• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Tập thơ] THAO THỨC... - Nguyễn Thành Sáng


Nỗi Niềm Trong Giông Bão

Trong phòng em, anh nằm thao thức
Lá thu sầu từng phút rụng rơi
Lòng nghe buồn lắm em ơi
Đường anh sỏi đá, tả tơi nỗi niềm!

Ánh ửng sáng bên thềm tình ái
Nhưng ám mờ giăng trải mênh mông
Thuyền đang chờn chập trên dòng
Bủa vây bốn phía trập trùng sóng to

Ba năm qua, hồng tơ đã buộc
Lễ nói rồi thêm bước tròn duyên
Vậy mà khắc khoải triền miên
Bệnh đau vàng vọt, bạc tiền trống không

Em vô tư, tình trong chờ đợi
Anh chim trời rũ rượi hồn bay
Hôm nào tình thắm men say
Giờ đây trăn trở tháng ngày chơi vơi!

Thầm lặng lẽ, không lời tâm sự
Sợ em lo, tư lự, bâng khuâng
Làm cho khuất bóng vầng trăng
Hoa xuân héo hắt rơi dần đêm đen

Bao kỷ niệm êm đềm hò hẹn
Những suy tư vun vén mộng đời
Lẽ nào gió lộng trùng khơi
Thuyền duyên tan tác để rồi vỡ tan…

Lửa năm xưa, bao lần nung thép
Chuỗi ngày nầy vẫn tiếp bùng lên
Lái thuyền vượt hướng về trên
Xa xa ánh toả bồng bềnh mây trôi!


Nguyễn Thành Sáng
 


Tái Tê

Đàn đã cất, âm thanh cũng nát
Cả một thời níu lắc con tim
Giờ đây đành phải lặng im
Nghe từ sâu thẳm nỗi niềm vấn vương!

Chuỗi ngày tháng làn hương vườn mộng
Theo khói mờ quyện bóng hoàng hôn
Gợi thương gợi nhớ chập chờn
Lay hồn giá lạnh có còn nữa đâu

Rồi mai mốt giữa bầu hiu quạnh
Rụng hết vàng còn nhánh chơ vơ
Canh thâu gió giạt qua bờ
Hàn sương kết đọng vật vờ nhỏ rơi

Đêm phủ kín khung trời u ám
Ngày ngập đầy áng xám giăng ngang
Tấc lòng hướng vọng xa xăm
Đìu hiu vắng vẻ, lăn tăn gợn buồn!

Bước độc hành trên đường lá đổ
Thả nhạt nhòa đây đó mênh mang
Cánh sầu thơ thẩn lang thang
Chút say chút tỉnh, bao lần ngả nghiêng

Ai êm ả duyên thuyền lướt sóng
Ai êm đềm chìm mộng mơ say
Còn đây chỉ có ngất ngây
Đến, đi, khoảnh khắc, để dài luyến lưu

Ôi mùa thu! Mùa thu trở lại
Khiến cho người cứ mãi bâng khuâng
Mong tìm mảnh khuyết vầng trăng
Để rồi lặng lẽ ôm ngàn tái tê!

24/10/2017

Nguyễn Thành Sáng
 

Gió Và Thi Sĩ

Hỡi người Thi Sĩ giữa canh khuya!
Sao vẫn còn đây, chẳng chịu về
Chìm giấc no say vào mộng đẹp
Hơn là khắc khoải với lê thê!...

Thì ra cánh gió của năm xưa
Kết bạn cùng ta giữa chặng đường
Cát bụi, phong trần muôn đá sỏi
Sẻ chia, tâm sự những canh sương

Đã khá lâu rồi, ta vắng nhau
Kẻ ngàn phương duỗi, vượt ba đào
Kẻ thân mình cuốn bên bờ vắng
Thao thức, bâng khuâng dưới nguyệt mờ

Gió sướng hơn ta gấp bội lần
Được đời phiêu bạt cõi xa xăm
Xem hoa đủ sắc bao vườn thắm
Nghe nhạc du dương khắp mọi tầng…

Đừng buồn, trăn trở nữa người ơi
Một kiếp thu hình, kiếp nổi trôi
Phận số an bày đâu cưỡng được
Chỉ đành chấp nhận thế mà thôi

Dẫu chẳng đó đây…phải bó mình
Nhưng còn sâu thẳm mảnh hồn xinh
Còn làm Thi Sĩ dòng thơ thắm
Rạng rỡ hơn ta, chỉ lướt nhìn

Biết nghe từ gió lời than thở
Biết thấy trăng thanh nhỏ lệ buồn
Biết cảm dòng sông lờ lững chảy
Biết sầu xúc động thấy sương buông…

Được trải lòng ra với áng thơ
Phun Châu, nhả Ngọc ửng đêm mờ
Bút xanh hóa kiếm rơi sầu hận
Hơn hẳn trùng khơi chỉ vật vờ!

14/6/2016
Nguyễn Thành Sáng


 

Thương Em…

Thương em ngoài ấy xa xăm
Sớm hôm bận bịu, xác thân mỏi mòn
Tấc lòng khắc khoải héo hon
Bốn mùa canh cánh hoàng hôn não nề!

Năm xưa rụng ánh trăng thề
Chân trời mù mịt, lối về quạnh hiu
Vấn vương, tiếc nuối bao điều
Cũng đành gác bỏ, chợ chiều cho xong

Nào hay giá lạnh đêm đông
Áo len chẳng ấm, mênh mông nỗi niềm
Sông dài chao lắc ngả nghiêng
Lá vàng lả tả, truân chuyên vật vờ

Canh thâu chiếc bóng chơ vơ
Dưới bầu chạnh khuyết mập mờ chút loang
Nặng nề lầm lũi bước chân
Bâng khuâng da diết, muôn phần xót xa!

Còn đâu một thuở ngân nga
Cung đàn điệp khúc đậm đà âm thanh
Còn đâu thoang thoảng rung rinh
Cành cây trổ nụ, gợi tình gió mây…

Giờ đây lặng lẽ tháng ngày
Vườn thu khép cửa, hồn bay đỉnh trời
Bềnh bồng cõi lộng chơi vơi
Kéo mơ, đan mộng, phai phôi dạ sầu…

Thương em! Thương biết là bao
Nhớ em! Nhớ chảy sâu vào tận tim
Ước nguyền nối sợi tơ duyên
Mối tình vạn kỷ, con thuyền còn đây!

25/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thi Sĩ Và Gió

Người thấy ta buồn, an ủi ta
Cho thu ngày tháng quấn trăng tà
Loãng tan bóng nhạt, bầu hiu hắt
Ửng ánh khung trời đượm sắc ra?!...

Sáng ơi! Có nhớ thuở ngày xưa?
Hai ảnh hồn ta dưới nguyệt mờ
Trăn trở vui buồn theo thế sự
Để rồi đứng dậy bước vào mơ

Bởi thấy cuộc đời lắm trái ngang
Kẻ trên thuyền mộng, tắm trăng vàng
Còn ai dưới nước, chìm trong lạnh
Sóng đẩy bập bồng giạt hướng nhanh

Héo hắt, u hoài chỉ khổ thôi
Vì dòng sông vẫn lặng lờ trôi
Sớm dâng, tối cạn, luân chuyền mãi
Theo nước, con thuyền trải cánh bơi!...

Đúng rồi! Tạo hoá đã an bày
Phận số con người, một chữ duyên
Ai bước thang mây về cõi lộng
Còn ai đá sỏi, nẻo truân chuyên

Ta quá nửa đời rớt vực sâu
Bốn bề tịch vắng, chốn về đâu!
Chang chang ngày nắng, hồn tơi tả
Đêm lạnh đìu hiu, nhạc trổi sầu

Từng phút âm thầm nối sợi mây
Móc vào cạnh đá, mỏi bàn tay
Cố leo chầm chậm, leo leo mãi
Cho đến bây giờ được đứng đây

Nhưng nay tuyết đã trắng lên sương
Xanh thắm còn đâu! Chỉ nghẹn buồn
Tiếc nối xuân thời trong dĩ vãng
Khoẻ nầy đôi cánh, lướt muôn phương!...

15/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


Dạo Phố Chiều Nay

Ngồi xe dạo mấy con đường
Ngắm nhìn cảnh vật lòng vương vấn lòng
Thuở nào sóng vỗ bập bồng
Ghe thuyền xuôi ngược theo dòng sông xa!

Bờ kia hai mảnh vườn hoa
Tím, vàng, đỏ, trắng… Đậm đà hương bay
Bên đây lố nhố hàng cây
Xòe tay khều giỡn áng mây giữa trời

Chỗ nầy rộn rã tiếng cười
Mấy đàn trẻ nhỏ đang vui nô đùa
Phía sau hai dãy trồng dừa
Rớt nhiều cụm mát dưới trưa nắng hừng

Đầu trong nhộn nhịp tưng bừng
Kẻ mua, người bán, kẻ dừng, người đi
Khúc ngoài ngang hủ tíu mì
Bốn ông sọt trắng say mê đá cầu…

Chiều nay tất cả ở đâu?
Hoà chung lam khói tan vào không gian
Hay chìm xuống tận tâm can
Cho niềm hoài cổ ngỡ ngàng ánh đưa…

Trên cao vần vũ sắp mưa
Đèn treo dọc phố cũng vừa gợi đêm
Đành thôi! Nỗi nhớ lặng yên
Quẹo qua ngả khác vòng lên về nhà

Trong tim còn đó ngân nga
Tiếng đàn réo rắt đậm đà luyến lưu
Hoàng hôn thong thả chu du
Mà sao như thể… Thấy thu trải đầy!...

27/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Yên Tâm Mà Ngủ Nha Cha!

Cha ơi!...Con còn nhớ…

Trống trường đánh, báo hiệu giờ tan lớp…
Dọc hành lang từng tốp túa tràn ra…
Con bước lẹ đến cổng để gặp Cha
Tình phụ tử đậm đà trong ánh mắt!...

Sau lưng Cha, gió ngược lùa thổi mát
Một cái gì ấm áp ủ lên tim
Chầm chậm dâng giữa giây phút lặng yên
Từ sâu thẳm, nỗi niềm thương nhẹ đến…

Những tháng đi học vào giờ buổi sáng
Cha chở con ghé cơm tấm “Bà Tư”
Cạn dĩa rồi, thêm chén nữa cho no
Để mạnh khỏe mà lo giồi mài tốt…

Cha làm ăn dưới khung trời mưa gió
Trải nhọc nhằn để có sống cả nhà
Mong mỏi duy nhất ở nơi Cha là
Thấy con trẻ thăng hoa, thành danh phận…

Nhưng ngờ đâu một đêm lâm bệnh nặng
Vội lìa trần, Cha hẳn vắng từ đây
Mảnh nan thuyền rụng lái lạc vòng xoay
Chao nghiêng ngả, lắc lay theo dòng sóng

Mẹ và các con bị rơi vực thẳm
Giữa mịt mùng, trĩu nặng nỗi lo âu
Chẳng ánh trăng, thiếu lóng lánh vì sao
Chỉ bóng tối đẩy trào thêm da diết……

Ngoi ngóc lên từ tận cùng bi thiết
Đến nay “Sáng của Cha” được vững rồi
Cha con con đều rạng rỡ với đời
Gạo tiền có, an vui bề hạnh phúc…

Nén hương lòng, khấu đầu con bày tỏ
Hãy yên tâm, chốn đó ngủ nha Cha!...

13/1/2018
Nguyễn Thành Sáng
 

Nỗi Lòng Của Cây

Hỡi cây giữa chậu nằm kia!
Từ miền khoáng đãng đem về nơi đây
Đặt gần phòng khách tháng ngày
Mang tên Lan Ý, điểm say cho người!

Hãy nghe ta hỏi mấy lời
Kể từ rời chỗ tới giờ ra sao
Có vui thoả thích biết bao
Hay sầu buộc bó trong bầu lẻ loi?

Khi không còn tắm mưa rơi
Hết nhìn thấy được trăng soi canh trường
Chẳng còn xoè hứng hàn sương
Thôi hoà theo cánh ngàn phương trở mình?...

Dựa tường trầm mặc lặng thinh
Lắng nghe ông hỏi sự tình gần xa
Chứa chan thắm thiết đậm đà
Khiến tôi xúc động, ngân nga tiếng lòng

Từ hôm dưới ánh dương hồng
Bị đào bốn phía, quấn vòng vào thân
Đắp thêm chút đất xung quanh
Chở đi chốn lạ, để dành bán mua

Hết rồi một thuở ươm mơ
Đợi cành trổ nụ, đón chờ nắng mai
Hết rồi nhè nhẹ bàn tay
Nâng niu ngọn gió, ngất ngây nỗi niềm…

Giờ đây chỉ có im lìm
Giữa bề lạ lẫm, đứng yên một mình
Âm thầm sớm tối bóng hình
Trăm thương, ngàn nhớ rung rinh quả buồn!...

28/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Cảm Thương

Mang khắc khoải héo gầy sương phụ
Chuỗi năm dài lá rũ, trăng tan
Từng đêm lặng lẽ mơ màng
Nhẹ trôi lờ lững, sắc vàng chìm sâu!

Niềm ảm đạm làm sao tả xiết
Khi đáy lòng tha thiết yêu đương
Vậy mà rơi cảnh đoạn trường
Trời ơi! bến lở, con đường lạc đi!

Đến bây giờ còn gì để nói
Mảnh cuộc đời phơi phới ngày xưa
Hết rồi sau chuyến đò đưa
Và khi tim hiểu, cũng vừa nát hương

Lạnh lẽo lắm, thu buồn quạnh quẽ
Dõi canh thâu, bóng xế, hoài ai
Vần thơ thả mộng trời bay
Mong đâu gió hỡi, lòng nầy khát khao..

Em chốn ấy héo sầu vọng tưởng
Tôi nơi nầy cũng vướng mờ đêm
Năm dài cũng nghẹn con tim
Dòng sông, thao thức, biết tìm nơi đâu!

Ôm theo thắt, hanh hao, vàng võ
Thả cô đơn, nhung nhớ ánh tàn
Đìu hiu ngắm áng mây ngàn
Thức thao, trăn trở, lang thang cánh hồn…

Duyên bèo giạt, hoàng hôn gặp gỡ
Như trở về cái thuở đầu xuân
Thời gian phôi nhạt bâng khuâng
Niềm thương, nỗi ái xoa dần vết đau!

Nguyễn Thành Sáng
 

Còn Gì Dưới Bóng Hoàng Hôn

Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Mở ra nẻo sáng cho hồn của ta
Khỏi buồn nhịp đập ngân nga
Giữa hàng ủ rũ, bên hoa héo mòn!

Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Đưa tay níu lấy ôm tròn vào tim
Quên đi gãy cánh loài chim
Sầu đời dang dở, ánh chìm đầu non!

Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Cho thôi lởn vởn, chập chờn tháng năm
Tấc lòng hướng vọng xa xăm
Và rồi chỉ có âm thầm bước chân

Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Không hoài chứng kiến bao cơn nghẹn ngào
Cả đời lận đận, lao đao
Đến khi già yếu có nào đủ cơm

Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Giúp cho chẳng thấy kẻ hờn bão giông
Vì sao êm ả xuôi dòng
Bị làn sóng dữ dập tông lật thuyền!…

Để luôn canh cánh nỗi niềm
Vấn vương, lưu luyến êm đềm ngày xưa
Dẫu rằng có nắng, có mưa
Nhưng trong mưa nắng, gió lùa tan mây

Giờ đây lặng ngắm trời tây
Từng hồi ngọn thổi, rụng bay lá vàng
Vật vờ khoảnh khắc mơ màng
Giật mình tỉnh giấc, ngỡ ngàng bóng đêm!

29/10/2017
Nguyễn Thành Sáng