[Tập thơ] THAO THỨC... - Nguyễn Thành Sáng

20/4/16
851
25
18

ĐAN LẠI THÀNH THƠ

Ôi! dòng héo hắt cánh thơ ai
Như sợi tơ vàng vướng bóng bay
Phảng phất, đong đưa vầng nguyệt tỏ
Lay hồn lữ khách, bước chân say!

Mảnh hồn xuân nữ nét đan thanh
Dưới mảnh vườn mơ, gió quyện cành
Một áng phương ngàn trôi lãng đãng
Phủ màn, khuấy động, ánh trời xanh…

Lặng lẽ bên thềm, giá lạnh sương
Đàn tranh em khảy điệp cung buồn
Âm vang réo rắt niềm rung cảm
Ảm đạm, bâng khuâng giữa quạnh trường…

Đêm nay thắm đượm ánh trăng ngời
Trải bước chân dài thả mộng bơi
Loáng thoáng đâu đây ngân vọng lại
Tiếng lòng non nỉ, nghẹn chơi vơi!

Sao giống như tôi một thuở nào
Thu canh, vò võ, nỗi niềm chao
Luyến lưu, khắc khoải bầu tâm sự
Lạnh lẽo, cô đơn rớt lệ trào

Nhớ cây đa cũ, bến sông xưa
Với bóng con đò chuỗi sớm trưa
Lắm lượt xuôi chèo trên sóng biếc
Hứng bao tầm tả nắng sương mưa…

Tất cả chỉ còn lại giấc mơ
Để thu, thao thức, ngắm trăng mờ
Bao tơ xuân mộng giờ đan lại
Một đóa hoa hồn trải áng thơ!

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18

NỖI LÒNG NGƯỜI ĐI

Gần một năm dừng chân bên vườn vắng
Độ thu mờ, trĩu nặng ánh sầu tơi
Ngày thâm trầm, đêm vọng mảnh trăng soi
Nỗi mênh mang, bồi hồi quay dĩ vãng!

Cùng với gió, cạn say chun bậu bạn
Hòa suối nguồn lai láng thả vào thơ
Đưa bàn tay hứng lấy giọt sương mơ
Để giữ mãi từng giờ không tan loãng

Bởi vẫn nhớ một thời nơi biển loạn
Cánh phong ngàn năm tháng duỗi trời mây
Dưới trăng vàng, êm ả bóng hồn bay
Bao vương vấn ngập đầy trên sóng nước

Nhớ dòng sông, những bến đò thuở trước
Đã bao lần vươn vượt cánh thuyền xa
Rồi dừng chân ngơi nghĩ, ngắm người ta
Trổi khúc nhạc ngân nga lời yêu dấu!

Nhớ chuỗi dài chiều tà, niềm đau đáu
Giữa cung buồn, manh áo bạc màu vai
Chẳng màng chi, cứ mãi hướng về ai
Để khắc khoải u hoài trong lặng lẽ...

Tất cả…là khung trời ngàn ánh loé
Mỗi đêm về nhè nhẹ chảy vào tim
Sáng ửng vầng tỉnh dậy một loài chim
Từ cõi chết bay tìm hồn năm cũ

Rời vườn vắng ra đi, nào héo rủ
Bởi ngàn phương ấp ủ mộng lòng ta
Gửi lại đây vầng sáng, ảnh ngọc ngà
Nơi viễn xứ, tình xa luôn mãi nhớ!

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18


Nỗi Buồn Trong Tôi

Thắm thoát mười năm xa cách nhau
Giờ đây gặp lại…thấy làm sao!
Lạnh lùng, không nói, quay nơi khác
Một khối không gian nhạt nhẽo màu!

Em của thuở nào nay khác xa
Sắc hồng rực rỡ phủ lên hoa
Hoá thành nâu sẩm, khoanh từng dấu
Cánh khép khô khan dưới ráng tà

Có phải em hờn, em oán tôi
Hay là nắng tắt, xám vành môi
Để niềm vương vấn không còn nữa
Nhẹ nhõm, an nhiên suốt cuộc đời

Em nghĩ tôi đây là sóng ngầm
Cũng là bão tố xé vầng trăng
Khiến cho héo úa hồn thương nhớ
Rụng vỡ, loang tan dưới ánh tàn…

Chẳng hiểu tim nầy mãi luyến lưu
Dòng sông nước chảy, bến cô liêu
Con đò mấy lượt trông chờ khách
Vắng vẻ, đìu hiu dưới bóng chiều!

Quê nghèo cảnh sống chỉ đơn sơ
Nhưng ở nơi nầy tôi trải thơ
Trong đó tình nồng luôn thắm đượm
Ngân nga năm tháng thả hồn mơ

Tôi yêu em lắm, yêu nhiều lắm
Bởi trắng đôi tay, chẳng thể lời
Đành nén tiếng lòng, qua xứ lạ
Mong ngày trở lại dựng cung ngôi

Tôi sẽ sang nhà hỏi cưới em
Cho tròn ước nguyện kết uyên ương
Nào hay một sớm vầng trăng mộng
Gió dậy cuồng phong rụng xuống đường

Em đã có chồng bỏ lại đây
Hiểu lầm, tức tưởi, hận tình tôi
Nên giờ gặp lại, hồn băng giá
Cửa đóng, cài then, tối mịt trời!...


25/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18

LƯU LUYẾN (3)

Ta bước chậm, dấu hằn trên lá cỏ
Nghe nỗi niềm vò võ nhớ mây sương
Mới hôm nào bậu bạn cánh ngàn phương
Nay khuất bóng bên đường phôi nhạt ảnh!

Còn đâu nữa tháng ngày bên suối lạnh
Cùng ngắm trăng phản chiếu giữa khung tầng
Nghe nước đàn, rả rích tiếng bâng khuâng
Hồn lững thững, bay dần lên cõi lộng

Để làm gió, xoè ra giương cánh rộng
Giũ bập bùng, khuấy động góc trời xanh
Cho sương pha lay động giọt trên cành
Rỉ rả nhỏ bao lần trong đêm vắng

Đường thênh thang như chưa hề trĩu nặng
Tảng băng dầy ướp lạnh mảnh hồn son
Dẫu bây giờ ráng tắt trải hoàng hôn
Chuỗi ngày tháng chập chờn trôi lặng lẽ!

Ta có nhau phôi phai niềm quạnh quẽ
Cánh thu sầu nhè nhẹ thả trôi bay
Hồn ngất ngây đan níu, nắm bàn tay
Lay dào dạt từng ngày trên sóng nước…

Thế mà nay bến xa giăng nẻo trước
Ai mỏi rồi! Rã bước dấu chân mơ
Để lòng tôi thao thức dưới trăng mờ
Ôm héo hắt, thẫn thờ, vương vấn thuở

Khúc du dương, êm đềm đâu còn nữa
Sớm lạnh tàn, khép lại tiếng ngân nga
Lặng ngồi đây trăn trở bản tình ca
Mà lưu luyến sao như dòng sông chảy

Cứ lững lờ, gờn gợn cuốn vòng xoay!....

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18

CẢM XÚC CUNG ĐÀN

Nỗi lòng trải bút, cánh thơ ai
Như lá thu vàng gió thổi bay
Phủ lối rêu phong, tàn héo rũ
Mà hồn xanh mướt vẫn còn đây!

Đôi mươi thắm đượm, gởi trao niềm
Lặng lẽ con đò đợi bến duyên
Chiếc bóng, cầu sương, chờ tiếng hẹn
Nào hay gió lượn cánh bay nghiêng

Để mấy thu qua, nỗi nghẹn ngào
Chiều tà, lặng vắng, mảnh hồn dao
Luyến lưu, nhung nhớ thời tao ngộ
Khắc khoải, tim đau, ánh lệ trào

Kỷ niệm năm xưa mãi hiện về
Dòng sông, bến nước ảnh trăng thề
Vấn vương một thuở niềm lai láng
Chỉ mối tơ lòng tặng bóng đi!

Ngày tháng âm thầm dõi mắt trông
Thuyền thương vượt lướt tít dòng sông
Xa xôi diệu vợi màn sương phủ
Cho bóng trăng đơn héo hắt lòng

Từng cánh thư xa thắm thiết tình
Âm vang đồng vọng trải niềm tin
Bao thương, bao nhớ, phơi trên trắng
Đậm khắc tim sâu một bóng hình

Rồi chợt ngày kia gió thổi ngang
Từng vầng mây xám phủ vành trăng
Đêm thanh diệu mát bầu thanh đãng
Bỗng chốc âm u trải thượng tầng

Cánh nhạn giờ đây lạc nẻo về
Mỏi mòn trông ngóng, dạ sầu bi
Năm canh thao thức nghe sương lạnh
Từng giọt trôi rơi nhỏ lệ vì…

Mới hay ngọn gió đã qua sông
Khúc nhạc tình tan, nát cõi lòng
Thôi nhé từ nay xin trả lại
Cây đa, bến hẹn, ảnh thuyền rong

Chiếc bóng thời gian cứ lặng lờ
Qua rồi một thuở lịm hồn mơ
Chiều tà loang tím, hoàng hôn đổ
Dĩ ảnh xa xưa mãi dật dờ…

Tôi bước chân đi, đến nẻo về
Nghe đàn ai khảy nhịp lê thê
Ôi sao! Da diết niềm tâm sự
Điệp khúc bi ai quá não nề

Vậy mà chẳng chút lời than oán
Nước chảy sông xưa vẫn ngập tràn
Dẫu bóng thuyền đi không trở lại
Bờ sông mãi quyện mảnh hồn trăng

Xúc cảm, ngậm ngùi một ánh rơi
Hoa xuân vườn mộng, dưới mây trôi
Vô tình duỗi cánh, gieo vương vấn
Loại bướm vô tình... lại chính tôi !

Cho nay ray rứt mãi một thời!

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18

Nỗi Niềm Khép Kín

Ôi tha thiết! Thơ em đầy tha thiết
Khiến lòng tôi thêm da diết niềm mơ
Mảnh trăng vàng nửa chiếc cõi chơ vơ
Đang rung lắc từng giờ theo gió thoảng!...

Em hỡi em! Tình em tràn ngợp choáng
Hương đậm đà lai láng toả ngàn say
Dẫu khung trời chầm chậm chút hàng mây
Thả ít xám kéo dài nơi vô tận

Tôi vẫn cảm nhịp đàn qua mấy bận
Rồi mênh mang vương vấn chuỗi gần xa
Kia sắc màu thắm đượm cánh hồn hoa
Đây êm ả dịu xoa dòng suối mát

Tình của em tuyệt vời men chất ngất
Phủ lớp dầy dính chặt quả hồng son
Mơ ước nhiều, sợ ánh khuất đầu non
Khao khát vọng lại sợ tròn không đủ…

Người khách lạ mang phận đời lữ thứ
Nghe tim mình trăn trở bởi du dương
Bóng chiều tà hoa lá đọng sầu sương
Hướng diệu vợi bên đường lay xao xuyến

Từ độ hè gặp em “bay” trên biển
Chữ “Ngày Xưa” lưu luyến tự bao giờ
Thấy yêu nhiều, nhiều lắm những vần thơ
Để lắm lúc thẫn thờ trong khoảnh khắc…

Cũng như em, tim tôi từng vỡ nát
Nên ngại chiều trầm mặc lối rêu phong
Sợ mây mù giăng phủ ám vầng đông…
Đành khép kín cõi lòng…riêng thổn thức!


24/1/2017
Nguyễn Thành Sáng

 
20/4/16
851
25
18

PHẢI CHĂNG CÁNH MỎI

Từ trong, khe khẻ tiếng con tim
Nầy hỡi! Người ơi có nẻo tìm?
Để khỏi trọn đời ôm khóc hận
Mảnh vườn lặng vắng nhốt loài chim!

Để tháng năm trôi uổng phí đời
Cơm ngày hai bửa vậy mà thôi
Đến khi sông cạn, bầu khô rượu
Một mảnh thuyền nan mục bể rồi

Để cho mộng ước thuở xuân xanh
Chim hót líu lo, lượn nhánh cành
Chốc chốc tung mình giương cánh giũ
Mồi ngon một thoáng vụt qua nhanh!

Để cho lững thững dưới đêm vàng
Hớp gió bay về phả ánh trăng
Thổi giấc mơ hồng lên khoảng rộng
Lấy từ lồng lộng nỗi bâng khuâng…

Tất cả trở thành mộng ảo mơ
Vầng trăng lộng sáng biến trăng trơ
Lót nhung trải gấm lên dòng nước
Trước phút chìm sâu, chỉ dật dờ…

Tim ơi! Đã biết bao lần héo
Và lắm chiều tà nỗi hắt hiu
Nhưng mãi trong ngươi luôn nhịp đập
Còn ta nay lại thấy đăm chiêu!

Có phải hoàng hôn nhạt ánh trời
Mây ngàn khuất bóng nẻo xa xôi
Đâu đây tiếng dế sầu non nỉ
Vạn dặm chim bay mỏi cánh rồi!?


Nguyễn Thành Sáng

 
20/4/16
851
25
18



Cảm Xúc Đầu Xuân

Mùng một ta ngồi nghe trái tim
Nhịp dài gợi nhớ chuỗi truân chuyên
Đường xa ghềnh gập, hằng quên mỏi
Lẳng lặng mà đi, vượt nỗi niềm!

Trầm mặc, thu hình uống bóng trăng
Đêm đêm thao thức dõi mây ngàn
Mượn ru của gió xoa buồn hận
Khuây khoả niềm đau vọng ánh tàn

Vương vấn muôn phần bởi nhớ nhung
Hồn thiêng yêu dấu dãy dòng sông
Sớm chiều xuôi ngược lăn tăn chảy
Thắm thiết nguồn thương ấm cõi lòng

Lối xưa tràn ngập nét đan thanh
Hoa nở hương say, trái trĩu cành
Vườn mộng vẫn nhiều đan gối mộng
Trọn đời lưu dấu thuở ngày xanh!...

Tất cả không còn trước đổi thay
Bên lề cuộc sống tự phôi phai
Lần mò tìm kiếm sao ra lửa
Đốt sưởi vơi đi lạnh tháng ngày

Hăm mấy năm dài, cực biết bao
Đêm không yên giấc dưới mưa gào
Nỗi lo trăm mối hằng quay quấn
Lắm lúc ngàn cân ép lệ trào

Ta sớm không còn nghĩ đến ta
Trọn tay ôm kín một căn nhà
Khăn khô cố vắt hoài ra nước
Tơi tả mặc tình, ta kéo ta…

Xuân nầy cây trái đã đơm bông
Mảnh đất cằn khô ửng vạn hồng
Năm tháng bập bềnh trên sóng nước
Giờ đây êm ả ngắm vầng đông!...

29/1/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18


CẢM XÚC CUNG SẦU

Tôi đọc thơ em cảm thấy buồn
Ảnh hình em cúi vẻ sầu tuôn
Tuổi xuân nửa độ còn hương thắm
Mà cớ vì sao nét đoạn trường!

Cho dòng sông nhẹ lững lờ trôi
Kéo đám phù sinh tận chốn ngàn
Cứ mãi xa đi rồi trở lại
Như niềm dờ dật vướng bâng khuâng

Để luyến, để lưu, để nghẹn ngào
Một thời lộng ánh trải canh thâu
Thoảng trong khoảnh khắc rồi mây chuyển
Phả lấp vầng trăng khuất nẻo sầu

Mùa đông tuyết trắng phủ hoa dung
Buốt tái ngàn hương dưới mịt mùng
Gíá lạnh bao trùm lên nức nở
Âm thầm ôm ấp nỗi mông lung…

Tôi cũng giống em một thuở nào
Từng đêm thao thức lặng chìm sâu
Trải hồn lững thững treo mây bạc
Tận chốn xa xăm thả mộng đầu

Cho thôi bận bịu với u hoài
Vì “ở trong nầy” đã vắng ai
Dĩ ảnh, dư hương giờ ảo giả
Còn kia cánh thật đã xa bay

Thì tội làm chi mãi vấn vương
Đêm sâu viễn mộng bóng trăng sương…
Hãy nghe thoang thoảng từ trong gió
Nhè nhẹ, du dương lướt dặm trường!

Nguyễn Thành Sáng
 


HÃY ĐỔI CUNG ĐÀN

Em ngồi tư lự thả hồn thơ
Chầm chậm hương loang quyện khói mờ
Da diết thâm tình đan gối mộng
Dưới chiều ảm đạm, gió lay tơ!

Đong đưa, lãng đãng ánh mơ màng
Bền bỉ, âm thầm vướng vít mang
Dẫu giật từng cơn theo cánh lộng
Nào đâu dứt đứt mảnh long lanh

Nhưng mãi phơi thân trước ngọn ngàn
Sợi vàng rung lắc chuỗi thời gian
Ai xuôi một kiếp đời giăng mắc
Để phải giờ đây hứng phũ phàng

Khiến em quạnh quẽ với thu sầu
Tuyết giá phủ dầy bóng nguyệt thâu
Vắng lặng canh sương niềm mộng mị
Thức thao, lờ lững chảy về đâu?

Rồi một ngày kia nắng ửng hồng
Thuyền em khua mái tận bờ sông
Ơi! người lữ khách từ đâu ghé
Bước xuống khoang đơn, ấm cõi lòng…

Khách đi, khách hẹn, khách lưu tình
Em đợi, em buồn, em lặng thinh
Cất tiếng ầu ơ rồi thổn thức
Biết ai giữ hẹn dưới trăng xinh?...

Cung đàn héo hắt khảy chiều nay
Vơi bớt u hoài nỗi nhớ ai
Khoảnh khắc nầy thôi người mộng hỡi!
Thay đi, đổi lại khúc heo may

Chỉ tái tê làm buốt lạnh thôi
Dòng sông nước chảy, cánh bèo trôi
Ngỡ xa diệu vợi trời tăm cá
Một sáng hừng đông trở lại rồi!

Nguyễn Thành Sáng