• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Tập thơ] THAO THỨC... - Nguyễn Thành Sáng


Để Lặng Lẽ Từ Từ
Trả Lại Em!

Đã mất nhau rồi, mất thật rồi!
Dòng sông hai ngả rẽ chia đôi
Bao nhiêu yêu dấu, bao nhiêu mộng
Chỉ một mà thôi, đốt hoặc vùi!

Chớ giữ làm gì để vấn vương
Cho khuya canh cánh ngắm hàn sương
Nhìn xem kết tụ, dần rơi rụng
Gợi giống tình tan khiến mãi buồn

Em về bên ấy cứ vui đi
Vì có hoài đâu sắc ảnh thề
Tạo hóa an bày luân chuyển mãi
Bèo mây tan hợp, lẽ phân ly!

Rồi đây ngày tháng em làm vợ
Sớm tối xoay tròn nghĩa sống chung
Ấm lạnh, vui buồn hay sướng khổ…
Còn đâu khoảng trống chạnh mông lung

Lối cũ đường xưa thời dĩ vãng
Rong rêu, cát bụi phủ lên dần
Bước chân điểm dấu phần duyên bạc
Sẽ tự âm thầm khỏa lắp tan…

Tôi muốn kêu trời! Một tiếng thôi!
Sao cho mật ngọt đọng bờ môi
Thoát bay, thoát sạch không còn nữa
Để khỏi dư hương quyện bóng người

Cho kể từ nay giữa trái tim
Cô đơn héo hắt được im lìm
Ấp ôm, phủ kín cung đàn cũ
Lặng lẽ từ từ trả lại em!...

27/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Giữ Lại Đi Anh Để Có Mà…


Sao anh lại muốn trả cho em
Mật ngọt yêu đương của thuở nào
Suốt cả khoảng dài ta cạn chén
Đậm đà, ngây ngất dưới trăng sao!


Sao anh lại muốn đốt vùi đi
Lóng lánh trong veo dãy ánh thề
Từng tỏa khung trời gieo ý mộng
Lâng lâng, dào dạt phả bờ mi


Và sao anh lại muốn phôi phai
Giũ sạch con tim chuỗi tháng ngày
Ôm ấp, nâng niu ngàn nhịp đập
Êm đềm, rung cảm nhớ về ai


Nào của riêng em mà phải trả
Nào em đòi lấy lại đâu anh
Duyên tình tan vỡ đành cam chịu
Tất cả còn kia hãy cất dành!


Cho mảnh trăng xưa khỏi tủi hờn
Ẩn mình thu bóng khuất đầu non
Cho cơn gió thoảng đừng ngưng thổi
Rải rác lá vàng cản bước chân


Giờ đây em đã có chồng rồi
Hai nẻo cuộc đời đứa mỗi nơi
Khúc nhạc du dương thời dĩ vãng
Trở thành loãng tiếng lạc chơi vơi


Thôi thì kỷ niệm của năm xưa
Giữ lại đi anh để có mà
Những tối đêm đen, chiều nắng xế…
Cánh hồn bậu bạn ở trong ta!


28/11/2017
Nguyễn Thành Sáng


 

BÊN LỀ HẠNH PHÚC

Gió lâng lâng níu kẻ lầm than
Dưới dạ cầu cao, thắt thẻo dần
Tuế nguyệt, phong sương, bầu bụi bậm
Bên lề hạnh phúc của trần gian!

Chẳng hiểu vì sao có cảnh nầy
Thân tàn, vỏ tạ, ngóng nhìn ai
Bằng hai khuôn cửa màu vô cảm
Sắc nhạt, không hồn, chẳng chút say

Trên kia óng ánh lượn muôn màu
Nhộn nhịp, dập dìu, chuỗi sóng dao
Lui tới rộn ràng trưa sớm tối
Nắng mưa mây chuyển thổi vờn chao

Chỉ ngắm, chỉ mơ, chỉ lạnh lùng
Gió đời ai thổi cánh ngàn tung
Còn đây thân mạc, thân bèo bọt
Hứng đám mây đen phủ tận cùng..!

Xuân sắp đến rồi, Tết rộn vui
Nhưng mà không có kẻ chơi vơi
Được vài bánh mức bên trà ấm
Chỉ muỗi, bờ sương, mịt tối trời…

Tình cờ xe chạy chậm ngang qua
Thấy cảnh tình ai, chạnh xót xa
Ai nẻo thênh thang về bốn cõi
Còn cây khô tím, tái đen da

Có phải tội đồ đang lẫn trốn?
Hoặc người côi cút tự chiều hôm?
Hay thân bệ rạc, thời lêu lổng?...
Tất cả nầy đây, một tủi hờn!
Chân cầu ngày tháng khuất hoàng hôn!

Nguyễn Thành Sáng
 

KHÍ PHÁCH

Trời dịu mát, ánh hồng thoảng nóng
Ngợp đóa vàng, sắc bóng hình Mai
Nhìn xem rộ nở ba ngày
Có ai hiểu thấu chuỗi dài phơi gan!

Xuân rực thắm trên ngàn hoa lá
Cảm lòng người, êm ả, chìm sâu
Đắng, cay, chua, chát, ngọt ngào
Suối nguồn thổn thức chảy vào, tim lay

Để ghi dấu tháng ngày đây đó
Bóng mờ thu vàng võ dưới trời
Nhặt từng chiếc lá khô rơi
Tủi hờn thân phận không lời ngày mai

Muôn sóng vỗ, ghịt xoay không vững
Chiếc thuyền nan lơ lửng, đong đưa
Cuồng phong chuyển mạnh cũng vừa
Tả tơi cánh bạc sớm trưa phũ phàng!

Tiếng chuông chùa bên làng thêm điểm
Kéo vọng sầu xao xuyến về đây
Cho thêm quằn quại lắc lay
Nỗi niềm khắc khoải phủ dầy tâm tư

Nào có đâu bến bờ để trụ
Chỉ yêu thương ấp ủ tim lòng
Trước cơn lồng lộng cuồng phong
Mảnh hồn mạnh mẽ trên dòng sông sâu

Dẫu đêm dài trải bầu sương lạnh
Ngày bủa vây canh cánh sầu ai
Hoàng hôn phơi trải u hoài…
Chưa lần chùn chí đường dài nấu nung

Ngày hôm nay tan vùng sương tuyết
Dãy không gian diễm tuyệt giăng đầy
Hương đưa ngát quyện nơi nầy
Phả cơn khắc nghiệt, trổi ngày phục sinh…

Gió thoảng nhẹ, thu hình nắng ấm
Lặng ngắm nhìn tươi thắm ngàn hoa
Biết bao rực rỡ, ngọc ngà
Đua nhau khoe sắc để mà tụ xuân

Đâu cũng đượm khắp vùng rộ nở
Sao thế nhân trăn trở, chọn Mai
Để làm một cánh hồn say
Phải chăng khí phách chuỗi dài phơi gan?!

Dập vùi chẳng quỵ Mai Vàng!

nguyễn Thành Sáng
 

Nỗi Đau Đớn Tột Cùng Bởi
Sự Tàn Nhẫn

Ngươi tàn nhẫn! Thiệt là ngươi tàn nhẫn!
Lương tâm người đã quẳng mất đâu rồi?
Mặc tình ai chỉ biết có ta thôi
Bắt cóc trẻ tìm nơi mua để bán!

Chẳng hiểu được khổ sầu dâng ngút tận
Kẻ mất con uất hận tím bờ môi
Nào mặt mũi, nào tiếng khóc, tiếng cười…
Để giờ đây cả đời ray rứt mãi

Giấc mơ màng thoảng nghe và thoảng thấy
Đứa con yêu run rẩy sợ ngồi kia
Sắc bơ phờ, lấm lét lén nhìn qua
Khe khẻ gọi mẹ cha ơi! Đến cứu…

Ngày lại ngày mang nỗi niềm đau đáu
Chim nhốt lồng, cá chậu hẹp đường bơi
Con thể nào? Con hỡi! Hỡi con ơi!
Ôi! Lo lắng từng hồi lay gan ruột

Sáng trưa chiều thẫn thờ ôm nức nở
Héo hon dần, vàng võ, sắc màu thu
Cả bầu trời phủ kín dãy âm u
Bước trĩu nặng, vật vờ theo ngọn gió

Còn đâu nữa lăn xăn hình bé nhỏ
Đâu để bồng, để dạy, để cho thương
Chỉ giờ đây da diết nỗi đoạn trường
Chầm chậm đẩy bào mòn trong tấc dạ

Hẻm lớn nhỏ, xa gần… đều gửi mắt
Cõi lòng thì tan nát bởi ngàn đau
Con hỡi con! Con ơi! Con ở đâu?
Có hay biết vạn sầu cha với mẹ…

Thời gian chậm lững lờ trôi lặng lẽ
Bao năm dài ngấn lệ ướp bờ mi
Cả trăm lần nhìn vóc vạc đứa đi
Lan man nghĩ những gì coi có giống…

Cứ như thế hình hài cùng chiếc bóng
Đứa thơ ngây bé bỏng mãi chập chờn
Mỗi độ chiều canh cánh dưới hoàng hôn
Tiếng não nuột kêu con từ sâu thẳm!...

1/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

NỖI NIỀM LẶNG LẼ

Mới đó Hạ về sôi sục lửa
Rồi Thu bàng bạc khúc đăm chiêu
Đến Đông giá rét hồn tê tái
Nay lại Xuân tràn rực sắc yêu!

Cuộc đời cứ thế, cánh thời gian
Chầm chậm như mây tận chốn ngàn
Cứ mãi trôi hoài theo vạn kỷ
Chưa hề dừng lại cõi thênh thang

Để cho nhân thế muôn tâm sự
Giữa nẻo mông mênh mặt biển trời
Có cánh tay thần đưa của gió
Vui thì êm ả, giận cuồng tơi

Còn đây loáng thoáng chút xanh lơ
Mấy chục chậu mai tự bấy giờ
Thả nhẹ, bay xa nơi bến lạ
Xuân nầy còn lại bóng hồn mơ!

Có giống cuộc đời ta lắm không
Chuốt trau tự thuở buổi hừng đông
Nhưng chìm quạnh quẽ bầu trăng chết
Sắc thắm, hương ngàn cũng viển vông

Nên buồn, nên tiếc hoặc nên thương
Chiếc bóng, cầu treo, lắc đoạn trường
Tiếng hú, rừng hoang nơi lặng vắng
Âm thầm, trầm tịch ngắm mây sương

Cố nén trong tim một nỗi hờn
Tiếng lòng lai láng nhịp từng cơn
Ai vui xuân thắm, bầu thanh đãng
Ta khảy du dương tiếng nhạc đờn!...

Nguyễn Thành Sáng
 


Gặp Lại Người Năm Xưa

Em ngồi trên chiếc Honda
Chạy qua chầm chậm để mà nhìn tôi
Môi hồng nhoen nhoẻn nụ cười
Dưới đôi mắt biếc…nói lời thân quen!

Bâng khuâng nghĩ ngợi cái tên
Một thời sớm vội tìm quên để đừng
Tủi cho cảnh sống nhọc nhằn
Cánh chim trôi giạt giữa màn tối tăm!…

Năm xưa sau chuyến bổ hàng
Xe đò bất chợt ngồi gần bên nhau
Lâng lâng liếc trộm hoa đào
Hồn mơ thoáng chốc dạt dào say sưa

À…à…Cô ghé về đâu…
Thêm… thêm… mấy tiếng, mấy câu những gì…
Áng mây giạt khỏi trăng thề
Long lanh phơi ửng, nẻo về lộ ra…

Thế rồi bỗng chốc phương xa
Cánh thư em gửi đến nhà thăm anh
Từ trong nhè nhẹ rung rinh
Tiếng đàn trổi khúc nhạc tình du dương

Chẳng màng cát bụi phong sương
Chẳng màng thân phận sang hèn làm chi
Chỉ cần một bịt thuốc rê
Chút tiền lộ phí…cũng phê... cũng mình

Nào hay cái chữ nhục vinh
Nào hay muốn có cái xinh…phải tiền!
Giờ đây em hỡi! Em hiền
Nhìn tôi chi nữa…Để phiền cho tôi!

1/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Không Còn Gặp Nữa
Ánh Thiêng Liêng

Đầu xuân lặng lẽ con ngồi đây
Tưởng nhớ Mẹ Cha, nhớ chuỗi ngày
Bóng cả, cây cao xòe trải mát
Chở che, đùm bọc trẻ thơ ngây!

Biết bao lo lắng, biết bao thương
Dìu dắt con qua mỗi chặng đường
Vững bước chân mềm, thôi té ngã
Trên hàng đá sỏi quyện phong sương

Những lúc con đau phải bỏ ăn
Ánh mờ tụ lại giữa vầng trăng
Cha buồn chẳng thiết nhìn công việc
Còn Mẹ u hoài, đậm vết nhăn

Học giỏi cuối năm được thưởng quà
Vui mừng khôn xiết ở nơi Cha
Khéo khoe lối xóm con tôi nó…
Gió thổi du dương mát cả nhà!…

Nhưng rồi bất chợt Cha “ra đi”
Mất hẳn đời con một cái gì
Điểm tựa linh hồn trong cuộc sống
Yên lòng thanh thản khỏi lo chi

Đăng đẳng thời gian Mẹ khổ đau
Ngàn mây phủ xám lẻ loi sầu
Canh khuya giá lạnh ôm vò võ
Ngày nhánh liễu gầy quẳng gánh chao…

Giờ đây Cha Mẹ đã quy Tiên
Mãi đọng tim con khối nỗi niềm
Da diết tận cùng chưa trọn hiếu
Không còn gặp nữa ánh thiêng liêng!...

16/2/2018
Nguyễn Thành Sáng


“Mùng một Tết năm Mậu Tuất 2018
Giây phút tưởng nhớ Cha Mẹ”
 

Đi! Vẫn Đi!

Ai thú tiêu dao mấy bữa nay
Ai trà bánh mứt cỗ mâm đầy
Ai vui chè chén, ai đen đỏ…
Thì cứ kệ đi! Ta vẫn nầy!


Thanh thản tâm hồn lẳng lặng nghe
Trái hồng nhè nhẹ nhịp đong đưa
Lâng lâng cảm xúc về bao nhớ
Thuở của ngày xưa dưới mái nhà


Còn cha, còn mẹ, đủ anh em
Khắng khít yêu thương trọn nỗi niềm
Dẫu cảnh cơ hàn bao túng thiếu
Nhưng tình choán ngập cả con tim!…


Chiếc bóng thời gian chầm chậm trôi
Mẹ cha lần lượt rụng lưng đồi
“Tay chân” cũng vậy, rời và mất
Để lại tâm tư khối ngậm ngùi…


Nhớ thầy, nhớ bạn, nhớ quen thân
Nhớ tuổi hoa niên, nhớ ánh vàng
Nhớ những góc trời treo sắc tím
Nhớ đường mù mịt bước lang thang…


Tất cả giờ đây tợ áng mờ
Từ từ khuất dạng cõi xa lơ
Ảnh hình loáng thoáng vài ba phút
Lấp trống bâng khuâng quạnh vắng bờ…


Ta muốn chồm lên kéo xám về
Đặt vào trong đó một câu thề
Phù vân cứ mặc, đời sao mặc
Vì nghĩa vì ân…Đi! Vẫn đi!...


17/2/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Last edited:


Tâm Tình Đôi Bạn

Nầy Sáng!
Nắng xuân ấm áp!
Không gian rộn rã!
Lòng người náo nức, hân hoan!
Còn bạn! Thui thủi góc quán ở bên đàng
Nét tư lự, trầm ngâm phơi sắc nhạt!

Phải chăng nhung nhớ chuỗi ngày xưa
Trải cánh thênh thang giữa bốn mùa
Từ nẻo mịt mờ sương phủ trắng
Đến bờ bát ngát sóng đong đưa?

Có bạn có ta, có ánh vàng
Đêm đêm thao thức thả mơ màng
Cánh hồn lững thững đi vào mộng
Dào dạt lâng lâng tận ngút ngàn

Trưa hè nắng cháy đẫm mồ hôi
Vạm vỡ trơn da, mắt ửng ngời
Có sá gì đâu vài chục khối
Chiều tà đổ xuống cũng xong thôi

Những ngày tầm tã dưới mưa đông
Vẫn chiếc thuyền con lướt giữa dòng
Khí phách vẫn tràn xua lạnh lẽo
Vẫn tung lồng lộng rải ven sông

Những tối đìu hiu tựa bóng mờ
Bạn ngồi nắn nót mấy vần thơ
Cho ai chẳng biết nhưng mê mải
Lúc viết, lúc bôi, lúc thẫn thờ

Những buổi canh khuya trời vắng vẻ
Dưới hiên lặng lẽ với cây đàn
Ngân nga tiếng hát hòa tâm sự
Xoa dịu khoảng đời lắm trở trăn…

Tất cả hình ảnh của thuở nào
Có làm bạn nhớ, để hoài đau
Cái đau âm ỉ dài năm tháng
Dẫu đến xuân nay, khóe vẫn trào?!...

Gió hỡi!
Từ phương trời vạn dặm!
Nhịp thâm tình khuấy động quả tim!
Chẳng quản ngại đường xa, lặn lội bạn đi tìm!
Rồi lo lắng, sợ ta chìm héo hắt?!

Ta vẫn còn đây một mảnh hồn
Chiều nhìn tuyết rụng, chạnh cô đơn
Tai nghe tiếng vọng từ thăm thẳm
Nỗi nhớ niềm thương quặn tấc lòng

Ngọn lửa năm nào đã kết tro
Hãy còn tiềm ẩn khối hồng to
Chỉ cơn giông lốc lùa qua nhẹ
Nóng vẫn bừng lên rực bất ngờ

Cung đàn thắm thiết vẫn còn đây
Những tối không trăng vẫn trổi đầy
Những quạnh thu chiều muôn ý nhạc
Vẫn còn êm ả lướt theo mây…

Nhưng ở trong ta thấy xót xa
Bởi rồi lần lượt cũng trôi qua
Mới vừa đỉnh ngạn long lanh đó
Khoảnh khắc thời gian rụng khuất tà

Phù vân! Tất cả chỉ phù vân
Ta lặng ngồi đây ngẫm chuyện tàn
Chớ chẳng bao giờ bi lụy nhỏ
Yên lòng bạn nhé! Gió ngàn phương!...

19/2/2018
Nguyễn Thành Sáng