Thơ ca Thơ Sưu Tầm Của Ngân Phong

#21
NGƯỜI CHẲNG THỂ GỌI TÊN

Anh là người em chẳng thể gọi tên
Chẳng thể ở bên mỗi khi lòng yếu đuối
Anh ở rất gần...nhưng lại xa tầm với
Giá được một lần anh khẽ hỏi:"ổn không?"

Anh là người em chẳng thể nhớ mong
Chẳng thể ngóng trông khi nắng chiều vừa tắt
Chẳng thể dịu dàng ôm lấy anh thật chặt
Khi gió mùa về em lạnh ngắt bàn tay.

Anh là người em chẳng thể tựa vai
Để bình yên ngủ giấc dài ấm áp
Chẳng thể nào bắt anh ngân nga hát
Hay chọc em cười khi đôi mắt rưng rưng.

Anh là người em chẳng dám quan tâm
Chỉ dám dõi theo trong âm thầm lặng lẽ
Chỉ dám nhẹ nhàng gọi tên anh thật khẽ
Trong giấc mơ nào người bỗng ghé lại thăm.

Mộc Lan
 
#22
CÓ MỘT MÙA LÀ ĐỎ Ở NHÀ BÊN

Nhà bên ấy có một mùa lá đỏ
Biết thẹn thùng như sợi nắng mùa xuân
Biết lưu luyến với ánh nhìn ngoài ngõ
Biết nhón chân kéo rèm cửa… ngại ngần

Nhà bên ấy có một mùa thiếu nữ
Tôi bên này cũng chỉ biết tương tư
Vì cũng sợ em như mùa lá đỏ
Xuân thắm xinh ngay đúng độ giã từ

Nhà bên ấy nuôi một nguồn thương nhớ
Nhớ cho tôi, chắc… nhớ cũng cho nàng
Duyên là thế có chắc rồi thành nợ
Mà bên này tôi cứ vội xốn xang

Nắng vừa thắm rót mật vàng lên lá
Em vừa xuân gieo nhung nhớ rất hiền
Tôi mới lớn trót say mùa nắng lạ
Có một mùa lá đỏ ở nhà bên…

[Hiền]

Smigel Nguyễn
 
#23
MỘT BƯỚC TRANH

Một bức tranh cũ mang tên mùa đông
Với chiếc lá cong nhuộm màu buồn tẻ
Bởi thiếu nụ cười em quên chưa vẽ
Nên anh dừng lại, chờ mãi… hôm qua

Một bức tranh cũ đâu đó đôi ta
Trong vạn điểm màu nhòa theo năm tháng
Cây ôm nỗi nhớ nhìn người trôi ngang
Bong tróc từng mảng viết yêu cũ kỹ

Một bức tranh mới một người bước đi
Vẫn là mùa đông bên trời ảm đạm
Nhặt chiếc lá rơi mà lòng buồn lắm,
mà lòng buồn lắm, mà lòng buồn lắm…

LK