Tình Yêu Trong Sáng - Ngân Phong - Hoàn thành

Ngân Phong * Konny

❤❤
Vip Member
#11
Chương 9


Thật sự đã nhiều năm đến thế chưa từng gặp ông. Có lẽ nó đã quên mất khuôn mặt người đàn ông đó rồi. Nó rất hận ông nhưng tại sao ông cứ xuất hiện ngay trước mặt nó. Nếu trong ký ức, chưa từng có ông, chưa từng thân thiết với ông thì có lẽ nó sẽ giết chết ông.


Tuấn Phong vừa đến cửa phòng thì lại nghe tiếng Hoàng Tiến.


- Hai người nhau ra khỏi nơi này. Tôi không muốn gặp mặt bà. Xin tiễn...


Ông Hoàng Minh thật sự tức giận, ôm người phụ nữ đang rơi nước mắt vào lòng, quát lớn. - Ta không cho con nói như thế, dù sao bà ấy cũng chính là...


Âm thanh Hoàng Tiến phát ra lạnh lùng. - Là gì nào? Chỉ là một người đàn bà của cha thôi à?


Hoàng Minh kích động lao đến nắm lấy áo Hoàng Tiến. - Mày là đồ súc sinh câm miệng lại. Mày không có quyền nó gì cả.


Sắc mặt người đàn bà tái nhạt, chạy đến ngăn cản cánh tay đang giáng xuống người Hoàng Tiến. - Anh Minh đừng làm thế, con nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện. Anh đừng làm như thế mà. Mình về thôi, nha...


Hoàng Tiến nuốt cơn đau đớn trên vết thương mình lại, khinh bỉ nói. - Bà đừng cố diễn trước mặt cha tôi, chỉ có ông ấy mới bị bà lừa. Còn tôi thì không.


Ông hất tay vặt Hoàng Tiến xuống giường, lớn tiếng chỉ vào cậu. - Rồi một ngày mày sẽ hối hận...


Hoàng Tiến cố chấp lắc đầu, cười nhạt. - Hai người ra khỏi đây và con sẽ không bao giờ hối hận với việc mình làm.


Thật sự tức chết người rồi mà.


"Hà Uyên, chúng ta đi..."


Ông Hoàng Minh đùng đùng dắt tay người đàn bà kia rời khỏi. Giữa căn phòng trắng xóa chỉ còn lại một mình Hoàng Tiến cùng chiếc áo trắng đang đọng lại bệt máu, vết thương lại hở rồi. Cậu ngồi chôn mặt vào đùi cả thân hình to lớn run lên. Chiếc lá ngoài trời lại vô tình rơi nữa, tim Tuấn Phong chợt một đường thắt lại, nó đến ôm lấy cậu.


"Có tao mà."


Bất chợt ký ức của nhiều năm về trước hùa về.


Năm ấy...


Hai đứa lên mười tuổi, vào một đêm mù mịt, cả hai đứa trẻ ngồi co mình đôi mắt mệt mỏi híp híp nhìn nhau tựa trên sô pha. Sao đêm nay cha về trễ thế nhỉ, đã mười hai giờ rồi? Từ trước đến giờ cha cậu chưa bao giờ như thế, thật lo lắng. Hai đứa trẻ vừa thiếp đi bỗng phía sau cánh cửa im lặng phát ra tiếng "Rầm...".


Cậu ngoái ngủ mở mắt nhìn cha mình mừng rỡ, vội chạy đến, bỏ lại Tuấn Phong mất điểm tựa ngã ngay xuống sàn cũng lật đật bò dậy. Rốt cuộc cha cũng về rồi, vui quá. Trong lòng vừa mừng rỡ chưa bao lâu thì vô cớ ăn một cái tát. Đứa trẻ nằm lăn trên sàn đầu óc choáng váng, cậu không còn biết được gì cả, bên tai đầy tiếng ong ong. Trên mặt hiện lên một dấu tay rõ rệt, cậu chỉ còn biết khóc và khóc thật nhiều.


Nhưng trong lúc ấy, cậu cũng nhận được cái ôm ấm áp từ một người, người ấy thường ngày rất lạnh nhạt, nhưng sao giờ lại dịu dàng đến thế. Và cũng chính câu nói đó, "Có tao mà." làm Hoàng Tiến thấy thật an toàn.


***


Hoàng Minh dẫn theo Hà Uyên đang khóc xông thẳng ngoài. Lúc nhỏ ông cưng chiều đứa con này biết mấy thì giờ đây càng khiến ông tức giận biết mấy. Nhưng cũng không trách được Hoàng Tiến, điều không có mẹ đã làm cậu tổn thương. Lúc nhỏ, chưa từng ai chơi với cậu. Người khác mỗi lần thấy cậu ai cũng tránh xa. Bọn chúng ghét cậu chỉ vì một điều cậu không có mẹ. Ngoài cha ra trên đời này chưa có ai từng thật lòng với cậu. Và cho đến một ngày, nó biết bên cạnh cha mình có một người phụ nữ, lần đầu tiên nhìn thấy bà cậu đã có một cảm giác quen thuộc nhưng sự quen thuộc càng sinh ra chán ghét. Vì một ngày cậu nhận ra đôi mắt mình rất giống bà ấy.


Suốt ngày bà luôn theo quan tâm Hoàng Tiến, nhưng cậu thật sự khó chịu khi gặp bà. Chắc vì bà quá thương cậu nên sinh ra trong lòng cậu có cảm giác bất an. Hoàng Tiến hận mẹ, cũng ghét người phụ nữ mà mình phải gọi là mẹ kế và mãi mãi không muốn trong gia đình có bất kỳ ai là phụ nữ.


Hà Uyên luôn nhìn ra sự bất đồng trong ánh mắt của đứa trẻ nhìn bà. Nhưng thật sự bà rất yêu cậu. Bà mong muốn sẽ có một ngày cậu chấp nhận bà, gọi bà một tiếng mẹ nếu có chết bà cũng yên lòng. Và, cái suy nghĩ ấy cứ theo thời gian xa mãi, đã bao nhiêu năm cậu vẫn không chấp nhận gọi bà một tiếng mẹ.


Hoàng Minh ôm chặt thân thể nhỏ bé của bà vào lòng an ủi. - Đừng khóc nữa em à. Sẽ có một ngày anh bắt nó quỳ xuống trước mặt em nhận lỗi.


Hà Uyên lắc đầu, trong tim đau nhói. - Không, anh đừng thế, chỉ làm con thêm phản kháng hơi thôi. Em yêu con, không cần con phải chấp nhận em chỉ cần được nhìn thấy con là đủ rồi - Đối với một người như bà, việc được đứa trẻ chấp nhận gọi là mẹ thật sự là một ước mơ xa vời.


Hai mắt ông nổi gân xanh. - Không dạy dỗ nó cẩn thận thì cứ để nó như thế mãi sao. Chẳng lẽ suốt cuộc đời này em không muốn nói ra sự thật.


Sự thật?


Bà giật mình, vẻ mặt tái đi, khóc nấc lên. - Cái sự thật gì chứ? Chẳng phải anh đã hứa mãi mãi chẳng nhắc lại chuyện xưa sao. Em xin anh mà, hãy để cho sự thật đó mãi vùi chôn đi. Em biết điều đó sẽ làm nó hận em hơn mà thôi.


Ông lấy bờ vai nhỏ bé của bà khóe mắt cay cay. - Em đừng lo gì cả, mọi thứ sẽ đâu vào đó thôi.


Trước ngã rẽ hành lang bệnh viện, cả hai người lòng chót thương đau. Có nhiều chuyện không thể nói được bằng lời, mà cứ theo ngày thắng hành hạ đáy lòng người khác. Người này, thật nhỏ bé, như bất cứ khi nào cũng có thể biến mất trong vòng tay ông, bà là người ông yêu nhất, và mãi mãi không bao giờ từ bỏ được. Hai người ôm nhau ôm theo cả nổi buồn bước qua ngã rẽ, bất chợt họ đối mặt nhìn nhau. Trong lòng hoảng hốt không nói được lời gì.


- Chị hai... sao chị lại ở đây?


***


-Ngân Phong-
 

Ngân Phong * Konny

❤❤
Vip Member
#12
Chương 10

"Chị hai... sao chị lại ở đây?"

Hà Uyên ngạc nhiên nhìn người trước mắt bà, đã lâu đến thế bà chưa từng nghe tiếng chị hai. Người trước mắt bà là một người đàn ông tuy không còn trẻ nhưng bên ngoài vẫn toát ra một sẻ thanh tú hiếm có của tuổi hai mươi. Dường như bà đang nhe thấy tiếng gọi này của nhiều năm về trước. Ba người nhìn nhau, không ai nói lời nào, chỉ còn lại không gian yên lặng. Cuối cùng bà chớp đôi mắt ngấn lệ nhìn người em trai mỉm cười.

- Quang Dương là em?

Một người toàn thân quần áo màu trắng đang nhạt nhòa theo dòng nước mắt bà. Ông nhìn người phụ nữ trước mắt trong lòng rơi khỏi bậc cảm xúc. Người phụ nữ gầy gò này chính là chị gái của ông. Thật sự đã lâu rồi chưa gặp, giờ này ông không biết nên vui hay nên buồn.

- Chị à, thời gian qua chị sống thế nào? - Hai tay ông xiếc lại nhìn người bên cạnh chị mình như muốn dùng đôi bàn tay của mình để giết chết người ấy.

Bà đã nhìn ra được điều gì trong mắt ông chợt nụ cười trên mặt cứng lại. - Chị khỏe, em thì sao?

Ông rời mắt khỏi người kia đau thương nhìn chị mình. - Em sống vẫn tốt, hiện nay em đang làm bác sĩ ở đây. Còn chị, chị vẫn sống với người đàn ông này sao? - Vừa nói ông lại một lần nữa phóng ánh mắt giết người qua Hoàng Minh.

Câu hỏi đó có gì đang làm xa cách hai chị em bà hơn, bà cạn lời nhìn em trai mình. - Đúng vậy, nhưng chị...

Biết trước chị mình sẽ nói lời gì ông nhanh miệng cắt ngang. - Chị không cần nhắc lại, việc này đã lâu rồi cứ để cho nó qua đi. Cứ để cho cả thế gian này hận mình em là đủ rồi.

Hoàng Minh đứng bên cạnh một phút xót xa, nói. - Cậu đừng trách cô ấy, những lỗi lầm trước kia điều là do tôi.

Quang Dương bỏ ngơ lời ông nói, cố vững tinh thần nhìn lên đồng hồ đeo tay của mình, nói. - Em có một ca phẫu thuật phải đi trước, có chuyện gì sau này gặp sẽ nói. Chị hãy giữ gìn sức khỏe.

Hà Uyên đưa tay chưa kịp chạm người ông thì ông đã bỏ đi xa mất. Nhìn theo bóng lưng em trai mình bà rất muốn nói gì đó. Hoàng Minh đứng bên cạnh nhìn bà ngơ nác một lác rồi dìu bà đi.

- Chúng ta về thôi.

Hai người cùng bước đi, bà ngoảnh đầu lại nhìn về phía hành lang xa xa rồi tuyệt vọng tựa vòng lòng ngực ấm áp của người bên cạnh. Bà biết mình có lỗi với em trai bà, có lỗi nhiều lắm. Có thể suốt cả cuộc đời này bà không bao giờ tha thứ cho mình được.

***

Thời gian cứ thế trôi qua, hôm nay Hoàng Tiến đã khỏe và đến ngày xuất viện. Hai thằng đứng trước cổng bệnh viện áo quần tươm tất tràn đầy sức sống. Hoàng Tiến vươn vai hít sâu một cái cười to.

- A... cuối cũng được về nhà, nhà là tốt nhất.

Tuấn Phong hai tay mang hai túi đồ liếc nhìn cậu một cái trong lòng thấy nhẹ nhàng, nhìn về phía làn xe cộ. - Hít khói xe không sợ mang bệnh sao?

Hoàng Tiến bật cười một cái. - Không dễ chết vậy đâu... thôi về nhà nào... - Nói xong liền choàng tay qua vai Tuấn Phong vừa đi vừa bên tay thằng kia ríu ra ríu rít.

Căn nhà mới đây mà đã nhẫn bụi, Tuấn Phong vứt hay túi đồ xuống sàn nằm ình thây len sô pha để Hoàng Tiến vừa ở một bên quét nhà vừa oán trách. - Mày là đồ vô tâm, để cho một thằng bệnh dọn nhà còn mình thì nằm đấy, không hiểu sao tao lại có thể sống chung một cái nhà với mày nữa.

Nghe thằng kia lại nhãi thật nhàm chán muốn chết, Tuấn Phong nhét tai nghe vào tai, miệng hỏi. - Việc thường ngày ai làm?

Hoàng Tiến ngừng chổi nhìn sang. - Là tao.

Tuấn Phong hỏi tiếp. - Vậy việc trong nhà nên để ai làm.

- Thì đương nhiên là tao.

Tuấn Phong quay lưng đi hai mắt nhắm lại. - Vậy thì dọn tiếp đi.

Hoàng Tiến thật là tức chết mà, giờ phút này cậu có chút hận bản thân thường ngày giành làm mọi thứ để cho thằng kia mắc bệnh làm biến. Cậu thở dài một hơi lắc đầu rồi tiếp tục công việc. Không biết qua bao lâu, Tuấn Phong nằm trên giường nghe được tiếng ai đó như đang thì thào bên tai mình. Mọi thứ dường như chỉ là một giấc nhơ, tiếng nói tựa như tiếng hát ngọt ngào của thiên nhiên là khắp người bay bổng. Nhưng có chưa hiểu được gì thì trên môi bị hạ xuống một lực ươn ướt mà ấm áp chỉ nhẹ nhàng lướt qua như cơn gió đầu xuân nhưng hương thơm vẫn lưu lại ngọt ngào. Nghe tiến bước chân đã dần xa khi Tuấn Phong mở mắt tay đưa lên môi mình, nhìn về phía bóng lưng dần xa trong lòng đập nhanh hơn hồi nhịp. Nó cắn lấy môi mình thầm oán, "Chẳng phải đã nói là sẽ mãi mãi là anh em, sao còn vương vấn?".

Hồn cứ bay bổng trên chín tầng mây, Tuấn Phong chưa kịp hoàn hồn thì bên ngoài cửa chuông vang liên tục. Thế là nó đành lê la đôi dép bước đi. Cánh cửa vừa mở thì có một con quái vật đến ôm muốn ngạc thở.

"Tuấn Phong..."

Tuấn Phong khó chịu dùng đôi tay cường võ của mình một quyền hạ tên kia xuống sàn gạch. Khinh bỉ liếc nhìn một cái. - Muốn gì đây?

Hải Kỳ từ từ đứng lên xoa xoa cái lưng ê ẩm, đưa ra ngón tay cái. - Quyền này đánh hay lắm, chút nữa là chết tao rồi.

Nhìn thân hình té gió của thằng kia, Tuấn Phong cau mày. - Một quyền chịu không nổi nữa thì đừng nói chi mà thắng ai. Rốt cuộc đến đây làm gì?

Nghe hỏi hai mắt Hải Kỳ sáng lóe lên chạy đến choàng tay lên vai Tuấn Phong. - Thì đến thăm bệnh. Xuất viện rồi vậy mà không thông báo cho tao, làm anh em gì thế hả?

Hải Kỳ là một con người vô cùng nhàm chán, nếu không phải trình độ bám đuôi của cậu cao cường thì có lẽ đến hiện nay không được vinh hạnh đứng cạnh Tuấn Phong. Tuấn Phong mặc cái máy phát thanh bên tai mình cứ thế bước lên lầu thẳng phòng Hoàng Tiến.

Vừa đến cửa phòng, Hải Kỳ đa bay đến ôm lấy Hoàng Tiến. - Mày không sao chứ, có chỗ nào còn đau không?

Hoàng Tiến chán ghét đẩy cậu ra. - Người khỏe bị mày ôm còn chết nữa đừng nói chi tao.

Hoàng Tiến làm như thế vẫn chưa hạ gục được Hải Kỳ, cậu ta vẫn dính đến. Tuấn Phong đứng ngoài cửa ngơ ngác nhìn trong lòng có chút chua xót. Nó cảm thấy người mình có lỗi chính là Hải Kỳ, từ nhỏ đến lớn chúng nó là bạn. Ba đứa rất thân, Hải Kỳ luôn dính lấy Hoàng Tiến còn Hoàng Tiến thì luôn theo sau mông Tuấn Phong. Trong ba đứa, Hải Kỳ luôn là đứa bị bỏ phía sau đứng nhìn bóng lưng của Hoàng Tiến bên Tuấn Phong. Lúc nhỏ, Hải Kỳ là một cậu bé mồ côi, thiếu tình thương cha mẹ sống cùng bà nên thường bị những đứa trẻ khác ăn hiếp. Cậu ta đáng yêu như con gái, rất ưa khóc nhè nên thường là trung tâm trong đám người. Mỗi lần bị trêu là con gái thì ngồi một góc khóc òa, cho tới khi gặp Hoàng Tiến một thằng nhóc tinh nghịch chuyên xen vào nhựng chuyện bất bình. Ngày ấy, Hải Kỳ lại bị trêu chọc cho tới khóc, Hoàng Tiến liền chạy đến bên cạnh vênh mặt trước đám nhóc.

- Tụi bây làm gì cứ ăn hiếp nó thế, không biết xấu hổ gì à?

Một thằng mập cao hơn Hoàng Tiến cả cái đầu nhảy ra. - Mày muốn gì? Muốn giúp cái thằng công chúa mít ướt à? - Vừa nói thằng nhóc vừa nhìn từ trên xuống dưới Hoàng Tiến, một lát sau bồi thêm một câu. - Nhìn mày chắc là hoàng tử ếch ngốc đây.

Cả bọn nghe thế cười to, Hoàng Tiến tức giận nhào tới vật ngã thằng mập xuống đất đánh liên tục. Bọn nhóc bên cạnh kinh hãi, đứng bên cạnh im lặng không ai nói gì. Hai thằng cứ lăn lộn dưới đất cho tới khi nghe tiếng thét của cô giáo.

- Hai con mau bỏ nhau ra cho ta.

Liếc nhìn cô giáo một cái hai thằng vẫn không ai chịu buông tha ai, đến khi bị giáo viên kéo ra vẫn đưa chân đá về phía nhau như hai con gà trống.

- Mày là con ếch ngốc.

- Mày mới chính là thằng ngốc học mấy năm chỉ có một lớp nên nghỉ đi là vừa.

- Mày...

Hai thằng cãi nhau cho tới khi ngồi trong phòng hiệu trưởng mới im lặng. Cô hiệu trưởng cau mày nhìn về phía thằng nhóc, cô thật đau đầu với nó nếu nó không phải con trai bà thì có lẽ bà đã tống đi thật xa rồi. - Rốt cuộc lại là chuyện gì đây?

Hai thằng liếc mắt nhìn nhau không ai nói gì trên mặt vẫn tỏ ra căm ghét. Cô hiệu trưởng nhìn hai đứa, bà biết chắc chính con trai bà là người gây chuyện trước nhưng không biết trước tình hình chỉ đành nói. - Việc này ta đã báo về cho gia đình. Hai con đánh nhau thì ai cũng có lỗi, nên ta sẽ phạt hai con.

Cô vừa dứt lời thì một thằng nhóc đứng ngoài cửa lấp lóa bước vào nhìn cô hiệu trưởng hai mắt ngấn lệ. - Thưa cô lỗi không phải tại bạn Tiến, mà của anh ấy, lúc nãy anh ấy trêu con khóc nên bạn tiến mới giúp con.

Nghe xong cô hiệu trưởng muốn nổi điên lên liếc nhìn thằng con trai vô tích sự của mình một cái người xưa có câu đúng mà, "Cha làm thầy con đốt sách".

Hải Kỳ theo đuôi Hoàng Tiến ra khỏi phòng hiệu trưởng lâu sau mới nhỏ giọng nói. - Cám ơn đã giúp.

Hoàng Tiến xoay mặt bị bầm một bên quần áo nhơ nhớp nhìn Hải Kỳ cười. - Không có gì, bạn cùng lớp mà ra tay giúp đỡ thì có gì đâu.

Nụ cười đó như khắc một vết vào đáy lòng Hải Kỳ, từ đó hai thằng trở thành bạn thân. Thời gian rảnh Hải Kỳ luôn như keo dính đi theo Hoàng Tiến, mỗi lần bị trêu thì Hoàng TIến sẽ ra tay. Và cho đến ngày Tuấn Phong xuất hiện, Hoàng Tiến không còn như trước kia mà luôn theo đuôi Tuấn Phong, chăm sóc nó. Nhiều khi Hải Kỳ cũng ghen tỵ nhưng chẳng biết phải làm sao. Cứ thế ba đứa theo thời gian lớn lên, mỗi đứa càng hiểu rõ tình cảm của mình nên trong tình bạn có gì đó không còn trọn vẹn.

-Ngân Phong-
 

Ngân Phong * Konny

❤❤
Vip Member
#13
Màng đêm vừa phủ xuống, những ánh đèn chớp nhóa hiện lên. Trước sân rộng lớn của ngôi biệt thự xa hoa, tiếng nhạc du dương cất lên, những tiếng nói cười giòn giã. Pha lẫn váy áo bao màu sắc.

Hoàng Tiến cùng Tuấn Phong bộ dạng điển trai tiêu soái bước vào. Hai thanh niên vừa đi đến cửa đã nhận được rất nhiều sự chú ý. Áo quần thẳng tấp, dáng người cao ngất động lại chút tinh nghịch, đi trong đám người có những tiếng xôn xao. Trên tay Hoàng Tiến ôm hai hộp quà to cun cút theo đuôi Tuấn Phong, miệng oán. - Đã bảo mày rồi, mua một hộp quà thôi mua hai hộp cuối cùng để tao mang như vậy.

Khuôn mặt Tuấn Phong không đổi chỉ liếc nhìn Hoàng Tiến một cái. - Nếu thích thì cứ vứt đi một hộp.

Hoàng Tiến xị mặt không nói dám nói gì. Tuấn Phong vừa đi chưa được mười bước chân thì bị người nào đó nhào đến ôm chặt.

Bầu không khí ồn ào ngay lúc này dần im bặt chỉ còn lại tiếng nhạc du dương. Tuấn Phong giật mình nhìn sang người bên cạnh không biết nên làm thế gì.

Hoàng Tiến nhìn cái cảnh này hết nổi rồi, chưa đầy năm giây liền lôi người kia ra đặt hộp quà lên người cô ta. - Thôi, tặng cho em. Chúc sinh nhật vui vẻ.

Tuấn Phong cũng gượng cười. - Chúc sinh nhật vui vẻ.

Phương Nghi ôm lấy hai hộp quà to đùng vui mừng. - Cảm ơn hai anh.

Trong lúc Phương Nghi mang hai hộp quà đi, Hoàng Tiến liếc nhìn Tuấn Phong oán giận. - Chẳng lẽ mày thích được ôm lắm sao?

Tuấn Phong cảm giác được điều gì đó bất an, nếu không phải thằng này vừa xuất viện thì nó đã cho Hoàng Tiến một trận. Tuấn Phong không nói gì chỉ thờ ơ đến một chiếc bàn trống rằng đó ngồi xuống cần một ly nước uống.

Hoàng Tiến thật sự muốn điên lên rồi bám theo ngồi bên cạnh, lải nhải. - Sao mày cứ thích giả câm vậy. Mày nói tiếng nào đi.

Tuấn Phong đặt ly nước xuống nhìn sang Hoàng Tiến. - Mày cứ như bà tám, nhiều lời.

Hoàng Tiến lại bị đâm một đao sắp chết rồi, thằng này thật độc mồm cay miệng mình thế này mà bảo là bà tám nhiều lời. Cậu cần ly rượi lên nốc một hơi cho hạ hỏa, vừa đặt ly rượi xuống nguyên cả khuôn mặt cũng in theo.

Tuấn Phong nắm đầu cậu đập lên bàn, mắng. - Mày muốn chết à.

Lúc này Hoàng Tiến vừa nhận ra được điều gì đó thì biết bao cặp mắt đã nhìn chằm về phía họ. Phương Nghi đứng ngoài xa đang trò chuyện cùng bạn liền đến xem. Cô nhìn khuôn mặt không đổi sắc của Tuấn Phong rồi lại nhìn Hoàng Tiến ôm lấy cái mũi sưng đỏ. Cô hoảng hốt lấy tờ giấy cho cậu lau máu mũi đi. - Anh Tiến, anh không sao chứ. Đã xảy ra chuyện gì?

Dường như chưa có chuyện gì xảy ra Tuấn Phong ngồi xuống tiếp, Hoàng Tiến thì dùng giấy lau lau mũi mình. Phương Nghi im lặng nhìn về phía cả hai không nói tiếng nào. Và cho đến khi có một đám người ồn ào đi đến.

- Phương Nghi sắp đến giờ mang bánh kem sao cậu còn ở đây.

Cô nhìn sang bọn họ mỉm cười. - Ừm tôi đi đến ngay.

Các cô gái nhìn vẫy tay với Phương Nghi rồi lại đưa cặp mắt háo sắc nhìn sang hai thằng bên cạnh. Một cô gái ngượng ngùng nói nhỏ với Phương Nghi. - Họ là ai vậy, sao từ trước đến giờ chưa thấy cậu nhắc đến?

Đám này đang muốn sao đây, muốn giành trai với chị mày à. Phương Nghi gượng cười vênh mặt bảo. - Là bạn tao đó. Tụi mày chưa từng nghe nam thần trong trường sao?

Cằm cả đám theo động lực tự do rơi xuống đất. Ai mà không biết nam thần trong trường chứ, chỉ là rất ít người có thể gặp được mặt mà thôi. Không ngờ hôm nay có thể gặp, mà ghen tị thật, sao lại còn là trong sinh nhật của nhỏ đó. Cả bọn đang khí oán ngất trời thì Phương Nghi một bộ dạng xinh đẹp dưới ánh nến xa xa bước ra. Chiếc váy hồng xinh xắn đáng yêu, đúng với cái bộ dạng người gặp người thích mà. Mọi người điều cất lên bài hát Happy Brithday To You, khi tiếng hát vừa kết thúc chính là lúc cầu nguyện và thổi nến. Cho đến khi buổi tiệc kết thúc thì Hoàng Tiến đã nằm say ngất trên bàn. Tuấn Phong đứng bên cạnh tức giận nhìn cậu. Xung quanh thật yên tĩnh chỉ còn lại ánh đèn trước sân vắng lặng. Phương Nghi đứng một bên yên lặng hồi lâu rồi ngượng ngùng nói.

- Cảm ơn anh đã đến tham dự sinh nhật em. Em rất vui.

Tuấn Phong nâng khuôn mặt anh tuấn. - Không có gì, em vui là được.

Tuấn Phong nhìn lên bầu trời giữa nghìn sao lấp lánh rồi nói tiếp. - Vậy anh về, trời khuya rồi cũng không nên để nó ngủ ở đây được.

Tuấn Phong vừa quay lưng đi thì đột nhiên bị người nhào đến ôm lại. - Anh Phong, em yêu anh. - Phương Nghi kiễng chân ôm lấy cổ Tuấn Phong hôn mỗi lúc càng sâu.

Tâm trí Tuấn Phong lúc này rơi vào trầm tư, rối loạn trước tình huống này nó nên làm gì. Và cho đến khi nó nhìn thấy Phương Nghi ngã xuống đất thì đã bị một người khác ôm chặt lấy. Người kia tức giận ánh mắt vô tình liếc Phương Nghi, trong ánh mắt dường như có trăm nghìn con dao bất cứ lúc nào cũng có thể giết người.

- Cô có quyền gì mà chạm vào nó. Cô có thể chạm tất cả mọi thứ nhưng ngoại trừ nó... nó

chính là của... tôi...

Ngay lúc này Tuấn Phong đã cảm thấy mình thật sự chết tâm rồi. Hoàng Tiến xiết chặt cổ tay Tuấn Phong một mạch lôi đi. Để lại một mình Phương Nghi ngồi khóc nức nở.

Trên đường về Hoàng Tiến im lặng không nói gì. Tuấn Phong quay sang nhìn cậu trong lòng cảm thấy lo lắng vô cùng, bởi vì từ trước đến giờ. Đây chính là lần đầu tiên nó thấy cậu tức giận đến thế, thật sự lạnh lùng không nói một lời nào. Nhưng Tuấn Phong chưa biết trước mắt mình có một quả bom trong vài giây sau sẽ phát nổ.

Hai thằng về nhà, Tuấn Phong nằm trên giường trong lòng lo sợ, đây chính là lần đầu tiên nó cảm thấy lo sợ. Lo sợ vì Hoàng Tiến hay lo sợ vì chính bản thân mình. Có lẽ là cả hai. Đầu Tuấn Phong bắt đầu đau nhứt, nó không biết nên suy nghĩ gì chỉ biết vùi đầu vào gối. Cho đến khi Tuấn Phong nghe được tiếng cửa phòng khóa lại thì tất cả đã muộn màng. Hoàng Tiến như một con thú hoang nổi giận nhào đến vồ lấy con mồi, giữ lấy chặt Tuấn Phong không nói lời nào trực tiếp đem theo hơi rượi hôn sau vào. Điên cuồng hôn cho đến khi trong miệng đầy mùi tanh của máu lấn áp cả hơi rượi. Tuấn Phong dùng sức đạp vào bụng Hoàng Tiến một cái rất đau.

Nổi giận. - Mày ra khỏi đây ngay thằng khốn nạn, mày chính là đồ khốn nạn.

Nhưng có lẽ nó đã sai lầm rồi, Hoàng Tiến dường như đã mất hết đi lí trí không thấy đau mà mỗi lúc càng mạnh tay hơn. Bên môi cậu bị Tuấn Phong cắn rách một đường, máu từ bên trong cứ không ngừng chảy xuống rơi lên chiếc áo sơ mi trắng muốt của Tuấn Phong. Cậu lớn tiếng quát lại. - Tao chính là đồ khốn nạn đó, mày muốn tao khốn nạn đến mức nào nữa đây. Tao sẽ khốn nạn cho mày xem.

Ngân Phong
 
Last edited:

Ngân Phong * Konny

❤❤
Vip Member
#14
Chương 12

Vừa nói cậu vừa điên cuồng dùng dây chối hai tay Tuấn Phong lên đầu giường. Khi tức giận, cậu thật sự rất mạnh, mạnh đến mức Tuấn Phong dùng tất cả mọi cách vùng vẫy vẫn không thoát khỏi. Nó hoảng sợ nhìn Hoàng Tiến hiện tại như một con ác ma muốn nuốt chọn mình. Miệng chưa kịp hô lên đã bị một chiếc khăn bịt lại. Giờ Tuấn Phong vô lực thật rồi.

Hoàng Tiến ngồi trên cơ thể vô lực đang ra sức vặn vẹo của Tuấn Phong mà thì thầm bên tai. - Chẳng phải mày thường ngày mạnh mẽ lắm à. Sao hôm nay nằm dưới thân tao lại như thế này. Ồ, khóc rồi sao?

Hoàng Tiến liếm khô đi dòng nước mắt của Tuấn Phong. Có lẽ đây chính là lần đầu tiên trong đời cậu nhìn thấy Tuấn Phong khóc, lòng bỗng nhói lên. Cậu ôm lấy Tuấn Phong cùng rơi nước mắt. - Phong à, sao mày chẳng bao giờ hiểu được lòng tao. Mày có biết, tao đã yêu mày, yêu mày từ rất lâu. À, nực cười thật phải không, có lẽ mày sẽ không tin. Tao đã yêu mày từ rất lâu rồi, chỉ là không biết yêu từ khi nào.

Ngay lúc này trái tim Tuấn Phong đã thật sự tan nát rồi. Nó bất động nhìn thấy bờ vai đang run lên của Hoàng Tiến, chẳng lẽ trước giờ nó thật sự đã vô tình đến vậy sao. Nó chưa từng hiểu con người kia muốn gì. Nhưng đối với nó suốt cả cuộc đời nó sẽ không biết.

Tuấn Phong cảm thấy mình thật sự có lỗi nhưng chưa đến mấy phút thì nó đã nổi giận. Lớp áo nó đã nhăn nheo bên ngoài bị ướt một mảnh, Hoàng Tiến đang từng chút từng chút ngậm lấy đầu ngực như thật như không lộ ra bên ngoài. Nhưng chẳng hiểu sao cơ thể nó lại hưng phấn như muốn điều đó, cố nhẫn nhịn, phải cố nhẫn nhịn. Sự nhẫn nhịn không qua khỏi dục vọng của con người, Hoàng Tiến vừa cắn lấy một cái thì Tuấn Phong đã căng cứng mà rên lên. Hoàng Tiến rời bỏ đầu ngực thì thầm bên tai Tuấn Phong.

- Mày thật sự rất thích đấy, chưa làm gì cả đã rên lên rồi.

Tuấn Phong thật sự muốn cắn lưỡi mình chết ngay để cho thằng kia lên thế thượng phong. Đúng là khóc không ra nước mắt. Nhưng sau đó thì một lần nữa chiếc khăn trên miệng lại được mở ra. Nhân cơ hội Tuấn Phong hét. - Thả tao ra, đừng đùa dai như thế.

Khi Tuấn Phong vừa mở miệng Hoàng Tiến liền nhét thứ thì đó vào miệng nó rồi dùng khăn bịt miệng lại. - Nuốt nó vào đi. Sẽ thoải mái thôi.

Hoàng Tiến cởi áo sơ mi Tuấn Phong ra nhìn làn da trắng trẻo thèm khát mà một đường hôn xuống. Mỗi chỗ trên người Tuấn Phong điều phải có dấu ấn riêng của cậu, nhất định phải thế. Trên cổ Tuấn Phong cứ gặm cắn, thật sự rất đau. Hoàng Tiến điên cuồng hôn đến cái rốn nhỏ rồi đưa lưỡi khuấy vào khiến Tuấn Phong lại rên lên thành tiếng. Ánh mắt Tuấn Phong bây giờ chính là muốn giết người. Nếu như nó thoát được nhất định sẽ đem thằng đi giết. Nhưng có lẽ tất cả đã muộn, Hoàng Tiến dùng tay đưa vào quần Tuấn Phong nắm lấy vật nóng đang cương cứng ma sát.

- Đã cứng lên thế này rồi nếu không sờ sẽ thật sự hỏng mất.

Lúc này Tuấn Phong dường như bị dục vọng lấn áp hoàn toàn. Càng không biết khuôn mặt đỏ hồng của mình lúc này xấu hổ đến mức nào. Hoàng Tiến vuốt mỗi lúc một nhanh, khoái cảm của Tuấn Phong dường như không thể nào dừng lại được, chỉ còn biết nằm dưới thân Hoàng Tiến rên rỉ. Cho đến phút cuối bên dưới của Tuấn Phong đã cương cứng đến phát đau muốn bắn ra ngoài, nhưng bị Hoàng Tiến giữ chặt lại. Trong đầu Tuấn Phong chỉ còn lại cái đau, rất khó chịu. Tuấn Phong bắt đầu vùng vẫy muốn bắn thì Hoàng Tiến lại càng vuốt mạnh hơn, khiến Tuấn Phong biết được cái gì gọi là dục tiên dục tử. Đến khi Hoàng Tiến buông tay thì tất cả liền bắn lên hết vào ngực cậu. Tuấn Phong thở hổn hển nhìn Hoàng Tiến, thấy xấu hổ muốn tìm một cái lỗ nào đó chui xuống mất. Hoàng Tiến không nói gì, đưa bàn tay đầy tinh dịch lên môi liếm. Cảnh tượng trước mắt như con dao đâm thẳng vào lồng ngực mình. Tại... tại sao lại liếm? Hoàng Tiến tháo khăn trên miệng Tuấn Phong xuống, nói.

- Ngon lắm, ăn không?

Tuấn Phong mặt đỏ như quả cà chua. - Mày, tại sao mày ăn nó? Đồn khốn...

Hoàng Tiến cười tà, đưa bàn tay đầy chất lỏng lên miệng Tuấn Phong. - Ăn thử đi. Sướng hơn mày làm.

Cơ thể Tuấn Phong mỗi lúc càng trở nên nóng rực, hơi thở nặng nề. - Nóng quá, nóng chết tao mất, mày, mày đã cho tao uống thứ gì.

- Có gì đâu chỉ là một viên kẹo nhỏ thôi, uống vào chỉ sướng chứ không đau.

Cơ thể Tuấn Phong khó chịu đến chết mất. - Thả tao ra đi, nóng quá. Thả tao đi.

Hoàng Tiến mỉm cười lấy một lọ dịch nhờn trong túi áo. - Tưởng làm sướng xong rồi muốn đi dễ vậy hay sao?

Tuấn Phong thở gấp. - Mày... mày muốn gì...

Hoàng Tiến nhỏ vài giọt bôi trơn vào ngón tay nham nhở. - Mày nghỉ xem, tao muốn làm gì.

Tuấn Phong cảm nhận được có thứ gì đó đang xâm phạm vào cơ thể mình nhẹ nhàng rồi bắt đầu liên tục. - Mau rút ra cho tao... a... không được cấm vào. Mau rút ra... a... ha...

Nhìn Tuấn Phong như thế này thật sự rất đáng yêu, Hoàng Tiến mỉm cười, trêu. - Bảo tao rút ra sao miệng dưới lại cắn chặt đến thế. Chắn đói lắm rồi, phải cho nó ăn nhiều thêm mới được.

Vừa nói Hoàng Tiến vừa đưa thêm vào một ngón tay, kích cỡ lại thay đổi khiến Tuấn Phong rên lên một tiếng. - A... ưm... mau lấy ra, khó chịu quá... ưm... nóng quá...

Hoàng Tiến mỉm cười, rồi tiếp tục thêm một ngón lộng khuấy vào bên trong. - Khi vận động mạnh một chút sẽ không còn nóng nữa. Thả lỏng đi nào, nếu không sẽ thật sự đau lắm đấy.

Hoàng Tiến cứ thế tăng tốc, khiến Tuấn Phong không thể nói được gì mà chỉ biết rên rỉ. Tại sao lại trở nên như vầy chứ, mình phải đi, mình không thể để nó lộng hành thao túng đến vậy. Nhưng gần như mọi thứ đã muộn màng, ngay lúc muốn thoát đi thì lý trí liền một giây sụp đổ. Nhưng thuốc và dục vọng đã ngám sâu vào xương tủy mất rồi. Bỗng dưng Hoàng Tiến rút ba ngón tay ra khiến nơi đó thiếu vắng mà co rút. Tiếp theo đó Hoàng Tiến đem vật đã căng cứng từ lâu của mình đến cái miệng nhỏ. Tuấn Phong trở nên hoảng sợ, tại sao lại có thể to đến thế. Phân thân Hoàng Tiến tím đen to dài trông như một con quái vật nhỏ, to muốn gắp hai lần của Tuấn Phong. Tuấn Phong thở gấp tiếng được tiếng không.- Thằng khốn nạn, tránh xa tao ra... ơ...

Hoàng Tiến ôm lấy Tuấn Phong hôn hôn. - Không lẽ đến nước này mà còn dừng lại. Cho tao vào trong đi.

Tuấn Phong lắc đầu. - Không được... phải ngừng lại, tao không muốn. Con quái vật đó mà vào trong là hổng tao mất...

Hoàng Tiến liếm vành tai Tuấn Phong cắn cắn, nói. - Sẽ không hỏng đâu, sướng lắm đấy.

Tuấn Phong yếu ớt vùng vẫy nhìn Hoàng Tiến đang ngậm cắn đầu vú mình. Chẳng lẽ hình tượng mình lúc này lại dâm đãng đến thế sao. Một tay Hoàng Tiến đang xoa đầu nấm dần chuyển qua khối cơ bụng săn chắc rồi nhồi bóp hai bờ mông. Tuấn Phong chưa kịp la lớn thì đã bị quy đầu đi vào. - A... đau chết mất, lấy nó ra ngay lập tức cho bố... ưm... lấy nó ra... nóng quá...

Khắp cơ thể điều là mồ hôi trơn tuột, Hoàng Tiến cũng cảm thấy đau, mày hơi cau, ngọt ngào trấn an Tuấn Phong. - Sẽ không sao, thả lỏng một chút.

Hoàng Tiến thêm một ít bôi trơn đưa vào trong thêm một chút, khiến Tuấn Phong đau đến rên lên. - A... dừng lại đi, đừng mà.

Hoàng Tiến giờ đây chẳng thèm để ý đến lời của Tuấn Phong, cậu dừng lại một chút chờ cho đến khi Tuấn Phong thả lỏng thì đem hết tất cả đưa vào. Tuấn Phong đau đớn nhăn mặt, nước mắt rơi xuống. - Dừng lại đi, rất đau, rất đau...

Hoàng Tiến vén tóc Tuấn Phong hôn hôn mi mắt lại ở một bên tiếp tục dụ dỗ. - Sướng ngay thôi, thả lỏng một chút, nếu không sẽ rất đau. - Vừa nói Hoàng Tiến lấy hai chân của Tuấn Phong quấn lên lưng mình rồi động.

Khoái cảm quá lớn khiến Tuấn Phong không thể kiềm chế được mình mà mỗi lúc rên lớn hơn. Dường như thân thề này không còn là của nó nữa. - A... đừng mà, dừng lại đi... a a...

Hoàng Tiến bắt đầu động nhẹ nhàng vài cái, bên trong thật sự rất nóng bỏng, rất sướng. Cái miệng nhỏ ham ăn thế mà có thể nuốt chọn được cả một phân thân cho lớn ấy. Hoàng Tiến càng lúc động càng nhanh làm cho Tuấn Phong chỉ còn biết rên rỉ và dần dần bị dục vọng nhấn chìm. Hoàng Tiến nhìn Tuấn Phong đang bị dục vọng chiếm lấy mà cười thầm. Mày chỉ có thể ngoan ngoãn khi ở trên giường thôi. Cậu cởi chối cho Tuấn Phong để hai tay nó ôm lên lưng cậu rồi thao lộng thật mạnh. Cả hai cùng có khoái cảm như nhau cho đến khi cùng đạt được cao trào. Tuấn Phong mệt mỏi đến ngất đi nằm trong lòng Hoàng Tiến ngủ một giấc, thật bình yên, đã lâu rồi không được bình yên đến thế.

Ngân Phong
 
Last edited:

Ngân Phong * Konny

❤❤
Vip Member
#15
Chương 13

Trải qua một đêm ngắn ngủi tưởng dài đằng đẳng. Có nhiều chuyện nữa thật nữa mơ khiến đầu óc quay cuồng.

Tuấn Phong cau mày, cơ thể dường như là có cả hàng nghìn khối đá đè nặng lên. Đêm qua đã xảy ra chuyện gì Tuấn Phong điều không nhớ được. Tuấn Phong cảm thấy rất khát, nghiêng mình sang một cái, bất giác toàn thân đau nhứt. Bây giờ những ký ức của đêm qua mơ hồ quay lại.

Tuấn Phong mơ màng mở mắt, nhận ra mình đang nằm trong lòng Hoàng Tiến ủ chăn. Cảnh tượng trước mắt là gì, có ai nói cho nó biết đây không phải là sự thật. Tuấn Phong chỉ nhớ được, đêm qua cùng đi sinh nhật Phương Nghi, Tuấn Phong được cô nàng tỏ tình, bị nàng cưỡng hôn. Rồi sau đó, vì cái quái gì mà Hoàng Tiến tức giận, rồi cho Tuấn Phong một viên thuốc, rồi vì cái quái gì mà bị Hoàng Tiến cưỡng...

Đêm qua, thế là... cả hai đã cùng nhau...

Tuấn Phong tức giận, ném chăn đi để lộ hai cơ thể trần trụi, lảo đảo đứng dậy đá vào người Hoàng Tiến. Cậu đang ngủ say bị đá đau nên giật mình tỉnh dậy, vừa mở mắt đã bị Tuấn Phong nhào đến ngồi lên người đấm liên tục vào mặt.

- Thằng khốn nạn, mày đã làm chuyện gì thế này... Cmn tao phải đánh chết mày...

Hoàng Tiến nằm yên chịu đau đớn, dù bị đánh đến mứt nào cũng không lên tiếng. Và cho đến cuối cùng Tuấn Phong mệt mỏi ngã vào lòng Hoàng Tiến thở dốc. Tuấn Phong cất giọng khàn đặc đến giường như chẳng thể nghe được. - Tại sao mày lại làm như thế với tao, tại sao, tại sao hả?

Lúc này, Hoàng Tiến thấy được lồng ngực mình bị ướt một mảnh mới ôm lấy Tuấn Phong, trả lời. - Tại vì tao yêu mày...

Giây phút ấy, trái tim của cả hai dường như cùng rơi một nhịp. Cứ thế không ai nói gì, và cuối cùng Hoàng Tiến mới lên tiếng. - Tao yêu mày nhiều lắm. Mày chỉ được là của mình tao, mãi mãi... hãy hứa cùng tao bên nhau được không?

Tuấn Phong vẫn cứ im lặng không nói gì. Hoàng Tiến cũng yên lặng bước đỡ Tuấn Phong nằm xuống rồi rời giường. Chiếc ga giường bị đẫm một vệt máu tươi, không ai rõ vệt máu đó đến từ đâu. Vì khi nhìn theo bóng lưng của Hoàng Tiến thì Tuấn Phong hoảng hốt, vết thương của Hoàng Tiến lại ra máu. Tuấn Phong vội vã bước theo, nhưng đi chưa được một bước thì cơ thể mềm nhũng ngã xuống nhưng lúc ấy lại được Hoàng Tiến đỡ lấy ôm chặt vào lòng.

Hoàng Tiến dìu Tuấn Phong về giường nhìn cơ thể toàn những vết xanh đỏ lo lắng hỏi. - Mày không sao chứ? Xin lỗi, lỗi điều tại tao.

Nhìn khuôn mặt anh tuấn của Hoàng Tiến bị mình đánh sưng lên mà cảm động. Một giây sau đó, Tuấn Phong ôm lấy thắt lưng của Hoàng Tiến, khóc lên. - Đừng xin lỗi tao mà, là lỗi của tao. Tao không nên xuất hiện vào của đời của mày. Tao có lỗi với mày, có lỗi với chú.

Hoàng Tiến ngạc nhiên nhìn Tuấn Phong, chưa bao giờ mình được con người này ôm lấy, chưa bao giờ nhìn con người này khóc như thế, chưa bao giờ thấy ấm áp đến thế. Ôm lấy Tuấn Phong một lần nữa lên giường, Hoàng Tiến hôn lấy từng chút từng chút ngọt ngào trên bờ môi của Tuấn Phong. Lần này Tuấn Phong cũng nhiệt tình đáp trả, có lẽ nó cái ranh giới mà nó đặt ra hằng ngày, đến bây giờ cũng đến lúc đập vỡ rồi.

Dường như Hoàng Tiến mỗi lúc càng ăn sâu vào trong cơ thể Tuấn Phong, mỗi va chạm đều mạnh mẽ giống hành động đêm qua. Tuấn Phong ôm chặt lấy lưng Hoàng Tiến cảm nhận được có gì đó ẩm ướt liền đẩy Hoàng Tiến ra. Giọng khàn đặc nói.

- Vết thương mày đang ra máu, mau đến bệnh viện xem đi.

Hoàng Tiến nhìn Tuấn Phong mỉm cười. - Lo cho tao sao? Đúng là vợ yêu số một thế giới...

Vợ yêu... hai tiếng vợ yêu như con dao đâm ngay tim Tuấn Phong. Nó há hốc một hồi rồi nổi giận lôi tấm ga giường đầy máu vứt xuống đất. - Lo cái đầu mày, vợ yêu ông nội mày. Đi dọn cái đóng bùi nhùi này cho tao...

Hoàng Tiến không nói gì lập tức bế lấy Tuấn Phong lên. Tự dưng bị người khác bế, Tuấn Phong thẹn quá hóa giận quát. - Mày làm gì thế? Điên à...

Hoàng Tiến nhìn Tuấn Phong cười khì. - Thì mày bảo tao dọn dẹp mà, đương nhiên là phải dọn mày trước rồi. Vừa nói vừa bước vào phòng tắm. Nhìn Tuấn Phong ngâm mình trong bồn nước ấm trên người vẫn còn động lại những dấu vết đêm qua của mình mà lòng bỗng nhiên có một sự hạnh phúc khó nói nên lời.

***

Những gì đã qua thì cứ để mọi thứ cứ tiếp tục trôi qua. Sau lần ấy Tuấn Phong không còn cáu đánh với Hoàng Tiến nữa mà thường xuyên để nó ôm lấy, đôi khi còn hôn nhau. Cuộc sống cứ thế tiếp tục trôi qua. Hoàng Tiến vẫn cứ yêu Tuấn Phong nhiều như thế. Đêm nay là đêm noel, khí trời se lạnh, trên đường phố vẫn đông đúc như thường khi. Hôm nay hai đứa cùng sống vai nhau đi qua bao cây thông noel đẹp lộng lẫy. Đang đi bỗng dưng Hoàng Tiến dừng lại bảo. - Ở đây đợi tao một lát đi rồi, tao vào tiệm mua đồ rồi ra liền.

Tuấn Phong hiếu kì nhìn theo bóng lưng của Hoàng Tiến đi xa rồi nó cũng vào một cửa tiệm bên cạnh. Không biết cả hai định làm gì, lát sau không hẹn gặp nhau hai đứa cùng lúc bước ra từ cửa tiệm. Hoàng Tiến nhìn Tuấn Phong ngượng cười, đưa ra một chiếc khăn choàng cổ màu xanh rêu. - Noel vui vẻ.

Tuấn Phong cũng mang thứ sau lưng mình đưa ra, một chiếc khăn choàng màu đỏ rực rỡ. - Giáng sinh an lành.

Hoàng Tiến mỉm cười choàng chiếc khăn lên cổ Tuấn Phong, có một hơi ấm nào nó dường như muốn ăn sâu vào tận đáy lòng. - Nhìn mày đẹp lắm.

Được Hoàng Tiến choàng khăn trước mặt biết bao nhiêu người qua lại, Tuấn Phong hơi ngượng ngùng một chút đưa chiếc khăn cho Hoàng Tiến. Thấy vậy Hoàng Tiến không đưa tay ra nhận lấy mà còn mỉm cười bảo. - Choàng lại cho tao đi.

Tuấn Phong cau mày quăng chiếc khăn vào người Hoàng Tiến rồi bỏ đi. - Không lấy thì thôi, có thể bỏ.

Hoàng Tiến cười to, lấy chiếc khăn choàng lên cổ mình, chiếc khăn này giữa mùa đông thật sự rất ấm áp. Hoàng Tiến chạy theo sau Tuấn Phong trêu. - Vợ à, sao em không nghe lời chồng gì hết vậy?

Câu nói chưa dứt đã bị Tuấn Phong cho ăn một cái bóp lên mặt. - Giữa đường giữa phố chớ ăn nói tào lao.

Hoàng Tiến xoa xoa mặt mình. - Tào lao đâu, mày là vợ tao thật mà.

Tuấn Phong liếc Hoàng Tiến một cái, muốn đem thằng điên này đi thiến chết. - Mày còn nói thêm một tiếng là về phòng mà ngủ.

Hoàng Tiến im lặng đưa đôi mắt đáng thương nhìn Tuấn Phong, rồi chôn mặt mình vào chiếc khăn choàng.

Đêm noel lạnh nhưng phố trời đầy ấm áp. Cả hai cùng đứng trên chiếc cầu, hôm nay chiếc cầu thật đặc biệt. Khắp mọi nơi người người nắm tay nhau cùng nhìn về ánh đèn huyền ảo dưới mặt sông. Nhìn thấy cặp tình nhân bên cạnh đang nắm tay nhau Hoàng Tiến cũng đưa tay mình sang nắm lấy tay Tuấn Phong đưa mắt nhìn về một khoảng xa xa của trời đêm lấp lánh.

Tuấn Phong quay sang nhìn cậu rồi rút tay về, nhưng tay bị Hoàng Tiến nắm rất chặt nên đành để vậy. Nhiều người qua đường nhìn hai đứa tụi nó, xì xào chỉ chỏ, chán thật cái miệng đời. Cặp tình nhân bên cạnh nhìn tụi nó khó chịu thì thầm to nhỏ với nhau rồi bước đi. Có lẽ cái thế giới này, đối với những người đồng tính thì luôn bị phân biệt đối xử. Có lẽ từ nay về sau trận đường mà tụi nó cần phải đi còn rất dài.

Cả hai cùng đi dạo trên cầu, không ai nói gì, không ai nghỉ ngày mai mình sẽ ra sao. Hoàng Tiến nhìn sang Tuấn Phong mỉm cười. Nhưng nụ cười chưa kịp hé ra khì khuôn mặt Hoàng Tiến tối đen. Cậu buông tay Hoàng Tiến ra chạy về phía bên kia con đường. Tuấn Phong nhìn theo, não ngừng lại trong ba giây rồi cũng băng qua hàng xe cộ chạy theo Hoàng Tiến.

Bên phía kia con đường, một tên cao to đang đuổi theo sau Hải Kỳ. Tốc độ của Hải Kỳ mỗi lúc một chậm dường như là kiệt sức, cố chạy qua bao nhiêu ánh mắt qua đường. Hải Kỳ cố sức chạy thêm một bước rồi ngã xuống, trong chớp mắt tên to lớn kia vồ tới.

Khuôn mặt Hải Kỳ tái nhạt, thêm một giây. Cậu ta thấy tên to lớn nằm dài trên đất, Hoàng Tiến liên miệng chửi. - Cmn... lại là mày thằng khốn, tao không tìm mày thì thôi sao mày còn để tao thấy mặt mày nữa.

Chân Tuấn Phong vừa giơ lên cao hướng về phía tên kia, Hải Kỳ nhào đến ôm lấy cơ thể nằm trên đất của hắn. - Đừng đánh anh ấy nữa mà...

Cả hai khó hiểu nhìn về bên dưới, Hải Kỳ ôm tên kia rất chặt trên lưng vẫn còn vươn lại dấu giày của Tuấn Phong. Nhìn về hai đứa nó rơi nước mắt. - Đừng đánh anh ấy mà...

NP

Ngân Phong
 

Ngân Phong * Konny

❤❤
Vip Member
#16
Chương 14

Mọi người vẫn còn chưa hiểu chuyện gì thì Thiên Hạo ôm chặt lấy Hải Kỳ. - Hải Kỳ, đừng giận anh. Anh xin lỗi.


Thân ảnh mảnh mai của cậu ta bị hắn ôm đến không thở nổi, khó khăn lắm cậu mới đẩy được hắn ra, đứng dậy quát. - Anh đừng thế, đây là ngoài đường.


Thiên Hạo đứng dậy nắm lấy tay Hải Kỳ kéo lại. - Dù cho đang ở đâu đi nữa anh cũng phải đưa em về. Hải Kỳ, anh xin lỗi em...


Hải Kỳ hất tay Thiên Hạo ra. - Chúng ta không còn gì nữa, anh cũng chẳng phải xin lỗi tôi. Tất cả đã kết thúc rồi.


Dường như vẫn không chấp nhận được điều gì đó, hắn lại một lần nữa ôm chặt lấy Hải Kỳ. - Anh xin lỗi, xin lỗi em...


Hoàng Tiến đứng bên cạnh nhìn phát cáu, kéo hắn ra khỏi người Hải Kỳ vung một đấm. - Mày tránh xa nó ra cho tao, cấm mày động vào nó.


Bị Hoàng Tiến đấm một cái, hắn tức giận đánh trả lại, hai thằng cáu xé lăn lộn trên mặt đất. Xung quanh rất nhiều người chỉ chỏ xì xầm. Tuấn Phong từ bên ngoài nhảy vào đá mạnh lên ngực mỗi thằng một cái, quát. - Cmn, bọn đầu đất tụi bây thôi chưa, có chuyện gì thì đi tìm chỗ nói, ở đây làm trò vui sao?


Cả hai dằng co liếc mắt nhìn nhau rồi đứng dậy. Tuấn Phong nhìn hai thằng chơi trò đấu mắt mở miệng nói. - Có chuyện gì đến chỗ vắng người rồi nói. Ở đây đánh nhau mãi cũng không giải quyết được gì đâu hai thằng ngu.


Giữa khu đất trống mênh mông, bốn bề gió mang theo hơi biển cả. Bốn người đứng yên lặng nhìn nhau không ai nói gì. Thiên Hạo nhìn Hải Kỳ tậng sâu trong đáy lòng như muốn nói lên điều gì đó. Tuấn Phong dường như phát hiện ra được điều gì đó, hỏi. - Tụi bây rốt cuộc có quan hệ gì.
Lời nói của Tuấn Phong kiến Hải Kỳ hốt hoảng. Quan hệ gì, mình và hắn thì có quan hệ gì chứ? Hải Kỳ cười khổ trong lòng. Có những điều muốn tránh né nhưng vĩnh viễn sẽ không, Thiên Hạo vươn tay ôm chặt lấy Hải Kỳ. - Tôi yêu em ấy.


Lời nói vừa thốt ra khiến Tuấn Phong và Hoàng Tiến giật mình. Sự thật là hai đứa này đã... Hoàng Tiến nhìn Hải Kỳ rồi lại nhìn Thiên Hạo, chẳng lẽ trên hết gian này vẫn còn nhiều chuyện bất ngờ đến thế sao. Thiên Hạo vừa dứt lời, trái tim Hải Kỳ như có một nhát dao đâm thẳng vào. Cậu vung tay tát vào mặt Thiên Hạo. - Anh thôi đi.

Cái tát vừa xong đôi tay Hải Kỳ run rảy, chẳng lẽ cậu đã làm sai điều gì. Đúng thế, cậu đã làm sai tất cả, đã sai từ đầu rồi. Hải Kỳ ngồi trên đồng cỏ khóc nất lên. Thiên Hạo lại muốn đến ôm lấy con người gầy gò ấy, nhưng đôi tay vừa đến đã bị Tuấn Phong nhào đến vật ngã ra đất. - Mày đã làm gì nó? Mày có ngon thì mày dùng dao đâm tao thêm một lần nữa đi, giết chết tao luôn đi. Cứ đừng bao giờ động vào nó hay thằng Phong.
Thiên Hạo bị Hoàng Tiến đấm rất nhiều cái nhưng vẫn nằm yên. Đến khi máu từ trong miệng chảy ra hắn mới mở miệng. - Đánh chết tao đi, tao không phải là một người tốt. Tao xin lỗi cho tất cả.


Ánh mắt Thiên Hạo dần mờ rồi ngất đi mất, đến lúc này Tuấn Phong đá Hoàng Tiến sang một bên lớn tiếng. - Mày có ngon thì giết chết nó luôn đi.

Nó đến đẩy đẩy Thiên Hạo, hắn thật sự đã bất tỉnh, quay sang bảo Hoàng Tiến. - Mày mang nó đi.

Hoàng Tiến bị ăn một đá nằm trên đất phát cáu. - Làm gì tao phải mang nó chứ?

Tuấn Phong nhìn cậu một cái. - Thì mày chính là người đánh nó.

Hoàng Tiến làm ngơ. - Tao mang không nổi.

Tuấn Phong liếc cậu, ánh mắt sắt bén như trăm nghìn con dao. - Mang nó không nổi làm sao có thể mang tao lên giường nổi? Bây giờ hỏi một câu cuối cùng, mang nó không thì bảo?

Hoàng Tiến vươn cờ đầu hàng, coi như là chịu thua. Ngoan ngoãn dìu Thiên Hạo đứng lên. - Giờ đưa nó đi đâu?

Mặt Tuấn Phong tỉnh bơ. - Thỉ đưa nó về nhà cứ đâu...

Hoàng Tiến quay đầu sang hỏi. - Mày biết nhà nó à?

Tuấn Phong lắc đầu. - Không. Tao đâu có quen nó đâu mà biết.

Hoàng Tiến cau mày. - Vậy bảo tao mang nó đi đâu.

Tuấn Phong đi đến bên cạnh Hải Kỳ, nói. - Thì cứ mang về nhà mình.

Cầm Hoàng Tiến muốn rơi ngay xuống đất. Nhà mình? Tại sao lại mang một thằng thế này về nhà chứ, không thể nào chấp nhận được, trăm nghìn lần không được. Tuấn Phong liếc Hoàng Tiến mặt nhăn mày nó một cái. - Có ý kiến gì thì bảo?

Nhìn vợ mình tức giận Hoàng Tiến liền ngoan ngoãn làm theo. Tuấn Phong đến bên cạnh Hải Kỳ dìu cậu đứng lên. - Sẽ không sao đâu, mọi chuyện sẽ qua hết thôi.
Cả bọn cùng về nhà, Hải Kỳ ngồi trong phòng nhìn khuôn mặt bầm tím của Thiên Hạo mà trong lòng có chút xót xa. Có lẽ lúc đầu đối với hắn cậu chẳng có chút tình cảm nào. Hắn chính là người đã cướp đi cuộc đời cậu. Nếu như đêm đó cậu đủ bình tỉnh, nếu như đêm đó cậu không uống say thì có lẽ chuyện cậu và hắn mãi mãi không thể. Ngày đó, khi chính mắt cậu chứng kiến hắn dùng con dao đâm vào người cậu thầm mến thì tim cậu như vỡ rồi. Và khi, chính miệng cậu nói với Tuấn Phong rằng Hoàng Tiến rất yêu Tuấn Phong thì dường như cậu không còn gì nữa. Và cho đến khi cậu ở quán nhậu uống say, thêm một lần nữa gặp hắn. Thân hình hắn to lớn, rất giống Hoàng Tiến. Cậu đã sai lầm khi trao tất cả cho hắn, nhưng đến khi tỉnh dậy thì cậu nhận ra rằng mình đã hoàn toàn sai lầm. Cậu đã yêu Thiên Hạo thật rồi.


Bên ngoài phòng khách Tuấn Phong ngồi dựa vào lòng Hoàng Tiến, hai mắt đưa vào bộ phim lẻ trong TV. - Mày nghỉ xem, tại sao Thiên Hạo lại đến nông nổi này.

Hoàng Tiến dường như không để ý đến lời Tuấn Phong nói, mà hai mắt cứ chằm chằm vào xương quai xanh đưa một nữa ra bên góc áo. - Thì lỗi cũng là do nó thôi. Nó đâm tao một dao tao muốn trả lãi nó cả nghìn dao.

Tuấn Phong liếc cậu một cái. - Bây giờ nó nằm trên phòng đấy, có ngon thì lên đấy đâm chết cmn đi.

Hoàng Tiến im lặng gặm lấy xương quai xanh bên trái Tuấn Phong, nghe nó rên lên mới buông ra liếm liếm dấu răng in lại, nói. - Trước khi đâm nó, để tao đâm mày trước.

Vừa nói, cậu vừa đè Tuấn Phong xuống ghế hôn trụ lên môi. Một tay giữ lấy Tuấn Phong, một tay đưa vào bên trong quần. - Mày dâm lắm nha, mới hôn thôi mà đã cương to lên thế này rồi.
Ở đâu thì có lẽ Tuấn Phong sẽ luôn thắng Hoàng Tiến nhưng lúc này thì Tuấn Phong còn thua Hoàng Tiến rất xa. - Thằng chó, không muốn làm thì cút.


Tuấn Phong đè miệng Hoàng Tiến lại không nói gì chỉ mút mạnh. Hoàng Tiến một tay xoa ngực Tuấn Phong, một tay vuốt lấy phân thân cương to bên dưới nó.

"Rầm..."

Hình như hai thằng đã quên cái gì trong nhà tụi nó, nghe tiếng động phát ra trên lầu Tuấn Phong đẩy Hoàng Tiến ra, vội vàng chạy lên.

Ngân Phong
 

Ngân Phong * Konny

❤❤
Vip Member
#17
C
hương 15

Căn phòng Hoàng Tiến trở nên hổn độn, Thiên Hạo đứng đưa lưng ra cửa luôn miệng nói. - Hải Kỳ, em hãy bình tĩnh, đừng làm như vậy rất nguy hiểm.

Tiếng Hải Kỳ trong phòng lộng ra. - Không, anh hãy ra khỏi đây. Không thôi tôi chết cho anh xem.

Hải Kỳ cầm mảnh vỡ thủy tinh đưa lên tay mình, khiến cho mỗi bước chân của Thiên Hạo mỗi bước lùi về sau hơn. Hoàng Tiến đứng bên cửa liền nói. - Mày hãy bỏ nó xuống có chuyện gì thì nói, đừng làm chuyện ngốc.

Tay Hải Kỳ cầm miếng thủy tinh run run, cậu lắc đầu, nước mắt rơi ra. - Không có chuyện gì để nói cả tất cả mọi chuyện đã kết thúc rồi.

Hoàng Tiến nhìn Hải Kỳ mỉm cười, ngay lúc này cậu phải là người bình tỉnh hơn chính ai hết. - Mày sai rồi, cho dù cả thế giới này có bỏ mày, mày mất hết tất cả, nhưng mày còn tụi tao mà.

Hải Kỳ thấy Hoàng Tiến càng lúc bước đến gần liền đưa miếng thủy tinh xác vào tay hơn. Lùi theo từng bước của Hoàng Tiến. - Tao đã mất tất cả lâu rồi, tao cũng mất mày lâu rồi. Mất mày từ khi thằng Phong xuất hiện, nó đã cướp tất cả của mày từ tay tao. Chẳng lẽ mày không biết điều gì sao? Tao... chính là...

Hải Kỳ cầm chặt miếng thủy tinh gạch mạnh. - Chính là... tao đã yêu mày...

Tuấn Phong từ bên cửa sổ tầng hai phía sau lưng Hải Kỳ nhảy vào. Vết thương trên tay Hải Kỳ nhoe máu, dùng sức giật miếng thủy tinh lại. Theo bản năng cậu nhào đến xô ngã Tuấn Phong xuống đất, cổ tay trái nó đập mạnh vào đống thủy tinh vỡ trên sàn nhưng vẫn cố đứng dậy tát vào mặt Hải Kỳ một cái.

- Mày có tỉnh lại chưa thằng ngu.

Hải Kỳ nhìn Tuấn Phong mặt đỏ bừng, cậu chưa từng thấy Tuấn Phong tức giận đến vậy, cũng chưa bao giờ Tuấn Phong mạnh tay với cậu dù là một cái. Nhân cơ hội Thiên Hạo đến ôm lấy Hải Kỳ, xem vết thương trên tay cậu, vẻ mặt lo lắng. - Em có đau không? Đừng làm tổn thương mình như thế. Em có thể dùng nó giết chết anh nhưng nhất định không được làm mình đau.

Hải Kỳ ngẩn ngơ một chút rồi ôm lấy Thiên Hạo khóc nấc. Có lẽ cậu đã nhận ra được, Thiên Hạo mới chính là người yêu của đời cậu.

Tuấn Phong đứng bên cạnh nhìn trong lòng nhẹ nhõm. Nhưng nó vẫn chưa biết được trong ánh mắt Hoàng Tiến đen đến mức nào. Hoàng Tiến nắm lấy tay Tuấn Phong mở ra, mảnh thủy tinh cắt hở cả lòng bàn tay và cổ tay. Nhìn máu đang chảy mà tim cậu như muốn nát ra. Tay cậu cầm bàn tay Tuấn Phong mà run rẩy.

- Phong, tay mày... mày không sao chứ?

Đến giờ Tuấn Phong mới để ý đến cái tay đẫm máu của mình. Bỗng dưng cơn đau kéo đến, nó ôm lấy cổ tay, nhăn mặt. - Đau chết tao mất.

Hoàng Tiến chạy đến đầu giường lấy một cuộn bông băng, băng tay Tuấn Phong lại rồi liếc sang hai tên đang ôm ấp một góc lớn tiếng quát. - Cmn, hai thằng khốn nạn tụi bây có thôi chưa. Cmn giúp tao đưa thằng Phong đi bệnh viện.

Máu chảy ước cả bông băng, máu chảy càng lúc càng nhiều, môi Tuấn Phong tái nhạt rồi ngất đi. Hoàng Tiến bế Tuấn Phong lên một mạch chạy ra ngoài. Đứng trước phòng bệnh lòng cậu như từng cơn dao cắt, cả chiếc áo cơ mi điều ngập tràn một màu máu đỏ. Cậu tức giận liếc sang hai thằng kia một cái.

- Vợ tao có chuyện gì, tao đem tụi mày đi chôn...

Thiên Hạo đang cầm tay được băng vải trắng của Hải Kỳ xem, bỗng dưng động tác dừng lại. Hải Kỳ hốt hoảng, đứng bật dậy, chỉ tay vào Hoàng Tiến. - Mày... với nó đã...

Hoàng Tiến trợn mắt nhìn Hải Kỳ. - Đã thì sao?

Hải Kỳ run run nói. - Mày với nó không thể, mày chưa từng nghĩ sao? Tụi bây là anh em, chính là anh em, mày hiểu không?

Hoàng Tiến cau mày. - Là anh em thì sao chứ? Tao đã lỡ yêu rồi phải biết làm gì đây?

Giọng Hải Kỳ ấp úng. - Nhưng mày có từng nghĩ đến cha mày, gia đình mày. Ông ấy sẽ tức chết thôi.

Hoàng Tiến thở dài , tựa lưng vào ghế. - Nhưng tao đã yêu nó rồi, tao vào nó sẽ ở bên nhau... mãi mãi...

Hải Kỳ lắc đầu. - Sẽ không được mãi mãi đâu, mày không sợ cha không sợ gia đình thì cũng sỡ cái gọi là định kiến xã hội. Còn tao thì khác, tao không có người thân, không có gia đình, không có gì để sợ. Mày có từng nghĩ đây chỉ là giây phút đường đột không? Rồi một ngày hai đứa mày chán nhau, nó nghĩ thoáng hơn rồi nó sẽ...

Hải Kỳ chưa kịp nói hết Hoàng Tiến lớn tiếng cáu gắt. - Sau này thì sao chứ, thoáng hơn thì sao chứ, gia đình, xã hội thì sao đây chứ? Tụi tao không cần những thứ đó.

- Mày không cần nhưng tao cần.- Giọng Tuấn Phong phét ra từ phía sau cánh cửa, nó mở cửa ra nhìn Hoàng Tiến không nói gì, lặng lẽ bước đi.





Hoàng Tiến lờm Thiên Hạo một cái, văng tục. - Lo mà đi chăm sóc cho thằng vợ mày, chứ để nó chạy lung tung đến nhà tao phá. Tao đập chết cmn hai đứa mày.

Nói xong, một mạch theo sau Tuấn Phong. - Phong ơi, đợi tao với.

Sắc mặt nó tái nhạt xanh xao một mạch bước đi, dù cho Hoàng Tiến có nói gì có hỏi gì nó cũng không thèm để ý. Có lẽ sau cuộc nói chuyện lúc nãy nó đã nhận ra được điều gì rồi.

Về đến nhà, uống thuốc xong Tuấn Phong khóa cửa nằm ì trong phòng dù cho Hoàng Tiến có gọi đến thế nào thì cũng chẳng nói gì. Giờ này nó đã cảm thấy mệt mỏi lắm rồi. Hình ảnh của chú cứ hiện lên trong đầu nó. Năm đó chú đột nhiên xuất hiện đã cứu lấy cuộc ời nó. Nếu không gặp được chú có lẽ giờ này nó đang lang thang ở một nơi nào. Chú chính là người đã nuôi nó lớn, tuy thời gian qua chú không ở bên cạnh nhưng nó vẫn ton trọng chú. Chú có ơn với nó nhiều lắm. Vậy thế mà nó đã làm chuyện gì đây? Yêu đương sao? Yêu ngay vào thằng anh em của mình. Nếu một ngày chú biết được sự thật này thì sao, chẳng phải là tức đến chết. Ông sẽ hối hận vì sao lúc trước lại mang đứa trẻ này về nuôi, người đời sẽ chửi nó là thằng khốn nạn, sẽ cười chê vào mặt nó. Rồi nó sẽ sống sao đây?

Có lẽ mọi thứ nên phải kết thúc từ nay, nó không nên cứ đi lạc đường thế nữa. Nó không muốn cuộc đời mình sau này giống như cha, yêu một người đàn ông rồi được gì. Cuối cùng thì chẳng phải cha cũng theo mẹ sao? Sai lầm của cha như thế, nó không muốn bước chân lên con đường của cha nó nữa. Rồi một ngày nó cũng cần phải có một gia đình hạnh phúc như nó đã từng có.

Cứ thế nó nằm trong phòng ngủ cả một đêm, sáng sớm vừa mở cửa ra nhìn thấy Hoàng Tiến nằm trước cửa phòng mà tim nó chợt nhói lên. Đầu cậu tựa vào bước tường bên cánh cửa, chắc đã ngủ ở đây cả một đêm rồi. Tiến à, tại sao mày lại tự làm khổ mình đến thế? Tuấn Phong dùng chân đá lên người Hoàng Tiến.

- Thức dậy đi.

Trong mơ màng Hoàng Tiến thấy nó liền đứng dậy, khuôn mặt ngốc ngốc cười. - mày thức sớm vậy? Tay còn đau không? Có đói không để tao đi nấu bữa sáng cho mày?

Tuấn Phong không nói gì, chỉ im lặng bước xuống phòng khách. Nó ngồi xuống tựa lưng vào sô pha, cầm lấy điếu thuốc trên bàn để vào miệng. Vừa cầm bật lửa lên đã bị Hoàng Tiến giật lại. - Mày không được hút phải cai thuốc.

Tuấn Phong liếc nó vứt điếu thuốc lên bàn. - Còn mày thì sao, một ngày mấy điếu.

Hoàng Tiến cười xán lạn. - Tao đã cai thuốc rồi, nên mày cũng không được hút.

Tuấn Phong cau mày. - Mày có quyền gì mà cấm tao?

Quyền gì? Quyền gì sao? Ừ, thì đâu có quyền gì đâu, vì mày là vợ tao mà, nên suốt cả đời này mày chính là quyền của tao. Hoàng Tiến cười thầm trong bụng. - Thôi đi ăn sáng, muốn nguội hết rồi.

Trong bữa ăn Hoàng Tiến gắp đồ ăn cho Tuấn Phong, nhưng nó lại mang gắp qua chỗ khác. - Mày thật sự rất phiền phức đấy, đừng bao giờ đến gần tao.

Tuấn Phong lạnh nhạt đứng dậy rời đi. Hoàng Tiến nhìn theo bóng lưng của nó, mày thật sự rất vô tình. Hoàng Tiến nhìn vào bữa sáng mà nước mắt rơi ra. "Mày không cần tao nữa à, có lẽ tất cả mọi lỗi lầm điều do tao. Tao xin lỗi, nếu không có tao thì mày sẽ tốt hơn, đúng không?"

Hôm nay một mình Tuấn Phong đi học, lâu lâu nó lại quay đầu ra sau. Chắc cái cảm giác này đã quen thuộc mất rồi, nhưng phía sau lưng nó chỉ là muôn người xa lạ. Con phố này sao hôm nay lại khác thế. Lẽ nào là do mất đi bóng dáng của một người.

Suốt cả buổi học Tuấn Phong chôn mình vào bàn, mặc cho bao người nói gì. Hải Kỳ nhìn ra được điều gì đó bất thường vừa đến hỏi. - Bữa nay mày sao thế? Thằng Tiến đâu?

Tuấn Phong cứ nằm bất động trên bàn, dù có hỏi gì cũng không trả lời.

Sau buổi học, nó đi lang thang không về nhà. Và cứ thế trời đã ngã chiều, nó ngồi nhìn về phía biển, nơi hoàng hôn rũ bóng. Tim Tuấn Phong chợt đau quá. Nó biết phải làm sao bây giờ, cũng không thể trốn tránh cả đời như vầy được? Phải có một câu trả lời gì đó. Nhưng khi gặp mặt Hoàng Tiến rồi nó phải biết làm sao đây?

Những cái suy nghĩ cứ ve vãn trong đầu nó đến trời sập tối khi nào chẳng hay. Chắc cũng đến lúc phải về nhà rồi. Tuấn Phong cảm thấy rất mệt mỏi, lưng mang ba lô một mình lẽ bước về nhà, hình như bên cạnh nó thiếu thứ gì đó. Là Hoàng Tiến sao?

Căn nhà này sao lại tối ôm đến thế. Không thể thấy được gì cả, Tuấn Phong mở điện thoại soi đèn vào nhà. Điện thoại vừa bật lên, nó thấy hàng trục tin nhắn với cái tên Hoàng Tiến. Đầu đau quá, Tuấn Phong không muốn nghĩ gì nữa, bật đèn vào nhà, nằm dài trên sô pha ngủ mất. Hình như nó quên cả uống thuốc rồi.

Khuya đến, nó cảm thấy cổ họng mình khô lắm, lồng ngực ngạt thở lắm, quen thuộc gọi. - Tiến... Tiến ơi... nước... - Nhưng nó cứ gọi mãi vẫn không thấy được gì, giật mình tỉnh dậy chỉ thấy đèn pin điện thoại sáng đèn, cả căn phòng im lặng. Thật lạnh lẽo.

Nó ngồi trên sô pha ôm đầu, phải làm sao đây? Gặp mặt phải nói gì với nó? Tuấn Phong cầm đèn pin gọi lên phòng Hoàng Tiến. Có lẽ cũng đến lúc nên nói ra tất cả.

Cánh cửa vừa mở ra, đèn bật sáng. Bên trong thật lạnh lẽo, mọi thứ vẫn ngăn nắp như bình thường, nhưng nó phát hiện khung ảnh trên tủ giường nó đã mất rồi. Chỉ còn lại tở giấy. Tuấn Phong hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Cớ sao đêm nay lại lạnh đến thế, mọi thứ dường như đã chết mất rồi. Nhìn nét chữ vẫn luôn nguệch ngoạc như lúc nào, Tuấn Phong chợt khóc.

"Phong à, có lẽ tao là phiền phức của mày. Tất cả mọi lỗi lầm điều do tao gây ra. Lỗi là do tao đã quá yêu mày. Nếu có thể quay trở lại thì tao muốn sẽ giấu lại tất cả, mày sẽ không biết tao luôn yêu mày. Giờ tao nên đi, mày sẽ tốt hơn nếu không có tao. Rồi một ngày mày sẽ có một cuộc sống bình thường, sẽ không cầm phải lo hay giấu giếm. Dù cho có đến nơi nào, tao vẫn muốn nói cho mày biết. Tao luôn yêu mày.''

Giọt nước mắt chợt rơi lên tờ giấy trắng hòa tan vào dòng chữ. - Tiến à, lỗi không phải do mày, tình yêu không có lỗi, lỗi lầm là yêu nhầm giới tính mà thôi. Lỗi là do tao, tao chưa từng hiểu mày đang nghĩ gì. Nhưng giờ tao biết được tao yêu mày rất nhiều."

-Ngân Phong-
 

Ngân Phong * Konny

❤❤
Vip Member
#18
Chương 16

Đã hai ngày rồi, Hoàng Tiến không về, Tuấn Phong chỉ biết nhốt mình trong phòng Hoàng Tiến. Ở đây khắp nơi điều lưu giữ hình bóng của Hoàng Tiến. Nhìn mọi thứ Tuấn Phong không muốn làm gì cả, cũng chẳng muốn gặp ai, chỉ muốn nhớ về thời gian qua, nhưng cũng có rất nhiều chuyện không tài nào nhớ nổi. Nó nằm quấn mình trong chiếc chăn kín, thân thể yếu ớt mệt mỏi, hai mắt càng lúc càng mờ đi. Nó nhìn thấy hình bóng quen thuộc của ai đó mở miệng gọi.

- Tiến... Hoàng Tiến... - Rồi đôi mắt trở nên mờ dần, Tuấn Phong ngất đi.

Trước mắt lại là cái hố đen đó, nó vùng vẫy nhưng không tài nào thoát ra được. Cơ thể thật khó chịu, sẽ chết mất, ngạt quá. Cho đến khi còn chút hơi thở vươn lại, hai mắt nó mờ đi. Bỗng dưng từ xa xa hố đen hiện ra một tia ánh sáng nhỏ, rồi dần nơi ánh sáng đó xuất hiện một bàn tay kéo nó ra. Ở nơi đó rất đẹp, xung quanh chỉ là hoa dại, phía đằng xa dưới tán cây, nó gặp bóng dáng ai xa mờ lắm. Khi Tuấn Phong bước lại gần thì dáng người ấy biến mất theo tia nắng ban mai, nó hoảng hốt nhào đến.

- Hoàng Tiến, đừng đi...

Cơ thể Tuấn Phong khô nóng, chán đầy mồ hôi. Mày cau lại, rồi mờ mắt ra nhìn lên trần nhà, đây có lẽ là cơn ác mộng với nó. Hoàng Tiến ơi, giờ mày ở nơi nào, có phải là mày cũng đang nhớ tao không? Đầu óc nó ong ong bay bổng, nghe được tiếng cửa mở, đưa mắt nhìn ra.

- Phong, tỉnh dậy rồi sao? Ăn chút gì đó đi nào... - Chú nhìn nó nhân hậu mỉm cười.

Tuấn Phong thấy chú lòng như có muôn nghìn có dao đang khắc. Nó nhận ra mình có lỗi với chú rất nhiều. Chú đến bên cạnh đỡ nó dậy, đưa chén cháo cho nó ăn. - Sao tự dưng con lại bệnh như thế này, lại còn sốt cao. Con đâu phải là một người hay bệnh.

Ừ, thì nó đâu phải là một người hay bệnh, nhưng mỗi lần bệnh thì cứ kéo dài hơn nữa tháng. Nhìn chú lúc nào cũng đối tốt với nó tốt bất chợt khóe mắt nó cay cay, giọng hơi nghẹn. - Không có gì, chỉ là con thấy hơi khó chịu thôi.

Ông Hoàng Minh xoa đầu nó. - Thằng ngốc này, tại sao lại chẳng biết chăm sóc tốt cho mình vậy?

Tuấn Phong ngẩng đầu lên, đúng lúc nó vừa bắt gặp được nụ cười của ông, rất hiền từ. Lòng nó bỗng chợt thắt lại, rất đau. Nó cúi đầu xuống húp từng muỗng cháo, mùi cháo lượn lờ thơm phức, nhưng khi đến miệng nó chỉ còn lại vị đắng cay. Khi ăn xong, chú cầm chén đi dọn, nó nhìn theo bóng lưng ông mà chợt rơi nước mắt. Tại sao chú lại đối tốt với nó đến vậy? Ân tình này suốt cả cuộc đời này chẳng bao giờ trả ơn nổi. Nó ôm lấy đầu mình, tại sao lại đau đến thế. Hoàng Tiến ơi, giờ mày ở nơi nào?

Cảm giác tội lỗi của nó lúc này chẳng phải rất giống cha nó trước kia sao? Cha nó đã từng lén lút, từng thấy tôi lỗi với bà nội. Đến nó giờ cũng vậy, cũng lén lút, cũng chẳng muốn để ai biết. Nhưng khác với cha, người nó thương chính là Hoàng Tiến, một người anh em của nó.

Căn phòng trở nên vô cùng im lặng, Tuấn Phong hít thật sâu rồi ngã lưng xuống giường, cơ thể nó cảm thấy vô cùng ngứa ngáy. Nó nhớ đến mỗi nơi Hoàng Tiến từng chạm vào, thấy quái dị nhưng có chưa từng ghét cảm giác như vậy. Từng nơi Hoàng Tiến chạm đến tựa như ngọn lửa có thể thiu đốt tất cả. Ừ, thì nó đã lúng sâu vào mất rồi.

Hai mắt khép hờ, nghe tiếng bước chân nó mở mắt ra, chú đưa cho nó chiếc khăn ấm. - Khỏe hơn chưa Phong?

Tuấn Phong ngồi dậy nhận lấy chiếc khăn trong tay Hoàng Minh. - Cảm ơn chú, con khoẻ.

Hoàng Minh ngồi cạnh giường nhìn Tuấn Phong một hồi lâu rồi nói. - Hoàng Tiến đâu rồi?

Tuấn Phong cúi mặt không dám nhìn ngẩng đầu nhìn ông. - Con... con xin lỗi, tất cả do con...

Hoàng Minh ngạc nhiên. - Hai đứa đã xảy ra chuyện gì sao?

Tuấn Phong im lặng một lúc lâu, bờ vai run run, khàn giọng. - Con xin lỗi, do con mà nó bỏ đi rồi. Hiện tại... hiện tại chẳng biết nó ở đâu nữa...

Tiếng nói vừa dứt, bên ngoài cửa phát ra một tiếng. Tuấn Phong vội vã xuống giường chạy theo Hoàng Minh. Chỉ thấy một người phụ nữ nằm trên đất, hơi thở dồn dập. Giọng nói Hà Uyên run run. - Hoàng Tiến... bỏ nhà ra đi... tại sao...

Nhìn thân ảnh gầy yếu của Hà Uyên mà đầu Tuấn Phong chợt đau quá. Nó phải làm sao bây giờ, nó biết làm sao bây giờ? Mày khốn nạn lắm Tiến à, nói yêu tao rồi lại bỏ tao một mình đối mặt với tất cả...

***

Đứng trước phòng cấp cứu, đứng trước căn bệnh tim của Hà Uyên. Nhìn sắc mặt của Hoàng Minh lo lắng đứng ngồi khiến lòng nó cuộn thắt. Nó có nên nói sự thật cho chú nghe hay không? Nếu nói ra thì sẽ như thế nào? Nó bị tất cả mọi người khinh bỉ. Ừ, chắc như thế, chú sẽ hận nó đã làm hư mất đứa con trai của ông. Tuấn Phong muốn đến gần an ủi ông một chút, nhưng nó không dám đối mặt với ông.

Thời gian trôi qua mỗi phút như vết đau, Hoàng Minh nóng ruột cầu nguyện cho Hà Uyên được bình an. Căn bệnh tim này đã theo bà rất nhiều năm, mỗi ngày nó đều có thể dằng vặt bà. Cánh cửa phòng cấp cứu sáng đèn, người bên trong bước ra thở dài một hơn, tháo khẩu trang xuống, sắc mặt vô cùng mệt mỏi.

- Chị hai đã qua cơn nguy kịch, rốt cuộc anh đã chăm sóc cho chị tôi kiểu gì mà thành ra thế này. Có biết rằng nếu muộn một chút sẽ chẳng còn kịp không?

Quang Dương vẻ mặt cáu gắt khi vừa hoàn thành xong ca cấp cứu cho chị mình. Tuấn Phong vừa thấy ông sắc mặt tối đen nhưng lại nghe những câu ông nói thì chở nên mơ hồ. Chị hai? Rốt cuộc người đàn ông này có quan hệ gì với Hà Uyên. Tuấn Phong liếc mắt sang thấy chú mình nhìn người đàn ông vẻ mặt khó xử. Tại sao chú lại phải im lặng trước mặt ông ta? Chú sợ ông ta?

Quang Dương định thêm mấy câu khó nghe nhưng bất giác ông nhìn sang Tuấn Phong, sắc mặt chợt thay đổi. - Phong...

Tuấn Phong nhìn ông cau mày. - Rốt cuộc là chuyện gì, tôi muốn nghe về tất cả.

Hoàng Minh và Quang Dương nhìn nhau rồi thở dài, chắc cũng đến lúc nên nói ra sự thật.

Trong phòng bác sĩ, Hoàng Tiến ngồi nhìn trưởng bối cứ đảo mắt nhìn nhau, Hoàng Minh thở một hơi dài. - Phong à, con đã không còn nhỏ nữa và có những chuyện con cũng nên biết.

Mặt Tuấn Phong không biểu tình nhìn chú mình, hơi chút tò mò. - Là chuyện gì ạ.

Quang Dương đang nhắm mắt tựa lưng lên ghế sô pha đôi chân mày thanh tú hơi cau. Ông hỏi. - Con còn hận ta không?

Tuấn Phong lờm mắt nhìn ông. - Ông không phải là người xứng đáng để tôi hận, nhưng tôi cũng không bao giờ muốn gặp mặt ông ta.

Quang Dương mở mắt ra ôn nhu nhìn nó, rồi bước đi. - Vậy cứ như thế đi, dù sao ta cũng muốn nói rằng ta rất yêu Tuấn Kiệt. Suốt cả đời này chỉ có mỗi mình anh ấy.

Nói xong, ông bước đi, để Tuấn Phong ngồi ngơ ngác. Thật nực cười, người đã qua đời mười mấy mà vẫn còn yêu. Thật giả tạo. Hoàng Minh nhìn theo bóng lưng của Quang Dương dần xa mới nói.

- Phong à, có những chuyện con chưa biết. Lỗi lầm không phải do cậu ta?

Nó cáu lên. - Lỗi không phải tại ông ta thì tại ai chứ, không phải tại ông ta thì mẹ con đâu phải đau khổ, gia đình con dũng đâu phải tan nát. Con hận ông ấy...

Nước mắt kiềm chế lâu nay bỗng dưng ừ trên mặt nó rơi xuống. Tại sao lại không phải lỗi ông ta chứ? Hoàng Minh nhìn đứa cháu như con mình đau lòng. - Chuyện trước kia lỗi không phải do ai cả, mà là do số phận. Nếu trước kia, cha và mẹ con không quen nhau, Tuấn Kiệt và Quang Dương không yêu nhau thì mọi chuyện tốt rồi?

Tuấn Phong nhìn chú nói. - Ừ, thì không tốt. Nêu như không phải do người đàn ông đó thì chẳng phải gia đình con sẽ rất hạnh phúc hay sao?

Hoàng Minh lắc đầu nhìn nó. - Con chưa hiểu gì về sự thật đằng sau nó cả. Những thứ con biết chỉ là một góc nhỏ thôi.

Một góc nhỏ? Nó ngơ ngác nhìn chú, chẳng lẽ còn nhiều chuyện nó chưa biết hay sao?

- Ngân Phong -
 

Ngân Phong * Konny

❤❤
Vip Member
#19
Chương 17
Chú nhìn nó ngây dại hồi lâu, ông trầm tư nói. - Chắc con biết chuyện của anh chị hai với Quang Dương?
Nó gật đầu. - Vâng.
Khuôn mặt Hoàng Minh dường như trở nên đau thương và khổ sở, ông tiếp tục nói. - Trước kia, đã rất lâu rồi, cha mẹ con chính là hanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên. Mẹ con hay đến nhà chúng ta chơi và rất được lòng nội con, bà rất muốn sau này lớn lên sẽ tính chuyện vợ chồng cho họ...
... ...
Càng lớn, Tuyết Minh (mẹ Tuấn Phong) càng trở nên xinh đẹp càng trở nên được bà nội yêu thích, ham muốn được mang về làm con dâu càng lớn. Nhất là khi bà nhìn thấy hai đứa trẻ rất xứng đôi, trai tài gái sắc, với lại hai đứa ngày thường cũng rất thân thiết ăn ý. Suốt ngày là luôn miệng gọi Ngọc Lan là con dâu. Nhưng bà không biết rằng, con trai bà yêu thương lại cùng một nam nhân.
Ngày ấy lên cấp ba, Tuấn Kiệt càng lớn lên còn đẹp trai, tướng mạo khí chất điều toát ra hơi thở thanh xuân tràn trề. Còn Quang Dương, một cậu học sinh đáng yêu, chỉ biết vào mỗi buổi chiều ngồi dưới gốc cây vẻ lại ảnh người nam nhân chơi đàn dưới gốc hoa phượng. Không biết là cậu đang say mê tiếng đàn hay say mê người chơi. Ngày nào họ cùng ngồi liếc nhìn nhau, và đến cùng đã yêu nhau.
Tình yêu đồng tính muốn đến được với nhau đâu phải là chuyện dễ, cả hai lén lút gia đình yêu nhau. Và bí mật cứ thế bị vùi chôn khi Tuấn Kiệt lên đại học, mỗi lần về nhà ăn cơm điều bị bà nội hỏi, "Thằng ngốc này khi nào mới định cưới Ngọc Lan cho ta?". Cơm đang ăn trong miệng bị nghẹn lại, Tuấn Kiệt chỉ nhìn bà nhàn nhạt trả lời, " Dạ mẹ, con với cô ấy chỉ là bạn bè, chẳng thể nào? Nhưng con hứa, rồi một ngày con sẽ mang người yêu về cho mẹ gặp."
Bà nhìn con trai mình mỉm cười, lại gấp thức ăn cho nó. Trong lòng bà thật vui khi có đứa con trai ngoan như vậy, nhưng chỉ có trong lòng em trai và ông mới biết chuyện gì đang xảy ra. Tuấn Kiệt ngồi nhìn Hoàng Minh, lại nhìn mẹ trong miệng cơm ăn chẳng đành. Mọi thứ cứ thế, Tuấn Kiệt trốn tránh việc dẫn bạn gái về nhà cho mẹ. Ông thấy có lỗi với bà lắm nhưng ông đã lỡ yêu một người con trai mang tên Quang Dương rồi. Quang Dương, cái tên luôn tỏ sáng đến thế, khiến ông có thể từ bỏ tất cả. Và cho đến sinh nhật lần thứ hai mươi bốn của ông, nỗi đau đã đến từ đấy. Trong cơn say ông đã cùng Tuyết Minh là chuyện suốt đời mang tội, để cả đời ông có lỗi với người ông yêu. Nhưng cái tội lỗi đó không phải do ông mà do những người đứng sau vở kịch đó. Mà người thiện lương nhất mang vẻ mặt đáng thương chính là người làm nên bi cảnh.
Tuyết Minh bề ngoài là một cô gái hiền lành, nhưng đâu phải trong lòng cũng thế. Người ta nói bản tính của phụ nữ vốn ích kỷ có lẽ là đúng. Bà yêu thầm Tuấn Kiệt từ rất lâu nhưng khi biết được ông đã có người trong lòng thì lòng bà đau lắm. Cái thứ mà người ta gọi là ích kỷ nó thật khủng khiếp và ghê tởm. Bà đã dùng tất cả mọi cách để ngăn cách hai người họ. Một người phụ nữ đạo mạo đoan đoan chính chính, tự hiến thân cho người đàn ông luyến ái. Cái là điều tốt đẹp sao? Có thể tranh đoạt được tình yêu cùng người khác đấy chính là một điều rất hạnh phúc. Nhưng cái hạnh phúc đó chỉ là riêng bà, bà mang thai có con. Chỉ là một chuyện được sắp đặt từ trước, mà người khổ nhất chính là Quang Dương, chỉ còn biết căm nín nhìn người mình yêu cùng một người phụ nữ khác vào lễ đường.
Đêm ấy trời mưa rất to, một người cầm cây dù đứng lặng lẽ nhìn Quang Dương dầm dưới cơn mưa nức nở. Ông trời, sao ông làm khổ tôi? Hạt mưa càng nặng, gió càng lớn, dường như không thể nghe được tiếng khóc thét đó. Cuối cùng Quang Dương không chịu nổi cú sốc lớn đến thế, ngất đi. Trong mơ màng, ông thấy được được vài người cầm dù bao xung quanh, dùng chân đá vào mặt cười cợt rồi bế ông lên. Khi ông nhận ra điều gì đó thì cơ thể không còn một mảnh che, những tiếng cười cợt của bọn nam nhân ghê tởm. Bọn họ như những con thú đói dã man, vồ lấy Quang Dương cắm xé đến không còn thứ gì.
Đến khi tỉnh dậy, nhìn vào thân thể ghê tởm của mình, ông hoảng sợ và rơi vào căn bệnh trầm cả. Suốt ngày nhốt mình trong phòng chẳng muốn gặp ai, đôi khi còn đập phá đồ la hét, căn bệnh theo ông một năm. Trong thời gian đó, mỗi ngày điều được bác sĩ tâm lý điều trị. Đến khi Quang Minh hoàn toàn hồi phục thì cũng chính là lúc ông nhìn thấy một gia đình ba người hạnh phúc.
Cả ba nhìn nhau có chút thẩn thờ, đã một năm như thế mà không một ai khác. Tuất kiệt trong đôi mắt vẫn toát ra vẻ dịu dàng và ôn nhu đến thế, Tuyết Minh trên tay bế đứa trẻ tinh nghịch. Quang Dương chạm mặt nở nụ cười một ái, nhưng trong lòng đầy những vết thương chẳng thể lành.
Tuấn Kiệt lưu luyến nhìn theo bóng lưng Quang Dương xa mãi rồi biến mất. Nhưng hiện giờ ông đã là người đàn ông có gia đình, có lẽ sẽ không bao giờ như trước kia được nữa. Nói cũng thật buồn cười, chẳng phải một năm trước kia Quang Dương đã để lại lá thư cho ông bảo chia tay rồi sao? Trong thư Quang Dương đã theo người mới... Cuối cùng thì ông ấy chính là trở thành người phụ bạc. Một kẻ phụ bạc...
Nhưng cái tình yêu mà, có thể tha thứ cho tất cả. Đêm hôm ấy, Quang Dương thẩn thờ đứng cạnh bờ sông, dòng sông êm đềm lắm, như thể cuốn trôi cả linh hồn ông. Nếu có thể quên đi tất cả, ông sẽ nhảy xuống dưới. Con sông này đã mang cho ông quá nhiều kỷ niệm rồi. Ánh trăng đâu đó Quang Dương vẫn còn nhìn thấy Tuấn Kiệt mỉm cười, con người của một năm trước. Nhưng bây giờ đã mất rồi.
Phía sau lưng ông chỉ nồng nực mùi rượi, Tuấn Kiệt từ phía sau lưng nhào đến, ôm chặt lấy người vào lòng. "Quang Dương đừng bỏ anh đi nữa, anh yêu em..."
Quang Dương giật mình đẩy Tuấn Liệt ra. "Anh đã say rồi nên về nhà với vợ con."
Tuấn Kiệt mỉm cười, nụ cười thật đáng khinh thường. "Anh không muốn về, chỉ muốn ở cùng bên em thôi... Quang Dương à..."
Dương Quang dùng sức vô người điên say rượi ra, gắp gáp bỏ đi. Tuấn Kiệt như con mãnh thú đói khát nhiều năm nhào đến xiết lấy Quang Dương. "Em không được đi nữa, anh sẽ tha thứ cho em tất cả, hãy về bên anh đi."
Tha thứ cho em? Quang Dương kinh bỉ câu nói đó. "Tôi chả có lỗi gì với anh cả. Xin hãy tự trọng."
Tuấn Kiệt nào biết hai từ liêm sỉ, chỉ biết nhào đến người kia, điên cuồng hôn nút. Nhưng Quang Dương bây giờ chẳng phải là Quang Dương hiền lành của trước kia, tát vào mặt Tuấn Kiệt, lửa giận quát lớn. "Anh thật sự chính là một thằng khốn nạn, tôi không có lỗi gì với anh cả. Tôi chưa từng có... anh không cảm thấy mình có lỗi với tôi có lỗi với vợ con anh hay sao?"
Tuấn Kiệt lắc đầu, xoa lên bên mà, thật sự rất đau dường như ông đã tỉnh rượi rồi. Ông moi trong áo mình ra một chiếc hộp giấy, quăng về phía Quang Dương, lớn tiếng. "Anh yêu em nhiều đền thế chẳng lẽ không bằng tên tình nhân kia của em? Em chính là kẻ phản bội tôi."
Quang Dương nhìn chiếc hộp lăn dài trên đất, nổi giận. "Anh là một thằng đàn ông rất khốn nạn, tại sao lại đổ lỗi tất cả cho tôi?"
Nhìn Quang Dương một lời minh bạch khiến Tuấn Kiệt tức điên lên, xông đến bóp lấy cổ Quang Dương. Thân thể to lớn của ông ngồi lên người Quang Dương. "Em dám nói em không phản bội tôi sao? Em đúng là một thằng tiện nhân, tôi phải giết chết em, để tôi và em cùng bên nhau mãi mãi. Em sẽ không bao giờ thoát được..."
Trong ánh mắt Quang Dương tràn đầy tia máu mặt đỏ bừng không tìm thấy được chút hơi thở. Nước mắt rơi xuống, tại sao mình lại phải ngu ngốc đến mức yêu nhằm người đàn ông này. Trong lúc Tuấn Kiệt đang điên cuồng thì phía sau lưng bị người đánh tới, hai người cùng vật lộn dưới bãi cỏ. Hoàng Minh rống lên đầm vào mặt anh trai mình một cái. "Anh có tỉnh lại chưa hả? Bức thư không phải do Quang Dương viết, đó chỉ là nét chữ giả thôi. Anh ta chưa từng có ỗi với anh bao giờ cả mà anh mới chính là người có lỗi. Anh đúng là một thằng đần, chẳng lẽ anh chưa bao giờ tìm hiều hay đi tìm sau một năm cậu ta mất tích?"
Tuấn Kiệt im lặng nhìn em trai mình. Một năm? Khi Quang Dương mất tích, ông chưa từng tìm hiểu đến bao giờ cả. Hoàng Minh nắm lấy cổ áo ông hạ xuống một quyền. "Tất cả mọi việc điều do cô vợ ngoan của anh làm. Anh có từng biết tâm địa cô ta độc ác đến mức nào không. Ngay đêm tân hôn của anh cô ta mướn cả bọn người làm nhục Quang Dương. Khiến tinh thần cậu ấy đảo lộn cả một năm trời, bây giờ tại sao anh còn chưa buông tha. Hay anh muốn ả tiện nhân kia ép cậu ấy đến chết mới thôi."
Cô vợ ngoan? Làm nhục Quang Dương? Tâm ông hoảng loạn, ông thật sự không biết gì về việc này. Ông luôn nghĩ Quang Dương là kẻ phụ tình. Nhưng ông nào biết con người kia bị người ta vũ nhục đến mức nào, mà con người đó chẳng ai khác mà chính là vợ ông. Thời gian qua ông đã thực sự rất sai lầm rồi, ông còn con đường nào quay lại?
Ông ngồi dậy nhìn Quang Dương ngồi trên đất mà lòng đau nhói. Bản thân thật đáng hận mà. Tuấn Kiệt nhẹ nhàng đến ôm lấy thân thể run rẩy vì khóc của Quang Dương vào lòng, người này luôn yếu đuối đến thế. Thân ảnh vẫn gầy gò, không thay đổi. Tim bỗng dưng nhói lắm. "Quang Dương, anh xin lỗi. Anh không nên làm như vậy, tha tứ cho anh đi."
Quang Dương không nói gì, chỉ biết đưa tay ôm lấy thân thể người đàn ông đã từng thuộc về mình mà nức nở. Hoàng Minh đứng một bên nhìn cả hai rồi đột nhiên nói. "Đừng như vậy nữa, hãy đến bệnh viện mau, cơn bệnh đau tim của Hà Uyên tái phát đang cấp cứu trong bệnh viện."
Quang Dương giật mình. Chị hai? Đừng là em sợ.
Chưa nói lời nào Quang Dương đẩy Tuấn Kiệt ra, một mạch cùng Hoàng Minh chạy đến bệnh viện. Phòng cấp cứu vẫn u u ánh đèn, ông tuyệt vọng nhìn vào cửa, cánh cửa im lìm không tiếng động. Chỉ biết là tim đau nhói lắm, Quang Dương lo lắng nhưng vẫn còn một người lo lắng hơn ông nữa, đấy là Hoàng Minh, người anh rể mà ông luôn chán ghét. Ông hận người có cái tên Tuấn Kiệt, hận tất cả những người thân của ông ta. Nhưng đến giờ phút này ông không còn để ý đến người đàn ông ngồi bên cạnh mình là ai nữa. Ông thương xót nhìn cánh cửa vẫn còn đóng lại cầu mong. Chị hai ơi, cố gắng lên.
 
#20
Chương 18

... ...

Tuấn Kiệt đứng bên cạnh Quang Dương nhìn cậu lo lắng mà chẳng biết làm gì. Ông biết mình có lỗi với Tuấn Kiệt nhiều lắm, cả đời nay ông biết mình không thể mang đến hạnh phúc.

Cánh cửa mở ra, trong mắt Quang Dương lóng lánh. Bác sĩ bảo Hà Uyên đã qua cơn nguy kịch. Bất giác ông vui mừng nhào đến ôm lấy Tuấn Kiệt, nhưng rồi lại nhớ về điều gì đó lại lui về. Đúng rồi, người đàn ông này đã có gia đình không còn là của ông nữa. Tuấn Kiệt khó chịu khi Quang Dương tránh né mình, ông nhìn theo bóng dáng Quang Dương mỗi lúc một xa, trong lòng rơi lệ cùng oán hận.

Quang Dương vừa đến cầu thang đã gặp được một người phụ nữ trên tay bế một đứa bé đang khóc òa. Thấy ông, bà vui mừng cười. - Quang Dương, nhóc Tiến cứ khóc hoài không dứt, nên phải làm sao đây?

Hoàng Minh nhìn đứa bé đau sót, đưa tay ra bé nhưng lại bị người bế mất, Dương Quang dỗ dành đứa trẻ đánh cái liếc cho Hoàng Minh. - Tránh xa tiểu bảo bối của chúng tôi ra, cả nhà các người chẳng một ai tốt lành cả.

Đứa trẻ vào lòng Quang Dương bế vỗ vỗ một chút đã nín, nó nhìn ông cười. Nụ cười đẹp biết mấy.

Hoàng Minh im lặng theo gót Dương Quang đi đến phòng bệnh. Vừa đến đứa trẻ thấy mẹ mình liền mếu máo cọ ngoạy hé miệng ơ ơ a a đòi bế. Nhưng mà có được đâu, nó lại bật khóc.

Vì trong bệnh viện dơ bẩn nên Dương Quang bế đứa bé về nhà còn Hoàng Minh thì ở lại chăm sóc Hà Uyên. Suốt trận đường về nhà, Tuấn Kiệt luôn theo sau Quang Dương.

Đến nhà, Quang Dương đặc em bé vào nôi trong phòng, nhìn nhìn Hoàng Tiến đưa ngón tay cái vào miệng mút mà nở nụ cười, đứa nhóc này thật đáng yêu mà cũng thật đáng thương, liệu nó có nên ở trên thế gian này. Phải cuống bếp pha sữa cho bé thôi.

Quang Dương xuống bếp vừa cầm hộp sữa bột lên liền có thứ gì đó từ sau lưng vồ lấy. Hộp sữa bột trên tay rớt xuống, bột sữa vương vãi khắp nhà.

Quang Dương dường như cảm nhận được điều gì đó liền dùng sức đẩy nười sau lưng ra, hét lớn. - Tại sao anh lại vào đây được?

Tuấn Kiệt nhìn Dương Quang trả lời. - Anh leo rào vào...

Quang Dương chỉ ngón tay vào mặt Tuấn Kiệt tức giận. - Anh... anh... tôi sẽ đi kiện anh tôi đột nhập phi pháp vào nhà người khác...

Tuấn Kiệt nhếch mép cười. - Em kiện anh sao, đột nhập phi pháp, vậy tội anh luôn tội cưỡng bức bạo hành người khác luôn đi...

Lời nói vừa dứt ông đã nhào đến áp cả người Quang Dương xuống sàn, mạnh bạo xé toạt áo ông ra. Mạnh bạo hôn xuống miệng cắn xé đến có mùi máu tanh.

Quang Dương ngạt thở, xô mạnh kẻ điên kia lấy lại từng hơi thở. - Đồ khốn, anh chính là thằng khốn, suốt cả đời nay tôi không bao giờ tha thứ cho anh.

Ngay giờ phút này Tuấn Kiệt thật sự rất giống kẻ điên, nhào đến đè rì Quang Dương xuống. - Anh chính là đồ khốn, là một thằng khốn đã mang lại cho em nổi đau. Nhưng anh không thể rời xa em, suốt cuộc đời này anh không thể rồi xa em... vì anh yêu em...

"Chát..."

Âm vang thanh thúy vang lên, lòng Quang Dương đau lắm. Ông có phải đang hối hận tại sao trước giờ lại cứ phải yêu một người đàn ông ngu xuẩn như vầy. - Tuấn Kiệt... anh điên rồi... hãy bỏ cái trò ngu này đi... anh nhớ rằng chúng ta không còn gì là của nhau, anh đã có gia đình, có vợ con... chúng ta đến đây là đi quá xa rồi...

Quang Dương nắm chặt cổ áo Tuấn Kiệt, như muốn mang cả thân thể chôn vào lòng ông ta. - Tôi hận anh, suốt đời này hận anh...

Dòng nước mắt lặng lẽ rơi xuống, Tuấn Kiệt ôm lấy Quang Dương đang nức nở vào lòng. - Quang Dương, anh xin lỗi. Em hãy giao tất cả nỗi đau lại cho anh, anh xin hứa, kể từ nay sẽ không bao giờ làm em đau thêm lần nữa. Hãy hứa đi dù có xãy ra chuyện gì em cũng ở bên anh, chỉ cần thế gian này có em thôi. Quang Dương...

Tuấn Kiệt đưa bở môi xuống, hai người dường như đang muốn cắn nuốt lẫn nhau, cắn nuốt cả nổi đau, cắn nuốt hết thực tại. Hòa hợp cùng nhau, mãi mãi bên nhau không bao giờ rời xa nữa.

... ...

Tuấn Phong chưa từng biết người đàn ông mà lòng oán hận bao nhiêu năm nay lại có một nổi đau như thế. Có lẽ nó đã quá sai lầm khi luôn trách ông ta. Và còn cả biết bao thắt mắc không lời giải.

- Sau đêm đó, tại sao cha mẹ vẫn chung sống sau tám năm, mà còn lại rất vui vẻ nữa.

Hoàng Minh nhìn Tuấn Phong trong lòng vừa oán vừa sót. - Chuyện không như con nghĩ đâu. Ba người bọn họ đã hứa sẽ cùng nhau một chỗ, nhưng mẹ con đau dễ dàng bỏ qua tất cả. Oán hận chồng chất lên người bà ta rất lâu, rất lâu. Có lẽ là suốt cả tám năm đi, bề ngoài bà ta vẫn tươi cười, thực chất bà đang suy tính một bụng chuyện ác.

Đêm hôm đó, tiếng chuông điện thoại reo cuối cùng vào mười hai giờ khuya. Giọng một người phụ nữ u ám bên đầu dây điện thoại. - Trò đùa của các người đã kết thúc rồi, tôi muốn chơi một trò khác, nếu như gia đình tôi còn ai sống sót anh hãy chăm sóc cho họ...

Hoàng Minh hoảng sợ khi tiếp đó là một loạt tiếng la hét. Và đêm đó, căn nhà đã xảy ra hỏa hoạn, mà người làm nên việc này chính là do mẹ Tuấn Phong. Người mà nó luôn yêu mến, là người đã làm tổn thương người khác, cướp mất sinh mệnh của cha nó cả chính mình rồi xém chút luôn cả nó. Người phụ nữ này là mẹ nó sao?

Dòng nước mắt tuyệt vọng rơi xuống, gần đây nó phát hiện mình khóc rất nhiều rồi. Nó đã thật sự trở nên yêu đuối khi không có Hoàng Tiến bên cạnh. Đau quá, Tiến ơi, tao nhớ mày, rất nhớ mày.

"Hoàng Tiến..." miệng bất giác gọi tên người nào đó.

Mọi chuyện dường như chỉ vừa mới bắt đầu, chuông điện thoại trong người nó ra lên. Nhìn một dãy số lại trong lòng nó có chút mon đợi lại có chút đau buồn. - A lô...

Một giọng nói nặng chịch từ phía đầu dây vang lên vừa gấp gáp vừa sợ hãi. - Thằng Tiến, có chuyện rồi...

Nhìn sắc mặt trắng bệch, Hoàng Minh chưa kịp hiểu gì nó đã điên cuồng chạy ra khỏi phòng. Hoàng Tiến có chuyện, tại sao lại xảy ra việc như thế được. Không bao giờ, không thể nào.

Địa điểm nói trong điện thoại là gần bệnh viện hơn một nghìn mét. Tuấn Phong điên cuồng chạy đến, khuôn mặt trắng bệch nhìn về phía con hẻm nơi cuối đường. Giữa một bọn người cầm nhiều thanh gỗ dài là hai dáng người nằm co lại dưới đất. Toàn thân là máu cùng bụi bẩn. Trong chớp mắt Tuấn Phong không ngần ngại quăng chiếc điện thoại trên tay đi, nhặt lấy một thanh sắt dài hơn một mét bên cạnh bãi rác, hét lớn nhào đến một đám khoảng sáu người đánh tới.

- Lũ chó khốn nạn, tụi bây đánh chó phải biết mình mặt chủ chứ...

Thanh sắt đưa tới một cú từ trên cao hạ một lúc hai tên. Tuấn Phong nhanh nhẹn đánh bốn tên còn lại đang nhào đến mình. Thanh sắt lại một lần nữa giơ lên cao một tên tiếp theo bị hạ. Nhưng sau đó đầu óc Tuấn Phong trở nên choáng ván, trên trán chảy xuống một dòng chất lỏng ngã ngay ra mặt đất, co người lại cùng Hoàng Tiến ôm lấy nhau chịu đựng từng cây giáng xuống. Cho đến khi ánh mắt mờ dần không còn biết được gì nữa, tất cả điều chìm sâu vào trong bóng tối.

Những âm thanh hệ thống nhẹ nhàng vang lên, ù ù bên tai. Tuấn Phong từ từ mở mắt, nghe xung quanh là những tiếng khóc thảm thương. Nó đứng nhìn chú, Hà Uyên, Hải Kỳ mặt lặng lẽ cuối xuống không ai nói lời nào. Miệng chưa kịp hỏi đã thây một thân ảnh trắng từ trong phòng cấp cứu bước ra, Quang Dương đau buồn cuối mặt nói.

- Em xin lỗi, em đã dùng hết sức lưc của mình rồi. Nhưng Hoàng Tiến đã...

Tiếp theo đó là một chiếc giường được kéo ra, thân ảnh quen thuộc bị một lớp vải trắng phủ lại. Hoàng... Hoàng Tiến... mày tại sao mày lại bỏ tao? Tao không tin... nó đau khổ tuyệt vọng ôm lấy cái đầu đau nhứt của mình hét.

- Không, không thể nào? Mày không thể chết... Tiến... tao yêu mày.