[Tập thơ] THAO THỨC... - Nguyễn Thành Sáng




CÓ PHẢI CHĂNG

Dạo bước chậm đi qua khu vườn nhỏ
Chợt tiếng đàn ai đó khảy du dương
Như canh khuya rỉ rả giọt sương buồn
Nhỏ lặng lẽ bên đường đêm vắng lạnh!

Âm thanh nhẹ mà nhạc hồn vút tận
Để dạt dào mấy bận phải dừng chân
Nghe nỗi niềm xúc động nhịp bâng khuâng
Dòng rung cảm bao lần xoay chuyển bóng

Hỡi người ơi! Vì sao thao thức mộng?
Ôm cung sầu khuấy động quả tim ai
Cho không gian bao phủ sắc heo may
Ngàn lá rụng trải dài chân lữ khách

Lất phất thổi, mưa lòng rơi tí tách
Thay dòng châu cạn sạch tự bao giờ
Chuỗi thời gian tuyết trắng phủ mịt mờ
Bầu héo hắt thẫn thờ luôn trăng chạnh!

Nỗi cô đơn trở thành âm thanh quạnh
Tiếng nỉ non canh cánh điệp tơ lòng
Như vầng mây xam xám nổi bềnh bồng
Trên cõi lộng xuôi dòng về diệu vợi….

Biến không trăng, thiếu sao thành rười rượi
Tái tê hồn bóng tối của đêm nay
Cho cô đơn, khắc khoải giống như ai
Từng điệp khúc ngân hoài lời xao xuyến

Có phải chăng đây, kia là mộng viễn
Tự ngàn năm biển hẹn với non thề
Khiến đêm nay lữ khách chuyển chân về
Nghe tiếng vọng lê thê niềm mong đợi!...

Nguyễn Thành Sáng
 


YÊU…BỞI NHƯ TÔI

Em thao thức ôm cung sầu dang dở
Lặng từng đêm trăn trở bóng mây sương
Nhỏ tấc lòng trong hai cánh khung buồn
Mây xám bạc ngàn phương nơi ánh mắt!

Tim dào dạt mà hồn thì trầm mặc
Hỡi ơi nầy! héo hắt biết bao nhiêu
Ngày rúm co, ráng tắt nhạt thu chiều
Đêm giá lạnh, đìu hiu, nghe tiếng dế

Biết ở đâu bàn tay lau ngấn lệ?
Cho em thôi ướt đẫm dưới canh tàn
Biết nơi đâu sắc thắm một vầng trăng?
Cho em sáng muôn phần trong nẻo tối

Ôm đàn tranh, nỗi cô đơn rười rượi
Khảy điệp sầu thả rớt giữa dòng sông
Chầm chậm trôi xa khuất cõi mênh mông
Rồi tan loãng khoảng không mờ tĩnh mịch!

Ai có nghe! nức nở quả tim em?
Từng nhịp đập bên thềm khuya vắng lạnh
Ai giống em!, một chuỗi đời canh cánh
Chun rượu đào đã lạnh tự chiều hôm

Ai như em! Cứ là héo là hon
Phủ bóng tối lối mòn muôn xác lá
Dưới gót chân giẫm dài tan nát rã
Mảnh hồn xanh thuở đó ở trên cành…

Trời đêm nay cũng vắng ánh long lanh
Em lãng đãng, bốn nhành thơ lục bát
Tôi uống cạn, tận đáy lòng chất ngất
Một tiếng yêu! rất thật……Bởi như tôi!

Nguyễn Thành Sáng
 

RU HỒN MỘNG SĨ

Ôm bầu tâm sự lê thê
Ráng tàn thao thức đường về quạnh hiu
Chiều chiều rồi lại chiều chiều
Bao chiều lặng lẽ, sầu diều đứt dây!

Thả hồn lên cánh tung bay
Còn thân nằm đó, tháng ngày không tên
Hắt hiu, ảm đạm chông chênh
Ngắm vầng mây xám, mang mênh nỗi niềm

Đêm trăng ánh trải bên thềm
Mộng ngàn lai láng, phủ rèm nơi đây
Luyến lưu, vương vấn bao ngày
Dòng sông nước chảy, trăng đầy năm xưa

Cây cao xoè tán bốn mùa
Gió lung lay thổi, nắng mưa chẳng sờn
Xa nghe văng vẳng tiếng đờn
Gần dâng nhựa sống đẩy dần lên thân!

Vươn vai bật mạnh bao lần
Đơm hoa, kết nụ, treo cành thắm xinh
Quả hồng lủng lẳng gợi tình
Đẹp tranh không ảnh, đẹp mình, đẹp ai…

Giờ đây ánh nhạt, trôi phai
Qua rồi một thuở chuỗi ngày ươm mơ
Cây khô héo rũ lặng tờ
Âm thầm khuất bóng bên bờ vọng xa

Trải niềm thương nhớ trăng ngà
Lên thơ nhè nhẹ đậm đà ngắm soi
Canh khuya vắng lặng ầu ơi
Ru hồn mộng sĩ một thời….Dỡ dang!

Nguyễn Thành Sáng