• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng

#21

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (21)

HAI MÌNH LÀ MỘT HỒN THƠ

Hai mình là một hồn thơ
Nhớ rồi ta nhớ để chờ đợi nhau
Kể từ nay tới mai sau
Nguyện cùng ý hợp tâm đầu hai ta

Cho tình thơ mãi thiết tha
Cho tình thân mãi đậm đà vẹn nguyên
Giữ cho ấm áp chữ duyên
Để hồn hai đứa cùng miền náu nương.

Thi Hoàng

MÃI MÃI

Những vần chữ bạn lòng thỏ thẻ
Đã thấm rồi nhè nhẹ lòng tôi
Sông xa thuyền đến nơi rồi
Bến đây thuyền đậu, một lời vấn vương!

Người thương hỡi! trăm đường nỗi nhớ
Nhớ hôm nào cắc cớ trêu ai
Để rồi cho đến hôm nay
Tại ai cắc cớ”phạt”đầy nhớ nhung!...

Những tối trời lung tung dòng nghĩ
Gặp ai rồi thủ thỉ sao đây?
Đêm sâu gió thoảng lắt lay
Chim kêu, vượn hú, rừng đầy nguồn sinh!

Ai cảm xúc tiếng “mình” yêu dấu!
Thì cũng người “đau đáu” tình ai!
Trăng soi bóng nước đêm dài
Con thuyền, bến đậu, ai hoài với trăng!

Nỗi hờn dỗi một lần em nói
Tiếng ừ thôi thổi tới hồn anh
Lo lo thơ mộng, vầng trăng
Rồi đây chệch bóng, bâng khuâng nỗi niềm!

Để đánh mất từng đêm nhớ nhớ
Để sẽ buồn, trăn trở canh khuya
Để đêm thui thủi đi về
Lẽ loi bóng chiếc, não nề gió sương!

Còn ai nữa thơ thương hoà nhịp?
Gắng hôm sau, anh kịp hồi thơ
Cho ai đêm đến trông chờ
Niềm vui nho nhỏ vần thơ“của mình”!

Vần thơ ấm của”mình”đã nói
Anh nhận rồi, phơi phới hồn thương
Thơ tình! Đôi cánh uyên ương
Từ đây mãi mãi một đường mà thôi!

Anh tự nhủ! Không rời bến mộng
Cùng bên em dòng sống tình thơ
Dẫu cho năm tháng là mơ
Còn hơn sống mãi để chờ trăng lên
Từng đêm nỗi nhớ mông mênh!...

Nguyễn Thành Sáng
 
#22

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (22)

CHUYỆN CỦA TA MÌNH

Anh bỗng lạc vào trang thơ bỏ ngỏ
Bỗng nhận ra mình như đã thân quen
Rồi thao thức như gặp người tri kỉ
Bỗng thấy mình lại nhung nhớ từng đêm

Anh lại đưa bàn tay anh rắn rỏi
Cho em cùng níu lấy để mà đi
Và cái bước chân khấp khểnh mọi khi
Sao bây giờ tự nhiên thành vững chắc

Lúc mỏi mệt anh lại thường hay nhắc
Ráng nghe em cố lên với chính mình
Cho cái đầu thật sáng thật anh minh
Anh vẫn đợi đợi em sang bến mộng

Mỗi buổi sáng ngắm trời xanh gió lộng
Chớ vô tình để cánh én bay đi
Một mùa xuân đang đến tuổi dậy thì
Ta hãy nhớ mọi cung đường đang trải

Và một khi bờ vai em uể oải
Tựa vào anh cho hêt mỏi hết sầu
Cho tình thơ ta mãi mãi bền lâu
Cho ấm áp vành môi cười trọn vẹn...

Thi Hoàng

TRỌN CON ĐƯỜNG

Cho ấm áp vành môi cười trọn vẹn
Và cho mình chẳng thẹn chữ tình thơ
Sông sâu chảy, dòng mơ về biển hẹn
Nhạc tơ lòng vun vén, hết sầu lơ!...

Nhớ năm tháng chơ vơ nơi tâm tưởng
Những đêm buồn, vất vưởng mảnh hồn lay
Tiếng dế sầu đâu đây niềm u uẩn
Nỗi cô đơn, lờ lững cuộc trần ai!

Ôi trống trải! đêm dài thêm giá lạnh
Đếm thời gian canh cánh nỗi buồn vương
Gió rã rích, thu sương mang hơi lạnh
Con chim sầu rũ cánh cuộc buồn thương!

Rồi bỗng chốc! con đường nơi bến lạ
Buổi đầu hè khách đã ghé vườn thơ
Cánh chim buồn ngẩn ngơ hoa cỏ lá
Tỉnh lòng mình, khuây khoả trước khung mơ!

Bốn mươi năm thẫn thờ trong bể ải
Tháng năm dài tê tái với bâng khuâng
Đã đến rồi! xa dần bao trống trải
Tim của tôi sống lại một vầng trăng!...

Tình thơ ơi! Bao lần anh muốn nói
Đôi én nầy vời vợi cảnh trời xa
Chẳng hề chi bởi ta”hồn một mối”
Thì sá gì cảnh bối phải xót xa!

Tựa vào nhau, ngân nga tình thơ mộng
Giữa bầu trời lồng lộng ánh trăng thanh
Trải lòng mình từng canh theo nhịp sống
Hai tâm hồn,một bóng dưới khung xanh!

Thơ thương hỡi! long lanh tình em đấy
Anh cảm rung, nghe thấy nỗi vấn vương
Nguồn thơ nầy! cung thương nay sống mãi
Dệt thơ tình về ấy mảnh hồn thương
Cùng bên nhau chung bước trọn con đường!...

Nguyễn Thành Sáng
 
#23

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (23)

NHƯ LÀ ANH ĐÓ

Chẳng lung linh chẳng ảo huyền
Chỉ là một chút cái duyên mặn mòi
Mang hương vị của đất trời
Mang tình yêu của con người mê say

Gửi vào hơi ấm đôi tay
Đem vào câu chữ động lay tâm hồn
Trái tim vẫn mãi sắt son
Ngàn năm sau cũng vẫn còn mộng mơ

Tình thơ đến tự bao giờ
Như là anh đó mãi chờ đợi em...

Thi Hoàng

TÌNH THƠ BIỂN SỐNG

Nhẹ nhàng gió thổi lá đong đưa
Xao xuyến nỗi niềm vương ý thơ
Cảm xúc lâng lâng dòng nhớ nhớ
Hình ai ẩn hiện ở trong thơ

Em đã cho tôi những đợi chờ
Cho tôi ấm lại khúc tình thơ
Tuổi xuân đã chết từ lâu lắm
Giờ sống lại rồi thuở mộng mơ

Tình thơ như độ tuổi đôi mươi
Nguồn cảm dâng tràn mãi mãi thôi
Rạo rực hương tình bao ấm áp
Khung trời chuyển sắc hoá xanh tươi

Có phải là em thật đó chăng?
Tự ngàn năm ấy thuở xa xăm
Uyên ương ta khóc chia ly biệt
Và đã cùng nhau hẹn kiếp trăng!

Thế sao nghe thấy lòng thương quá?
Ảo ảnh không gian “tiếng của ta”
Ý nghĩ, thơ lòng như một mối
Tình thơ quyện trổi “một hồn ta”!

Để thấy từng ngày thêm vấn vương
Nặng thêm mấy chữ, chữ yêu thương
Canh khuya tỉnh lặng trời êm ả
Gió thổi lay hoài ngọn lá sương!

Em đã cùng tôi dệt ý thơ
Cùng nhau sống ảo, ảo trong mơ
Và từng thao thức mang thương nhớ
Để cả hai nơi lắm thẩn thờ!

Hoà tình chung sống bằng thơ mộng
Sưởi ấm hẹn hồn buổi giá đông
Chầm chậm trôi lần theo biển sống
Tình thơ điệp khúc một dòng sông
Trăng thanh, ý sống, mộng xuôi dòng!...

Nguyễn Thành Sáng
 
#24

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (24)

DUYÊN

Bỗng dưng sao lại phải miên man
Thức thức thao thao với xốn xang
Nơi ấy ai kia buồn khổ bệnh
Chuỗi ngày khắc khoải với gian nan!

Sao lại lạ lùng như thế nhỉ?
Chẳng hàng, chẳng họ, chẳng là chi
Đường xa hai chỗ, đôi bờ bến
Chuyện của người ta sao lại bi?

Sao lại quan tâm chuyện của người?
Nhẹ nhàng rảo bước đến cung ngôi
Đọc từng đoạn viết, dòng thơ thắm
Để để làm chi? Hỡi! hỡi tôi!

Sinh nhật ai kia bao chúc mừng
Bận gì bởi chuyện của người dưng!
Mà sao ta cũng vui vui lạ
Như ngở chuyện mình phải vấn vương!

Rồi lại của ai trải thật đều
Vần thơ lưu loát, thắm muôn chiều
Ai hay thì kệ chuyện ai hay
Hảnh diện làm chi với chuyện nhiều!...

Có phải chính ai cũng chính ta?
Những gì ai ấy trải phơi ra
Có ta trong đó, hồn ta quyện
Tự thuở ngàn xưa ta của ta!

Chẳng thế mà sao lại bỗng dưng
Từng từng thời khắc thấy vương vương
Nghĩ ngày, đêm đợi, ai tình cảnh
Mà lại lòng ta trải chữ thương!

Sóng nước, trăng soi một bóng thuyền
Dòng sông chảy mãi cuộc truân chuyên
Bỗng dưng thắm thiết nguồn êm ả
Thuyền đậu lại rồi! một bến duyên!
Tình thơ ơi hỡi! bước lên thuyền!...

Nguyễn Thành Sáng

HÃY TỰA VÀO ANH

Cà phê, trầm mặc thả trôi lòng
Xa tít ngàn khơi đến những sông
Cong quẹo dòng ngang kinh rạch chảy
Rồi về đồng rộng với mênh mông…

Tôi muốn lòng tôi, hồn của tôi
Yên bình, lắng đọng…để thành lời
Có nên tiếp tục dòng ngang trái
Hay nhập sự tình để “kéo tôi”!

Ai kia xa tận phương trời ấy
Định mệnh trôi xuôi với tỏ bày
Hai kẻ lạ xa chưa gặp mặt
Mà nay thành một cánh hồn bay!

Ai vui ta thấy nỗi niềm vui
Ai mất nụ cười, ta cũng rơi
Lệ ngấn đôi mi người bạn ngọc
Cũng sầu tan tác mảnh hồn tôi!

Anh đã gặp em, đã thương em
Nghe lòng tha thiết nỗi êm đềm
Xa xôi thiên kỷ thời lâu lắm
Quay trở về đây đêm với đêm!

Sao nỡ chia tay! Nỡ bỏ em!
Để đời u uẩn phải buồn thêm
Hồn ai trong sáng, tim ngà ngọc
Trời hỡi! cuộc đời phải khóc đêm!

Nỗi buồn cô quạnh theo năm tháng
Em sống âm thầm với trở trăn
Khắc khoải, từng đêm hồn sống thực
Nỗi lòng lai láng trải mênh mang!

Ta đã hồn nhau, đã khổ sầu
Để rồi em khóc! Tôi nghe đau!
Xa xôi nơi ấy buồn thanh vắng
Là ở nơi nầy, tôi thắt theo!

Không thể bỏ em! Không để em!
Chuỗi dài năm tháng với canh đêm
Em buồn, em nhớ, em xa vắng
Tan tác hồn thương ta đã niêm!

Anh quyết định rồi! em hãy vui
Từ nay vĩnh viễn ta chung đôi
Từng đêm ảo ảo trong mơ mị
Ta sống cùng nhau tôi với tôi!

Nhưng gửi một lời, em hãy nhớ
Tình ta năm tháng một tình thơ!
Ân tình, đạo sống luôn gìn giữ
Chớ để pha phôi, chớ hững hờ
Giờ đây ta trải nỗi niềm mơ!...

Nguyễn Thành Sáng

THẮM MÃI TÌNH THƠ

Muốn tựa vào anh có được không
Cho đời giảm bớt phút lông bông
Cho lòng thanh thản thơ thông thoáng
Như thể con thuyền cập bến sông

Hãy tựa vào anh có thực không
Hay là lời nói quá mông lung
Như mây vô định không nơi trú
Như nước thuỷ triều vỗ mạn sông

Lời nói hôm nay đã tỏ bày
Niềm thương nỗi nhớ sự mê say
Cảm thông giữ lại tình thơ thắm
Lặng lẽ vun trồng chớ rã tay

Ta đã trao nhau những ý thơ
Tình yêu câu chữ bỗng không ngờ
Vượt qua ngàn dặm xa xôi đến
Vượt cả ngàn năm chẳng ngại ngờ

Bỗng dưng sự cố vỡ vần thơ
Một chút phân trần để ngẩn ngơ
Trằn trọc năm canh cùng phá giấc
Ai đem nắng đỏ dựng cơn mơ

Ừ thôi! Linh cảm chuyện không vui
Ước mộng mình xây tưởng vỡ rồi
Đau đáu hồn ai từng khắc nhỏ
Lệ hoen đẫm lệ mắt và môi

Hãy tựa vào anh! Có thực lời
Đừng làm thơ phải sống đôi nơi
Riêng tư trọn vẹn lời ai nhắn
Cùng với tình thơ mãi thắm tươi

Thi Hoàng
 
#25


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (25)

NỐI LẠI CÂU THỀ

Qua hàng vải biết bao màu sắc
Đẹp vô cùng, bắt mắt làm sao
Thế mà trong dạ nao nao
Chỉ màu ấy ấy đưa vào tâm tư

Xe đò chạy, thật dư nhiều chiếc
Sao lại lòng chẳng thiết xe ai
Lòng ta lại thích xe nầy
Mặc đường thăm thẳm, ngất ngây nỗi lòng

Đường lòng vòng thật bao nhiêu ngả
Chẳng chọn nào, lại thả hồn đây
Lòng ta quyết chọn đường nầy
Dẫu cho cát bụi, sông dài ta đi

Vào cung thi, bao nhiêu thi sĩ
Ai cũng hay, cũng thích lòng ta
Vậy mà sao thấy đậm đà
Một người nào đó, mặn mà nét thơ!...

Cũng do lòng ta mơ, ta chọn
Và do duyên tự chốn ngàn xưa
Nên xuôi duyên nợ đẩy đưa
Cho ta gặp gỡ sớm trưa bây giờ!

Bạn tình hỡi! thẩn thờ chi nữa
Lo lắng gì phải trở phải trăn
Để thơ với ý xa gần
Câu câu hỏi hỏi lần lần mối tơ

Trăng đỉnh núi, hồn thơ nơi đó
Giữa khung trời sáng tỏ canh thâu
Tình ta giờ đã thắm màu
Em ơi! Nàng hỡi! để sầu mà chi!

Con sông chảy, thuyền đi dừng lại
Neo đậu rồi, bến ấy lòng ta
Nơi đây trăng sáng đậm đà
Bôn ba năm tháng đã qua đi rồi

Người thương hỡi! thả trôi dòng nghĩ
Hãy vững lòng một chí hồn ta
Tình thơ trải tấm thiết tha
Cuốn theo mây gió, ngân nga câu thề

Bởi hai ta đã trở về
Tình thơ nối lại câu thề ngàn năm!...

Nguyễn Thành Sáng

GẶP NHAU

Cõi trần ta đã gặp nhau
Tương tư bến mộng một màu tương tư
Duyên mình đã níu từ xưa
Bây giờ hong lại cho nhừ kẻo quên

Dẻo dai một sợi lạt mềm
Thầm thì như ánh trăng đêm gọi mời
Lung linh như tiếng em cười
Tình ai thơ nhuộm hồng tươi cõi hồn.

Thi Hoàng
 
#26

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (26)

CÙNG NHAU ĐỂ PHAI PHÔI

Ánh rũ tà chiều sao ảm đạm
Chim trời mỏi cánh muốn dừng bay
Kiếm cung ngày cũ như xa vắng
Chuồng đóng, ngựa buồn ai có hay!

Bốn mươi năm sống trong dòng tối
Khắc khoải cũng nhiều, vui có vui
Nhưng đến niềm vui rồi sớm bặt
Để sầu, lưu luyến mãi lòng tôi!

Cứ thế trôi dần theo nẻo sống
Thuỷ triều lên xuống lúc ròng rong
Dòng đời thay đổi theo con nước
Lúc ấm, lúc nồng, lúc giá đông

Rồi trải thời gian theo tháng năm
Yêu thương, kỷ niệm khuất xa xăm
Cho hồn kẻ sĩ mang buồn bã
Trống vắng, lạnh lùng nỗi giá băng

Tôi đã âm thầm sống cố quên
Những chiều đổ xuống thấy buồn tênh
Vì sao ta nhớ, luôn vương vấn?
Cửa đã then cài, gió vẫn lên!

Có phải cuộc đời chưa phỉ chí
Tự trong tấc dạ muốn làm gì
Để rồi trống vắng trong hoang tạnh
Tuổi kéo, hồn đi, những chán chê!

Thôi thôi không nghĩ, không trăn trở
Thả rộng tâm hồn với bóng thơ
Nơi ấy vơi sầu, hồn trải rộng
Mặc cười thoả chí đỉnh chơi vơi!

Và rồi xuôi khiến gặp em tôi
Nàng ấy xa xôi, cũng lệ rơi
Héo phụ nhuốm buồn, sương trắng xoá
Hai hồn một bóng của sầu tơi!

Có phải là đây tri kỷ không?
Sao cùng giông giống một dòng sông
Cũng yêu trăng sáng, yêu mơ mộng
Cũng thấy chiều về giá lạnh đông!

Có phải hồn thương ta đã mất
Tự ngàn xưa cũ thuở xa xăm
Hồn nàng trở lại tìm ta gặp
Để gói cùng nhau một trở trăn!

Còn chi để nghĩ, để bâng khuâng
Xế bóng hoàng hôn đã quá gần
Bỏ hết xa xôi không vọng tưởng
Chim trời bậu bạn nỗi niềm dâng

Sưởi ấm, chia vui dưới ánh vàng
Xa xưa ngày tháng thả trôi dần!...

Nguyễn Thành Sáng

CHO LÒNG NHẸ TÊNH

Lời thương nhờ gió nhờ mây
Gửi về ấm áp bàn tay chai sần
Chuyện xưa xửa dẫu ngàn năm
Vẫn tinh khôi vẫn vạn lần vẹn nguyên

Cùng nhau khắc trọn lời nguyền
Chẳng ham sánh chữ thuyền quyên anh hùng
Nhưng mà vẫn ước vẫn mong
Gặp nhau bến mộng cho lòng nhẹ tênh.

Thi Hoàng
 
#27


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (27)

VE GỌI BẠN

Em hỡi! giờ nầy em ở đâu?
Có nghe vương vấn với canh thâu?
Có nghe nằng nặng niềm thao thức?
Và có cùng anh dạ khắc sâu?

Ta đã quen nhau, chẳng thấy nhau
Mà sao gần gũi, mến làm sao
Nỗi thương, nỗi nhớ từ thăm thẳm
Như một cái gì thật khát khao!

Thời gian mấy độ chưa lâu lắm
Mà thấy gần nhau tự thuở nào
Cánh trắng lạ xa theo gió lộng
Gói về tranh vẽ để thành màu!

Em có như anh, có nhớ nhung?
Những giờ trống vắng thấy bâng khuâng
Có nghe nhơ nhớ trời xa thẳm?
Tiếng nhạc đáy lòng điệp khúc ngân!

Em có như anh phút thẩn thờ?
Nghe hồn nhè nhẹ đến cung mơ
Để mong gặp gỡ hồn tri kỷ
Thổn thức cùng nhau những áng thơ!

Và có như anh, thấy quá thương?
Một người xa lạ dưới đêm trường
Trăng soi lai láng nguồn tâm thức
Vọng xuất anh hồn trải tấm thương!

Tình hỡi! tình nương! Mộng của ta!
Có nàng, thơ thắm vút bay xa
Hồn thương kéo gió gây thành bão
Tán đám mây trời phát tiếng ca!

Ca rằng!
Nàng ơi! nàng hỡi! nghe chăng!
Ta đây nhung nhớ, yêu nàng biết bao!
Trăng soi bóng nước lao xao
Bấy nhiêu tiếng nước là bao nhiêu tình!

Nàng ơi! Nàng hỡi! là mình!
Ta nghe vương vấn tơ tình của ai!
Vắng nhau ngày tháng lâu dài
Là bao trăn trở, đoạn đoài có hay?

Nàng ơi! Nàng hỡi! đêm dài!
Bao nhiêu khắc khoải, ai hoài biết chăng?
Kiếp nầy ta mãi lần dần
Để tìm nơi đó vầng trăng của mình!

Nàng ơi! Nàng hỡi! mộng tình!
Tiếng ve gọi bạn, hỡi mình! Có hay?...

Nguyễn Thành Sáng

LỰNG CHIỀU HOÀNG HÔN

Từng đêm khắc khoải canh thâu
Tiếng ve gọi hạ thêm sầu lòng ai
Trở trăn thao thức đêm dài
Tương tư một khúc ai hoài mùa sang

Gió rung cây trút lá vàng
Trong veo con mắt tình tang đợi chờ
Giật mình chợt tỉnh cơn mơ
Mộng tình ai thả bến bờ nào neo.

Lắng nghe kìa tiếng ve kêu
Dệt xong chiếc áo lựng chiều hoàng hôn

Thi Hoàng
 
#28

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (28)

LÀM SAO BIẾT ĐƯỢC

Ta cảm động tình ai nơi trang giấy
Như u buồn phơi trải đến xa xôi
Ve gọi bạn, hồn thương xây một mối
Chợt giật mình, bối rối cảnh đời ai

Ta bên nhau, nàng hỡi! những đêm dài
Cùng sưởi ấm thơ say nơi mộng ảo
Ai dám bảo lòng người không chao đảo?
Khi thực rồi! người ấy của hồn ta!

Như lửa sống từ sâu thẳm bừng ra
Để sưởi ấm hồn người trong giá lạnh
Như tiếng đàn réo rắt giữa đêm canh
Ru mộng mị, hồn xanh về cảnh giới

Gió chiều thu lảy từng chiếc lá rơi
Bao chiếc lá buông rời là bấy nhịp
Của con tim dào dạt tiếng yêu thương
Theo từng phút chuyển thành nỗi vấn vương

Nàng thơ hỡi! người thương nơi mộng ảo!
Chiếc thuyền đời đã đậu bến trăng sao
Mà hồn thương còn gửi nơi sóng nước
Tiếng biển khơi vọng lại vẫn nao nao

Có những lúc hồn thuyền mong trở lại
Với đại dương xa thẳm tận ngàn khơi
Dẫu biết rằng sóng gió lắm tả tơi
Được thoả chí ra khơi qua biển lớn

Nhưng chạnh lòng bởi tình ai lởn vởn
Tấm chung tình sóng gợn tận lòng ta
Năm tháng ân tình, nghĩa nặng sâu xa
Ta không thể phôi pha niềm gắn bó!

Để bây giờ ngậm ngùi tình ai đó
Chỉ âm thầm trăn trở với canh sâu
Lửa lòng dâng, nguồn cảm trải nơi đâu
Một đè nén, ủ sâu trong huyết quản

Để lắm khi nghe lòng như lai láng
Những nỗi buồn, văng vẳng đến xa xôi
Mượn thơ văn gói ghém nỗi lòng tôi
Tha thiết lắm, nhưng rồi thành mộng ảo!

Em chớ buồn! vơi đi những sầu đau
Ta mộng mị, lần sâu về tiềm thức
Ủi an nhau, cho nhau từng giây phút
Ảo yêu đương, ảo ảo của trăm đường

Đời còn dài, còn bao phút vấn vương
Ai biết được bước đường bao biến đổi!
Ai biết được! buồn từng chiếc lá rơi
Là chuẩn bị xanh tươi cây trổ nụ!

Ai biết được khắc khoải những chiều thu
Rồi chuyển tiếp tuyết phủ thành đông rét
Để xuân về rạng nét thắm hoa xinh
Chuỗi thời gian! Ai biết trước cuộc tình?
Dầu ảo, mộng mị chuyện của đôi mình!...

Nguyễn Thành Sáng

CHỈ MỘT

Một lời an dạ ấm lòng
Một câu mà mãi ngóng trông đợi chờ
Có mình ta bớt bơ vơ
Bên ta mình chẳng hững hờ ai ơi

Một lần ao ước thảnh thơi
Một lần khao khát tình đời mênh mông.

Thi Hoàng
 
#29

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (29)

MÃI NƠI ĐÂY

Bao năm tháng thu hình trong cuộc sống
Những đêm về một bóng với khung đen
Ánh trăng mờ len lén ẩn bên dòng
Con nước chảy ròng rong không điểm hẹn

Lặng lẽ sống như then cài, cửa đóng
Nỗi lạnh lùng một bóng dưới chiều thu
Tuyết, sương buồn bao phủ trải mênh mông
Đêm cô tịch cõi lòng mang ấp ủ

Hồn tỉnh giấc, phiêu du theo con nước
Thả xuôi dòng, tìm bước ngắm trăng sang
Rồi cảm xúc gặp nàng thơ mộng ước
Nóng trưa hè đứng trước giọt băng tan

Ta ngăm ngắm hồn nàng như tê tái
Sương phụ buồn, trống trải nỗi tâm tư
Nhỏ ngấn lệ, hồn thơ ai phơi trải
Tấm lòng son thắm mãi tự bao giờ!

Ta chợt thấy thẩn thờ rồi rung động
Bởi hồn ai giông giống với hồn ta
Nhận về mình xót xa hay đồng trống
Dành tặng người biển rộng để vươn xa…

Và cứ thế, lòng ta nghe dào dạt
Nhịp thời gian bàng bạc nỗi vấn vương
Ta thổn thức thơ thương nơi cung các
Để rồi say ngào ngạt với men hương!

Đoá hoa kia! Chiều sương như vắng lặng
Mà sao ta thấy nặng với hoa buồn
Có phải chăng cùng nguồn chung bóng nắng?
Hoa, gió đời trầm lặng một sương buông!

Ta yêu thơ, yêu đương trong mộng ảo
Chẳng cần gì chiếc áo với hình hài
Bởi cuộc đời có ai chẳng lao đao
Và hương sắc làm sao ta giữ mãi!

Chỉ có hồn! đường dài cùng quyện bóng
Cùng tâm tư, dòng sống với yêu thương
Trăng đỉnh núi soi đường trên khung rộng
Bền thời gian, lồng lộng ánh trăng thương!

Nàng thơ hỡi! tình nương của lòng ta
Bao ý sống trải ra nơi trang giấy
Em có nghe! Có hay nơi tấc dạ
Ta đắm say một đoá hoa hồn nầy!
Bởi thời gian, ý sống quyện nơi đây!...

Nguyễn Thành Sáng

NỐT TRẦM

Hình như mình đã tương tư
Hình như mình cũng vu vơ nhớ thầm
Bóng hình ai đó tri âm
Nặng tình tri kỉ nốt trầm tình thơ.

Từ bây giờ đến bao giờ
Hai ta vẫn thắm tình thơ dạt dào
Và tình tri kỉ thanh cao
Con tim mãi mãi khát khao ta mình.

Thi Hoàng
 
#30


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (30)

HỒN LANG GỬI LẠI

Đêm qua gió thổi tận trời đông
Dìu dặt tâm tư, rộn tấc lòng
Ta thấy nỗi niềm dâng xúc cảm
Xuất hồn theo gió trải mênh mông

Tìm đến người thương nơi mộng mị
Để lòng ấm lại nỗi suy vi
Sao trời điểm thắm nguồn thương nhớ
Tận cuối trời xa có sá gì!...

Nàng buồn ngồi đó trong tư lự
Nỗi nhớ, niềm thương lạnh lẽo hồn
Ta thấy nỗi lòng tê tái quá!
Thương người sương phụ buổi hoàng hôn

Đàn kia réo rắt nguồn rung cảm
Đợi khách tri âm mỏi gót lòng
Và thấy hồn mình như lịm chết
Đêm dài nhạt nhẽo cõi chiều đông!

Nàng hỡi! Người thương tận chốn xa!
Phương nam xa cách, cánh hồn ta
Về đây gặp lại người trong mộng
Để nhạc, để đàn, ta có ta!

Có lẽ tơ duyên nên gặp gỡ
Tri âm, tri kỷ quyện vần thơ
Và ta một bóng hồn hoà nhịp
Mây, gió, trăng, sao vạn kỷ chờ!

Thế rồi ta đã có cùng nhau
Trọn giấc yêu đương, phút ngọt ngào
Hồn kết ái ân, dào dạt sóng
Men tình đậm đượm thắm làm sao!

Ta đã yêu nàng, nàng cũng yêu
Hồn ta ấm áp biết bao nhiêu
Không gian gói trọn vào hơi ấm
Lúc nhặt, lúc khoan, tiếng sáo diều

Từ nay nàng nhé! Hồn thương ạ!
Hãy sống mà vui bởi có ta
Nồng ấm “hồn lan” ta gửi lại
Lúc nào cũng có mảnh tình ta
Nhớ nàng ta cũng sẽ tìm ra!...

Nguyễn Thành Sáng

BẾN MỘNG TA VỀ

Bến mộng ta về với thuở xưa
Người ơi đã đến hay là chưa
Ngàn năm tình cũ còn vương mãi
Lắng đọng hồn ai tiếng gió đưa

Bến mộng ta xây tự thuở nào
Một tình yêu lớn thật thanh tao
Tìm về ân nghĩa tình tri kỉ
Mỗi sớm mỗi chiều ta đổi trao

Dẫu là chẳng được ở gần nhau
Chia sớt ưu tư tỏ nỗi sầu
Bến mộng ngàn năm ta gởi lại
Nhân duyên ngãy cũ mãi bền sâu

Hồn lan người ấy gởi cho ta
Tiếng vọng cảm thương từ rất xa
Thấm thía trọn đời đem cất giấu
Nếu phai thì sẽ chẳng tìm ra

Hạnh phúc ai cầu mong đến đây
Như Hàn Mặc Tử mãi mê say
Hồn thương giữ trọn tình thương nhớ
Bến mộng ta về mộng ngất ngây...

Thi Hoàng