Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng

20/4/16
851
25
18

Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (101)

Thu Cảm

Thu cảm nên trời ánh nhạt thôi
Cho cơn gió nhẹ thoáng làn hơi
Vầng mây lờ lững, bầu xa vợi
Chiếc lá khô vàng, bóng nhỏ rơi

Trầm lắng tâm hồn, vương tiếng gọi
Nhẹ nhàng ý mộng, trải trăng soi
Thu đi, thu đến trời không tối
Bàng bạc hồn ai nỗi thắm ơi!

Nếu nói rằng thu đến để sầu
Mà sao thơ, nhạc ý tình sâu
Điểm tô lẽ sống đời nhân thế
Ngào ngạt hương say, thắm ngọt ngào

Nếu bảo rằng thu chẳng để sầu
Mà sao nghe nặng một niềm đau
Để cho vàng lá rồi rơi rụng
Vắng lặng trời mây, ánh nhạt màu

Thôi nhé! Trời thu vẫn mãi thu
Ai buồn, tơi tả, nỗi âm u
Ai vui rộn rã bầu tâm sự
Thu vẫn là thu, mãi vẫn thu!

NTS

Sầu thu

Thu đi vắng nên sầu nên cảm
Nỗi buồn lòng ảm đạm trái tim
Gọi hoài thu cứ lặng im
Để ai vương vấn đi tìm nàng thu

Lìa cành sớm lá rơi về cội
Gọi hồn ai vồi vội chén sầu
Trăng tình ẩn náu nơi đâu
Gió lay nát mộng mé lầu xác xơ

Thu biền biệt để hồn ngơ ngẩn
Nâng ly này mê mẩn ai say
Hồn mang một ước vọng đầy
Tìm thu trong áng mây bay cuối chiều

Thơ thu đến nghe lòng dìu dịu
Một chút tình bận bịu phôi pha
Tóc buông liễu rũ sương sa
Sầu thu còn đậm ánh ngà vầng trăng

Tình vừa chớm sao thu đã vắng
Như ngày đông thiếu nắng sưởi hồn
Sầu thu đẫm lệ ai tuôn
Tả tơi trăm mối ai buồn cảm thu...

TH
 
20/4/16
851
25
18

Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (102)

Quyện Hồn Thương

Thấy nhớ hồn yêu đã vắng xa
Đêm nay thao thức một mình ta
Nghe như vương vấn từng đêm thắm
Hai bóng Trăng, Sương trải mặn mà

Trầm mình, lắng đọng nỗi suy tư
Nhớ thuở tình trăng họa áng thơ
Thắm thiết, ngọt ngào vần sáng đẹp
Cho nhau ấm áp cánh hồn mơ

Để rồi ngày tháng nghe gần gũi
Mây xám năm nào đã thổi trôi
Bến mộng ấp yêu hòa ý sống
Thuyền duyên kết nghĩa thắm đầy vơi

Ta thấy tâm hồn rạng sắc yêu
Phôi pha chuỗi sống nhạt mây chiều
Và nghe được tiếng reo trong gió
Nhạc khúc lâng lâng tiếng sáo diều

Nếu hỏi rằng thương! Thật đã thương!
Thương bầu trăng chết, mảnh tình sương
Cung đêm giá lạnh cùng nhau quyện
Xé bóng, vờn mây , vẹt ánh buồn

Thế rồi cung mở dần khơi sáng
Lấp lánh trời mây tỏa sắc vàng
Rộ ánh Trăng, Sương hồn tỉnh giấc
Long, pha, giọt nhỏ đuổi đêm tàn!

NTS

Sương Trăng

Bảng lảng chiều về lan toả Sương
Để cho hồn mộng lại càng vương
Mặn mà đan quyện màn mây mỏng
Dịu nhẹ ai kia một chữ thương

Bóng núi men dần theo ánh Trăng
Chờ trông tin nhạn cánh chim bằng
Hải hồ vùng vẫy nào quên được
Ánh sáng trên cao dõi chị Hằng

Hoà quyện Trăng làm đẹp ánh Sương
Cùng nhau vun vén mộng yêu thương
Dẫu xa vạn kỉ không chia cắt
Hai chữ Trăng Sương mãi vấn vương.

TH
 
20/4/16
851
25
18

Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (103)

Dài rộng nỗi tương tư

Những con sông đều xuôi về biển cả
Đem nước mùa qua bến lạ bờ quen
Suốt năm ròng nước thư thả xuống lên
Phù sa thắm bồi thêm cho đồng ruộng

Cũng như ta gửi lòng sang bến mộng
Ước những ngày gió lộng cánh diều bay
Nối bờ xanh ngất ngây trong khát vọng
Một mai này dài rộng nỗi tương tư

Bến bờ nào còn giữ nét nguyên sơ
Thương cỏ cây mùa thu sang vàng lá
Kí ức buồn nghe lả tả vu vơ
Âm thanh cuối đợi chờ chiều khép lối.

TH

Lẽ Sống Còn Đây

Con đường cũ chân hằn lên sỏi đá
Đã chai sần, nhức nhối mảnh hồn xưa
Đêm trăng mờ, gió nhẹ thổi đong đưa
Như buồn bã, đêm khuya tàn nhạt ánh

Bên cung trời có vì sao lóng lánh
Sẻ chia ai hiu quạnh chuỗi mây mờ
Cho đêm dài vắng lặng hết chơ vơ
Nỗi thống thiết, thẩn thờ lui dĩ vãng

Trời thiếu trăng còn sao xanh bậu bạn
Vẫn đong đầy trọn sáng ánh tình mai
Men hương lòng vẫn ngào ngạt nồng say
Xa tít tận nhưng đây hồn vẹn sống!

NTS
 
20/4/16
851
25
18

Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (104)

Chẳng Còn Chi

Hôm nào gần gũi ấm lòng nhau
Chỉ thoáng vắng xa, dạ phải nao
Tình thắm đong đầy như vạn kỷ
Thuyền xa, biển nhớ, nỗi ai ngào!

Rồi chiều hôm ấy, chợt không gian
Vần vũ mây sang kéo vượt ngàn
Trút đổ cơn sầu, trôi sắc đượm
Chạnh lòng, tan tác, thức bâng khuâng

Cánh gió phải đi, bỏ lại hồn
Trôi về nẻo lạ, nhỏ sầu cơn
Vọng mây, nhớ mộng, làm sao ngộ?
Cho kẻ cô đơn hết nghẹn đời

Khắc khoải trói ai chuỗi tháng ngày
Đau buồn vời vợi, ngắm mênh mông
Nhớ đò, tưởng bến, người san sẻ
Để những hoàng hôn rớt lệ lòng!

Canh dài thao thức nhớ về em
Biết chốn xa kia nàng quạnh quẽ
Cửa sổ linh hồn rười rượi nhớ
Khiến tàn, nhòa nhạt ánh sao khuê?

Từ tim xé rách lấn vào sâu
Rên rỉ đau hoài, máu chảy lâu
Không thể thế nầy! Tan vỡ mộng
Thuyền quay lại bến, kéo xuân đầu…

Đâu ngờ hoa héo, nhạc đàn chùng
Khiến cánh ngàn phương xót mộng lung
Ngỡ buổi nắng tà, trăng chạnh nghĩ
Nào hay thảm đạm lại theo mình!

NTS

Hãy vững niềm tin

Hãy vững niềm tin chớ khổ sầu
Phương xa trăng chạnh thấm niềm đau
Thiết tha giữ mãi màu tươi thắm
Tin tưởng vén vun tựa lúc đầu

Cho dù cuộc sống có gian nan
Thệ hải minh sơn chẳng bẽ bàng
Vùi dập bao lần cơn bão tố
Tấc lòng ai đó vẫn thênh thang

Gió thổi mây bay vốn lẽ đời
Lạ quen cứ vậy chẳng ngừng trôi
Không gian choáng ngợp sầu u uất
Chia sẻ cùng nhau biết mấy lời

Nỗi đau chịu đựng đã bao ngày
Khắc khoải hồn thu cánh lá bay
Xa bến thuyền đau lòng rạn vỡ
Lệ lòng ai nhỏ có ai hay

Trằn trọc canh khuya những nỗi niềm
Sẻ chia sầu đắng với từng đêm
Thanh thơi một chút đâu mà tiếc
Ở phía hoàng hôn cũng khát thèm

Thấu lắm tình ai từ buổi đầu
Giữ cho trọn vẹn sự bền lâu
Đừng đem tan vỡ tô màu nhạt
Đau khổ mình ơi chôn thật sâu

Bỏ chữ thảm thương kéo mộng trường
Trông về phía ấy nhớ cùng phương
Đắn đo chi nữa niềm tin vững
Thỏa chí tang bồng chớ vấn vương.

TH
 
20/4/16
851
25
18



Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (105)

EM VỀ

Em đi nỗi nhớ mang theo
Để cơn gió hút bao nhiêu hững hờ
Em đi người ấy ngẩn ngơ
Sớm chiều trông ngóng đợi chờ tin em

Em về vạt cỏ lại mềm
Đôi chân thong thả dịu êm con đường
Em về hoa cỏ vấn vương
Hoàng hôn hết giá sương buông dịu dàng

Em về hoa cúc lại vàng
Mùa thu còn mãi lang thang nơi này
Em về trăng lại đắm say
Đêm đêm huyền ảo ngất ngây khung trời

Em về điện thoại im rồi
Thì thầm đêm vắng em cười thật trong.

TH

Anh Chờ

Em về anh hết chiều đông
Thôi sầu, thôi đợi, thôi lòng héo hon
Bây giờ như ánh trăng tròn
Thuyền duyên xuôi mái, không còn lờ trôi

Mấy hôm em vắng buồn tơi
Bốn bề quạnh quẽ, chơi vơi nỗi niềm
Vầng trăng trải ánh bên thềm
Mà sao như tối, như đen lạnh lùng

Đêm dài thao thức bâng khuâng
Trông về chốn ấy bao lần vấn vương
Nghe lòng dào dạt nhớ thương
Thả hồn lững thững mây sương dật dờ

Em ơi! Anh ngóng, anh chờ
Điện thoại để đó đợi giờ cầm lên!...

NTS
 
20/4/16
851
25
18

Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (106)

VĨNH CỬU

Thế là đủ chẳng cần gì thêm nữa
Dẫu có xa kí ức vẫn dội về
Không mơ mộng như cái thời tuổi trẻ
Định mệnh rồi đang gắn kết hai ta

Rất yêu nhau dù có thể rất xa
Lời hò hẹn bắt đầu từ khi ấy
Những câu thơ bắt đầu lên trang giấy
Là bắt đầu cho nỗi nhớ toả lan

Ngày mai rồi sẽ còn lắm gian nan
Xuân hạ thu đông bốn mùa luân chuyển
Nhưng tình yêu ta vẫn luôn quyến luyến
Vạn kỉ tình này hồn gặp hồn yêu

Kỉ niệm nhắc ta những sớm những chiều
Khoảng trống nào để hai ta khắc khoải
Đừng trách chi những phút giờ mê mải
Hãy chắt chiu thương nhớ thật ngọt ngào

Đừng vẩn vơ để tình phải hư hao
Sự chân thật ta ướp tình trong đó
Dẫu đôi ngả chia mây cùng với gió
Vẫn tinh khôi nồng đượm một chữ tình.

TH


Tình Yêu Tuổi Hoàng Hôn

Đây biển nước mênh mông trải ngập tràn
Nhịp sóng cồn lai láng đuổi hoàng hôn
Thuyền viễn mộng dập dềnh trên ảnh trốn
Lướt vững vàng ánh gợn đến sông duyên!

Chẳng như bướm nhịp nhàng nơi thượng uyển
Hút nhuỵ hồng xao xuyến của hoàng cung
Bay nhàn nhã nơi khung ngà, gió lộng
Kiếp lưu tình khuấy động đoá hồn hoa

Cũng không cánh từ tít tận ngàn xa
Vùn vụt đến thổi ra cuồng phong vũ
Sớm phủ mờ nắng hanh làm héo rủ
Để một hồi ảm đạm cảnh tan trôi

Và chẳng trăng rực tỏ cạnh bên đồi
Dần lẩn mất qua thời gian khoảnh khắc
Kéo đưa về hanh hao bầu nhạt tắt
Biến đêm dài trầm mặc nét thu đen..!

Tình yêu nầy như gió thoảng ru êm
Lung lay nhẹ trên tầng hoa đỉnh lá
Dưới ráng chiều nắng tàn dần rệu rã
Chuỗi tối trời buồn bã nhỏ sầu sương

Là con nước âm thầm đi vạn hướng
Thôi khát khao, sự sống khắp trùng khơi
Giữa dòng đời bốn mùa luân chuyển tới
Thắm đủ đầy, vời vợi lững lờ trôi…

Nay êm ả ngắm vầng dương rẽ lối
Nghe véo von sáo thổi vọng từ xa
Khuất đầu non trăng xoa ra ánh toả
Rồi lên dần, bôi xoá sắc vàng tan!

NTS
 
20/4/16
851
25
18

Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (107)

Vạn kỉ

Trời rét buốt gió lùa khe cửa
Đêm đông về ngóng lửa tim ai
Canh khuya trằn trọc thức hoài
Nỉ non gió rít bên ngoài lạnh tê

Cứ ngóng đợi tứ bề trống trải
Tự cõi lòng khắc khoải sầu bi
Hẹn rồi sao cứ hoài nghi
Chân tình nào có sá gì nhớ quên

Cơn mộng mị rồi bay đi mất
Còn lại gì tin nhất người ơi
Tin yêu dẫu chỉ đôi lời
Vẫn trong như ngọc sáng ngời tình ta

Đêm chìm sâu thẳm mờ bóng nguyệt
Tâm tư này chớ kiệt cùng đau
Biết đằng ấy cũng đang sầu
Nhớ thương một bước lên lầu vọng theo

Dẫu cách trở nhưng lòng vẫn thắm
Lời ngọc ngà đăm đắm gởi trao
Phương trời phía ấy nao nao
Bên ni con sóng cũng trào cuộn sôi

Đừng giận nhé hỡi tình vạn kỉ
Phút giây nào hoan hỉ duyên quê
Thương nhau trọn vẹn mọi bề
Nghĩa ân ta nhớ hẹn thề năm xưa

Khúc nhạc hồn vẫn luôn lưu luyến
Kệ thiên hà vạn biến nghìn thay
Dẫu là chưa hết đắng cay
Dặn lòng mình mãi đắm say hẹn thề.

TH

THAO THỨC NGÓNG TRÔNG

Mấy đêm rồi, gió vờn trên lá
Làm lắc lư, tơi tả sương buồn
Rụng rơi, tan loãng bên đường
Lặng mang thắt thẻo, canh trường sầu ai!

Dưới hoàng hôn, hồn bay gặp gỡ
Hai nẻo đời trăn trở giống nhau
Trăng thơ, sóng nước nhịp cầu
Bờ sông hai bến, vọng câu chân tình

Em cuối mây, ánh xinh trôi hạ
Tôi chốn này kéo đoá mộng về
Dòng xanh hứng bóng trăng thề
Lững lờ ngày tháng lê thê nỗi niềm

Từng đêm sâu. bên thềm trải mộng
Đẩy gió sầu khuấy động dang xa
Ửng dần khung ảnh ngọc ngà
Luyến lưu, thương nhớ, ngân nga tấc lòng!

Sông sắc biếc phơi dòng nhẹ chảy
Con đò mơ đậu đấy chờ đưa
Thời gian cho đến bao giờ
Hương lòng thắm đượm thôi chờ, thôi tan…

Trời đêm nay, trăng vàng sáng quá
Vậy mà sao chẳng có lộng khua
Cánh bay vạn kỷ ngàn xưa
Đi đâu xa vắng giữa mùa long lanh

Để tình ai trong xanh quạnh quẽ
Trơ trọi mình lặng lẽ chìm sâu
Nhịp hoài điệp khúc ở đâu?
Hỡi tình! Hỡi Mộng! Hỡi câu hẹn thề!

NTS
 
20/4/16
851
25
18

Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (108)

Sao có thể

Anh một mình lặng lẽ ở nơi đây
Chuyển niềm vui về phương xa người ấy
Trong đêm khuya mình ơi em có thấy
Đốm lửa nào đã bừng dậy trong tim

Có thể là em cũng sẽ lặng im
Cũng trầm tư hay là đang rơi lệ
Lắng từng âm nỗi đời đang kiệt quệ
Manh áo miếng cơm bao trẻ rất thèm

Hai đứa mình những tưởng cứ lặng im
Cùng chờ đợi một dòng tin nhung nhớ
Hai trái tim còn bao điều trăn trở
Cuộc sống này sao có thể lặng im?

Sao có thể là người không biết thức
Không biết đau trước nghiệt ngã cuộc đời...

TH

Phôi Phai Nỗi Nhớ

Mình yêu ơi! Em phương đó, anh đây
Đường diệu vợi, hồn bay về nẻo ấy
Từ không gian ảo mờ soi bóng thấy
Một sắc hồng thắm mãi của con tim!

Cả khung mơ như bất chuyển… lặng im
Nhìn sông buồn lững lờ lay ánh lệ
Như héo hon, như khúc trầm kiệt quệ
Bởi ngàn thương chỉ để vấn vương thèm

Vọng mây ngàn, thổn thức lại… lặng im
Nghe lai láng phủ chìm trong nỗi nhớ
Dưới trăng sương thu mình ôm trăn trở
Vạn cung sầu cũng chỉ cứ… lặng im

Ngóng thời gian, phôi phai niềm thổn thức
Trước tác tan, bi cực chốn cuộc đời…!

NTS
 


Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (109)

Khóc Hoàng Hôn

Thời gian đánh mất ngày xuân mộng
Để tủi đêm nay giá lạnh đông
Đường tối ngập tràn canh vắng lặng
Hồn đen tan nát chuỗi chênh chông
Đời ai hoa nở hương ngào ngạt
Em bóng liễu tàn dạ nhớ mong
Khát vọng tình ai sao gặp gỡ?
Sưởi lòng sầu phụ khóc hoàng hôn!

NTS

Tiễn hoàng hôn

Bình minh thắp sáng nỗi chờ mong
Quên hết tủi hờn ngày giá đông
Xuân đến lộc xanh chồi thắm biếc
Hạ về hoa đỏ trái thơm hồng
Thi nhân dạo bước tâm thanh thản
Lữ khách thả hồn dạ sáng trong
Gặp gỡ đây rồi tâm trí thoả
Cuối chiều tiễn biệt bóng hoàng hôn.

TH
 



Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (110)

Hãy Tỏ Lòng

Gió đã nhẹ khơi ý mộng hồn
Mây kia sao chẳng trải nguồn cơn?
Để đêm sóng nước ngàn năm chảy
Cho bóng trăng sương vạn kỷ vờn!
Chuỗi sống quạnh hiu sầu gối chiếc
Thời buồn lặng lẽ tủi cô đơn
Ai ơi! hãy động bầu tâm sự
Để có yêu đương, chẳng chập chờn

NTS

Ai nào thấu tỏ

Đêm vắng đèn chong giấc chập chờn
Ai nào thấu tỏ được nguồn cơn
Năm canh tiếng dế kêu non nỉ
Một khắc vầng trăng xế não hồn
Hiu quạnh khuya về càng vắng vẻ
Chông chênh đêm xuống mãi cô đơn
Giãi bày tâm sự nghe xao xuyến
Cành liễu buông lơi lá đập vờn.

TH