• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng

#51

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (51)

NHỮNG SẮC THU

Lặng lẽ nỗi niềm với chuỗi đen
Từng đêm thao thức dưới khung đèn
Lúc mờ, lúc tỏ khi phai nhạt
Hoà cõi sương buồn, tiếng nhóc nhen!

Ảm đạm trời thu chẳng sắc ngời
Chỉ buồn tơi tả, lá vàng rơi
Vầng mây u ám dần trôi tới
Gió cuốn cây cành những bóng bơi

Cho cả khung trời như quạnh quẽ
Từ xa thăm thẳm thổi bay về
Lân tinh ma quỷ nơi hoang tịch
Lấp loé, chập chờn ánh muội mê

Để ai bi thiết, ai trăn trở
Rã mảnh hồn sinh với dật dờ
Sầu héo, tạ tàn rồi bật khóc
Tiếng lòng đau khổ, nghẹn chơ vơ!

Biến một thu sầu thành ám thu
Khiến người thống thiết mãi sầu ưu
Trôi xa, xa tận vào chốn vắng
Rã mảnh linh hồn cõi mộng du…

Cũng một trời thu, lại nhẹ bay
Tâm tình phơi phới với phôi phai
Bởi bao lá rụng bao lần chết
Là bấy chồi xanh, chuỗi sống thay

Rụng xuống thành phân, bồi đắp dưỡng
Đau buồn quá khứ để hôm nay
Đôi chân chậm lại, dừng thao thức
Bước tới từ từ thong thả say!


Nguyễn Thành Sáng

NHỊP THỜI GIAN


Hừng đông ánh sáng mới vừa nhen
Toả ấm muôn nơi xua bóng đen
Sáng tỏ cõi trần soi vạn vật
Vầng dương chói loá bỏ xa đèn

Trong sáng trời thu ánh sắc ngời
Mây hồng lơ lửng tựa như bơi
Phất phơ gió thổi cành rung nhẹ
Một chút se lòng phiến lá rơi

Ai bảo thu buồn thu quạnh quẽ
Hồn thu trong trẻo gọi đam mê
Sương giăng lãng đãng trên mặt nước
Líu ríu sơn ca hát gọi về

Bốn mùa luân chuyển thu trăn trở
Thềm nắng lá rơi bóng dật dờ
Nhựa sống dồn lên đầu chồi búp
Để cành trơ trụi chút bơ vơ

Một sớm mai này tiễn biệt thu
Đông về trời xám khí âm u
Cỏ cây co cụm chừng hoang vắng
Để lại cảm buồn khách lãng du

Se lạnh mưa phùn lất phất bay
Chồi non tỉnh giấc lộc đài thay
Xuân gọi tưng bừng dâng nhựa tốt
Cuộc sống hôm nay đã đổi thay

Tràn trề tâm trạng sống mê say
Nhịp bước thời gian về bữa nay
Áo mới mùa sang khoe sắc thắm
Ai bảo thu buồn hãy ngắm đây...


Thi Hoàng
 
#52


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (52)

CƠN BÃO LÒNG


Đã nhiều đêm, hằng giờ ngồi thao thức
Dưới mây mờ, nhung nhớ đến hồn trăng
Thả tâm tư trong uất nghẹn trào dâng
Tiếng hoang dã vạn lần gầm thống hận!

Ta hận ta vì sao luôn lận đận
Tấm thân tàn lại vướng bận sầu ai
Nhìn cuộc đời bằng rực ánh men cay
Để lặng lẽ đoạn đoài thân cánh gãy

Những chiều buồn với nỗi niềm tê tái
Phố thưa người, lặng lẽ cánh hồn sương
Không gian nầy như gom lại sầu tương
Ngàn sỏi đá, gập ghềnh, chân rướm máu

Bao trưa hè sục sôi hờn giông bão
Sao ngươi về chao đảo phủ tai ương
Cho tim ta tan nát, ướp sầu vương
Rồi tơi tả trên đường quăng sọt rác!

Những chiều thu, hồn trôi vào lệ nhạc
Nhịp ngân nga khóc chết những vàng rơi
Nhìn tức tưởi, ngàn thương trôi diệu vợi
Mà thấy sầu rụng rã, phủ rong rêu

Thấy cô độc, trơ trọi dưới ráng chiều
Chân mệt mỏi đi, nhớ từng kỷ niệm
Tất cả hôm nay đã cuốn vào tẩn liệm
Ôm mối hờn đối mặt với cuồng phong

Tấm chăn thương giờ đành thả trôi dòng
Bao lưu luyến từ đây đành gói lại
Mảnh hồn tàn lao vào cơn mệt mỏi
Chút ánh đời lấp loé tận xa xôi!

Nguyễn Thành Sáng

HÃY LẠC QUAN

Sống khó khăn khiến lòng ta thao thức
Luôn lo buồn bực tức chuyện đẩu đâu
Tâm tư đau và đầy ứ nỗi sầu
Cứ ray rứt cho đầu không thoải mái

Có nhiều khi gặp nỗi đời ngang trái
Mượn men cay mà giải toả nỗi buồn
Nén lòng rồi mà sầu lệ cứ tuôn
Chuyện đầy vơi mong có người tâm sự

Không chia sẻ mang nỗi sầu tư lự
Một mình mình sao tự thấy thảnh thơi
Nỗi buồn này phải san sẻ nhiều nơi
Cho bớt đi những nỗi sầu oán thán

Định mệnh con người ông trời đã phán
Biết điều này dẫu ngán cũng phải theo
Đời bão giông cũng phải ráng chống chèo
Xua cái khó cái nghèo về quá khứ

Hãy vui lên và quên đi tất cả
Quên nỗi đời vất vả lắm gian nan
Tin tưởng tương lai luôn sống lạc quan
Bóng tối sẽ qua bầu trời lại sáng

Hãy thắp niềm tin dài theo năm tháng
Bằng tinh thần quyết thắng cả bão giông
Xua tối tăm mà nhận lấy sáng trong
Quên duyên phận quên mối hờn ngày cũ

Tình thương mến tự bao giờ ấp ủ
Ánh đời vui lại rủ nhau trở về
Ấm tình làng nghĩa xóm với thôn quê
Nhựa sống mới đang tràn trề lai láng…

Thi Hoàng
 
#53


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (53)

CHO DÙ KHOẢNG CÁCH XA XÔI

Lần theo nhịp bước của thời gian
Cuộc sống trải dài đã trót mang
Xin hãy tin yêu và quý trọng
Để tình nhân thế được thênh thang

Từng bước đi lên đừng ngại khó
Niềm tin ta thắp ở trong tim
Xây bao hi vọng không hề nhỏ
Trắc trở gian nan hãy gắng tìm

Ta ước ngày mai về cõi mộng
Bao niềm rung động gói nơi đây
Vấn vương chuyện cũ lòng xao động
Duyên phận ai nào chẳng đắm say

Đau khổ bao ngày sống lắt lay
Vẫn vươn mạnh mẽ để mà bay
Sầu đau khổ cực đều qua khỏi
Chấm dứt chuỗi thời gian đắng cay

Nhè nhẹ tâm thanh dạ vấn vương
Đêm sang lòng thấy nhớ người thương
Nỉ non tiếng dế kêu ru bạn
Lãng đãng bóng tàn phủ giọt sương

Gửi hồn sang cõi ấy đam mê
Da diết nhớ thương lại vụng về
Biết nói làm sao cho thấu tỏ
Ơi người quân tử nhớ đừng chê

Hoàng hôn đã đỏ phía chân trời
Màu tím loang dần nhớ lắm thôi
Lời hẹn ngàn năm ta mãi nhớ
Cho dù khoảng cách có xa xôi

Thi Hoàng

THAO THỨC DƯỚI CHIỀU

Sáng chiều, sớm tối, bóng thời gian
Êm ả, nhẹ nhàng chuỗi sống mang
Như nước theo nguồn, luân chuyển mãi
Rồi vào xa tận cõi thênh thang

Ta đến trần gian từng bước một
Tháng năm thơ ấu ở trong nôi
Theo dòng sửa Mẹ dần khôn lớn
Chập chững đôi chân trước nẻo đời

Cứ thế trôi dần theo chuỗi sống
Suy tư, trầm ngắm chuyện xa xôi
Con tim rung cảm rồi vương vấn
Nhịp khúc tơ lòng, lúc tả tơi

Và mãi thời gian không trở lại
Có khi lồng lộng cánh hồn bay
Khi mang héo úa bầu tâm sự
Trái đắng cuộc đời nỗi lắc lay

Từng bước lặng lờ trên nẻo vắng
Những chiều nhè nhẹ nhớ trăng sương
Những đêm buồn bã, hồn đơn điệu
Vọng áng mây lờ, nhỏ giọt thương

Có lúc đắm hồn trong cõi mê
Đường về mộng sống trải lê thê
Con tim nồng cháy tình nhân ái
Với những thu buồn giọt ủ ê...

Chiều nay bóng xế khuất bên đồi
Trăn trở tâm hồn nỗi nhớ khơi
Nắng đã tàn dần đêm phủ xuống
Nghe lòng thắm thiết vọng xa xôi!

Nguyễn Thành Sáng
 
#54


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (54)

TÌNH MỘNG


Giữa độ trưa hè, cơn nắng cháy
Mang niềm ảm đạm cánh thu bay
Tâm tình, ý sống vương sầu héo
Như áng mây lờ lững đó đây!

Trơ trọi mảnh tàn trong giá lạnh
Nỗi buồn lặng lẽ dưới chiều đông
Hồn trôi xa vợi, ngàn tan tác
Chìm đắm u hoài trước bão giông

Từng đêm thao thức dưới mây sương
Trống vắng tâm hồn, nỗi vấn vương
Thả bóng vọng xa rồi khắc khoải
Nhớ xưa chuỗi mộng, tắm trăng thương

Những đêm nhấp nhố trên dòng nước
Một chiếc thuyền đi giữa sóng ngàn
Gió lộng cuồng phong vùn vụt thổi
Cơ hàn, manh áo chẳng hề than!

Biết bao kỷ niệm ngàn yêu dấu
Và cũng bấy lần với nghẹn đau
Dưới bóng hoàng hôn chiều đổ xuống
Tiếng lòng điệp khúc nhịp lao xao…

Tôi đã gặp em giữa nắng hè
Khi lòng nhàn nhạt, thả sầu bay
Nơi ai cũng lạnh hồn sương phụ
Rồi quyện tơ tình, vạn đắm say

Ngày tháng dần trôi dưới ánh hồn
Niềm thương, nỗi nhớ thắm gần hơn
Cảm như biển hẹn từ muôn thuở
Thuyền mộng ngàn năm trở lại vờn!

Nguyễn Thành Sáng

ĐỨC TIN

Từ độ xuân đi hè nắng cháy
Biết người phương ấy đến hôm nay
Nửa năm trời chảy trôi nhanh quá
Biết nói thế nào cho phải đây

Tan tác nỗi lòng bao chuyện cũ
Âm thầm chịu đựng những đau thương
Thả hồn về biển đời cay đắng
Cứ muốn quên mà vẫn mãi vương

Hình bóng giai nhân cứ chập chờn
Nỗi niềm mê mẩn dội từng cơn
Điều xưa muốn gói vào tim thẳm
Đau đáu trông theo chẳng giận hờn

Kỉ niệm không phai hồn khát nhớ
Phận duyên nào có thuận cùng trời
Tròng trành nghiêng ngả cuồng phong cuốn
Tan tác mảnh lòng trải khắp nơi

Bao năm gặm nhấm niềm buồn khổ
Từng ấy thời gian vật vã đau
Tim ứ máu trào sôi huyết quản
Cảm thông chia sớt nỗi tình sầu

Người đã tin rồi đã sẻ chia
Dốc bầu tâm sự lúc canh khuya
Nỗi niềm đã trải từng giây phút
Đồng cảm ta cùng đồng cảnh kia

Thấu hiểu cùng nhau trải nỗi niềm
Khát khao cuộc sống được bình yên
Cái duyên hữu ý tình chân thực
Mãi gửi cho nhau một đức tin.

Thi Hoàng
 
#55

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (55)

VẪN THAO THỨC

Hôm nay nhàn nhạt bầu hiu quạnh
Bỗng thấy nỗi niềm vọng nhớ xưa
Dấu ngựa in hằn lên sỏi đá
Bao ngày lặng lẽ vó câu đưa!

Thời gian chầm chậm cứ trôi đi
Mấy độ xuân trăng trải bóng thì
Rồi ánh khuya nầy dần hạ xuống
Hừng đông rạng tỏ chẳng còn chi

Còn gì cho nhớ với cho thương
Để luyến, để lưu, để đoạn trường
Rã cánh bay xa rồi lặng ngắm
Nghe lòng rười rượi vọng trăng sương

Thuở nào cánh khoẻ, dang đôi rộng
Vun vút trời mây, giỡn nắng hồng
Ngắm nghía không gian, hồn mộng thức
Khơi niềm sống động, lộng tầng không

Có lúc suy tư, chiều lạnh vắng
Gửi niềm thao thức đến xa xôi
Nhìn vầng mây xám trôi lờ lững
Dào dạt tâm tình, giọt thấm môi

Nhớ những trưa hè cơn lửa đỏ
Ngập tràn nhiệt huyết duỗi phơi gan
Đôi chân dẫm nát lên bi luỵ
Ngẩng cất cao đầu chẳng tiếng than…

Nhoà nhạt trời nay nhỏ ánh lòng
Chiều tàn đen phủ tận bờ sông
Thuyền xưa ngày cũ giờ neo bến
Mà bóng hồn như vẫn dưới dòng!

Nguyễn Thành Sáng

CÙNG NẮM TAY NHAU

Tin tức bao lần vẫn đón đưa
Cùng nhau ôn lại chuyện ngày xưa
Sẻ chia thống thiết bao niềm khổ
Bù đắp đầy vơi chẳng sợ thừa

Quá khứ nặng nề hãy cứ trôi
Để cho người ấy chút thanh thơi
Những là lìa đoạn khi sa sẩy
Vẫn níu thân sơ một nụ cười

Xa cách nhau rồi còn luyến thương
Mộng hồn đeo đẳng những canh trường
Cho dù rã cánh lòng tê tái
Bàng bạc nỗi niềm tựa phủ sương

Lúc vui phơi phới hồn dài rộng
Thoả chí tang bồng theo gió lộng
Cứ ngỡ là quên ánh diệu tà
Gặp buồn rũ rượi không lay động.

Những đêm quạnh vắng lòng hoang hoải
Cực bĩ bao lần ai đã trải
Hờ hững làm sao những nỗi niềm
Rượu sầu một chén như bùa ngải…

Biết người thao thức những ngày qua
Nhắn nhủ cùng người ở chốn xa
Trăn trở nơi này ta cũng vậy
Đừng vì bi luỵ để buông sa

Hãy vững lòng tin chí tráng cường
Chim bằng tung cánh vượt trùng dương
Lời than tiếng oán sầu quên hết
Cùng nắm tay nhau hết chặng đường.

Thi Hoàng
 
#56

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (56)

TÊ TÁI

Ngọn lửa trong tim bừng dậy cháy
Bốc lên nghi ngút, khói hơi bay
Tình yêu một mảnh, giờ đây héo
Còn nữa mà chi, vọng nhớ này!

Nào hay trăng nhạt, ngàn sương lạnh
Băng đã kết chùm, ngộp giá đông
Và gió thu chiều thêm lộng tác
Biến thành chuỗi rét dưới phong giông

Để đêm đóng cứng giọt buồn sương
Một cõi lặng tờ rỉ rả vương
Kéo vạn cung sầu rên khắc khoải
Cho bầu thêm quạnh, khóc sầu thương

Ái tình lặng lẽ theo con nước
Một sớm trôi xa tận chốn ngàn
Như khúc tiêu ma rờn rợn thổi
U hồn ai oán lệ hờn than!

Khắc cánh hồn tình ngàn vạn dấu
Cho thân đã chết lại thêm đau
Để từ không lững, sầu rơi xuống
Nát rụm mảnh hồn, vỡ xuyến xao…

Hiu hiu gió thổi dưới trưa hè
Từng xác ve sầu rụng rã bay
Cành lá đong đưa thêm nhịp phụ
Khiến vườn lặng lẽ lại thêm say

Cho ai tê tái một mơ hồn
Tỉnh giấc ảo dài, nhận rõ hơn
Điệp khúc tơ lòng từ vạn thuở
Chỉ như cơn thoảng lướt qua vờn!

Nguyễn Thành Sáng

HÃY VỮNG NIỀM TIN

Hãy vững niềm tin chớ khổ sầu
Phương xa trăng chạnh thấm niềm đau
Thiết tha giữ mãi màu tươi thắm
Tin tưởng vén vun tựa lúc đầu

Cho dù cuộc sống có gian nan
Thệ hải minh sơn chẳng bẽ bàng
Vùi dập bao lần cơn bão tố
Tấc lòng ai đó vẫn thênh thang

Gió thổi mây bay vốn lẽ đời
Lạ quen cứ vậy chẳng ngừng trôi
Không gian choáng ngợp sầu u uất
Chia sẻ cùng nhau biết mấy lời

Nỗi đau chịu đựng đã bao ngày
Khắc khoải hồn thu cánh lá bay
Xa bến thuyền đau lòng rạn vỡ
Lệ lòng ai nhỏ có ai hay

Trằn trọc canh khuya những nỗi niềm
Sẻ chia sầu đắng với từng đêm
Thanh thơi một chút đâu mà tiếc
Ở phía hoàng hôn cũng khát thèm

Thấu lắm tình ai từ buổi đầu
Giữ cho trọn vẹn sự bền lâu
Đừng đem tan vỡ tô màu nhạt
Đau khổ mình ơi chôn thật sâu

Bỏ chữ thảm thương kéo mộng trường
Trông về phía ấy nhớ cùng phương
Đắn đo chi nữa niềm tin vững
Thoả chí tang bồng chớ vấn vương.

Thi Hoàng
 
#57

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (57)

DƯ ÂM ĐỂ LẠI

Phong vũ bao trùm cả thế gian
Đưa về kết tụ bốn mùa sang
Biến mình, chuyển hoá muôn vàn cảnh
Như nước khi ròng, lúc ngập dâng!

Âm thầm chân bước bao ngàn sỏi
Kẻ được qua dòng êm ả trôi
Người trước chập chùng cơn sóng dữ
Một bầu ấm áp, một chơi vơi

Ý sống, tâm tình theo gối mộng
Đêm dài ảm đạm, nỗi chênh chông
Còn trăng toả ánh lung linh rạng
Mấy gói hành trang, mấy bến lòng

Kẻ nặng suy tư, ôm thổn thức
Nghe niềm trăn trở trải xa xôi
Con đường cuộc sống về bao ngả
Thuyền đến làm sao chẳng bị trôi!

Những chiều lặng lẽ nhìn xa vợi
Canh cánh nghe lòng vọng tiếng ngân
Cô đọng một đời trong nẻo vắng
Đêm dài thui thủi ngắm tàn trăng

Để rồi ngày tháng cứ dần qua
Bóng ảnh năm nào đã cuốn xa
Cánh gió tung bay thời dĩ vãng
Tối mờ mở lại, nhịp ngân nga…

Hãy ngước nhìn lên ngắm bóng trăng
Dẫu đêm trôi tới, sáng nay tàn
Nhưng còn trên đó hồn thơ thắm
Vừa mới phủ trùm cõi thế gian!

Nguyễn Thành Sáng

NHỚ THƯƠNG

Biết rằng nơi ấy xa xôi
Luyến lưu tình cũ một người chờ trông
Đường xa chẳng cách xa lòng
Quan tâm chia sẻ nhớ nhung thật nhiều

Biết bao trìu mến thương yêu
Ân cần hôm sớm cả điều giản đơn
Chẳng so bì chuyên thiệt hơn
Nhắc từng giấc ngủ miếng cơm mỗi ngày

Dặn dò tập luyện hăng say
Bồi cho sức khoẻ mai này tốt thêm
Thư thăm mỗi sáng mỗi đêm
Buồn vui giọng vẫn nhẹ êm ngọt ngào

Vắng nhau một buổi xuyến xao
Tri âm tri kỉ ai nào bằng ta
Ước ao chung một mái nhà
Nhớ thương mình nhé thật là nhớ thương...

Thi Hoàng
 
#58

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (58)

TRĂNG CŨNG BUỒN

Trăng cũng như ai, cũng có buồn
Lúc trời mây kéo, giọt mưa tuôn
Đêm chìm quạnh quẽ nơi xa vợi
Vắng bạn trần gian vọng hướng nguồn

Rồi khi gió thổi áng mây đi
Trả lại khung trời vạn áng thi
Mà đã đêm tàn, chìm vắng lặn
Một mình đơn độc cuối trời phi!

Nguyễn Thành Sáng

TIN TƯỞNG

Dẫu cách xa nhưng em luôn tin tưởng
Trái tim mình chung nhịp đập đam mê
Tình tuôn chảy tràn trề tám hướng
Trải lòng tin không vướng bận điều chi

Ta đã nguyện xây nên tình tri kỉ
Chân tình này cho phỉ tấm lòng son
Lời nguyện ước thề non cùng hẹn bể
Gió mưa nào có thể lại xói mòn.

Thi Hoàng
 
#59

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (59)

HỠI TÌNH TA

Em ơi! Anh cũng thấm men say
Dưới ánh khuya mờ giọt nhớ ai
Tiếng của con tim khe khẽ nói
Ơi buồn! chợt vắng bạn đêm nay!

Biết phút giây nầy, nơi chốn ấy
Có người dõi mắt hướng về xa
Nỗi niềm vương vấn, sầu thao thức
Quạnh quẽ, hồn tình lóng lánh ra

Vò võ một mình, em thả mộng
Ngoài trời gió rít, hạt mưa bay
Bên khung một góc, em ngồi đó
Kéo sợi tơ lòng buộc đó đây!

Em trầm, em đọc những dòng thơ
Dào dạt tâm hồn đến cõi mơ
Rồi nhớ hôm nào đan kết mộng
Hồn thương trải cánh dưới trăng trơ...

Anh cuốn tâm tình ra trước sân
Con tim cảm thấy gợn lăn tăn
Phải chăng lưu luyến, bao lời ái
Chợt bỗng, đêm nay rớt thượng tầng

Đưa tay níu lại áng mây trôi
Gửi đến hồn thương, mộng của tôi
Một áng thơ lòng chưa ráo mực
Trải vào trong đó mấy vần ơi!

Dẫu cho giá lạnh với mưa sa
Hoặc những chiều thu nhỏ lệ tà
Vẫn chiếc thuyền duyên trên sóng nước
Nhẹ nhàng mãi lướt với hồn ta!

Nguyễn Thành Sáng

TÌNH THÂM

Tình của anh trao thật đắm say
Mưa rơi gió giật cũng không lay
Vững bền cội gốc nên tin tưởng
Chữ dấu yêu kia chẳng đổi thay

Những phút nhớ thương giữ mãi này
Là tình anh gởi đến đêm nay
Lời trao ý đổi ta càng thấu
Quên hết khổ đau với đắng cay

Đã có đôi lần thoảng gió bay
Dỗi hờn một chút kiểu thơ ngây
Càng thêm da diết và yêu mến
Tình nghĩa hai ta vẫn mãi đầy.

Đôi lời tâm sự gởi vào thơ
Cũng ước cùng nhau đến bến mơ
Lại ngắm trăng vàng thêm thắm thiết
Một đôi ấm áp chẳng bơ vơ

Mặc kệ thời gian cứ chảy trôi
Nhịp tim nồng ấm trải đôi nơi
Cành khô lá úa nào đâu ngại
Một sắc đỏ tươi mãi tuyệt vời

Giữ mãi bền lâu một nụ cười
Cùng anh trải thưởng đoá hoa tươi
Nỗi niềm chan chứa vần mong đợi
Gửi gắm vào đây cả vạn lời

Kẻ bắc người nam có cách xa
Không gian chẳng thể níu mây tà
Một câu thề nguyện lời chung thuỷ
Ghi dấu tình thâm hai chúng ta.

Thi Hoàng
 
#60

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (60)

VƯỜN MỘNG

Ở giữa tim ai có mảnh vườn
Ngàn hoa đua nở ngát thơm hương
Đi xa bướm lượn mang hồn tưởng
Gần gũi ong bay phủ ánh thường
Dập dìu đây đó quay về mộng
Rộn rã gần xa ngắm vịn gương
Một sắc vườn xuân gieo nỗi ngẩn
Khiến lòng bàng bạc vọng trăng sương!

Nguyễn Thành Sáng

VƯỜN TÌNH

Ngào ngạt thơm hương một mảnh vườn
Nụ tình trong trẻo ai vừa ươm
Lộc non khe khẽ đó vừa thức
Chồi biếc nhẹ nhàng đây đã vươn
Hoa thắm toả lan thoang thoảng đến
Trái tươi phả khắp ngọt ngào vương
Ngẩn ngơ dạo bước chiều đang xuống
Không để trái tim đi lạc đường….

Thi Hoàng