• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[stm] Shock tình-Kawi

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#11
Chương 10: Cuộc trốn chạy đáng sợ.
- Tôi thích bạn rồi đấy! Điều đáng yêu nhất của bạn là dù không nói được nhưng vẫn khiến người khác hiểu tất cả. Tạm biệt bạn ở đây! Từ bây giờ, bạn sẽ không còn được gặp một Nhật Phụng vui vẻ hồn nhiên, mặc áo pull, quần hộp, đi giày Adidas và đội mũ lưỡi trai nữa đâu!

Và cậu ta đặt một nụ hôn lên trái Nim, một cách rất nhẹ nhàng…

Nim không kịp phản ứng gì, thẫn người nhìn bóng cậu bạn khuất dần sau con hẻm nhỏ…

Bây giờ cô bé chỉ còn một mình, Nim ghét cảm giác cô đơn này, anh trai đi lâu quá…Có lẽ tối nay Nim phải nhắn tin cho Tú Vân sang ngủ cùng mới được. Nghĩ thế, cô bé mở cặp tìm điện thoại. Nhưng cái alo đã không cánh mà bay…

Nim hốt hoảng lục cặp tìm kiếm, hình như đêm qua cô bé không để nó trong cặp mà để trong bọc quần thì phải, nhưng trong bọc quần cũng không có!

Thôi chết! Nim vỗ mạnh vào đầu. Hình như cô bé đã để lạc lối nó ở phòng bệnh của Devil khi bị cậu nhóc lôi mạnh xuống.

Thế là ba chân bốn cẳng Nim phóng tới bệnh viện. Vừa vào đến nơi, Nim đã cố gắng lấy bình tĩnh để đối diện với cơn thịnh nộ của Devil. Nhưng trong phòng bệnh lúc này không chỉ có mình cậu ta…Và sự nhạy cảm đặc biệt của âm thanh khiến cho Nim giật mình khi nghe những lời nói phát ra từ trong đó.

- Này nhóc! Sao hôm nay hiền thế? Ngồi như một thằng què! À quên! Tao quên mất mày đang bị thương.

- Đại ca! Giờ xử nó sao đây!

- Bệnh viện này đông người, người của nó cũng không đi lâu đâu, cứ đánh cho nó không thể hồi phục nữa là được rồi chuồn nhanh!

- Thế thì dễ dàng cho nó quá!

- Ha ha! Mày ngu lắm! Bây giờ cả giới giang hồ đều biết nó đang nằm trong bệnh viện, thiếu chi kẻ muốn giết Devil, nhất là tụi thằng Phóc, thằng Mão. Cứ yên tâm đi con!

- Tụi này đang mơ hả?? Nhìn thấy tấm gương của thằng Phóc mà chưa tởn sao? Hay là muốn tao làm cho mày thêm một dấu nhân giống hắn!

- Thằng chó này! Đúng là không thể nói chuyện bằng lời với mày được! Tụi bây! Lên!

Nim hoảng hốt thật sự. Sao lúc nào Devil cũng có kẻ thù vậy??? Bây giờ phải tính sao đây??? Vết thương ở lưng vẫn đang rỉ máu, nếu bị đánh có lẽ sẽ nghiêm trọng lắm. Nim lo lắng hướng mắt nhìn quanh, và cây chùi nhà của chị lao công bệnh viện nằm trước cửa phòng đập vào mắt cô bé. Nim chạy tới cầm nó lên, cán cây chùi nhà làm bằng Inox, chắc cũng xài được…

Nim thu hết can đảm, hít một hơn thật sâu rồi xông thẳng vào phòng….

Và người ta thấy trên đầu của tên đại ca đang chuẩn bị đánh Devil một bầu trời đầy sao, hắn ta le le cái lưỡi, hai con ngươi lộn lên lộn xuống rồi nằm một đống dưới sàn nhà. Cây chùi nhà dưới sức mạnh của Nim đã phát huy tác dụng!

- Đại caaaaaaaaaaaaa! – lũ thuộc hạ xung quanh la ỏm lên, Nim toát mồ hôi nhìn và cố gắng đếm xem có bao nhiêu tên. Ba tên thôi, không nhiều, Nim nghĩ vậy!

- Còn nhìn gì nữa! Đưa cái đó cho tôi! – Devil hét lớn.

Nim giật mình quăng thẳng cây chùi nhà vào mặt Devil khiến cậu nhóc bị hứng một cái CỐP thật mạnh vào trán, nhưng Devil cũng kịp cầm nó lên đánh túi bụi vào mấy tên còn lại.

Nhưng một con sư tử khi bị thương thì cũng chỉ mạnh được bằng con mèo, Devil vất cây chổi xuống đất rồi cầm tay Nim chạy ra khỏi phòng. Không khí thật hỗn loạn…

Devil cứ lôi Nim chạy từ dãy này sang dãy khác, Nim thoáng thấy vết máu rịn ra từ lưng của Devil, có lẽ tại cử động mạnh quá nên ảnh hưởng đến vết thương.

- Không ổn rồi! Trốn ở đâu thì chúng cũng biết thôi! Chỉ còn cách… - Devil vừa thở vừa nói.

Nim tròn mắt tỏ ý không hiểu.

- Đằng kia là nhà vệ sinh nữ, bạn vào trong đó coi có ai không, nếu có thì tìm cách đẩy họ ra ngoài hết cho tôi! – Devil chỉ tay về phía trước.

Nim nhìn cái nhà vệ sinh chằm chằm…

- Còn đứng đó làm gì nữa! Đi nhanh đi! Muốn bị ăn gậy hả??? – Devil nạc lớn.

Nim chạy nhanh vào trong, cứ hễ thấy Devil nỗi giận là cô bé rất sợ. Nim vừa chạy vừa cầu mong là không có ai trong đó.

Và nhà vệ sinh trống trơn…

Cô bé cười tươi chạy ra gục gục đầu ý nói không có, Devil liền chạy đến rồi lôi cô bé vào một phòng trong số 5 phòng của nhà vệ sinh rồi khóa nhanh cửa lại.

- Không được rồi! Cứ đứng thế này thì sẽ bị phát hiện mất! Bây giờ tôi sẽ ngồi xuống bồn, bạn ngồi lên người tôi rồi thả chân mình xuống, hai tay tôi sẽ ôm bạn còn hai chân sẽ co lên quàng vào bụng bạn! Nghe rõ chưa! Có như thế tụi nó mới không nhìn thấy chân tôi qua khe hở phía dưới của cửa! Thực hiện đi! – Devil nói một hồi với vẻ vô cùng gấp gáp.
Nim nhanh chóng làm theo. Tình trạng của cô bé và Devil lúc này có thể nói là ôm nhau cũng đúng, mà đè lên nhau cũng đúng.

Tiếng bước chân người dồn dập, Nim nghe rõ giọng của tên đại ca:

- Thằng nhóc này tinh ranh lắm! Hắn không trốn ở những nơi dễ tìm đâu, tụi bây xông vô phòng vệ sinh nữ cho tao!

- Ơ! Nhưng đại ca ơi! Đó là phòng vệ sinh của nữ chứ có phải của nam đâu!

- Mày ăn cái giống gì mà ngu thế hả? Thì là của nữ hắn mới trốn trong đó để khó tìm! Đứng làm gì nữa! Bay vô đi!

- Nhưng sao đại ca không vô cùng tụi em!

- Tụi mày vô trước, tao vô sau!

Nim bật cười, tên đại ca đó quả thật là đồ nhút nhát, chỉ muốn người khác chịu trận trước mình.

- Im lặng đi! – tiếng la khẽ của Devil khiến Nim im bặt.

- May là không có ai hết đại ca!

- Đừng nói nhiều! Tìm đi! Nhìn phía dưới mấy cái cửa phòng ấy! Thấy có chân của đứa nào mặc áo quần bệnh nhân thì chắc chắn là hắn!

Và những kẻ côn đồ đi tìm kiếm, từng phòng, từng phòng một…

Mồ hôi của Devil chảy thành từng giọt dài thấm trên mặt của Nim…

Tiếng bước chân ngày càng tiến gần tới chỗ Nim và Devil…tất cả như nín thở….

- Đại ca ơi! Ở đây có người nè!

Nim nhắm chặt mắt lại.

- Hả???

- Là chân của phụ nữ! Nhỏ xíu à! Trông đáng yêu lắm í!

- Thằng điên! Mày muốn tao cho ăn giấy vệ sinh hả? Thằng Devil là con trai hay con gái?

- Dạ dạ! Đại ca bớt giận!

- Không có đại ca ơi!

- Ở đây cũng không có!

- Sao kì vậy nhỉ??? Thế thì nó trốn ở đâu??? Thôi , đi tìm ở chỗ khác!

Nim nghe thế thì thở phào nhẹ nhõm...

Tiếng bước chân của lũ người đó đang nhỏ nhỏ dần…

- Khoan đã! – tiếng tên đại ca thốt lên

- Gì thế đại ca?

- Mày mới nói là thấy chân phụ nữ ở cái phòng thứ 4 phải không?

- Dạ! Nhưng Devil là con trai mà!

- Tao biết rồi! Nhưng hồi nãy nó không chạy một mình mà dẫn theo con nhỏ đó! Biết đâu….

Nim cùng Devil trợn mắt nhìn…lần này chắc chết thật rồi…
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#12
Chương 11: Quá khứ đáng sợ.
- Á á á!!!!!!!! Mấy người là ai???? Sao lại ở trong phòng vệ sinh của chị em thế này hả???? Đồ biến thái! Bớ người ta! Có lũ biến thái!!!!!!!!! – ai đó đã kịp thời xuất hiện.

- Chạy thôi tụi bây! Nhanh lên! Không lũ bảo vệ tới thì khốn!

Thế là tụi côn đồ tháo chạy, nhưng tên cầm đầu trước khi thoát cũng bị dính ba bốn cái đánh đau điếng vào đầu từ chiếc cặp xách bé bé xinh xinh của người phụ nữ! Có thế mới biết! Đụng tới phụ nữ là đụng tới sự thịnh nộ của …sư tử Hà Đông!

Mọi chuyện thế là đã ổn. Nim hoàng hồn.

Devil thở mạnh một cái, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Nim ngước nhìn lên, tự nhiên lại thấy thương Devil…

- Nhìn gì nữa! Sao không lo bước xuống cho rồi! – Devil lại nạc lớn.

Thế là Nim vội vã đứng dậy. Devil nhăn nhăn cái mặt, giọng mệt mỏi:

- Nhìn người nhỏ thế mà nặng quá! Tê cả chân của tôi!

Nim đỏ mặt.

- Đi về! – Devil đứng dậy.

Nim đã thấy mặt của cậu nhóc tái tái, mồ hôi rất nhiều, ánh mắt mệt mỏi, lúc Devil quay lưng mở cửa, Nim hốt hoảng khi thấy áo cậu nhóc ở đằng sau đầy máu.

- Á!- Devil la lên một tiếng khi Nim đụng vào vết thương.

( Vết thương ở sau lưng của cậu ra máu nhiều quá! )

- Kệ nó! Bạn quan tâm làm gì chứ? Còn không mau bước ra khỏi chỗ này đi! – Devil giận dữ.

Thế là 2 người bước ra hành lang, hình như Devil không còn chịu nỗi nữa, cậu nhóc chống tay vào tường, mặt đã hoàn toàn trắng bệch.

- A lô! Ông làm gì mà để tôi một mình ở đây hả? Tụi thằng Tý chuột đem người tới đây rồi, mau đến đưa tôi về! – Devil cắt máy rồi ngồi bệt xuống đất.

Nim hoảng sợ ngồi xuống, vỗ vỗ vai cậu nhóc.

- Đừng đụng vào người tôi! – Devil thều thào.

( Cậu bị ra máu nhiều quá! Cứ thế này thì nguy hiểm đến tính mạng mất!)

- Bạn … không…cần…quan…tâm…!

Và Devil ngất đi…trên vai Nim…

Ít lâu sau người đàn ông chạy đến và đỡ Devil vào xe ô tô, trước khi đi, ông ta quay lại nói với Nim:

- Cậu chủ không thể ở đây nữa! Tụi nó sẽ lại tìm đến! Cám ơn cháu đã chăm sóc cậu ấy!

Nim không nói gì. Cô bé đứng nhìn theo chiếc ô tô chạy nhanh ra khỏi cổng bệnh viện…mong là Devil không có chuyện gì…

…………………….

Một mình ngồi trong nhà, Nim nghĩ đến Devil. Thật kì lạ khi cô bé luôn có một sự quan tâm đặc biệt đến con người đó.

Chiếc điện thoại Nim đã tìm được ở dưới chân giường bệnh của Devil, cô bé mở nó lên, tin nhắn của anh trai:

“ Sorry cưng! Anh chưa thể về được! Bên này công việc có chút trục trặc! Cưng đợi anh thêm một tuần nữa nhé! Iu em nhiều!”

Nim tức giận quăng chiếc di động vào thành giường. Anh lại thất hẹn, lại phải cô đơn thêm một tuần nữa.

…………………..
Nim không phải bị câm bẩm sinh. Ngày trước cô bé là một giọng ca có tiếng của trường cấp 2, nhưng tất cả đã thay đổi từ cái ngày định mệnh ấy….

Lúc đó là năm lớp 7, trên đường đi học về, Nim bị một lũ người bắt đi và nhốt ở một căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô. Bị nhốt với cô bé còn có một cậu nhóc nữa.

- Ông chủ! Tôi em bắt được con nhỏ rồi!

- Tốt lắm! Nhưng có đúng không đấy?

- Ông yên tâm, theo như mô tả của ông, tôi đã bắt nó ở trước cổng!

- Đâu? Đem tới cho ta coi!

Và lũ người lạ mặt dẫn Nim đến trước mặt con người đàn ông ấy.

Đèn quá yếu nên Nim không nhìn rõ được khuôn mặt của ông ta, chỉ thấy được một vết săm hình ngôi sao 8 cánh nằm ở ngón tay trỏ khi ông ta dùng tay cầm mặt Nim hất lên để nhìn.

- Đồ vô dụng! Nhầm người rồi! Không phải con nhỏ này! – ông ta nổi giận đẩy Nim ngã xuống đất.

- Nhưng…tôi đã theo dõi kĩ lắm mà!

- Mày là đồ ăn hại, chỉ có chút việc cỏn con đó mà cũng không làm xong, tự xử đi! – Ông ta la lớn.

Và thế là Nim thấy người bắt mình cầm con dao rạch một đường dài trên tay, mọi thứ thật đáng sợ, Nim muốn khóc lên nhưng không khóc được, miệng cô bé đã bị bịt lại bằng một miếng băng keo dày.

Nhưng những gì xảy ra tiếp theo mới khiến Nim ám ảnh suốt cuộc đời…

Ông ta lôi cậu nhóc ra, dùng dây thừng đánh tới tấp vào người. Nim nhìn bằng tất cả sự kinh hãi, cậu ấy hình như chỉ mới bằng tuổi Nim thôi, còn rất nhỏ, cô bé nghe được tiếng khóc đứt quãng cùng tiếng la đau đớn của cậu bạn đáng thương. Nim muốn la lên kêu cứu, nhưng không được… Nim khóc đến mờ mắt, một phần vì hoảng sợ, một phần vì thương cậu ấy. Những nhát roi quất tới tấp vào người một đứa trẻ, ông ta quá sức tàn bạo và mất nhân tính. Những tiếng vụt vụt cứ thế cất lên…trong bóng tối…

Và đến khi cậu nhóc không còn có thể la lên được nữa, ông ta dừng lại, cúi xuống:

- Cháu đừng trách ta! Có trách thì hãy trách bố cháu đã phản bội ta! Không ai có thể phản bội được Chấn Song này! Không ai cả!

Rồi ông ta đứng lên. Rút từ trong túi áo ra một con dao nhỏ.

- Tụi bây đã chuẩn bị máy quay chưa?

- Dạ rồi thưa ông!

- Tốt! Chuẩn bị đi!

Và ông ta cầm con dao đưa lên cao.

- Nếu may mắn, cháu sẽ không bị gì hết! Còn nếu thiếu may mắn…thì cũng đừng trách ta…

Và con dao được thả rơi tự do, với một lực khá mạnh, xuống người cậu nhóc. Nim chỉ kịp ré lên một tiếng khi nhìn thấy con dao đâm thẳng vào bàn chân của cậu ấy, ngón chân út bị đứt lìa…

Đó cũng là lần cuối cùng Nim còn có thể phát ra tiếng nói…

Cho dù sau đó, những người thân của cậu bé cũng tới để cứu cậu ấy ra, nhưng tất cả đều quá muộn, Nim không biết cậu bạn của mình còn sống hay đã chết, chỉ biết rằng người bố của cậu ấy đã khóc rất nhiều khi bế con mình lên. Nim chỉ nhớ rằng cậu nhóc có đeo một sợi dây chuyền có cái tượng là hình mặt trời ở cổ.

May mắn là Nim không bị thương về mặt thể xác, nhưng Nim đã không thể nói được nữa. Cú sốc tâm lý quá nặng nề khiến cô bé rơi vào trầm cảm một thời gian, những cơn ác mộng cứ đêm đêm giày vò Nim khiến cô bé hoảng loạn. Bác sĩ bảo rằng đây là căn bệnh do tâm lý nên chỉ có tâm lý mới chữa khỏi… Vậy là Nim trở thành người khuyết tật từ đó….

…………………

Hôm nay cô bé lại phải đi bộ một mình tới trường.

Vừa tra chìa khóa vào ổ để chuẩn bị khóa cổng, Nim bất ngờ khi có ai đó gọi tên mình.

- Chào Đỗ Quyên!

Nim quay lưng lại nhìn, và thật bất ngờ khi biết đó là ai…
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#13
Chương 12: Những sự thật mang một phần giả dối.
- Xin lỗi khi đã đến nhà cô đường đột! Nhưng tôi không còn cách nào khác!

Mẹ kế của Devil từ từ tiến lại chỗ Nim. Cô bé hoảng hốt đi lùi lại.

- Cô không cần phải sợ như thế! Tôi đến đây không có ý xấu đâu! Tôi có thể có vinh dự đưa cô đi học chứ?

Nim không phản ứng gì, chỉ nhìn với đối mắt lo sợ.

- Mời cô lên xe! – giọng người phụ nữ nhẹ nhàng nhưng có cái gì đó như là dọa nạt.

Nim nhìn xung quanh, không có ai cả, chỉ có mình cô bé với đám người này.

- Trễ học rồi đó! Nhanh lên thôi! – giọng nói nhẹ nhàng lại cất lên.

Thế là Nim đánh leo lên xe ô tô. Không còn cách nào khác.

Chiếc xe từ từ lăn bánh đưa Nim ra khỏi còn đường nhỏ.

- Cô là bạn học của Trình Kha?

Nim gật đầu.

- Lạ nhỉ? Từ trước đến giờ, tại sao tôi không biết cậu ấy có bạn nhỉ?

Nim ngồi im lặng.

- Mà thôi! Tôi cũng không nói dài dòng nữa! Vào luôn trọng tâm nhé!

Nim ngước mặt nhìn lên.

- Tôi mong cô đừng lại gần Trình Kha nữa! Điều đó có lợi cho cả cô và cậu ấy!

Nim tỏ ý khó hiểu.

- Cô không hiểu à? Rất đơn giản! Trình Kha là một người lạnh lùng, tàn nhẫn và không thiếu kẻ thù. Đi cùng với cậu ta chỉ có thể gặp nguy hiểm mà thôi. Còn cô lại là người khuyết tật, bản thân mình cô còn không lo nổi huống gì lo cho cậu ta. Cô với Trình Kha là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, không thể tồn tại một mối quan hệ khả thi nào đâu! Cô hiểu chứ?

Nim không phản ứng gì.

- Tôi bằng tuổi cô đấy! Nhưng tôi đã phải làm vợ người ta và làm dì ghẻ của một người bằng tuổi mình…và…mà thôi! Cô không cần quan tâm điều đó! Hãy nghe lời tôi, tránh xa Trình Kha ra! Tôi chỉ có thể nhẹ nhàng với cô một lần này thôi đấy! Tới trường rồi đó, cô xuống xe đi! Chúc một ngày học tốt lành! – người phụ nữ mỉm cười.

Nim xuống xe, đầu vẫn vang lên những lời nói của người đó. Chiếc xe đã chạy đi xa rồi, nhưng Nim vẫn nhìn theo. Đã từ bao giờ, cuộc sống của cô bé phải dính vào những con người kì lạ và đáng sợ này chứ?

Giờ ra chơi.

Nim ngồi một mình trong lớp. Cũng may là có Tú Vân chạy vào nói chuyện, nếu không chắc cô bé nhớ anh trai đến phát khóc lên được.

- Này! Làm gì mà mặt mày buồn so thế?

( Anh nói phải thêm tuần nữa mới về!)

- Cái gì??? Lâu thế cơ á???

( Mình sợ phải ở nhà một mình lắm rồi!)

- Chậc! Chắc mình phải qua ngủ chung với bạn vài ngày cho rồi! Không thì bạn khóc cả đêm vì nhớ ổng mất!

( Thiệt hả??? Yêu bạn nhất đó!)

Thế là Nim cười toe ôm chầm lấy Tú Vân, nhưng hơi khó khăn thì phải…người Tú Vân to quá, Nim ôm không xuể!

Tú Vân dẫn Nim xuống sân trường rồi tìm một cái ghế đá nào đó để ngồi xem tình hình thiên hạ.

- Tụi bây ơi! Trường mình năm nay bị gì á! Sao toàn đón những người tai to mặt lớn vào học không à? – một cô bạn dãy A ngồi ở ghế đá bên cạnh “gào” lên.

- Ai mà mày nói “tai to mặt lớn”?

- Thì đầu tiên là Devil, chuẩn bị có thêm….

- Thêm ai???

- Đại công tử của tập đoàn viễn thông lớn nhất tỉnh chứ ai!

- Hả? Là người vẫn được ví là Angle của trường Chu Phong 3 năm về trước hả?

- Chứ ai vào đây nữa! Lúc cậu ta mất tích, người ta còn tưởng bị nhóm xã hội đen nào bắt thủ tiêu để tống tiền ông tổng giám đốc, hóa ra là đi du học bên Úc, mới về cách đây khoảng một tuần đó!

- Xin vào học ở trường mình hả??? Trời đất! Mà nghe đâu cậu ta bị mất tích thiệt mà chứ có phải đi du học đâu. Cái tên Angle nghe thánh thiện lắm nhưng hình như cậu ta cũng không phải là tay vừa nhỉ?

- Chứ gì nữa! Ai chả biết cậu ta với Devil là hai thái cực! Mà nhắc đến Devil mới nhớ! Cậu ta hình như bị thương nặng lắm nên mấy bữa nay mới không xuất đầu lộ diện.

- Uh! Nghe đâu bị chém một nhát sau lưng do tụi nào đó trả thù! Mà cũng kì lạ thật! Chuyện Devil bị trả thù là không phải hiếm, nhưng chuyện cậu ta bị thương đến mức nhập viện thì quả là lạ, lần đầu tiên đó mày!

- Uh! Nghe nói là đỡ đạn thay cho một người nào đó! Không biết đứa nào mà khiến cho Devil giờ phải sống dở chết dở thế không biết!

Nhưng lời bàn tán sôi nổi cùng những câu chuyện “hot” như thế cứ dội vào tai Nim. Cô bé lắng nghe rồi thấy lòng buồn vô hạn. Devil vì cứu cô bé mà phải khổ sở như bây giờ…

……………………………

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Devil bị tụi người lạ đến trả thù tại bệnh viện…

Nim đi học nhưng vẫn mong ngóng thấy được Devil đến trường, cậu bạn Nhật Phụng cũng từ ngày đó biến mất không để lại dấu vết gì, chiếc chìa khóa có móc hình ngôi sao vẫn nằm trong ví của Nim, cô bé vẫn chưa có cơ hội để trả lại.

- Tụi bây ơi! Angle đến rồi kìa!

Lũ học sinh nháo nhác đứng lên hành lang ban công nhìn xuống, Nim thì chẳng muốn ra xem, mệt lắm, người ta không thuộc thế giới với mình.

Nhưng cuổn tạp chí số mới nhất của tỉnh đập vào mắt Nim, vì ảnh bìa của cuổn tạp chí này có in hình một người rất quen.

Nim vớ lấy nó từ bàn của đứa bên cạnh…

Đề trang bìa in dòng chữ: “ Người thừa kế tập đoàn viễn thông IST đã trở về nước sau 3 năm biến mất một cách bí ẩn”

Và phía trên là hình một chàng trai mặc áo vest trắng, đeo kính cận….không ai khác chính là người đó….

Nim hốt hoảng cầm lấy cuốn tạp chí rồi chạy xuống sân…
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#14
Chương 13: Sự trở về trong bóng tối.
Học sinh toàn trường đang hăm hở muốn được ngắm nhìn dung nhan của đại công tử đầy bí ẩn này, Nim cũng mong chờ được gặp, không phải vì tò mò, hiếu kì, mà vì muốn xác nhận một sự thật..

Một đoàn người đang tiến vào sân trường, hình như là vệ sĩ thì phải, họ hộ tống một thanh niên trẻ đi về phía phòng của ban giám hiệu. Phải là người có địa vị lắm mới có thể gây được một ảnh hưởng lớn như thế. Nim nín thở và cố nhìn xem cái gương mặt ấy như thế nào.

Cô bé đang đứng ở dãy hành lang gần phòng giám hiệu, có lẽ sẽ nhìn được.

Và điều mà Nim không mong muốn thành sự thật đã xảy ra.

Khi con người kì lạ ấy tiến lại phía cô bé cũng là lúc Nim ngỡ ngàng tuột tay thả cuốn tạp chí xuống đất.

Phải! Đó không ai khác…chính là Nhật Phụng! Người bạn lang thang cơ nhỡ mà Nim từng quen biết! Cô bé không thể tin vào mắt mình được nữa!

Cậu ta lướt qua mặt Nim, dù đang rất mất bình tĩnh nhưng cô bé vẫn kịp nhìn thấy là Nhật Phụng đang nhìn mình, nhưng là một cái nhìn xa lạ, không chút tình cảm của sự quen biết rồi đi thẳng. Nim thấy nghẹn nghẹn trong lòng…

- Đẹp trai chứ nhỉ! Đúng là con nhà giàu có khác!

- So với Devil thì sao nhỉ??? Đẹp hơn hay thua???

- Mấy người rảnh quá đi! Hơi đâu mà đi so sánh! Có đẹp trai như Lee Min Ho thì cũng không đến lượt mấy người “hưởng” đâu!

Tiếng xì xào xung quanh làm Nim trở về với thực tại. Cô bé cúi xuống nhặt cuốn tạp chí lên rồi trở về lớp. Có lẽ đúng thế thật! Tất cả hết rồi! Không còn liên quan gì tới nhau nữa rồi!

………

Nim đi bộ về nhà với một mớ suy nghĩ trong đầu, về Devil, về Nhật Phụng, về những mối quan hệ kì lạ nảy sinh trong thời gian gần đây. Cô bé nghĩ rằng mình nên quên đi tất cả để trở lại như những ngày đầu sẽ tốt hơn…

Nhưng vừa về đến nhà, cô bé giật mình chạy vào núp sau bức tường của nhà hàng xóm khi nhìn thấy một đám người lạ mặt đang đứng trước cổng nhà mình. Chẳng lẽ là lũ kẻ thù của Devil??? Chắc chắn là thế rồi! Cô bé thở dài một cái rồi nhẹ nhàng bỏ đi. Nên tới nhà Tú Vân ngủ nhờ một đêm vậy.

Đêm đó tại nhà Tú Vân.

- Angle đẹp trai thật Nim nhỉ? – Tú Vân vừa mơ màng vừa nói

( Uh!) – Nim thì thở dài

- Ước gì cậu ấy là bạn trai mình nhỉ??? Hi hi…- Tú Vân hai mắt sáng rực, cười toe toét.

Nim không biết nói gì, chỉ nhìn cô bạn với ánh mắt hơi sợ sợ. Mặc dù cô bé không bao giờ bận tâm tới ngoại hình quá khổ của Tú Vân, nhưng nhìn thân hình của cô bạn bây giờ thì cái chuyện được Angle để ý là điều không tưởng. Nim vỗ vỗ vai bạn ý bảo hãy sớm từ bỏ giấc mộng mà chưa kịp mộng đã vỡ tan ấy đi.

- Không! Mình sẽ cố gắng để có được sự chú ý của Angle! – Tú Vân đột ngột đứng bật dậy, hai bắp chân như hai củ bắp chuối cỡ bự nhất rung rung trên chiếc giường ngủ, hai tay như nữ thần tự do đang hướng về phía trước tỏ rõ một sự quyết tâm cao độ.

Nim cười khà khà.

Nhưng hình như có tiếng gì đó lạ lạ, nghe như tiếng rắc rắc của cái gì đó bị nứt.

Nim lắng tai nghe, trong khi Tú Vân vẫn đứng trên giường và mơ màng với một đống tưởng tượng.

Rắc …rắc…rắc…

Những âm thanh ấy cứ “réo rắt” và “ngân vang” mãi lên…

Cho đến khi…

Rầm……

Nim hốt hoảng khi nhìn thấy Tú Vân nằm còng queo ở chính giữa cái giường gỗ đã bị gãy hết chân, tất cả chăn chiếu gối màn đều tập trung cả vào người cô bạn nặng 84kg này. Đó là một sự tất yếu cho sự chịu đựng quá mức của chiếc giường tội nghiệp…

Cũng may là Tú Vân không bị gì cả…

Thế là tối đó, cả hai đành phải ngủ trên sàn…

Hôm nay là ngày thứ 4, đã 4 ngày trôi qua Devil không xuất hiện ở trường. Nim thấy lo lắng vô cùng nhưng không biết làm thế nào để hỏi thăm. Cô bé chỉ biết ngồi cầu mong cho cậu nhóc mau lành bệnh.

Cùng Tú Vân trên chiếc xe máy điện to bằng con bọ hung ( đây là loại xe được ba Tú Vân đặt riêng người làm cho đứa con quá cỡ của mình), Nim vi vu đến trường.

Bỗng có chiếc ô tô đen vượt lên trên, Nim thoáng nhìn thấy biển số xe 3333. Đó là xe của Devil. Cô bé mỉm cười.

Vừa tới cổng đã thấy tài xế của Devil chạy ra mở cửa xe, cậu nhóc từ từ bước ra, gương mặt cũng còn chút tái tái, có lẽ vết thương vẫn chưa lành. Chiếc áo trắng che đi mảnh băng dày quấn sau lưng, Nim chỉ dám đứng nhìn từ sau. Để Devil thấy mặt lúc này chắc cậu ta ói máu mà chết mất.

Không biết có phải là có duyên hay vô duyên khi mà xe ô tô chở Angle cũng tới trường ngay lúc đó.

Hai chiếc ô tô nằm ở vị trí đối đầu nhau, một chiếc màu đen, một chiếc màu trắng, hai con người bước ra từ chiếc xe, kẻ thì lành lặn, người thì bị thương, kẻ thì mất tích nay trở về, người thì vừa trốn ra tử cõi chết, tất cả đối diện với nhau …trong ngạc nhiên và ngỡ ngàng….

Nim không dám nhìn ai trong số đó, tất cả đều là những người quá tầm với của cô bé. Thế là Nim lủi trong đám người đang chen chúc kia để chạy vào lớp.

Ra về.

Nim lại bước đi ra cổng một mình. Nhưng hôm nay cô bé sẽ về với Tú Vân. Cứ nghĩ đến đó, Nim lại thấy vui vui trong lòng.

Tiếng người ồn ào sau lưng khiến Nim quay lại, những vệ sĩ cùng Devil đang bước ra. Nim đứng dạt sang một bên. Sau đó thì Angle cũng bước ra. Nim lắc nhẹ đầu rồi lên vỉa hè đứng đợi Tú Vân, cô bé thậm chí không dám nhìn lấy một lần 2 con người đó.

- Ê! Con câm! Sao hôm nay đứng một mình thế? Con bạn lợn ỉn của mày đâu rồi!

Nim giật mình. Lại những kẻ hay thích gây chuyện.
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#15
Chương 14: Tôi là nữ thần.
- Sao thế? Mày đang mong chờ tụi thập ỉn cô nương đó ra cứu như hôm bữa à? Mơ đi con! Hôm nay tụi này chuẩn bị kĩ lắm rồi! – thằng nhóc tên Long tiến lại phía Nim giọng đầy trêu chọc.

Nim toát mồ hôi. Dù không phải lần đầu bị chúng nó trêu chọc nhưng Nim vốn yếu đuối, đối diện với khó khăn khi chỉ có một mình khiến cô bé mất bình tĩnh.

- Hôm nay tao có món quà tặng mày đây!

Long cười cười rồi đưa lên một con sâu lông lá đen sì đang quằn quằn mình cỡ bự nhất trước mặt Nim

- Thế nào? Đẹp chứ?

Nhưng xui cho tụi nó là Nim không sợ sâu!

- Không sợ hả? Hay là sợ quá đến mức không nói nên lời?

Nim đứng yên không phản ứng.

- Á à! Được lắm! Tụi bây! Đưa tao con khác coi!

Thế là lũ bạn xung quanh rút ra trong cái bì ni lông đen một con vật mà hễ đứa con gái nào trong thấy cũng hãi hùng, nhẹ thì la lên chạy đi, nặng thì ngất trên giàn quất.

- Con gì đây nhỉ? Con chuột đó! – tên Long cầm cái đuôi con chuột đung đưa trước mặt Nim, mặt cười nham nhở.

Nhưng có lẽ hôm nay tụi nó bị sao quả tạ chiếu, vì Nim cũng không sợ chuột, mà thích chuột là đằng khác, ở nhà cô bé có nuôi 2 con chuột nữa kìa. Mặc dù con chuột đang nằm trước mặt Nim không được “xinh trai” và “trắng trẻo” bằng 2 con chuột ở nhà.

- Sao thế??? Sao con gì mày cũng không sợ thế? – thằng nhóc đã bắt đầu mất bình tĩnh.

- Thế con này mày có sợ không?

Đó không phải giọng nói của Long, mà là của Tú Vân. Cô bé cầm trên tay một con vật dài ngoằng, đang uốn ** hết cỡ và cái lưỡi thì thè thè “làm duyên” trước mặt cậu ta.

- Ối! Ối!

Long cùng đám bạn la thất thanh rồi chạy tán loạn. Vì đó không phải là con rắn giả mà là con rắn thật được Tú Vân nuôi đã 2 năm nay. Hôm nay không biết trời xui đất khiến thế nào mà cô bé lại đem nó theo.

- Mày làm tốt lắm! Sự duyên dáng của mày đã khiến cho tụi nó xúc động đến thế cơ đấy! Lần sau cứ phát huy như thế nhé! – Tú Vân cầm con rắn trên tay rồi chọt chọt vào cái miệng nó.

Nim cười tươi. Đúng là Tú Vân mà! Không có gì là không thể!

………………………..

Tối nay cô bé cũng không dám về nhà. Cứ đợi thêm vài ngày nữa. Đúng là từ khi quen Devil, cuộc sống của Nim cứ bị xáo trộn lên, anh trai thì ở lỳ mãi bên Mỹ không chịu về, Nim nhủ thầm nếu anh Quốc về, Nim sẽ không ngần ngại mà cho anh mấy cái nhéo thật đau ở lưng để bỏ công mấy ngày ở nhà một mình chịu nhiều đau khổ.

…………………

Hôm nay đã là thứ 7 rồi. Nim ngồi đếm từng ngay xem còn bao lâu nữa thì anh trai sẽ về với mình. Thời gian cũng trôi nhanh thật, mới thoắt đó đã một tuần nữa trôi qua.

Giờ ra chơi.
Đang ngồi gặm ổ bánh mì chưa kịp ăn hồi sáng, Nim ngẩng đầu nhìn lên khi thấy trước cửa lớp mình tự dưng có rất nhiều người.

Cô bé bỏ ổ mì xuống bàn rồi chạy ra xem.

Và Nim giật mình khi thấy Long mặt mày tím bầm, tay trái bó bột, trên trán có dán mảnh băng to đùng đang quỳ ở đó. Khi thấy Nim ra, Long kêu lên thất thanh:

- Xin lỗi Đỗ Quyên! Bạn cho mình xin lỗi vì trước giờ đã bắt nạt bạn! Làm ơn hãy tha thứ cho mình! Từ nay về sau mình không dám nữa! Không dám nữa!

Nim hoảng hốt cúi xuống vỗ vai Long, gương mặt khó hiểu.

- Làm ơn đi! Hãy nói là bạn tha thứ cho mình! Nếu bạn không tha thứ cho mình! Tụi nó đánh mình chết mất! – và Long khóc ầm lên.

Nim bối rối thật sự. Thế này là thế nào??? Ai đã làm ra chuyện này chứ??? Nim suy nghĩ hồi lâu rồi cúi xuống nhìn Long. Tú Vân cũng kịp thời chạy tới.

( Bạn đứng lên đi! Mình tha thứ cho bạn!)

Nhưng Long không hiểu Nim đang muốn nói gì.

- Nim nói là nó tha thứ cho mày đó! – Tú Vân vòng tay “phiên dịch”.

- Cám ơn bạn! Cảm ơn bạn nhiều lắm!

Long mừng như cha chết sống lại. Thái độ đó làm Nim vô cùng lo lắng và khó hiểu, riêng Tú Vân thì thấy rất mãn nguyện.

- Thấy chưa! Tao đã nói với mày rồi! Đừng có kiếm chuyện với bạn tao! Nếu không thì chỉ có nước lết như thế thôi!

Nim xua tay ý bảo Tú Vân đừng nói nữa.

( Bạn đứng lên rồi về lớp đi! Vào tiết rồi đó!)

Mặt Long ngơ ngơ.

- Nim bảo mày đứng lên rồi biến đi, đừng có đứng ám ở đây nữa! – Tú Vân phiên dịch lại một cách khá …“chuẩn”.

- Uh! Uh! Mình đi liền đây!

Đám bạn đỡ Long đứng lên rồi dẫn xuống cầu thang. Mọi người xung quanh nhìn Nim với ánh mắt vừa tò mò vừa sợ sệt rồi cũng tản ra người nào về lớp nấy. Riêng Nim vẫn còn bối rối về chuyện vừa xảy ra.

- Suy nghĩ làm gì cho mệt! Chắc có hero nào thấy bạn bị bắt nạt nên ra tay tương trợ thôi! – Tú Vân cười híp mắt.

Nhưng đó là ai mới được!

Nim trở về lớp với một đống thắc mắc trong đầu. Dù không muốn nhưng người đầu tiên mà cô bé nghĩ đến là Devil...

Và kể từ sự kiện đó, Nim trong mắt của tất cả học sinh ở trường là một “nữ thần bất khả xâm phạm” vì họ đều tin rằng sau lưng Nim có một thế lực bí ẩn nào đó bảo vệ và che chở…có thể là Devil…và cũng có thể là Angle…
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#16
Chương 15: nguy hiểm sau bức màn giàu sang.
Đã 3 tuần trôi qua kể từ ngày anh trai Nim đi Mỹ. Cô bé bắt đầu thấy lo lắng cho anh. Từ trước đến nay chưa bao giờ anh đi công tác lâu đến thế. Công việc của một giám đốc ngoại giao đòi hỏi việc phải đi xa nhiều nhưng chưa lần nào anh lại đi lâu như lần này. Mấy ngày hôm nay cũng không nhận được tin nhắn của anh. Nim thấy lòng nóng như lửa đốt.

Hôm nay Nim phải ở lại trực lớp nên về khá trễ. Lúc bước ra khỏi trường chỉ có một mình cô bé, mấy ngày nay cô bạn Tú Vân bị ốm nên không thể đi học. Vậy là Nim chỉ có một mình…

Nim định bụng về nhà, nhưng nghĩ lại trong nhà giờ cũng không còn gì để ăn, mà ăn mì gói thì chán lắm rồi, Nim nghĩ mình sẽ ghé vào một quán ăn nào đó trên đường ăn tối rồi về nhà cũng được.

Thế là cô bé chuyển hướng quay sang con đường lớn, nơi mà ở đó, cuộc sống con người vô cùng thịnh vượng và cao cấp, khác hẳn với khu phố của Nim, yên tĩnh và trầm lặng. Anh trai nói rằng nơi nào càng đông đúc giàu sang thì nơi đó có càng nhiều cạm bẫy.

Nim ghé vào một quán ăn nhỏ nhỏ gần với siêu thị lớn nhất tỉnh.

Nhưng hình như có ai đó đang theo dõi cô bé, Nim nghe được tiếng bước chân sau lưng mình. Cô bé cố gắng đi thật nhanh.

Và đùng một cái, 2 chiếc xe ô tô từ đâu tiến lại chận đường Nim khiến cô bé hoảng hốt nhìn quanh.

Từ trong xe ô tô, một dáng người bước ra, Nim nhíu mày nhìn.

Và người ấy mỉm cười với cô bé.

- Chào bạn! Lâu ngày ta không gặp nhau! – Angle hay đúng hơn là Nhật Phụng vẫy tay mỉm cười.

Nim trố mắt ngạc nhiên.

- Lên xe thôi! Tôi dẫn bạn đến một nơi!

Nim do dự.

- Chẳng nhẽ mới mấy tuần không gặp nhau mà bạn đã mất niềm tin vào tôi thế ư? – Angle tỏ vẻ giận dỗi.

Nim vội vã lắc đầu.

- Thế thì lên xe với tôi! – Angle mỉm cười … nhưng không phải là nụ cười hiền lúc trước.

Nim đứng nhìn Angle một lúc rồi cũng leo lên xe. Có lẽ điểm yếu nhất của cô bé chính là quá tin người.

Và chiếc xe dừng lại trước một khách sạn lớn nằm giữa trung tâm thành phố.

Nim bắt đầu thấy hốt hoảng.

- Ồ không! Bạn đừng nghĩ lung tung! Đây là khách sạn của gia đình tôi! Bạn ngồi đây đợi tôi vào trong thay áo quần! – Angle lắc đầu cười, xoa xoa đầu Nim rồi mở cửa xe bước ra.

Nim lại đỏ mặt.

Một lúc sau, Angle bước ra trong trang phục của một teenboy thứ thiệt, không còn áo sơ mi quần tây và cà vạt nghiêm túc như lúc đầu.

- Anh xuống đi! Đưa xe cho tôi! – Angle vỗ vỗ kính xe nói với anh tài xế.

- Bạn lên ghế trước ngồi với tôi! – Angle lại mỉm cười.

Thế là chỉ còn Nim và Angle trên chiếc xe đó. Ô tô lướt nhanh ra quốc lộ.

- Bạn đói rồi chứ gì? Tôi mời bạn đi ăn nhé!

Nim chỉ biết ngồi yên và cười. Chẳng lẽ lại gục đầu?

Chiếc xe dừng lại ở một nhà hàng lớn có cả bar và sàn. Angle mở cửa xe bước ra rồi chạy sang mở cửa cho Nim.

Cô bé bước ra, ngước nhìn nơi sa hoa hào nhoáng trước mặt. Đó là lần đầu tiên Nim được nhìn thấy một nhà hàng lớn như thế. Lời anh trai lại văng vẳng: “ Cưng nên nhớ! Những nơi nào càng sa hoa hào nhoáng thì nơi đó càng nhiều nguy hiểm”. Thoáng chốc Nim rùng mình.

- Ta đi thôi! – Angle giục

Nim và Angle ngồi ở một bàn ăn gần cửa sổ và sát với quầy bar. Phục vụ đem ra toàn những món ăn ngon. Cô bé lại nhớ đến lúc trước đi ăn cùng Devil, nói là đi ăn chứ thực ra chẳng ăn được cái gì cả, suýt chết thì đúng hơn. Và Nim lại nhớ đến Devil, nhớ đến con quỷ không bao giờ biết khóc.

- Ăn đi, đừng khách sáo! Đáng lẽ ra tôi không nên cho bạn biết thân phận thật, lúc đó chắc chúng ta sẽ tự nhiên hơn bây giờ! – Angle thở dài.

Nim chả biết nói gì, đành lấy đũa gắp thức ăn.

Đúng là khi biết được Nhật Phụng là ai thì Nim thấy có một khoảng cách rất lớn giữa cô bé và cậu bạn lang thang cơ nhỡ ngày nào. Không còn tự nhiên như trước nữa.

- Tôi xin lỗi vì đã giả vờ không quen biết bạn khi ở trường, nhưng cũng là vì tôi muốn tốt cho bạn thôi! Nếu người ta biết bạn quen với tôi, thì bạn sẽ không được yên ổn đâu. Bởi vậy tôi mới chờ mọi chuyện ổn thỏa mới tới tìm bạn đó. Thật ra tôi cũng nhớ bạn lắm! – Angle nói với giọng đầy tâm trạng.

Nim chăm chú lắng nghe. Tự dưng cô bé thấy vui vui, vì ít ra mình cũng không mất đi một người bạn tốt.

- À mà quên! Mấy bữa nay bạn không ở nhà à? Tối nào tôi cũng tới nhà bạn đợi mà chẳng thấy bạn về!

Nim ngạc nhiên bỏ chiếc thìa xuống. Thế lũ người lạ mặt đứng trước cửa nhà Nim hôm bữa là Angle sao???

- Sao thế???

Nim xua xua tay rồi cười tươi. Cứ coi như không biết gì cả là tốt nhất. Nim nghĩ vậy!

- Thấy bạn cười như thế tôi rất vui! – Angle cũng cười theo, khuôn mặt thánh thiện đúng như biệt danh của mình.

Đang ăn tối ngon lành, chợt Nim nhìn thấy một nhóm người đang bước vào nhà hàng, tên đi đầu trong rất quen, và Nim nghẹn họng khi thấy đó là lũ người tới tìm Devil ở bệnh viện lúc trước.

Bọn chúng đang tiến gần đến phía Nim, nhưng có lẽ vì trông thấy Angle đang ngồi đó nên chúng phải tránh đi chỗ khác. Nhưng Nim cũng kịp nghe được những gì mà chúng nói:

- Đại ca! Tên Devil chắc chắn ở đâu trong quán này thôi! Thông tin chính xác lắm! Hắn còn đi một mình nữa! Cơ hội ngàn năm có một đó!

- Mày im đi! Lo mà tìm xem hắn ngồi ở cái xó xỉnh nào trong này rồi báo cho tao! Mày mà rườm rà là tao cho ăn giấy vệ sinh đó!

Nim bần thần nhìn xung quanh. Devil đang ngồi ở trong này sao??? Lại đi một mình nữa! Cô bé đảo mắt nhìn quanh.

- Sao thế? Bạn đang tìm ai hả?

Nim xua xua tay.

- Lần sau chắc tôi phải đem theo tờ giấy với cây viết thôi, chứ cứ người nói kẻ không hiểu như thế này thì kì lắm! – Angle cười khì khì.

Nhưng Nim thì chẳng còn tâm trí đâu mà cười nữa. Cô bé cố gắng nhìn xung quanh để xem Devil đang ngồi ở đâu.

Chợt Nim trông thấy một người mặc áo sơ mi đen đang ngồi ở góc trái của quán bar. Nhìn rất giống Devil. Lũ người đó cũng đang vờn vờn ở khu vực xung quanh.

- Sao thế??? Bạn định nói gì vậy??? Mình không hiểu??? – Angle gãi gãi đầu khó hiểu trước những cái huơ huơ tay của Nim.

Cô bé cũng không biết phải diễn tả như thế nào cho Devil hiểu nữa. Nim đành nhăn nhăn mặt và ôm bụng.

- À à! Bạn muốn đi vệ sinh hả??? – Angle như “ngộ” ra.

Nim gật gật đầu.

- Thế thì bạn đi đi! Tự nhiên lại hỏi mình khiến mình xấu hổ! – Angle cúi mặt xuống. Nhìn cậu ta lúc này rất dễ thương, nhưng tiếc là Nim không kịp thấy sự dễ thương đó, tâm trí cô bé giờ chỉ có Devil.

Thế là Nim ba chân bốn cẳng chạy vào phòng vệ sinh. Nhưng mới chỉ chạm cái cửa phòng là Nim lại “dội” ra rồi chạy sang hướng khác để đi tìm Devil.

Những tên du côn cũng đang gần tiến lại quầy bar, Nim hốt hoảng chạy thật nhanh.

Và đúng là Devil thật!
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#17
Chương 16: Những cái ôm bất đắc dĩ.
Cô bé chạy tới vỗ mạnh vai cậu nhóc khiến Devil giật mình quay lại, trên tay vẫn còn cầm ly rượu.

- Bạn bị điên à? – Devil tức giận.

( Tụi nó đang tìm bạn đó, tụi nó biết bạn đang ở trong này và lại đi một mình nữa! )

- Tụi nào cơ???

( Cái tụi hôm bữa ở bệnh viện….)

Mới nói ngang đó Nim đã bị Devil cầm tay lôi đi thật nhanh.

- Không thể ra ngoài bẳng cửa chính của nhà hàng được! Tụi nó chắc chắn đã chận sẵn ở đó! – Devil vừa chạy vừa nói, khuôn mặt đăm chiêu.

Thế là Devil cầm tay Nim dẫn ra cửa sau. Nhưng mới đên ngang cầu thang đã thấy 2 thằng ở đó. Vậy là đành quay lại.

- Mẹ kiếp! Chỗ nào cũng thấy tụi nó! – Devil lầm rầm.

Bống Devil thấy một cái bàn còn trống với hàng ghế sofa dài ở góc khuất bên phải của nhà hàng, cậu nhóc lôi Nim tới đó và ngồi xuống.

Tiếng lũ côn đồ càng lúc càng gần:

- Đại ca ơi! Em tìm mờ mắt rồi mà không thấy hắn đâu hết!

- Đồ ngu! Hắn là Devil mà, làm sao có thể để chúng ta dễ dàng tìm thấy được! Cứ tìm đi, tìm ở cái chỗ nào khuất khuất ấy!

Và Nim hốt hoảng khi nhìn thấy 3 thằng trong lũ côn đồ đang tiến lại phía mình, ánh mắt chúng nhìn quanh, việc phát hiện ra Devil chỉ còn là chuyện thời gian mà thôi.

Nim nhìn sang Devil, khuôn mặt cậu nhóc tuy bình tĩnh nhưng vẫn thoáng vẻ lo lắng. Đầu óc Nim rối bời.

- Bực mình thật! Nước này thì chỉ có đánh nhau mới mong thoát nổi thôi! – Devil đưa tay vuốt mặt.

Nhưng Nim vẫn còn nhìn thấy miếng băng cộm lên sau lưng Devil, vết thương sâu như thế chưa có thể lành ngay được. Nếu đánh nhau lúc này người chịu thiệt sẽ chỉ có Devil mà thôi.

Lũ côn đồ đang tiến ngày một gần, một trong số chúng hình như đã nhìn thấy Nim, cô bé hoảng hốt quay đầu lại.

- Chúng tới rồi à? Thế này thì… - Devil nghiến răng rồi chuẩn bị đứng lên.

Nhưng Nim đã cầm tay Devil níu lại, trong cái khoảnh khắc nguy hiểm ấy, cô bé đã có một hành động táo bạo mà chẳng bao giờ Nim nghĩ mình có thể làm, nhất là đối với Devil…

Đó là…Nim đã ôm Devil và đẩy cậu nhóc ngã xuống ghế, mặt cô bé và mặt cậu nhóc chỉ còn cách nhau chưa đầy 2cm. Devil ngạc nhiên nhưng rồi cũng nằm im lặng.

Vì Nim đã hành động một cách rất thông minh. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ rằng đây là một cặp tình nhân đang hôn nhau, khuôn mặt cùng mái tóc dài của Nim đã che gần hết khuôn mặt của Devil. Nếu không nhìn kĩ sẽ không phát hiện được.

Và lũ côn đồ đã bước tới…

- Ê chúng mày! Nhìn cái cặp này kìa! Bạo dạn gớm! Dám hôn nhau giữa cái chốn đông đúc như thế này! – một thằng trong số chúng vừa chỉ tay về phía Nim và Devil, vừa cười như điên như dại.

- A cái thằng điên này! Kệ chúng nó, lo mà tìm Devil đi! Mày muốn tao bảo đại ca cho mày ăn giấy vệ sinh không?

- Rồi rồi! Mày làm gì ghê thế!

- Máy thằng vô dụng này! Tụi bây rảnh lắm hả? Sao mà đứng một cục cãi nhau thế kia? – Tên cầm đầu không biết từ đâu cũng xuất hiện.

Nim nhìn Devil, mồ hôi chảy ròng ròng. Cả thở mà 2 người cũng không dám thở mạnh…

- Dạ đại ca! Không có gì đâu! Ở đây không có thằng nhãi!

- Không có thì đi chỗ khác tìm! – tên cầm đầu la lớn.

Vậy là chúng nó từ từ bỏ đi.

Nim thấy nhẹ cả người, vội vã ngồi dậy. Nhưng Devil đã dùng tay đè cô bé xuống! Nim ngạc nhiên!

- Nhưng đại ca ơi! – một tên tự dưng đứng lại.

- Gì?

- Em thấy tóc của cái thằng đang ôm con nhỏ kia giống giống tóc của thằng Devil!

Tên đại ca không nói gì, nhưng quay đầu nhìn chằm chằm về phía Nim và Devil…

Cũng may Devil níu Nim lại kịp thời, không thì bị phát hiện mất!

Một lúc sau, hắn lấy tay đập vào đầu tên đàn em cái CỐP rõ đau.

- Mày ngu! Thằng Devil có tóc thì thằng khác cũng có tóc chứ? Thế cái nhúm lông lổm nhổm trên đầu mày không phải là tóc thì là cái gì hả? Tóc thì thằng nào chả có! Không giống mới là lạ đó! Tao phải cho mày ăn giấy vệ sinh để bớt ngu đi mới được! – những lời “thuyết giáo” của tên đại ca khiến những người ngồi xung quanh không thể không bật cười.

Và rồi chúng bỏ đi. Lần này chắc sẽ không quay trở lại.

Nim hú hồn ngồi dậy. Nhưng không may là cái huy hiệu của trường trên áo Nim bị mắc vào cúc áo của Devil, nếu giật mạnh có lẽ sẽ rách áo Nim mất.
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#18
Chương 17: Bóng đen trước mặt.
- Sao thế này???? – Devil nhăn nhăn mặt.

Nim chỉ chỉ tay vào cái nút áo.

Devil nhìn xuống.

- Đúng là! – Devil tỏ vẻ bực mình.

Nim đã bắt đầu đỏ mặt. Hết chỗ bị mắc, lại mắc vào cái vị trí “nhạy cảm” đó. Cô bé muốn độn thổ quá!

- Dịch người sang một bên để tôi lấy cái này!

Trong tình trạng người nằm dưới kẻ nằm trên, Devil phải bắt Nim dịch người sang một bên rồi lấy tay cho vào trong bọc quần trái rút ra…một con dao nhỏ.

Nim giật mình.

- Nằm yên đi! Đừng gây thêm sự chú ý nữa! Nhắm mắt lại!

Nim không hiểu chuyện gì nhưng cũng đành nhắm mắt lại.

Devil nhìn cô bé rồi thoáng mỉm cười. Cậu nhóc nhẹ nhàng đưa con dao vào vị trí cái cúc áo bị mắc, rồi lách nó xuống dưới phần chỉ nối. Xong xuôi đâu đấy, Devil cắt nhẹ một phát, chiếc cúc áo rời ra.

- Giờ thì mở mắt rồi ngồi dậy đi! Tôi đến không thở được vì bạn mất!

Nim bối rồi vùng ngay dậy.Khuôn mặt bây giờ đã như trái ớt đỏ. Nhìn ra phía cửa kính nhà hàng, lũ côn đồ đã leo lên xe rồ ga chạy. Vậy là thoát.

Không biết suy nghĩ thế nào, Nim đứng dậy chạy đi. Có lẽ xấu hổ quá không chịu được.

Thế là ba chân bốn cẳng Nim chạy vào nhà vệ sinh. Những gì vừa diễn ra khiến tim cô bé như văng khỏi lồng ngực. Nim đứng hồi lâu trước gương, hồi tưởng lại cái cảnh kì cục lúc này với Devil, cô bé giật mình lắc lắc cái đầu. Danh dự của một đứa con gái coi như đi tong. Nim nghĩ vậy rồi ước chừng có thể phát khóc lên được.

Bước ra khỏi nhà vệ sinh trong tình trạng lờ đờ vì vẫn chưa lấy lại tinh thần. Nim suýt nữa bị đứt dây thần kinh khi thấy Angle đã đứng ở ngoài cửa từ bao giờ.

- Nim! Bạn đi đâu nãy giờ vậy???? – Angle hốt hoảng cầm vai Nim lay lay.

Nim huơ huơ tay.

- Khổ thật đấy! Tôi không hiểu được! Thôi! Chúng ta về! Bạn làm tôi lo quá đi mất! Tôi cứ tưởng bạn gặp chuyện gì chứ! – thái độ lo lắng của Angle khiến Nim chạnh lòng, tự dưng thấy có lỗi với cậu bạn ghê gớm.

Angle dẫn Nim ra cửa chính của nhà hàng và bảo cô bé đứng đợi. Trước khi đi lấy xe, Angle không quên dúi vào tay Nim một chiếc khăn.

- Mặt bạn còn dính nước! Cầm lấy rồi lau đi nhé!

Nim ngạc nhiên cầm lấy. Nhìn theo bóng Angle khuất sau nhà xe, Nim cười một mình. Angle đúng là người tốt!

Chẳng bao lâu, chiếc xe ô tô màu trắng của Angle từ từ rời khỏi gara nhà hàng và tiến lại phía Nim.

Angle mở cửa xe chạy ra rồi tới chỗ Nim đứng.

- Đi thôi!

Nim cười xòa.

- Xin lỗi bạn! Mình nghe điện thoại một chút! – Angle nháy mắt khi có tiếng nhạc chuông cất lên.

Cậu nhóc chạy lại phía gần lùm cây cảnh của nhà hàng nghe điện thoại.

Một lát sau, Angle chạy lại, ánh mắt hơi kì lạ:

- Sorry bạn nhiều! Bây giờ mình có việc phải đi gấp! Không thể đưa bạn về được! Làm sao bây giờ nhỉ?

Nim ngơ ngơ một lát rồi cười tươi, đưa tay xua xua ý nói không cần đâu, cô bé sẽ tự đi bộ về.

- Bạn có thể đi bộ về hả? Như thế có an toàn không?

Nim gật gật đầu, cố gắng cười để Angle yên tâm.

Thế là Angle vào xe, không quên cười và vẫy tay chào cô bé.

Bây giờ là 8h tối, ngoài đường vẫn không ngớt người. Đô thị lúc nào cũng thế, sầm uất và cũng lắm cạm bẫy.

Nim đi bộ về…một mình…

Chợt cô bé trông thấy ai như Devil đang đi bộ phía trước. Nim hơi nghi ngờ, vì Devil có xe, cần gì phải đi bộ như thế chứ??? Tuy nhiên cô bé vẫn đi theo, linh cảm cứ muốn Nim phải đi theo bóng dáng ấy.

Mãi chăm chú nhìn, Nim không để ý là mình đã đi vào một khúc đường vắng người, chỗ này gần với mấy cơ quan công sở, tan giờ làm ai cũng về hết nên đường phố vắng tanh.

Đột ngột cái bóng ấy biến mất, Nim hoảng hốt nhìn quanh, chỉ mới đó mà đã không thấy đâu. Nim chạy nhanh đến.

Bụp …

Nim đã bị ai đó đánh ở đằng sau…
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#19
Chương 18: Bác sĩ của tôi là ác quỷ.
Lúc choàng mắt tỉnh dậy, Nim phát hiện mình đang ngồi ở trên một cái ghế đá.

Và cô bé càng giật mình hơn nữa khi thấy Devil đang ngồi bên cạnh mình, lại vẫn cái dáng ngồi ấy, vòng hai tay và ngả đầu ra sau ngủ.

- Tỉnh rồi à? Ai bảo bạn đi theo dõi tôi thế? May là tôi đánh nhẹ tay, mạnh thêm chút nữa thì bạn không còn ngồi đây nữa đâu! – Devil nói đều đều.

( Tôi có biết là bạn đâu, thấy dáng người giống giống bạn, tò mò nên đi theo thôi! ) – Nim tỏ thái độ hờn dỗi, cũng đúng thôi, tự nhiên lãnh cái CỐP sau đầu, ai mà chả tức!

- Vậy thì lần sau bỏ cái tính tò mò đó đi! Những kẻ lắm chuyện thường là những kẻ bị chết đầu tiên đó!

Nim thấy giận giận. Cô bé quan tâm tới Devil mà lại bị la tơi bời như thế. Vậy là Nim đứng lên đi về.

Nhưng Nim phát hiện giày của mình đã không cánh mà bay.

Devil nhổm người dậy:

- Lúc đánh bạn ngất đi, tôi đành phải bế bạn lên rồi thả lên chiếc ghế đá này, có lẽ trong lúc đi nó rơi ở đâu đó. Cũng tại bạn đi giày mà không gài quai!

Nim đã bắt đầu nổi khùng. Và khi một đứa hiền lành như bột nổi khùng thì nó cũng đáng sợ không kém gì ác quỷ!

Á!!!!!!!

Đó là những gì Devil phải trả giá cho hành động làm mất đôi giày mà anh trai Nim đã mua cho cô bé. Một cú đạp thật mạnh ở chân!

Nim bực mình bỏ đi. Đành phải chân không về nhà.

Devil không thèm nhìn theo, khuôn mặt vẫn còn sự tức giận khi bị một đứa câm…đánh!

Hình như có cái gì đó đau đau. Nim cúi xuống nhìn. Một miếng mảnh chai vỡ đang nằm ngon lành dưới bàn chân cô bé. Nim hốt hoảng ngồi xuống.

Mặc dù rất nhỏ nhưng miếng mảnh chai cũng đủ khiến Nim không thể đi được nữa, giựt nó ra thì cô bé không đủ dũng khí. Nim tức tối đến phát khóc. Đúng là Devil! Đụng vào con người đen tối đó thì cuộc đời cũng đen tối theo!

Vừa mới nhắc thì Devil xuất hiện.

- Lại thế! Sao bạn lúc nào cũng có rắc rối vậy?

Nim ngước nhìn lên, mắt đã ươn ướt.

- Đừng mong chờ việc tôi cõng hay bế bồng gì bạn! Không bao giờ có chuyện đó đâu! Cứ ngồi đó mà khóc đi! Tôi về!

Và Devil bỏ đi thật.

Nim không còn có thể chịu đựng thêm được nữa. Cô bé khóc òa lên. Sao trên đời này lại có một kẻ nhẫn tâm tào bạo vô nhân đạo như thế chứ??? Nim đã ba lần bốn lượt cứu thoát hắn thế mà chẳng bao giờ hắn đối xử tốt với Nim một lần. Cô bé cứ ngồi vặt từng cây cỏ dại và thầm nguyền rủa cái tên Devil đáng ghét đó.

Một lúc sau..

- Giờ thì im đi! – Devil nạc lớn.

Nhưng Nim không nín.

- Tôi bảo bạn im đi!

Nim càng khóc to hơn.

Devil bực mình cầm nguyên chai oxi già rưới thẳng vào vết thương đang chảy máu dưới chân Nim.

- Giờ thì nín chưa???

Rát quá khiến cô bé im bặt.

- Tôi cảnh cáo cho bạn biết! Tôi căm thù con gái khóc! Đừng có chảy nước mắt trước mặt tôi! Nghe rõ chưa? – Devil giận dữ.

Và Nim phải tự hào lăm lắm khi được Devil – tên máu lạnh băng bó vết thương cho mình.

Đến công đoạn khó khăn nhất là giựt miếng mảnh chai ra. Biết thế nào Nim cũng ré lên nên Devil “chận họng” trước:

- Tôi rút nó ra mà bạn dám phát ra bất cứ một tiếng động nào là tôi đâm nó vào lại chân bạn đó!

Nim tái mặt run rẩy.

Devil xem ra rất có kinh nghiệm về ba cái khoản băng bó này, trước khi rút miếng mảnh chai ra, cậu nhóc đeo găng tay y tế và cầm sẵn một miếng bông có tẩm cồn sát trùng.

Phựt!

Nhanh hơn Nim tưởng. Và cô bé đã suýt nữa cắn đứt lưỡi để không phát ra một tiếng động nào.

Vài phút sau, cái chân Nìm đã được “mặc áo quần” xong xuôi.

Devil thu dọn tất cả đống đồ y tế bừa bãi xung quanh rồi ném nó vào thùng rác. Nim nhìn mà ngạc nhiên.

- Không được nhìn tôi bằng ánh mắt đó! – Devil lại quát lên.

Lúc đó đã 10h đêm.
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#20
Chương 19: Những kẻ không nhà.
Sau khi hoàng hồn Nim mới thắc mắc là tại sao Devil lại phải đi bộ???

( Không phải bạn đi xe tới đây sao??? Vậy thì sao giờ đi bộ???)

- Mất chìa khóa lấy đâu xe mà về! Nhờ phước của bạn đó!

( Tôi ư?)

- Lúc bạn đè tôi nằm vật ra ghế, chiếc chìa khóa bị văng ra khỏi túi quần và mất luôn rồi! – Devil nhăn nhó.

Nhắc đến chuyện đó là lại khiến Nim đỏ mặt.

( Ủa??? Mà bạn có điện thoại mà? Sao không gọi người tới đưa về???)

- Không đem theo!

( Nhưng tôi có này!) – Nim ngớ người ra một lúc rồi móc cái di động trong túi quần ra.

Mắt Devil thoáng chốc sáng lên.

Cậu nhóc cầm máy và bắt đầu bấm.

Nhưng sắc mặt Devil bỗng dưng tối sầm lại.

( Sao thế?)

- Không liên lạc được!

Devil bực mình thả chiếc điện thoại xuống bãi cỏ rồi ngồi bệt xuống đất.

- Kiểu này thì phải làm kẻ không nhà một đêm vậy! Giờ này cũng không còn taxi! – Devil lầm rầm.

Nim thoáng rùng mình. Ngồi qua đêm với ác quỷ, không biết sáng mai có lành lặn mà trở về không nữa.

Nhưng Nim phát hiện ra, tối hôm nay Devil nói chuyện nhiều hơn bình thường thì phải, lại còn khá tự nhiên. Hiếm lắm mới nhìn thấy một Devil như thế!

Thế là Nim ngồi trên ghế đá, Devil ngồi trên bãi cỏ. Chờ cái đêm quái ác này trôi qua…

Vậy mà cũng không được yên, trời bỗng dưng nổi mưa lớn, sấm chớp đùng đùng. Nim hốt hoảng nhìn những giọt mưa rơi tí tách trên đầu.

Devil vùng dậy khi thấy mặt mình ướt ướt.

- Mưa??? – Devil ngẩng lên trời.

Nim gật gật đầu.

- Gật cái gì nữa! Còn không chạy tìm chỗ trú đi! – Devil quay sang nạc lớn.

Nim tiu nghỉu cái mặt. Chân cẳng thế này thì làm sao mà đi chứ đừng nói là chạy.

Chưa kịp nghĩ xem phải trốn mưa theo cách nào, Nim hết hồn khi thấy Devil chạy vụt tới nhấc bổng Nim lên rồi bay cái vèo vào mái hiên của một cửa hàng đối diện đã đóng cửa.

Vào đến nơi, Devil thả Nim xuống, một cách hơi phũ phàng và tàn nhẫn khiến cô bé đau điếng.

- Đừng có nhìn tôi với ánh mắt đó! Cả đời này tôi chưa phải dính vào một người con gái nào nhiều như thế này đâu! – Devil gằn giọng.

Nim cũng chả biết nói gì, đáng lẽ cô bé phải tạ ơn trời phật vì tối nay Devil hiền lành đột xuất, nếu cậu ta mà nổi máu ác quỷ lên thì chắc cô bé hết đường sống.

Trời càng lúc càng mưa to hơn…

Nim ngồi nhìn mưa rồi quay sang nhìn Devil, chả biết nói gì, cô bé đành dựa lưng vào thành cửa rồi ngủ thiếp đi. Lạy trời là Devil đừng đụng chạm gì vào cô bé.

Devil có vẻ không thích ứng được với kiểu ngủ ngoài trời như thế này nên hai mắt cậu nhóc vẫn cứ mở thao láo.

Bỗng từ đâu chạy lên 3, 4 người ăn xin nhưng hình như là ăn xin giả dạng, họ vốn chẳng bị gì nhưng lại giả vờ tật nguyền để nhận lấy sự thông cảm của người đời. Có lẽ họ đi ngang qua đây thì gặp trời mưa nên tiện thể chạy vào đây trú. Thế là Devil phải ngồi qua một bên. Nim ngủ như chết nên cũng chả để ý gì…

Những người ăn xin cứ ngồi nói chuyện qua lại ồn ào cả một góc đường khiến Devil không thể chịu đựng nổi. Suýt chút nữa cậu nhóc đã bay sang cho mấy người hành khất vài cú đấm cho họ bớt nhiều chuyện đi nếu không có cái tựa đầu bất ngờ của Nim.

Ở nhà cô bé chỉ quen nằm nghiêng về phía tay phải, nhưng bây giờ khi dựa vào tường thì lại nghiêng về phía trái, có lẽ vì thế mà khiến Nim không quen và trờ mình.

Có lẽ lúc đó Nim không thể thấy được ánh mắt tức giận của Devil khi tự dưng có kẻ dựa vào người mình, mà lại là một đứa con gái. Cậu nhóc đã chuẩn bị tư thế tống cái đầu Nim sang phía bức tường nhưng những lời nói của người ăn xin khiến cho Devil dừng tay lại.