[Tập thơ] THAO THỨC... - Nguyễn Thành Sáng

20/4/16
851
25
18


NẾU ĐỪNG CÓ

Nếu đừng có một ngày nắng mát
Chuyến xe đò nhường Bác chỗ ngồi
Hữu duyên tao ngộ mến người
Lữ hành xa lạ để rồi kết thân!

Nếu đừng có bao lần cánh nhạn
Phương trời xa bậu bạn cùng tôi
Từ trong hồn giấy đầy vơi
Tâm tình ai đó rạng ngời ánh trăng

Nếu đừng có một lần tan tác
Trở về quê trầm mặc sớm trưa
Đêm buồn nghe tiếng động khua
Cửa tim hé mở, lay mùa nắng sương

Nếu đừng có trên đường lá đổ
Một chiều thu theo gió bay về
Tiếng đàn da diết ủ ê
Khiến cho ánh lặng lê thê nỗi niềm!

Nếu đừng có bên thềm thuở ấy
Nét đan thanh tỏa ái sang tôi
Bàn tay cùng với bờ môi
Nắm cầm, mím chặt bao lời vấn vương

Nếu đừng có ngàn phương diệu vợi
Dòng sông xa, thuyền tới bao lâu
Mộng tình vạn dặm vó câu
Đò ngang hai bến, lao đao sóng cồn

Nếu đừng có hoàng hôn thao thức
Vọng thời gian, trăn trở lan man…
Thì nay đâu phải ngỡ ngàng
Hồn thương xưa cũ võ vàng từ đây!

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18


CÁNH HỒN THI

Cũng như ai, cơm ăn, áo mặc
Một kiếp đời, khoảnh khắc về đi
Yêu đương, xúc cảm, sầu bi
Đắng cay, vinh nhục, bốn bề phủ vây!

Nhưng đây khác, mê say mơ mộng
Dưới đêm mờ, trải bóng suy tư
Lắm khi thao thức ngẩn ngơ
Lắm khi nhịp đập từng giờ ngân nga

Rồi lãng đãng sông xa, biển nước
Lượn cung tầng lả lướt cùng mây
Đưa tay níu cánh gió bay
Đến nơi diệu vợi, ngất ngây tâm hồn

Chiều tắt nắng, hoàng hôn phủ lối
Người ta thì tránh tối mà đi
Còn đây một kẻ hồn thi
Đôi chân nhẹ bước xá gì ánh rơi!

Lặng lẽ móc sầu tơi ra ngắm
Cho nỗi niềm chìm đắm trùng khơi
Mặc tình héo úa, chơi vơi
Mảnh hồn tan tác, tả tơi gom về

Để đêm đen trăng thề soi ánh
Dưới trần gian sắc ảnh của người
Một bầu tâm sự đầy vơi
Tái tê, vụn vỡ, trao lời vấn vương

Ôm giá lạnh bên đường tuyết phủ
Cuốn sâu vào ấp ủ nỗi lòng
Xòe đôi cánh mỏng bềnh bồng
Bay trong vắng lặng tìm dòng sông thương!

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18



NƯỚC CHẢY ĐẤT VỠ


Chẳng màng bận cơm ăn cùng áo mặc
Chẳng lo gì tiền bạc chuỗi ngày mai
Đây bằng hữu, men say hương phảng phất
Kia mâm đầy chất ngất cõi tung bay!

Bước ngựa xe, thong dung niềm thế sự
Há bận lòng lữ thứ, cuộc bôn ba
Tay vào túi vung ra nào do dự
Một sớm chiều nắng rủ, hạt mưa sa

Vườn mấy mảnh tô dầy thêm sắc mới
Sớm trưa chiều phất phới cánh trời mây
Đêm dìu dặt, hồn lay theo ngọn thổi
Thả phiêu bồng trôi nổi lá cành cây

Đời là thơ, giao lưu là ý nhạc
Thời gian là bàng bạc ánh đèn hoa
Không gian là thuyền xa về bát ngát
Quả tim là để cất nhịp ngân nga..!

Bạn của tôi, một thời như ánh tỏ
Khoảng đời dài như gió vút vươn cao
Vầng ửng hồng năm nào treo trước ngỏ
Nay nhạt tàn, vò võ khuất đồi sau

Tay trơ trắng, cạn bầu, thôi rượu khách
Mảnh trăng tàn bên vách lá hoang vu
Dưới canh khuya, sương thu rơi tí tách
Con dế mèn lách cách cánh sầu ưu

Ôi thời gian! Dòng sông lờ lững chảy
Vẫn âm thầm cứ mãi nước trôi đi
Đất ven bờ nghĩ gì? hay chẳng thấy?
Vỡ loang tan ngày ấy chẳng còn chi!



Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18


Nói Với Ngày Xưa

Trời hanh nắng, trong lòng như cũng nắng
Bước chân dài lẳng lặng đến vườn ai
Nghe đâu đây đàn lay, âm thanh nặng
Giống sương buồn nhỏ hận cánh trời mây!

Sao vội đến, rồi đi không ngoảnh lại?
Sao lững lờ đây đó thổi đong đưa?
Sao trải rộng, gieo muôn ngàn tê tái?
Rồi vô tình cuốn lại một chiều mưa!

Để cuồng giọt dập vùi thân cánh mỏng
Để tả tơi ảnh bóng đóa hồng mơ
Còn đâu nữa phất phơ hương tỏa rộng
Cung nguyệt vàng lồng lộng ánh hồn thơ

Là một thuở đau sầu nơi vườn thắm?
Là bến đò say đắm điệp hừng đông?
Chợt vội vàng trải lòng đưa vạn dặm
Rồi thẫn thờ đăm đắm ngóng mênh mông!

Khách ra đi không bao giờ trở lại
Tội con đò trông vọng bóng ngàn phương
Nhìn trăng treo bên đường như ngây dại
Ôm nỗi niềm cuốn lại, giọt sương buông

Có phải thế? Để giờ ngày xưa trải
Tấc lòng thu dạo ấy ở trang thơ
Ngày xưa ấy ầu ơ thời ngây dại
Nghẹn xót xa, quằn quại nỗi niềm mơ!

Để ngắn tóc, trả dài cho ngọn gió
Để ảo mờ đây đó cánh thi nhân
Để canh đêm gũi gần cây lá cỏ
Chẳng màng chi ánh tỏ một vầng thanh…

Hỡi em ơi! Đường xa nhiều đoạn khúc
Thuyền điệp trùng chen chúc chợ ven sông
Mặt nước nổi, phơi dòng khi trong đục
Nhưng mát mềm chẳng chút biến thành không

Bờ kia đừng phủ giá đông
Bởi thơ là ánh trăng lòng mà thôi
Thi nhân! một chiếc thuyền trôi
Thi nhân! bao chiếc thuyền đời tìm phương!

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18


LÀ SAO HỠI

Hững hờ ảo ảnh Thi Nhân
Bởi ngày xưa cũ ánh vàng lạc mây
Sao giờ thả cánh hồn bay
Kết thơ tri kỷ mơ say nỗi niềm?

Đây viễn mộng, con thuyền diệu vợi?
Hay long lanh phất phới đùa sương?
Để cho đêm lạnh thêm buồn
Tơ giăng nhện vướng trên đường dấu chân!

Ơi người hỡi! Một lần lá đổ
Bóng chiều thu nhấp nhố quyện hồn
Làm sao rực sáng hoàng hôn
Chỉ vầng mờ nhạt khuất mòn mà thôi

Nay trải bút, dòng trôi vương vấn
Hồn Thi Nhân mấy bận đong đưa
Phải chăng ánh tỏ canh khuya
Hay đàn ngân tiếng, đường về xa xăm

Mong là gió, không tầng vi vút?
Chẳng lam chiều một phút loang tan
Để mây lơ lửng phương ngàn
Thẫn thờ, lưu luyến, võ vàng, bâng khuâng!

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18

DƯỚI BÓNG THỜI GIAN

“Anh đừng cố đứng chờ em nữa nhé
Em chẳng còn trẻ nữa để đợi anh”…
Ôi gió thu! Lay cành cây nhè nhẹ
Đọng giọt sầu lấp loé ánh long lanh!

Em nức nở một chiều qua giấy mỏng
Chuỗi lặn tàn rủ bóng xế hoàng hôn
Mà hồn như mãi còn vương vấn mộng
Chưa đủ đầy ủ ấm thuở trăng non

Để tảng băng đóng dầy nơi Bắc Cực
Vụn vỡ tan khi lúc nắng về đây
Hồn thu héo, sầu ai nơi đáy vực
Sẽ trở mình lảy khúc nếu mây bay…

Tiếng lòng em thao thức tợ như tôi
Giọt sương nhỏ, trôi rơi vào cát trắng
Đã hút sâu, bao lần từ bóng tối
Thế mà sao lá hỡi! Vẫn bâng khuâng!

Cánh hoa xuân năm xưa đâu còn nữa
Những đêm vàng đứng giữa ngắm trăng thanh
Nhìn vòm rộng long lanh vầng ánh tỏ
Niềm mênh mang gởi gió vút trời xanh

Con thuyền xuôi mái chèo trên sóng nước
Tắm phất phơ, vờn lướt, xác thân say
Dòng sông dẫn tháng ngày về mộng ước
Chốn phương ngàn vươn vượt cõi tầng mây…

Tất cả đã qua rồi, không trở lại
Có giống em khắc khoải buổi chiều nay?
Nỗi buốt giá phủ dầy băng lạnh tái
Mà hồn sao cứ mãi thẫn thờ bay!

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18

CẢM CẢNH CHẠNH LÒNG

Sáng nay dịu mát, trời thanh đãng
Lững thững đôi chân thả một vòng
Hai cánh cửa hồn dang mở ngắm
Từng tia sắc ảnh loáng vào trong!

Long lanh nhè nhẹ chảy vào tim
Ửng sáng vầng dương loé nỗi niềm
Dào dạt tâm tình, gờn gợn sóng
Vói tay chấp lại cánh loài chim

Ta bay theo gió, gió theo mây
Chầm chậm, lững lờ cõi đó đây
Lãng đãng xa xa làn khói nhạt
Hừng đông nghi ngút bếp nhà ai

Lởn vởn, đong đưa vẻ đượm buồn
Mảnh hồn lãng tử mộng ngàn phương
Nấu nung, trải ước về xa vợi
Khoảnh khắc nào hay, rã đoạn trường!

Lại chợt bên kia khảy tiếng đàn
Âm thanh sầu nặng tợ chuông ngân
Dẫn về xa thẳm nơi quên lãng
Thoát kiếp thương đau một cõi trần

Rồi thấy vườn ai hở hở rào
Tường Vi một bụi sắc hồng chao
Đìu hiu, quạnh quẽ màu hoa tái
Khuất nẻo, thu sương, ánh lệ trào…

Rời đi lặng lẽ, dạ bồi hồi
Thương khói lam tàn, chỉ thoáng thôi
Cảm nhịp cung sầu lay dĩ vãng
Buồn cho đoá thắm nẻo chơi vơi!

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18

TẤT CẢ ĐỂ THÀNH THƠ

Tôi cũng muốn quên, muốn thật quên
Tháng ngày xưa cũ, ngắm trăng lên
Và con thuyền nhỏ chèo trên sóng
Nhịp mái êm khua, đẩy bập bềnh!

Muốn gởi mây xa về nẻo xa
Bao lời thân ái của ngày qua
Ngân nga, lảy nhịp vào trang trắng
Trả lại người ta để hết mà…

Muốn kể từ nay liệm nỗi niềm
Một thời vương vấn níu đau tim
Để ngày thơ thẩn, đêm sương đọng
Từng giọt đong đưa, nhỏ lệ chìm

Muốn thôi nhung nhớ, với thôi sầu
Vì bởi trăng tàn, nhạt ánh thâu
Thao thức, trở trăn hồn dĩ ảnh
Làm sao kéo lại sắc vàng đâu..!

Muốn thả trôi đi, chẳng nghĩ gì
Mà sao cứ mãi bóng hồn phi
Từ nơi tan loãng bay vòng lại
Đưa cánh tay mơ lởn vởn ghì…

Em ở ngoài kia khảy tiếng đàn
Âm vang thoang thoảng trải cung tầng
Theo mây chầm chậm về nơi lạ
Vọng nhịp du dương, toả thắm ngàn

Như dòng suối biếc nhẹ nhàng reo
Lữ khách lạc rừng dạ hắt hiu
Thấm giọng ngọt ngào phôi quạnh quẽ
Lâng lâng nguồn cảm, phả đăm chiêu…

Cuốn lại, thu về vạn mối tơ
Thâu canh vò võ, chuỗi mong chờ
Giờ đây hãy cố gom thành mối
Lặng lẽ âm thầm dệt cánh thơ
Tri âm thi họa tự bao giờ!...

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18

HỠI EM THƠ!

Em ở nơi nào buổi sáng nay
Để anh tìm mãi, mỏi hồn bay
Nhớ nhung héo hắt bầu tâm sự
Mà ánh đâu rồi chẳng thấy đây!

Chân bước lần xa, dõi mắt nhìn
Băng đồng xanh ngát, tắm lung linh
Rồi qua suối nhỏ bên rừng vắng
Ngược đến sông thương thuở chúng mình…

Cảnh vật im lìm chẳng có ai
Bốn bề vắng lặng, phủ mờ mây
Cho tim thao thức, vương tình mộng
Nhè nhẹ, rung rung, gõ đoạn đoài

Anh buồn, anh thả bước chân đi
Kiếm kiếm, tìm tìm , chẳng thấy chi
Em đã héo tàn rơi rụng cuống
Hay hờn anh khảy khúc tình si?

Nên đã âm thầm khuất nẻo xa
Trả niềm thân ái chuỗi ngày qua
Thu mơ bậu bạn hồn sương gió
Tha thiết, mênh mang toả ánh ngà

Em có hiểu lòng tôi quá yêu
Bờ sông, bến nước những thu chiều
Đôi ta tao ngộ, niềm lai láng
Thổn thức cùng nhau thả mộng diều

Lất phất tung bay giữa lộng ngàn
Ảnh hồn hai đứa ngắm trăng vàng
Và bao kỷ niệm… yêu nhiều lắm…
Em hỡi! Thơ à! Nỡ đoạn chăng!

Nguyễn Thành Sáng
 
20/4/16
851
25
18


MAU HẾT BỆNH MÌNH NHÉ!

Em bệnh ho nhiều buổi sáng nay
Từng cơn ù ục dội vào tai
Bao nhiêu co rúm người yêu dấu
Là bấy lòng tôi nỗi đoạn đoài!

Mình biết anh yêu nhiều lắm không?
Từ hồi hai đứa dưới trời đông
Đó đây thao thức niềm tâm sự
Như cánh bèo trôi lểnh đểnh dòng

Chuỗi sống thu sầu cuộn giá băng
Từ trong sâu thẳm ngóng vầng trăng
Nhưng trăng đâu hỡi! sao chờ mãi!
Để lạnh sương khuya nhỏ giọt tàn

Cứ thế âm thầm nghẹn đắng cay
Bốn mùa quạnh quẽ, sắc heo may
Năm canh trăn trở bầu hiu hắt
Lá đổ, vàng rơi rớt rụng hoài!

Có lúc thả hồn trôi thật xa
Mở toang hai cửa kiếm “người ta”
Mà “người ta” đó nào đâu biết
Nhưng vẫn mênh mang dõi ánh ngà

Chợt một chiều thu gió nhẹ nhàng
Êm êm ru nhẹ, thả mơ màng
Đưa tôi vào mộng, về ai đó
Gặp gỡ ngàn năm thiếp đợi chàng!

Trăng thơ, ý cảm quyện chung hồn
Lai láng xuân tràn trải nắng hôn
Thấp sáng đêm đông, mùa giá lạnh
Từ nay trả lại nỗi cô đơn…

Anh khảy tiếng đàn, em có hay?
Dòng sông, bến nước buổi chiều nay
Thuyền ta neo đậu, chờ em đó
Khoẻ mạnh đi mình, để tiếp say!

Nguyễn Thành Sáng