• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[stm] Shock tình-Kawi

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#31
Chương 30: Angle thay đổi.
- Ơ! Chào cô chủ…í quên, chào bạn của cậu chủ! Tụi tui đem áo quần và sách vở tới cho cậu chủ đi học, phiền cô đưa dùm cho cậu ấy. Chúng tôi sẽ đứng đợi ngoài này!

Nim nhận cái túi xách từ tay của cậu đàn em.

Và cô bé nhớ ra rằng mình vẫn chưa ủi bộ đồng phục nhăn nheo trong tủ.

Thế là Nim chỉ kịp cười một cái rồi phóng ngay vào trong nhà, chạy tới phòng của anh trai gõ cửa rầm rầm.

Khi Devil vừa mở cửa ló cái mặt ra thì Nim dúi ngay túi xách vào tay cậu nhóc rồi chạy thẳng vào phòng.

Devil ngơ ngác nhìn thái độ kì cục của Nim, nhún vai một cái rồi cũng đóng cửa lại.

Nim lục tung cái tủ quần áo tìm bộ đồng phục rồi nhanh chóng kiếm cái bàn là. Nhưng tất cả chấm dứt khi chiếc bàn là chết tiệt không vào điện. Nim bực bội đập vào cửa rầm rầm.

Không có đồng phục thì không thể đến trường, thà chịu xấu xí một tí còn hơn phải mất công đi nộp phép. Vậy là Nim đành mặc bộ quần áo nhăn nhúm rồi đau khổ mở cửa phòng bước ra.

Lúc đó là 6h15 sáng.

Devil đã ngồi sẵn ở ghế sô fa. Nim ló mặt ra khỏi phòng trong trạng thái “bất cần đời”. Cô bé cũng chẳng để ý Devil đang nhìn mình mà đeo cái cặp trên vai rồi bước ra cửa.

- Đi đâu đấy?

Nim buồn so quay lui.

( Đi học)

- Trong bộ dạng đó!

Nim chẳng buồn gật đầu và bước tiếp đi.

Devil bước vào phòng của Nim, sau vài giây quan sát đã hiểu được tất cả.

- Đứng lại đó!

Nim dừng bước.

- Bạn có biết là bạn ngốc lắm không hả? Đây là cái bàn là tự động, muốn nó vào điện thì phải bật công tắc chứ? – Devil cầm chiếc bàn là trên tay “thuyết giáo”.

Nim ngớ người ra một lúc rồi cười toe toét chạy lại giựt chiếc bàn là trên tay Devil và bay vào phòng.

Và cậu nhóc lại phải chờ đợi…

Nhưng lần này Nim nhanh chóng hơn, chỉ mất có 15 phút là cô bé đã ủi xong và mặc tươm tất. Định bụng chạy ra cám ơn cậu bạn ác quỷ dễ thương thì Nim hụt hẫng khi thấy Devil đã rời khỏi nhà từ lúc nào.

Thế là cô bé đành khóa cửa nhà lại rồi đi bộ đến trường. Devil thì làm gì biết chờ đợi ai, Nim tự an ủi bản thân nhưng một nỗi tủi hờn cứ len lõi dâng lên trong lòng. Mùi hoa lài ở đâu đó lại thoang thoảng bay vào mũi…

Ra đến đầu ngõ, Nim dự định sẽ đi ngã khác để đến trường cho nhanh nhưng tiếng còi inh ỏi ở phía sau khiến Nim phải quay lưng lại.

Và cô bé bất ngờ khi thấy Devil đang đứng dựa lưng vào xe ô tô, một vai đeo ba lô còn một tay bỏ vào túi quần. Trong bộ đồng phục, nhìn Devil hiền hơn và thư sinh hơn.

Nim ngơ ngác một lúc rồi mỉm cười chạy lại. Vậy là không bị bỏ rơi nữa rồi!

- Quá sức chậm chạp! Lên xe nhanh đi! – Devil nhăn nhăn cái mặt rồi mở cửa xe bước vào trước.

Nim cũng hiểu đôi chút tính cách của Devil nên chả để tâm gì, vui vẻ leo lên xe.

Chiếc ô tô đen của ác quỷ đưa Nim đến trường, suốt đoạn đường, cô bé cứ ngồi cười một mình khi nghĩ lại những chuyện đã xảy ra từ tối hôm qua đến giờ. Devil đáng yêu đấy chứ? Đâu có dễ ghét như người ta vẫn nói!

Devil chẳng buồn để ý, cậu nhóc dư sức hiểu cái sự dở hơi của Nim. Nhưng ít ra ở cùng Nim lúc nào Devil cũng thấy thoải mái và sống thật với mình…

- Dừng xe!

Devil nói lớn khi chiếc xe còn cách trường cỡ hơn hai chục mét.

Nim ngạc nhiên nhìn sang.

- Bạn xuống xe đi!

Nim bất động một lúc rồi cũng hiểu ra, cô bé nhanh chóng bước xuống xe mặc dù vẫn thấy hơi tự ái.

- Nếu bạn muốn sống yên ổn với dư luận thì tốt nhất là đừng để họ biết bạn quen tôi! Đi bộ vào trường đi!

Chiếc kính xe ô tô từ từ kéo lên, Devil chạy thẳng vào trường. Nim nhìn theo. Dù hơi nặng nề và độc đoán nhưng những gì mà Devil làm với Nim đều muốn tốt cho cô bé. Nim hiểu vậy nên lặng lẽ bước đi tiếp.

Đến trước cổng trường, Nim chợt thấy mọi người cứ nhao nhác hẳn lên. Nhìn ra thì thấy chiếc xe màu trắng của Angle cũng vừa mới đến.

Nim nhanh chóng lủi vào đám học sinh.

- Hey you! Ngày mới tốt lành!

Angle đột nhiên chạy tới phía Nim, tươi cười quàng vai cô bé. Đúng là phong cách của một du học sinh.

Nim hoảng hốt nhìn Angle. Ánh mắt cô bé đầy nghi ngờ. Lúc trước chính Angle đã từng nói khi ở trường thì phải giả vờ không quen biết nhau để người khác khỏi chú ý, sao bây giờ cậu ta lại….???
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#32
Chương 31: Nỗi buồn của sự thừa nhận.
Hệ quả của hành động thân mật ấy là khiến tất cả mọi người ở cổng trường trố mắt nhìn, có nhiều cô bé ngất xỉu vì tức giận và ghen ghét ?!?

Nhưng điều đó không làm Angle để tâm, cậu nhóc vẫn tươi cười cùng Nim đi vào trường. Và đó có thể coi là sự kiện nổi bật nhất của trường này từ trước đến nay!

Nim vội vàng hất tay Angle ra, huơ huơ tỏ ý bất bình.

- À! Khoan đã! Lần này tôi có đem theo giấy và bút đây!

( Sao bạn lại làm thế?)

- Tôi có làm gì đâu? – Angle ngây ngô

( Không phải bạn nói nếu ở trường thì chúng ta phải giả vờ không quen biết nhau sao?)

- À! Tôi cũng tính thế cho bạn đỡ phiền hà! Nhưng hôm bữa bạn ngất ở cầu thang của trường tôi lỡ bế bạn lên trước mặt bàn dân thiên hạ rồi! Đằng nào họ cũng bàn tán về mối quan hệ giữa tôi và bạn, nên chúng ta cứ thoải mái với nhau cho khỏe! Với lại, ở trường tôi chỉ quen có mỗi bạn với Devil, chơi một mình hoài chán lắm! – Angle nói với vẻ “tội nghiệp”.

Nim thở dài.

- Thôi! Đừng để tâm tới họ làm gì, mình vào lớp thôi!

Angle tươi cười khoác vai Nim tiếp tục đi.

Và những ánh mắt vẫn đeo bám…

………………………
Lớp của Nim tuy toàn học sinh khuyết tật nhưng đa số đều là không nói và nghe được, gia cảnh cũng khá ổn ( có thế mới học ở đây được). Riêng Nim, cô bé thuộc dạng giàu có nhất lớp vì anh trai của Nim làm lương một tháng hơn 10 triệu, mà nhà chỉ có 2 anh em, suy ra Nim muốn gì là có đó, nhưng may là cô bé không thuộc dạng đua đòi.

………………….

Kết thúc 3 tiết học đầu tiên trong tình trạng bị soi mói tột độ, Nim cố gắng tự trấn an mình bằng cách ra sân sau ngồi một mình. Cô bé vẫn hay làm như vậy mỗi khi thấy khó chịu và buồn bực.

Sân sau thường hiếm người, chỉ toàn là hoa và cây cảnh cùng mấy cái ghế đá mới tinh theo năm tháng vì chả ai ngồi. Cô bé chọn một chỗ gần mấy chậu hoa tường vi rồi ngồi thả tầm mắt ra vô tận…

Nim nghĩ đến anh trai, không biết ở cái xứ sở giàu có và tấp nập cách cô bé nửa vòng trái đất có cái gì quyến rũ mà khiến cho anh ấy nhẫn tâm bỏ cô bé lại một mình hơn một tháng trời….Nim thấy nhớ anh và giận anh….Rồi cô bé nghĩ tới Devil, nghĩ tới cậu bạn lạnh lùng tàn nhẫn luôn bao phủ quanh mình một tấm màn đen bí hiểm và đơn độc, nhưng Nim không ghét được Devil, thậm chí nhiều lúc cô bé còn thương cậu nhóc….thương rất nhiều….Và hình ảnh Angle lại xuất hiện, một con người khá vui tính, tốt bụng, dễ gần nhưng đôi khi không thể hiểu được…

Nim cứ thả mình đi trong những dòng suy nghĩ miên man như thế cho đến khi những tạp âm khó chịu lọt vào tai khiến cô bé giật mình ngoái đầu nhìn…

Và Devil lại xuất hiện……..trong hình hài của một ác quỷ……..

Nim nhìn thấy đám đàn em của Devil đang bắt giữ một người, còn Devil thì đứng vòng tay nhìn chằm chằm vào kẻ đó. Nhưng điều mà Nim thấy buồn lòng nhất chính là Devil lại hút thuốc, cậu nhóc cầm trên tay điếu thuốc vân đang còn cháy dở rồi đưa vào miệng, sành điệu như kẻ đã quen thuộc với việc đầu độc lá phổi. Nim nhướng mày…

Và những âm thanh bạo lực lại xuất hiện, Nim nghe được tiếng của Devil:

- Gan mày chắc phải lớn lắm! Mày dám báo cho tụi thằng Tý chuột việc tao ngồi một mình trong quán bar để chúng nó tới xử tao à? Mày được tụi nó đưa cho bao nhiêu mà dám làm cái viêc đó chứ?

Tên bị đánh rối rít xin tha tội, nhưng Devil không thèm nghe, một lần nữa ánh mắt sắc lẻm ấy lại hiện lên, độc ác và tàn nhẫn…

Nim lấy tay che mặt, phải chăng cô bé không muốn chứng kiến cảnh đau lòng ấy hay là không muốn phải thấy gương mặt đáng sợ ấy của Devil, gương mặt mà chỉ vừa mới đó thôi vẫn còn ăn tối cùng Nim, đi học cùng Nim…?

Và cô bé chợt nhận ra rằng ác quỷ không thể trở thành người được…mãi mãi là như thế…
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#33
Chương 32: Đối diện với ác quỷ.
Trong lớp…

- Ê you! Sao ngồi thẫn thờ thế?

Nim giật mình khi thấy Angle đang vừa cười vừa le lưỡi trước mặt mình. Mấy đứa bạn ngồi xung quanh thì túm lại một góc ngồi nhìn chăm chú.

Cô bé bật cười…

- Tôi có đem theo giấy bút đây! Từ nay chắc nó là vật bất ly thân của tôi rồi! – Angle vừa cười vừa chìa cuốn sổ cùng cây bút nhỏ xíu trên bàn.

( Bạn tìm tôi có việc gì thế?)

- Ơ! Không có việc gì thì không thể tìm bạn được hả???

( Không phải thế! Tại tôi thấy thắc mắc…)

- Có gì mà thắc mắc đâu chứ! Bạn là bạn tôi, lúc buồn hay cô đơn thì phải tìm đến nhau mà!

( Thế bạn đang có chuyện buồn hả?)

- Uh! Buồn cái bụng!

Nim ngơ ngơ.

- Tôi chưa ăn sáng! – Angle nhăn mặt.

Nhắc đến ăn Nim cũng thấy đói. Sáng nay vì muốn làm cuộc cách mạng với ác quỷ nên cô bé không chịu đổ mì tôm. Chợt Nim tự hỏi không biết Devil đã ăn sáng chưa??? Nhưng rồi cô bé lắc đầu để quên đi cái hình hài xấu xa đó.

- Bạn bị nhức đầu hả???

Nim lắc đầu.

- Mình xuống căn tin ăn đi! Dù không muốn ăn ở cái chỗ đông người và phức tạp đó nhưng cũng không thể đọa đày cái dạ dày mãi được!

Nim mỉm cười rồi gật đầu.

Thế là Angle tung tăng cùng Nim xuống căn tin. So với Devil, học sinh trong trường thân thiện hơn với Angle, vì cậu nhóc tuy khá lạnh lùng nhưng cũng biết mỉm cười với người khác, vả lại không bao giờ thấy Angle bạo lực với ai…

Tại căn tin.
Nhìn thái độ bối rối của Angle khi đứng ở quầy thức ăn, Nim biết chắc là cậu nhóc chưa bao giờ mua đồ ở đây. Cô bé tiến lại bảo Angle cứ ngồi vào bàn, muốn ăn gì thì để Nim tới mua cho. Angle gãi gãi đầu rồi cũng đồng ý.

Sau một lúc chen lấn, cuối cùng Nim cũng mua được 2 tô miến. Cô bé cẩn thận bưng nó ra khỏi đám người đông đúc.

Nhưng không biết vì cái chuyện gì mà cả căn tin nhốn nháo hẳn lên, Nim bị che mặt nên cũng không biết là đang có chuyện gì xảy ra.

Á á á…( tiếng hét của mấy cô bạn xung quanh)

Một trong 2 tô miến nóng hổi trên tay Nim rơi xuống, nhưng trước khi đáp đất thì nó đã kịp dính vào chân của một người. Tất cả cũng chỉ do một kẻ nào đó vô ý quệt vào tay Nim.

Sau vài giây, Nim hoàn hồn.

- Bạn không sao chứ? – Angle chạy lại cầm tay Nim lên coi.

Nhưng lúc đó Nim không còn biết đau là gì, vì cái người đang đứng trước mặt cô bé còn khiến Nim sợ hơn là …cái chết!

Devil nhìn Nim, không chớp mắt, chưa thấy bất cứ một biểu hiện nào của sự tức giận xuất hiện. Chính vì thế mà Nim mới đau tim mặc dù tay cô bé đã bị phỏng vì bị nước của tô miến nóng hổi dây vào.

Cả căn tin như nín thở, mọi người nhìn vào bộ ba những con người kì lạ bắng ánh mắt không thể tò mò hơn…

- Devil! Sao tự dưng bạn lại xuất hiện ở đây thế? Có đời nào thấy bạn chui vào mấy cái chỗ này đâu? – Angle cố gắng mỉm cười vỗ vỗ vai Devil phòng trừ trường hợp cậu nhóc nổi khùng “bạo lực” với Nim.

Đúng! Devil có đời nào vào căn tin. Nhưng Devil vẫn là con người, vẫn biết đói bụng. Tất cả đều vì cái tính ương bướng không đúng lúc của Nim hồi sáng.

Bây giờ cô bé đang đứng như trời trồng. Tô miến trên tay đã được Angle cầm dùm và đặt yên vị trên bàn. Mọi người thì đang tưởng tượng đến cái cảnh Devil nổi máu ác quỷ và hành xử Nim không thương tiếc.

Và đúng là thế thật! Devil cầm tay Nim lôi mạnh ra khỏi căn tin khiến Angle không kịp kéo lại. Tất cả học sinh có mặt ở đó đều lắc đầu tội nghiệp thay cho Nim…

- Alo! Đem xe tới cổng trường ngay cho tao! – Devil vừa cầm tay Nim lôi đi vừa lấy điện thoại gọi cho đám đàn em.

Nim hoảng sợ tột độ. Chưa bao giờ thấy Devil mạnh tay như thế với cô bé.

Devil lôi Nim ra trước cổng thì chiếc ô tô đen biển số 3333 cũng vừa tới. Cô bé bị đẩy vào trong , chiếc xe lăn nhanh bánh rồi biến mất trong làn khói mịt mờ…

Angle chạy ra, nhưng đã quá muộn. Không ai lúc đó có thể thấy được gương mặt tức giận của cậu nhóc, một gương mặt không thể gọi là thiên thần…

Ngồi trong xe, Nim như bất động. Cô bé chỉ nhìn phía trước, không dám nhìn sang phía Devil. Nim đang tưởng tượng đến cái viễn cảnh u tối của mình, là rằng sẽ bị Devil lôi đến một nơi đáng sợ nào đó hành xử theo đúng phong cách của ác quỷ. Nhưng không hiểu sao cô bé không thấy sợ. Phải chăng đối diện với sự tàn nhẫn của ác quỷ quá lâu khiến Nim á lâu khiến Nim chai sạn với cái gọi là “sợ hãi”
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#34
Chương 33: Bữa ăn sáng đáng nhớ.
Và Devil lại dẫn Nim tới nhà hàng hôm nọ…

Cô bé lủi thủi bước vào…

Cũng như lần trước, nhà hàng vắng tanh, chỉ có mỗi Nim và Devil. Những người phục vụ bưng đồ ăn ra đầy cả bàn. Nhưng lần này thì Nim thấy đói…

- Nhìn gì nữa! Ăn đi! – Devil nói lớn.

Nim ngạc nhiên nhìn lên.

- Bạn phải trả giá cho hành động làm bẩn quần của tôi bằng việc ăn hết tất cả đống đồ ăn trên bàn. Thực hiện đi!

Mới nghĩ tốt cho Devil được vài phút thì cô bé lại trở về với cảm giác sợ hãi. Devil đúng là Devil, luôn có cách hành hạ người khác. Tuy là Nim đói thật nhưng để thanh toán hết chừng ấy thức ăn thì có lẽ cô bé bị bội thực mà chết mất.

Nim nhăn nhó ngẩng đầu lên nhìn Devil.

Nhưng cậu nhóc vẫn lạnh lùng như thế.

Biết là không thể qua khỏi “kiếp nạn” này, Nim đành cắn răng cầm thìa và dĩa lên. Cứ ăn cho đến khi nào không thể nuôt nổi nữa thì thôi. Nim nghĩ vậy và bắt đầu sự nghiệp “ẩm thực” của mình.

Gần nửa tiếng đồng hồ trôi qua. Nim vẫn cố gắng ăn, ăn và ăn. Devil thì vẫn ngồi đó và nhìn với ánh mắt lạnh lùng vốn dĩ.

Nhưng cái dạ dày đã kín chỗ mất rồi, Nim dù có cố vẫn không tài nào nhét thêm được nữa. Và cô bé khẽ đặt thìa xuống…

- Sao thế? Vẫn chưa hết mà! – Devil lên tiếng.

Nim nhìn cậu nhóc, ánh mắt tha thiết như cầu xin.

- Tiếp tục ăn đi! – Devil nhấn mạnh.

Nim lắc lắc đầu. Cô bé không thể tàn nhẫn với cái dạ dày thêm được nữa.

Devil trợn mắt một cái rồi đứng bật dậy, Nim lại hồi tưởng đến cảnh hôm trước, Devil sẽ đập mạnh tay xuống bàn rồi quơ hết đống thức ăn xuống đất. Cô bé vội nhắm chặt mắt lại.

- Đã biết cái giá phải trả cho sự cứng đầu ngu ngốc hồi sáng chưa? – Devil kề sát mặt Nim thầm thì.

Cô bé từ từ mở mắt ra, ánh mắt của Devil như xoáy sâu vào tâm can của Nim khiến cô bé mất bình tĩnh, tim đập thình thịch.

Và cậu nhóc trở lại chỗ ngồi, kêu phục vụ ra thu dọn thức ăn. Nim thở phào thanh thản. Đi cùng Devil, Nim nghĩ mình sẽ bị bệnh tim lúc nào không biết.

Bàn ăn đã được dọn sạch sẽ. Nim định bụng đứng dậy ra về và thầm cảm ơn ông trời đã thương xót để thoát được kiếp nạn bị Devil hành xử.

- Đi đâu! Ngồi xuống!

Nim hốt hoảng ngồi xuống.

Từ trong nhà bếp, Nim nhìn thấy mấy người phục vụ lại đem một đống thức ăn ra. Cô bé nhăn mặt đau khổ. Chẳng lẽ Devil vẫn chưa tha tội cho cô bé??? Thế là cái dạ dày chuẩn bị chịu cực hình nữa đây, Nim nhìn xuống cái bụng mình rồi thở dài.

Nhưng lần này không phải là cô bé ăn mà là Devil ăn!

Nim ngạc nhiên khi thấy cậu nhóc cầm thìa lên và bắt đầu…xơi!

- Đáng nhìn lắm sao? – Devil bực mình khi thấy Nim cứ nhìn chằm chằm.

Cô bé giật mình thu người lại.

- Muốn ăn tiếp không?

Nim lắc đầu quầy quậy.

- Vậy thì ngồi yên đi!

Nim hú hồn hú vía. Cậu nhóc thật kì lạ. Những hành động của Devil chẳng bao giờ cô bé có thể hiểu được.

Ngồi một lát thì Nim chợt nhớ ra rằng bây giờ đáng lẽ mình phải ở trường mới đúng. Buổi học đã kết thúc đâu??? Cô bé vội vã đứng dậy cầm cặp.

- Đi đâu đó?

( Đi về trường, nghỉ học không có phép sẽ bị hạ hạnh kiểm!)

- Uh! Bạn về đi! – Devil vừa nói vừa hướng mặt lên đồng hồ của cửa hàng trên tường.

11h30!

Nim tá hỏa. Mới đó mà đã trưa thế rồi. Giờ mà về thì chỉ kịp nhìn thấy người ta bãi học thôi. Cô bé thẫn thờ ngồi xuống ghế.

Cậu nhóc nhìn Nim một cái, lắc đầu rồi tiếp tục ăn. Thế là bữa sáng và bữa trưa được gộp chung theo cách đó.

Devil kết thúc bữa ăn vào lúc 11h45.

Còn Nim thì vẫn ngồi ngắm nghía cái nhà hàng để giết thời gian, theo như cô bé thì thà nhìn cái quán còn hơn phải nhìn cái mặt sát khí của Devil.

- Tôi về! Bạn ở lại đó!

Nim ngơ ngác.

- Bộ tưởng tôi cho qua dễ dàng thế này ư? Ở lại làm việc với mấy người phục vụ đi!

( Làm cái gì chứ?)

- Rửa chén.

Devil lạnh lùng bỏ hai tay trong bọc quần rồi đi ra, để mặc Nim đứng ngơ ngơ không hiểu chuyện gì.
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#35
Chương 34: Bạo lực với ác quỷ.
Đắn đo hồi lâu, Nim chạy lại níu tay Devil.

( Bạn đang làm cái trò gì thế? Vì sao tôi phải ở đây rửa chén chứ?)

- Vì tôi chưa trả tiền bữa ăn hôm nay. Bạn ở lại làm trừ nợ!

Nim tròn mắt nuốt từng lời Devil nói. Cậu ta nhẫn tâm đến mức độ này ư???

Cô bé chợt thấy uất ức vô cùng. Tự nhiên trở thành ôsin trừ nợ. Định bụng sẽ gân cổ cãi lại Devil nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy làm thế cũng không có ích lợi gì. Cậu ta chỉ cần thổi một cái là Nim có thể bay sang Mỹ gặp anh trai ngay lập tức. Thôi cứ theo ý Devil để nhận được hai chữ “bình yên”.

Vậy là cô bé lủi thủi đi vào trong nhà bếp, tới chỗ chị nhân viên đang lụi hụi rửa chén, mở cặp ra lấy mảnh giấy và cây bút viết hí hoáy rồi đưa cho chị ta.

( Chị để đó em làm cho!)

Khỏi nói thì cũng biết chị ta ngạc nhiên đến mức độ nào. Chắc có lẽ chị ấy nghĩ rằng đang đứng trước mặt mình là một con nhỏ có vấn đề về thần kinh…những trường hợp này thường xảy ra khi nhiệt độ lên cao, trưa hôm nay đúng thật là nóng! 36 độ chứ có ít đâu!

Trong khi đó Nim lại cố gắng nở một nụ cười tươi nhất có thể.

( Chị cứ để đó em làm cho mà! Em nói thiệt đó!)

Chị nhân viên cầm mảnh giấy Nim viết rồi từ từ tránh ra, ánh mắt vẫn không thể bình thường được. Còn cô bé thì nhanh nhảu xắn tay áo để chuẩn bị đeo găng tay…

- Bạn có bị điên thì nói cho tôi một tiếng! – Devil từ phía ngoài chạy xộc vào cầm tay Nim lôi ra.

Đang có hứng lao động mà bị chặn đứng giữa chừng như thế khiến Nim bực mình giựt mạnh tay Devil.

( Bạn làm cái gì thế hả? Bảo tôi đi rửa chén trừ nợ thì tôi cũng làm rồi mà, sao tự nhiên lôi tôi đi như thế chứ???) – Nim bực bội huơ tay loạn xà ngầu.

Devil không nói gì, hướng ra phía tụi đàn em nói lớn:

- Tụi mày lôi con nhỏ lên xe cho tao!

Nhanh như chớp mấy người đó chạy tới kéo Nim tới chỗ chiếc xe rồi mở cửa cho Nim vào. Cô bé ánh mắt bực bội nhìn Devil rồi cũng chui vào xe.

Cậu nhóc quay lại chỗ quầy phục vụ.

- Kêu chủ quán ra đây!

Bà chủ quán từ phía trong bước ra.

- Cậu chủ có chuyện gì sai bảo ạ?

- Đuổi việc cô ta ngay!

Devil vừa nói vừa chỉ tay vào chị nhân viên tay vẫn đang cầm tờ giấy mà Nim đưa, xong rồi đi thẳng. Thật tội nghiệp cho chị ta, không biết chuyện gì mà cũng phải mất việc!

………………..

Ngồi trên xe, Nim bực bội vòng hai tay lại. Có lẽ tiếp xúc với Devil lâu quá nên Nim cũng bị nhiễm theo cái phong thái kì cục của cậu nhóc.

Devil thì chẳng nói gì, chỉ tủm tỉm cười. Điều đó càng khiến cô bé bực mình hơn, mặt Nim đã bắt đầu đỏ lên, khói lỗ tai đã bắt đầu tuông ra.

Chốc chốc cậu nhóc lại nhìn sang phía Nim, và khi thấy khuôn mặt của cô bé cứ thay đổi theo mức độ “bốc lửa” thì Devil không chịu nỗi bật cười ha hả. Và đó là lần đầu tiên người ta thấy được một nụ cười trọn vẹn của Thái Trình Kha!

Nhưng lúc đó Nim không đủ bình tĩnh để “chiêm ngưỡng” cái nụ cười ngàn năm có một ấy. Cô bé cảm thấy mình như là một trò đùa của Devil, lúc nào cũng bị cậu nhóc điều khiển và ra lệnh. Và khi ta bắt đầu tức một ai đó thì tất cả những chuyện khó chịu về người đó sẽ trở lại trong kí ức của ta, nguyên vẹn đến đáng sợ. Như bây giờ đây, Nim đang ngồi và nhớ lại tất cả những rắc rối mà mình phải gánh chịu từ trước đến giờ do Devil gây ra. Và cô bé bắt đầu mạnh mẽ, dũng khí tăng lên ngùn ngụt. Nhìn Nim bây giờ chẳng khác nào ngọn đuộc đang thời kì cháy mãnh liệt nhất!

Tội cho Devil, cậu nhóc chỉ mãi cười mà không để ý được sự thay đổi ngoạn mục về tinh thần cũng như sức mạnh của Nim bây giờ.

Và cô bé quay sang nhìn Devil, cái ánh nhìn đáng sợ đến mức phải khiến cho ác quỷ dừng ngay hành động cười đùa ngay lập tức.

( Tôi buồn cười đến mức thế sao?)

- Tất nhiên! Bạn quá buồn cười! Vì bạn quá ngốc! – Devil nghiêm nghị, nhưng khuôn mặt vẫn chưa dứt nét cười đùa.

( Điều khiển, ra lệnh và hành hạ tôi như thế khiến bạn sung sướng lắm à?)

Devil không nói gì, quay mặt sang phía cửa sổ của xe cười một mình.

Bum!!!!!!!!!!!!!!

Một bản lĩnh quá sức phi thường!

Khuôn mặt mỹ nam của Devil sau cứ đánh trời giáng của Nim thì hoàn toàn biến dạng. Cậu tài xế ngồi trên cũng cảm thấy quá shock khi chứng kiến sự kiện mang tầm lịch sử đó. Bằng chứng là cậu ta bị lệch tay lái sau hành động “bạo lực” của Nim.

Còn Devil thì mới đáng sợ!

Cậu nhóc không tin vào mắt mình trước hành động đó của Nim. Bị đánh cũng nhiều nhưng có lẽ đây là lần đau nhất của ác quỷ. Vì người đánh mình lại là một con nhỏ trói gà không chặt. Devil đưa tay ôm mặt rồi quay sang nhìn Nim, sắc mặt thay đổi ngay lập tức.

Riêng Nim, bao nhiêu can đảm thu được đều đã dồn hết vào cú đánh “định mệnh” vừa rồi. Giờ đây cô bé như bị mất hồn, mặt mày trắng bệch sợ hãi. Chính Nim cũng không thể tin rằng mình đã làm được “điều kì diệu” đó!

Cứ như thế, Nim thì ngồi run rẩy lo sợ, Devil thì cứ nhìn chằm chằm, ánh mắt sắc lẻm nhìn cô bé, cậu tài xế thì vừa lái vừa nhìn vào kính chiếu hậu trước mặt để xem tình hình phòng khi có án mạng xảy ra!

- Dừng xe ngay! – tiếng hét đáng sợ của Devil khiến Nim và cậu tài xế giật bắn mình, suýt nữa chiếc xe đâm vào cột điện bên đường.
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#36
Chương 35: Ác quỷ hiện hình.
Lúc đó đã hơn 12h trưa…

Chiếc xe tấp vào vỉa hè bên đường. Devil mở bung cửa bước ra, chạy qua phía chỗ Nim ngồi, kéo cánh cửa rồi lôi Nim ra ngoài.

Người cô bé mềm nhũn ra. Đầu óc Nim lúc này trống rỗng. Lúc trước còn có thể tưởng tượng được viễn cảnh đen tối sắp xảy ra với mình, nhưng tình hình bây giờ thì không thể tượng tượng nỗi nữa. Nim như cảm nhận được luồng sát khí tỏa ra từ người Devil.

Cậu nhóc lôi Nim vào trong một con hẻm nhó. Lúc này là buổi trưa nên chẳng ai ra đường, không gian vô cùng vắng vẻ. Devil đẩy Nim vào bức tường sau lưng, tiến sát lại rồi nhìn cô bé chằm chằm, mặt Nim tím ngắt, tim như ngừng đập.

- Bạn có biết là mình vừa làm gì không?

Nim gật đầu cái rụp.

Devil trợn mắt, nghiến răng:

- Bạn muốn chết phải không?

Nim lắc đầu.

- Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ để ai được làm cho tôi đau đớn, phụ nữ lại càng không! Vậy mà bạn dám đánh tôi! Bạn ăn phải gan hùm rồi hả?

Nim không phản ứng gì, chỉ nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt lúc nào cũng đen láy, lạnh lùng, và khuất sau hàng mi buồn.

- Bây giờ bạn muốn bị xử theo cách nào?

Nim run lẩy bẩy. Dẫu biết hành động kinh thiên động địa vừa rồi sẽ đem lại hậu quả tồi tệ nhưng cô bé không ngờ lại đáng sợ như thế này. Nim quên mất Devil không phải là một cậu nhóc bình thường, Devil luôn làm mọi chuyện đáng sợ nhất có thể….

- Một đứa con gái câm, ngu ngốc, vụng về mà dám đụng vào tôi. Bạn…

Devil chưa nói hết câu đã bị Nim hất ra, đối với cô bé cái gì cũng có thể chấp nhận nhưng tuyệt đối không được nói Nim là đồ ngốc. Lời anh trai lại văng vẳng: “ Sống phải có lòng tự tôn, cưng nên nhớ rằng, có thể cưng không phải là người giỏi nhất, thông minh nhất nhưng cưng không được chấp nhận mình là một kẻ ngốc, vì như thế, chính cưng đã xúc phạm bản thân mình”. Cô bé tức giận nhìn Devil.

- Cái gì thế này! Bạn dám chống lại tôi ư???

( Bạn là một con người xấu xa, bạn sống chỉ biết riêng mình, lúc nào cũng bắt người khác phải theo ý mình, làm trò đùa cho mình vui. Bạn là ai chứ? Bạn có quyền gì mà bảo tôi làm cái này cái nọ, cú đánh vừa rồi còn quá nhẹ cho tất cả những gì mà bạn đã gây ra cho tôi.) – Nim huơ huơ tay tỏ vẻ bực bội cực độ.

Devil không nói gì, chỉ nhìn Nim với ánh mắt nảy lửa.

( Người ta nói bạn là người xấu, tôi không tin, nói bạn là kẻ không có tình thương, tôi cũng không tin, nhưng bây giờ, tôi mới nhận ra, bạn còn đáng sợ và ghê tởm hơn cả ác quỷ) – Nim nói trong nước mắt, cô bé đang trong tình trạng hụt hẫng vô cùng.

Còn Devil, cậu nhóc đứng ngẩn ngơ một lúc trước những lời nói nặng nề của Nim. Đôi mắt Devil thoáng chốc rực lên, như là một cú nhói đau thốt lên trong im lặng. Và cậu nhóc đột ngột tiến lại sát Nim, cầm chặt tay cô bé và ấn mạnh vào tường, khuôn mặt Devil kề sát mặt Nim.

- Bạn nói tôi là ác quỷ? À không! Còn đáng sợ và ghê tởm hơn ác quỷ! Vậy thì…. – Devil hạ giọng, nhưng khuôn mặt đã toát lên sát khí.

Nim nuốt nước bọt, người toát mồ hôi. Cái nắm chặt của Devil khiến cô bé mất cảm giác.

- Tôi sẽ cho bạn mất đi đời con gái…

Nim hoảng sợ nhìn Devil, cái câu mà cậu ta vừa nói khiến mọi giác quan của Nim tê liệt. Có nằm mơ Nim cũng không thể ngờ Devil lại có thể làm những việc như thế. Chưa bao giờ cô bé thấy đau khổ như bây giờ, nỗi sợ hãi bùng lên dữ dội….

Devil càng kề sát mặt cô bé hơn, một nụ hôn đầu tiên lên má. Đó là hành động mà thường chỉ có những người yêu nhau mới làm, nhưng đây lại là nụ hôn của sự trừng phạt. Tay phải của cậu nhóc đã cầm một cái nút áo của cô bé, thật nhẹ nhàng rồi đột ngột giựt bung ra. Lần này, Nim không thể chịu đựng được nữa…

Bốp!!!!!!!!!!!!!!!!

Đó là cái tát thứ 2 trong ngày mà Devil nhận được…

Nim cắn mạnh vào tay của cậu nhóc rồi tát một cú như trời giáng khiến Devil ngả người ra sau. Khuôn mặt cô bé bây giờ chỉ còn là nước mắt, ánh nhìn Nim đầy tuyệt vọng và đau khổ, sực xấu hổ đạt đến cùng cực khi bị Devil đối xử tàn nhẫn như thế, thà cậu ta đánh cô bé hoặc lấy dao đâm một nhát còn thoải mái hơn việc làm đáng sợ này. Nim khóc không thành tiếng, nhìn Devil, cái nhìn xuyên sâu vào trái tim và cắm một mũi kim vào đó như thể một lời nguyền rủa: Tôi hận bạn!

Vài giây sau Nim chạy đi. Devil đứng thẫn thờ dựa vào thành tường. Có lẽ chính cậu nhóc cũng không hiểu mình đang làm cái gì nữa, phải chăng làm ác quỷ bao nhiêu năm mà đến bây giờ Devil mới hiểu rằng mình đã đáng sợ như thế nào. Đám đàn em tính đuổi theo nhưng cậu nhóc chặn lại:

Để cho tôi đi!

Và Devil ngồi bệt xuống đất, một chân co lên, một chân duỗi thẳng, chống tay lên đầu. Lần đầu tiên trong cuộc đời ác quỷ, người ta mới thấy Devil khóc…

……………………………………

“ Em bước đi, anh đứng lại, mãi mãi chúng ta là kẻ trước người sau…”
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#37
Chương 36: Dạ tiệc (phần một)
Đó là một buổi tối kinh hoàng của Nim, cô bé gặp một cơn ác mộng. 1h30 sáng, Nim ngồi bật dậy, mặt mày tái nhợt, mồ hôi đầm đìa, rồi gương mặt Devil hồi chiều lại hiện lên trong tâm trí. Nim hoảng sợ bịt chặt tai rồi nằm vật xuống giường………

Tình yêu bé nhỏ mới chớm nở trong lòng cô bé, giờ chỉ còn là một vết sẹo đau thương trong lòng………

………………………………

Một tuần! Đó là khoảng thời gian chính xác mà Nim không còn gặp Devil. Sự thật thì chỉ có mình Nim trốn chạy, cứ nghe thấy có tiếng đám đông từ đằng xa y như là cô bé nghĩ tới Devil, và Nim tránh đi. Sự cố gắng ấy đã giúp Nim không chạm mặt cậu nhóc đúng 1 tuần.

Cũng may có Angle làm bạn với cô bé, ngày nào cậu nhóc cũng tới lớp của Nim và ngồi nói chuyện với cô bé hàng giờ, mặc dù chỉ là qua giấy và viết. Nhưng điều đó khiến Nim không thể buồn được nữa vì cậu nhóc cực kì dễ thương và đáng yêu, lúc nào cũng có cách khiến Nim cười đến vỡ bụng. Đúng là Angle có khác!

- Nim nè! Nói chuyện với bạn lâu rồi giờ tôi cũng hiểu được sơ sơ mấy cái huơ huơ tay của bạn đấy! – Angle cười khì, miệng vẫn nhai nhồm nhoàm ổ bánh mỳ. Con nhà giàu có mà chỉ thích ăn mỗi bánh mỳ ổ, thật không thể hiểu nổi!

( Thiệt không?) – Nim huơ huơ tay.

- Đấy đấy! Bạn vừa nói không tin phải không? – Angle cười tươi rói, chắc mẩm cú này mình đoán trúng.

Nim ngán ngẩm thở dài.

- Sao thế? Không đúng nữa à???? – Angle xụ mặt

Nim mỉm cười vỗ vai cậu bạn. Hễ nhìn Angle là Nim lại thấy vui, đáng lẽ cậu nhóc phải đi làm diễn viên hài mới đúng.

- À! Chiều nay chị họ tôi mở party, chị ấy rảnh rang lắm á, khi nào cũng mở tiệc tùng mời mọc bạn bè, chị bắt tôi đến dự nhưng với điều kiện phải đem bạn gái theo. Mà tội lỗi một điều là tôi không có. Hay là bạn đi với tôi nhé! – Angle nháy mắt.

Nim hốt hoảng xua tay rồi lấy tờ giấy viết vội.

(Làm sao thế được! Tôi có phải bạn gái của bạn đâu, tôi cũng không quen chị ấy!)

- Ối dào! Cái đó không quan trọng! Nim là bạn tôi tức được đưa vào danh sách khách Vip. Với lại, giả làm bạn gái của tôi một ngày cũng có phải là điều quá khó khăn đâu! – Angle tỏ mặt hờn dỗi.

Nim do dự.

- Thôi vậy! Biết ngay là bạn không đồng ý! Tôi đành đi tới đó một mình chấp nhận để người ta cười rồi nói Angle đẹp trai lai láng mà không có nổi một mảnh tình rách vắt vai! – Angle lầm rầm như khấn.

Nim nhăn nhăn mặt. Tính cô bé vốn dễ tin người, lại quá tốt bụng, hiếm khi thấy Nim ngó lơ trước khó khăn của bạn bè. Bây giờ Nim đang suy nghĩ có nên giúp Angle hay không…

Cậu nhóc biết cô bé đang phân vân thì ngồi cười thầm. Nhưng sao lâu quá mà Nim vẫn chưa đưa ra câu trả lời. Bực mình, Angle đứng dậy.

- Bạn không đồng ý mình cũng không ép! Thôi mình về lớp! – và cậu nhóc quay người bước ra cửa.

2 giây sau, Angle mỉm cười sung sướng khi bị Nim kéo tay lại. Cái kế sách hờn dỗi này có công hiệu thật,cậu nhóc quay lại phía Nim, mặt vẫn có ra vẻ nghiêm túc.

- Sao thế?

Nim gật gật đầu. Tuy cái mặt có hơi thảm một chút.

Và Angle thì cười tươi như hoa ôm chầm lấy Nim.

- Ha ha! Cám ơn bạn nhé! Yêu bạn thật đấy!

Nim hốt hoảng lôi cậu nhóc ra khỏi người mình. Nhưng tất cả đã quá muộn, mọi người ai cũng chứng kiến hết cả rồi. Cô bé đỏ mặt, nhìn Angle trách móc.

- Trời đất! Không có gì đâu! Lúc tôi còn học ở Úc, bạn bè còn ôm nhau hôn nữa đấy! Chuyện này là bình thường mà! – Angle nói thản nhiên.

Nim lắc đầu ngán ngẩm. Tính Angle vốn tự nhiên như thế, muốn cậu ta sửa cũng khó.

………………

Lâu nay Nim cũng không gặp Tú Vân, mặc dù cùng trường nhưng Nim vốn ít ra khỏi lớp, còn Tú Vân thì không hiểu sao dạo này không xuống sân chơi hay tới lớp Nim, liên lạc cũng không được. Có lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi…

…………………..

6h30 chiều.

Nim đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi đứng trước cổng đợi xe Angle tới đón. Hôm nay cô bé mặc một bộ váy hai dây màu xanh ngọc bích nhạt có đính những hạt cườm nhỏ xíu trên áo, phần váy dưới xếp tầng thưa, váy khá là ngắn so với những chiếc ngày thường Nim mặt để lộ một đôi chân dài và thon thả, chiều cao 1m62 của cô bé được nâng nhờ chiếc giày cao gót 5 phân được anh trai mua tặng lúc đi công tác bên Hàn Quốc. Đây cũng là lần đầu tiên Nim xõa tóc để ra ngoài, những lọn tóc con lưa thưa trong gió khẽ vuốt ve vầng trán cao tinh nghịch. Tuy khuôn mặt không trang điểm nhưng nhìn Nim vẫn đẹp rạng ngời, vẻ đẹp tự nhiên của một thiếu nữ 18 tuổi.

Chiếc đèn xe ô tô rọi sáng một góc đường, Angle xuống xe, trông cậu nhóc chẳng khác nào một vương tử, sự giàu có và quyền quý lộ rõ qua phong thái của Angle. Mặc dù vẫn hay mặc vest nhưng bộ vest mà hôm nay cậu nhóc mặc được thiết kế khá đặc biệt, rất ấn tượng với phần cách điệu của 2 gam màu đen trắng, chiếc cà vạt dài nhưng bề rộng nhỏ xíu nằm ngay ngắn ở chính giữa. Đặc biệt nhất có lẽ là mái tóc, nó cực hợp với khuôn mặt đáng yêu và khôi ngô của Angle. Nim nhìn với đôi mắt to đầy kinh ngạc.

Và việc đầu tiên mà Angle vẫn thường làm là mỉm cười với Nim, nụ cười tươi và tự nhiên.

- Oh my God! Bạn hôm nay trông thật tuyệt vời! Hóa ra bấy lâu nay mình được quen với một mỹ nhân mà không biết! – Angle vừa ngắm Nim vừa chậc lưỡi.

Đang mơ màng trong vẻ đẹp vương tử của Angle, Nim hốt hoảng trở về với thực tại, cô nhóc xấu hổ cúi gầm mặt xuống.

Angle nhìn thái độ của Nim thì mỉm cười, con gái khác con trai ở chỗ là luôn biết xấu hổ đúng lúc, và cái xấu hổ ấy thường thể hiện một sự đáng yêu rất riêng.

Chiếc xe lăn bánh chở 2 con người xinh đẹp tới buổi tiệc….

Ngồi trên xe, Nim thả hồn mình vào không gian xung quanh, mọi thứ về đêm đều lung linh và có cái gì đó bí ẩn. Chợt bàn tay Nim thấy ấm ấm…cô bé nhìn sang, thì ra Angle đã nắm tay mình từ lúc nào.

- Lát nữa vào buổi tiệc, không những chúng ta phải cầm tay như thế này mà còn có thể phải ôm nhau và hôn nhau nữa đấy! – Angle vẫn nhìn về phía trước.

Nim giật mình nhìn cậu nhóc. Ôm ư??? Hôn ư??? Những hình ảnh đáng sợ của buổi trưa khủng khiếp ấy với Devil lại quanh quẩn trong tâm trí Nim…
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#38
Chương 37: Dạ tiệc (phần hai)
- Ha ha! Tôi đùa đấy! Tôi không bao giờ hôn ai khác ngoài người mình yêu đâu! – Angle bật cười, một nụ cười khá chững chạc.

Nim thở một cái rồi quay mặt ra kính xe. Bàn tay vẫn nằm gọn trong tay Angle, cái nắm tay rất lỏng nhưng vẫn đầy hơn ấm, gió thổi nhẹ từng cơn như vỗ về màn đêm đen kịt….

Cuối cùng thì cũng tới nơi….

Đó là một tòa biệt thự nguy nga với lối kiến trúc của Pháp, có lẽ đã được xây dựng khá lâu vì nhìn rất cổ kính và vẫn toát lên vẻ sang trọng. Hai bên con đường dẫn vào bên trong được trang trí bằng nhiều loại đèn màu có hình dáng kì lạ, những thảm cỏ xanh biếc như cuốn hút con người ta phải chạm vào nó và mân mê sự mềm mại của nó, bao trùm ngôi biệt thự là không biết bao nhiêu là đèn điện, đèn ***g sáng trưng. Màn đêm phủ bóng tối lên tất cả nhưng chắc chắn bóng tôi không thể có mặt ở nơi đây, một không gian chỉ toàn là ánh sáng.

Nim ngẩn người một lúc rồi giật mình khi thấy cậu nhóc nắm tay lôi vào trong.

Rất đông người! Phải nói là thế! Trên lầu, dưới lầu, đâu đâu cũng là những trai thanh gái lịch đứng nói cười vui vẻ. Chính giữa còn có một tòa tháp được làm từ hàng trăm chiếc ly thủy tinh xếp chồng lên nhau, xung quanh chỗ nào cũng toàn hoa và hoa. Ở đây nhìn ai cũng đẹp cả, lung linh rạng rỡ như những ánh đèn bao quanh ngôi nhà này.

Angle cầm tay Nim dẫn tới một nhóm người trước mặt.

- Chào chị thân yêu! Em trai đến rồi nè! – Angle cười tươi.

Một cô gái trong bộ váy dài màu huyết dụ đang cầm ly rượu nói cười nghe tiếng Angle thì quay lại.

- Ôi! Angle đấy à! Tưởng em không tới chứ? Chị vui quá! – chị ta có vẻ là rất vui khi Angle xuất hiện.

Nim chỉ biết mỉm cười rồi cúi đầu nhẹ chào chị ấy.

- Ai thế này???? Bạn gái đây sao??? Bất ngờ thật đấy! – chị ta có vẻ vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Nim.

- Vâng! Bạn gái của em! – Angle trả lời tự tin.

Và tất thảy những người có mặt quanh đó đều đổ mọi ánh mắt vào cô bé, không ít trong số đó là những thiếu nữ con nhà giàu.

- Xinh thật đấy! Một vẻ đẹp rất tự nhiên! – một anh trong đám người thốt lên, mắt cứ dán vào Nim chằm chằm.

Cô bé thấy hơi khó chịu, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười. Dù gì thì cũng có vài lần Nim được anh trai dẫn đi cùng đến những party lớn như thế này nên cô bé khá tự tin. Angle vẫn nắm chặt tay Nim và nói chuyện xã giao với mấy người trước mặt.

Nim không nói gì, vì sự thật thì có muốn nói cũng không nói được. Chốc chốc cô bé để ý người chị họ của Angle cứ nhìn mình, ánh mắt không mấy thiện cảm. Nim hơi sợ sợ nhưng cũng chỉ biết tránh mắt đi.

Và mọi người bắt đầu nhốn nháo…Nim cùng Angle quay lưng lại nhìn. Hoá ra là sự xuất hiện của ác quỷ. Nim vội vã lách người vào trong.

Hôm nay Devil ăn mặc bảnh bao hơn ngày thường. Và vì thế cậu nhóc lại trở thành ăng ten thu hút mọi cái nhìn của tất cả XX, tất nhiên là không có Nim.

Một chiếc áo sơ mi đen ( lúc nào cậu ta cũng thích mặc sơ mi đen) có cách điệu bằng những đường gấp trên vạt áo và tay áo đầy nghệ thuật. Chiếc cà vạt cũng đen nốt nhưng màu đen đậm hơn được may liền với cổ áo. Đôi chân dài ( 1m85 chứ có ít đâu) khiến cho dáng quần mặc càng đẹp kết hợp cùng đôi giày da bóng loáng. Nhìn Devil chẳng khác nào siêu mẫu thứ thiệt. Cộng thêm cái khuyên tai lấp lánh trong ánh đèn và chiếc nhẫn to đùng nằm ngay ngón tay cái, tất cả điều như đang tôn lên vẻ đẹp đặc trưng của cậu nhóc nổi tiếng này. Con mắt lạnh với hàng mi buồn, gương mặt không chút cảm xúc, hơi lạnh toát ra từ phong thái ngạo nghễ, hơn người….Bấy nhiêu đó tạo cho Devil một vẻ đẹp rất ác quỷ và cũng rất…hoàng tử.

Nim đã nghe thấy tiếng xì xào nổi lên…

- Devil đúng là đứa con của sắc đẹp. Cái gì của cậu ta cũng đẹp đến mê hồn ngoại trừ tính cách. Nhìn mà đứng không nổi luôn!

- Uh! Đẹp tàn bạo! Cậu ta mà cười thì chắc mình chết vì quá đẹp mất!

- Nhưng có đời nào cậu ta chịu cười đâu, lúc nào cũng lạnh tanh, đến khi nổi giận thì khỏi phải nói!

- Mà xem cái người phụ nữ đi cùng cậu ấy kìa, hình như là vợ thứ 2 của cha cậu ấy, ông Tổng giám đốc của Russ đó!

- Đẹp thật! Nhưng nhìn dữ quá! Mà mệ kế kiểu gì lại đi khoác vai con chồng thân mật thế kia! Cũng phải biết ý tứ chút chứ?

- Nghe nói mối quan hệ giữa 2 người này phức tạp lắm! Nói là mẹ kế chứ chỉ mới 18 tuổi thôi, hình như trước đây còn là bạn gái của Devil nữa!

Nim giật mình…

- Lo mà giữ mồm giữ miệng đi bà! Cô ta mà nghe được thì chết đó! Cái con người đó chuyện gì cũng có thể làm đấy! Tai tiếng ghê lắm!

- Chậc! Mới trẻ thế mà đã….

Vậy là cuộc thầm thì kết thúc, để lại trong Nim hàng tá những thắc mắc và khó hiểu.

CHAP 38: KISS ME

Có lẽ Devil không biết đến sự có mặt của Nim ở đây, vì thế khi bắt gặp cô bé đi cùng Angle ( mặc dù Nim đã cố gắng tránh đi) lại còn tay trong tay với nhau khiến cậu nhóc ngạc nhiên ra mặt. Nhưng rồi cũng lạnh lùng bước đi chỗ khác.

Cái gương mặt lạnh lùng ấy đã hơn một tuần nay Nim không được găp, sự thật là cô bé thấy nhớ, mặt dù mỗi khi nghĩ tới Devil là những kí ức tồi tệ lại ùa về.
Đi bên cạnh Angle, nhưng ánh mắt Nim vẫn hướng theo bước đi của Devil. Cậu nhóc lúc nào cũng đi một mình, cô dì ghẻ đã đi đâu mất, cô độc đến đáng sợ…

- Sao tôi không thấy cô ấy nói chuyện nơi nhỉ? – một anh chàng trong đám người mà Angle đang nói chuyện thắc mắc.

Angle nhìn Nim, thoáng lúng túng.

- À! Hôm nay cô ấy bị đau họng, không tiện nói chuyện! – Angle cố gắng chữa cháy.

- À! Ra thế! Người đẹp như thế này chắc giọng nói cũng hay lắm!

Nhắc đến đó lại khiến Nim buồn lòng. Đã từ rất lâu, cô bé đã không còn nhớ được âm thanh giọng nói của mình được nữa.

Thấy Nim cúi đầu, Angle thoáng hiểu ra rồi vỗ nhẹ lên vai.

- Không sao đâu! Mình đi thôi!

Vậy là cậu nhóc dẫn Nim đến trước mặt tòa tháp đồ sộ được xếp bằng hàng trăm chiếc ly thủy tinh.

Không gian như sáng rực hẳn lên. Hình như đã đến phần chính của buổi tiệc.

Một người đàn ông, không, đúng hơn là một người thanh niên trong trang phục vest trắng đứng trên cái bục cao mỉm cười trước tất cả rồi nói lớn:

- Chào mừng các bạn đã đến với buổi tiếc mừng sinh nhật lần thứ 17 của đại tiểu thư Phan Hạo My ngày hôm nay!

Ánh đèn hướng về phía chị họ của Angle, mọi người vỗ tay ầm ầm. Hóa ra đó chỉ là một cô nhóc thua tuổi Nim, vậy mà trông già dặn đến nỗi cô bé tưởng đâu đã 20, 21 gì rồi. Nim khẽ lắc đầu, con gái nhà giàu đa số đều muốn trưởng thành sớm như thế.

- Đây sẽ là một party đặc biệt, vì thế quý vị cứ chuẩn bị tinh thần để đón chờ những bất ngờ nhé! – Người dẫn chương trình nháy mắt đầy hàm ý khiến ai cũng tò mò.

- Nào! Chúng ta vào tiệc thôi!

Và âm nhạc nổi lên, to đến mức át luôn tiếng nói. Mọi người đều vui vẻ dùng bữa và uống rượu, cười đùa với nhau ( đây là tiệc bufe). Angle đưa cho Nim một ly rượu màu cam, cười nhẹ:

- Bạn uống đi! Ở đây không có nước ngọt nên đành xài tạm cái này! Nó là loại nhẹ đô nhất ở đây rồi đó!

Nim cũng thấy hơi khát! Sau vài giây lưỡng lự, cô bé cũng cầm lấy và nhấm nháp tí chút.

- Sao thế? – Angle nhíu mày khi thấy mặt Nim nhăn nhó.

Cô bé lắc đầu rồi mỉm cười. Thật ra là cũng không khó uống là bao, nhưng có lẽ tại chưa quen với rượu nên vậy.

Thế là Angle lại cầm tay cô bé và dẫn đi, cái nắm tay nhẹ nhưng rất ấm…

Sinh nhật mà cũng có phóng viên! Nim thoáng ngạc nhiên khi thấy máy quay cùng hai ba người mặc áo quần của đài truyền hình xuất hiện trong đám đông. Cô bé quay sang thắc mắc nhìn Angle.

- À! Đây là chuyện bình thường mà! Mấy nhà báo ăn nên làm ra cũng vì đưa được mấy cái tin về những tiểu thư công tử nhà giàu con của mấy ông có máu mặt trong vùng. Những buổi tiệc lớn như thế này thì làm sao thiếu họ được! – Angle cười tinh nghịch.

Nim nghĩ rồi cũng thấy đúng. Tạp chí nào đăng được những tin hot về Devil, Angle hay đại loại là nhưng cô cậu công tử khác đều bán rất chạy. Đời là thế, con người ta thường hay mẫu thuẫn khi nhìn nhận vấn đề, vừa ghen ghét với những kẻ hơn mình, vừa “quan tâm” đến họ bằng cách tìm hiểu thông tin.

Party càng lúc càng đông, hình như về sau toàn là mấy ông giám đốc của những công ty lớn bạn bè với gia đình của chị họ Angle, họ tới và tất nhiên là dẫn theo vợ ( hoặc người tình) của mình. Nim chợt nổi da gà khi trông thấy một khuôn mặt, khuôn mặt đem lại cho cô bé một cảm giác rất quen. Nhưng mới nghĩ đến đó thì Angle đã lôi Nim về phía mình, đưa miệng thì thầm:

- Tôi chưa bao giờ làm gì có lỗi với bạn phải không?

Nim gật gật đầu.

- Thế thì hôm nay tôi đành phải có lỗi lần đầu với bạn vậy!

Nim ngơ ngơ. Nhanh như chớp Angle luồn tay mình ôm eo cô bé và đặt một nụ hôn lên má…trước đông đảo bàn dân thiên hạ và trước cái ống kính máy quay đang chỉa thẳng về hướng mình.

Nim đứng bất động, mọi người ồ lên một tiếng, các cô gái thì há hốc miệng ngạc nhiên. Không ngờ đại công tử của tập đoàn IST cũng biết làm cho người ta phải ngỡ ngàng như thế. Và tất nhiên, trọn vẹn cái hôn đó đã được ghi lại trong chiếc máy quay và chắc chắn rằng nó sẽ được nằm vinh dự trên mặt bìa của số báo ngày mai.

Khuôn mặt Angle khá thanh thản vả tự nhiên giống như Nim là người yêu thật sự của cậu nhóc. Nim thì vẫn bất động, sự bất ngờ như giam cầm mọi phản xạ, nhưng ánh nhìn của Devil trước mặt lại khiến Nim giật mình. Cái nhìn rất thoáng qua đủ để lại một sự day dứt, Devil nhìn đúng 1s rồi ngoảnh mặt đi với ly rượu trên tay. Nim bàng hoàng vội đẩy Angle ra khỏi người mình nhưng cậu nhóc đã nhanh chóng cản lại và thầm thì:

- Để tôi kết thúc!

Và rồi Angle ngẩng mặt lên, tươi cười với mọi người, một tay khoác vai Nim, một tay cầm ly rượu. Tất cả cứ như đã được Angle sắp đặt sẵn.