Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng

#1

THƠ HỌA CỦA NGUYỄN THÀNH SÁNG & THI HOÀNG (1)

Thao Thức Ngóng Trông

Mấy đêm rồi, gió vờn trên lá
Làm lắc lư, tơi tả sương buồn
Rụng rơi, tan loãng bên đường
Lặng mang thắt thẻo, canh trường sầu ai!

Dưới hoàng hôn, hồn bay gặp gỡ
Hai nẻo đời trăn trở giống nhau
Trăng thơ, sóng nước nhịp cầu
Bờ sông hai bến, vọng câu chân tình

Em cuối mây, ánh xinh trôi hạ
Tôi chốn này kéo đoá mộng về
Dòng xanh hứng bóng trăng thề
Lững lờ ngày tháng lê thê nỗi niềm

Từng đêm sâu. bên thềm trải mộng
Đẩy gió sầu khuấy động dang xa
Ửng dần khung ảnh ngọc ngà
Luyến lưu, thương nhớ, ngân nga tấc lòng!

Sông sắc biếc phơi dòng nhẹ chảy
Con đò mơ đậu đấy chờ đưa
Thời gian cho đến bao giờ
Hương lòng thắm đượm thôi chờ, thôi tan…

Trời đêm nay, trăng vàng sáng quá
Vậy mà sao chẳng có lộng khua
Cánh bay vạn kỷ ngàn xưa
Đi đâu xa vắng giữa mùa long lanh

Để tình ai trong xanh quạnh quẽ
Trơ trọi mình lặng lẽ chìm sâu
Nhịp hoài điệp khúc ở đâu?
Hỡi tình! Hỡi Mộng! Hỡi câu hẹn thề!

5/1/2016
Nguyễn Thành Sáng

Vạn kỉ

Trời rét buốt gió lùa khe cửa
Đêm đông về ngóng lửa tim ai
Canh khuya trằn trọc thức hoài
Nỉ non gió rít bên ngoài lạnh tê

Cứ ngóng đợi tứ bề trống trải
Tự cõi lòng khắc khoải sầu bi
Hẹn rồi sao cứ hoài nghi
Chân tình nào có sá gì nhớ quên

Cơn mộng mị rồi bay đi mất
Còn lại gì tin nhất người ơi
Tin yêu dẫu chỉ đôi lời
Vẫn trong như ngọc sáng ngời tình ta

Đêm chìm sâu thẳm mờ bóng nguyệt
Tâm tư này chớ kiệt cùng đau
Biết đằng ấy cũng đang sầu
Nhớ thương một bước lên lầu vọng theo

Dẫu cách trở nhưng lòng vẫn thắm
Lời ngọc ngà đăm đắm gởi trao
Phương trời phía ấy nao nao
Bên ni con sóng cũng trào cuộn sôi

Đừng giận nhé hỡi tình vạn kỉ
Phút giây nào hoan hỉ duyên quê
Thương nhau trọn vẹn mọi bề
Nghĩa ân ta nhớ hẹn thề năm xưa

Khúc nhạc hồn vẫn luôn lưu luyến
Kệ thiên hà vạn biến nghìn thay
Dẫu là chưa hết đắng cay
Dặn lòng ta vẫn đắm say hẹn thề.

5.1.2016

Thi Hoàng
 
#2


Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (2)

LẼ NÀO

Bình yên là lúc bên anh
Ước ao sao cứ mỏng manh vô hình
Lẽ nào trong cõi ba sinh
Đời luôn tiếc nuối chút tình hai ta?
Tưởng như gần hoá lại xa
Lẽ nào gặp gỡ chỉ là ước ao?

Thi Hoàng


XIN HỎI

Tuổi ai một chín không không
Mà sao thơ đẹp, ý trong lạ lùng
Để cho kẻ cảm, người rung
Để cho hồn sĩ mông lung, dật dờ
Hỡi người thi nữ hồn thơ!

Nguyễn Thành Sáng
 
#3

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (3)

TUỔI THƠ

Tuổi thơ tính toán mà chi
Yêu thơ nào có sá gì tuổi cao
Đời cho ta chút ước ao
Tình cho ta chút nao nao cõi lòng

Yêu đời cho dạ sáng trong
Yêu tình yêu vốn mảnh mong mơ hồ
Cám ơn người chẳng hững hờ
Ghé thăm ta một Nàng Thơ nửa mùa...


Thi Hoàng


XÁ GÌ

Nửa mùa mà lại thật hay
Khen người khiêm tốn, tình ngay, cảm người!
Cuộc đời lắm cảnh chơi vơi
Vần thơ là bến, là nơi giải sầu

Đêm nay trăng sáng làm sao!
Có người cảm xúc, dạt dào thơ ai
Dẫu cho năm tháng phôi phai
Xá gì tuổi sống, một đài thơ trăng!

Xá gì tuổi quá trăm năm!


Nguyễn Thành Sáng
 
#4


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (4)

TƯƠNG TƯ

Dại khờ đã trót yêu thơ
Đắm mê ngàn vạn vu vơ ở đời
Dấn thân vào với cuộc chơi
Mặc ai chê trách đầy vơi nỗi niềm

Như là một kiếp tiền duyên
Ngẩn ngơ ngay cả với miền hư không
Xa thì nhớ gần vẫn mong
Như Nàng thơ đốt mộng lòng tương tư.

Thi Hoàng

CẢM THƠ

Ôi! thơ người thi sĩ hồn thơ
Ngâm nga, thưởng thức, dật dờ gió trăng
Nỗi niềm ta thấy lâng lâng
Cảm ai thi nữ! trào dâng nỗi lòng

Thơ ai suối ngọc, trăng trong
Hồn thơ lai láng, một dòng hương xuân!
Nào ai chê trách hay đừng!
Có chăng cảm xúc, chẳng dừng hoạ thơ!

Nguyễn Thành Sáng
 
#5


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (5)


Một Chút Cho Đời Thêm Mềm Mại

Một chút thôi cho đời thêm mềm mại
Để quên đi những chai sạn khô cằn
Gặp thơ rồi người chớ có băn khoăn
Hãy đón nhận bằng trái tim nhân ái

Một chút thôi cho đời thêm thư thái
Hãy quên đi những phiền muộn u sầu
Kệ tình ai dẫu chìm nổi nông sâu
Khi đã thả nhớ múc đầy gầu nước.

Một chút thôi xin đừng toan tính trước
Hãy vô tư cho tâm thế nồng nàn
Neo thơ vào làm một bến bình an
Người nhớ đên cho hồn ta mềm mại.

Thi Hoàng

Cảm Khái

Ôi đêm nay! ta nghe lòng cảm xúc
Đã lâu rồi, từng phút với canh thâu
Nỗi hắt hiu, vắng lặng của đêm sầu
Nghe trống trải, dạt dào bao suy tưởng

Đến hôm nay dạo bước, gặp bạn đường
Như tri kỷ, thân thương từ xa lắm
Người đến ta, chia sẻ nỗi thăng trầm
Và an ủi, thì thầm bao ý sống...

Trời đêm nay, ta nghe như lồng lộng
Tiếng trùng dương dậy sóng thuở năm xưa
Kéo hồn ta trở về thời muôn thuở
Để dạt dào ý sống những ngày thơ
Cảm khái ai! tri kỷ tự bao giờ!.

Nguyễn Thành Sáng
 
#6

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (6)

CÓ PHẢI TÌNH CỜ

Có phải tình cờ người ghé qua
Để rồi nỗi nhớ cứ tràn ra
Băn khoăn muốn gặp mà không gặp
Đã đến sao rồi lại bỏ ta

Chẳng phải tình cờ người đến đây
Lặng im chiêm ngưỡng thật mê say
Dẫu thơ câu chữ chưa tròn trịa
Mà vẫn uống tràn quên đắng cay

Dẫu chẳng tình cờ người đã yêu
Một lời chân thật quý bao nhiêu
Thơ vui người nhặt cho vào túi
Buồn bã bay lên tiếng sáo diều

Cám ơn người đã chẳng tình cờ
Nán lại từng đêm với trang thơ
Chia sẻ nâng niu không ngại dở
Chân tình ta đón chẳng vu vơ...


Thi Hoàng


NỖI NIỀM

Cảm thơ thi nữ ở đường xa
Ta mới âm thầm lặn lội qua
Nhè nhẹ đưa tay, nâng chén ngọc
Nghe lòng cảm xúc đến người ta!

Ta muốn thâm trầm hưởng ngất ngây
Dòng thơ tình thiết của riêng ai
Ngọt ngào, ấm áp hồn thi nữ
Nào có gì đâu, chuyện đắng cay!

Ta đã từng yêu...Yêu ánh trăng!
Những đêm mộng mị dưới khung xanh
Nghe như khao khát nguồn tri kỷ
Để sống cùng ta chút mộng lành

Ơi! người thi nữ của đêm sâu!
Ta đọc thơ ai để giải sầu
Và cũng cảm rung lòng thi nữ
Cùng ta bầu bạn dưới canh thâu
Chớ nào dám nghĩ chuyện gì đâu!


Nguyễn Thành Sáng
 
#7


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (7)

HÃY GHÉ VÀO ĐÂY

Giải sầu hãy ghé vào đây
Rượu xuông một chén và đầy túi thơ
Ghé vào rồi sẽ ngẩn ngơ
Nhớ quên quên nhớ vu vơ thôi mà

Ghé vào rồi chẳng muốn ra
Giản đơn gặp gỡ được ta được mình
Ghé vào thêm một chút tình
Thêm đôi chút nhớ dáng hình của ai

Ghé vào ấm áp sớm mai
Trong veo trí nhớ nhạt phai nỗi sầu...

Thi Hoàng

MỘT MÀU

Không sầu mà ghé làm chi
Để người tri kỷ tốn ly rượu sầu!
Nỗi lòng ta với đêm sâu
Chỉ mong đâu đó một câu "của mình"

Cùng ta dưới ánh trăng xinh
Sẻ chia tâm sự, có mình, có ta
Cùng nhau điệp khúc ngân nga
Dòng thơ lai láng, kéo xa lại gần

Cùng nhau uống ánh trăng vàng
Thay ly rượu nhạt, bẽ bàng tri giao
Đêm đêm tri kỷ một màu!


Nguyễn Thành Sáng

HẾT SẦU

Có sầu! trước đó có sầu!
Đêm sâu thui thủi, một màu buồn tênh
Nỗi lòng như thấy chênh vênh
Gặp người tri kỷ mông mênh nỗi niềm

Thơ ai tôi giải sầu riêng
Giờ đây nhè nhẹ một miền thênh thang
Nỗi sầu đã dứt, đã tan
Rượu ai từ chối, lòng vàng còn đây!

Canh khuya gió nhẹ lắt lay
Hỡi người tri kỷ! có hay nỗi lòng?
Tình thơ! một ánh trăng trong!

Nguyễn Thành Sáng
 
#8


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (8)

HỠI NÀNG

Thi nữ ơi! hôm nay nghĩ đến nàng
Hừng sáng sớm, lẹ làng ta tỉnh hẳn
Không gian nầy, lẳng lặng hòa thư thản
Trải vần thơ gửi tặng đến riêng nàng

Muốn nói với nàng rằng! hồn ta gió!
Nên đã từng đây đó giữa muôn phương
Nơi đi đến trăm đường như mở ngỏ
Bởi vì là cánh gió của trùng dương

Mấy hôm rày vấn vương thơ thi nữ
Bước âm thầm lữ thứ ghé thăm nàng
Tim mê say, nhịp nhàng theo hơi thở
Rồi ngân nga tở mở đọc thơ vàng

Nghe xúc cảm! Bởi hồn ai đẹp quá
Bờ vai nhỏ vươn ra truyền hơi ấm
Giúp cho người yên bóng, khỏi xót xa
Tựa đi anh! em mà! tình sâu thẳm!

Ta cảm động trước tâm hồn rắn rỏi
Chuyển lẹ làng, phơi phới những vần thơ
"Chị đây nè! em chờ nghe chị nói
Chớ dật dờ, thả vội chuyện bâng quơ!"

Ôi! thi nữ hồn thơ! Vừa quen biết
Hồn của nàng tinh khiết, đẹp làm sao!
Lời của nàng ngọt ngào nhưng mãnh liệt
Đối sự tình, hiểu biết, khéo làm sao!

Thấy cõi lòng từng phút cuộn trào dâng
Nhìn hay hay, lâng lâng niềm xúc cảm
Giúp nhẹ nhàng thư giản nỗi bâng khuâng
Vơi khuây khoả muôn phần chìm u ẩn…

Ta xin lỗi bao lần chân lặng lẽ
Chẳng được mời mà ghé lại thăm vườn
Và vô tình chẳng vươn tay điểm lẹ
Chữ "thích" hồng, nét vẽ của thân thương

Bởi mê say ánh dương nơi khuôn ngọc
Cạn vần thơ khiến trằn trọc tim ta
Nên âm thầm lướt qua trong thoáng chốc
Rồi thu hình chuyển lốc khuất trời xa!

Khiến bây giờ ê a, nàng trách ta!


Nguyễn Thành Sáng

TA CHIA

Ta chia một chén rượu sầu
Gởi người tri kỉ một câu ân tình
Nâng niu một ánh trăng thanh
Một cơn gió nhẹ vô tình thoảng qua

Biết lòng người lạc phương xa
Kéo về chốn cũ ngân nga câu thề
Yêu thơ chẳng ngại khác quê
Tâm giao người nhớ hãy về chốn ni...

Thi Hoàng
 
#9

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (9)

TIỀN DUYÊN NỐI LẠI

Năm xưa ta có ra đi
Về miền hoa mộng, những gì vấn vương
Xa xôi cách trở ngàn phương
Tình đời trắc trở để vương nỗi sầu

Thời gian nào kéo được đâu!
Nỗi sầu năm tháng, còn đâu bây giờ!
Hữu duyên gặp bạn tình thơ
Lòng ta đã thấm hồn thơ của nàng

Thấy như tri kỷ, trăng vàng
Cho ta cảm xúc, mơ màng đêm sâu
Cho lòng ta phải rạt rào
Lâng lâng, nhớ nhớ biết bao hỡi nàng!

Phải chăng gặp lại bạn vàng
Từ duyên tiền kiếp, hồn nàng về đây!
Cùng ta tương hội chốn nầy
Muộn màng vì bởi năm dài lạc nhau!

Trăng vàng đã tận đêm sâu
Tiền duyên còn đó một câu nghĩa tình
Hôm nay gặp lại của mình
Nàng ơi! ta tiếp duyên tình ngàn xưa!

Nguyễn Thành Sáng

LÀM SAO MÀ TRÁCH

Cớ chi mà lại trách người
Đã cùng san sẻ đầy vơi nỗi niềm
Cuộc đời trói phận buộc duyên
Hai ta cùng muốn có miền vô ưu

Thẩn thơ ngắm ráng trời chiều
Ngân nga cùng tiếng sáo diều trăng thanh
Gửi hồn vào tán lá xanh
Cùng yêu một giấc mộng lành tinh mơ

Đôi khi cũng lại ngẩn ngơ
Dậu hoa vàng đã tím bờ sương buông
Và đôi khi cũng lại buồn
Làm sao mà trách cánh chuồn chồn kim.

Thi Hoàng
 
#10

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (10)

SỐNG MÃI

Thơ nàng sáng tỏ nỗi niềm
Lòng ta vương vấn một miền xa xôi
Từ nay tâm sự đầy vơi
Ta đây, nàng đấy, chẳng rời hồn thơ

Canh khuya trở giấc ta mơ
Tìm về chốn ấy những giờ trăng lên
Nỗi lòng ta sẽ mông mênh
Rạt rào cảm nhớ, thang thênh tìm nàng

Hai ta ngồi dưới trăng vàng
Để nghe thổn thức, mơ màng canh thâu
Quên sầu, gát chuyện bể dâu
Tình thơ đối ẩm, một câu chung tình

Khung trời chỉ có đôi mình
Để ta cạn chén rượu tình duyên thơ!

Nguyễn Thành Sáng

NHẬN

Lang thang trong cõi vô thường
Những mong nhặt một chút hương sưởi lòng
Đời bao khúc ngoặt khúc cong
Lượm đây một chút trắng trong cho mình

Vẫn còn tia sáng lung linh
Vẫn còn giọt nước ngọt lành làn môi
Quên đi một chút chơi vơi
Nhận thêm dịu ngọt những lời quý yêu.


Thi Hoàng