• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Truyện sáng tác] Cửu cửu trùng sinh - Tóc Xanh

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#1
Tên truyện: Cửu cửu trùng sinh



Tác giả : Tóc Xanh

Thể loại : Xuyên không, nữ cường, ngôn tình

Tình trạng sáng tác : Đang tiến hành

Cảnh báo : không

Rating : 16+

Độ dài : không xác định

Văn án:
Nàng là công chúa của một nước nhưng cả nước ai cũng biết nàng là một đứa ngốc. Nàng bị mẫu thân vứt bỏ, phụ thân muốn giết nàng, bị mọi người cười chê. Cuộc sống của nàng như địa ngục cho đến khi ngày định mệnh đưa người đó đến thế giới của nàng. Nàng là một nữ tử vẻ ngoài thập phần xinh đẹp lại cao ngạo lạnh lùng. Một đời nàng theo đuổi một ước mơ to lớn là dành lại giang sơn từ tay kẻ thù tuy tình thế cứu nước là do ngẫu nhiên nàng nổi hứng.
Thơ đề tự

Nữ tử không may rơi xuống nước,
Sự đời xoay chuyển, ai lường trước,
Thân phận đổi thay - Lưu Lam Ngọc,
Thay nàng làm chuyện không ngờ được.


Kẻ gian hãm hại đành lưu lạc,
Dương Sơn thành trấn - chốn nương nhờ,
Cứu nguy quân tướng danh Nại Lạc,
Thân phận bất phàm giấu chẳng xong.


Thừa tướng quản quốc, mưu bán nước,
Lòng dân không phục, muôn dân khổ,
Nại Lạc chiêu binh, bàn mưu lược
Phò nàng đoạt vị, trị lòng dân.


(Hải Lam Ly)
 
Last edited:

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#2
Chương 1: Buổi đi học đầu tiên
"Các người là ai? Thả ta ra... thả ra."

"A... cứu... cứu..."
...............


"Ring... ring."

Anh Đào dơ tay lên tắt chuông báo thức. Đôi mi của nó khẽ rung rồi dần mở ra. Anh Đào để tay lên trán, mặt toát đầy mồ hôi. Ở dưới nhà mẹ nó gọi vọng lên, nó vội leo xuống giường làm vệ sinh cá nhân rồi thay đồ đi xuống dưới nhà. Cũng như mọi ngày ba nó thì ngồi đọc báo, anh nó thì ngủ chưa dậy, còn nó thì vội ăn sáng để đi học.

Ở trước nhà có tiếng gọi "Nhanh lên! Trễ rồi."

Anh Đào vội chạy ra trên tay còn đang cầm miếng bánh mì đang ăn dở. "Từ làm gì mà hối thế."


"Nếu không hối bà, cho trễ luôn à!" A Nga quát.


Hôm nay là ngày đầu tiên Anh Đào vào học ở trường cấp ba. Khỏi cần nói cũng biết năm nay nó 16 tuổi. Anh Đào là học sinh ưu tú của trường, hầu như không có việc gì là Anh Đào không làm được: nấu ăn, nữ công gia chánh và nó còn giỏi thể thao nữa. Anh Đào từng là đội trưởng đội karate của trường cấp hai. Là một người xinh đẹp và đa tài nên có rất nhiều người theo đuổi. Nhưng chưa có ai có thể làm tan chảy trái tim băng giá của nó. Còn cô là A Nga bạn thanh mai trúc mã của Ang Đào, cô cũng xinh đẹp không thua kém gì nó chỉ có điều không đa tài bằng nó thôi. A Nga và Anh Đào đều là con gái của một nhà chính trị gia nhưng ai cũng rất mộc mạc và hiền lành, chỉ khi có người bắt nạt tụi nó thì tụi nó mới đáp trả lại. A Nga lúc nào cũng được Anh Đào che chở và bảo vệ giống như đứa em gái của mình vậy, họ rất hiểu về nhau nên hai người họ rất ít khi cãi nhau.

...............( ở trường )........................


Đến giờ ra chơi cô chạy đến bàn của nó, thấy nó nằm trên bàn thở dài cô hỏi. "Có chuyện gì vậy? Sao mặt mày bí xị vậy?"

Nó vẩn nằm im không nói gì.

Ơ hay con nhỏ này, bữa nay giám lơ mình à chắc không dùng biện pháp mạnh là không nói chớ gì, à được rồi coi chị xử em ra sao.


"Bây giờ mày kể không! Nếu không không bạn bè gì hết." Cô dọa nó.


Con nhỏ này biết mình có một mình nó là bạn thân nên cứ mỗi lần mình làm lơ nó nó lại lấy cớ này ra dọa mình.

"Rồi! Rồi, để tui kể." Nó nói giọng năn nỉ.

"Thật ra thì hồi tối tui mơ thấy một giấc mơ rất kì lạ. Tui thấy mình ngủ ở một nơi rất kì lạ rồi bổng dưng có hai người đàn ông cầm dao muốn giết tui." Anh Đào kể mà mặt toát đầy mồ hôi như những cảnh trong mơ đều là thiệt vậy.


Cô cười to "Ha ha ha, vậy mà tưởng gì thì ra chỉ là một giấc mơ, tại bà ban ngày coi phim nhiều quá chi rồi để tối ngủ mơ bậy bạ." A Nga an ủy nó.


"Ưm chắc cậu nói đúng." Anh Đào nghe cô an ủi nên có vẻ tươi tắn hơn hẳn.


"Này cậu có muốn xuống căn tin không?" A Nga hỏi.


Đúng là không ai hiểu mình bằng con nhỏ này, đang đói bụng muốn chết. "Ưm tui cũng đói bụng rồi, bà đúng là hiểu ý tui." Anh Đào lấy tay xoa bụng mà nói.


"Khéo nịnh! Đi thôi." A Nga kéo tay nó dẫn đi.


Khi hai người họ đi trên dãy hành lang thì ai cũng đều nhìn về phía họ với ánh mắt mê say khiến cho những cô gái xung quanh ghen tị mà nói xấu họ. Nhưng họ vẫn mặc kệ mà cười nói vui vẻ, dù sao họ vẫn quen rồi, thì từ trước tới giờ vẫn vậy mà. Họ tự nghĩ rằng họ xinh đẹp thế này thì việc khiến cho những cô gái khác ghen tị là chuyện bình thường.


Ăn xong nó xoa bụng dựa vào ghế nó nói "Chắc tui lên cân mất."


"Cái gì nhìn bà ốm nhôm vậy mà la tăng cân." A Nga quát.


"Hi hi thì phải giữ eo chứ bà."


Hai người họ đang nói chuyện thì bỗng dưng có hai người con trai đến làm quen.


"Đó chẳng phải là đàn anh học lớp trên sao. Nghe nói họ là hotboy của trường ta à nha. Cái gì đúng là mặt dày mà mới vào trường đã mê hoặc đàn anh rồi."


Cho xin đi tụi tui cũng đâu có muốn tại bọn họ tự đến làm quen chớ bộ. Với lại nếu họ đến làm quen tụi tui thì liên quan gì đến các người chứ ( Anh Đào).


Hai cô bé này xinh thật nếu làm bạn gái mình thì hết xảy. "Xin chào, tớ là Tần Sinh còn người bên cạnh là Hàn Dương, bọn tớ có thể ngồi cùng các cậu được không?"


Đúng là phiền phức mà thôi kệ bọn họ vậy muốn làm gì đó thì làm "Cứ tự nhiên!" nó nói.

"Cái gì tụi nó mặt dày như vậy sao nói vậy mà còn chẳng biết thân biết phận, nhất là cái con bé ngồi bên phải kia nhìn vào là thấy ghét rồi."

Cho xin đi tại họ muốn ngồi chứ bộ đâu phải tui bắt họ ngồi, nếu các cô thích người ta như vậy sao không mang về nhà luôn đi tại sao cứ ngồi đây mà nói xấu người khác như vậy chứ (Anh Đào ).


A Nga nghe vậy liền tức giận vô cùng, ai nói xấu cô thì cô có thể nhẫn nhịn được chứ mà nói xấu nó thì cô không thể nhịn được. Cô ấyđứng bật dậy định đi tới mắng thẳng vào mặt mấy người đó thì bị nó niếu lại.


Anh Đào nhiêu mày nhìn cô bằng ánh mặt lạnh lùng như một hồ băng rộng lớn. "Bà cần chi tức giận với mấy người đó." Anh Đào khuyên A Nga.


Anh Đào nhìn vào ánh mắt của nó thì cảm lạnh cả sống lưng nên cũng dịu lại.


"Nhưng nó nói bà vậy mà bà chiụ được à!" A Nga quát.


Nghe A Nga nói vậy Anh Đào cũng hiểu được bây giờ cô đang tức giận đến mức nào liền lựa lời khuyên nó.


"Đây cũng đâu phải lần đầu, bà cứ để họ muốn sủa sao thì sủa." cô nghe vậy liền bật cười "ha ha, bà nói đúng lắm."


Các cô gái bên kia nghe được liền nỗi giận đùng đùng sát khí toát ra khắp nơi khiến mọi người xung quanh cảm thấy sợ không dám lại gần.


"Cái gì dám nói chúng ta là chó sao? Tức thật."


Còn hai người con trai ngồi bên cạnh mà nghĩ thầm. "Đúng là hoa hồng có gai, hung dữ thật!"


.............


Đến lúc ra về thì Anh Đào và A Nga bị bọn con gái lúc nảy chặn lại ở trước trường.


Hồi trưa tôi đã có ý tha cho các cô bây giờ các cô lại đến đây gây chuyện đúng là không biết trời cao đất dày.


"Muốn gì đây?" A Nga nói.


"Tụi bây dám mê hoặch Tần Sinh và Hàn Dương của tụi tao sao, tụi bây hãy tránh xa họ ra."



Cái gì của tụi bay thật mắc cười "Nếu thích họ như vậy sao không tỏ tình với họ đi sao cứ đi theo tụi tui chi vậy?" Cô nói.


"Tụi bây." cô ta dơ tay lên định đánh cô thì bị nó chặn lại. Nó xiết chặt tay của cô ta khiến cô ta đau la lên "á ..."


Muốn đánh bạn của tôi sao, nếu tôi không ra oai thì tưởng tôi là cọp giấy à. "Nếu tụi bây còn tới gây chuyện nữa thì đừng trách tao" Nó hăm dọa.


Cô ta tức quá chẳng biết nói gì gọi bọn bạn đi tới đánh nó. Ngay lập tức nó xô cô ta ra rồi đánh cho bọn họ một trận nên thân cho chừa cái tội đi bắt nạt người khác.


Bọn ngốc các người đúng là chẳng biết cập nhật thông tin gì cả ai chẳng biết Anh Đào là đội trưởng đội karate chứ.


"Các người đúng là ngốc các người không biết Anh Đào rất giỏi võ sao?" A Nga tự đắc mà cười ha ha ha.
 
Last edited:

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#3
Chương 2: Biến cố lớn
"Hay....." Từ hôm qua đến giờ A Nga cứ thở dài.

Con này hôm này cũng biết lo lắng sao, chắc trời hôm nay có mưa quá!

"Có chuyện gì vậy?" Anh Đào hỏi.

A Nga nhìn Anh Đào đã biết người ta lo chuyện gì rồi còn giả bộ, định chọc người ta à!

"Tui thấy lo quá, hôm qua bà đã đánh tụi nó không biết tụi nó có tới làm khó mình nữa không?"

Bà diễn cũng đạt thật đấy! Thôi không chọc bà nữa vậy. "Bà lo gì? Nếu tụi nó tới nữa thì tui đánh tụi nó tiếp." Anh Đào nói giọng hùng hồn.

A Nga nghe mà phì cười, Anh Đào thấy vậy cũng cười theo. Hai đứa tụi nó cứ cười từ nhà đến trường mà không để ý gì đến xung quanh mọi người đang nhìn vào hai đứa nó say đắm. Trong mắt mọi người hai đứa nó như thiên thần vậy. A Nga có khuôn mặt dễ thương vô cùng với nụ cười xinh xắn, mái tóc ngang vai xõa bay nhẹ nhàng trong gió, mái tóc của cô mềm mại lại được gió đưa đi giống như một làn mây trên bầu trời cao vời vợi kia, còn đôi mắt thì trong xanh tựa như làn nước êm ả không chút gợn sóng trên mặt hồ. Còn Anh Đào lại mang một vẻ đẹp lạnh lùng mê hoặc đến kì lạ, khuôn mặt xinh đẹp, đôi môi hồng đào với ánh mắt sắc bén như nhìn thấu tâm can người khác và thân hình quyến rũ. Nó như một quý cô đầy ranh ma và mị hoặc.

A Nga và Anh Đào vào lớp thì nghe bọn bạn bàn tán xôn xao.

"Bọn nó ghê thật! Còn dám đánh người, nhìn bên ngoài xinh vậy mà côn đồ gớm!" Một cô gái tên là Mặc Tử nói.

Lại nữa rồi, cho tui xin hai chữ bình yên được không, sao cứ phải ám theo tụi tui hoài vậy (Anh Đào).

A Nga nghe vậy liền tức giận: "Tụi bây nói gì vậy?" Cô quát.

Cái gì, còn dám cãi lại à! Được tôi sẽ dạy cho cô một bài học. "Mầy muốn gây chuyện à? Tụi tao nói đúng chứ có nói sai đâu, chắc tụi bây đã dùng thủ đoạn để mê hoặc bọn đàn ông chứ gì? Đúng là trơ trẽn."

Cô ta vừa nói xong liền bị ăn cái tát của A Nga.

Hực còn dám đánh người sao. "Mày... mày dám tát tao." Cô đưa tay lên chỗ bị đánh mà nói lắp bắp.

Hừ đánh cô thì sao chứ! Tôi chưa đánh nát mặt cô là may cho cô lắm rồi. "Vậy thì sao? Mầy đáng bị vậy." A Nga cười đểu.

Cô ta tức quá liền cầm ghế định giáng xuống thân hình nhỏ bé của A Nga. Lúc này cô chẳng dám mở mắt, cứ tưởng mình bị đánh nhưng sao cô không cảm thấy đau rồi cô từ từ mở mắt ra. Thì ra Anh Đào đã đỡ đòn đánh cho cô, nó hất tay ra cái ghế cũng văng ra theo. Anh Đào lườm cô ta ánh mắt của nó sắc bén đến mức như cứa vào da thịt cô ta, nhìn thấy ánh mắt sắc bén của nó cô ta sợ run người đi lùi về phía sau. Anh Đào đi tới cho cô ta ngay một cái tát.

Mấy con nhỏ này thật phiền phức nếu không cho chúng nếm mùi thì chúng vẫn cứ làm càng làm bậy.

"Nếu còn lặp lại chuyện này thì không chỉ ăn cái tát thôi đâu mà tôi sẽ cho cô nhập viện, biết chưa!" Anh Đào hăm dọa.

"Mày không sợ bị đuổi học sao?" Cô ta nói lắp bắp.

Thật nực cười mày không sợ thì tại sao tao phải sợ. Tao có ba chống lưng thì lo gì bị đuổi học.

"Tao nghĩ người bị đuổi học là mầy chứ không phải là tao." Nó nói giọng đầy tự tin.

"Rinh ... ring." Tiếng chuông báo hiệu vào lớp vang lên cũng đồng nghĩa với việc đã đến giờ vào lớp.

Cứ thế tiết học nhanh chóng trôi qua. Trong lòng cô ta vẫn không cam tâm khi bị ăn hai cái tát. Cô ta chợt nghĩ nếu mình thuê bọn côn đồ cho nó một trận thì sao? Vừa không bị đuổi học vừa trả được mối thù này.

Trên đường về nhà bọn nó đang đi qua con kênh thì bị một bọn côn đồ chặn lại, bọn chúng định giở thói lưu manh thì nó liền đánh để tự vệ. Cú đánh của nó khiến bọn chúng tức giận, bây giờ bọn chúng không nể nang gì nữa mà cứ hết sức đánh tới tấp vào nó trong lúc đánh nhau nó không may trượt ngã xuống kênh. Cô hốt hoảng la lên kêu cứu nhưng bọn chúng lại bỏ chạy cứ mặc cô ở đó gào khóc.

Còn Anh Đào lúc này. "Đây là đâu chẳng lẽ mình đã chết, không mình không cam tâm! Không."

Ngay chiều hôm đó nó được đưa vào bệnh viện nhưng vẫn hôn mê không chịu tỉnh dậy.

A Nga khóc suốt mấy tiếng đồng hồ rồi quyết tâm tìm ra sự việc. Đối với người có thế lực như cô thì việc tìm ra sự thật quá dễ dàng. Trong vòng một ngày người của cô đã tìm ra đám côn đồ đó. Bọn chúng khai rằng do một cô gái tên là Mặc tử sai bọn họ đến dạy cho cô và nó một bài học.

Vào ngày thứ hai sau vụ tai nạn của nó cô đã đến trường. A Nga vừa bước vào lớp thì mọi người đã bàn tán xôn xao về vụ tai nạn của Anh Đào. Còn Mặc Tử lúc này đây ngồi bồn chồn không yên, cô ta không ngờ nhà của cô và nó có thế lực như vậy.

A Nga đi tới bàn của Mặc Tử đưa tay nắm lấy cổ áo cô ta.

"Mày làm gì vậy?" Cô ta quát.

"Mày không ngờ phải không, không ngờ tao lại có thể tìm ra mầy nhanh như vậy có phải không." Cô vừa nắm cổ áo giật mạnh vừa quát.

"Tại sao mày dám làm vậy với Anh Đào?" Cô sô cô ta vào ghế.

Mọi người lúc này ai cũng nghe rõ từng câu từng chữ của cô nói. Họ bất ngờ đến nỗi chẳng ai nói nên lời, thật không ngờ một nữ sinh cấp ba có thể làm ra những chuyện như vậy.

"Mày nên chuẩn bị tinh thần đi là vừa, tao không chỉ khiến mầy khổ sở mà cả nhà mầy cũng bị liên lụy. Có trách thì trách mầy đã ra tay với Anh Đào trước." Nói xong cô bỏ đi để lại mọi người bàn tán xôn xao khắp lớp học.

Cô ta ngã quỵ xuống sàn, mặt mày tái mét. Ngay lập tức cô nhận được điện thoại từ gia đình. Cô ta nghe máy xong liền hồn phách phi trời.

Cái gì chứ! Sao có thể thế được? Chẳng phải gia đình mình đang làm ăn tốt lắm sao, sao chưa tới một ngày cổ phiếu lại rớt giá thê thảm như vậy chứ. Không, tất cả chỉ là nói dối! Không...!
 
Last edited:

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#4
Chương 3: Bi kịch
Công chúa! Công chúa!"


"Đây là đâu sao mình lại ở đây? Tại sao mình lại ở đây được?" Trong tiềm thức nó đang suy nghĩ.


Khóe mắt của nó dần dần mở ra. Bên cạnh là một cô gái đứng bên nó mà khóc trong tiếng cười, còn người phụ nữ đang mặt bộ đồ màu đỏ đang đứng ở đó vội đứng bật dậy ánh mắt nhìn nó đầy ngạt nhiên pha lẫn chút căm ghét.


"Công chúa người tỉnh dậy rồi, người cuối cùng cũng tỉnh dậy rồi." Cô hầu hớn hở ôm chằm nó.



Trong lòng của Anh Đào bây giờ xuất hiện một tràng suy nghĩ - Đây là đâu, tại sao cô ta lại khóc, người phụ đứng đó là ai, chẳng lẽ mình vừa sống lại?


Anh Đào ngồi dậy lưng dựa vào gối tay đưa lên trán, vẻ mặt đầy mệt mỏi. Cô hầu vội đỡ nó vẻ mặt đầy lo lắng cho nó, mắt cô thâm quần có lẽ do cô đã thức suốt đêm để canh nó trong khi nó đang hôn mê.



Tỉnh dậy sao, hừm thật đáng ghét tại sao cô ta vẫn còn sống chứ, bỏ công ta dèm pha trước mặt hoàng thượng mấy ngày liền vậy mà.


"Nếu như đã tỉnh dậy rồi thì ta đi đây, ta sẽ sai người mang it đồ tẩm bổ cho con." Nói xong bà ta đi ra ngoài để nó ngơ ngát không biết gì cả.


Rồi bỗng dưng trong đầu nó xuất hiện nhiều hình ảnh, đây chẳng phải là ký ức của khối thân thể này sao. Rồi bỗng dưng từ trên khóe mắt có thứ gì đó rơi xuống. Anh Đào đưa tay lên sờ vào mí mắt , đây chẳng phải là nước mắt sao? Tại sao trong lòng nó lại đau như vậy. Tim nó đâu như có ai cào xé ra, tâm trạng của nó lúc này là gì? Rồi bỗng dưng đầu nó hơi đau trong đầu nó xuất hiện hình ảnh ...



"Phụ ... Phụ Hoàng." Lưu Lam Ngọc nói ngọng.


"Ta nghe nói là tối qua có người ám sát con, nên ta đã sai người mang thuốc bổ cho con điều dưỡng. Con uống đi kẻo nguội"

Nghĩ cũng lạ trước đây hoàng thượng rất lạnh lùng với Lưu Lam Ngọc nhưng sao bây giờ lại quan tâm nàng như vậy.


"Đa tạ Phụ... Phụ... Hoàng." Nàng ta vui mừng đi tới cẩm chén thuốc bổ uống hết một hơi chẳng hề suy nghĩ gì nhiều.


Đến tối trong người Lưu Lam Ngọc bổng dưng thấy khó chịu, trong người nó rất nóng như bị lửa thiêu đốt vậy. Rồi nó ho ra máu và năm ngất trên sàn chờ chết.


Nhưng cô không cam tâm bị giết như vậy. Tại sao cha của nó có thể nhẫn tâm với nó như vậy. Người ta hay nói rằng dù cọp có hung dữ đến đâu củng không bao giờ ăn thịt cọp con, sao cha có thể nhẫn tâm với nó như vậy, dù sao nó cũng là con của ông ta mà . Vì nỗi hận ấy Lưu Lam Ngọc đã đưa kiếp trước của mình nhập vào thân thể của nó để thay cô làm rõ việc này và người đó không ai khác chính là Anh Đào.



Và như ý muốn của nó , giờ đây Anh Đào đang ở trong thân thể của Lưu Lam Ngọc.

..........


Những kí ức cứ ùa về khiến lòng nó lại càng đau. Trong nội tâm củaLưu Lam Ngọc lúc này đang nghĩ rằng tại sao một người cha lại nhẫn tâm với đứa con gái của mình như vậy và có chút thương cảm cho người con gái ấy, đúng là một cô gái bạc mệnh, chẳng bù với gia đình của Anh Đào.


Trong thế giới này chẳng có tình thương và chính nghĩa mà chỉ có kẻ mạnh mới có thể sống sót.


Lưu Lam Ngọc đứng dậy, lau đi nước mắt, bước từng bước nhẹ nhàng đi đến bên chiếc gương.


"Vân Ý mau chải tóc cho ta." Cô khẽ nói.


"Vâng nô tỳ làm ngay!" Cô vui mừng vội cầm chiếc lược chải nhẹ trên mái tóc thướt tha của Lưu Lam Ngọc.



"Tại sao ngươi lại vui mừng như vậy?" Lưu Lam Ngọc thấy việc chải tóc là chuyện thường ngày của con gái nhất là đối với một vị công chúa tại sao cô lại vui như vậy.


"Tại vì công chúa nói chuyện một cách lưu loát như vậy nên ... " Thái y đã từng nói nếu nó sống được không câm cũng trở thành tàn phế nhưng nó hiện nay khiến người ta thật khó tin.


Con nhỏ này đúng là ngốc mà cả nói chuyện cũng không nên, nhưng ta đã thay cô sống thì nhất định phải đáng sống.


"Từ nay trở đi em còn nhiều chuyện khiến cho em vui hơn nữa." Lưu Lam Ngọc nhết môi cười nhẹ.


"Công chúa chẳng lẽ công chúa đã khỏi bệnh." Vân Ý vui mừng nói lớn.


Đương nhiên rồi ta vốn dĩ đâu có bệnh chỉ tại cơ thể yếu ớt này thôi. "Đúng! Ta đã khỏi bệnh."


Trong lòng nó tự nhủ rằng ta sẽ giúp cô cũng như giúp cho chính mình báo thù và bảo vệ người thân của cô. Cô cứ yên tâm giao thân thể của mình cho ta sẽ chẳng có ai bắt nạt được cô nữa mà ta sẽ là người khiến họ rả giá cho những hành động của mình.


"Vân Ý! Thay quần áo cho ta ta muốn ra ngoài vườn dạo."


Vân Ý liền lấy bộ đồ đẹp nhất và cả trang sức cho cô. Thay đồ xong cô bước từng bước nhẹ nhàng dạo trên thềm hoa trực sắc.
 
Last edited:

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#5
Chương 4: Thay đổi lớn
Trong khi dạo vườn hoa nó cao hứng làm một bài thơ.


"Vong thân vong thế di độ vong ,
Tọa cửu sơn trung vô lịch nhật .
Tuệ vấn sơn trung vô lịch nhật ,
Cúc hoa khai xứ tức trùng dương."



Trời công chúa còn biết làm thơ sao không những hay mà còn rất hay là đằng khác, thật kinh ngạt "Công chúa à người còn biết làm thơ sao?" cô ngạc nhiên hỏi.


"Không chỉ biết làm thơ ta còn biết câm kì thi họa" nó nói đầy tự đắc.


Bây giờ cô cảm thấy rất vui vì nếu công chúa tài giỏi như vậy sau này sẽ không còn ai bắt nạt cô và công chúa nữa và công chúa cũng không bị xem thường.


"Ha ha ha thật không ngờ các cô gái ở Đại Lục này lại làm thơ hay như vậy?" Từ đằng xa có tiếng nói vọng lại.


Tiếng bước chân ngày càng gần, từ trong bóng đêm thấp thoáng một bóng người rồi từ từ tiến lại gần. Một người đàn ông với mái tóc dài thắt bím ở đuôi tóc và khuôn mặt vô cùng đẹp trai bước tới.



"Xin hỏi cô nương tên là gì?" vừa nói vứa vung quạt.


Nó không trả lời mà nhìn thẳng vào mắt hắn với ánh mắt đen hùng lạnh giá như hố băng u tối vạn trượng.



"Hửu duyên thiên lí năng tương ngộ
Vô duyên đối diện bất tương phùng."



"Nếu có duyên gặp lại thì ta sẽ nói tên cho huynh biết" nói rồi nó cất bước đi để hắn ở lại đó ngẩn ngơ. Đây là lần đầu tiên có một cô gái phớt lờ câu hỏi của hắn ta.




Hắn ngơ ngác vừa đi vừa suy nghĩ mà không biết rằng thoáng chóc mình đã về phòng. Hắn vào phòng thì đã thấy Hàn Phong Dực ngồi đợi hắ . Hàn Phong Dực Là vương gia của đại lục này và có học thức uyên thâm , đồng thời chàng cũng là bạn thân của thái tử ( Hắn )



"Này huynh có biết cô nương nào xinh đẹp lại biết làm thơ không?" Hắn hỏi mặt có vẻ nghiêm trọng.



Hắn cũng để ý đến nữ nhi sao , nhiều lần ta giới thiệu các công chúa vừa xinh đẹp lại giỏi giang nhưng hắn đều phớt lờ làm ta cứ tưởng hắn không thích nử nhi chứ "Nử nhi xinh đẹp trong cung không thiếu nhưng ta không biết lại có nử nhi mà biết làm thơ. Hầu như nử nhi trong cung chỉ toàn là ca, múa, thiêu thùa. Chắc cô nương mà huynh nói là một người tài giỏi." Chàng làm bộ mặt nghi vấn.



Hắn suy tư một hồi lâu rồi mới chợt để ý đến chàng.



"Mà huynh tới tìm ta làm có việc gì?"




Bây giờ mới chiệu để ý tới ta sao "Chỉ là ta muốn thông báo cho huynh biết trong cung có tổ chức tiệc muốn mời huynh đến dự."



"Ưm ta biết rồi , ngày mai ta nhất định sẽ tới" Hắn nghĩ nếu trong cung tổ chức tiệc thì hắn nhất định sẽ gặp được cô nương ấy.



"Vậy ta đi đây , chúc huynh ngủ ngon." chàng nói xong liền cất bước ra đi .



Suốt đêm hắn cứ thao thức suy nghĩ hoài về cô gái lúc nảy là ai , sao lại có khí chất như vậy nhất là đôi mắt lạnh lùng đến lạnh người đó. Hắn cứ trằn trọc suốt đêm không thể nào ngủ được.

......

Nó lúc này đang ở trong phòng cùng cô. Nó muốn cô kể lại những chuyện đã xảy ra trong khi nó hôn mê. Cô kể, sau khi nó bất tỉnh thì được cô đưa lên giường và gọi ngự y đến. Thái phi biết tin liền đi đến chăm sóc cho nó nhưng khi thái hậu đến đã duội thái phi đi.



"Công chúa còn một việc nửa mà nô tỳ chưa nói với công chúa, ngày mai trong cung tổ chứa tiệc mừng thái tử nước láng giềng đến thăm, nhưng ... nhưng mà công chúa không được mời."


Thật quá đáng ta dù sao cũng là công chúa của một nước tại sao mọi người được mời mà ta không được, được các người càng không muốn ta đi ta càng phải đi "Không sao đâu, họ không mời ta cũng đến" cô cương quyết .


Vạn lần cũng không được nếu người đi đến đó thì người sẽ lại bị giết mất "Nhưng ... nhưng" cô nói ấp úng.


Nó nhìn vào ánh mắt của cô thì thấy ngay sự lo âu cô dành cho nó nên nó an ủi cô "Không sao đâu họ không dám đuổi ta đâu, dù sao ta cũng là nhị công chúa cơ mà." nó cười đểu.


Cô rất tự tin, vì cô đã chuẩn bị một kế hoạch hoàn hảo cho ngày mai. Kế hoạch đó sẽ khiến cho mọi người một phen kinh hoàng và cũng đầy sự ngạc nhiên, để rồi sau này còn ai dám bắt nạt nó và cô.
 
Last edited:

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#6
Chương 5 : Bất ngờ
"Vân Ý thay quần áo cho ta"


"Dạ, nhưng công chúa thực sự vẫn muốn đi" trông vẻ mặt của cô đầy lo lắng.


Nó cười nhẹ đưa tay lên xoa đầu cô. Thầm nghĩ một người ngoài như cô còn quan tâm nó như vậy nhưng người thân của nó lại ghẻ lạnh nó , có lẽ vì việc bọn chen ở chốn hậu cung này khiến họ trở nên tàn nhẫn độc ác đến người thân cũng không màng. Ở trong hoàng cung này làm gì có tình nghĩa, nếu có cũng chỉ là sự quan tâm giả dối đầy lòng đố kị.


"Con muốn đi sao?" Một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi bước từ cửa vào đi theo sao là hai cô hầu gái.


Theo như trí nhớ của nó thì đó chính là hoàng phi cũng chính là mẹ kế của nó nhưng bà lúc nào cũng quan tâm chăm sóc nó như con ruột của mình vậy. Cũng có thể nói rằng trong hoàng cung hiểm ác đầy rẩy những mưu mô tính toán này thì chỉ có bà là chăm sóc cho nó che chở cho nó thật lòng.


Chết rồi nên làm gì bây giờ mình không biết lễ nghĩa trong cung thôi làm đại vậy "Bái kiến hoàng phi" nó cuối người hành lể với bà.


"Con muốn đi thật sao?"


Bà vội bước tới đưa tay đỡ nó đứng lên. Chỉ cần nhìn những thứ thuốc quý bà đem theo cũng đủ biết bà đem để cho nó tẩm bổ.


Sao bà ta lại hỏi vậy chẳng lẽ bà ta muốn giúp mình "Vân ạ!" Nó cương quyết.


Tại sao nó lại muốn đi tới bữa tiệc kia chứ, nhưng nếu đó là quyết định của nó thì mình sẽ giúp, mình không muốn nó phải chuyện buồn tủi hay thua kém bất kì ai "Đi theo ta, ta sẽ chuẩn bị quần áo cho con" nói rồi bà cầm tay dẫn nó đến phòng bà. Từ trong tủ quần áo bà lấy ra một bộ vấy màu hồng phối với màu xanh trông rất đẹp và lộng lẫy, đường may tinh tế, các hoa văn trên áo rất sắc xảo. Rồi bà tiếp tục lấy ra một số món trang sức từ trong rương. Bà giúp nó thay quần áo và trang điểm.


"Ta chờ ngày này rất lâu rồi, ta đã luôn mơ ước được thấy con mặt bộ quần áo do chính tay ta may cho con." Bà nói giọng nghẹn ngào.


Có thật là bà ta đối xử tốt với mình hay là có một mục đích khác "Tại sao hoàng phi lại đối xử tốt với con như vậy?" nó nghiêm giọng.


Bà kể "Ta trước đây cũng từng có một đứa con gái nhưng nó chỉ sống được có hai năm thì bị người ta hạ độc mà chết, nói tới đây bà nghẹn giọng nước mắt rơi xuống. Bà đưa tay lên lau đi nước mắt rồi tiếp tục kể, ta biết mẹ của con đã sai người hạ độc nên ta đã tiếp cận con nhằm hãm hại con. Ta muốn mẹ con phải chịu nổi bất hạnh khi mất con giống như ta, nhưng trong khoảng thời gian tiếp xúc với con ta đã xem con như con gái của ta từ lúc nào. Khi nghe con bị hạ độc thì ta vô cùng lo lắng cho con, ta cảm thấy như cả thế giới này như bị sụp đổ. Ta xin lỗi vì ban đầu ta muốn hãm hại con nhưng bây giờ ta rất yêu con mong con tha thứ cho ta."



Bà ta đối tốt với mình thật nên gọi bà ta một tiếng mẹ để cảm ơn mới được "Cảm ơn... mẹ đã lo lắng cho con" nó nói nhỏ



"Con ... con vừa nói cái gì? Con có thể nói lại một lần nữa có được không." Bà xúc động cầm chặt lấy tay nó.



"Mẹ ... mẹ!" nó nói lớn.


Bà xúc động rơi nước mắt mà ôm chằm lấy nó khiến cho nó cảm thấy thật hạnh phúc. Sau một lúc bà mới thả nó ra. Hai người cùng đi tới điện Càng Chánh nơi tổ chức buổi tiệc.


Trên đường đi ai cũng nhìn chằm chằm vào nó bởi vì trông nó hôm nay nó thật khác lạ, và không còn điên điên dại dại như ngày thường mà trở nên thật xinh đẹp. Nhưng cũng không ít người ghen ghét nó mà bàn tán , tại sao một đưa ngốc như nó có thể đến dự tiệc chứ , thật làm mất mặt hoàng cung .Nhưng nó để mặc những lời nói đó như gió thoảng qua tai.


Đến nơi , ai cũng nhìn vào nó với ánh mặt ngạc nhiên và nói rằng trong cung có một cô gái đẹp như vậy từ khi nào.


"Đây chẳng phải là nhị công chúa sao chẳng phải cô ta là một đứa ngốc sao , tại sao lại có mặt ở đây." Một đại thần nói.



Cô ta nhiêu mày nhìn nó. Tại sao cô ta dám tới đây "Tại sao muội lại ở đây chẳng phải muội không được khỏe sao." Trưởng công chúa mở lời trách mắng nó.


Gì chứ giả bộ quan tâm sao đừng tưởng tôi không biết bộ mặt thật cô vì trước đây cô là người hay ức hiếp tôi nhất kia mà , sao ở trước mặt mọi người không dám đuổi tôi chứ gì "Như vậy là tỷ không đúng rồi dù sao muội cũng là nhị công chúa nếu như không đến dự tiệc thì coi sao được" nó nói giọng lạnh mặt mỉm cười.


Trưởng công chúa nhìn vào khuôn mặt lạnh lùng đầy hàn khí của nó khiến cho cô cảm thấy run sợ. Trưởng công chúa cảm thấy nó không còn như ngày thường nữa, miệng lưỡi trở nên sắt bén như thế từ bao giờ, tại sao đôi mắt lại lạnh lẽo hoang vu như trong cánh rừng đen tối và hôm nay trông nó thật đẹp.



"Vậy thì tùy muội." Trưởng công chúa có vẽ nhún giọng hơn.


"Hoàng thượng giá đáo" một vị công công từ xa la lớn.



"Bái kiến hoàng thượng , bái kiến hoàng hậu" tất cả mọi người cuối đầu chào hoàng thượng.



"Các khanh bình thân" hoàng thượng đi tới bên cạnh là hoàng hậu.


Nhìn thấy nó sắc mặt hoàng thượng liền biến sắc , hai mặt trợn tròn nhìn nó đầy vẽ tức giận nhưng vẩn cố tỏ ra bình thản mà bước đi. Vì ông ta biết rằng trước mặt các đại thần ông ta không được đuổi nó đi, chứ nếu không ông ta đã đuổi nó đi từ lâu rồi.



Nó hiểu được ánh mắt đầy sát khí của ông liền nở một nụ cười lạnh, nó cảm thấy thật buồn cười vì ở trước mặt mọi người ông ta làm bộ lương thiện nhưng ở trong lòng lại đang muốn tìm cách giết nó.
 
Last edited:

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#7
Chương 6 : Tài năng
Hoàng thượng bước lên thượng tọa rồi quay lại mời ngồi rồi mọi người mới dám ngồi xuống .


"Như các khanh đã biết mụch đích của bữa tiệc này là để chào đón thái tử Liên Quốc nên mọi người hãy thể hiện thật tốt" Ông ta nghiêm giọng.


Vừa nói dứt câu thì ở đằng xa thái tử Trương Bá Châu và vương gia Hàn Phong Dực đã đến. Nhìn hai mỹ nam đi cùng nhau thật là khiến người ta rung động, nhưng chỉ có nó là vẫn bình thản uống trà ánh mắt không một sợn sóng. Chàng nhìn thấy nó thì nở một nụ cười đầy mê hoặc. Chẳng ai có thể hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy là gì cả?


"Bái kiến hoàng thượng " Hắn cuối người hành lễ.


"Bình thân, mời thái tử ngồi. Hôm nay để tỏ lòng hiếu khách với Liên Quốc ta đã tổ chức bữa tiệc này. Thái tử thấy thế nào" Ông ta nói một cách trịnh trọng.


"Cảm tạ hoàng thượng" Hắn cúi người đáp lễ.


Hắn đi vào chổ ngồi thì thấy nó, liền đi tới. Mọi người thấy vậy liền hốt hoảng, lo lắng không biết nó có làm gì vô lễ với thái tử không.


" Nhị muội từ nhỏ đã khờ khờ dại dại nếu có làm gì đắc tội với thái tử thì mong ngài lượng thứ " Trưởng công chúa khẩn trương nói. Có vẻ trưởng công chúa sợ nó làm mất thanh danh của hoàng gia sẽ làm ảnh hưởng đến hòa khí của hai bên thì cô không thể làm thái tử phi của Liên Quốc được nữa.


"Không không phải vậy, ta rất ngưởng mộ tài năng của nhị công chúa nên ta đến để thỉnh giáo công chúa thôi "


Thái tử nói xong mọi người liền thở phào nhẹ nhỏm, sau đó mới bàn tán xôn xao nhị công chúa mà có tài năng gì cơ chứ chẳng phải là một con ngốc sao.


"Chúng ta thật có duyên, như vậy tôi có thể hỏi tên nhị công chúa chứ?" Hắn rất tò mò từ đêm hôm qua tới giờ mãi vẫn không biết nó là ai thì ra là nhị công chúa.


Nó cười lạnh "Ta tên là Lưu Lam Ngọc "


"Vậy Lam Ngọc công chúa ta có thể thỉnh giáo công chúa chứ"


Khi nghe hắn muốn thử tài công chúa thì mọi người ai cũng sững sốt kể cả hoàng thượng cũng tím tái mặt mày chẳng biết giải quyết ra sao bèn nói "Ái nữ ngu dốt nếu làm ngài không vừa lòng thì đừng mong ngài lượng thứ" nói xong ông ta rợn to mắt nhìn nó như muốn cảnh báo nó nếu làm ông mất mặt thì nó chết chắc.


Hắn bắt đầu ra câu đối:

"Sự tuy tiểu, bất tắc, bất thành
Tử tuy hiền, bất giáo, bất minh"


Nghe hắn đối xong mọi người liền tím tái mặt mày nếu là một câu đối khó thì không sao nhưng vì quá dễ, nếu không đối được thì thật mất mặt.


Nó đối lại:

"Ngọc bất trắc , bất thành khí
Nhân bất học , bất tri lý"


Mọi người nghe nó đối xong mà thở phào nhẹ nhỏm nếu không đúng chủ đề cũng không sao miễn sao đối lại là được rồi họ sẽ nói giúp cho cô.


"Thật danh bất hư truyền, không hổ danh là nhị công chúa của Bang Quốc" Hắn vừa cười vừa ngợi ca nó khiến mọi người trong cung cũng vui lây.


"Một câu đối dễ như vậy ai chẳng đối được chứ" Trưởng công chúa mĩa mai.


"Như vậy là công chúa không biết rồi trong thơ của ta có hàm ý chỉ có những người thông minh mới nhận ra hàm ý đó, còn những kẻ ngốc nghếch thì làm sao nhận ra hàm ý của câu thơ."


Cô ta hiểu là người thái tử đang nói đến là ai cảm thấy ngượng nên cũng không nói gì thêm, nhưng trong lòng rất ghét nó tại nó mà cô ta mất mặt vô cùng.


Nó được mọi người ngợi ca như vậy trưởng công chúa cảm thấy không được vui bèn nghĩ ra một cách khiến nó bẽ mặt trước mọi người nhất là trước thái tử, rồi thái tử và mọi người sẽ biết ai mới là người tài giỏi.



Được rồi tôi sẽ múa và dụ cô đánh đàn cho tôi nếu cô không biết đánh đàn thì mọi người còn khen cô được nữa không, nếu cô có thể đánh đàn thì sao chứ ai chẳng biết tôi múa rất đẹp. Bọn họ chỉ chú ý đến tôi còn cô chỉ là kẻ họa nhạc mà thôi ... hừ "Để góp vui cho bửa tiệc ta sẽ múa tặng mọi người một điệu có được không"


Hay đây nha hai công chú đấu đá lẫn nhau rất đánh đẻ xem "Nếu được xem trưởng công chúa múa thì còn gì bằng" Hắn nói.


Để tôi xem cô sẽ làm gì "Vậy ta muốn mời nhị muội gãy đàn cho ta có được không" Cô ta nói giọng khinh thường.


Tại sao trưởng công chúa không chịu buôn tha cho Ngọc nhi chứ "Nhị muội của con mới khỏi bệnh xong ta nghĩ vẩn chưa được khỏe đâu" Hoàng phi nói giúp nó.


"Nếu nhị muội không được khỏe thì ta không làm phiền nữa" Cô ta cười khinh.


Cô muốn chơi tôi sao cô còn non và xanh lắm"Âý tỷ tỷ muội sẽ đàn cho tỷ múa" Nó nói giọng mỉa mai.


"Hừm...Hừm ta nghĩ hoàng phi của con nói đúng con vừa mới khỏi bệnh nên đừng gắng sức quá" Ông ta lo sợ nó sẽ làm mất mặt nên nói đỡ cho nó.


Ông sợ tôi làm mất mặt chứ gì? Yên tâm rồi sẽ tới lượt ông thôi "Không sao con ổn mà nên mọi người đừng lo"


Nó đi tới bên canh đàn trưởng công chúa cũng đi tới. Khi tiếng đàn của nó cất lên thì cũng là lúc điệu múa bắt đầu. Tuy trưởng công chúa múa rất đẹp nhưng mọi người lại chú ý đến tiếng đàng của nó hơn.Tiếng đàng nghe thanh thoát du dương khiến người ta cảm thấy thật thoải mái, tiếng đàn hay đến mức có thể lôi kéo được đàn chim tới. Đàn chim bị tiếng đàn dẫn dụ tới mà bay xung quanh nó mà hót theo tiếng đàn. Bây giờ nó trong mắt mọi người như một tiên nữ đang sải cánh bay trên bầu trời cao trong xanh với những chú chim xinh đẹp.


Màn trình diển của họ rất thành công nhưng người được mọi người tán dương nhiều nhất chính là nó. Vậy là kế hoạch làm cho nó mất mặt đã thất bại khiến cho trưởng công chúa rất tức tối. Khi nó đứng dậy định đi về phòng thì trưởng công chúa cố tình để chân ra định hại nó. Nó đi qua không may bị vấp ngã đang lúc nó chẳng biết nên làm gì thì đã có người chạy đến đỡ nó và không ai xa lạ đó chính là Hàn Phong Dực.
 
Last edited:

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#8
Chương 7: Tản băng cũng phải tan chảy sao?
Trong khi chàng đang đỡ nó thì hắn cũng chạy tới vẻ mặt đầy lo lắng. Chàng bây giờ mới chịu thả nó ra.


"Công chúa nàng không sao chứ?" Hắn lo lắng hỏi.

"Cảm ơn thái tử đã lo lắng, tôi không sao" Nó lạnh lùng đáp trước sự quan tâm của hắn khiến hắn càng cảm thấy kích thích lại càng muốn theo đuổi nó hơn.


"Vậy không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước" Nói xong nó liền cất bước đi nhưng khi bước đi thì chân nó bỗng đau vô cùng có thể là do hồi nảy bị ngã chăng. Thật đáng ghét đấu không lại người ta rồi dùng thủ đoạn bỉ ổi để hãm hại người ta, được lắm lần sau tôi sẽ cho cô biết tay. Nó khụy chân không bước nỗi nữa liền vịnh vào Vân Ý, cô vội đưa tay đỡ nó vẻ mặt đầy lo lắng liền hỏi thăm nó. Chàng thấy vậy liền đưa tay dìu nó.


"Ta sẽ đưa cô về phòng" Chàng nhìn nó bằng vẻ mặt đầy lo lắng, ánh mắt chàng nhìn nó trong xanh như dòng nước nhưng cũng mênh mông như đại dương bao la.


Chuyện gì vậy trời tuy chàng rất tử tế với mọi người xung quanh nhưng lại rất lạnh lùng với nữ nhân, đây là lần đầu tiên mọi người thấy được vẻ mặt ân cần của chàng như vậy chẳng lẽ trái tim băng giá của chàng đã tan chảy, đúng là một chuyện kinh thiên động địa rất đáng để ghi nhớ.


Ánh mắt đó là sao, tôi không cần sự thương hại "Không cần đâu có vân ý đưa tôi về là được rồi" Nó lạnh lùng đáp rồi quay bước đi. Nhưng vì sức của Vân Ý rất yếu đi được vài bước thì không thể đi nỗi nữa. Chàng thấy vậy liền chạy tới đở nó nhưng lại bị nó gạt ra hình như nó không muốn để cho ai động vào người nó, nhưng vì gạt chàng ra mà nó cũng ngã quỵ xuống. Lúc này chàng không thể để cho nó như thế này được nữa liền đi tới nhất bỗng lên nó rồi ôm chặt nó vào lòng mặt cho nó đánh vẫn ôm chặt nó đi về phòng.


Mọi người ai cũng ngỡ ngàng về hành động của chàng chẳng lẽ chàng đã yêu nó chăng hay chỉ vì vẽ bề ngoài xinh đẹp ấy mà nhất thời sao lòng nên mới dành chút sự thương xót cho nó.



Hắn làm vậy là có ý gì, hắn đang xem thường mình sao, không được mình tuyệt đối không để người khác xem thường "Thả ta xuống ... thả ta xuống" Nó vừa la vừa đánh vào người chàng. Chàng ẵm nó vào phòng rồi quăng nó xuống giường.


"A ... đau." Nó la lớn.


"Muội nghĩ muội đang làm gì vậy? Sao lại xuất hiện trong bữa tiệc." Chàng nói lạnh giọng.


Nó ngẩn ngơ một chặp trong đầu nó bỗng nhiên xuất hiện một hình dáng quen thuộc đó chẳng phải là chàng lúc nhỏ sao? Rồi nó bỗng thấy đầu hơi choáng, nó đưa tay lên trán rồi đột nhiên nhớ ra chàng là biểu ca của nó. Từ trước tới nay chàng là người đối xử tốt với nó nhất, nhưng không hiểu vì sao khi nó lên 10 tuổi thì chàng không còn đến chơi với nó nữa từ đó nó chìm trong sự cô đơn và mặc cảm.


Hừ để ta xem người muốn làm gì? "Ta đi đâu là chuyện của ta không liên quan đến ngươi" Nó lạnh giọng.


"Ta chỉ quan tâm tới muội thôi" Chàng nhẹ giọng ánh mắt chàng nhìn nó có một tia buồn.


"Quan tâm sao? Nếu quan tâm đến ta thì sao người lại bỏ rơi ta" Nó nói giọng hờn dỗi.


Chẳng lẽ muội còn giận chuyện năm xưa sao, ta xin lỗi nhưng ta làm vậy là để bảo vệ muội "Lúc đó ta chỉ là bất đắc dĩ mà thôi chứ ta không muốn làm muội buồn đâu" Chàng nói khẳng định.


"Trời cũng đã tối rồi ta muốn nghĩ ngơi mong ngươi về cho" Nó nói giọng lạnh như băng.


Chàng thấy vậy cũng quay bước ra về. Trong lòng chàng nghĩ chắc nó còn giận chuyện năm xưa nên nhất thời không thể chấp nhận chàng. Bây giờ nó cũng đã trưởng thành trở thành một cô gái xinh đẹp kiều diễm và tài giỏi cũng đã tới lúc quay lại bên nó rồi.


Bây giờ ở trong điện trưởng công chúa tức điên lên, tại sao nó có thể vượt qua cô ta một cách dễ dàng như thế. Cô ta không chấp nhận liền tức giận đập phá đồ lung tung.


"Ta nhất định không tha cho cô đâu" Cô ta vừa nghiến răng vừa nói khiến bọn gia nhân cảm thấy sợ vô cùng.
 
Last edited:

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#9
Chương 8: Sự trả thù của trưởng công chúa (1)
Ở trong phòng của nó lúc bấy giờ nó vô cùng tức giận vì lại bất cẩn mà bị trưởng công chúa gạt chân nên chân nó mới đau đến mức không đi được thế này, và cả hành động khinh thường nó của chàng. Nó tức lắm tại sao nó lại bị một tên nam nhân xúc phạm như vậy.


Được rồi ta xem thế lực bên ngoài của ngươi như thế nào mà giám đối xử với ta như vậy "Ta hỏi này Vân Ý cái tên vừa nãy ở bên ngoài hắn có lai lịch như thế nào."


Chẳng lẽ công chúa hỏi Dực vương da "Theo như nô tỳ biết thì Dực vương là con trai của tam Vương Da còn mẹ là đích nử của thừa tướng đại nhân, do Dực vương da có công lớn với triều đình nên được phong vương thống lĩnh hai mươi vạn quân binh."



Hừ thì ra có thế lực lớn như vậy nên mới kiêu ngạo như thế. Được rồi để ta xem ngươi còn kêu ngạo được bao lâu.


Hỏi xong nó liền thay quần áo mà đi ngủ.


Vân Ý là một người rất siêng năng nên mới sáng sớm cô đã lo chuẩn bị nước ấm và thức ăn cho nó.


Khi những tia nắng len lỏi qua khung cửa sổ chiếu thẳng vào mắt nó khiến cho mí mắt nó khẻ rung lên rồi dần mở ra. Đôi mắt của nó to tròn long lanh mọng nước như mặt hồ trong xanh. Nó đưa tay lên dụy nhẹ vào mắt rồi ngáp ngủ một cái khi nó tỉnh hẳn thì đã thấy cô bưng chậu nước ấm đứng trước mặt. Cô giúp nó rửa mặt rồi thay quần áo. Nó đứng dậy bước đến bàn ăn thì đã thấy cô dọn sẵn thức ăn nhưng sao thức ăn của nhị công chứa chỉ vẻn vẹn là một chén cháo trắng và hai cái màn thầu. Nó nheo mày không hiểu tại sao thức ăn của nhị công chúa lại đạm bạc như vậy không biết thường ngày thân xác này còn chịu bao nhiêu đày đọa nữa.


Hừm phải hỏi cho ra lẽ, đám đầu bếp chắc chẳng dám làm việc này phải có một bàn tay nào đó đứng ra sai khiến "Tại sao chỉ có như vậy?"


"Công chúa, nô tỳ không biết, hồi sáng nô tỳ đi xuống bếp thì nhà bếp chỉ cho có như vậy thôi. Nô tỳ cố nói lí lẽ với họ thì bị họ đánh nên đành lấy tạm thứ này cho người ăn đỡ đói."


Nó nhìn cô nghĩ từ sáng đến giờ chắc cô cũng chưa ăn gì nên hỏi cô thử "Em ăn chưa?"


"Dạ nô tỳ ăn rồi" Nhưng khi cô vừa nói xong thì cái bụng của cô lập tức kêu lên cô nhìn nó ngượng ngùng rồi ôm bụng. Nó nhìn cô ngượng ngùng mà không nhịn được cười phá lên "Bụng em đang biểu tình kìa, thôi ngồi xuống ăn cùng ta đi"


"Nhưng nô tỳ là phận thấp hèn sao dám ngồi chung với công chúa kia chứ" Cô tìm cách tránh né lời mời của nó vì cô biết chỗ thức ăn trên bàn kia không đủ cho nó ăn nữa là thêm phần cô.


Nó nheo mày nhìn cô với ánh mắt lạnh buốt khiến cô không khỏi rùng mình một cái "Ta bảo ngồi thì cứ ngồi đi" Nó lạnh giọng .


Cô sợ hãi ngồi xuống bên cạnh nó cầm một cái màn thầu lên ăn, nó hài lòng cười lên một cái. Thế mới ngoan chứ ta biết thừa là người lo cho ta nên ta không thể để ngươi với cái bụng đói mà làm việc được. Rồi việc này sẽ kết thúc thôi rồi ta sẽ cho ngươi ăn những thức ăn ngon hơn.


Rồi lúc này cô lại nghĩ đến bọn đầu bếp : cho dù các người do ai sai khiến thì ta cũng không tha cho các người đâu , ta phải khiến các người quỳ xuống mà khóc van xin ta tha tội "Ăn xong ngươi dẫn ta xuống ngự thiện phòng" Nó vừa nói xong liền nở một nụ cười đầy gian xảo.


Ăn xong cô nghe lời nó dẫn nó đi tới ngự thiện phòng. Nó đi tới gần nhà bếp thì nghe các cô phụ phếp nói chuyện với nhau.


"Này hồi sáng chúng ta làm vậy không sợ là nhị công chúa trách tội sao" (Nữ 1)


"Sợ gì chứ thân phận của cô ta chẳng bằng người hầu, với lại chúng ta có trưởng công chúa chống lưng mà lo gì.(Nữ 2)


"Đúng lắm, hay trưa nay chúng ta không cho thức ăn luôn đi" (Nữ 3)


"Không, hay chúng ta bỏ một ích phân chuột vào cháo" (Nữ 2)

Nói xong tất cả ba cô ngồi cười hả hê. Nó đứng bên ngoài nghe hết tất cả mọi chuyện khóe môi của nó dương lên rồi hạ xuống, cô đứng bên cạnh nhìn thấy nó cười mà lạnh cả sống lưng, nhìn nụ cười hiểm ác đầy mị hoặch của nó cô không biết số phận của bọn họ rồi sẽ ra sao.


Nó từ ngoài cửa bước vào trên môi nở một nụ cười thánh thiện "Các tỷ à ta rất đói nha, nên các tỷ có thể làm cho ta mấy món ăn được không"


Các cô đều biết là nó đã nghe hết mọi chuyện nhưng nhìn thái độ của nó thế này bèn nghĩ chắc nó không dám đắc tội với các cô, với lại nó còn phải tới xin ăn kia cơ mà.


Các cô vẫn đứng đó dương một nụ cười khinh bỉ, rồi một nô tỳ cầm một tô cơm nguội mà đưa cho nó, nó liền làm bộ trượt tay nên nguyên tô cơm nguội hất vào người cô hầu."Cô cô dám" cô ta đưa tay lên định đánh nó thì bị ánh mắt lạnh như băng của nó nhìn trúng, cô ta liền sợ hãi mà thụt lùi vài bước.


"Tỷ, ta muốn ăn canh nhân xâm à"


"Không có, nếu có thì cũng chẳng đến lượt ngươi ăn, mau đi đi đừng đứng đây cản trở bọn ta làm việc "Cô ta xua tay đuổi nó ra." Nó liền nở một nụ cười nhẹ rồi cầm chặt tay của cô ta cầm chặt đến mức tay cô ta phải gãy mà kêu lên nhưng tiếng răm rắp. Cô ta đau đến mức la lên những tiếng thảm thiết, nước mắt cứ ứa ra không ngớt. Khi cô ta không còn chịu đựng được nữa thì nó mới thả tay cô ta ra.Cô ta vừa cầm tay mình vừa khóc la thảm thiết mà quỳ xuống xin nó tha tội, những người còn lại thấy cô ta như vậy liền cảm thấy sợ hãi nên thụt lùi mấy bước khắp người đều run lên .


"Nhìn cho rõ đi nếu còn có ai không nghe lời ta thì sẽ phải gánh chịu những hậu quả còn nặng nề hơn cô ta, biết chưa." Nó nhìn qua một lượt ai cũng cuồi đầu xuống đất biểu thị sự đồng ý rồi nó nở một nụ cười tự đắc" Nghe lời vậy thì tốt mau chuẩn bị thức ăn ngon cho ta." Nói xong nó bỏ đi với tâm trạng vui vẻ. Bọn người hầu cũng bắt đầu cảm thấy nó thật đáng sợ nên liền làm mấy món thiệt ngon để lấy lòng nó, còn cô hầu khi nảy bị nó đã thương đi đến mách lẻo với trưởng công chúa.
 
Last edited:

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#10
Chường 9: Sự rả thù của trưởng công chúa (2)
Cô tỳ nữ chạy vào trước cung điện xa hoa, tráng lệ của trưởng công chúa. Cô quỳ gối trước cung điện khóc lóc van xin lính canh cho gặp trưởng công chúa nhưng lính canh nhất quyết không cho vào, vì từ hôm bữa tới giờ không biết công chúa có chuyện gì mà hay bực tức nếu vì một nữ tỳ mà ảnh hưởng đến tâm trạng công chúa thì họ khó mà sống.


"Làm ơn cho tôi gặp công chúa đi, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với công chúa, làm ơn"


"Không được, mong cô đừng làm khó cho chúng tôi chúng tôi chưa muốn chết đâu"


"Có chuyện gì mà ồn ào vậy" Tiếng nói của trưởng công chúa từ trong điện phát ra.



Thôi chết phải làm sao đây, lần này chết chắc rồi hay là mình cứ đổ lỗi cho cô ta, dù sao cũng tự cô ta chuốc lấy" Không có chuyện gì thưa công chúa chỉ là có một nữ tỳ khóc lóc xin đòi gặp công chúa"


"Phiền phức thật đem cô ta đi "


May thật thoát nạn rồi "Vân"


"Công chúa nô tỳ có chuyện muốn bẩm báo" Cô hớt hải la lớn dù bây giờ cô chẳng còn một chút sức lực nào cả.


Trưởng công chúa xua tay ra hiệu cho bọn lính canh mang cô đi, thấy vậy cô nữ tỳ lo sợ đến trợn tròn cả mắt, mắt cô ta đỏ hoe nước mắt cứ chảy ra dàn dụa, những tiếng nức cứ nát lên từng hồi.


"Công chúa đó là chuyện của nhị công chúa" Cô cố la lớn hết mức có thể để cho trưởng công chúa nghe được.


Trưởng công chúa vừa nghe xong mắt liền đỏ hoe trong ánh mắt của cô đầy rẩy những tia tà ý. Cô liếc nhìn qua nữ nô tỳ kia một cái rồi thấy trên người cô đầy những vết thương chắc đã xảy ra chuyện gì rồi.


"Đưa cô ta lại đây cho ta"


Cô nữ tỳ mừng rỡ trên môi xuất hiện một ý cười và những giọt nước mắt cón sót lại trên khóe mi.


"Nói" Trưởng công chúa chẳng kịp để cô tự phân giải mà hối cô.


"Dạ bẩm công chúa mọi chuyện là như thế này , lúc sáng ... " Cô ta vừa kể vừa làm bộ rơi vài giọt nước mắt cho người ta thương tình.


Trưởng công chúa nghe xong liền đưa tay đập mạnh vào bàn , trưởng công chúa không ngờ rằng nó lại xất xược đến như vậy, hết chuyện làm rồi hay sao mà lại dám đánh người của cô và cũng một phần do sự tức giận mấy bữa nay lại bộc phát.


"Thật quá đáng cô ta nghĩ mình là ai mà dám lộng hành như vậy ... @ # $ % ^ ..." Rồi trưởng công chúa nhất thời không kiềm chế được cơn giận mà quên hết lễ nghĩa nên nhất thời phất ngôn ra những câu nói tục.


Đúng lúc đó thái tử Trương Ba Châu và em trai của trưởng công chúa thái tử Lưu Xuyên Minh đi ngang qua điện công chúa mà vô tình nghe được.


Lưu Xuyên Minh thấy chị mình nói những lời tục tiểu như vậy lại để cho Trương Bá Châu nghe được nên cảm thấy xấu hổ vô cùng "Hay là ta dẫn huynh đến nới khác ngắm cảnh nha "


Trương Bá Châu cũng hiểu được phần nào nên cũng không có ý kiến gì chỉ là muốn hắn dẫn mình đến một nơi "Nếu vậy hay là ngươi dẫn ta đi gặp nhị công chúa đi"


Lưu Xuyên Minh nghe vậy liền nhiêu mày, hắn vốn không thích nhị công chúa vì cô ta là một con ngốc không đáng để quan tâm và chuyện tối hôm qua chỉ là cô ta gặp may mà thôi. Hắn chưa bao giờ xem nhị công chúa là tỷ tỷ của mình cả hắn cho rằng nó không xứng đáng là chị của hắn.


Trương Bá Châu vừa đi vừa nghĩ trưởng công chúa tuy là công chúa của một nước nhưng ăn nói không khác gì thường dân cả vậy mà mẫu hậu lại bắt ta phải lấy trưởng công chúa làm vợ. Nếu lấy trưởng công chúa chẳng thà ta lấy ... chết tiệt ta đang nghĩ cái gì vậy chẳng lẽ ta đã yêu nàng không được ta không được phép rung động. Ta không thể nào rung động được sẽ ảnh hưởng tới đại cục.


------------------(trong điện của trưởng công chúa )-------------------------------


"Đi, ta muốn đi gặp cô ta , ta phải dạy cho cô ta một bài học , chứ cục tức này ta nuốt không trôi" Cô ta nói xong liền đi đến gặp nhị công chúa với ánh mắt tràn đầy lửa hận và sát khí tỏa ra ngút trời.


Do trưởng công chúa đi đường tắt nên cô ta đến điện của nhị công chúa rất nhanh còn nhanh hơn nhóm người của Trương Bá Châu dù họ đi trước.


Trưởng công chúa vừa đi đến nơi thì đã hô phong hoán vũ đòi gặp nhị công chúa.


Vân ý nghe tiếng của trưởng công chúa thì liền thấy lo cho nhị công chúa , cô bước ra từ cánh cửa nhỏ đi tới trước mặt trưởng công chúa.


"Công chúa nhị công chúa đang nghĩ ngơi xin công chúa đừng làm phiền"


Trưởng công chúa nghe Vân Ý nói vậy thì tức giận đưa tay lên cho ngay cái tát vào mặt cô.


Vân Ý ngã nhào xuống tay ôm mặt khóc thúc thích, trưởng công chúa thấy vậy liền khoái chí đưa chân lên đạp vào thân hình nhỏ bé của cô mà mắng "Nô tài to gan đến khi nào đến lượt người nói chuyện với bổn công chúa"


Nhị công chúa từ trong thư phòng bước ra trên tay cầm một quyển thư pháp. Vừa bước ra khỏi cửa phòng bao nhiêu cảnh ập vào trong mắt nó, nó thấy Vân Ý đang khóc mà người làm cô khóc không ai khác chính là trưởng công chúa.


Lưu Lam Ngọc nhìn thấy Vân Ý bị trưởng công chúa hành hạ không chịu được mà đi tới tát cho trưởng công chúa một cái.


Trưởng công chúa hai mắt đỏ hoe đưa tay lên chỗ bị tát "Cô ... cô dám"


"Cô nghĩ mình là ai mà dám đánh ta , ta nói cho cô biết ta là trưởng công chúa là trưởng công chúa đó" Cô quát lớn và nhấn mạnh hai chữ trưởng công chúa để cho nó biết cô ta có thân phận cao quý hơn nó.


"Thì sao" Lưu Lam Ngọc hai tay khoác trước ngực đứng hiên ngang không một chút sợ sệt.


"Thì sao à ... hư cô không biết với thân phận của ta có thể khiến cô sống dở chết dở ở nơi đây à, ở trong chốn hậu cung này chẳng ai có thể giúp được cô đâu"


"Nếu biết điều thì mau quỳ xuống xin công chúa của ta tha tội đi" Một cô tỳ nữ thân tín bên cạnh công chúa nói, cô ta không tỏ vẻ gì là sợ sệt mà trước đây cô ta còn ỷ vào trưởng công chúa mà hay hành hạ nó nữa. Bây giờ trưởng công chúa đang được thế nên cô ta nói chen vào nhằm hạ nhục nó.


Lưu Lam Ngọc đưa tay lên tát cho cô ta một cái rõ mạnh khiến cho mặt cô ta xưng hút lên "Ta đang nói chuyện với trưởng công chúa bao giờ mới đến lượt ngươi xía vào"


"Cô dám đánh người của ta ư" Trưởng công chúa định đưa tay lên tát cho Lưu Lam Ngọc một cái.


Đúng lúc đó Trương Bá Châu và Lưu Xuyên Minh đi tới hai người đã thấy trưởng công chúa đưa tay lên định tát nhị công chúa. Trương Bá Châu thấy vậy định đi tới giúp Lưu Lam Ngọc nhưng Hàn Phong Dực ở đằng sau hắn niếu vai hắn lại.


"Tại sao huynh lại ngăn ta" Trương Bá Châu nhiêu màu nhìn chàng.


"Huynh đừng giúp cô ấy, nếu huynh giúp cô ấy cô ấy sẽ nghĩ huynh xem thường cô ấy"


"Nhưng ... " Trương Bá Châu ra vẽ chằn chừ.


"Huynh yên tâm đi hãy tin tưởng vào cô ấy , cô ấy không như vẻ bề ngoài đâu"


Lúc trưởng công chúa đưa tay lên định tát nó thì bị nó cầm tay lại nó xiếc chặt tay trưởng công chúa rồi đá một cước vào bụng của cô ta.


Trưởng công chúa đau đớn la và ngã nhào xuống đất. Lưu Xuyên Minh lúc này không nhịn được nữa liền đi tới đở trưởng công chúa đứng lên.
 
Last edited: