• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Tập thơ] THAO THỨC... - Nguyễn Thành Sáng


Nghe Lòng Buồn Tênh…

Nàng trải bút, ngậm ngùi nức nở
Da diết buồn, trăn trở sầu ai
Tợ như ngọn gió heo may
Dưới trời ảm đạm, lắc bay lá vàng…

Ta nhấm nháp, lâng lâng xúc cảm
Từng phút giây lởn vởn niềm thương
Và rồi cảm thấy vấn vương
Cầu tre, khóm trúc, con đường thân quen

Muốn vói lấy quả tim năm cũ
Thuở ngày xanh ấp ủ ngàn mơ
Đặt vào cái túi hồn thơ
Ngân nga dào dạt, lững lờ gió trăng

Cho quạnh quẽ khung tàn bóng xế
Thôi đợi chờ tiếng dế nỉ non
Chỉ còn trước cổng đầu thôn
Từ từ ló dạng ánh tròn sáng soi

Nàng thỏ thẻ “Người ơi”!”Người hỡi”!
Còn ở đây ta hỏi lại nàng
Có thu quét lá rụng vàng
Có bầu trống vắng, có đàn đứt dây?

Hay mượn gió, lùa mây chốn lộng
Khiến vô tình khuấy động dòng sông
Thuyền ta lướt giữa mênh mông
Bất ngờ phải chịu, bập bồng lắc lư

Để chiều nay thẫn thờ nẻo vắng
Một cái gì nằng nặng nhớ nhung
Kéo hồn lên cõi không trung
Nhìn về phương ấy…Nghe lòng buồn tênh!...

19/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Lưu Luyến (2)

Cơn hè bỏng cháy bức hồn hoa
Chợt một chiều kia ánh dịu tà
Lãng đãng trôi về phơi mộng sống
Nhẹ nhàng, êm ả, cánh Thu xa!

Từng cơn gió lướt lay vương vấn
Lảy khúc du dương réo gọi hồn
Thương nhớ ngập tràn trên cánh mỏng
Êm đềm, tỏa sắc sáng chiều hôm

Có lúc mây xa lũ lượt về
Mịt mờ, vó ngựa, dặm quan khê
Hồn hoa chành chạnh niềm thao thức
Khe khẻ ngân nga tiếng hẹn thề

Những đêm trăng sáng tỏa lung linh
Sương đọng long pha nét hữu tình
E ấp bên ngàn cây cỏ lá
Dưới trời huyền diệu phả hương xinh!...

Lưu luyến ngập tràn đan ý thơ
Muôn vàn đượm thắm cuốn thành mơ
Thênh thang xoải cánh trời mây nước
Óng ả, mịn màng chuỗi mối tơ…

Nhưng rồi phiêu bạt bốn phương ngàn
Thu đến lại đi, lắm phũ phàng
Trăn trở, nhớ nhung thời hạnh ngộ
Bây giờ kết tụ, biến sầu tan

Mùa đông giá rét phủ lên hoa
Theo thắt, tái tê dáng ngọc ngà
Lạnh lẽo, ê chề bao khắc khoải
Nghẹn ngào, héo hắt, ngóng trời xa!

Nguyễn Thành Sáng
 

MÂY SƯƠNG

Tạo hóa an bày để vấn vương
Tình mơ, biển mộng tợ mây sương
Không gian trôi nổi về muôn hướng!
Trụ bóng âm thầm tụ dáng thương!

Người cánh chim trời. vụt lướt bay
Ngàn xa, biển nước, rượu men say
Còn ai, nhi nữ, khu vườn nhỏ
Lắm lúc trăng lòng vọng đó đây

Nẻo sống điệp trùng phủ lối quanh
Rừng cây phơi thắm sắc vàng xanh
Vô vàn suối biếc, dòng sông chảy
Nét vẽ cuộc đời, một bức tranh

Đổi thay mưa nắng chuỗi thời gian
Tác tạo, phai tàn, chuyện thế nhân
Xuân, hạ, thu, đông, lần lượt mãi
Dần theo ngày tháng, ảnh phù vân!

Bởi thế nơi nầy đẹp biết bao
Đàng kia buốt tái xé tim đau
Đan xen, pha trộn vòng luân chuyển
Khắp chốn giăng đầy vạn tỉ sao

Nhớ thương da diết với đau hờn
Đàn nhịp cung sầu trải bước chân
Lãng tử qua bờ không ngoảnh lại
Ô kìa! Bạc bẽo cánh mây tầng

Còn đây thao thức tiếng tơ lòng
Thuyền thả xa rồi, vọng ngóng trông
Bến nước, cầu ao, chờ đợi nhé
Quay về kết mộng trước mùa đông!

Nguyễn Thành Sáng
 

Giấc Mơ Nhớ Mãi

Dãy mây trăng trắng tận trời xa
Loáng thoáng đâu đây sắc ảnh ngà
Không có gió vờn vun vút mạnh
Chỉ ngàn êm ả nhịp ngân nga!

Lững thững bay bay nhẹ nhẹ nhàng
Mơ màng, dìu dặt cánh lâng lâng
Xanh lơ, vàng ửng cùng mây bạc
Bốn phía sao giăng một cõi tầng

Tâm hồn phơi phới đượm thanh tao
Nắng gió, sương ngàn phong vũ chao
Ở chốn phương nầy như vắng bặt
Chỉ niềm lai láng khẽ khàng dao…

Kìa ai tha thướt, sắc khuynh thành
Tơ lụa mịn màng vấn lượn quanh
Uyển chuyển, dịu dàng thân liễu mượt
Từ xa dần lại nhoẻn cười anh!

Chẳng nói, chẳng rằng với chẳng chi
Đưa bàn tay ngọc níu nhau đi
Về nơi cung điện hoa đua nở
Ngây ngất hương say trải mộng thì

Quay tròn vun vút đỉnh tầng mây
Ấm áp, êm đềm cạn chén say
Mây gió chập chờn trên sóng biếc
Dạt dào, trải cánh thẳng trời bay…

Đâu đây tiếng động kéo cơn mơ
Tỉnh giấc chập chờn, luyến ngẩn ngơ
Nàng hỡi! ánh hồng, trang mỹ nữ
Thôi rồi! Biến mất để chơ vơ!

Một lần kỷ niệm giấc duyên đêm
Da diết trào dâng vút vượt thuyền
Em đến tìm anh cho đỡ nhớ
Từ thời vạn kỷ rẽ chia uyên?!...

Nguyễn Thành Sáng
 

Lạc Mất Tình Thơ

Em đầu đẳng, tôi đứng ở đầu đây
Vùn vụt đẩy, say bay hồn tuổi mộng
Chiếc đòn đưa, bềnh bồng khơi sóng dậy
Cho nỗi lòng nước chảy một dòng sông!

Giọng nói Bắc, tên Dung, xinh, duyên dáng
Nét hoa cười lai láng đổ vào tim
Mảnh trăng thanh im lìm nghe gió thoảng
Rồi âm thầm kết tụ chỉ tơ duyên

Lên đi anh! Ngồi kề “người ta” chở!
Đường Sài Gòn sáng tỏ dãy đèn đêm
Ngọn hiu hiu, lim dim theo hơi thở
Nỗi dạt dào rung cảm cận kề em

Đổi lại nhé! Chỉ anh, à! đạp số
Ta thay phiên dạo ngắm cảnh đô thành
Cặp bướm tơ long lanh vầng sáng tỏ
Dưới đêm vàng nhấp nhố chuỗi trong xanh!

Bàn tay nhỏ, xương xương mà thật ấm
Ấm tâm hồn, ấm thấm quả tim tôi
Rạp chiếu phim, em ơi Vương Vũ đấm
Mà sao như thăm thẳm bởi hồn trôi…

Biển cuộc đời chập chùng bao sóng lượn
Ngọn phong cuồng phất phưởng cận kề bên
Trở về quê lênh đênh ngàn gió chướng
Lạc nhau rồi chẳng hướng biết tìm em!

Có bao lần ghé lại đất đô thành
Nỗi nhung nhớ diết da bầu tâm sự
Nhưng mịt mờ phủ vây vầng trăng chạnh
Để suốt đời canh cánh mãi tình thơ!...



Nguyễn Thành Sáng
 


Oan Uổng Một Cuộc Tình

Suốt mấy năm dài chẳng thể quên
Cánh thư lạ lẫm họ và tên...
Rồi tim thúc giục về bên ấy
Điểm thắm màu son một chữ tình!...

Để hoài vương vấn bóng hình ai
Da diết niềm đau giữa tháng ngày
Lặng lẽ âm thầm ôm nỗi nghẹn
Nhìn trời chầm chậm áng mây bay

Lại muốn thêm lần qua bển thăm
Hình như văng vẳng tận xa xăm
Vọng đưa ba tiếng “đừng đi nữa”
Bởi lửa giờ đây đã lụi tàn

Nếu như người ấy dạ chờ mong
Sao chẳng mực xanh trải tấc lòng
Địa chỉ còn kia, cầu nối nhịp
Vậy mà hờ hững nước trôi sông!

Chắc rằng em thật muốn quên tôi
Cũng tại vì đây có khoảng đời
Gối mộng canh trường trong bể ái
Nên đành vĩnh biệt thế mà thôi…

Xui chi lỡ tiếng nói bông đùa
Chớ thật nào giờ tôi vẫn chưa
Chỉ có mình em là tất cả
Êm đềm, dào dạt quyện cung mơ

Định số an bày chịu ức oan
Khiến cho vỡ nát một cung đàn…
Hoàng hôn trở lại thăm người cũ
Ôi hỡi! Thì ra…thuở ấy vẫn đợi chàng!

23/11/2017

Nguyễn Thành Sáng
 

Cảm Nhận Tình Em

Gió rả rích đong đưa lất phất
Cảm, ho nhiều chẳng thật hồn nhiên
Sương rơi, giá lạnh ngoài hiên
Ủ ê, dã dượi, mơ duyên lững lờ!

Em khó chịu, dật dờ tâm trí
Bao nhớ nhung, đành chỉ ấp yêu
Thẫn thờ trên đỉnh cheo leo
Rúm co, bảng lảng, trăng treo nỗi niềm

Muốn dỗ giấc chăn êm, nệm ấm
Chìm trôi xa vạn dặm mà quên
Cóng tê, buốt rét đường tên
Vào nơi xương tủy, từng cơn vặn mình…

Nhưng trời xa, bạn tình đơn độc
Nghe nỗi niềm trằn trọc luyến lưu
Sao đành bỏ mặc sầu ưu
Để thơ ảm đạm, hắt hiu canh dài!

Ráng ngồi đó, dẫu nầy mệt mỏi
Sắc bơ phờ, nhức nhói chân tay
Cố làm một cánh hồn bay
Về nơi chốn ấy cho ai sưởi lòng…

Em yêu ơi! Trên dòng sông chảy
Tận đầu kia em thẩy chuyền phao
Mặc tình sóng vỗ, thuyền chao
Lắc lư, lảo đảo, lao đao chẳng hề

Tận tấc dạ, trăng thề dạo ấy
Sáng dần thêm, để thấy, để say
Uyên ương xoải cánh đường dài
Trôi theo ngày tháng thương hoài lòng anh!

Nguyễn Thành Sáng
 


Ngậm Ngùi Bên Ánh Lụn

Vội vã về sau hồi chiến trận
Để kịp nhìn ánh lặn rồi tan
Ngậm ngùi đưa tiễn hồn trăng
Rụng rơi biền biệt khuất dần xa xăm!

Em yêu ơi! Muôn phần thống thiết
Nỗi đau thương, da diết lòng anh
Cạnh bên thoi thóp lụn tàn
Tim tình tan nát, ngập tràn khổ đau

Sao chẳng cháy người vào khói lửa
Lại tìm nơi ngóng cửa u hoài
Đang tay ngắt đóa hoa lài
Làm cho vườn thắm từ nay lạnh lùng

Sông biển rộng chập chùng sóng vỗ
Thuyền ngược xuôi nhấp nhố trời mây
Khung xanh vạn cánh xa bay
Vẫn còn lững thững, mà đây nát bờ!

Cho suối lạnh thẫn thờ lữ khách
Bên vách buồn tí tách dòng tuôn
Héo hon ảm đạm trên đường
Đêm nhìn mây xám, uống sương canh tàn…

Em héo gầy, võ vàng thân xác
Anh tái tê, héo hắt tâm cang
Hết rồi mơ mộng chứa chan
Cõi say lồng lộng ánh vàng thang thênh

Còn đâu nữa trăng lên đỉnh núi
Ấm bên nhau những tối cùng xem
Và nghe nhịp đập con tim
Ngân nga, xúc cảm bên thềm mộng mơ

Còn đâu nữa lững lờ sông chảy
Thuyền duyên ta bơi mãi trên dòng
Đong đưa, thổn thức tiếng lòng
Niềm yêu lai láng, mênh mông ngút ngàn…

Giờ đây chỉ có hai hàng
Uyên ương nhỏ giọt, muôn vàn xót xa!...

Nguyễn Thành Sáng
 

Còn Ánh Của Em

Mấy hôm nay em đừ, em mệt
Thật rộn ràng bởi tết cận kề
Biết bao công việc bộn bề
Mà chân em bước, đường về quạnh hiu!

Cảnh của người thật nhiều gió mát
Ánh lại đầy vằng vặc sáng soi
Dẫu cho tay nặng thuyền bơi
Dưới bầu huyền diệu cũng vơi nỗi niềm

Còn em đây, bên thềm giá lạnh
Héo guộc gầy, canh cánh sầu ai
Đong đưa vàng lá rơi bay
Canh khuya chiếc bóng, niềm say hết rồi

Dòng sông đời cuốn trôi sắc thắm
Chuỗi thu mờ đăm đắm nhìn sương
Chỉ còn một chén quỳnh tương
Xa xôi vạn dặm trên đường mộng mơ!

Nên dã dượi, bơ phờ dễ đến
Để đêm sâu ngọn nến lu mờ
Cho trăng biến sắc thẫn thờ
Âm thầm lặng lẽ bên bờ non xa…

Đừng buồn nhé! Em à! Em hỡi!
Ánh dương đời diệu vợi còn đây
Dầu kia lưng cạn, không đầy
Nhưng còn xa cách, tháng ngày hồn thương

Nơi cõi lộng uyên ương quyện cánh
Vút trời cao lóng lánh ngàn sao
Bên nhau ấm áp, ngọt ngào
Cùng chung bến mộng dạt dào, vấn vương!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nốt Trầm Cảm Xúc

Thắm thoát giờ đây quá lục tuần
Phong sương mấy độ phủ thanh xuân
Đêm nay lặng ngắm vầng mây bạc
Lững thững dần trôi cuối dãy tầng!

Hoa thắm hôm nào đã quá trưa
Ngàn hương theo gió rã bay đưa
Cánh dần khô tái sầu trong nắng
Một thuở đắm say chuyển dật dờ

Còn đâu những sáng vầng dương rạng
Ong bướm đâu đây lượn bóng vàng
Lởn vởn, đong đưa vờn sắc đượm
Tới lui, lảy nhịp khúc mơ màng

Những đêm ủ nụ dưới trăng thanh
Bốn phía sương pha đọng lá cành
Cảm xúc dâng tràn theo tiếng nhạc
Nầy hoa! Yêu ái của khung xanh!

Rồi chợt hôm nào chuyển giá đông
Tái tê, buốt rét trải giăng đồng
Biết bao sương muối trùm lên đóa
Bỗng thấy lạnh rồi, ai biết không?...

Thì ra hoa nở để rồi tàn
Lửa rực năm nào cũng nguội tan
Chầm chậm mây trôi về tít mãi
Đến đây rồi khuất nẻo phương ngàn

Còn gì để nhớ với mà thương
Chiếc bóng cô đơn giữa quạnh trường
Vương vấn, ngân nga hồn dĩ ảnh
Một thời rạng rỡ dưới mây sương

Tôi buồn, tôi nhớ, với tôi vui
Vì chỉ một thời lại sớm trôi
Và bởi, được lần khoe ửng sắc
Muôn đời kết tụ cũng bay hơi!

Nguyễn Thành Sáng