• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Tập thơ] THAO THỨC... - Nguyễn Thành Sáng



Thơ..

Đây mênh mang! Dòng sống của suy tư
Đây cảm nhận! Không gian cùng cảnh vật
Với bước chân! Của mảnh hồn Lữ Thứ
Và suối nguồn lai láng của con tim!

Để xúc động, bâng khuâng rồi thổn thức
Để vấn vương, thương nhớ hoặc hận hờn
Để máu hồng sục sôi thành lửa rực
Đốt gió đời hừng hực cháy từng cơn…

Cho ngút ngàn, da diết tận tâm hồn
Nhìn sông lững chập chờn theo gợn sóng
Ôm hình hài hằng vạn thuyền khắp chốn
Trải đăng trình theo cõi lộng mênh mông

Nước sông nầy, biển kia khi êm ả
Lúc dậy gờn, tơi tả dưới cuồng phong
Tung bọt trắng cuộn vòng thành nát đóa
Dập hải hành một thuở phải long đong!

Rồi lặng lẽ xem trăng soi suối lạnh
Ngắm ánh vàng tung sợi phủ ngàn hoa
Nhẹ tay nâng sương sa chìm hiu quạnh
Nghe tiếng đàn canh cánh nhịp ngân nga…

Là tất cả âm vang lời của gió
Là tiếng lòng thỏ thẻ rót vào tim
Biến nhịp đập lặng chìm nơi cuối ngỏ
Vút ngân dài, xoải cánh một loài chim…

Đó là thơ! Là tiếng lòng muôn thuở
Giúp hồn ai nhung nhớ nhẹ phôi phai
Cho hương ngàn trôi bay về khắp chỗ
Vơi nỗi niềm vàng võ với heo may!...

Nguyễn Thành Sáng
 

Chạnh Lòng Tình Trong Nấm Mộ

Bên một góc nghĩa trang đìu hiu nhạt
Nấm mộ buồn trăng trắng nỗi ly tan
Chưa được lần trọn vẹn giấc mơ trăng
Phải lặng lẽ ôm đàn vào đất lạnh!

Bóng thời gian thả dài theo năm tháng
Đã lần tan quá khứ sắc thu đông
Thuở năm nào thuyền mộng đón bên sông
Mà lữ khách trên dòng không ghé lại

Để hồn thương ngậm ngùi mang tê tái
Hằng đêm về ngây dại xót xa mơ
Từ ngôn từ lạc lõng cố thành thơ
Mong êm ả canh chờ sương lộng ánh!

Nhưng mãi đợi với nỗi niềm canh cánh
Ánh vàng kia vẫn khuất tận nơi nào
Để tim nầy ôm ấp lặn chìm sâu
Khao khát mộng dạt dào trong nghẹn tủi

Ai có hiểu từng thu mờ thui thủi
Một linh hồn lạnh lẽo vọng trời xa
Nghe từ sâu thăm thẳm nhịp ngân nga
Lời khe khẻ đậm đà…em yêu hỡi!

Vậy mà anh mãi vói hoài không tới
Chỉ chập chờn vời vợi nẻo xa xăm
Cho tim đau tan nát tự bao lần
Muôn ảm đạm trôi dần theo chuỗi sống…

Ôi chiều nay! Dưới khung trời chếch bóng
Chợt chạnh lòng vương vấn chuyện ngày xưa
Nấm mồ kia ôm hình hài muôn thuở
Một ái tình trăn trở mảnh hồn si…

Như phảng phất đâu đây lời non nỉ:
Tôi yêu em là để khổ cho tôi
Bởi sao kia ở tít tận xa xôi
Thân cánh gió chơi vơi đâu gần được

Chỉ chết rồi chân hồn theo nhịp bước
Về trần gian lặng ngắm ảnh hình ai!...

Nguyễn Thành Sáng
 

Vườn Tình Ái Của Đôi Ta

Khu vườn tình ái của đôi ta
Chẳng lộng kiêu sa, chẳng ngọc ngà
Chẳng có quân vương ngôi chín bệ
Với cùng hoàng hậu tợ như hoa!

Chỉ có hoàng hôn đổ ráng chiều
Đưa về buồn bã khúc cô liêu
Thẫn thờ lặng ngắm chùm mây bạc
Để thấy bâng khuâng nhớ thật nhiều

Chỉ có trưa hè cất tiếng ve
Ngồi trong vườn vắng cạnh bờ tre
Lắng nghe kẻo kẹt đong đưa gió
Chạnh cảm, chạnh thương, nức nở nè!

Với những đêm về trăng nhạt bóng
Nhẹ nhàng, lơ lững cánh mờ trôi
Lòng nghe tha thiết người xa vắng
Nhịp đập ngân nga khúc mộng đời

Với những bình minh bầu lộ ánh
Chim ca ríu rít, sắc hương đầy
Cỏ cây, hoa lá màu tươi thắm
Như nỗi dạt dào đợi đón ai!

Rồi cũng mấy khi nghẹn trở mình
Cuồng phong vần vũ cánh vườn xinh
Khiến bao tơi tả, bao dờ dật
Khắc khoải, đau thương, khóc chuyện tình

Tan tác qua rồi, cảnh xác xơ
Vườn hoa trầm lắng kết hồn mơ
Héo hon, ảm đạm, sầu hiu hắt
Phiếm nhạc, cung đàn dệt ý thơ!

Phôi phai mấy độ sắc thu tàn
Rồi cũng vọng về điệp sáo ngân
Dưới bóng trăng thanh, vầng óng ánh
Dòng sông tình ái, sóng lăn tăn…

Bởi ta kết gió với đan mây
Gửi trọn tâm hồn thả giấc bay
Trải tận xa xôi, ngàn cảm xúc
Suối nguồn lay láng, cánh hồn say

Có thơ, có nhạc, có trăng sao
Mắt biếc, làn môi, ấm ngọt ngào
Ấp ủ yêu đương bằng trái đỏ
Theo chiều nước chảy phải đành chao!

Nguyễn Thành Sáng
 

Hãy Thật Sát Gần Anh!

Đúng vậy rồi! Từ đây đôi mình sẽ
Chẳng còn buồn, lặng lẽ nỗi chơ vơ
Hết giây phút thẫn thờ nơi quạnh quẽ
Thôi ráng chiều nắng xế nhỏ sầu lơ!

Cũng không còn thui thủi nhẹ đôi chân
Tìm góc vắng ôm đàn se phím nhạc
Khúc nỉ non réo rắt lảy từng cơn
Đẩy vương vấn chập chờn theo man mác

Và sẽ dừng thao thức giữa canh khuya
Thương với nhớ trở về trong dĩ vãng
Để tiếc nối ngập tràn lên tấc dạ
Khắc khoải lòng, buồn bã, vọng xa xăm!…

Kể từ nay vườn mượt xanh, trổ nụ
Mai mốt dầy rộ nở tỏa hương say
Gió tìm đến lắc lay cành tím đỏ…
Xoa dịu ngày vò võ dưới tầng mây

Những đêm trăng anh dìu em vào mộng
Lững lờ bay, quyện bóng cận kề nhau
Muôn mật ngọt rót trào môi gửi tặng
Ngây ngất tình…Văng vẳng nhịp lao xao

Rồi thong thả lướt dài trên sóng nước
Nhìn bập bềnh lả lướt, ngọn đong đưa
Lâng lâng cảm, vần thơ từ độ trước
Hóa tơ vàng óng mượt quấn hồn mơ…

Hãy đến đây! Em hỡi! Thật sát gần
Để anh chặt vào lòng ôm yêu dấu
Cho êm ả dạt dào dâng ngút tận
Vuốt ve nàng nghìn bận… Chẳng là bao!

15/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Giấc Ngủ Tìm Quên

Đã lâu rồi, xa vắng bóng hình em
Ngàn xanh biếc rũ mềm phơi sắc úa
Bầu không gian với muôn vàn chan chứa
Biến hoang sơ nức nở cạn hương nồng!

Cho trăng buồn khuất núi cõi trời mong
Chân lữ thứ chập chờn trên đá sỏi
Mây lững lờ thôi bay dừng cánh hỏi
U ám nầy mà gió nổi nơi đâu?

Để đêm đen huyền hoặc một sắc mầu
Chìm bóng tối âu sầu ngân tiếng khát
Lá trở mình sương rơi lời kinh ngạc
Sao bây giờ bàng bạc vọng mênh mông!

Thuở hôm nào gió vụt cánh phiêu bồng
Đẩy mây trắng xuôi dòng êm dịu quá
Chốn tầng không hồn bay về vạn ngả
Trải ánh lòng vạn đóa thắm trao mơ

Thế mà nay thu nhạt, sắc hững hờ
Cho hoa héo thẫn thờ ôm trăn trở
Như nghẹn ngào khóc than tình dang dở
Chuỗi ly tan vàng võ mộng duyên đời

Ôi đêm nay! Đêm của ánh sao rơi?
Hay đêm của một lời than thở nhỉ?
Như trăng mờ khiến ánh tan là chỉ
Để khung trời non nỉ khúc sầu miên

Thì em ơi! Canh lặng chớ ưu phiền
Tạm phôi lãng mơ duyên vào cõi mộng
Để nơi đó không thấy hình với bóng
Chẳng bận lòng, buồn bã chuyện dòng sông!...

Nguyễn Thành Sáng
 


Cuốn Cánh Diều Thương

Lẳng lặng nhìn em thả bước chân
Như thu, gió nhẹ sóng lăn tăn
Lắc lư gờn gợn theo dòng nước
Về nẻo xa xăm đuổi bóng tàn!

Nhà cách vài căn, tuổi ấu thơ
Sớm hôm gặp gỡ tự bao giờ
Lớn theo ngày tháng dần hoa nở
Dưới ánh dương hồng rạng sắc mơ

Chẳng biết khi nào cánh gió tôi
Quay vòng bên ấy ngắm mây trôi
Rồi nhìn thắm thắm nghe vương vấn
Rạo rực con tim muốn tỏ lời!

Những vắng âm thầm nhẹ ngón tay
Đàn đây, lảy điệp khúc tình say
Ngân nga, xuôi ngược dòng sông mộng
Điệu hát, câu hò vọng đến ai…

Bỗng sáng hôm nay chợt phũ phàng
Em màu áo mới, ảnh trăng vàng
Nụ cười tươi mát màu xanh biếc
Bên chiếc xe nào trắng mới toanh!

Lễ hỏi rình rang chuẩn bị rồi
Đợi người phú quý đến thành đôi
Chỉ không lâu nữa hoa trồng chậu
Gió hút, mây trôi, một mảnh đời

Vỡ nát tan bay giấc mộng yêu
Còn đâu êm ả dưới mơ chiều
Hồn thương tôi trải trên khung lộng
Giờ phải đưa tay cuốn lại diều

Bờ đê lặng lẽ nỗi đìu hiu!...

Nguyễn Thành Sáng
 


Gom Góp Nỗi Niềm

Lặng ngồi gom góp những dòng mơ
Bao thuở hồn thương dõi đợi chờ
Nước chảy, sông dài, xa bốn cõi
Trăng lòng vạn thắm, kết thành thơ!

Thêm nhớ, thêm thương, với mặn mòi
Bạn lòng thắm thiết dưới trăng soi
Tâm giao, tri kỷ, cùng chung mộng
Thệ hải minh sơn đến trọn đời

Nỗi niềm em đọng ở từng lời
Khe khẻ, nhẹ nhàng một tiếng ơi
Vương vấn gởi vào câu vọng nhớ
Ngân nga đọc lại, cảm “hồn tôi”

Để thấy luyến lưu trải ngập tràn
Thênh thang sắc tỏa, ảnh trăng vàng
Trăm năm dâu bể vòng nhân thế
Mãi đượm từ đây tận ngút ngàn!

Em ơi! Anh uống giọt lòng em
Ấm áp vô cùng, cả trái tim
Xao xuyến, lâng lâng từng phút một
Nâng dần bay bổng cánh hồn chim

Rồi thấy chạnh lòng, thấy quá thương
Em ôm sương lạnh dưới canh trường
Thu sầu lặng lẽ qua ngày tháng
Khắc khoải tâm hồn, dạ héo hon…

Da diết, âm thầm kết lại tơ
Gom từ thao thức mảnh trăng trơ
Em đan, em gói niềm trăn trở
Chuyển đến phương trời khúc nhạc thơ
Tình ta trải thắm tự bây giờ!...

Nguyễn Thành Sáng
 

Gửi Tấc Lòng Anh

Mình ơi! Thời tiết mấy hôm rày
Hạ thấp chỉ còn năm sáu độ
Chốn ấy ngập tràn cơn giá rét
Vật, người, cây cỏ buốt tê cơ!

Có khó chịu nhiều không hỡi em?
Phải trùm, co rúm, quấn chăn êm
Cô đơn, lạnh lẽo càng thêm lạnh
Sương trắng lại càng cảnh trắng đêm!

Bị bệnh, ho nhiều, thêm cổ đau
Xa xa đồng vọng khúc tiêu sầu
Tim buồn đóng trọn băng và tuyết
Buộc rét thả thuyền, đẩy sóng chao

Lệ thắm năm nào sớm cạn khô
Vầng trăng lai láng đã trăng trơ
Bởi ngàn khắc khoải quay vòng mãi
Nay biến tượng rồi, chỉ chút mơ!

An ủi cuộc đời có thế thôi
Tìm trong ảo ảnh một vành môi
Hôn em say đắm, và say đắm
Chẳng bận lòng gì ánh nhạt vơi…

Lững thững mây trôi dưới ráng chiều
Nhẹ nhàng chầm chậm cánh đìu hiu
Nghe sao thương quá người thương ạ
Muốn gửi phương ngàn một tiếng yêu

Ủi an héo hắt sắc thu vàng
U ám, nhạt mờ phủ bóng trăng
Vò võ, lặng lờ, bên suối quạnh
Non thề, biển hẹn của lòng anh

Mong từ xa thẳm kéo vầng thanh!...

Nguyễn Thành Sáng
 

Để Mà…Buồn Thôi!

Trời đêm nay trăng soi vằng vặc
Hãy cùng ta dạo mát đi nàng
Để nghe gió thổi nhẹ nhàng
Du dương réo rắt mộng vàng ái ân…

Cho giây phút mơ màng yêu dấu
Quên nỗi niềm đau đáu sầu thương
Chỉ còn tràn ngập làn hương
Phả loang lai láng, canh trường ngất ngây…

Chàng ơi hỡi! Thiếp đây chàng ạ!
Tiếng lòng em chàng có hiểu chăng?
Mỏi mòn hướng vọng xa xăm
Bao năm ngóng đợi võ vàng tái tê

Giờ thuyền mộng đã về bến đợi
Bù chuỗi ngày khắc khoải nhớ nhung
Thì nay lầu mộng mê cung
Thiếp chàng vào đó, ta cùng cạn say…

Đây êm ả bờ vai của ngọc
Ta choàng tay vuốt dọc mịn màng
Từ trong trối khúc cung đàn
Êm đềm dìu dặt, lâng lâng dạ hồn…

Thiếp dựa sát! Hãy ôm chặt thiếp
Hãy dạt dào thổi tiếp lên em
Cho nghìn nhịp đập con tim
Trào dâng xúc cảm êm đềm thiết tha…

Gấu! Gấu! Phịch… Thì ra là mộng!
Cũng vẫn đây lẻ bóng mình ta
Vấn vương một ánh trăng ngà
Đêm đêm lạc giấc… Để mà…Buồn thôi!

18/11/2017

Nguyễn Thành Sáng
 

Hoàng Hôn.

Thơ màu tim tím tợ hoàng hôn
Dào dạt, lâng lâng, tím mảnh hồn
Như khói lam chiều trôi lãng đãng
Lay lòng lữ khách ghé dừng chân!

Để ngắm hoàng hôn một buổi nầy
Nhìn sương kết tụ lá, hoa, cây
Đìu hiu, đọng giọt màu thu quạnh
Một cõi lặng tờ chẳng bóng ai

Hoàng hôn! Rất thật sắc hoàng hôn
Chỉ có chân mây, có gió vờn
Thoang thoảng từ xa đưa vọng lại
Êm đềm, dìu dặt, dịu từng cơn

Khiến tuổi hoàng hôn thấy chạnh lòng
Một trời thương nhớ dáng hừng đông
Vầng dương ló dạng, trăm hoa nở
Nắng sớm tinh mơ rực ánh hồng!

Bao hè tỏa nóng lửa tin yêu
Dưới ráng hoàng hôn lại kéo về
Một thuở lênh đênh thuyền sóng nước
Dòng sông, biển rộng, chuỗi lê thê

Những lúc hoàng hôn thấy nghẹn ngào
Yêu người xa cách biết làm sao
Chỉ thương, chỉ nhớ về mây gió
Tình hãy nhận đây chút ngọt ngào…

Tất cả! Thời gian đã chẳng còn
Ngàn hoa, muôn thắm, mảnh trăng tròn
Hay thu ảm đạm, hoàng hôn tím
Dưới bóng chiều nay khúc nhạc đờn

Lữ khách ngậm ngùi tiếp bước chân
Ngẩng đầu nhìn lại cánh phù vân
Bâng khuâng, da diết, bầu tâm sự
Tuổi mộng! Hoàng hôn! Chỉ một lần!...

Nguyễn Thành Sáng