Thơ ca Thơ Sưu Tầm Của Ngân Phong

#11
NGƯỜI ĐI NGANG ĐỜI NHAU

Ôi! Những người đã rất từng thân thiết
Còn buổi nào cùng trò chuyện thâu đêm
Có đơn giản chỉ nhắc một lần tên
Mà giờ sao lại vội quên, chẳng nhớ?

Xã hội cười cần đâu tìm ra cớ
Cuộc sống buồn để nhắc nhở vậy thôi
Khi giữ lại giọt nước mắt chưa rơi
Thì có lẽ đường đời chưa chạm dốc…

Ôi! Những người hóa thân vào đáy cốc
Từng trong tim, trí óc suốt đêm trường
Giờ uống cạn cho một thuở vấn vương
Dường chưa đủ say bình thường giống trước

Đường còn dài ngày mai phải tiếp bước
Đặt trong lòng người đi ngang đời nhau
Dẫu chạm mặt thì gửi muộn câu chào
Lời quá khứ nghẹn ngào như vốn có.

LK
 
#12
THÁNG BẢY NÀY ANH ĐỢI EM

Anh đợi tháng bảy này cơn mưa về
Tìm những chiếc lá vừa độ chín xanh
Đợi cảm xúc rơi vỡ vào lòng anh
Và tìm ra em người yêu thương nhất

Em có nghe tháng bảy đầy chân thực
Tiếng của mùa rạo rực đánh thức nhau
Lưng chừng hạ mình kiếm tìm bấy lâu
Nơi giấc mơ mà còn hoài ngăn cách

Anh đợi tháng bảy này mình ngốc nghếch
Làm quên một vài điều đã thói quen
Hay đơn giản tháng bảy anh đợi em
Cùng nắm tay ly cà phê tí tách

Mùa yêu thôi ngừng oán trách,
Vì có nhau…

LK
 
#13
HÃY SỐNG

Hãy sống cho chính mình
Như bông hoa rực rỡ
Như đồng lúa ngát hương

Hoặc sống cho bình thường
Để làm nên giá trị
Mấy vật chất cao sang

Bởi một niềm tươi sáng
Cần có những hy sinh
Bởi dòng đời nhanh lắm
Phải riêng biệt chính mình

Hãy sống cho mộng tình
Ngu si và dốt nát
Yêu - hận thù, ghét - thương

Hoặc sống cho lý tưởng
Đi gãy đường, vỡ sông
Sống là đời đáng sống.

LK
 
#14
NHẮM MẮT THẤY BẦU TRỜI

Nhắm mắt thấy bầu trời
Tầng mây xa vời vợi
Nắng vàng lững lờ trôi
In dấu ngày lên tóc

Hạt mưa thu chợt khóc
Vỗ về đôi mắt ai
Từng giọt vắn giọt dài
Tan nhanh thành hư ảo

Nhắm mắt nhìn giông bão
Nghe cơn gió đi qua
Đưa tình đi rất xa
Và hồn tôi thật lạ

Gởi mắt về mùa hạ
Mắc lưới những ánh sao
Màn đêm chẳng tựa vào
Bình minh mau ló dạng

Ôm bóng chiều chạng vạng
Đêm lại nhớ tới ngày
Đời như cái vung tay
Nhá nhem màu rêu phủ

Nhắm mắt tìm bóng cũ
Ẩn mãi ở xa xôi
Nhắm mắt thấy bầu trời
Mang màu xanh yêu mới.


Tenycin
 
#15
KẺ ĐẾN SAU

Em không được buồn mỗi lúc hoàng hôn
Nhìn sợi nắng mong manh vừa chợt tắt
Đem cả trời thu gửi vào đôi mắt
U ám màu sầu, thiếu mất trời xanh


Em không được buồn nếu lỡ vắng anh
Ngày vẫn tươi trôi đều qua ô cửa
Anh không thể cho em tình yêu một nửa
Nghiêng bên này, bên ấy lại chông chênh


Em không được buồn ngồi khóc trong đêm
Đêm sâu âm u, đêm dài hun hút
Anh không thể ôm em lau dòng nước mắt
Yêu thương rồi là gánh nặng đời nhau


Em không được buồn, em là kẻ đến sau...!

Pink_Girl
 
#16
TÌNH BOLERO


Sáng cuối tuần rảnh rỗi mở bolero
Nghe từng giọng hát xưa lẫn nay thủ thỉ
Này phải lòng, này tình yêu chung thủy
Cả tình sầu rũ rượi không gian.

Bỗng nhớ về ngày tháng đi hoang
Đi thật xa để biết mình vẫn còn thơ bé
Nghe tiếng cơm sôi nhớ dĩa rau của mẹ
Nhớ tiếng sủa mừng của cún con mỗi lúc về nhà.

Nhớ cả những lúc làm lỗi bị rầy la
Và nhớ em, người tôi yêu da diết
Giữa triệu người em luôn khác biệt
Dẫu cách xa vẫn nhớ những lúc đêm về.

Bao tháng ngày rồi vẫn còn như một cơn mê
Vẫn chưa thể tin mình không còn bên nhau nữa
Đã từ bao giờ em trở thành nỗi nhớ
Mắt môi kia giờ đã hóa thành thơ.

Em và tôi vẫn hai nửa dại khờ
Nhưng có lẽ không còn duyên phận
Tôi đành quen với kiếp người lận đận
Nhớ về em trong mỗi cơn mơ.

Tuyên Hùng
Sài Gòn, 10/06/2017
 
#17
CHIỀU MƯA

Đôi quai gánh nặng rồi
còn gánh những giọt mưa
run lạnh vai gầy
tiếng rao đã thuộc lòng bỗng nhiên vụt tắt
lầm lũi trên đường
nét buồn vương đáy mắt
thở át tiếng gió lùa

Phố đã lên đèn
phố đìu hiu quạnh quẽ
người phủ ấm trên giường
kẻ ôm lạnh dưới đường
cô lẻ
trời bận làm mưa...

HP
 
#18
EM VỀ LÀ NẮNG BÊN HIÊN

Em về giữa mùa hanh vàng tiếng nói
Tóc mẹ dài theo năm tháng phai phôi
Nghe mùa bạc rơi bên thềm úa cội
Tiếng ve ran điệu khắc khoải bên đời

Em về hứng bàn tay nghe gió rụng
Nắng đổ nghiêng sợ mưa trút vội vàng
Môi còn thắm sắc hồng xuân mười tám
Mà mắt buồn không giấu nổi mênh mang

Vai áo mẹ sờn màu theo năm tháng
Tóc em xanh mơn mởn tuổi xuân thì
Tim đã trót nhớ thương người xa lạ
Quên mùa xuân trên tóc mẹ vội đi

Em về lại bên thềm nhà ngây ngốc
Về hồn nhiên như nắng buổi lên mười
Mắt lấp láy niềm vui từ mắt mẹ
Để người vơi cay đắng, nở nụ tươi.

[Hiền]

Smigel Nguyễn
 
#19
CHUYỆN TRĂM NĂM


Em xa tôi rất lâu rồi
Tôi còn đứng đợi một tôi đa tình
Đợi từ buổi hãy bình minh
Đợi cho tới buổi bóng hình phôi pha
Hiểu rằng người đã cách xa
Như hoa, như cỏ, úa già, thu sang

Mà sao tôi vẫn ngỡ ngàng
Nhìn mây nhớ gió, ngỡ nàng về đây
Ngỡ rằng tay đã nắm tay
Thì trăm năm vẫn vui vầy cùng nhau
Ngờ đâu này tủi, này sầu
Rủ nhau về lại phủ đầu giọt sương

Chẳng chung nổi một chặng đường
Chẳng chung nổi một niềm thương ngọc ngà
Chuyện dăm năm, có đôi ta
Chuyện trăm năm lại hóa ra nhiều người
Làm sao để nở nụ tươi
Khi thu đã rụng, tiếng cười đã tan...

[Hiền]

Smigel Nguyễn
 
#20
VỘI VÀNG

Chỉ tại anh quá vội vàng
Nên lời yêu ấy mơ màng nói ra
Để rồi từ ấy cách xa
Bạn không làm được càng là đớn đau

Cơn mưa giăng mắc mái đầu
Trong cơn mưa khẽ nguyện cầu em vui

Đơn phương cũng chỉ vậy thôi
Nhìn em len lén khóc, cười với ai
Thương em chỉ biết thở dài
Đôi khi chạm mặt một - hai câu chào

Em à! anh phải làm sao?
Cho quên năm tháng ngọt ngào sánh bên

Bây giờ thành phố về đêm
Buồn anh ngấn lệ ánh đèn hắt hiu
Tim như càng thấm thật nhiều
Giá như sớm hiểu cần chi vội vàng


LK