• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Truyện sáng tác] Sẽ Để Anh Đi Bên Em Lần Nữa - Khình Hi

Status
Not open for further replies.

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#11
Chương 9


Hàn Thiên Vũ đứng trước một đám thuộc hạ lạnh nhạt nhìn. Do vừa mới tỉnh dậy nên khuôn mặt vẫn còn rất xanh xao, tuy vậy lại chẳng làm mất đi sự lãnh đạm cùng quyền uy vốn có.

Anh đau đớn nhắm lại đôi đồng tử màu trà. Hai tay nắm chặt gằn lên những gân máu đáng sợ, đôi môi vì thế càng thêm trắng bệch.

- Vẫn chưa có tin tức gì sao? - Hàn Thiên Vũ dù đã biết trước kết quả vẫn không nhịn được kì vọng nhưng kì vọng càng nhiều thất vọng lại càng lớn.

Đám thuộc hạ nhìn nhau cùng lắc đầu. Trên bộ tây trang của họ đều dính một lớp đất dày. Nhìn qua trông rất dơ bẩn.

Hàn Thiên Vũ hít sâu một hơi, nắm đấm dần buông lỏng, nhưng đôi mắt màu trà lại hoang mang vô độ. Anh đang sợ, sợ cô sẽ có chuyện không hay!

***

Trong một căn nhà gỗ nằm sâu dưới chân núi, nơi đây gần như không chịu ảnh hưởng từ cơn bão.

Người con gái nằm trên giường khắp người đều bị băng bó. Cô nằm đó, mày đẹp duỗi thẳng, khuôn mặt xanh xao, đôi môi trắng bệch. Nếu không phải vẫn còn chút hơi thở sẽ không ai nghĩ cô vẫn còn sống.

- Khả Khả?

Người đàn ông đứng trên đầu giường, lặng lẽ gọi tên cô gái trong đau đớn. Anh hận mình, giá như anh đến sớm hơn, có lẽ bi kịch sẽ không lặp lại lần nữa, và giá như anh không phải lựa chọn, thì anh đã được ở bên cô lúc bấy giờ. Tất cả, dường như đều quy vào lỗi do anh. Nhưng Lãnh Tử Dực không biết, nhờ anh, cô mới có thể tiếp tục sống, dù là hai năm trước hay là hai năm sau, đều là cô mang ơn anh.

Thân thể Lãnh Tử Dực mãnh liệt run rẩy, hai mắt anh dần đỏ hoe. Đau đớn giày vò khiến trái tim anh tan vỡ, nhìn người con gái mình yêu nằm bất động thanh sắc trên giường, anh ước giá như mình có thể thay cô nằm đó.

- Không phải mình nói cô ấy ổn rồi sao? Sao cậu còn chưa về giường nghỉ ngơi?

Tiếng nam trầm nhẹ vang nơi cửa phòng gỗ. Lãnh Tử Dực ngơ ngác nhìn người đàn ông mới xuất hiện, trong mắt ánh lên tia nhìn cảm kích.

- Tử Trạch, cậu mới về?

Người mới xuất hiện là Mộ Tử Trạch, anh ta là một bác sĩ, còn hai người đang ở là nơi khám bệnh của người dân dưới núi. May thay, lúc Lãnh Tử Dực tìm được Lâm Khả Khả cũng là lúc anh gặp được Mộ Tử Trạch. Anh ta nói anh ta đang trong đợt khám bệnh định kì cho người dân và anh ta kêu anh đưa cô về đây. Ngoài ra, Tử Trạch còn là bạn cấp ba của Lãnh Tử Dực. Nếu không phải lần này gặp được Mộ Tử Trạch, số phận của Lâm Khả Khả chắc chắn không thể tránh được cái chết.

Lãnh Tử Dực yếu ớt mỉm cười với bạn tốt.

- Mình không sao. Còn cậu, có phải rất mệt không?

Vừa rồi, Mộ Tử Trạch vừa nhìn sơ qua đã biết Lâm Khả Khả phải truyền máu khẩn cấp mà ở đây lại chỉ có Mộ Tử Trạch có cùng nhóm máu. Một phần vì muốn cứu người, phần còn lại là bị Lãnh Tử Dực hết lời cầu xin, Mộ Tử Trạch cũng không nghĩ nhiều lập tức nhờ một nữ y tá giúp anh làm quá trình truyền máu.

Viện máu kịp thời, Lâm Khả Khả qua cơn nguy kịch, chỉ là lượng máu phải rút không thể nói là ít, lúc truyền xong, Mộ Tử Trạch không chịu được đã ngất xỉu 30 phút. Lúc tỉnh dậy, còn tốt bụng ra thành phố giúp Lâm Khả Khả mua thuốc.

Anh đặt túi thuốc qua một bên, bước lại nhìn qua người đang nằm trên giường từ đầu đến chân đều bị băng bó kín mít, trên mặt cũng có vài vết xước nhưng sẽ không để lại xẹo.

- Số cô gái này cũng thật may mắn, hai lần, cả hai lần đều từ cửa môn qua trở về.

Phải rồi, lần đầu tiên hai người gặp cô cũng là tình cảnh thê thảm như thế. Và cả hai lần đều được Mộ Tử Trạch và Lãnh Tử Dực cứu sống.

Mộ Tử Trạch liếc mắt nhìn qua Lãnh Tử Dực, chỉ thấy anh đang mím chặt môi, hai tay nắm chặt gằn lên những gân máu. Hazz, nếu đổi lại là anh ta khi đứng trước người con gái mình yêu khắp người quấn băng vải nằm bất động, tâm trạng cũng không tránh khỏi xúc động. Anh ta khẽ thở dài vỗ vai bạn tốt an ủi: - Cô ấy sẽ mau chóng tỉnh lại, cậu đừng quá lo lắng. - Nói rồi bỏ ra ngoài.

Lãnh Tử Dực lặng yên nhìn Lâm Khả Khả một phút, rồi cũng yên lặng rời đi.

***

Từ khi Lâm Khả Khả mất tích, Hàn Thiên Vũ gần như ngày nào cũng nao đầu vào uống rượu, sáng đi tìm, tối về trong bộ dạng say khướt, Thiệu Duy Thực nhìn thấy mà đau lòng.

Sau khi cơn bão vừa đi qua, cậu ngay lập tức cho thuộc hạ xuống vách núi tìm nhưng điều kì lạ là, không một ai có thể tìm thấy xác của Lâm Khả Khả. Như vậy, hẳn là cô vẫn còn sống?

Hàn Thiên Vũ nhận được tin báo này thì tâm trạng tốt hơn nhiều, anh nói: Không thấy xác nghĩa là có thể cô ấy còn sống.

Thiệu Duy Thực không phải chưa nghĩ đến, anh cũng hi vọng là như vậy. Nhưng một tháng nay nhìn thấy Hàn Thiên Vũ ngày càng chìm trong sự bất lực của men rượu, anh lại hi vọng thuộc hạ nhanh chóng cấp tin đã tìm thấy xác Lâm Khả Khả. Dù có hơi chút tàn nhẫn nhưng như vậy không phải là không tốt.

Thiệu Duy Thực dìu Hàn Thiên Vũ đã say đến bất tỉnh về giường. Đứng từ trên cao nhìn xuống người anh em tốt của mình vẫn đang li bì ngủ, cậu chỉ biết sầu não thở dài.

Người đàn ông này sớm đã vì yêu mà ngu muội rồi!

Thiệu Duy Thực lần nữa thở dài xoay người đóng cửa phòng rời đi.

***

Tại khu đất đắt giá nằm ở ngoại thành, con siêu xe màu đỏ rực lửa bất ngờ xuất hiện sau bụi cây rậm rạp. Người đàn ông cầm vô lăng điêu luyện cua một vòng tròn thổi cát bụi bay tứ phía rồi mới chịu dừng lại trước căn biệt thự kính tuyệt đẹp.

Thiệu Duy Thực mở cửa bước xuống xe, cậu đưa những ngón tay thon dài tháo cặp mắt kính vứt sang một bên. Lạnh lùng nhìn một tốp người trong bộ véc màu đen tuyền, đôi môi mỏng mím chặt.

- Vẫn chưa tìm được người?

Đám thuộc hạ xấu hổ cúi đầu. Nếu là 1 tháng trước nói là chưa thì cũng không có gì để nói, nhưng bọn họ đều là những minh anh ngầm được Hàn Thiên Vũ bỏ rất nhiều tâm tư và tiền bạc để lôi kéo, mà tới một tháng trời đến một người con gái cũng không tìm được thì cũng có quá nhiều điều phải nói rồi.

Thiệu Duy Thực mím chặt đôi môi mỏng. Đôi đồng tử bất định nhắm chặt, chợt cậu lên tiếng.

- Chấm dứt tìm kiếm đi!

- Nhưng...

Đám người nghe Thiệu Duy Thực nói vậy đều cảm thấy không ổn. Dù sao người bỏ tiền thuê bọn họ là Hàn Thiên Vũ, nói chính xác thì Hàn Thiên Vũ mới là ông chủ của bọn họ. Nhưng bọn họ cũng biết, Thiệu Duy Thực là cánh tay phải đắc lực của ông chủ, lời nói của cậu không phải không có uy lực, nên bọn họ không giám nỗ mãn.

Thiệu Duy Thực nghe đám thuộc hạ phản đối thì nâng rèm mắt lên, lạnh lùng lướt qua từng người một. Bọn họ thì hiểu gì chứ? Họ chỉ cần cầm tiền và bán mạng vì ông chủ của mình, nhưng tình cảm của ông chủ họ, họ nào có thể hiểu?

Cậu nghiêm mặt, đeo lại mắt kiếng rồi xoay người bước lên xe. Trước khi cánh cửa xe kéo xuống, cậu kiên định nhấn mạnh.

- Nếu Thiên Vũ có hỏi cứ nói rằng Lâm Khả Khả đã chết rồi, còn xác đâu thì các cậu tự tìm lý do. Nếu sau này anh ấy trách tội cứ bảo tôi đứng sau ra lệnh mọi người làm vậy là được!

Lần này anh dứt khoát xoay người điều khiển con siêu xe nhanh chóng biến mất như lúc mới xuất hiện để lại một đám người đằng sau vẻ mặt lưỡng lự.

 

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#12
Chương 10

Hai tháng sau.

Từ cửa dẫn vào hai hàng lễ tân lối đuôi nhau xếp thành hai hàng dài đứng nghiêm chỉnh. Từ xa, trên chiếc siêu xe với số lượng bán có hạn, người đàn ông trong một ga màu đen tuyền, khuôn mặt điển trai lạnh lùng bước xuống. Đôi chân thon dài mạnh mẽ sải bước.

Những cô nàng lễ tân mặc dù e ngại quyền uy của vị chủ tịch này, nhưng vẫn không nhịn được bản tính hoa si mà lén lút nhìn. Hàn Thiên Vũ dường như cũng cảm nhận được mình đang bị nhìn đến trần trụ, nét mặt lại càng thêm lạnh lùng, lần đầu tiên liếc nhìn đám lễ tân, nhưng là trong một khoảng khắc anh đã tưởng thượng đế hiện linh, nhưng rất nhanh anh đã rũ bỏ cái suy nghĩ đó. Người đã chết, làm sao có thể sống lại đây? Nhìn cô gái đang cúi mặt đứng cách mình không xa, ngón tay anh bất giác nắm chặt, nhịp thở chợt tăng nhanh. Chỉ là cước bộ cũng chưa có chậm lại giây phút nào mà mạnh mẽ sải bước.

Phía xa xa, sau khi đợi Hàn Thiên Vũ hoàn toàn biến mất, cô gái trẻ trước giờ vẫn cúi đầu lại lặng lẽ ngẩng đầu lên, đôi mày đẹp hơi nhăn sâu, đôi môi đào mím chặt, trên trán không rõ nguyên do mà thấm đẫm mồ hôi, những lọn tóc dài buông xõa đẫm ướt bết dính hai bên gò má. Do đứng quá lâu trên đôi chân mới tháo bột, cô cảm tưởng như nó lần nữa sắp gãy tới nơi vậy.

Có một cô gái trẻ đứng bên cạnh thấy vậy thì quan tâm hỏi:

- Chị vẫn ổn chứ?

Cô gượng cười, khó khăn gật đầu.

- Tôi không sao!

Nói rồi cô nhanh chóng xoay người theo hướng Hàn Thiên Vũ vừa đi bước tới. Nói đùa, cô đã vượt cả chằng đường xa xôi để tới đây, bất chấp sức khỏe có thể không chịu được, làm gì có chuyện vì một chút khó khăn này mà bỏ cuộc. Người cô muốn còn chưa có gặp được mà. Nghĩ đến người đó, đôi môi cô bất giác cong lên, tâm trạng thả lỏng không ít, vết thương tưởng như cũng không còn đau như trước.

Nhưng ngàn vạn lần không tưởng, mọi sự nhẫn nhục cùng cố gắng chịu đựng bấy lâu nay của cô lại đổi lấy một màn đau đớn trước mặt. Trước mắt cô, Hàn Thiên Vũ tay đặt trên eo người phụ nữ trẻ. Trong bầu không khí lắng đọng, một màn hôn môi trước mặt thật kích thích. Phải, kích thích làm sao? Nó làm trái tim cô như bị bóp nát, ứa máu. Cô đau đớn nắm chặt hai tay, móng tay dài đâm sâu như đang nhắc nhở cô: Kiều Tử Nhan, lúc này mày đã không còn tư cách bước lên chất vấn anh ta. Cô biết chứ? Nhưng trái tim vẫn không chịu được đau đớn quặn lên từng cơn. Liệu có người phụ nữ nào đủ lãnh đạm tới nỗi nhìn người đàn ông mình yêu hôn môi một người con gái khác trái tim không đau? Chắc là không!

Lâm Khả Khả tay bám chặt nắm đấm cửa, những ngón tay mảnh khảnh lộ những đốt xương dài thể hiện sự yếu đuối của cô. Đôi môi cô trắng bệch, khuôn mặt mỗi lúc một xanh xao. Nhìn cận cảnh màn hôn môi trước mặt, có lẽ... cô sai rồi. Sai rằng khi nhận định quả quyết người anh yêu sau bao năm vẫn chỉ là Nhan Tử Kiều, cô. Cũng đã sai khi nghĩ rằng nếu như mình qua về, anh vẫn sẽ mỉm cười hướng cô dịu dàng nói: Nhan Tử Kiều, chào mừng em trở về.

Lâm Khả Khả tay trái đặt lên vị trí trái tim, có thể cô nghĩ nếu mình làm thế nỗi đau có thể thuyên giảm, nhưng không, cô như cảm nhận trái tim mình đang nứt ra, và bàn tay cô đặt trên ngực trái mạnh liệt run rẩy. Có lẽ cô nên đi, có lẽ không nên quay lại tìm anh, và có lẽ cứ để anh đặt cô vào quá khứ là tốt? Cô muốn xoay người rời đi, muốn chạy trốn khỏi tất cả những gì mình vừa nhìn thấy. Nhưng ông trời có lẽ không hiểu thấu lòng cô, trước lúc Lâm Khả Khả muốn xoay người thì ai đó bất chợt nhíu mày, xô mạnh cô gái đang trong vòng tay mình hướng cửa giận dữ quát lớn:

- Ai?

Bao nhiêu bực tức chút ra trong lời nói. Nhưng khi ánh mắt anh chạm phải khuôn mặt trắng bệch, cơ thể gầy gò đang không ngừng run rẩy của cô, anh hoảng hốt không giám tin khẽ hỏi:

- Kiều Kiều?

Lâm Khả Khả cười tự giễu, cô đang muốn nói "không phải" thì trước mắt cô đã tối sầm, sau đó, cô không còn biết gì nữa. Đến khi tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong một căn phòng đặc trưng đâu đâu cũng toàn một ga màu trắng, cuối cùng cô cũng hiểu, mình mới vừa nãy đã ngất đi.

Lâm Khả Khả nâng môi lần nữa tự giễu cợt chính mình, tất cả, cũng chỉ có cô đa tình.

Lâm Khả Khả lật chăn định bước xuống giường, thì ngoài cửa chợt vang lên tiếng đẩy khẽ, tiếp đó cô nghe thấy tiếng kêu lo lăng của một nam nhân.

- Kiều Kiều?

Lâm Khả Khả cả người như chết lặng, chỉ biết lặng yên nhìn Hàn Thiên Vũ nửa vui mừng nửa kinh sợ, vứt túi hoa quả vột chạy đến đỡ cô.

Đừng nói là Hàn Thiên Vũ đưa cô tới bệnh viện đi?

- Anh, đưa tôi tới bệnh viện sao?

Hàn Thiên Vũ nhìn cô, đôi mày đẹp nhăn sâu, nhìn không ra vui buồn.

Cảm nhận được cái nhìn như trách cứ của anh, Lâm Khả Khả lo sợ vội lẩn tránh. Cô biết mình có lẽ không nên xuất hiện. Bây giờ anh chắc đang giận cô lắm. Giận cô vì đã phá tan tính phúc của anh lúc nãy. Nhưng điều Lâm Khả Khả không ngờ là, anh lại hỏi:

- Sao giờ em mới chịu trở về tìm anh?

Không biết là do cô cảm nhận hay phỏng đoán, có chăng vừa rồi Hàn Thiên Vũ nhìn cô trong đau đớn.

Lâm Khả Khả trốn tránh cái nhìn rực lửa của anh, cô im lặng không nói.

Hàn Thiên Vũ thấy cô không lên tiếng thì âm lượng rõ ràng có to hơn đôi chút, rất rõ để nhìn ra anh đang rất tức giận.

- Tại sao lại giấu anh chuyện em mất trí nhớ?

Nếu không phải sau khi Thiệu Duy Thực gọi điện nói cho anh biết cô ngất xỉu ở công viên, nếu không phải ngay sau đó anh lập tức cho người điều tra, nếu không phải chính miệng ba mẹ cô nói ra tất cả, có lẽ, anh đã vì cô của trước đây mà bỏ qua cô của hiện tại. Cô có biết, nếu mất đi cô lần nữa, anh sẽ không sống nổi?

Lâm Khả Khả kinh hãi nhìn anh, có chút không giám tin, anh biết rồi sao? Biết cô bị mất trí nhớ? Nhưng nghĩ đến cảnh đau mắt vừa rồi giữa anh và cô gái nóng bỏng khác, cô không nhịn được lại cười giễu. Cô hít sâu một hơn, những ngón tay gầy guộc nắm chặt, cảm nhận sự đau đớn do móng tay bấm sâu vào da thịt, nhưng cô không đau, nó giúp cô tỉnh táo.

- Nói rồi thì sao? Nó có thể thay đổi được chuyện gì à?

Nhìn nụ cười lạnh nhạt của cô, trái tim Hàn Thiên Vũ thắt lại. Nửa do dự, nửa quyết đoán, anh nắm chặt hai tay của cô đặt trước ngực mình.

Lâm Khả Khả ban đầu ngẩn người, sau cố gắng giằng tay ra, nhưng Hàn Thiên Vũ nắm quá chặt, cô không rút tay ra được, cuối cùng cũng từ bỏ, mặc anh muốn làm gì thì làm.

Thấy Lâm Khả Khả không còn kháng cự nữa, Hàn Thiên Vũ khẽ thở ra một hơi. Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt thâm tình như làn nước mùa thu. Lâm Khả Khả không tự chủ được chìm đắm trong sự mị hoặc của anh.

- Em hỏi anh: Nói rồi thì sao? Nó có thể thay đổi được chuyện gì à?

- Anh trả lời em... Nếu biết em mất trí nhớ, ít nhất anh đã không bỏ lỡ người con gái mình yêu vẫn luôn tồn tại ngay bên cạnh mình. Nếu biết em mất trí nhớ, anh đã không phải cố gắng kìm nén phần tình cảm mình dành cho cô ấy vì luôn nghĩ như vậy là phản bội với người con gái tên Nhan Tử Kiều. Vậy nên, nếu em nói cho anh biết trước đó, mọi chuyện đã có thể thay đổi, chỉ duy nhất một chuyện vẫn không thay đổi cho đến cả sau này, đó là, anh yêu em, dù em là Nhan Tử Kiều hay là Lâm Khả Khả anh cũng yêu em.

Lâm Khả Khả muốn cười, nhưng môi cô không nhếch lên được.

- Anh nói anh yêu em? Tình yêu của anh giành cho em là có thể hôn môi một người phụ nữ khác?

Hàn Thiên Vũ không biết đang suy nghĩ gì. Nghe cô chất vấn thì mày kiếm bất chợt nhăn sâu, khuôn mặt thêm chút lạnh lùng.

- Anh bị cưỡng hôn!

Lâm Khả Khả ngớ người. Thật muốn nằm xuống giường cười một trận sảng khoái. Tin được không? Hàn Thiên Vũ bị người ta cưỡng hôn? Lâm Khả Khả nhếch môi nhìn anh cười lạnh, đang muốn nhắc nhở anh có tìm lý do thì hãy tìm lý do nào khả thi một chút. Đúng lúc, cánh cửa phòng bệnh bị người nào đó ở bên ngoài xô cái "rầm" Tiếng cửa đập vào bức từng gạch phát ra tiếng kêu nhức tai, Lâm Khả Khả đang ngồi ở mép giường, bị kinh hãi xuýt chút nữa trượt mông ngã xuống đất, may được Hàn Thiên Vũ kịp thời đỡ lấy.

Sau khi đỡ Lâm Khả Khả ngồi vững vàng trên giường. Anh lạnh lùng nhìn vị khách không mời mà đến, ngữ điệu rõ ràng ra chiều đuổi khách.

- Cô tới đây làm gì?

Lâm Khả Khả nhớ rất rõ, cô gái này là người lúc trước đã cùng Hàn Thiên Vũ hôn môi trong văn phòng. Không phải anh bảo mình bị cưỡng hôn sao? Vậy cô cũng muốn xem thử, người bị cưỡng hôn là anh sẽ xử lý chuyện này thế nào. Lâm Khả Khả nghĩ nghĩ, nằm xuống giường trốn mặt sau lưng Hàn Thiên Vũ xem kịch vui.

Cô gái mới tới õng ẹo đạp giày cao gót bước tới trước mặt Hàn Thiên Vũ.

Lâm Khả Khả trốn sau lưng anh, chỉ để lộ đôi mắt không nhịn được cũng phải cảm thán: Cô ta có vóc dáng thật chuẩn.

- Vũ, người ta ở văn phòng suốt ba tiếng đợi anh, sao anh còn ở đây?

Nghe giọng điệu cô ta kiểu như làm nũng, Lâm Khả Khả khẽ rùng mình một cái, không tự chủ được, xoa xoa cánh tay mình, lại kín đáo lén nhìn vẻ mặt Hàn Thiên Vũ, không hiểu sao lại thấy biểu cảm trên khuôn mặt anh rất phong phú. Cô bắt đầu nghĩ, có thể Hàn Thiên Vũ không có nói dối cô, có thể anh bị cưỡng hôn thật.

- Dịch tiểu thư, nếu tôi nhớ không lần đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, như thế nào cô lại vì một người như tôi đợi những ba tiếng? - Hàn Thiên Vũ đầu giăng đầy hắc tuyến, lạnh lùng nói.

Khổ lỗi, người ta vốn đâu có để ý sự lạnh nhạt của vị Hàn tổng nào đó, vẫn tươi như hoa cười cười.

- Hàn tổng người cũng đã hôn tôi, ngài đây là không chịu trách nhiệm?

Lâm Khả Khả nghe xong đen mặt, Hàn Thiên Vũ cũng đen mặt, chỉ là suy nghĩ hai người khác nhau.

Hàn Thiên Vũ cố hít một hơi thật sâu kìm nén tức giân. Anh chỉ muốn mau chóng kết thúc cuộc nói chuyện này để còn giành thời gian tâm sự với "Bà xã".

- Là tôi hôn cô sao?

- Ừ thì... tôi cưỡng hôn ngài.

Hàn Thiên Vũ cuối cùng cũng không nhịn được giận dữ quát lớn:

- Cút!

Vị tiểu thư nào đó thấy Hàn Thiên Vĩ giận dữ thì sợ hãi vội đạp gót giày bỏ chạy, lúc đi cũng không quên lầm bầm tạ lỗi với cha mình.

- Con rùa vàng này không câu được, cha cũng đừng trách con.

Nhìn bóng dáng cô ta bán mạng bỏ chạy, Lâm Khả Khả cuối cùng cũng không nhịn được, úp sấp mặt vào gối cười điên đảo.

Mười lăm phút sau cô gái nhỏ nào đó vẫn chưa ngừng cười, Hàn Thiên Vũ ngượng quá hóa giận, kéo cô đang vùi đầu vào gối lên hôn mãnh liệt.

Lâm Khả Khả bị thất kinh ngay lập tức ngừng cười, nhưng sau đó cũng không có giãy dụa mà khẽ nhắm hai mắt lại, lại tay vòng qua cổ anh, ngây ngốc đáp lại.

Hàn Thiên Vũ thấy cô không kháng cự thì đôi môi mỏng hơi nhếch lên, anh hôn càng lúc càng sâu.

Nụ hôn nồng đượm kéo dài suốt mười lăm phút đồng hồ, đến khi Lâm Khả Khả không thở được anh mới không tình nguyện lắm buông cô ra. Nhìn người con gái dưới thân quần áo vì mình mà xộc xệch, hai má cô đỏ ửng, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng thở gấp, Hàn Thiên Vũ thỏa mãn bật cười véo nhẹ mũi cô cảnh cáo.

- Xem em lần sau còn giám cười anh?

Lâm Khả Khả nhìn anh trong ba giây, rồi bất ngờ vòng tay ôm lấy đầu anh kéo thấp xuống để môi cô đủ chạm đến vành tai anh. Hàn Thiên Vũ sợ anh đè lặng cô, vừa muốn hơi nhích người dậy lại nghe cô nói:

- Anh có biết sau hai tháng hôn mê bất tỉnh nằm trên giường bệnh. Lúc tỉnh dậy, việc đầu tiên em muốn làm là gì không?

Hàn Thiên Vũ im lặng từ chối cho ý kiến, dường như anh rất hứng thú với đề tài này mà chăm chú lắng nghe.

Lâm Khả Khả thâm tình vuốt ve những sợi tóc ngắn của anh. Cô chậm rãi nói tiếp:

- Lúc mới tỉnh dậy, sức khỏe em chưa hoàn toàn hồi phục, bác sĩ không cho phép em xuống giường. Mới đây thôi em mới được tháo bột, em nghĩ, tháo bột xong em có thể đi tìm anh, nhưng bác sĩ lại nói với em, em vẫn chưa thể xuất viện, họ yêu cầu em ở lại bệnh viện một tuần nữa để kiểm tra, bảo em ngày hai tư tiếng, ngày nào cũng mỏng mỏi được xuất viện có khi nào em chịu chấp nhận chứ? Vậy là ngay đêm hôm đó sau khi tháo bột xong, em đã trèo tường nhảy ra ngoài...

Lâm Khả Khả biết anh lo lắng cái gì, cô biết anh lo sợ mình trèo tường nhỡ có chuyện không hay. Cô khẽ mỉm cười vuốt nhẹ hàng lông mày anh.

- Em mạo hiểm tính mạng, bất chấp cơ thể mình không chịu được chỉ bởi em muốn nói với người em yêu câu nói mà trước giờ em chưa bao giờ nói qua... Em yêu anh, Hàn Thiên Vũ.

Cơ bắp anh cứng lại, như để chứng minh điều mình nghe thấy không phải là mơ, anh trẻ con hỏi lại.

- Em yêu anh sao?

Lâm Khả Khả bình tĩnh gật đầu, kiên định lần nữa lặp lại.

- Em yêu anh!

Hàn Thiên Vũ nghệt mặt, sau ngoác miệng cười đến tận mang tai. Anh vội vã đè cô xuống mà hôn, tất cả hành động của anh chỉ để chứng minh.

- Anh cũng yêu em, yêu rất nhiều.
- Hết -
 

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#13
Ngoại truyện: Hàn Thiên Vũ và Lâm Khả Khả.


Ngoại truyện 1

Vào một buổi trưa cuối tháng chạp ở tập đoàn Hàn thị.

Lâm Khả Khả nửa mặt co giật nhìn người đàn ông đã từng tuấn mĩ trước mặt khó hiểu hỏi Hàn Thiên Vũ.

- Duy Thực bị sao vậy anh?

Hàn Thiên Vũ hờ hững vuốt nhẹ mái tóc cô, ác ý cười nhìn anh em tốt.

- Ngã cầu thang.

Shit. Thiệu Duy Thực trong lòng cả bầu bất mãn nhưng nghĩ mình đã từng anh dũng tuyên bố: Nếu sau này anh ấy có hỏi cứ nói tôi đứng sau ra lệnh mọi người làm vậy là được, cậu đành im lặng, nhưng đôi mắt màu hổ phách cũng không nhịn được trừng Hàn Thiên Vũ một cái. Nói gì đây, anh đúng là loại đàn ông điển hình trọng sắc khinh bạn.

Lâm Khả Khả nửa tin nửa vực nhìn nửa bên một sưng vu của Thiệu Duy Thực. Trong lòng ngẫm nghĩ rồi nhìn anh nói.

- Ngã cầu thang cũng có thể hoàn hảo như vậy sao? Vũ, khi nào anh ngã cho em xem!

Hàn Thiên Vũ mặt tối sầm.

Thiệu Duy Thực bấm bụng nhịn cười. Chị dâu tương lai của cậu, thế nhưng cũng thật thông minh. Nhưng nếu cậu biết cô đang nghĩ gì thì sẽ muốn cắn lưỡi tự tử cho xem.

Lâm Khả Khả tròn mắt trước sau như một vẫn soi kĩ một bên mặt sưng tấy của cậu. Trong lòng không nhịn được cảm khán: Ngã cũng có bài bản như vậy, chắc hẳn đã ngã rất nhiều, lúc này rảnh phải bảo cậu ấy chỉ giáo vài chiêu, ít nhất sau này nếu có ngã, cô cũng còn một nửa nhan sắc không bị hủy hoại.


Ngoại truyện 2

Bạn Hàn nào đó cuả chúng ta sau lần thứ n cầu hôn cuối cùng cũng làm cảm động được bạn Lâm nào đó.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp, những tia nắng rải rác như ban phát xuống nhân gian một ngày đáng kỉ niệm. Những tia nắng như nhảy múa, thay lời chúc phúc của chúa gửi đến đôi vợ chồng trẻ mới cưới lời chúc phúc tốt đẹp nhất.

Cha xứ hướng đôi vợ chồng trẻ ôn tồn hỏi: Chú rể, con có đồng ý lấy người phụ nữ tên Nhan Tử Kiều, nguyện một lòng yêu thương....

- Khoan đã.

Cả nhà thờ lặng yên, Lâm Khả Khả nín thở nhìn Hàn Thiên Vũ lo sợ.

Cha xứ nhíu mày nhìn chú rể khó hiểu hỏi:

- Con có vấn đề gì sao?

- Cha đọc sai lời thoại.

Cả nhà thờ vang lên tiếng thở hắt.

Cha xứ chân mày càng thêm nhíu chặt.

- Chẳng lẽ con không phải chú rể?

Hàn Thiên Vũ đầu đầy hắc tuyến, nhưng ý thức được đây là ngày lễ quan trọng của anh cùng người con gái mình yêu, anh đành cố kìm nén.

- Không phải!

Không phải? Có thể hiểu theo rất nhiều nghĩa nha. Không biết cha xứ hiểu theo nghĩa nào mà mặt mày tái mét.

- Vậy chú rể đâu?

Cả nhà thờ vang lên tiếng cười, Hàn Thiên Vũ tinh mắt bắt được người cười to nhất là Louis, anh trừng mắt lườm cậu. Louis như biết ý, cười bé hơn nhưng cậu vẫn là người cười to nhất.

Hàn Thiên Vũ ta xoa xoa huyệt thái dương, cả giận nói. - Tôi nói, ông quên ba chữ Lâm Khả Khả trong lời thoại. Ngoài ra, nếu tôi không phải chú rể thì tôi đứng trên đây làm gì?

Cha xứ gật gù đầu, nghĩ thế nào lại nói.

- Vậy con có đồng ý không?

Hàn Thiên Vũ một bồ tức giận, đang định hét lên: Chuyện này còn phải hỏi? Nhưng lại nhận thấy Lâm Khả Khả đang dùng bàn tay nhỏ nhắn kéo kéo góc áo anh vẻ lo lắng, anh đành nhịn xuống tức giận trả lời.

- Con đồng ý!

Cha xứ lại quay sang cô đôn hậu hỏi:

- Cô dâu...

- Cô ấy đồng ý!

Lâm Khả Khả bất mãn trừng anh một cái, song mới hướng cha xứ gật đầu nói:

- Con đồng ý.

- Nếu không ai phản đối, ta tuyên bố, hai con là vợ chồng hợp pháp. Chú rể có thể hôn cô dâu.

Lâm Khả Khả rất phối hợp, khẽ khép đôi mi lại, chờ đợi anh hôn.

Cả nhà thờ bùng nổ, tiếng gào thét, tiếng vỗ tay, tất cả như thay lời chúc phúc.

Hàn Thiên Vũ hôn cô thật sâu. Trong lúc Lâm Khả Khả vẫn mơ màng, anh tinh quái nháy mắt hỏi:

- Chuẩn bị xong chưa?

Cô ngẩn người, còn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra thì cô đã bị anh kéo tay chạy ra ngoài. Nhìn lại đằng sau, những tốp người hét lớn: Cô dâu, chú rể bỏ trốn rồi! Lâm Khả Khả bật cười. Hàn Thiên Vũ cũng cười, từ đây, giữa họ sẽ chỉ còn lại những nụ cười hạnh phúc.

Ngoại truyện 3

- Thiên Vũ, con ngồi xuống chút đi, vợ con đi đẻ chứ có phải đi chết đâu, con lo lắng như vậy làm gì?

Hàn Thiên Vũ đi đi lại lại trước phòng bệnh nãy giờ, nghe mẹ Lâm nói vậy, thì càng lo sợ hơn. - Biết vậy con đã không để cô ấy mang thai.

Hai bà mẹ cùng hai ông bố đen mặt.

Lúc này trong phòng phụ sản vang lên tiếng trẻ con khóc, mọi người ngay lập tức đi vào. Hàn Thiên Vũ đầu tiên là đi đến bên bà xã, nhìn vợ yêu nét mặt xanh xao, đôi môi trắng bệch, anh đau lòng không thôi.

- Ai là cha đứa bé, đến đây nhìn con mình một chút đi. - Tiếng y tá nói.

Hàn Thiên Vũ hiếu kì nhìn cục thịt trong tay y tá. Mày kiếm nhăn sâu.

- Đây là cái gì?

- Thiên Vũ, đây là con của con và Kiều Kiều đó. - Mẹ Hàn không hài lòng nhắc nhở.

Hàn Thiên Vũ nhăn mày, rồi lại giãn ra, cứ lặp lại như vậy ba lần anh mới nói:

- Chắc bị dị tật rồi.

Cả phòng bệnh im lặng. May là Lâm Khả Khả vì mệt mỏi đã ngất xỉu không cũng bị anh làm cho tức xỉu.

Ngoại truyện 4

15 năm sau.

Trên màn hình tinh thể lỏng chiếu trực tiếp khuôn mặt điển trai của một cậu thanh niên trẻ tuổi. Ngũ qua tinh xảo, sóng mũi cao, đôi môi mỏng, tất cả đừng nét như là bản sao thu nhỏ của một ai đó. Hàn Thiên Vũ, tay trái tao nhã nâng ly cà phê thưởng thức. Lại nhìn đến khuôn mặt của ai kia giống hệt khuôn mặt mình, ông nhếch môi cười gian xảo.

- Tháng này anh có về không?

- Cha là muốn con không về?

- Thông minh! - Ông nhướn mày ca ngợi. Dù đã có tuổi, nhưng thời gian dường như không lấy đi sự tuấn tú của ông mà chỉ càng khiến ông thêm già dặn. - Nếu anh hứa không về, cha liền không bắt anh học kinh doanh.

- Cha cuồng mẹ quá rồi!

Dù con trai nói vậy nhưng anh biết thỏa thuận hai bên đã được thành lập. Tắt màn hình, anh quay sang nhìn vợ yêu cười hỏi:

- Em còn chưa đi ngủ à?

Lâm Khả Khả đang chăm chú xem phim, lơ đễnh hướng anh lắc đầu. - Giờ vẫn sớm, phim của em vừa mới chiếu.

Hàn Thiên Vũ nhíu mày, bế bổng cô lên phòng.

- Á, anh làm gì vậy, mau thả em xuống, em còn muốn xem...

- Xem anh này!

- Anh thì có gì để xem chứ? - Lâm Khả Khả phồng má kháng nghị.

- Xem anh làm thế nào ở trên giường thu phục em. - Hàn Thiên Vũ xỏa quyệt cười mờ ám.

Bạn Lâm nào đó xấu hổ rúc sâu vào ngực chồng, cuối cùng cũng thôi phảng kháng.

Đêm còn dài mà trong phòng đã một mảnh xuân dạt dào.
 

Diêu Ngọc Mộc Lâm

• Ảo Giác Thiên Đường •
#14
Ngoại truyện: Hàn Thiên Minh.



Ngoại truyện 4: Câu chuyện ngày bé của Hàn Thiên Minh

Chào mọi người, Bé là Hàn Thiên Minh. Cha Bé là Hàn Thiên Vũ, mẹ Bé là Lâm Khả Khả. Bé năm nay bốn tuổi. Mẹ Khả Khả thường hay gọi Bé là Tiểu Minh bé bỏng, cha Thiên Vũ thì hay gọi Bé là Tiểu Quỷ, điều này làm Bé rất bất mãn, Bé có nghịch ngợm đâu, Bé rất ngoan nha nhưng cha nói, cứ ai làm vợ cha khóc đều là Tiểu Quỷ.

Ô, chú Luois bạn của chú Duy Thực nói với Bé, lúc sinh Bé rất cứng đầu, cứ bám mãi trong bụng mẹ không chịu ra làm mẹ Khả Khả đau đến rơi nước mắt. Nghe chú, Bé rất ghét mình, Bé thương mẹ Bé lắm, vậy lên từ đó đến giờ Bé đều sợ nhất là nước mắt của mẹ Khả Khả, nhưng cha Tiểu Quỷ Thiên Vũ toàn làm mẹ Khả Khả khóc thôi.

Một hôm trời mưa có sấm, Bé không ngủ được liền ôm chăn qua ngủ cùng ba mẹ. Bé đứng ngoài gõ cửa mãi mà ba mẹ không chịu mở của cho Bé vào. Bé bực mình, giơ cái chân mạp mập của mình lên đá cửa "bụp bụp". Oa! Bé đạp cửa làm chân rất đau nhưng cửa mãi chỉ mở được có chút chút không đủ cho bé chui vào. Bé bỉu môi, Bé muốn khóc, ba mẹ không quan tâm Bé. Nhưng Bé chưa khóc thì Bé đã nghe trong phòng ba mẹ có tiếng khóc của mẹ.

Chớp chớp đôi mắt to tròn như hạt trân châu đen. Bé chợt nhớ đến lời cha Thiên Vũ từng cảnh cáo "Tối không cho phép con đến phòng cha mẹ." Nhưng Bé chỉ nhìn chút thôi, Bé là lo lắng cho mẹ Khả Khả nha.

Bé cẩn thận nhòm một mắt vào trong, trông thấy cha mẹ đang chơi trò chơi rất kì lạ. Cha Thiên Vũ đè mẹ Khả Khả xuống dưới, người cha cứ lên xuống như con giun, Bé lại nhìn mẹ Khả Khả... A, mẹ của Bé khóc. Bé trước giờ đều cẩn trọng không bao giờ làm mẹ Khả Khả khóc vậy mà cha Thiên Vũ lại giám làm mẹ Khả Khả của Bé khóc. Bé ghét cha!

Bé ôm gấu bông ngồi trước của cha mẹ ăn vạ. Bé biết mẹ Khả Khả thương Bé nhất, biết Bé ở đây nhất định sẽ qua đón Bé. Quả nhiên, Bé thấy mẹ Khả Khả giơ chân đạp cha Thiên Vũ xuống giường, đừng dậy mặc quần áo ra ôm Bé vào phòng.

Bé được mẹ Khả Khả quan tâm nên thích lắm, tay Bé quấn quanh cổ mẹ, mặt vùi sâu vào ngực mẹ Khả Khả. Á, nhưng Bé cảm nhận hình như cha Thiên Vũ đang nhìn Bé nha. Bé quay đầu, thấy cha đã mặc xong quần áo đang đứng một bên trừng mắt với Bé. Nhớ đến cha vừa làm mẹ Khả Khả khóc, Bé liền ghét cha. Học cha Thiên Vũ giơ ngón tay chỉ thẳng mặt cha như cha vẫn hay chỉ thẳng mặt Bé mỗi lần Bé làm sai. Lần này Bé cũng có cơ hội "dạy dỗ" cha Bé nên cười.

- Cha, Tiểu quỷ!

Bé thích thú nói. Lúc trước toàn là cha nói Bé Tiểu Quỷ, nhưng giờ cha làm mẹ Khả Khả khóc lên cha cũng là Tiểu Quỷ.

Oa, Bé chỉ học cha thôi nha, không phải bà nội vẫn nói với Bé "bố là người thầy tốt nhất!" sao? Thế nhưng tại sao Bé nói xong lại bị cha phạt quỳ quay mặt vào tường? Bé không phục! Hôm sau chú Duy Thực đến nhà chơi, Bé nhất định sẽ mách tội cha với chú. Bé biết chú Duy Thực rất rất là thương Bé.

Bé kể lại chuyện cha Thiên Vũ bắt nạt mẹ Khả Khả trên giường cho chú Duy Thực nghe. Chú bé nghe xong nhìn Bé véo má.

- Ba con phạt con vậy còn nhẹ đó.

Bé nghiêng cái đầu nho nhỏ, mút ngón tay mập mập nghĩ, nhưng Bé nghĩ không ra nha. Cha làm mẹ Khả Khả khóc sao lại phạt Bé, phải là Bé phạt cha Thiên Vũ nha.

- Nhưng cha Thiên Vũ không ngoan, làm mẹ của Tiểu Minh khóc.

Chú Duy Thực xoa đầu Bé, hình như chú vui lắm, Bé thấy mặt chú cứ lúc lúc lại nhăn lại như con sâu khi nó di chuyển.

- Ba con là đang làm mẹ Khả Khả của con vui vẻ đó. Vậy nên Tiểu Minh ngoan sau này nếu thấy cảnh đó thì không được làm phiền ba mẹ con làm việc nghe không?

A, thì ra là cha Thiên Vũ làm mẹ Bé vui vẻ. Bĩu môi suy nghĩ, Bé liền thấy không đúng.

- Tiểu Minh thấy mẹ Khả Khả kêu đau, đau lắm ý.

Bàn tay chú Duy Thực vuốt đầu Bé hơi ngừng lại.

- Việc đó trước khổ sau vui...

Bé lại nghiêng đầu nghĩ lại, hình như đúng như chú Duy Thực nói, Bé cũng thấy lúc đó mẹ Khả Khả rất vui. Thì ra cha quỳ lại làm mẹ Khả Khả vui như vậy.

- Con lên lầu xin lỗi cha mẹ.

Chú Duy Thực véo mũi Bé "Ừ" một tiếng. Nhưng rất nhanh thấy Bé lại quay xuống thì khó hiểu vẫy Bé lại hỏi.

- Sao con xuống nhanh vậy?

Bé bĩu môi, tủi thân lắm.

- Cha Thiên Vũ đang quỳ làm mẹ Khả Khả vui.

Bé ngẩng cái đầu nhỏ của mình nhìn chú Duy Thực. Thấy mặt chú phong phú lắm, nhưng Bé vẫn không hiểu sao mặt chú Duy Thực lại có thể phong phú như vậy.

Ngoại truyện 5: Câu chuyện xa nhà của Hàn Thiên Minh.
(p/s: Khi Hàn Thiên Minh mười lắm tuổi đã lớn rồi nên tác giả sẽ không gọi là Bé nữa mà thay bằng "anh")

Năm Bé mười tuổi, cha Thiên Vũ phũ phàng ném Bé ra nước ngoài ở với bà nội. Bé biết cha đã quyết định thì chỉ có mẹ Khả Khả mới có thể thay đổi, nhưng mẹ Khả Khả không giúp Bé nên trước khi đi Bé nháo cả một ngày khiến nhà gà bay chó nhảy.

Dù mẹ Khả Khả không giữ Bé ở lại nhưng hàng tháng đều gọi điện kêu Bé về một lần. Mỗi lần về nhà Bé đều rất vui, nhưng lại phải luôn giành mẹ với cha, cha Bé bám mẹ Khả Khả của Bé còn hơn Bé bám mẹ.

Năm anh mười lăm tuổi. Như ngày cố định hàng tháng. Mẹ Khả Khả gọi điện video cho anh. Ai biết đâu mở ra lại thấy một khuôn mặt giống hệt mình, ông cha đang gian xảo nhìn anh, anh liền mất hứng.

- Tháng này anh có về không?

Câu đầu tiên cha hỏi anh, anh biết cha mong anh không về. Vì không có anh bên cạnh không ai có thể giành mẹ Khả Khả với cha.

Anh nhìn cha, khóe môi co giật, lòng thầm nghĩ đây có thật là cha ruột anh không? Anh coi thường lườm cha mình một cái.

- Cha là muốn con không về?

Cha đáp lại anh hai chữ "thông minh". Đầu anh giăng đầy mây mù. Từ khi bảy tuổi anh đã biết. Cha anh là loại thê nô điển hình. Với người khác mặt lạnh tựa băng hà nghìn năm không tan chảy nhưng với mẹ anh lại như Hỏa Diệm Sơn nóng quanh năm không mưa, không mát. Anh chịu!

Lại nghe cha anh nói thêm "nếu anh hứa không về, cha liền không bắt anh học kinh doanh". Từ nhỏ cha đã luôn bắt anh học kinh doanh về nối nghiệp cha. Anh vốn không hề thích, nghe cha nói vậy thì anh ngu gì không đồng ý, tuy vậy ngoài mặt vẫn cố bình tĩnh nói một câu chê bai cha mình.

- Cha cuồng mẹ quá rồi!

Tắt máy tính. Đôi môi mỏng tinh xảo nhếch lên một nụ cười gian thương. Tháng này không về cũng không sao dù sao tháng sau anh được nghỉ cả tháng. Anh xem, cha như thế nào có thể giành mẹ với anh.
 
Last edited:
Status
Not open for further replies.