• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

Tiểu Vĩ của Đại Hồ Ly - Dung Lệ Vũ

#1
Tiểu Vĩ của Đại Hồ Ly
(Đuôi nhỏ của Hồ Boss)

Tác giả: Heroin_G9

Tình trạng: Đang sáng tác
Độ dài: Chưa biết
Cảnh báo: 16+

Link góp ý: Tại đây


Giới thiệu nội dung
Cha hắn là tổng giám đốc một doanh nghiệp nhỏ, mẹ là một người mẫu ảnh.

Cuộc sống ấm êm cho đến khi sáu tuổi, cha hắn làm ăn phá sản, phải nhờ cậy một người đàn bà khác nâng đỡ, họ cãi nhau. Cha mẹ ly hôn, Nhược Vũ không sang Mỹ cùng cha mà lựa chọn ở lại Việt Nam cùng mẹ.

Mẹ hắn đường cùng đành phải dấn thân vào bar làm vũ nữ nuôi hắn khôn lớn.

Trải qua cuộc sống mưu sinh đầy nhục nhã chốn phù hoa, Nhược Vũ lớn lên mang trong mình tính cách khôn khéo và xảo quyệt như hồ ly.

Một ngày kia, luật sư từ Mỹ về tìm hắn, bảo rằng cha hắn và người dì bị tai nạn bất ngờ, trong di chúc, một nửa tài sản của cha sẽ cho hắn thừa kế nếu...
Hắn hảo hảo chăm sóc giám hộ cho đứa con gái riêng của người dì kia đến khi nó tốt nghiệp đại học!!!

Đương nhiên Dung Nhược Vũ không có ý nghĩ tốt đẹp hay bất kỳ quan tâm, đau lòng hay trách nhiệm gì với bọn họ.
Nhưng... số tài sản kia... Dung Nhược Vũ tặc lưỡi cho qua, ký tên vào tờ cam kết.

Cũng chỉ nhiều nhất thêm một cái bát, một đôi đũa, chuyện làm ăn này hắn vẫn có hời!

Chỉ có điều, hắn không biết, một lần ký tên vào tờ cam kết kia chính là vĩnh viễn...
[/CE​
 
Last edited:
#2
Chương 1.
Dung Nhược Vũ

Dung Nhược Vũ, hai mươi sáu tuổi, sinh viên năm cuối khoa thiết kế thời trang đại học Quốc Việt Talent.

Là một soái ca toàn trường và một hotboy toàn quốc, Dung Nhược Vũ không chỉ nổi lên vì tài năng, những thiết kế đẹp, sáng tạo, độc đáo không thể phủ nhận mà còn bởi vì "cái nghề" tay trái của anh.

Dung Nhược Vũ là trai bao.

Vâng, là một trai bao cao cấp, ngầm kín đáo trong giới của anh. Luôn phải tiếp xúc với nhiều hạng người, thị phi và cạnh tranh. Dung Nhược Vũ cũng có những tiêu chuẩn nhất định cho khách của mình.

Không thẳng ra là một call boy đúng nghĩa, Dung Nhược Vũ thường cặp kè với những tiểu thư lắm tiền nhiều của con nhà giàu. Hay vào quán bar nơi anh làm thêm, một bartender điêu luyện,
điển trai với nụ cười khểnh răng sáng lóa.

Bọn họ sẽ mua đồ tặng, cho tiền những lúc anh khó khăn, tiền học phí hoặc tài trợ những show trình diễn thời trang nho nhỏ do anh tự thiết kế. Đôi khi Nhược Vũ còn mời họ diễn cho show của anh, nhờ đó, tác phẩm của anh cũng được tiếng thơm của người mặc tâng bốc. Với mác sinh viên đại học, Dung Nhược Vũ đương nhiên không bao giờ bị dị nghị.

Và khi đã chán chê, đối tượng hết giá trị lộ dụng, hoặc có con mồi hấp dẫn hơn xuất hiện, Nhược Vũ có trăm ngàn cách để rũ bỏ cho dù đối phương có níu kéo.

Lúc yêu, Nhược Vũ si mê, nhiệt tình bao nhiêu thì lúc chia tay, anh tàn nhẫn, tuyệt tình bấy nhiêu.

Bởi vậy, chỉ những đàn anh "call boy" chính hiệu quen biết anh trong bar đều nói. Dung Nhược Vũ chính là Đại Hồ Ly xảo quyệt.

**************

Bây giờ, Nhược Vũ đang đứng trước cửa chờ phi trường, đợi máy bay đáp về từ Mỹ ở sân bay Nội Bài.

Tiết trời mùa đông, anh mặc một chiếc áo len dày, dài tay màu xám tro bên ngoài chiếc sơ mi trắng cổ cồn, khăn quàng cổ đỏ đô bản lớn có sọc caro màu đen, quần skinny đen bó sát, giày da cá sấu mũi nhọn màu nâu đi kèm tất xám. Tóc nhuộm màu đỏ nâu cùng với đôi mắt kính đen bản to hàng hiệu chất lừ.

Dáng người Nhược Vũ rất cao, tầm một mét tám hai, tuy hơi gầy, gương mặt đẹp, dáng người mảnh khảnh như người mẫu, vừa mới đến, lập tức thu hút vô số ánh nhìn về phía bên này.

Nhận thấy nhiều sự chú ý, Nhược Vũ nhanh chóng lấy khẩu trang đeo vào. Thật sự, anh cũng là người nổi tiếng. Hotboy thiên tài khoa thiết kế đại học Quốc Việt Talent, thần tượng của biết bao con tim thiếu nữ ấy chứ lị.

- Nhìn kia kìa, anh chàng kia đẹp trai quá đi!

- Đâu? Xì, che mặt kín mít thế kia sao biết là đẹp trai?

- Chúa ơi, nhìn phong cách ăn mặc của anh ấy kìa, thật thời thượng, lại còn nói dáng người rất cao, không thua kém gì đàn ông phương tây của chúng ta, da cũng rất trắng, nhất định là người nổi tiếng của Việt Nam!

Một nhóm thiếu nữ tây đang xì xồ bằng tiếng La-tinh, Nhược Vũ rất giỏi ngoại ngữ, anh biết nhiều thứ tiếng nên nghe hiểu, một phần cũng là do công việc ở bar tiếp xúc nhiều với khách Tây, anh liền vô tình tháo xuống khẩu trang, mắt nhìn điện thoại khẽ kéo miệng cười một nửa.

- Chúa ơi!!! Anh ấy cười kìa!!! Thật sự đẹp chết người~~~

- Anh ấy đang đợi ai nhỉ? Nhất định là bạn gái đó! Cô gái nào may mắn như vậy? Cô ấy nhất định rất xinh đẹp!

Sau lưng Nhược Vũ âm thầm đổ một vài giọt mồ hôi. Tấm bảng trên tay anh cầm vỏn vẹn vài chữ đánh photo màu đen đơn giản.

" Wellcome Viet Nam, Dung Nhược Nhan"

Hừ! Đến họ cũng phải đặt theo cha anh cơ đấy, chỉ là đứa con gái riêng của dì mà được yêu quý quá nhỉ? Đúng là có tiền có khác, trong lòng Nhược Vũ âm thầm khinh bỉ.

Ngoài mặt vẫn phải làm bộ tươi cười, trên tay cầm theo một nắm hoa hồng ông anh trong quán mới dúi:

"Quà tặng em gái trên trời rơi xuống của chú, nếu phiền quá có thể chuyển nhượng cho anh"

Kèm theo đó là nụ cười rất hám lợi, Dung Nhược Vũ rùng mình, cũng phải, đàn anh xung quanh Nhược Vũ nào có ai tử tế cơ chứ...

Loa phát thanh thông báo, chuyến bay từ Florida đã đáp xuống sân bay Nội Bài.

Bên ngoài cửa kính mờ sương, một làn mưa đông lạnh giá đang tuôn đổ.​
 
Last edited:
#3
Dung Nhược Nhan

Dung Nhược Nhan, mười sáu tuổi, học sinh trung học, nét mặt thơ ngây, xinh xắn, mắt to màu nâu sồng, màu tóc hạt dẻ. Cô bé cao một mét bảy hai, dáng người thanh mảnh, học lực bình thường.

Mẹ cô trước đây là một tiểu thư con nhà tài phiệt, nổi tiếng ăn chơi sa đọa. Nhan Nhan là kết quả của một cuộc vui qua đêm nào đó mà bà ấy cũng không rõ cha cô là ai.

Tuy vậy, từ nhỏ tiểu Nhan nhi được nuôi dạy rất tử tế, cuộc sống luôn ngập tràn trong nhung lụa, cho đến khi mẹ cô đi bước nữa, kể từ đó, cô có một người cha, một gia đình đầy đủ như mong ước.

Dung Nhược Tề, khi ấy ba mươi lăm tuổi, là một doanh nhân trẻ thành đạt, ông ấy đến với mẹ Nhược Nhan nghe nói chỉ vì công việc làm ăn gặp khó khăn. Nhưng kể từ khi kết hôn với mẹ cô, ông đối xử với mẹ con cô rất tốt. Vì vậy, trong thâm tâm Nhược Nhan luôn xem ông như là cha ruột.

Ba tháng trước, cả gia đình họ gặp tai nạn trên cao tốc trong lúc ngồi trên một chiếc limo để đi về biệt thự.

Nhược Nhan bị hôn mê mất hai tuần, khi cô tỉnh lại thì ba mẹ nguy kịch cũng không cầm cự được mà qua đời trước đó ba ngày.

Ba mẹ cô đều là con một, không có họ hàng gần xa gì, trước khi ra đi, Dung Nhược Tề còn tỉnh táo để lại một tấm di chúc, toàn bộ số tài sản chung để lại cho Nhược Nhan, còn công ty và tài sản riêng của ông để lại cho người con trai ruột ở Việt Nam. Dung Nhược Vũ.

Dung Nhược Nhan biết về người con trai này của ông. Tuy không rõ hoàn cảnh sống của hai mẹ con Nhược Vũ, những gì cô biết là anh rất nổi tiếng, thủ khoa thiết kế đại học quốc tế Quốc Việt Talent. Anh có vẻ ngoài đẹp trai rất quyến rũ, phong cách streetstyle và những thiết kế của anh từng được lên rất nhiều tạp chí, chắc chắn tương lai rất xán lạn...

Tuy bây giờ phải nghe theo di chúc của cha, và người anh kia cũng đồng ý giám hộ cô, nhưng Nhược Nhan rất lo lắng. Dù sao cũng là mẹ con cô cướp đi Dung Nhược Tề. Dung Nhược Vũ kia ắt hẳn cũng là rất hận bọn họ đi?

Dung Nhược Nhan cảm thấy rối bời.

*****************

Sân bay Nội Bài...

Dung Nhược Nhan bước ra khỏi đường bay, bên cạnh cô là luật sư đi cùng từ Mỹ. Ngài John Carter.

Cô đưa mắt nhìn về phía cổng đợi, trái tim thình lình đánh bụp một phát.

Phía bên kia, Dung Nhược Vũ cao ráo nổi bần bật trong đám người, xung quanh bắt đầu có nhiều người nhận ra anh và bắt đầu chụp ảnh.

Dung Nhược Vũ cũng không tỏ vẻ chán ghét ra ngoài, tiến tới bắt tay Mr.Carter.

"Welcome Viet Nam, Mr.Carter, my litte sirter."

"Thank you. Nice to meet you. Mr.Dung?"

"Hi... anh trai"

Dung Nhược Nhan ngại ngùng chào anh bằng tiếng Việt hơi lơ lớ, thấy anh gọi mình là "em gái nhỏ", cô thực sự cảm thấy xúc động, người anh này còn lịch thiệp tặng cô một đóa hồng lớn.

"Có vẻ như anh ấy không ghét mình" - Dung Nhược Nhan nghĩ.

"Tôi cũng không mong có diễm phúc được làm anh trai cô :V" - Dung Nhược Vũ gào thét trong lòng.

*****************
Sau khi làm xong một số thủ tục hoàn tất việc giám hộ, Dung Nhược Nhan chính thức đi theo Dung Nhược Vũ.

...

Không khí xung quanh rất yên lặng từ lúc họ vào trong xe. Dung Nhược Vũ bình ổn lái xe, Dung Nhược Nhan thì thích thú nhìn cảnh vật xung quanh đầy lạ lẫm.

Chiếc BMW màu trắng lướt nhanh vào khu đô thị đông đúc, Dung Nhược Vũ vốn định quẳng tạm cái "nợ" này vào khách sạn nào đó nhưng lại ngại. Dẫu sao cũng mang tiếng là anh trai, vẫn là nên đưa cô ta về nhà. Anh đã tính toán, tuần sau liền đưa cô vào nhập học một trường nội trú quốc tế có tiếng trong vùng. Thế là hoàn thành di nguyện của lão cha, vừa tròn trách nhiệm một người bảo hộ.

Dù sao học nội trú trong trường quốc tế cũng rất tốt, đối với Nhược Nhan cũng không khác gì đi du học, vừa khuất mắt Nhược Vũ, vừa đảm bảo an toàn, anh cũng không có ý định làm bảo mẫu 24/24 cho cô nha.

***************
Xe dừng lại trước một căn nhà biệt lập nằm trên một đồi cỏ nhân tạo, dạng nhà hình hộp, giả ốp gỗ nhiều màu sắc bên ngoài, cửa kính vuông to bản, tầng hầm garage được tận dụng xây phía dưới đồi cỏ ấy. Nhìn từ xa như những khối hộp xếp hình đủ màu đặt trên thảm cỏ xanh tươi mát.

- Đây là nhà anh trai? It's very beautifull!

Dung Nhược Nhan há to miệng cảm thán, tuy biệt thự của cô ở U.S.A rất đẹp, nhưng chưa bao giờ cô thấy dạng nhà như ở đây.

Dung Nhược Vũ nhếch mép mỉm cười, từ từ lái xe vào gara. Tuy tiền anh bỏ ra xây nhà không cao, chỉ tầm hai mươi tỷ, hơn phân nửa do bạn gái cũ tài trợ (?). Nhưng đây là căn nhà anh ưng ý nhất, do đích thân một người bạn bên khoa kiến trúc vốn cũng có tiếng tăm đích thân thiết kế tặng, đương nhiên độc đáo.

Bước vào nhà, Dung Nhược Vũ đặt valy đồ của Nhược Nhan xuống, đoạn quay lại nói với cô:

- Em lên tầng hai, phòng cuối hành lang tắm rửa nghỉ ngơi. Lát nữa tôi sẽ gọi đồ ăn, có việc gì ngày mai bàn tiếp.

Dung Nhược Vũ ngắn gọn chỉ dẫn, sau đó liền bỏ Nhược Nhan đứng ở cửa, ung dung một mình bước về phòng.

Năm phút ngắn ngủi trôi qua với Dung Nhược Nhan, thái độ thờ ơ lạnh nhạt của Nhược Vũ vừa rồi, cô vừa nhìn đã hiểu.

"Thì ra anh ấy không ưa mình."

Sống mũi nhất thời cay cay, mắt không nhịn được mà trào dâng chút sóng lệ, trong lòng Nhược Nhan vừa buồn tủi, vừa hổ thẹn.

"Cũng phải thôi, là mẹ con mình đã cướp mất ba của anh trai!"

Lọc cọc vác valy trèo lên bậc thang, lúc đi qua cửa phòng Nhược Vũ, Nhược Nhan không đành lòng đứng lại ngắm nhìn cánh cửa gỗ đang đóng im ỉm.

Người trong đó... dung mạo 99% rất giống với Dung Nhược Tề.

Trong lòng cô thật sự rất nhớ mẹ,... nhớ cha.

Nước mắt không kìm được mà lại bắt đầu rơi, lăn xuống gò má nóng hổi...

Cô nay đã thành trẻ mồ côi mất rồi!
 
#4

Chương 3:
Anh trai hồ ly tinh (phần 1)
Dung Nhược Vũ mệt mỏi, vừa đóng sập cửa phòng liền nhanh chóng thay đồ, chui vào ổ chăn, ngủ liền một chặp, khi tỉnh dậy nhìn qua cửa sổ đã là mờ mịt tối.

Mùi thức ăn từ đâu xông lên thơm nức, Nhược Vũ nhìn ánh đèn rọi lên từ giếng trời, đại khái là đã đoán được người nấu là ai đi.

Uể oải mở tủ lạnh mini kê đầu giường, tu ừng ực hết nửa chai nước lọc. Anh bước ra phía cửa, định đi xuống nhà...

- A...

Cánh cửa vừa mở ra, một thân người nhỏ bé đang dựa cửa mà mất đà ngã xuống, đẩy theo Nhược Vũ cùng té xuống thảm lông, lưng đập xuống sàn. Trên người còn bị thứ vừa mềm vừa nặng đè nghiến.

Dung Nhược Nhan đập mũi vào lồng ngực Nhược Vũ tối sầm, vừa ê ẩm lại vừa ngại. Cô nhóc cứ run rẩy vùi mặt vào áo anh, không dám ngước mặt lên nhìn người bên dưới.

Dung Nhược Vũ vốn định tức giận, nhưng thấy người ở trên cứ ôm ghì lấy mình bất động, anh khẽ cựa mình, đẩy Nhược Nhan ra, sẵng giọng hỏi:

- Làm sao vậy?

- Em...

Đối diện với mặt lạnh của Nhược Vũ, Nhược Nhan sợ hãi anh tức giận, lắp bắp nói như sắp khóc:

- Anh trai, em chỉ muốn gọi anh xuống ăn cơm,...nhưng mà... nhưng mà...

- Thôi được rồi, em đứng lên trước đã, nặng chết tôi rồi.

Nhìn biểu cảm run sợ của Nhược Nhan. Nhược Vũ nhất thời thương hại, dù sao cũng chỉ là đứa trẻ vừa mất cha mẹ, anh cũng không nên chấp nhất.

Dung Nhược Nhan xấu hổ, nhận ra mình vẫn còn nằm trên người anh trai, tư thế rất giống ếch nhỏ ôm măng, vội vàng ngồi nhỏm dậy, luôn miệng nói:

- Sorry,...sorry... xin lỗi anh trai,... là em không tốt...

- Ừm. - Nhược Vũ đáp lại, liền đó định đứng dậy. Dung Nhược Nhan vội chạy đến đỡ anh, miệng cười rất chờ mong:

- Anh trai, xuống ăn cơm?

Nhược Vũ nhìn cô nhóc ngây thơ cười, anh cũng hơi ngẩn người ra, rồi cũng theo ý cô xuống lầu dưới ăn cơm.

Nhược Vũ ở một mình, tủ lạnh ngoài bia ra thật sự là rất khan hiếm thực phẩm (!)

Bởi vậy, trên bàn ăn bây giờ có vẻn vẹn một tô salad cà chua, xà lách, dưa chuột ăn kèm sốt mayone, mỳ gói xào, trứng ốp la, cộng hai cốc nước chanh.

- Em thấy có mấy thứ trong tủ lạnh nên lấy nấu,... Vì thấy anh ngủ không muốn làm phiền, em lại không biết số nhà hàng,...cho nên...

- Nấu được vậy là ngon rồi.

Dung Nhược Vũ nói, đoạn thản nhiên kéo ghế ngồi xuống. Thật ra mà nói, so với bình thường xơi mì úp, đối với anh có người nấu cho đã là ngon.

Đang chuẩn bị ăn cơm, chợt có tiếng chuông cửa, Dung Nhược Vũ đứng dậy nhíu mày suy nghĩ.

"Giờ này còn ai đến nhỉ?"

Cánh cửa vừa mở, một mùi nước hoa cao cấp xộc vào, kèm theo thân ảnh mảnh mai nhào vào lòng Nhược Vũ:

- Anh yêu, nhớ anh quá, người ta đến thăm anh nè!

- Tìm anh có việc? - Dung Nhược Vũ cười cười, gỡ tay cô bạn gái mới quen ra khỏi cổ.

- Nhớ anh thì không được đến thăm sao? - Hà Huyền My giận dỗi, môi đỏ hơi dẩu lên. Gương mặt tuyệt mỹ, tóc nhuộm vàng uốn lọn xoăn dày, váy đỏ ngang đùi, trễ cổ lộ ra nửa khuôn ngực đẫy đà, nàng vứt đôi guốc cao bảy phân, bước vào nhà Nhược Vũ, không quên giơ lên một chiếc túi giữ nhiệt, tự hào giới thiệu:

- Hôm nay người ta đích thân tự làm kim bap cho anh đó!

Vừa bước chân vào bếp, nụ cười Huyền My vụt tắt, nhìn cô bé xinh xắn ngơ ngác bên bàn ăn, nàng quay sang hỏi Nhược Vũ:

- Anh, cô ta là ai?

Thấy anh trai khó xử, Nhược Nhan liền lên tiếng giải vây:

- Em chào chị dâu, em tên là Dung Nhược Nhan, em gái của anh Nhược Vũ.

- Nhược Vũ, anh có em gái? Vậy mà không nói cho em biết!

Huyền My trách Nhược Vũ, còn mình thì vừa được gọi là chị dâu, trong lòng đương nhiên vui không kể, liền đi tới bắt tay Nhược Nhan làm thân.

- Em gái, thật tệ quá, bây giờ chị mới biết. Em bao nhiêu tuổi rồi, trời ơi, đúng là người nhà họ Dung, anh trai em là mỹ nam, em gái nhỏ cũng là mỹ nữ nha~

Cái miệng Huyền My không ngừng ngọt xớt tán dương, sau lưng Nhược Vũ thì ngứa ngáy không thôi. Anh làm một hớp nước chanh lớn, mong sao màn kịch chị em tình thân chớm qua nhanh, chóng đuổi "cục nợ" kia về.

Thật sự, từ lâu trong lòng Dung Nhược Vũ vốn rất lạnh lùng, tàn nhẫn. Mọi phụ nữ mà anh tiếp xúc, trừ mẹ anh ra. Tất cả chỉ có giá trị lợi dụng, anh cũng không hề có suy nghĩ ái ngại, bởi, những người đó, họ đến với anh cũng vì vẻ ngoài của anh thôi.

Bởi vì, từ rất lâu, Nhược Vũ cũng một lần yêu thực sự.

Đặt trọn niềm tin vào người thứ nhất, mất niềm tin vào người thứ hai, chần chừ tin tưởng vào người thứ ba...

Bây giờ và hiện tại, Dung Nhược Vũ chỉ lựa chọn yêu chính bản thân mình, đối với anh, tất cả đều không quan trọng.

Lơ đãng nhìn sang Nhược Nhan, Dung Nhược Vũ thầm suy tính. Để cô ăn học nốt mấy năm, kiếm nhà giàu có quen biết rồi gả đi, có lẽ cũng tạo dựng được mối quan hệ tốt?

Dung Nhược Nhan cùng Huyền My châu đầu nói chuyện phiếm, cô ngây thơ không thể ngờ anh trai hồ ly đang âm thầm tính kế với đuôi nhỏ của mình.

p/s: Tác giả:
Dung Nhược Vũ, đùa bỡn đi, đến lúc cắn phải đuôi mình cậu sẽ thực sự hối hận!