Thơ ca [Tập thơ] THAO THỨC... - Nguyễn Thành Sáng


Vùi Chôn Đáy Huyệt

Từ nay em nhé! Hãy quên đi
Một thuở hồn đan dưới nguyệt thề
Sóng nước con thuyền xuôi bến mộng
Lời thương, tiếng hẹn, chuỗi lê thê!

Trả hết yêu đương lại cõi trời
Cho lòng thanh thản khỏi chơi vơi
Rồi đây ngày tháng dần phôi lãng
Hình ảnh thời gian với một người

Bởi có còn chi để vấn vương
Khi đen tràn ngập khắp con đường
Mịt mù tăm tối trùm chân bước
Trên chuyển lộng cuồng vạn khối tuôn

Âm thanh thì lạc nhịp cung đàn
Cứ mãi từng hồi khúc vỡ toang
Đờ đẫn, vật vờ rồi bấn loạn
Cả màn u ám phủ dầy thêm!

Tôi xót, tôi buồn, tôi đắng cay
Ngỡ rằng bóng thật mảnh hồn ai
Từ thời vạn kỷ quay về hẹn
Sưởi ấm cho nhau một kiếp nầy

Hiểu ra chẳng phải ảnh hình mơ
Chỉ đóa hoa ngâu cạnh mé bờ
Rung lắc chập chờn theo ngọn thổi
Vô tình gió cảm kéo dây tơ

Thôi thì kỷ niệm những trăng sao
Lặng lẽ rời xa ngõ lối vào
Nửa tiếc, nửa thương và nửa nghẹn
Bên lề đất lạnh, huyệt chôn sâu!

11/7/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Vọng Sầu Tỏ Bạn

Nầy Sáng! Hôm nay như ảm đạm
Mắt buồn thăm thẳm, vọng xa xăm
Thả hồn trôi giạt về mong đợi
Mây ám bao trùm một ánh trăng!

Để khiến lòng ta cũng lắc lay
Bã buồn đọng lại dưới heo may
Nhẹ mình co rút rồi lung lắc
Lảy những lá vàng rớt đó đây

Lửa sống năm nào hực trái tim
Sao nay thấy bạn cuốn im lìm
Và bao nó lại bằng sương lạnh
Cho phút giây nầy biến buốt thêm!...

Gió ơi! Trăn trở tấc lòng ta
Một thuở mây trời lộng bóng pha
Từng mảng trôi về nơi bốn cõi
Nhạc đời thắm thiết vạn ngân nga

Thế mà bỗng chốc hoàng hôn đến
Lửa rực trong lòng vẫn quyện đây
Nhưng chiếc thuyền đời như cũ kỹ
Chẳng còn vững chãi để say bay

Ta thấy nghẹn lòng trong nỗi nhớ
Khát khao được sống cánh hồn mơ
Chỉ rồi lạnh lẽo, chiều thu chết
Mộng ước mịt mờ với thẩn thơ

Ấp ủ một thời ra biển lớn
Muốn làm cánh gió vượt trời xa
Một đêm băng tuyết ngàn rơi xuống
Đắm chiếc thuyền nan giữa nắng ngà

Biển cuồng, vũ lộng quấn hồn ta!...

Nguyễn Thành Sáng
 

Chạnh Thu Chiều (2)

Ánh nhạt trời thu trải bóng chiều
Dạ sầu trăn trở kéo buồn hiu
Nỗi đau lờ lững vờn mây khói
Vọng nhớ thời gian, khắc khoải nhiều!

Mới đó năm nào nay đã cũ
Mà sao cứ mãi bóng đong đưa
Lối xưa xe ngựa, hồn hoang lạnh
Vẫn loáng thoáng đây, tụ giữa mùa

Cảnh vắng phơi sân vạn sắc vàng
Từng hồi gió thoảng ghịt mây sang
Tô bầu ảm đạm thêm mờ ảnh
Hoà ráng từ xa chậm chậm tàn

Lắm lúc thấy lòng như mỏi mê
Hướng về nẻo cũ dạ sầu tê
Vậy mà sao mãi, sao sao mãi
Cái ảnh ngày xưa cứ trở về!

Mấy chục năm trường đã quá xa
Con thuyền thuở ấy một lần qua
Bọt bèo, sóng nước đà phôi nát
Còn đó nữa đâu lại phải mà…!

Cứ mỗi lần thu khiến nhớ nhung
Cho đầy héo úa với bâng khuâng
Móc ngàn tan tác ra nhìn, ngắm
Để máu hồng loang, giọt nhỏ dần

Chốn ấy giờ nầy có hiểu không?
Chiều nay một kẻ ngắm dòng sông
Tâm tư trĩu nặng niềm nhung nhớ
Kỷ niệm ngày xưa, bóp cõi lòng!


Nguyễn Thành Sáng
 


Vẫn Mãi

Bất chợt mây sầu trải lối giăng
Kéo buồn che phủ một vầng trăng
Khuất tròn lóng lánh bầu êm ả
Để bóng trời xuân nghẹn lỡ làng

Và cứ trôi dần theo mấy độ
Cung mờ đen tịch trói chơ vơ
Nơi xa cánh gió còn lơ lững
Cho ánh trăng vàng lệ nhỏ thơ…

Đêm nay đêm của thuở hoài xuân
Chạnh kẻ bên thềm phải nhớ nhung
Ánh đã nhạt nhòa bên ngạch cửa
Vẫn người ngồi đó với bâng khuâng

Vì sao mãi nhớ ánh trăng vàng
Cho phải thẫn thờ với trở trăn
Bởi thuở mộng đời muôn ý sống
Gửi vào diệu vợi ánh thơ trăng

Bóng đã mờ tàn bởi áng mây
Giãn hồn ai đó, duỗi bàn tay
Nhưng xa! Xa quá trời thăm thẳm
Đành trói linh hồn, nỗi đắng cay

Bao độ qua rồi trong giá lạnh
Với niềm quạnh quẽ chuỗi đêm đen
Nhớ nhung trăng biếc thời thơ thắm
Cũng bởi hồn thương trọn nỗi niềm

Xuân đầu khi đã một lần trao
Cho dẫu trăm năm bạc mái đầu
Bóng nước,thuyền đi luôn sống mãi
Dưới trời ngày ấy quyện trăng sao!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nhớ Cha

Ánh mờ thu, nhẹ ru về nỗi nhớ
Vầng trăng thiêng sáng tỏ đã chìm sâu
Bốn mươi ba năm, bao ngàn trăn trở
Vọng thâm tình, vàng võ, rã tim đau

Cha ra đi không trao lời từ biệt
Một khuya sầu da diết cuốn bi thương
Trời mịt tối, trăng buồn như thống thiết
Nỗi tác tan biền biệt phủ mờ sương

Rời bệnh viện trên đường về lặng lẽ
Vạn niềm thương cào xé mảnh tâm can
Sao vội vàng tình trăng rời con trẻ
Để cả đời quạnh quẽ ngộp hồn tang!

Từ dạo đó trăng vàng không trở lại
Mảnh tình sâu đi mãi chẳng còn về
Cho lòng con lê thê niềm tê tái
Nhớ ngàn thương, trói mãi nỗi ủ ê

Đã bao lần rơi lệ, nhìn chúng bạn
Nụ hồn nhiên tỏ rạng ánh tròn trăng
Còn nơi ta nát tan trong nẻo lặng
Mảnh linh hồn khóc cạn mất tình thân

Chim còn non, con lần vượt trùng khơi
Giương cánh mỏng tìm bơi qua bão loạn
Từng bị rơi, loạng choạng với chơi vơi
Và bao lúc tả tơi, trôi nỗi hận…

Trời thu nay gió lần về thương nhớ
Bóng cha già ánh tỏ thuở ngày xưa
Vĩnh biệt rồi, đâu nữa, chỉ còn mơ
Sầu canh cánh từng giờ khi nung lửa!

Nguyễn Thành Sáng
 

Éo Le

Em cũng hoa xuân, cũng dịu hiền
Cũng người khả ái, nét trăng duyên
Học hành, xử sự đều thông cả
Chỉ tội cái nghèo phải nắng sương!

Buôn bán gần tôi, giữa chợ đời
Mây trời, sóng nước lững lờ trôi
Thời gian lặng lẽ qua ngày tháng
Gió lắc cây cành trải bóng bơi

Anh à! Trưa nắng về đi anh
Quầy bán nơi nầy đã có em
Trông hộ cho anh vài tiếng nghĩ
Chẳng ngần ngại nhé cứ mà yên…

Xa xa dõi mắt ngắm nhìn ai
Dáng liễu, mày ngài cũng thấy hay
Lại nữa nhiệt tình, thân giúp đỡ
Nghe lòng cảm thấy chút niềm say!

Tết nhất nhà xa em lặn lội
Bánh mì hai ổ sẻ chia đôi
Ngồi kề chung ghế cùng nhau bán
Xuân thắm ngân nga nhỏ giọt rồi…

Bỗng chợt tình yêu cảnh trái ngang
Mình tôi đâu thể cất hai gian
Em đây, Lan đấy làm sao hỡi
Đành phải thốt lên tiếng phũ phàng

Xiết buồn, xụ mặt, nghẹn chơ vơ
Chẳng nói âm thầm cuốn mộng thơ
Tôi cũng ngậm ngùi như nối tiếc
Sao đành đứt đoạn, xé hồn mơ!...


Kỷ niệm ngày xưa!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nhớ Nhung

Nhìn bạn gió sao cũng giống như là
Sầu ảm đạm, ngân nga niềm tâm sự
Nên co mình, tư lự chẳng thổi ra
Để mây mờ trời xa dừng lữ thứ

Cho cảnh nầy trải phủ một âm u
Khiến lòng ta lắc lư rồi trăn trở
Vọng thời gian, lệ nhỏ dưới chiều thu
Nhớ thâm tình, bằng hữu tự bao giờ!

Nhớ các em lặng tờ nơi cõi lạnh
Bao bạn thân chấp cánh thuở ngày xưa
Giờ tan mờ, mây mưa trùm hiu quạnh
Nghĩa trang buồn, trống vắng giữa sương khuya

Ôi thương nhớ! Trở về nơi ký ức
Khiến lòng nghe đau nhức cuộc phù vân
Dòng biển sống trôi dần từng giây phút
Kẻ còn đây, gảy khúc nghẹn ly tan!

Mới hôm nào vầng trăng tình thắm thiết
Dưới đêm dài, da diết trải hồn xa
Bao mộng đời cùng ta soi ánh biếc
Nung lửa lòng hùng liệt chí thăng hoa

Thế mà nay đã ra người thiên cổ
Để nỗi sầu héo rũ kẻ còn đây
Mỗi thu về, lắc lay nhìn lá đổ
Thắt nỗi niềm, vàng võ dưới heo may

Vĩnh biệt rồi, từ đây không gặp nữa
Dòng sông đời một thuở chiếc thuyền đi
Trăng lặn tàn, còn gì bên ngạch cửa?
Chuỗi ánh hồn rực rỡ, bóng lộng phi!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nỗi Niềm Quá Khứ (2)

Mấy chục năm dài quá đắng cay
Mối sầu lịm chết giữa trần ai
Từng đêm buồn bã nhìn trăng lặn
Cái bóng chim trời gãy cánh bay!

Ta đã từng rơi bao ngấn lệ
Những chiều nắng nhạt dạ sầu tê
Phố dài vắng vẻ, hồn tơi tả
Cục đá dính vào nặng kéo lê

Bốn phía tịch tờ như nhốt lại
Linh hồn trầm uất dưới tầng mây
Con tim đỏ máu dần khô tím
Nát bét tuổi đời bởi khổ thay!

Cứ thế mà trôi theo tháng năm
Nỗi niềm héo úa, nhớ tình trăng
Để rồi từng thét trong căm nghẹn
Trầm bóng, trải hờn giẫm bước chân

Cố gắng leo qua cái mảnh đời
Trầm luân, khốn khó, cuộc chơi vơi
Cố bươi tay móc từ thăm thẳm
Tìm cục kiên trì chịu đựng thôi!...

Thắm thoát thời gian lẳng lặng qua
Chiều nay ánh nhạt ngắm thu tà
Nhớ về chuỗi sống đầy băng, lửa
Để khóc, để mừng, để xót xa…

Chợt thấy trong lòng quá đổi thương
Hình ai đứng đó nghẹn đêm trường
Giống như ta thuở thời xuân trẻ
Cũng cánh chim trời, cũng gãy thương!

Nguyễn Thành Sáng
 

Tình Thu

Nhớ độ năm nào một rưỡi trăng
Niềm thương dào dạt thắm xa gần
Âm thầm chiếc bóng tình thơ đến
Gặp gỡ hương lòng một sắc trong

Từ đó bao lần cảm thấy nao
Những chiều nắng hạ đến cùng nhau
Sẻ chia ấm áp tình anh nhé
Ngào ngạt hương say chuyện trúc đào…

Thu đến, thu đi, bóng duỗi lần
Thời gian biến đổi để bâng khuâng
Con tim như kéo đem về nhớ
Điệp khúc ngân nga tự giãn dần

Cho đến bây giờ gởi nhớ nhung
Bởi tình trăng bạc phải tan lần
Như ngày chuỗi sống, thay manh áo
Mộng thắm năm nào trở biến không

Thôi nhé! Ngày xưa trả lại xa
Con đường rực thắm cánh hồng hoa
Giờ nay tan tác, hồn trôi lạ
Để độ thu về chạnh nhớ xa!

Nguyễn Thành Sáng
 


Tiếng Đàn Của Tôi

Em viết bài thơ gửi tặng ai
Vô tình tôi đọc, khiến tôi say
Lan man vương vấn từng câu chữ
Để dạ bâng khuâng, cảm xúc hoài!

Ôi vần thơ đẹp! Nét thơ trăng
Vén khéo tâm tư chục mấy hàng
Chan chứa nỗi niềm thu quạnh vắng
Hồn bên gối mộng, ước mơ xanh

Chập chờn trong ảo bóng hình thương
Nửa thật, nửa hư, loáng thoáng vờn
Ngây ngất tận cùng, trao nụ thắm
Dạt dào, đắm đuối, lịm từng cơn

"Hai mảnh cong cong" khép giữa trời
Một thời chạnh khuyết, nỗi chơi vơi
Giờ đây thôi hết sầu mong đợi
Lai láng tràn loang, ảnh tuyệt vời!

Nhưng rồi ngọn gió cũng đưa mây
Lóng lánh trên cao lặng lẽ chìm
Chầm chậm vầng hồng xa ló dạng
Từ từ nắng ấm phả màn đêm…

Ơi người thi nữ! Giấc mơ đan
Một góc đời tôi tợ giống nàng
Cũng lúc nghe lòng như giá lạnh
Tìm vơi khuây khỏa với cung đàn

Nhưng đàn tôi khảy được ai nghe
Khi bóng hoàng hôn phủ lối về
Giữa bốn lặng tờ dần trổi tiếng
Âm vang não nuột kéo lê thê!...

29/7/2017
Nguyễn Thành Sáng