• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng

#41


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (41)

GẶP GỠ

Chiều mơ gặp gỡ bến mơ
Hồn ai hết cảnh bơ vơ một mình
Toả lan con sóng màu xanh
Tình thơ đã thấu hồn anh hồn nàng

Nhịp đời mở rộng thênh thang
Đón đưa cùng ánh trăng vàng nương theo
Cõi đời dẫu lắm gieo neo
Sá chi cái nỗi giầu nghèo bởi thơ.

Thi Hoàng

CHỚ RŨ LÒNG

Nàng có như ta! Thoáng cửa không?
Hoà mây, kết gió, đón đông phong
Bao la biển lớn nào không sóng
Tràn ngập tim sâu há chẳng nồng!
Để gió quần mây, sanh bão tố
Cho người sầu bóng, biến thu đông
Tình ơi! Thương nhớ bao ngày tháng
Chớ để phai phôi, chớ rũ lòng!

Nguyễn Thành Sáng
 
#42


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (42)

LÀM SAO

Gió lay nửa mảnh hồn tình
Mới hay nỗi nhớ, thương "mình" biết bao!
Đêm qua rớt mộng canh sâu
Để vầng trăng lặn một màu vấn vương

Để ai buồn bã đêm trường!
Để ai cánh cánh sầu tuôn lệ lòng!
Làm sao hết nỗi nhớ mong?
làm sao quên được mộng hồn yêu đương?

Làm sao nhạt ánh trăng thương?
Để không còn nửa đoạn trường tương tư!...

Nguyễn Thành Sáng

ĐỪNG BẢO EM CHỚ HÉO LÒNG

Bỗng dưng ta chợt nhận ra
Cái tình ấy đã nghiêng sa mất rồi
Thể gì mà chẳng cút côi
Chung chiêng chảy giữa dòng đời bấp bênh

Níu nhau cuối thác đầu ghềnh
Tưởng rằng giữ mảnh hồn tình sáng trong
Ai dè vướng vít tơ hồng
Cô liêu ai dám bảo không giận hờn

Cõi lòng tơi tả héo hon
Hỏi rằng tình ấy có còn...để tươi.

Thi Hoàng
 
#43


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (43)

TÌNH MÃI

Hôm kia gió nhẹ lùa qua cửa
Vướng sợi chỉ mành khép bóng khuya
Để tối âm u, mang khắc khoải
Nỗi buồn trống trải chợt đong đưa!

Dẫu chân lắm nhịp cầu xa cách
Hồn của đâu đây quyện bóng rồi
Để thấy đêm trông, ngày luyến nhớ
Tình ai vương vấn tận xa xôi!

Em buồn tôi thấy lòng thương quá
Tay đứt, đầu đau, dạ xót xa
Mượn gió mang sầu em trở lại
Kéo mây vắt nước để tôi thoa!

Em gửi tặng tôi một”gói tình”
Ngắm nhìn mãi động với hồn xinh
Thuyền duyên ngào ngạt hương ân ái
Ực cạn đào say, rộn tiếng”mình”!

Tôi thấy thắm thêm nỗi nhớ thương
Xa xôi cách trở mấy trăng đường
Từ nay em nhé! Hồn nương hỡi!
Đã trọn đây rồi chữ vấn vương!

Ngày qua, đêm đến, bóng thời gian
Lưu luyến, bâng khuâng mãi thắm dần
Gói ghém tâm tình qua giấy mực
Còn sông, còn nước, mãi còn trăng!

Nguyễn Thành Sáng

ÁNH TRĂNG THƯƠNG

Một vầng trăng sáng lung linh
Soi cho thấu tỏ nỗi mình nỗi ta
Sầu rơi sầu rớt đêm qua
Mới hay làm rỏ lệ nhoà mắt ai

Hứa rồi đừng để phôi phai
Mộng mơ bến đỗ nhớ hoài trăng thương
Gió mây vấn vít tơ vương
Đừng quên chốn cũ đêm trường quạnh hiu.

Thi Hoàng
 
#44

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (44)

NGHẸN LÒNG

Sao lại hỏi ta có thoáng không?
Bao ngày chịu đựng trận cuồng phong
Chanh chua khế chát nào ai chịu
Trái ngọt hoa thơm chẳng đủ nồng
Nóng bỏng tim chàng khi tới hạ
Tái tê dạ thiếp lúc sang đông
Tình phai nghĩa nhạt sao mà thấu
Chẳng xót xa tâm cũng nghẹn lòng...

Thi Hoàng

TÌNH QUYỆN CHẶT

Yêu nhau thắm thiết áng thơ xinh
Cách trở xa xôi kết nghĩa “mình”
Duyên phận ngàn năm đời luyến nhớ
Trăng sương vạn chuỗi ánh rung rinh
Mộng lòng say đắm hồn phu phụ
Chăn gối yêu thương bóng bạn tình
Năm tháng vấn vương, niềm ước vọng
Thuyền duyên lướt sóng ánh lung linh!

Nguyễn Thành Sáng
 
#45

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (45)

NỖI NHỚ

Canh khuya vắng lặng, nỗi mông lung
Chiếc bóng suy tư, thấy lạnh lùng
Có phải thiếu trăng, trời lạnh lẽo?
Chiều buồn, đò vắng khách sang sông?

Thiếu sương hoa lá như sầu héo
vắng bạn tình nương, dạ thắt theo
Sông nước đêm nay thuyền lặng lẽ
Âm thầm, ảm đạm, gát tay chèo!

Chén rượu vơi sầu ta uống cạn
Thế mà chẳng thấy chút nào say
Và đây chén nữa tìm quên lãng
Lại thấy trào dâng nỗi nhớ ai!

Ngày ấy chẳng may, trăng chếch bóng
Biết lòng lúc đó có buồn không?
Đêm đêm có nhớ? sầu thui thủi?
Một khúc thương đau, nát mảnh hồn!...

Nầy thôi! không nghĩ, không trăn trở
Uống cạn thêm chun, gát vẩn vơ
Đã hẹn cùng ai trời , biển, nước
Chẳng nên ý luỵ, chẳng dật dờ!

Còn trăng, còn gió, mãi còn chờ!
Cho dầu tuôi sống chẳng còn thơ!...

Nguyễn Thành Sáng

ĐỌNG LẠI NGÀN NĂM

Bất chợt đụng vào sợ gió thưa
Ông trời đành phải thả cơn mưa
Não nề u uẩn sao mà khó
Tẩy rửa làm sao thật khó đưa

Biết rằng bậu có lắm tơ vương
Cọng gió nhẹ kia đáng cột rường
Còn mộng tình xa nhiều luyến ái
Trải trang sao đủ những tình nương

Lặng lẽ đêm nay nước mắt nhoà
Dạ sầu ruột héo ngóng phương xa
Những mong mây gió đừng chia tách!
Chớ để dập tàn mà xót xa

Đã nhận về đây một cõi hồn
Nguyện thề tô thắm mãi màu son
Tâm thông dạ sáng lòng tin tưởng
Bể cạn non vơi sóng vẫn cồn

Gửi trọn tấm lòng thật mến thương
Chẳng e xa ngái mấy cung đường
Một tin hai tín ba chờ đợi!
Gói nhớ tròn vành mãi toả hương

Men theo bước chạy nhịp thời gian
Ao ước chung nhau cứ ngập tràn
Cảm xúc trào dâng lên ngọn bút
Tình thơ đọng lại với ngàn năm.

Thi Hoàng
 
#46

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (46)

NHỚ MÃI

Hai ta như bóng với hình
Chẳng nguôi nỗi nhớ rung rinh dạ hồn
Đêm nay ta vắng bậu buồn
Xin đừng có để mưa tuôn héo lòng


Ở xa ta vẫn đợi trông
Gửi thương yêu với nhớ mong cho chàng
Sương rơi ướt áo tình lang
Thương lâu nhớ mãi giấc vàng duyên son.


Thi Hoàng

MÃI NHỚ


Nỗi buồn đeo đẳng mãi thời gian
Chẳng biết tìm đâu trút thở than
Lòng nhớ năm xưa sầu mộng dở
Hồn thương người mới nghẹn tình tan
Trăng vàng lạnh lẽo sầu mây ám
Ngựa trắng cô đơn đuổi bóng tàn
Lặng lẽ đêm sâu trầm ấp ủ
Mãi hoài dĩ vãng với bâng khuâng!


Nguyễn Thành Sáng
 
#47


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (47)

Mãi Vấn Vương

Mỗi ngả em đi mỗi chặng đường
Anh luôn dõi dõi gửi yêu thương
Nhủ khuyên nhắc nhở điều khôn dại
Chia sẻ cảm thông những nỗi buồn
Ao ước cuộc đời luôn sắc thắm
Đợi mong hạnh phúc toả muôn hương
Nguyện cầu trọn vẹn cho và được
Sâu thẳm nhân từ mãi vấn vương...

Thi Hoàng

Trọn Vấn Vương

Ta đã có nhau bước nẻo đường
Đôi hồn nồng ấm ngất niềm thương
Bỏ đi khắc khoải thời ươm dại
Xoá bước bâng khuâng chuỗi sống buồn
Tình đẹp khơi màu bao sắc thắm
Nghĩa vàng toả vị vạn men hương
Ước mơ, khát vọng nay tìm được
Một ánh trăng lòng gửi vấn vương!

Nguyễn Thành Sáng



 
#48

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (48)

Đậm Nhớ Hoài

Không gian vượt vút vòng Nam hạ
Một tấm ảnh thương gửi đến xa
Gói ghém tâm tình, niềm thổn thức
Tấc lòng vương vấn, nỗi ngân nga!

Anh nhận tình em nơi ảnh lộng
Nghe lòng tha thiết một dòng sông
Có con thuyền mộng chèo trên nước
Chở bóng trăng thương đến bến lòng!

Mắt sáng tinh anh, dòng suối ngọc
Thẳng nhìn chánh trực, ánh hồn trong
Môi hồng chan chứa lời thơ thắm
Như muốn nói lên một tiếng lòng!

Em ơi! Nhận lấy ảnh hình em
Xúc cảm dâng trào trăn trở đêm
Thấy nhớ, thấy thương, lòng dậy sóng
Gió đong đưa mãi ở bên thềm!

Rồi đây năm tháng ảnh phai phôi
Nhưng ánh trăng thương mãi suốt đời
Biển nước ngàn năm dào dạt sóng
Niềm thương, nỗi nhớ, nhịp trùng khơi!

Anh cất tim anh một tấm nầy
Tháng năm xa vắng có hình ai
Khi buồn hồn bước vào tim mộng
Ngắm ảnh người thương, đậm nhớ hoài!

Nguyễn Thành Sáng

Nhớ nhung

Tháng sáu nắng nung vào giữa hạ
Gửi hình gửi bóng đến phương xa
Thục hiền rạng rỡ vành môi chín
Tươi tắn lòng ai đẹp tựa hoa

Man mác hồn ai cơn gió lộng
Đợi chờ tình mộng ở bên sông
Lắng nghe tiếng hát ai trầm bổng
Một khắc diết da xao xuyến lòng

Một ánh nhìn sang thật thắm trong
Kìa đôi con mắt đậm sâu tròng
Tinh anh ngời rạng xa xa dõi
Chứa đựng bao nhiêu những nỗi lòng

Trao ảnh đi rồi rồi mỗi đêm
Ngắm vầng trăng sáng ở bên thềm
Nhớ ai vời vợi nơi xa ngái
Hổng biết giờ này có nhớ em?

Con sóng lăn dài giữa biển khơi
Tình ta năm tháng chẳng phai phôi
Dạt dào chan chứa niềm yêu dấu
Trọn nghĩa bên nhau hết một đời

Ta khắc trong nhau kỉ niệm này
Chữ tình mãi mãi đượm mê say
Dầu ai danh giá ai giàu có
Ta vẫn cùng mình nắm chặt tay

Thi Hoàng
 
#49

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (49)

GIỌT THƯƠNG

Hôm nay đặt bút phổ vần thơ
Có gió đong đưa mãi dật dờ
Như đóng tâm tình, bao thổn thức
Cuốn hồn bó chặt, thấy chơ vơ

Không biết suy tư hằn mệt mỏi
Hay trời u ám, áng mờ trôi
Để như buồn bã, rồi vương vấn
Giọt nhỏ trăng lòng, ánh nhẹ rơi

Thế mà tâm sự lại thênh thang
Chạnh nhớ xuân xưa thấy lỡ làng
Rồi lại hôm nay mang ước vọng
Mộng hồn hoa thắm một tình trăng!

Tôi thấy nỗi niềm thương đến ai
Chuỗi đời quạnh quẽ, gió heo may
Từng đêm gối chiếc, hồn lay động
Gửi đến phương trời cặp cánh bay

Những ngày lặng lẽ, chiều vơi ánh
Ảm đạm quay về, nghẹn xót xa
Nức nở cuộc đời bao héo úa
Khiến trời mây nhạt rã rời ra

Tôi muốn trao ai một gói lòng
Ngàn thương, trăm nhớ trải mênh mông
Thầm trông đêm lặng, trời không ảnh
Ngọn lửa đưa về sưởi giá đông

Để nơi chốn ấy giạt mây buồn
Nhuốm lạnh không còn dưới ánh sương
E ấp hoa xuân xưa sống lại
Trái sầu đoạn đứt chẳng còn vương!

Nguyễn Thành Sáng

MẾN THƯƠNG

Chiều nay ta nhặt một vần thơ
Bóng xế đung đưa ngõ dật dờ
Thương nhớ nơi nao lòng gửi đến
Lòng nghe thanh thản hết bơ vơ

Ngắm nhìn rặng liễu lá buông lơi
Sương trắng về đâu lãng đãng trôi
Cuốn hết ưu tư sầu trắc ẩn
Lặng nghe tiếng lá nhẹ nhàng rơi

Ngước tìm chốn ấy một vầng trăng
Một chút băn khoăn sự lỡ làng
Đường cũ khó tìm theo dấu cũ
Trải lòng mộng thắm dõi thênh thang

Quên sầu bỏ chán đẩy bi ai
Chân bước đường xa những dặm dài
Quá khứ không quên đừng mãi gợi
Để mình vươn tới hướng tương lai

Có lúc chạnh buồn thơ xót xa
Nỗi niềm cô quạnh nhớ ngày qua
Vỡ tan mộng ước đời hoang hoải
Một thoáng nầy thôi chạm ánh tà

Xuân đã sang rồi quên lạnh đông
Bao dung nhân ái thật mênh mông
Một vùng trời biếc hồn phơi phới
Giữ trọn tơ vương mọi cõi lòng

Thôi hãy quên đi những nỗi buồn
Để đời lau hết giọt mưa tuôn
Chan hoà nắng ấm chồi xanh biếc
Đậu trái long lanh tựa giọt sương…

Thi Hoàng
 
#50

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (50)

VẪN MÃI

Bất chợt mây sầu trải lối giăng
Kéo buồn che phủ một vầng trăng
Khuất tròn lóng lánh bầu êm ả
Để bóng trời xuân nghẹn lỡ làng

Và cứ trôi dần theo mấy độ
Cung mờ đen tịch trói chơ vơ
Nơi xa cánh gió còn lơ lững
Cho ánh trăng vàng lệ nhỏ thơ…

Đêm nay đêm của thuở hoài xuân
Chạnh kẻ bên thềm phải nhớ nhung
Ánh đã nhạt nhoà bên ngạch cửa
Vẫn người ngồi đó với bâng khuâng

Vì sao mãi nhớ ánh trăng vàng
Cho phải thẫn thờ với trở trăn
Bởi thuở mộng đời muôn ý sống
Gửi vào diệu vợi ánh thơ trăng

Bóng đã mờ tàn bởi áng mây
Giãn hồn ai đó, duỗi bàn tay
Nhưng xa! Xa quá trời thăm thẳm
Đành trói linh hồn, nỗi đắng cay

Bao độ qua rồi trong giá lạnh
Với niềm quạnh quẽ chuỗi đêm đen
Nhớ nhung trăng biếc thời thơ thắm
Cũng bởi hồn thương trọn nỗi niềm

Xuân đầu khi đã một lần trao
Cho dẫu trăm năm bạc mái đầu
Bóng nước,thuyền đi luôn sống mãi
Dưới trời ngày ấy quyện trăng sao!

Nguyễn Thành Sáng

VỮNG BỀN

Tình anh em ủ kĩ trong tim
Trao cả cho anh vạn nỗi niềm
Chôn chặt đào sâu không thể mất
Nguyện thề em giữ vững lòng tin

Mặc cho ngày tháng cứ dần trôi
Sướng khổ buồn vui trải cuộc đời
Sầu hận trái ngang hay nghiệt ngã
Niềm thương giữ mãi chẳng hề vơi

Cung đường trắc trở vẫn tươi xanh
Tri kỉ hai ta vững tựa thành
Một thắm hai bền câu ước hẹn
Rượu đào em cạn chén cùng anh…

Thi Hoàng