• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[stc][hoàn] Từng nghe người nói tiếng yêu. - Ngọc Chii.

Status
Not open for further replies.

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#1
Từng nghe người nói tiếng yêu.




Tác giả: @Ngọc Chii

Thể loại: truyện teen.

Tình trạng: hoàn thành.

Độ dài: 3 chương.

Cảnh báo: không

Link thảo luận - góp ý: http://vnavatar.com/threads/gop-y-ve-bai-viet-cua-ngoc-chii.1510/

Văn án:


Hoa phượng và cơn mưa rào gắn liền với nhau giống như hình với bóng.

Cô và anh gắn liền với nhau nhưng không gì có thể so sánh được.

Cô yêu anh.

Anh yêu cô.

Nhưng, cô chẳng thể nào đồng ý lời cầu hôn ấy.

Anh chẳng thể nào hiểu được lý do.

Hai người, liệu có đến được với nhau?
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#2
Năm ấy.
Hai chậu hoa cúc vàng bên bệ cửa đã nở hoa rực rỡ.

Gió nhẹ nhàng thở ra mùi thơm hoa sữa.

Bầu trời trong xanh và nắng vàng tươi.

Cây phượng bên hè phố nghiêng mình lắng nghe tiếng gọi của mùa thu.

Hoa phương đã tàn.

Lá phượng đã héo úa.

Phượng nhường chỗ cho mùa thu tới.

Phương ơi, xin hãy ở lại.

Phượng ơi, xin đừng ra đi...
.
.
.
Anh và cô yêu nhau kể từ ngày thu của ba năm trước.

Anh nắm tay cô dạo trên con phố nhỏ tràn đầy mùi hoa sữa. Cơn mưa rào cuối cùng đã đem cánh hoa phượng đỏ thắm đi xa, giờ chỉ còn hoa tàn, bông héo.

Anh đã từng hỏi cô rằng cô có thích những bông hoa phượng không?

Cô cắn nhẹ bờ môi dưới, suy nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu.

Hoa phương mau héo khi mùa thu về.

Cô không thích hoa phượng đơn giản vì hoa phượng nhanh héo. Và để lại cho người ta cái cảm xúc rối bời, nuối tiếc.

- Tên Phượng mà lại chẳng thích hoa phượng?

Phải, cô tên Phượng. Cái tên nghe thật nặng nề bởi nó có dấu nặng, cô nghĩ vậy.

Còn anh, anh rất thích cái tên đó. Chẳng hiểu vì sao khi nghe đến tên Phượng, anh đã có cảm tình rồi. Có lẽ bởi vì cái tên của cô mà hai người mới đến với nhau.

Cô không thích hoa phượng. Phải. Nhưng cô lại rất thích thứ mà hoa phượng mang đến. Đó là mưa. Cô yêu mưa. Đơn giản vì mưa rất mát. Mưa mang đến cho cô cảm giác thoải mái, xoá tan đi cái nắng gay gắt của mùa hè nơi đây. Cô cũng yêu mùi mưa. Cái mùi ngai ngái của những trận mưa rào. Hoặc có thể là hương hoa sữa hoà quyện với gió, đánh thức khứu giác của cô. Cô yêu tất cả những gì thuộc về cơn mưa, giống như yêu anh vậy.

Anh yêu hoa phượng.

Anh yêu luôn cả Phượng.

Anh yêu mùa hạ.

Anh yêu cơn mưa.

Anh yêu tất cả những gì cô yêu.
.
.
.
- Anh có yêu em không?

Cô nằm lên đùi anh khi hai đứa đang ở bãi cỏ sau trường - nơi anh và cô thường xuyên hẹn hò.

- Yêu.

Anh đáp hững hờ khi đôi mắt vẫn dán chặt lấy cuốn sách dày cộp.

Cô nhận ra điều đó. Ngồi dậy, cô hung hăng giật mạnh cuốn sách từ tay anh, nhìn anh bằng đôi mắt tức giận.

- Anh nói dối.

Anh đứa mắt nhìn cô, mỉm cười dịu dàng, đưa tay lấy cuốn sách.

Cô vẫn cương quyết giật nó lại về phía mình, nói lớn:

- Anh không yêu em gì cả! Anh yêu sách hơn em còn gì.

Lại một lần nữa anh mỉm cười. Nụ cười ấy dưới nắng mùa thu trông thật hiền hoà mà rực rỡ. Cô ngẩn người.

Cô yêu anh, yêu nụ cười của anh. Hình như, anh có cười bao nhiêu đi chăng nữa, cô vẫn chẳng thể nào mà thấy nhàm chán. Ngược lại, cô lại càng yêu anh hơn.

Anh giơ tay, kéo cả người cô vào lòng. Cô cứ thế ngã xuống, êm dịu và thoải mái vô cùng. Cô thích nằm trong lòng anh như thể một chú mèo nhỏ nhắn, cuộn tròn trong lòng chủ.

- Anh yêu em.

Anh nhẹ giọng. Câu nói đó phát ra, không lớn cũng không nhỏ, đủ để cô nghe thấy rõ.

Không biết vì sao, cô đã nghe câu đó cả chục lần rồi mà giờ nghe lại, tim vẫn cứ đập mạnh, hai gò mà vẫn cứ ửng hồng như lần đầu mới yêu.

Cô ngẩn ngơ.

Anh mỉm cười, cắn nhẹ chiếc mũi nhỏ nhắn phía đối diện.

Anh là con người dịu dàng và ấm áp nhất mà cô từng thấy. Anh cũng là người kiên trì và nhẫn nhịn cô nhất. Đặc biệt, anh là người yêu cô nhất, khiến cho cô hạnh phúc nhất.

- Năm sau mình cưới nhé!

Anh thì thầm vào vành tai cô. Hơi ấm cứ phả đến, tràn vào khiến cô run rẩy.

Cưới ư? Chúng ta ư?

- Không!

Cô nói lớn, cường độ có vẻ to hơn lúc trước nhiều. Giọng nói cứ văng vẳng mãi, làm lung lay những ngọn cỏ, làm xao động cả một góc sau trường, phá tan không gian tĩnh mịch. Gió cứ thế cuốn trôi đi tiếng nói của cô, mãi mãi.

- Tại sao?

Mặt anh đã tối sầm lại từ bao giờ. Giọng nói cũng có phần hung dữ, không trầm ấm như bình thường. Cuốn sách trên tay cũng bị nhàu nát vài trang giấy. Trên cái trán cao kia xuất hiện vài đường gân xanh nổi bần bật. Anh nắm chặt bàn tay nhỏ bé kia cho đến khi nó trắng toát.

Anh đang tức giận. Cô biết.

Anh đang đau khổ. Cô biết. Nhưng cô còn đau khổ hàng trăm, hàng vạn lần.

Khuôn mặt hồng phấn đã trở lên trắng bệch. Những giọt nước mắt mặn chát tuôn trào ra hai bên gò má, khó nhọc tràn hoà dưới cằm. Đôi môi đỏ tươi cũng tím tái lại bị cắn đến bật máu. Cô chợt thấy khó thở.

- Em xin lỗi...

Giọng cô nhỏ nhẹ như muốn kìm lại tiếng nấc đến xé lòng.

Tim anh bất giác đau đớn như ngàn mũi kim đâm tới. Lòng anh chợt quặn thắt như bị cắt dời đi từng khúc ruột. Anh cảm nhận từng chữ cái trong câu nói của cô. Từng chữ, từng chữ lạnh lẽo và tàn nhẫn vô cùng.

Cô nhẹ nhàng rút tay mình khỏi tay anh. Bàn tay run run lạnh toát. Có lẽ, đây là lần cuối cùng, cô được nắm lấy bàn tay ấy. Có lẽ là lần cuối...

Cô quay đầu, bước những bước nặng nhọc. Hai chân như đeo chì, dù không muốn bước, vẫn phải bước. Nước mắt rơi vẫn cứ rơi.

Anh không ngăn cô. Đưa đôi mắt vô hồn hướng theo bóng lưng nhỏ bé ấy, lòng anh thắt lại. Gần ngay trước mắt mà tay không tài nào với tới mà níu kéo lại được. Đây là lần đầu tiên, anh không chạy đến bên cô, ôm cô, hít lấy mùi da thịt kia. Đây là lần đầu tiên, anh để cô đi xa khỏi tầm nhìn trái tim của mình. Đây là lần đầu tiên, anh buông tay.

Chỉ trong khoảnh khắc, anh đã hận.

Bầu trời ảm đạm của một xế chiều đã không còn đẹp trong mắt người kia nữa.

Màu nắng nhạt, tiếng gió nhẹ hay mùi hoa phượng đều chỉ làm cho ai đó thêm phần đau đớn.

Ai đó ước không mưa...

Ai đó ước không phượng...

Ai đó ước rằng chúng mình chưa từng gặp gỡ.

Ai đó ước rằng, đôi ta chưa từng yêu nhau.

Ai đó ước rằng, hoa phượng sẽ sớm tàn và cơn mưa sẽ mãi xa.

Và xin trả lại cho tôi trái tim bình yên...
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#3
Lý do của hoa "phượng".
Cô chợt tỉnh giấc sau một cơn ác mộng lâu ngày không gặp.

Khẽ đưa tay lên trán, cô phát hiện khuôn mặt mình đã ướt đẫm mồ hôi. Chiếc áo hai dây cô đang mặc cũng ướt sũng. Thật khó chịu!

Cô với tay bật công tắc đèn ngủ để tìm một chiếc áo mới. Nếu không thay, cô sẽ cảm mất.

Sau vài phút, cô bước ra khỏi nhà tắm với chiếc áo sơ mi rộng thùng thình. Chiếc áo mang mùi hương quen thuộc. Không có nó, chắc cô chẳng thể ngủ ngon giấc.

Cô leo lên chiếc giường ấm áp của mình và đắp chăn đi ngủ. Cô không tắt đèn. Vì sao? Có lẽ là vì sợ. Một chút thôi mà!

Trằn trọc mãi mà vẫn không chìm vào giấc ngủ, cô bắt đầu đếm cừu.

Một con, hai con, ba con, bốn con, năm con... chín mươi năm con, chín mươi sau con... hai trăm ba bảy con, hai trăm ba tám con...

Cô bật dậy, với tay lấy chiếc điện thoại đang rung lên từng hồi.

"Quái, giờ này còn ai thức ư?"

Áp chiếc điện thoại lên tai trái, đập ngay vào màng nhĩ của cô là tiếng nhạc xập xình cùng với tiếng hét chói tai.

Cô khẽ nhăn mặt định tắt máy thì một giọng nói vang lên phía đầu dây bên kia:

- Chưa ngủ sao? Đến chỗ tao đi.

Nghe là biết giọng đứa bạn thân của cô. Khẽ thở dài một tiếng, cô nhẹ giọng:

- Ở đâu?

- Bar Ánh Trăng.

Chưa kịp nói lời nào, phía bên kia đã bị át đi bởi tiếng hét đến cuồng loạn. Cô chủ động ngắt kết nối trước. Địa điểm cô bạn thân vừa nói tới đủ để cô hiểu. Cô nhanh chóng rời chiếc giường và tới chỗ tủ quần áo.
.
.
.
Quán Bar Ánh Trăng.

Một chiếc xe audi phanh "két", để lại đằng sau một làn khói mờ mờ. Điều đó cho thấy, người ngồi trong chiếc xe kia đã đi với tốc độ nhanh thế nào.

Một cô gái có mái tóc được búi cao để lộ khoảng da trắng ngần nơi cổ. Cô mặc chiếc áo croptop, bên ngoài là áo khoác da màu đen kèm theo đó là chân váy bò ngắn, đầy những chỗ rách trông thật cá tính. Chân đi đôi bốt màu đen cao tầm năm, sáu phân. Cô thích phong cách này. Cả người cô toát lên vẻ cá tính cũng chẳng giảm sự quyến rũ.

Cô ném chìa khoá xe cho người bảo vệ rồi tự tin bước vào bên trong. Ngay lập tức, trước mắt cô hiện ra những thứ ánh sáng bảy màu, âm thanh, nhạc nhẽo cũng không thể át đi sự nhộn nhịp nơi đây. Những con người không ngừng nhún nhảy trên sàn. Anh DJ bên trên cũng như hoà mình với âm nhạc, say mê chơi bản nhạc chỉ rành cho riêng mình. Gần quầy rượu có các chàng bateri đẹp trai, nở nụ cười rạng rỡ, mời gọi những cô nàng đến với ly cốc tai đủ màu sắc, hình dạng.

Lia nhanh đôi mắt, cô bắt gặp ngay nụ cười vui mừng của cô bạn thân. Nàng ta đang không ngừng vẫy tay ra hiệu cho cô. Hình như đôi môi của cô có chút nhếch lên, kéo theo nụ cười nhẹ trước khuôn mặt hài hước cô bạn thân kia. Trông Linh lúc nào cũng rạng rỡ như thể chẳng điều gì có thể khiến cô nàng buồn. Mặc dù không phải như vậy. Nhà Linh đang có trục trặc bởi chị dâu khó tính. Gia đình Linh luôn tỏ vẻ chán ghét Linh. Nhưng điều đó chẳng khiến Linh bận tâm. Nàng ta vẫn luôn vui chơi, quay cuồng với điệu nhạc, ánh đèn nơi đây. Ánh Trăng giống như nhà của Linh. Dù có chuyện buồn hay chuyện vui, Linh đều tìm tới đây đầu tiên để chia sẻ. Dù cô có là bạn thân nhất của Linh, cô cũng chưa bao giờ được nghe tin từ Linh đầu tiên. Cô không buồn. Đơn giản vì cô hiểu Linh. Cô hiểu đứa bạn thân duy nhất của mình.

Cô nhanh chóng bước đến chỗ Linh mà chẳng để ý rằng có một đôi mắt u buồn đang dõi theo bóng mình.

- Lại gặp ác mộng sao?

Linh đưa mắt nhìn cô, đôi mắt của người đã ngà ngà say.

Cô nhìn Linh. Hoá ra, vẫn có người luôn thấu hiểu cô, ngoài người ấy ra. Lòng cô chợt dấy lên cảm xúc nào đó rất lạ. Hạnh phúc cũng có, cảm động cũng có mà chua xót, đắng ngắt cũng có. Dù sao cũng có người thấu hiểu cho cô, vẫn có đứa bạn thân là điểm tựa tinh thần. Cô hà cơ gì phải buồn lòng?

- Hôm nay không say không về.

Sau khi lời nói của Linh thốt ra, cô ngay lập tức với lấy cốc rượu gần đó, uống một hơi cạn sạch. Quả nhiên có chút cồn, đầu óc cô lại nhẹ bẫng chứ không còn nặng nề như mấy ngày trước nữa. Con người cô lâng lâng. Cái cảm giác này thật khó diễn tả. Vị ngọt của rượu trong phút chốc biến mất, thay vào đó là luồng khí nóng từ đâu ập đến rồi đắng ngắt và tan biến. Bây giờ cô đã hiểu vì sao ba yêu rượu. Có lẽ là vì lý do này. Rượu giúp ta lãng quên đi mọi đau khổ dù chỉ trong khoảnh khắc. Cho nên, phải uống thật nhiều, thật say thì ba mới tạm thời quên đi đau khổ, thì cô mới tạm thời quên đi nhớ thương.

.
.
.

Ngày mẹ bỏ đi theo một người đàn ông xa lạ, gia đình cô đã sụp đổ. Không phải lúc ấy mới đau khổ mà trước lúc ấy đã đau khổ rất nhiều rồi.

Ba nói:

- Được, tôi giải thoát cho cô.

Và mẹ tôi đã quay lưng bỏ đi, rời xa mái ấm, rời xa cô. Mãi mãi sau này, cô vẫn chưa bao giờ nhìn thấy mẹ nữa. Mãi mãi sau này, cô vẫn ám ảnh những lúc ba gào khóc trong cơn say mà môi vẫn nở nụ cười. Giọng nói ba không còn trầm ấm nữa. Thay vào đó là tiếng cười cay nghiệt, chua sót đến xé gan, xé lòng.

Gia đình cô sụp đổ cũng là lúc cô không còn tin vào hôn nhân nữa. Cô lo sợ điều gì đó. Cô lo sợ rằng, sau này, khi kết hôn, gia đình cũng sẽ đổ nát, hôn nhân không còn hạnh phúc. Để lại đó là những đứa con tội nghiệp, mang theo bên mình nỗi sợ không tên. Cô sợ rằng, khi đứa trẻ của cô ra đời, đứa bé sẽ giống mẹ của nó, sẽ luôn sợ hãi, sẽ luôn mất niềm tin vào tình yêu và hôn nhân. Cô sợ rằng, nó sẽ lại đau khổ, hằng đêm gặp phải những cơn ác mộng tưởng chừng sẽ nuốt chửng cả ước mơ và hoài bão. Cô sợ rằng, đứa con của cô sẽ lại một lần nữa sống lại cuộc đời của cô - một cuộc đời luôn ám ảnh nỗi lo sợ về tình yêu và hôn nhân.
 

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#4
Từ nghe người nói tiếng yêu.
- Về nhà nhé em?

Trong làn khói mờ mờ của điếu thuốc lá do ai đó hút, cô nhìn ra khuôn mặt quen thuộc và nghe thấy giọng nói đầy nhớ thương.

- Anh?

Cổ họng cô chợt nghẹn đắng lại. Hoá ra, từng ấy thời gian cũng chẳng đủ để khiến cô quên anh.

Anh nhìn cô, tại sao cô tại gầy đến vậy? Anh thương cô, anh nhớ cô. Anh nhận ra rằng, anh chưa bao giờ hết yêu cô.

Hai năm qua, cô đã nhớ anh đến nhường nào? Cô khóc tưởng chừng cạn cả nước mắt. Trái tim của cô, nó chưa bao giờ đau đớn đến vậy. Nay, để nhìn thấy khuôn mặt anh, như vậy cũng là đủ rồi!

Hai năm qua, anh đã không ngừng làm việc. Chỉ vì một mục đích: Quên đi cô. Nhưng, mọi thứ dường như vô ích. Cô đi xa, con người anh như hoàn toàn suy sụp. Mọi thứ chỉ toàn là đống đổ nát. Anh không ngừng nỗ lực để gây dựng lại công ty. Mọi thứ nhờ vào cố gắng mà có được. Tiền của, nhà cao, cửa rộng, sân vườn, trang trại, hồ bơi... mọi thứ đều nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Vậy mà, anh vẫn chưa bao giờ hạnh phúc. Tiền để làm gì? Nhà cửa để làm gì khi không có người sống? Anh đã bao lần gục ngã rồi đứng dậy, chỉ mong mình có tiền, mình có tương lai, cô sẽ lại quay về bên anh. Nhưng hình như anh đã lầm. Dù giàu có đến mấy đi chăng nữa, phía bên ngoài cửa sắt kia, bóng dáng của người con gái quen thuộc vẫn chưa bao giờ xuất hiện.

Cô nhìn anh, đôi mắt đã nhoè đi vì nước mắt. Thứ nước mặn chát ấy, thứ nước cô tưởng rằng nó sẽ không còn tuôn trào ra nữa, giờ đây, nó lại tuôn ra mà không kiềm lại được. Cô quả thực, rất nhớ anh!

- Anh...

Cô thổn thức.

Anh không kìm lại được mà lao đến ôm lấy thân hình gầy gò ấy. Anh lại muốn che chở, bảo vệ cho cô giống như hai năm về trước.

Cô hít lấy mùi hương quen thuộc phảng phất trên người anh. Qua từng ấy thời gian, anh vẫn chưa đổi mùi hương mà cô vẫn từng chọn. Cô vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc ấy mà khóc, nước mắt chẳng hiểu sao cứ rơi. Có lẽ, vì cô đang thực sự hạnh phúc.

- Không cưới cũng được! Mình trở về như ngày xưa nhé em!

Đúng, không cưới cũng được! Anh chỉ cần cô thôi! Chỉ cần mình cô thôi! Anh chẳng cần gì hết. Chỉ cần có cô bên cạnh anh như ngày xưa, vậy là đủ rồi!

- Mình về nhà đi anh!

Cô đưa tay choàng lấy cổ anh, dựa đầu vào lồng ngực rắn chắc kia, cô thiu thiu ngủ.

Anh bế cô lên, thơm nhẹ lên trán cô rồi đứng dậy rời đi, bỏ đằng sau bao cặp mắt tò mò, chỉ trừ có Linh.

Linh cười, cô nàng cảm thấy hạnh phúc thay cho đứa bạn của mình.

- Đồ quỷ, có một chàng trai tốt như vậy mà còn kêu khổ. Nếu không là đồ của nó thì mình chắc chắn sẽ nắm lấy, quyết không buông!

Nhưng rồi, cô nàng cũng quên luôn suy nghĩ ấy, đứng dậy, nhún nhảy theo điệu nhạc xập xình. Dưới ánh đèn đủ màu sắc, trông nàng thật quyến rũ.

- Tôi có thể nhảy cùng em được chứ?

Chợt một giọng nói vang lên phía sau khiến Linh ngừng động tác. Đương nhiên, cô nàng chẳng lấy làm lạ, quay lại nhìn người đàn ông kia, mỉm cười quyến rũ:

- Được thôi!

Người đàn ông kia cười, một nụ cười ma mị, nắm lấy tay Linh và nhảy theo điệu nhạc. Tiếng nhạc xập xình, ánh đèn mờ ảo không làm mất đi cái đẹp của hai con người kia. Họ có lẽ là hai người nổi bật nhất đêm nay!
.
.
.
Cô chợt giật mình tỉnh giấc nhưng rồi lại yên tâm hơn khi thấy người đàn ông bên cạnh mình.

Anh ngủ trông thật trẻ con. Chẳng giống với một người đàn ông đã trưởng thành gì cả! Nhưng cô lại yêu dáng vẻ của anh khi ngủ say. Bởi, trên khuôn mặt kia, chẳng còn những nét của người từng trải, thay vào đó là sự hồn nhiên của một đứa trẻ.

Anh bất giác mỉm cười.

Hàng lông mày khẽ nhíu lại rồi dãn ra, hai tay anh dường như ôm chặt cô hơn.

- Ngủ mà vẫn còn ham.

Cô tinh nghịch cắn nhẹ vào mũi anh một cái rồi lại ngắm nghía từng ngũ quan trên mặt anh thật kĩ, dường như chẳnh bỏ sót thứ gì. Hàng lông mày rậm đôi khi nhíu lại. Cái mũi cao. Bờ môi mỏng...

Cô say đắm nhìn khuôn mặt kia như thể bù đắp cho những tháng ngày xa cách.

Có thể coi như, mình xa nhau để càng biết tôn trọng nhau hơn.

Cô không biết rằng anh mơ gì nhưng hình như, trong giấc mơ đó có sự xuất hiện của cô.

Bên ngoài kia, trời mưa rả rích.

Thoảng thoảng đâu đây mùi hoa sữa sắp lụi tàn.

Phía bên vỉa hè có cây phương đã nở hoa đỏ thắm, thắp sáng cả một khoảnh trời trong xanh.

Phía đằng xa kia, bình minh đã bắt đầu ngoi lên sau những đám mây. Tầng tầng lớp lớp ửng hồng, trắng xốp.

Thực ra mưa chẳng bao giờ xa phượng. Chỉ là chưa đến lúc, phượng trở về bên mưa mà thôi.

Anh yêu hoa phượng. Anh yêu cơn mưa. Yêu cả mùa hè, yêu cả em.

Em yêu anh dù anh khác cơn mưa mùa hạ. Nhưng anh đã mang đến cho em cơn mưa tình yêu, ngọt ngào và đắm say.

_______End______

Ngọc Chii (Noir)

Xuân Thụ, 16/3/2017.
 
Status
Not open for further replies.