đã bất thường từ lâu rồi!

Vẫn là càng nghĩ càng thấy buồn bực!

"Để anh giúp em thu dọn đồ đạc."

Tiếng nói bất chợt vang lên trong căn phòng thu hút sự chú ý của Quỳnh Thy.

Cô nghiêng đầu nhìn ra cửa, nét mặt lập tức lạnh đi.

Quỳnh Thy nhìn Huấn Mạnh Quân, lạnh giọng hỏi:

"Sao anh còn tới đây?"

Huấn Mạnh Quân không có trả lời mà chỉ thực hiện động tác tay. Trong lòng anh cũng rất buồn bực nhưng lại chẳng thể chút giận lên ai, nhất là người con gái trước mặt này.

"Tôi không phải đã nói rất rõ ràng rồi sao? Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, anh về đi."

Quỳnh Thy nói xong thì quay mặt vào tường cũng không có nhìn Huấn Mạnh Quân một lần nào nữa.

Huấn Mạnh Quân đặt chiếc áo mới cầm lại giường, nhìn tấm lưng gầy gò của cô quay về hướng mình, anh đau đớn nói.

"Thật sự đã hận anh nhiều như vậy?"

Quỳnh Thy không có lên tiếng, trong căn phòng khôi phục một vẻ tĩnh mịch. Phải như rất lâu sau đó, Huấn Mạnh Quân mới mở lời, chỉ là giọng anh có chút nghẹn lại.

"Anh không xin em tha thứ, cũng đừng vội tha thứ cho anh. Anh muốn dùng trái tim này để lần nữa đổi lại sự tin tưởng nơi em. Chỉ cần là những gì em muốn, anh đều có thể làm, bao gồm cả việc tự hủy hoại bản thân mình."

Không có tiếng trả lời, vẫn chỉ có một mình Huấn Mạnh Quân độc thoại.

Anh biết, cô vẫn chưa chịu tha thứ cho anh. Nhưng anh biết một mà không biết hai. Cái người vẫn úp mặt trong vách tường nãy giờ lại đang kín đáo mỉm cười.

Thấy Quỳnh Thy không trả lời, Huấn Mạnh Quân lo cô sẽ tức giận, liền lập tức đổi chủ đề.

"Không phải em muốn xuất viện sao? Anh giúp em."

"Không cần, Dân Trí, anh ấy sẽ giúp tôi." Quỳnh Thy lạnh nhạt nói.

Cái tên Hạ Dân Trí phát ra từ miệng cô, khiến vẻ mặt Huấn Mạnh Quân ngay lập tức đen lại.

Tự nhiên, anh lại nhớ ra câu nói của Hạ Dân Trí ngay hôm anh biết sự thật "Quỳnh Thy, cô ấy đã cầu hôn với tôi rồi"

Càng nghĩ, nét mặt của Huấn Mạnh Quân càng thêm lạnh lẽo.

Quỳnh Thy tưởng anh tức giận thì trong lòng có chút lo lắng.

Nhưng chẳng thể ngờ anh lại nói:

"Không cho phép em lấy Hạ Dân Trí."

Quỳnh Thy ngớ người, không phải là "Được, tôi sẽ làm như những gì em muốn" hay "tùy em, nhưng em sẽ phải hối hận" mà là "không cho phép em lấy Hạ Dân Trí"?

Quỳnh Thy trong lòng cười nghiêng ngả.

Đây hẳn là kiệt tác của Hạ Dân Trí đi.

Trong lòng sung sướng nhưng ngoài mặt cô vẫn cố tỏ ra lãnh đạm nói:

"Lấy ai là chuyện của tôi, không tới lượt anh quản vào."

Quả nhiên, Huấn Mạnh Quân mặt đen lợi hại.

"Tóm lại, anh không cho phép."

"Anh có quyền gì không cho phép tôi lấy người khác. Đừng quên, anh chẳng là gì của tôi cả."

Cả hai câu nói đều là vết xướt trong nỗi đau của Huấn Mạnh Quân, người con gái của anh, ngoài anh ra cô đừng mong có thể gả cho ai khác.

Nói anh bá đạo cũng được, nhưng là, cô chỉ có thể làm vợ của một mình anh.

Huấn Mạnh Quân lạnh giọng, cố gắng giữ bình tĩnh lớn tiếng tuyên bố:

"Sẽ chẳng ai giám lấy em đâu. Còn nữa, Hà Quỳnh Thy em nghe cho rõ đây, từ bây giờ, anh chính thức theo đuổi em!"
 

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#15
Chương 14: Theo đuổi và... bị theo đuổi(1).

Đêm đến, đưa nước Pháp chìm trong màn đêm tối.

Giữa gian phòng một màu đen mực, chỉ le lói một chiếc đèn ngủ. Quỳnh Thy ngồi xếp chân giữa giường, trên trán nhễ nhại mồ hôi.

Tại sao vẫn không thể quên được? Cũng đã bảy năm rồi!

Chợt nhớ, trong phòng còn có Minh Nguyệt, Quỳnh Thy hấp tấp vội tìm. Cô là sợ lúc mình gặp ác mộng sẽ làm Minh Nguyệt thức giấc, nhưng dưới sàn trống không chỉ còn lại chăn và đệm.

Quỳnh Thy lo lắng tự hỏi, cũng thấy rất tò mò, gần một giờ sáng thì Minh Nguyệt còn có thể đi đâu được?

Vừa định xuống giường đi tìm thì nghe "cạnh" một tiếng, cánh cửa phòng bệnh mở ra, Minh Nguyệt tay hai túi đồ bước vào.

Sau khi dùng chân đóng cửa, vừa quay người lại thấy Quỳnh Thy hai mắt mở lớn nhìn mình thì cô bật cười.

"Mày tỉnh rồi à?" Minh Nguyệt vừa đặt đồ xuống bàn gần giường bệnh Quỳnh Thy vừa cười hỏi.

"Ừ, mày vừa đi đâu vậy?"

"Tại thấy mày còn ngủ nên tao đi mua đồ ăn khuya một mình."

"Ừ." Quỳnh Thy gật đầu cũng không có hỏi thêm gì.

Cô nhích người đến bên giường, lấy một chiếc hộp đặt trước mặt mình, lại lấy chiếc hộp còn lại đẩy tới trước mặt Minh Nguyệt trêu đùa.

"Hôm qua mày cũng vậy, có phải là đã kết anh nào lúc đi mua đồ rồi hay không? Không nói tính chuồn êm hả?"

Nếu là ngày thường Minh Nguyệt sẽ rống lên nói cô ăn nói hàm hồ nhưng lúc này lại chẳng thấy có động tĩnh gì. Quỳnh Thy thấy lạ mới ngẩng đầu nhìn lên.

Linh tính của phụ nữ mách bảo cô rằng, Minh Nguyệt hôm nay có gì đó rất lạ.

"Nguyệt, có chuyện gì sao?"

Minh Nguyệt không trả lời, nhưng ánh mắt lại khác thường, hình như là thương tâm.

Quỳnh Thy là bạn của cô. Bạn của cô, cô không thể nào làm tổn thương được...

"Không có gì."

Minh Nguyệt cúi thấp đầu, tránh cái nhìn dò xét của Quỳnh Thy.

Quỳnh Thy hiển nhiên không tin, Minh Nguyệt là người như thế nào, cô là người hiểu rõ nhất. Mọi tâm tư đều hiện rõ trên mặt, rõ ràng có chuyện gì đó mà cô không biết.

"Nguyệt, mày thật sự không giấu tao chuyện gì chứ?"

Đôi đũa trên tay Minh Nguyệt khựng lại trong giây lát, cô gượng cười lên tiếng:

"Tao thì có thể có chuyện gì giấu mày được chứ?"

Quỳnh Thy cau mày, cũng biết Minh Nguyệt là người cứng đầu, nếu đã không muốn tuyệt đối sẽ không nói.

Có người bạn như vậy, cô cũng đành chịu.

"Nếu có chuyện gì, phải nói với tao, biết không?"

"Ừ."

Quỳnh Thy nhíu mày, lại chỉ cúi đầu ăn phần ăn khuya của mình.

"Thy... "

"Nếu không muốn nói ra, thì đừng nói." Quỳnh Thy không ngẩng đầu, lên tiếng.

Minh Nguyệt chăm chú nhìn người bạn thân nhất của mình, vừa cảm thấy có lỗi, lại vừa thấy ghen tỵ.

Giữ trạng thái đó một lúc lâu, Minh Nguyệt mới cúi đầu giải quyết phần ăn của mình.


Sáng sớm hôm sau, Minh Nguyệt nhận được cuộc điện thoại từ trợ lý, cần cô phải về công ty chủ trì cuộc họp.

Minh Nguyệt mới đầu không chịu, Quỳnh Thy phải đứng dậy xua như xua gà, Minh Nguyệt mới chịu thỏa hiệp.

Tiễn Minh Nguyệt về, Quỳnh Thy tính sẽ quay về giường ngủ bù cho giấc mộng đêm qua thì lớp trưởng nhỏ cùng mọi người tới thăm.

Vừa thấy Quỳnh Thy có người vui vẻ trêu đùa.

"Không phải cậu biết trước bọn này sẽ tới mà đứng ở cửa sẵn chờ chứ?"

Quỳnh Thy uể oai ngáp một cái thật dài, cô quay người vào nằm sấp trên giường.

"Phải đó, mình thần cơ diệu toán mà."

Tự sướng!

Mấy người không nhìn được "Xì" một tiếng coi thường.

"Cậu mà tinh thông, không phải bọn này đều là tinh anh cả sao?"

Không biết ai lên tiếng, chỉ thấy cả đám vỗ tay đồng tình.

Quỳnh Thy cảm thấy đau đầu choáng váng trầm trọng.

Sau bao nhiêu năm, đám người này vẫn ông gà, bà vịt nói lắm như vậy.

Bảy năm trước khi cô rời đi, mọi người vẫn thường xuyên giữ liên lạc với nhau, tình cảm vẫn là gắn bó mặn nồng.

Có những người bạn như vậy cùng trải qua tuổi học trò... thật sự rất tốt.

Quỳnh Thy nghe vậy thì vực người ngồi hẳn dậy, cô gật đầu nhìn từng người một, vẻ mặt nghiêm trọng nói:

"Vậy, mời các tinh anh ngồi, ngồi không đủ chỗ thì kê dép ngồi."

Nói rồi, cô lại nằm xuống giường, tiện tay với cuốn tạp chí nằm xem.

"Này, đây là thái độ cậu tiếp đón khách đó sao?"

Quỳnh Thy cũng không có ngẩng mặt lên nói:

"Các cậu cũng đâu phải là khách."

Cả đám đầu đầy vạch đen, cộng thêm một đàn quạ bay ngang qua đầu.

"Mình thấy đau đầu rồi." Tiếng người nào đó cảm thán.

"Mình cùng cậu đi xem." Lớp trưởng nhỏ tay đỡ trán nói.

Vậy là hai người đỡ nhau ra ngoài.

"Các cậu cũng định đi à?"

Quỳnh Thy lúc này mới chịu ngẩng đầu lên, xấu xa hỏi.

Cả đám đen mặt lần hai.

Mọi người đứng được một lúc thì lớp trưởng nhỏ cùng cậu bạn vừa rồi đem về hai chồng ghế.

Quỳnh Thy đang nằm trên giường thấy vậy thì muốn té xỉu.

"Hai cậu kiếm đâu ra lắm ghế vậy? Lấy lắm như vậy lát nữa ai là người cất?"

Cả đám đen mặt lần ba.

Lớp trưởng nhỏ vừa bước vào phòng đã nghe Quỳnh Thy ai oán, thì đau lòng cảm thán.

"Thy, cậu cũng thật nhỏ mọn."

Quỳnh Thy rung đùi, tự đắc nói:

"Tính mình nó thế."

Lớp trưởng nhỏ tức muốn té xỉu, cậu quay sang những người còn đang đứng nói.

"Cậu ấy bảo chúng ta không phải là khách, nếu đã là người nhà thì mọi người cứ ngồi tự nhiên."

Quỳnh Thy đỡ hụt, mặt đen một mảng.

"Các cậu... "

"Giờ bọn này là khách."

Quỳnh Thy mặt đen lốt mảng còn lại. Con mẹ nó thật muốn cho mỗi người vài chưởng.


Không khí rôm rả kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ, mọi người mới lũ lượt kéo nhau ra về.

Trong phòng thoáng cái chỉ còn lại mình Quỳnh Thy. Giờ muốn ngủ, cô cũng chẳng thể ngủ được rồi.

Vừa muốn xuống giường xếp gọn ghế lại, thì cửa phòng bệnh lại bị mở ra. Quỳnh Thy tưởng mọi người quay lại nên cũng không có ngẩng đầu lên nói:

"Nếu mấy người đã không muốn về thì vào đây xếp lại ghế vào đi."

Không có tiếng trả lời, Quỳnh Thy bực dọc ngẩng đầu oán trách.

Nhưng lời chưa ra khỏi miệng lại tắc nghẹn nơi cổ họng.

Người đến lại là Huấn Mạnh Quân...

Quỳnh Thy chỉ cảm thấy đau đầu.

Chủ tịch như anh ta hình như là rất rảnh. Ngày hai bốn tiếng thì có hai mươi tiếng anh ta ở phòng bệnh với cô.

Từ trước đến giờ sao cô không nhận ra, Huấn Mạnh Quân cũng có một bộ mặt dày như vậy nhỉ?

Biết người tới là ai, Quỳnh Thy liền chẳng bận tâm tiếp tục làm công việc của mình và coi như người kia như không khí.

Huấn Mạnh Quân cũng không có vì vậy mà tức giận. Anh mỉm cười dịu dàng bước tới trước mặt cô.

Giành lấy chiếc ghế Quỳnh Thy đang cầm, anh khẽ nói:

"Đừng có làm mấy việc này, để anh."

Quỳnh Thy là người suy nghĩ rất thoáng, nếu Huấn Mạnh Quân đã muốn, cô nhường.

Huấn Mạnh Quân cởi áo véc vắt lên ghế, sắn ống áo sơ mi lên đến khuỷu tay, anh nhấc chiếc ghế của Quỳnh Thy vừa rồi, để vào góc phòng.

Nằm trên giường nhìn Huấn Mạnh Quân làm việc. Quỳnh Thy thấy chán liền gọt táo ăn.

"Nếu em đã không muốn xuất viện, vậy anh sẽ chuyển đến đây ở cùng em."

"Khụ, khụ, khụ, ... "

Quỳnh Thy như nghe được tin sốc, miếng táo chưa kịp nhai liền mắc nghẹn nơi cổ họng.

Huấn Mạnh Quân thấy cô ho khó chịu thì lo lắng đặt chiếc ghế trên tay chạy lại xem.

Anh đưa chiếc cốc đã rót đầy nước đến trước mặt cô, cưng chiều nhưng cũng không giấu được lo lắng khẽ trách.

"Em đó, ăn thôi cũng để mình mắc nghẹn được."

Quỳnh Thy không phục trừng mắt lườm anh.

Huấn Mạnh Quân thấy thế thì cười sung sướng.

Mấy ngày nay Quỳnh Thy luôn cư xử lạnh nhạt với anh. Muốn thấy cô nói chuyện đã khó chứ đừng nói thấy cô tức giận.

Quỳnh Thy không hiểu có gì đáng để Huấn Mạnh Quân cười sung sướng như vậy!

Sẽ không phải anh mắc chứng bệnh thích được ngược đó chứ?

Huấn Mạnh Quân may mắn không biết được suy nghĩ của cô, nếu không, anh hẳn thấy mình phải tự đến khoa tâm thần một chuyến.
 

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#16
Chương 15: Theo đuổi và... bị theo đuổi(2).

"Chuyến bay từ Pháp sang Trung Quốc sắp cất cánh, kính mong quý khách hãy lên máy bay và ổn định chỗ ngồi."

Quỳnh Thy ngồi cạnh ô cửa sổ máy bay, cô nghiêng đầu nhìn ra vùng trời cao rộng.

Nhớ lại những lời Minh Nguyệt đã nói. Lòng Quỳnh Thy sao động.

"Thy, lần này ra nông nỗi này, cũng là do Huấn Mạnh Quân sao?"

Quỳnh Thy chọn cách im lặng không lên tiếng.

Hẳn là phải, nhưng người chuốc lấy tất cả lại là cô.

"Nếu đã không được, vậy thì từ bỏ đi." Minh Nguyệt cúi thấp đầu, không nhìn Quỳnh Thy, cô nói.

Quỳnh Thy ngẩn người mất một lúc, sau cô cũng chỉ nhẹ cười.

Tại sao cũng là lúc Huấn Mạnh Quân muốn cô trở về, người ta lại khuyên cô từ bỏ?

Nếu là bảy năm trước hay chỉ là một tháng trước thôi, thì có lẽ cô đã không phải đau khổ nhiều như vậy. Nhưng mà lúc này...

Quỳnh Thy không nhìn ra sự ảm đạm trong đáy mắt Minh Nguyệt, hình như là đau khổ lại như là không nỡ.

Minh Nguyệt cúi thấp đầu không để Quỳnh Thy phát giác ra sự khác thường trong đáy mắt cô, Minh Nguyệt nghẹn lời nói.

"Từ bỏ đi, mày làm vậy là công bằng với Hạ Dân Trí sao?"

Quỳnh Thy rũ hàng mi dài xuống, cô không có phủ nhận.

Cô biết và thấu hiểu những gì Hạ Dân Trí đã bỏ ra, nhưng cô trả lại không được.

Phải cô đã không công bằng với Hạ Dân Trí, nhưng ở bên anh là công bằng với anh sao? Cô không biết.

Trái tim cô đập mạnh vì ai, cô hiểu rất rõ, Huấn Mạnh Quân, nó chỉ khắc tên mình người đàn ông đó.

Biết là phải hận anh, nhưng đan xen những nỗi hận, cô lại càng yêu anh hơn. Chính là, cô hận không có được.

Nhưng không phải trước giờ Minh Nguyệt vẫn luôn ủng hộ cô về bên Huấn Mạnh Quân sao? Sao giờ đột nhiên lại lôi Hạ Dân Trí vào?

Quỳnh Thy như phát hiện ra điều gì đó, cô ngẩng đầu không giám tin nhìn Minh Nguyệt, thận trọng hỏi.

"Nguyệt, mày thích Hạ Dân Trí sao?"

Minh Nguyệt hình như bị nói trúng tim đen, cô hốt hoảng trốn tránh cái nhìn soi mói của Quỳnh Thy mà phủ định.

"Làm, làm gì có."

Nếu không có sao phải hốt hoảng, thật không có? Tin được ư?

"Nguyệt, mày nói thật cho tao biết, mày thích Hạ Dân Trí sao?"

Quỳnh Thy xoay người Minh Nguyệt lại, cô dù thế nào hôm nay cũng phải có được câu trả lời.

Hèn chi, mỗi lần Minh Nguyệt nhìn thấy Hạ Dân Trí, tính cách đều như trầm lặng đến lạ thường. Rốt cuộc, Minh Nguyệt đã dấu cô yêu thầm Hạ Dân Trí bao lâu rồi? Tại sao lại không nói cho cô biết? Nó rốt cuộc có hiểu khái niệm bạn thân là thế nào không?

"Nguyệt, nói đi." - Quỳnh Thy nhíu chặt mày, cái nhìn sắc bén tuyệt nhiên không cho phép Minh Nguyệt trốn chạy.

Minh Nguyệt hoảng hốt nhìn vào đáy mắt con bạn, nửa lưỡng lự, nửa quyết đoán nhưng trong thâm tâm cô cũng muốn nói ra. Có thể nói ra sẽ nhẹ lòng, có thể nói ra sẽ làm cô ít hơn một chút sự đau khổ. Vì vậy, cô sẽ nói.

"Ừ, tao yêu anh ấy."

Quỳnh Thy đầu tiên là nhíu mày, sau đó là nhếch môi mỉm cười.

Minh Nguyệt a Minh Nguyệt, không phải mày vẫn luôn tự nhận mình là xinh đẹp như minh tinh, thông minh tuyệt đỉnh sao? Sao trong chuyện tình cảm lại đầu đất một lượt vậy?

"Mày có biết lúc ở bệnh viện, Hạ Dân Trí đã nói gì với tao không?"

Quỳnh Thy thoải mái mỉm cười, dựa vào lưng ghế, đôi mắt bồ câu của cô ngước cao nhìn lên khung trời qua ô cửa sổ kính.

Minh Nguyệt ngỡ ngàng rõ ràng muốn biết nhưng lại không hỏi.

"Hạ Dân Trí đã nói yêu là dùng trái tim để cảm nhận, không phải là dùng cái đầu để suy nghĩ. Như vậy, mày có hiểu không?" Quỳnh Thy đột nhiên quay sang nhìn Minh Nguyệt, đáy mắt Quỳnh Thy cô đọng lại, ánh mắt nhìn con bạn như biết cười.

"Ý của câu nói đó là, hãy dùng trái tim để cảm nhận khi tình yêu tới, hãy để tình yêu dẫn lối đưa ta đến người ta yêu. Trong tình yêu, lý trí là không tồn tại."

Minh Nguyệt sững người, hai mắt mở to dường như rất kinh ngạc, mà đâu đó bên khóe mắt, những tia ánh mặt trời phản chiếu lấp lánh những giọt nước mắt đau thương.

Một Minh Nguyệt vô lo vô nghĩ, một Minh Nguyệt chỉ biết đến hai chữ "mỉm cười" cuối cũng cũng biết khóc. Những giọt nước mắt tưởng chừng như chất chứa một ngàn, một vạn nỗi đau thương ấy, lạ là những giọt nước mắt vui vẻ của niềm hạnh phúc.

Giác ngộ tình yêu khi chưa quá muộn, khi mà thiên xứ tình yêu vẫn chưa rời bỏ ta. Hãy dũng cảm để mở lòng, dũng cảm để đi yêu, khi đó ta cũng sẽ nhận được một mối tình tương đương như vậy.

Minh Nguyệt đã phải chôn dấu tình cảm của mình dành cho Hạ Dân Trí bao lâu nay. Giờ cũng đến lúc để cô thử một lần.


Quỳnh Thy mỉm cười thu lại tầm nhìn. Trời hôm nay không mưa, một vùng trời trải rộng một màu xanh dịu nhẹ.

Chẳng ai cho không ai bao giờ. Ít nhất là một lần tranh đoạt và giành giật, bởi đó là một trong những cách giúp ta giành được thứ mình muốn.

Quỳnh Thy rời nước Pháp sớm hơn mọi người.

Cô cũng muốn một lần được sống với tình yêu của chính mình. Vì vậy, lần này, cô sẽ không buông tay.

"Chuyến bay từ Pháp về Trung Quốc sắp hạ cánh, kính mong các hành khách chú ý thắt dây an toàn. Xin cảm ơn."

Tiếng thông báo qua loa vang lên, Quỳnh Thy khẽ cười chỉnh đốn lại an toàn cho bản thân. Một lần nữa, cô đưa ánh mắt nhìn ra cửa sổ.

"Minh Nguyệt, chúng ta hãy cùng cố gắng nhé."
 

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#17
Chương 16: Buông tay để yêu.

Mảnh đất này.

Trung Quốc, tôi lại về rồi!

Quỳnh Thy muốn hét to nhưng lại sợ mọi người nghĩ mình tâm thần.

Ai có thể đoán trước được, ngay cả chính bản thân cô. Quỳnh Thy, cô, mang nặng một nỗi tâm sầu, khi về, cô lại có thể thoái mái mỉm cười. Một nụ cười xuất phát từ trái tim.

Phải chăng, tình yêu là nỗi buồn nhưng đó cũng là niềm hạnh phúc.

Vậy nên, hạnh phúc này, cô sẽ thận trọng gìn giữ.

Quỳnh Thy tay hai hành lý theo dòng người bước ra khỏi sân bay.

"Thy, em lại lần nữa bỏ trốn khỏi anh à?"

Quỳnh Thy sững người, giọng nói này sao lại quen thuộc tới vậy?

Tốc độ "theo đuôi" cũng thật nhanh.

Quỳnh Thy kín đáo mỉm cười, khi xoay người lại, cô kinh hãi kêu lên.

"Huấn Mạnh Quân?"

Huấn Mạnh Quân híp mắt nguy hiểm nhìn Quỳnh Thy. Chẳng phải anh đã nói sẽ theo đuổi cô sao? Nhưng cũng không phải muốn anh theo đuổi, đuổi từ Pháp đuổi về Trung Quốc chứ?

Quỳnh Thy thấy người nào đó nhìn mình như hành hung thì trong lòng không tự chủ được run lên nhè nhẹ.

Cũng không cần nhìn cô bằng ánh mắt đó. Cô biết ánh mắt anh màu gì.

"Sao anh lại xuất hiện ở đây?"

Huấn Mạnh Quân nhíu mày khó hiểu. Đây là thái độ gì? Không phải làm ngơ nhưng cũng không hề nhiệt tình! Là tha thứ cho anh hay vẫn còn hận anh?

Huấn Mạnh Quân hoang mang, nửa vui mừng nhưng cũng có lo lắng. Rốt cuộc trong lòng cô đang suy nghĩ điều gì?

Quỳnh Thy không hiểu, phải ứng của anh lúc này là sao. Lòng dạ thay đổi? Hay tức giận tụt nơtron?

Hai con người, hai suy nghĩ dường như chẳng ai hiểu ai.

"Nếu anh không còn chuyện gì thì tôi đi đây." Quỳnh Thy giận dỗi xách hành lý bỏ đi thế nhưng Huấn Mạnh Quân con mẹ nó lại không có đuổi theo.

Quỳnh Thy trong lòng ngàn vạn lần mắng chửi Huấn Mạnh Quân hỗn đản.

Cứ hễ mở miệng là nói yêu cô, à giờ lại giám làm bơ cô. Anh thế nhưng cũng thật giỏi.

Huấn Mạnh Quân sau khi ngẩn người thức tỉnh thấy người phụ nữ của mình đã xách hành lý đi gần đến cửa ra vào thì trong lòng hốt hoảng vội đuổi theo.

Quỳnh Thy chân vốn ngắn, lại không có bước đi nhanh, Huấn Mạnh Quân chỉ cần vài ba bước chân đã có thể đuổi kịp cô. Anh một tay kép lấy tay cô, tay kia cướp lấy hành lý đặt xuống sàn.

Quỳnh Thy thế nhưng mặc kệ anh không có phản kháng.

Huấn Mạnh Quân xoay người cô lại, thân trọng nhìn vào đáy mắt cô buông từng lời rụt rè.

"Em đừng có tức giận được không? Đều là anh không tốt. Từ giờ em muốn đi đâu cứ đi, chỉ cần cho anh một cái địa chỉ để anh biết em ở đó. Đừng như bảy năm trước rời bỏ anh không nói một lời. Anh tìm không được em...

Bảy năm trước đó là một sai lầm. Hai người yêu nhau nhưng chưa thấu hiểu cho nhau, anh yêu cô nên khi biết cô phản bội, trái tim anh như bị ai đó cắt ra thành từng mảnh. Đau đớn khôn nguôi. Yêu nhiều bao nhiêu hận bấy nhiêu. Nỗi hận trong anh che mờ cả lý trí. Anh yêu cô, nhưng anh cũng hận cô. Nhưng ít nhất, anh có nỗi hận để tồn tại, còn cô... bảy năm phải buộc mình sống trong bóng tối, gắng gượng đấu tranh với tội lỗi để qua ngày. Trong chuyện này ai là người có lỗi đây? Là cô? Không phải, cô chỉ là con rối bị người ta tung dây điều khiển, còn anh, rõ ràng được tự do cự động nhưng anh lại làm ra những chuyện khiến mình phải ân hận cả đời.

Lẽ ra phải buông tay để cô lựa chọn niềm hạnh phúc cho riêng mình, nhưng anh ích kỉ không buông bỏ được, vậy phải làm sao đây? Anh thà rằng cô đau khổ sống bên mình cũng không muốn thấy cô mỉm cười bên người đàn ông khác.

Nói anh bá đạo cũng được, hay vô lý cũng chẳng sao. Nhưng, tình yêu của anh là vậy đó.

Quỳnh Thy ngẩn người, sâu trong đáy lòng cô mom men một ngọn sóng cuộn trào. Cô đã không biết, anh cũng đã đau đến vậy

Dành bảy năm chỉ để làm khổ nhau, cô đã nghĩ gì vậy nè. Không phải chỉ cần kiên định cùng một chút ít dũng cảm thôi sao? Vậy sao, cô không thể làm được?

"Mạnh Quân?"

Huấn Mạnh Quân cúi đầu xuống nhìn cô, trong đáy mắt anh vẫn còn vương một nỗi đau từ đáy lòng.

"Hãy trở về bên cạnh anh được không? Không có em, anh sống không được."

Từng đợt sóng xô nhau vỗ bờ. Khi những con sóng nhỏ gộp lại thành một cơn thủy triều. Con đê không cầm tự được vỡ bờ.

Quỳnh Thy hai mắt nhướn lệ, cô kìm lòng không được ngăn những tiếng nấc nơi cổ họng.

Người đàn ông mà cô yêu, người mà cô đã giành chọn đời để yêu. Cuối cũng cô cũng mở lòng được.

"Mạnh Quân, chúng ta làm lại từ đầu được không?" - Quỳnh Thy dang rộng hai tay, như sẵn sàng đón lấy hết thảy.

Huấn Mạnh Quân chết sững không giám tin vào tai mình nữa. Không phải câu nói tha thứ, cũng không phải là "em yêu anh" chỉ đơn giản là "Mạnh Quân, chúng ta làm lại từ đầu được không?" nhưng với anh, nó quan trọng hơn tất cả.

Huấn Mạnh Quân vui sướng ôm chầm lấy Quỳnh Thy vào lòng. Dường như tất cả nỗi lòng cùng tình yêu của anh hóa trọn trong cái ôm ấm áp. Anh ôm cô thật chặt, và chỉ muốn được ôm cô mãi như vậy.

Quỳnh Thy cũng muốn được ôm anh và thực sự cô đã làm như vậy. Lại một lần nữa được ôm người mình yêu trong lòng là điều thỏa mãn biết bao nhiêu.

Thời gian không hề làm tình yêu trong cô phai nhạt, mà nó chỉ càng khiến cô thêm yêu anh hơn.
 

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#18
Chương 17: Buông lòng để yêu!


Ánh chiều tàn buông về phía tây, ông mặt trời trốn tránh sau dãy núi dài.

Huấn Mạnh Quân một tay xách hành lý của Quỳnh Thy, tay kia đan những ngón tay vào tay cô, khẽ mỉm cười tà mị.

Đã rất lâu rồi anh không được mỉm cười thoải mái như vậy. Dường như chỉ khi đứng trước người mình yêu, mọi tâm tư cùng cảm xúc của anh dường như bộc bạch ra tất cả.

Cô, vẫn là người con gái anh yêu nhất sau từng ấy năm xa cách.

Anh, vẫn là chàng thư sinh điển trai cao ngạo như cái ngày mới gặp.

Thời gian như trôi ngược trở về những tháng ngày tươi đẹp. Những ngày tháng mà cô được vui vẻ nắm tay anh trên những con đường dài.

Tất cả vẫn vậy, vẫn là tình yêu cùng nụ cười nắng ấm đó. Huấn Mạnh Quân, em xin lỗi, xin lỗi vì em ích kỉ, xin lỗi vì đã bỏ rơi anh.

Quỳnh Thy nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh. Nếu biết trước sẽ có ngày này, bảy năm trước, cô tuyệt đối sẽ không rời đi.

Huấn Mạnh Quân nhướn mày dừng cước bộ, anh thả những ngón tay cô ra, bàn tay anh đưa lên vén những lọn tóc mai cô ra sau tai, khẽ cười.

"Cùng anh đối mặt, hứa với anh em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa... "

Tính cách anh trước giờ là bá đạo, không nghĩ một ngày anh lại có thể vì một người mà học bao dung. Vì cô, anh không tiếc từ bỏ mọi thứ. Yêu cô, anh nguyện vì cô mà đánh đổi.

Quỳnh Thy ngẩng cao đầu nhìn anh, hai hốc mắt cứ thế đỏ dần. Giờ xin lỗi cũng chẳng níu kéo được gì. Vậy thì vì lý do gì ta phải ép lòng mình buông bỏ. Hãy cứ thả mình một lần để yêu đi.

"Chỉ một lần này thôi, em sẽ không bao giờ chạy trốn nữa."

Huấn Mạnh Quân muốn vậy, và anh sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra một lần nữa. Chỉ một lần đó thôi, với anh như vậy là quá đủ.

Huấn Mạnh Quân nhìn Quỳnh Thy, đôi mắt cong lên như biết cười. Anh không trả lời chỉ là dịu dàng vuốt ve đôi gò má cô.

Khuôn mặt Huấn Mạnh Quân dần cúi xuống. Bộ mặt điển trai dần phóng to. Quỳnh Thy từ từ khép đôi mi lại, hồi hộp chờ đón nụ hôn nơi anh.

Huấn Mạnh Quân hôn cô, chỉ là đôi môi mỏng lướt qua sự ẩm ướt như trêu đùa, nhưng nó đủ làm trái tim hai người thảo mãn.

***

Quỳnh Thy ngồi trên xe, loay hoay cả tiếng cũng không ngồi im được. Lúc lúc lại quay sang bên cạnh nhíu mày muốn hỏi gì đó nhưng lại thôi.

Huấn Mạnh Quân bị nhìn suốt cả chặng đường cuối cùng cũng không nhịn được buồn cười hỏi.

"Sao vậy? Nhìn lén anh nãy giờ, anh rất đẹp trai sao?"

Quỳnh Thy đang bận đấu tranh tư tưởng, nghe ai đó tự sướng thì "Xì" một tiếng bật cười. "Mạnh Quân, anh tự kỉ quá đấy!"

Huấn Mạnh Quân cũng cười, anh vuốt nhẹ mái tóc cô hài hước nói. " Nếu tự kỉ mà được em khen thì từ giờ anh sẽ tự kỉ nhiều nhiều."

Quỳnh Thy bật cười vui vẻ. Một chàng trai được thời gian mài đúc, thì ra là vậy. Cô thích!

"Mạnh Quân, em có thắc mắc cần anh giải đáp." Quỳnh Thy chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái, cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh cười quái đản.

"Gọi anh là Quân!" Huấn Mạnh Quân không vui nhíu mày kiếm.

"Quân, em có chuyện muốn hỏi." Quỳnh Thy hào phóng thỏa hiệp.

Không hiểu sao anh đột nhiên có dự cảm chẳng lành? Huấn Mạnh Quân cảnh giác nhướn mày, thế nhưng anh vẫn nói.

"Em hỏi."

Quỳnh Thy nghiêng đầu, cố làm ra vẻ nghiêm túc, nhưng lại không giấu được ánh cười ranh ma nơi khóe mắt.

"Em nhớ lúc về em không có nói với ai, làm sao anh biết mà ở đây đứng đợi?"

Huấn Mạnh Quân nét mặt chợt sa sầm, đôi môi mỏng nhếch lên co giật dữ dội.

Sáu giờ trước.

"Mạnh Quân, anh mất vợ rồi!" - Louis không biết từ đâu chạy đến, xông xồng xộc vào văn phòng Huấn Mạnh Quân la toáng.

Huấn Mạnh Quân đang ngồi trước bàn trà. Nhìn anh cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái. Cứ thế thẳng tay, vươn lấy cái gạt tàn ném mạnh về phía cửa.

Bầu không khí mới đó lại khôi phục vẻ yên tĩnh như ban đầu.

Louis mặt mày méo xệch. Cố lết cái xác gần như còn một nửa đến sopha, trước khi ngồi cũng không quên nhìn Huấn Mạnh Quân một cái tố cáo.

"Anh thế mà thật ác!"

Huấn Mạnh Quân bình thản đặt ly trà xuống bàn. Đôi chân dài có lực vắt chéo, anh nhướn một bên mày nhìn kẻ "không mời mà tới" nhếch môi cười như không cười nói.

"Anh cũng chỉ ác hơn cậu có chút thôi."

Louis khéo miệng co giật dữ dội. Thế nào là "chỉ ác có chút thôi"? Câu này để anh nói ra còn nghe được, chứ để người đàn ông này nói, khẳng định thiên hạ chắc chẳng ai tin.

"Được rồi, nói đi, tìm anh có chuyện gì?" Huấn Mạnh Quân thiếu bình tĩnh hỏi.

Louis đang ngồi trên ghế, được hỏi thì anh bất ngờ đứng bật dậy, gan to tày đình chỉ thẳng vào mặt Huấn Mạnh Quân hét lớn.

"Huấn Mạnh Quân, lần này anh tiêu rồi!"

Huấn Mạnh Quân đen mặt, xã hội ngày nay loạn rồi sao? Có người muốn tạo phản?

Louis dường như cũng không nhận ra hành vi của mình lúc này anh dũng đến nhường nào, chỉ khi có một tách trà thẳng hướng anh bay tới với tốc độ cực nhanh thì Louis cuối cùng cũng tỉnh ngộ. Anh sợ hãi chẳng mồ hôi hột, sờ loạn khắp người. Khi đã xác định mình không tổn hại chỗ nào, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Còn may, vẫn lành lặn!

Huấn Mạnh Quân nhíu mày không vui nhìn Louis, nét mặt lạnh đi dường như cũng làm bầu không khí loãng đi đến khó thở.

Lần này thì Louis nhạy bén nhận ra, anh rụt rè ngồi xuống ghế, không giám vòng vo nữa mà vào thẳng vẫn đề chính. - "Cô gái, à người mà anh kêu em phải gọi là chị dâu đó, chị ấy đã lên máy bay, bay trong đêm nay rồi."

Ủa, thời tiết có phải đột nhiên trở lạnh? Gió mùa rét tới vào tháng năm?

Louis sợ hãi lén nhìn Huấn Mạnh Quân một cái, không tự chủ được khẽ rùng mình.

Vào lúc này, chuồn là thượng sách!

Louis vừa tính mở miệng, lời còn chưa tới môi đã trở thành tiếng kêu đau đớn.

"Hự!" - Louis một tay ôm bụng, tay kia chống người từ sàn đứng dậy.

Huấn Mạnh Quân thế nhưng, ra tay cũng thật tuyệt tình.

Huấn Mạnh Quân thu chân lại, đứng từ trên cao nhìn xuống, nét mặt vẫn một bộ dạng băng hà ngàn năm không tan chảy.

"Ngu ngốc!"

"Em còn chưa có nói xong, anh làm gì mà đã ra tay rồi?" - Louis đứng dậy được, nhưng anh phải dựa người vào tường, một tay vẫn ôm bụng, tay kia lau đi vệt máu bên khóe miệng. Nén nhịn đau đớn, anh khó khăn nói.

"Chị dâu về nước, mới lên máy bay, hai phút trước."

Huấn Mạnh Quân nghe vậy thì nét mặt mới có chút dễ nhìn nhưng anh vẫn không nên tiếng.

"Phi cơ, đã chuẩn bị cho anh, đang đợi trên không bang."

*Không bang: trên lóc bang (bang ở đây là bang của Huấn Mạnh Quân)

Louis nói xong thì ngồi bệt trên nền nhà, cũng chẳng thèm đứng dậy nữa.

Cái con người này có khác gì ác quỷ đâu chứ, lãnh khốc tuyệt tình. Cũng chỉ có mình chị dâu mới có thể áp đảo được con thú dữ này. Dây tơ hồng lần này, dù có phải giết nguyệt lão để giữ anh cũng giết!

Bóng dáng Huấn Mạnh Quân chỉ ngay sau câu nói của Louis liền biến mất. Louis nhếch mép khẽ cười, anh ngả lưng vào tường, hai mắt từ từ khép lại. Dù cho trước đó có nói gì, thì anh cũng rất vui khi Huấn Mạnh Quân được hạnh phúc.

Chiếc Ferrari đi lệch làn đường cùng tiếng còi xe inh ỏi, kéo lý trí của Huấn Mạnh Quân trở về. Anh khẽ lắc đầu một cái, rồi bất chợt cua vòng.

"Đến nhà rồi, anh giúp em mang hành lý vào." - Huấn Mạnh Quân quay mặt đi trốn tránh cái nhìn của Quỳnh Thy. Nói xong cũng chẳng để cô kịp phản ứng, đã nghiêng mình xuống xe.

Quỳnh Thy nhìn theo bóng dáng gần như trốn chạy của Huấn Mạnh Quân thì không nhịn được khẽ cười.

Lúc ở sân bay nên ngại anh chẳng ngại, chuyện này có gì phải ngại anh ngại làm gì?!

Không phải chỉ là cho người theo dõi cô thôi sao, dạo gần đây anh cho người theo dõi cô còn ít à?

Bảy năm, vẫn cứ như vậy thật đáng yêu!
 

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#19
Chương 18: Chuyển nhà.

Quỳnh Thy đẩy cửa xe bước xuống, đứng trước căn biệt thự xa hoa và lộng lẫy, cô há hốc mồm muốn rớt hai con mắt.

Đờ đẫn theo sau Huấn Mạnh Quân vào nhà. Vừa đi Quỳnh Thy vừa bận ngắm nhìn quang cảnh xung quanh.

"Từ khi nào anh lại chuyển qua ở riêng rồi?"

Nhớ bảy năm trước, lần đầu tiên theo Huấn Mạnh Quân về ra mắt bố mẹ anh, anh vẫn còn rất tự hào nói với cô rằng: đây là nhà và là tổ ấm của anh, sẽ không đi đâu cả, anh chỉ muốn gia đình anh mãi ở đây xuất đời. Ấy vậy chỉ có từng ấy năm, mọi chuyện đã không như ta dự tính. Quỳnh Thy rũ rèm mắt xuống, đôi đồng tử u buồn nhìn chăm chú vào người đàn ông trước mặt như đang miên mang nghĩ gì đó.

"Là anh muốn vậy, không liên quan gì tới em!"

Quỳnh Thy giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, nâng hàng mi dài rậm lên, cô kinh ngạc nhìn Huấn Mạnh Quân. Anh biết cô nghĩ gì sao? Không phải là suy đoán? Vậy ra người đàn ông này vẫn thật hiểu cô như vậy?!

Đúng, cô chính là đang suy nghĩ, có khi nào vì chuyện của cô, Huấn Mạnh Quân và mẹ anh lại xảy ra tranh chấp. Có phải sau khi biết rõ sự thật, anh đã tìm tới mẹ anh trách cứ? Nếu là vậy thì cô thật không muốn. Bảy năm trước cô ra đi, không phải vẫn vì lý do này sao?

"Quỳnh Thy?"

Nghe anh gọi nhưng không nói tiếp, Quỳnh Thy khó hiểu ngẩng đầu lên, trong đôi mắt bồ câu xinh đẹp tràn ngập rung động.

Huấn Mạnh Quân khẽ cười, nụ cười của anh như ánh sáng mặt trời, soi rọi và tỏa nắng vào trái tim cô. Quỳnh Thy nghiêng đầu mỉm cười, gật đầu như thấu hiểu.

"Em biết rồi, em sẽ không suy nghĩ nữa."

Huấn Mạnh Quân nhếch môi dịu dàng đi tới, anh dang tay ôm gọn lấy bả vai kéo vào lòng, tham lam hà hít lấy hương thơm ngọt ngào nơi cô.

"Chỉ cần có em, anh chính là có cả thế giới, vậy là đủ rồi."

Quỳnh Thy cười càng lúc càng rạng rỡ, vòng tay ôm chặt lấy vòng eo rắn rỏi của anh, giờ phút này, cô thấy thật hạnh phúc, sau bao nhiêu năm chết mòn, cuối cùng cô cũng được hưởng hạnh phúc chỉ thuộc về riêng mình.

"Mạnh Quân?" Quỳnh Thy bất ngờ lên tiếng, mặt vẫn vùi sâu trong lồng ngực anh cô khẽ gọi.

"Ừ?"

"Em đã từng nói em yêu anh chưa nhỉ?"

"Chưa hề!" Anh rất muốn nghe chính miệng cô nói ba chữ đó nhưng anh biết mình không thể quá tham lam. Chỉ cần có cô bên cạnh, câu nói đó với anh là vô nghĩa.

Quỳnh Thy ngước đầu lên từ lồng ngực Huấn Mạnh Quân, cô nhìn sâu vào đáy mắt anh, thâm tình buông từng câu nói một.

"Em yêu anh, Huấn Mạnh Quân!"

Cô có thể cảm nhận được Huấn Mạnh Quân chết lặng trong khoảnh khắc.

Phải, anh đã từng nói "chỉ cần có cô bên cạnh, với anh câu nói đó là vô nghĩa." Nhưng yêu một người, ai lại không có tham vọng. Được nghe từ chính người mình yêu thương nhất nói tiếng yêu, thật sự rất thỏa mãn: thảo mãn thói đàn ông, thỏa mãn tính chinh phục và còn là thỏa mãn niềm hạnh phúc.

Huấn Mạnh Quân sung sướng cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lòng. Anh không nghĩ cô sẽ nói ra, nhưng đã nói ra, anh không cho phép cô rút lại.

Huấn Mạnh Quân nắm nhẹ cằm Quỳnh Thy, anh dịu dàng nhìn vào đáy mắt cô nghiêm túc nói.

"Thy, Anh yêu em!"

Hạnh phúc, chỉ đơn giản có vậy. Là khi được nghe người mình yêu nói yêu mình.

"Ông chủ, mừng ông đã về nhà!"

Huấn Mạnh Quân mặt đen một mảng. Trước không xuất hiện, sau không xuất hiện, lại lựa ngay lúc anh cảm xúc tuôn trào thì xuất hiện. Thật khiến anh tức chết mà.

Quỳnh Thy cũng nhận ra sự thay đổi bất ngờ của Huấn Mạnh Quân. Cô nhịn không được lấy tay che miệng cười, nhưng dù thế nào, âm thanh tiếng cười của cô vẫn lọt vào tai người gần nhất.

Huấn Mạnh Quân mặt đen nốt nửa còn lại. Trực tiếp trừng mắt với người con gái trong lòng ra chiều ý cảnh cáo.

Quỳnh Thy cũng không chịu thua kém, giám ra oai trước mặt cô, cô trừng lại!

Huấn Mạnh Quân vẫn là bại trận rút lui. Ai bảo người anh yêu lại là một người bá đạo như vậy. Mắng không nỡ mắng, đáng không nỡ đánh, cuối cùng mọi tức giận đều chút lên đầu lão quản gia già tội nghiệp.

Lão quản gia già không hiểu chuyện gì xảy ra, vẫn cứ trơ mắt hứng chịu sự tức giận từ ông chủ mình.

"Mục quản gia?" Huấn Mạnh Quân nghiêm giọng gọi tên, qua ngữ điệu, rất rõ thấy mùi sát khí nồng đậm.

Quỳnh Thy trong lòng cũng thật hâm mộ vị Mục quản gia này. Cây ngay không sợ chết đứng! Quá ngưỡng mộ đi!

Huấn Mạnh Quân không vui vì có người làm gián đoạn chuyện tốt của mình. Anh đang định "lên tiếng dạy dỗ" thì chợt thấy một bên eo mình nhói đau.

Quỳnh Thy sau khi véo Huấn Mạnh Quân một chập thì trừng mắt nhìn anh như muốn nói: Không được bắt nạt người già.

Ức hiếp? Là anh sao? Huấn Mạnh Quân không giám tin dùng tay chỉ thẳng vào mặt mình như muốn hỏi.

Quỳnh Thy rất hảo hán gật đầu cái rụp.

Huấn Mạnh Quân rầu rĩ tội nghiệp. A, anh là vô tội mà. Rất muốn chỉ thẳng vào mặt ông ta mà nói: Là ông ấy uy hiếp anh trước nhưng sau cùng, lời muốn nói ra đều trôi ngước trở vào.

"Thôi, ông lui xuống trước đi. Cho người đem hành lý này vào phòng bên cạnh phòng tôi."

"Vâng, thưa ông chủ." - Mục quản gia cúi người một góc chín mươi độ mang theo hành lý của Quỳnh Thy lui vào nhà.

Đợi khi bóng dáng ông hoàn toàn biến mất, Quỳnh Thy mới nhướn mày khó hiểu hỏi. "Sao mang hành lý em vào? Em còn phải về nữa mà."

"Không cho về!" Huấn Mạnh Quân nhíu chân mày không vui phủ quyết.

Khóe môi Quỳnh Thy co giật dữ dội, đây cũng chẳng phải nhà cô, tại sao cô không thể về?

Huấn Mạnh Quân như nhìn ra nỗi băn khoăn trong lòng Quỳnh Thy, anh cúi đầu nâng nhẹ cằm cô lên cười bá đạo. "Từ giờ em sẽ ở đây, không cho nói không."

Mắt cô cũng muốn co giật luôn. Từ khi nào người đàn ông này lại bá đạo một cách trẻ con như vậy?

"Vậy... em ở đâu?" Quỳnh Thy cười khổ hỏi.

Huấn Mạnh Quân như chỉ đợi nghe câu nói này, cô vừa dứt lời anh đã nắm tay cô đi vào trong biệt thự.

Đi thẳng lên lầu hai, đi về cuối dãy hành lang là một căn phòng với ga màu xanh dịu nhẹ. Đây là màu xanh bích, màu mà cô thích nhất. Rất hợp ý cô như thể nó được chuẩn bị để giành riêng cho cô vậy.

"Căn phòng này đã vì em mà chuẩn bị rất lâu rồi, thích không?" Huấn Mạnh Quân đứng bên cô, dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc cô khẽ hỏi.

Suýt té xỉu, cô chỉ nghĩ vu vơ, không nghĩ lại đoán đúng. Có khi nào cô có tố chất làm thầy bói, lại trở thành một người thần thông quảng đại, thần cơ diệu toán.

"Sẽ không có chuyện đó đâu." - Huấn Mạnh Quân bẹo má cô, bất ngờ lên tiếng.

Quỳnh Thy tròn mắt, kinh ngạc nhìn anh. "Sao anh biết em nghĩ gì mà nói hay vậy? " Đoán đúng như vậy, đây cũng không phải là một năng lực tiềm ẩn bình thường.

Trông vẻ mặt của cô, anh nhịn cười muốn nội thương, lại làm bộ thở dài khó nói.

"Em thật đơn giản."

Nghĩ gì đều viết hết lên trên mặt.

Nhưng câu nói sau anh không nói, để tránh việc cô gái nhỏ nào đó tự ti.

Quỳnh Thy lườm anh một cái. Cô cười tung tăng bay đến chiếc giường rộng hai mét thả mình rơi tự do trên nệm giường êm ái. Đảo mắt một lượt khắp gian phòng, không kìm được rên lên sung sướng. "Mạnh Quân, to thật đấy, như vậy sống mới đã."

Huấn Mạnh Quân cười, cười một cách thỏa mãn, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh cô, anh vuốt nhẹ mái tóc cô sủng nịnh.

"Thích là tốt rồi."

Chỉ cần là thứ người con gái của anh thích thì dù nó có ở trong nhà trắng anh cũng sẽ tìm cách lấy về.