• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Stc/Fanfiction] Buông đôi tay nhau ra - Black

Truyện có hay hơm ạ?

  • Votes: 6 46.2%
  • Bình thường

    Votes: 5 38.5%
  • Không

    Votes: 2 15.4%

  • Total voters
    13

Nhật Tà

| Muôn đời phê cần |
Vip Member
#1
Title: [ Fanfiction ] Buông đôi tay nhau ra

Author: Black

Thể loại: Romance, SE,...

Rating: K+

Status: Hoàn

Length: One - short

Summary:

Em không thể yêu ai nên đừng yêu em nữa anh à!

Con tim em là sắt đá không có chìa khóa để mở ra.

Vì thế....

Buông đôi tay nhau anh nhé.

Hãy tìm người khác yêu anh nhiều hơn em.

--------------------------------------------
 
Last edited by a moderator:

Nhật Tà

| Muôn đời phê cần |
Vip Member
#2
Nắng...

Nắng quá...

Tôi lê từng bước chân nặng nhọc đến công ty.

Hôm nay trời nắng khủng khiếp, mọi người đều có dù che nắng, còn tôi thì chỉ có mỗi cái nón cap mà đội. Nhìn những cặp đôi chở nhau trên đường mà tôi thấy ghen tỵ

Họ có đôi, có cặp còn tôi thì lẻ loi. Tôi cũng từng có người yêu đấy, cũng từng biết được cảm giác hạnh phúc như thế nào, từng biết yêu thương một người như thế nào nhưng tất cả giờ đây chỉ là hư vô.

*
*
*

Tôi quen anh trong buổi gặp mặt trai gái với nhau, lúc đó là do bạn tôi nói thiếu người nên tôi đành phải đi cùng. Đó cũng chỉ là buổi gặp mặt bình thường mà thôi, buổi làm quen với những người chưa có bồ. Tôi không hứng thú lắm với những chuyện đó nên chỉ ngồi một góc nhâm nhi ly rượu nho.

Tôi từ chối rất nhiều người đến làm quen vì họ không hợp với tôi, họ có công ăn việc làm nhưng họ luôn nhanh chóng chán. Họ giống như một đứa trẻ vậy, họ hứng thú khi gặp một người mới và sẽ nhanh chóng chán người đó và tìm người khác. Những người như họ không đáng tin chút nào.

Tôi im lặng nhìn xung quanh, ai cũng có đôi có cặp và tôi nhanh chóng bị thu hút bởi anh - người con trai ngồi im một góc như tôi. Lúc đó anh đang hút thuốc lá, xung quanh anh có những làn khói mờ ảo che đi khuôn mặt, tôi dường như bị anh thu hút.

Có vẻ như nhận ra có người đang nhìn anh nên anh hơi khựng lại, tôi thấy anh ngừng hút thuốc và nhìn xung quanh, bất chợt tôi và anh nhìn nhau, đôi mắt anh như xoáy sâu vào tâm hồn tôi. Tôi hốt hoảng quay đi chỗ khác.

Kết thúc buổi làm quen, tôi mỉm cười chào mọi người rồi đi về, mọi người đều đi tăng hai nhưng tôi không có hứng thú. Những vụ tăng hai như thế luôn dễ xảy ra tình một đêm lắm.

- Này, tôi với em đi ăn chút gì đi.

Anh níu tay tôi lại, tôi giật mình nhìn anh.

Tôi đồng ý đi ăn với anh, tôi và anh mua ly mì ngồi ở bờ sông. Nghe có vẻ buồn cười, đáng lẽ là tôi và anh sẽ ăn gà nướng nhưng do trễ nên các quán đóng cửa chỉ còn những quán tạp hóa nên cả hai mua mì ăn.

Tôi im lặng ăn, lâu lâu lại liếc nhìn anh, tại sao anh lại rủ tôi đi ăn? Tại sao anh không đi tăng hai với họ? Dường như nhận ra ánh mắt của tôi anh dừng lại quay qua nhìn tôi và tặng cho tôi nụ cười nhẹ. Tôi bối rối cúi mặt xuống, tại sao lúc nào tôi cũng bị bắt gặp khi nhìn anh chứ?

- Tại sao em lại từ chối những người lại làm quen với em?

Anh lên tiếng hỏi tôi, tôi bỏ ly mì ăn hết qua một bên, nụ cười nhẹ thoáng trên môi tôi.

- Chỉ là tôi không thích.

- Tại sao lại không thích?

- Vì họ không hợp gu của tôi.

- Vậy người đàn ông lý tưởng của em như thế nào?

- Anh đang muốn làm quen với tôi đấy à?

- Ừ.

Câu nói đùa của tôi bị anh làm cho hoảng sợ, tôi ngạc nhiên nhìn anh cố tìm một chút đùa giỡn nhưng không. Tôi bị anh làm cho bất ngờ mà luống cuống chân tay không biết nên làm gì.

- Nhưng.... ta mới gặp nh...

- Thì từ từ tìm hiểu cũng không sao mà.

Anh cắt đứt lời nói giữa chừng của tôi, tôi thật sự không biết làm sao, tôi chưa hề muốn có người yêu nhưng tôi lại không muốn từ chối. Rối rắm! Thật sự rối rắm, tôi chưa bao giờ gặp tình huống này. Nếu là người khác tôi thẳng thừng từ chối nhưng với anh tôi lại không dám nói. Vì lý do gì chứ?

Anh vẫn chăm chú nhìn tôi, nụ cười vẫn luôn trên môi. Anh đẹp trai và có nụ cười tỏa nắng, anh làm bác sĩ của bệnh viện nổi tiếng. Anh ba mươi tuổi, tôi thì hai sáu tuổi, tôi không ngại tuổi tác nhưng mà tôi chỉ không thích yêu đương thôi.

- Em không cần trả lời vội, khi nào có đáp án thì gọi cho anh

Anh mỉm cười đưa tôi số điện thoại, tôi nhận lấy khó xử nhìn anh.

*
*
*

Ngày hôm sau.

Tôi vẫn đi làm bình thường...

Vẫn xử lý những sổ sách của công tay... chỉ là tôi không chuyên tâm vào công việc mà đầu óc cứ để ở đâu.

Nghỉ trưa...

Tôi đi xuống phòng ăn cùng Hạ Ân, tôi và Hạ Ân là đồng nghiệp và là bạn thân của nhau. Tôi nói chuyện của anh cho cô nghe, cô nhăn mặt nhìn tôi.

- Sao không quen đi?

- Ừm...tao không dám!

- Con nhỏ như mày cứ thế, quen đi, mày thử trải nghiệm xem yêu là thế nào đi. Mày hai sáu tuổi rồi còn đâu, đau một lần không sao cả.

Tôi im lặng ăn cơm, đầu vẫn suy nghĩ những gì Hạ Ân nói, có lẽ cô nói đúng, tôi cũng nên thử yêu một lần, thử đau.

Tôi lấy số của anh và nhắn tin đồng ý, tôi nhanh chóng nhận lại được tin của anh nói tối nay gặp ở bờ sông cũ. Tôi hơi cười, tại sao anh lại muốn gặp sớm vậy chứ? Anh muốn gặp cô sớm thế sao?

Tối đó...

Tôi đi ra chỗ hẹn và thấy anh đang đứng hút thuốc.

Tôi đi lại gần vỗ nhẹ lên vai anh, anh quay đầu lại, tôi thấy anh ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi cũng biết lý do vì hiện giờ tôi đang mặc đầm dài tới đầu gối, tóc xõa ra vén qua một bên, khuôn mặt trang điểm nhẹ. Tôi bị anh nhìn đến nỗi mặt đỏ cúi đầu xuống. Anh khẽ nâng cằm tôi lên cười ôn nhu.

- Em đẹp lắm.

Tôi đỏ mặt, lần đầu tôi được nghe lời khen như vậy. Anh kéo nhẹ tay tôi xuống ngồi cạnh anh.

Gió thổi hiu hiu mát rượi nhưng cũng hơi lạnh, do tôi mặc đầm nên cảm thấy lạnh, cả người cứ run lên, đột nhiên tôi được anh ôm vào lòng, đầu tôi dụi vào người anh, hương bạc hà thoang thoảng khiến tôi dễ chịu. Anh ôm tôi chặt hơn, cả người tôi được anh ôm gọn trong lòng, dù gì dáng người tôi cũng nhỏ hơn anh.

Anh nâng nhẹ đầu tôi lên và đặt lên môi tôi nụ hôn, lúc đầu chỉ là nụ hôn nhẹ nhưng dần về sau nụ hôn của anh càng mạnh bạo hơn. Anh dùng lưỡi cậy môi tôi ra và đưa lưỡi vào trong quấn lấy lưỡi tôi, anh tham lam hút hết mật ngọt trong miệng tôi và nuốt luôn tiếng rên của tôi.

Cả người tôi mềm nhũn ra cố tựa vào người anh, anh dây dưa hơn ba phút rồi buông tôi ra. Đôi môi tôi sưng tấy lên, mặt đỏ vì ngượng, anh cười nhẹ ôm chặt tôi vào lòng. Tôi vòng tay ôm anh, vậy đây chính là cảm giác hạnh phúc trong tình yêu.

*
*
*

Từ lúc đó chúng tôi bắt đầu hẹn hò...

Cũng hai năm khi chúng tôi quen nhau.

Ngày nào anh cũng chở tôi đi làm và rước tôi về, đôi lúc anh chở tôi đi ăn ở một nhà hàng hay quán ăn nào đó. Anh tặng cho tôi nhiều món quà như đồng hồ cặp với anh, túi xách màu trắng mà tôi thích,... Anh luôn ôn nhu và chiều tôi, tôi hạnh phúc thật sự.

Tối...

Anh và tôi đi dạo ven bờ sông, tay anh nắm chặt lấy tay tôi...

Anh chẳng nói gì cả, đôi mắt có vẻ mệt mỏi:

- Thanh Tâm, em...có yêu anh không?

Anh bất chợt hỏi.

Tôi đứng lại nhìn anh, đôi mắt anh ẩn chứa sự phức tạp, tôi khó hiểu nhìn anh. Quen nhau hai năm mà anh lại hỏi tôi có yêu anh không là sao?

- Sao anh lại hỏi thế?

- Đừng thắc mắc, trả lời anh đi.

- Em yêu anh mà.

Nghe câu trả lời của tôi anh cười to rồi im lặng một cách khó hiểu, tôi cau mày nhìn anh. Chợt anh buông tay tôi ra cười đau khổ:

- Em vốn dĩ không yêu anh, em chưa hề yêu anh, em chưa bao giờ tự nói yêu một lần nào cả. Em đã hiểu sai cảm giác của mình rồi Thanh Tâm, em có con tim sắt đá không có chìa khóa để mở nó ra.

Tôi im lặng nhìn anh:

- Cho em thời gian suy nghĩ.

*
*
*

Tôi và anh không gặp nhau nữa.

Chúng tôi quyết định dành cho nhau thời gian để suy nghĩ.

Tôi ngồi im trong phòng suy nghĩ về lời anh, tôi chưa bao giờ nói yêu anh, chỉ khi anh hỏi tôi mới nói như một cái máy. Anh nói không sai, từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ yêu ai cả ngay cả rung động cũng chưa từng, có lẽ tim tôi làm bằng sắt đá thật. Tôi không hề yêu anh - đó là sự thật.

Tôi gọi điện hẹn gặp anh...

Tôi và anh ngồi đối diện với nhau trong quán cà phê, anh im lặng nhìn tôi với ánh mắt phức tạp. Tôi không tránh ánh mắt của anh mà nhìn thẳng vào nó.

- Anh...chúng ta chia tay đi.

- Thanh Tâm...em...em nói thật sao?

Anh run run nhìn tôi.

- Em xin lỗi, em chưa từng yêu anh, chúng ta hãy buông đôi tay nhau ra đi, anh hãy tìm một ai đó yêu anh hơn em.

Tôi đứng dậy bỏ đi, tôi không dám nhìn anh, tôi sợ sẽ mềm lòng, tôi không ngoáy lại, tôi chính thức bước qua cuộc đời anh.

Buông tay nhau anh nhé!
Hãy tìm người khác yêu anh nhiều hơn em...

*
*
*

Cũng ba năm rồi em nhỉ? Sau lần em nói chia tay kêu anh buông đôi tay em ra thì cả thế giới của anh như sụp đổ. Đã bao lần anh gượng dậy nhưng nhận ra mình không thể vì mất em.

Anh dường như gần chết vì nhớ em nhưng cô ấy xuất hiện, người con gái có cá tính giống em, cô ấy sưởi ấm cả đời anh, mang đến cho anh niềm hạnh phúc mới và cô ấy yêu anh thật lòng

Em dạo này thế nào? Có hạnh phúc không? Có yêu ai không? Anh và cô ấy đã kết hôn và có một đứa con hai tuổi, anh rất hạnh phúc em à vậy nên em cũng hạnh phúc nhé Thanh Tâm - người con gái anh từng yêu.

*
*
*

Tôi nhìn thấy anh bên cô ấy.

Nhìn thấy anh hạnh phúc cùng đứa con nhỏ.

Thấy anh ôm chặt vợ mình và hôn đứa nhỏ.

Tôi cảm thấy vui cho anh, anh đã bước qua được quá khứ đó và tìm được hạnh phúc mới cho mình. Việc tôi chia tay anh là đúng, chúng ta buông tay nhau ra là không sai anh à, anh đã hạnh phúc rồi đấy. Hãy sống thật hạnh phúc vào.

Tôi mỉm cười băng qua đường cao tốc, chiếc xe tải từ đâu lao lại, cả người tôi ngã xuống dưới đất lạnh, máu chảy loang lỗ, tôi khẽ động đậy tay mình nhưng lại không được. Xung quanh tôi vang lên tiếng ồn khiến tai tôi ù đi, tôi mệt mỏi nhắm mắt lại, đây chính là cái kết cho một người có trái tim sắt đá.
-------------------------------------------
END
 
#3
Nắng...

Nắng quá...

Tôi lê từng bước chân nặng nhọc đến công ty.

Hôm nay trời nắng khủng khiếp, mọi người đều có dù che nắng, còn tôi thì chỉ có mỗi cái nón cap mà đội. Nhìn những cặp đôi chở nhau trên đường mà tôi thấy ghen tỵ

Họ có đôi, có cặp còn tôi thì lẻ loi. Tôi cũng từng có người yêu đấy, cũng từng biết được cảm giác hạnh phúc như thế nào, từng biết yêu thương một người như thế nào nhưng tất cả giờ đây chỉ là hư vô.

*
*
*

Tôi quen anh trong buổi gặp mặt trai gái với nhau, lúc đó là do bạn tôi nói thiếu người nên tôi đành phải đi cùng. Đó cũng chỉ là buổi gặp mặt bình thường mà thôi, buổi làm quen với những người chưa có bồ. Tôi không hứng thú lắm với những chuyện đó nên chỉ ngồi một góc nhâm nhi ly rượu nho.

Tôi từ chối rất nhiều người đến làm quen vì họ không hợp với tôi, họ có công ăn việc làm nhưng họ luôn nhanh chóng chán. Họ giống như một đứa trẻ vậy, họ hứng thú khi gặp một người mới và sẽ nhanh chóng chán người đó và tìm người khác. Những người như họ không đáng tin chút nào.

Tôi im lặng nhìn xung quanh, ai cũng có đôi có cặp và tôi nhanh chóng bị thu hút bởi anh - người con trai ngồi im một góc như tôi. Lúc đó anh đang hút thuốc lá, xung quanh anh có những làn khói mờ ảo che đi khuôn mặt, tôi dường như bị anh thu hút.

Có vẻ như nhận ra có người đang nhìn anh nên anh hơi khựng lại, tôi thấy anh ngừng hút thuốc và nhìn xung quanh, bất chợt tôi và anh nhìn nhau, đôi mắt anh như xoáy sâu vào tâm hồn tôi. Tôi hốt hoảng quay đi chỗ khác.

Kết thúc buổi làm quen, tôi mỉm cười chào mọi người rồi đi về, mọi người đều đi tăng hai nhưng tôi không có hứng thú. Những vụ tăng hai như thế luôn dễ xảy ra tình một đêm lắm.

- Này, tôi với em đi ăn chút gì đi.

Anh níu tay tôi lại, tôi giật mình nhìn anh.

Tôi đồng ý đi ăn với anh, tôi và anh mua ly mì ngồi ở bờ sông. Nghe có vẻ buồn cười, đáng lẽ là tôi và anh sẽ ăn gà nướng nhưng do trễ nên các quán đóng cửa chỉ còn những quán tạp hóa nên cả hai mua mì ăn.

Tôi im lặng ăn, lâu lâu lại liếc nhìn anh, tại sao anh lại rủ tôi đi ăn? Tại sao anh không đi tăng hai với họ? Dường như nhận ra ánh mắt của tôi anh dừng lại quay qua nhìn tôi và tặng cho tôi nụ cười nhẹ. Tôi bối rối cúi mặt xuống, tại sao lúc nào tôi cũng bị bắt gặp khi nhìn anh chứ?

- Tại sao em lại từ chối những người lại làm quen với em?

Anh lên tiếng hỏi tôi, tôi bỏ ly mì ăn hết qua một bên, nụ cười nhẹ thoáng trên môi tôi.

- Chỉ là tôi không thích.

- Tại sao lại không thích?

- Vì họ không hợp gu của tôi.

- Vậy người đàn ông lý tưởng của em như thế nào?

- Anh đang muốn làm quen với tôi đấy à?

- Ừ.

Câu nói đùa của tôi bị anh làm cho hoảng sợ, tôi ngạc nhiên nhìn anh cố tìm một chút đùa giỡn nhưng không. Tôi bị anh làm cho bất ngờ mà luống cuống chân tay không biết nên làm gì.

- Nhưng.... ta mới gặp nh...

- Thì từ từ tìm hiểu cũng không sao mà.

Anh cắt đứt lời nói giữa chừng của tôi, tôi thật sự không biết làm sao, tôi chưa hề muốn có người yêu nhưng tôi lại không muốn từ chối. Rối rắm! Thật sự rối rắm, tôi chưa bao giờ gặp tình huống này. Nếu là người khác tôi thẳng thừng từ chối nhưng với anh tôi lại không dám nói. Vì lý do gì chứ?

Anh vẫn chăm chú nhìn tôi, nụ cười vẫn luôn trên môi. Anh đẹp trai và có nụ cười tỏa nắng, anh làm bác sĩ của bệnh viện nổi tiếng. Anh ba mươi tuổi, tôi thì hai sáu tuổi, tôi không ngại tuổi tác nhưng mà tôi chỉ không thích yêu đương thôi.

- Em không cần trả lời vội, khi nào có đáp án thì gọi cho anh

Anh mỉm cười đưa tôi số điện thoại, tôi nhận lấy khó xử nhìn anh.

*
*
*

Ngày hôm sau.

Tôi vẫn đi làm bình thường...

Vẫn xử lý những sổ sách của công tay... chỉ là tôi không chuyên tâm vào công việc mà đầu óc cứ để ở đâu.

Nghỉ trưa...

Tôi đi xuống phòng ăn cùng Hạ Ân, tôi và Hạ Ân là đồng nghiệp và là bạn thân của nhau. Tôi nói chuyện của anh cho cô nghe, cô nhăn mặt nhìn tôi.

- Sao không quen đi?

- Ừm...tao không dám!

- Con nhỏ như mày cứ thế, quen đi, mày thử trải nghiệm xem yêu là thế nào đi. Mày hai sáu tuổi rồi còn đâu, đau một lần không sao cả.

Tôi im lặng ăn cơm, đầu vẫn suy nghĩ những gì Hạ Ân nói, có lẽ cô nói đúng, tôi cũng nên thử yêu một lần, thử đau.

Tôi lấy số của anh và nhắn tin đồng ý, tôi nhanh chóng nhận lại được tin của anh nói tối nay gặp ở bờ sông cũ. Tôi hơi cười, tại sao anh lại muốn gặp sớm vậy chứ? Anh muốn gặp cô sớm thế sao?

Tối đó...

Tôi đi ra chỗ hẹn và thấy anh đang đứng hút thuốc.

Tôi đi lại gần vỗ nhẹ lên vai anh, anh quay đầu lại, tôi thấy anh ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi cũng biết lý do vì hiện giờ tôi đang mặc đầm dài tới đầu gối, tóc xõa ra vén qua một bên, khuôn mặt trang điểm nhẹ. Tôi bị anh nhìn đến nỗi mặt đỏ cúi đầu xuống. Anh khẽ nâng cằm tôi lên cười ôn nhu.

- Em đẹp lắm.

Tôi đỏ mặt, lần đầu tôi được nghe lời khen như vậy. Anh kéo nhẹ tay tôi xuống ngồi cạnh anh.

Gió thổi hiu hiu mát rượi nhưng cũng hơi lạnh, do tôi mặc đầm nên cảm thấy lạnh, cả người cứ run lên, đột nhiên tôi được anh ôm vào lòng, đầu tôi dụi vào người anh, hương bạc hà thoang thoảng khiến tôi dễ chịu. Anh ôm tôi chặt hơn, cả người tôi được anh ôm gọn trong lòng, dù gì dáng người tôi cũng nhỏ hơn anh.

Anh nâng nhẹ đầu tôi lên và đặt lên môi tôi nụ hôn, lúc đầu chỉ là nụ hôn nhẹ nhưng dần về sau nụ hôn của anh càng mạnh bạo hơn. Anh dùng lưỡi cậy môi tôi ra và đưa lưỡi vào trong quấn lấy lưỡi tôi, anh tham lam hút hết mật ngọt trong miệng tôi và nuốt luôn tiếng rên của tôi.

Cả người tôi mềm nhũn ra cố tựa vào người anh, anh dây dưa hơn ba phút rồi buông tôi ra. Đôi môi tôi sưng tấy lên, mặt đỏ vì ngượng, anh cười nhẹ ôm chặt tôi vào lòng. Tôi vòng tay ôm anh, vậy đây chính là cảm giác hạnh phúc trong tình yêu.

*
*
*

Từ lúc đó chúng tôi bắt đầu hẹn hò...

Cũng hai năm khi chúng tôi quen nhau.

Ngày nào anh cũng chở tôi đi làm và rước tôi về, đôi lúc anh chở tôi đi ăn ở một nhà hàng hay quán ăn nào đó. Anh tặng cho tôi nhiều món quà như đồng hồ cặp với anh, túi xách màu trắng mà tôi thích,... Anh luôn ôn nhu và chiều tôi, tôi hạnh phúc thật sự.

Tối...

Anh và tôi đi dạo ven bờ sông, tay anh nắm chặt lấy tay tôi...

Anh chẳng nói gì cả, đôi mắt có vẻ mệt mỏi:

- Thanh Tâm, em...có yêu anh không?

Anh bất chợt hỏi.

Tôi đứng lại nhìn anh, đôi mắt anh ẩn chứa sự phức tạp, tôi khó hiểu nhìn anh. Quen nhau hai năm mà anh lại hỏi tôi có yêu anh không là sao?

- Sao anh lại hỏi thế?

- Đừng thắc mắc, trả lời anh đi.

- Em yêu anh mà.

Nghe câu trả lời của tôi anh cười to rồi im lặng một cách khó hiểu, tôi cau mày nhìn anh. Chợt anh buông tay tôi ra cười đau khổ:

- Em vốn dĩ không yêu anh, em chưa hề yêu anh, em chưa bao giờ tự nói yêu một lần nào cả. Em đã hiểu sai cảm giác của mình rồi Thanh Tâm, em có con tim sắt đá không có chìa khóa để mở nó ra.

Tôi im lặng nhìn anh:

- Cho em thời gian suy nghĩ.

*
*
*

Tôi và anh không gặp nhau nữa.

Chúng tôi quyết định dành cho nhau thời gian để suy nghĩ.

Tôi ngồi im trong phòng suy nghĩ về lời anh, tôi chưa bao giờ nói yêu anh, chỉ khi anh hỏi tôi mới nói như một cái máy. Anh nói không sai, từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ yêu ai cả ngay cả rung động cũng chưa từng, có lẽ tim tôi làm bằng sắt đá thật. Tôi không hề yêu anh - đó là sự thật.

Tôi gọi điện hẹn gặp anh...

Tôi và anh ngồi đối diện với nhau trong quán cà phê, anh im lặng nhìn tôi với ánh mắt phức tạp. Tôi không tránh ánh mắt của anh mà nhìn thẳng vào nó.

- Anh...chúng ta chia tay đi.

- Thanh Tâm...em...em nói thật sao?

Anh run run nhìn tôi.

- Em xin lỗi, em chưa từng yêu anh, chúng ta hãy buông đôi tay nhau ra đi, anh hãy tìm một ai đó yêu anh hơn em.

Tôi đứng dậy bỏ đi, tôi không dám nhìn anh, tôi sợ sẽ mềm lòng, tôi không ngoáy lại, tôi chính thức bước qua cuộc đời anh.

Buông tay nhau anh nhé!
Hãy tìm người khác yêu anh nhiều hơn em...

*
*
*

Cũng ba năm rồi em nhỉ? Sau lần em nói chia tay kêu anh buông đôi tay em ra thì cả thế giới của anh như sụp đổ. Đã bao lần anh gượng dậy nhưng nhận ra mình không thể vì mất em.

Anh dường như gần chết vì nhớ em nhưng cô ấy xuất hiện, người con gái có cá tính giống em, cô ấy sưởi ấm cả đời anh, mang đến cho anh niềm hạnh phúc mới và cô ấy yêu anh thật lòng

Em dạo này thế nào? Có hạnh phúc không? Có yêu ai không? Anh và cô ấy đã kết hôn và có một đứa con hai tuổi, anh rất hạnh phúc em à vậy nên em cũng hạnh phúc nhé Thanh Tâm - người con gái anh từng yêu.

*
*
*

Tôi nhìn thấy anh bên cô ấy.

Nhìn thấy anh hạnh phúc cùng đứa con nhỏ.

Thấy anh ôm chặt vợ mình và hôn đứa nhỏ.

Tôi cảm thấy vui cho anh, anh đã bước qua được quá khứ đó và tìm được hạnh phúc mới cho mình. Việc tôi chia tay anh là đúng, chúng ta buông tay nhau ra là không sai anh à, anh đã hạnh phúc rồi đấy. Hãy sống thật hạnh phúc vào.

Tôi mỉm cười băng qua đường cao tốc, chiếc xe tải từ đâu lao lại, cả người tôi ngã xuống dưới đất lạnh, máu chảy loang lỗ, tôi khẽ động đậy tay mình nhưng lại không được. Xung quanh tôi vang lên tiếng ồn khiến tai tôi ù đi, tôi mệt mỏi nhắm mắt lại, đây chính là cái kết cho một người có trái tim sắt đá.
-------------------------------------------
END
Chẹp, lạ nhỉ?^^, Đúng ra nếu muốn chúc phúc cho người kia thì ko nên tự tử.,Quá ấu trĩ r. :v
 

Nhật Tà

| Muôn đời phê cần |
Vip Member
#4

Diệu Linh

Thành viên mới
#5
Chào bạn, mình là thành viên của BQT, truyện của bạn còn có 1 số diểm chưa đúng
1> Tên truyện phải viết ở cỡ chữ 7, tên tác giả, thể loại, tình trạng, cảnh bảo,...phải viết cỡ chữ 6. Và tất cả phải căn lề ở giữa
Còn gì chưa hiểu bạn cứ hỏi mình hoặc BQT khác để được tư vấn nhé
Thân ái!
 

Nhật Tà

| Muôn đời phê cần |
Vip Member
#6
Chào bạn, mình là thành viên của BQT, truyện của bạn còn có 1 số diểm chưa đúng
1> Tên truyện phải viết ở cỡ chữ 7, tên tác giả, thể loại, tình trạng, cảnh bảo,...phải viết cỡ chữ 6. Và tất cả phải căn lề ở giữa
Còn gì chưa hiểu bạn cứ hỏi mình hoặc BQT khác để được tư vấn nhé
Thân ái!
Mình sẽ sửa lại :3
Cảm ơn bạn đã nhắc :>>
 

Nhật Tà

| Muôn đời phê cần |
Vip Member
#8