[Sáng tác] TFBOYS và Cô Nàng Tinh Quái - Mộng Hồ

#1
TF - Boys và Cô Nàng Tinh Quái
Tác giả: @Mộng Hồ
Thể loại: teen
Rating: K
Tình trạng sáng tác: đang viết
Cảnh báo: không có

Link thảo luận:
http://vnavatar.com/threads/gop-y-va-thao-luan-cac-tac-pham-cua-mong-ho.1012/



Giới thiệu:
Nguyễn Huỳnh Trâm Anh là đại tiểu thư tập đoàn ANGEL, thiên tài trên thiên tài với chỉ số IQ siêu khủng 200/200 nhưng cô nổi tiếng không phải vì thông minh mà tại kỷ lục phá phách cực điểm của bản thân mà cha mẹ lẫn thầy cô giáo cô đều bái lạy.

cái kỷ lục đó mà cha mẹ tống cô sang Trùng Khánh, lại còn sắp đặt cô sống chung nhà với vị hôn phu tương lai ( anh Khải nhà ta đấy) nữa chứ!!! Chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu họ có sống được với nhau không hay chén dĩa sẽ đổ bể? Tình cảm giữa ba anh em nhà TFBOYS liệu có còn bền vững khi cô bước chân vào cuộc đời của họ?



 
Last edited:
#2
Chương 1: Giới thiệu nhân vật
- Nguyễn Huỳnh Trâm Anh (IQ: 200/200): đại tiểu thư tập đoàn ANGEL, là thiên tài trên thiên tài, với kỷ lục phá phách tới cực điểm. Nhan sắc thuộc dạng thiên thần ngây ngô với tâm hồn đen tối đầy nham hiểm. Câu châm ngôn: người không đụng ta, ta không đụng người; người cố hại ta, ta diệt thẳng tay.

- Vương Tuấn Khải (IQ: 200/200): thủ lĩnh TFBOYS, ngoại hình thì khỏi nói hoàn mỹ từ trên xuống dưới. Mang giọng hát trầm ấm.

- Vương Nguyên (IQ: 180/200): hoạt bát, đáng yêu, tài ăn nói tốt. Ca sĩ chính, chịu trách nhiệm chủ trì và hình tượng đáng yêu.

- Dịch Dương Thiên Tỉ (IQ: 190/200): nhảy Latin, múa hiện đại, múa dân gian, hip-hop, khiêu vũ, taekwondo, ảo thuật, thư pháp. Chịu trách nhiệm vũ đạo, tiếng phổ thông.
 
#3
Chương 2: Chuyển Chỗ
Các bạn tưởng Trâm Anh là một cô bé ngây thơ trong sáng sao??? Nằm mơ đi!!!

- Vâng! Con đang trên máy bay! Vâng! Con hứa sẽ ngoan! - Tiểu Anh ngồi yên vị trên máy bay, nghe điện thoại của ba cô.

Nghe xong, cô tắt máy, miệng lẩm bẩm: "Cái gì mà cuộc sống tốt đẹp hơn chứ? Rõ ràng là muốn đẩy mình đi cho rảnh nợ thì có!!!"

Chuyện nói ra khá dài dòng, cô vốn là tiểu thư của tập đoàn lớn nhất Trung Quốc, thế mà lại bị đầy sang chốn quê mùa Trùng Khánh, không phải là phân biệt đối xử hay sao, cô vốn là đứa trẻ ngoan mà. Chỉ gây phiền phức chút thôi: Đốt sở cảnh sát, phá 1 số tài liệu quan trọng của ba mẹ, chọc các nhân viên trong công ty bằng cách làm kẹt thang máy, cúp cầu dao cả công ty, làm cháy 10 cái máy tính ở trường...

- Ai xuống sân bay Trùng Khánh vui lòng chuẩn bị hành lý. - Tiếng nhân viên thông báo.

- Tới rồi đấy à??? - cô thở dài, đợi cho máy bay hạ cánh rồi xuống sân bay.

- Hừm! Nơi này cũng được đấy!!! Còn hơn phải ở với ông bố ghẻ kia!!! - cô thì thầm, vươn vai 1 cái rồi đến quán cà phê gần đó.

...

- Cho tôi ly cacao là được - Trâm Anh dặn phục vụ rồi lấy điện thoại ra bấm số.

- Này! Anh ở đâu?

- Tôi đang ở nhà - tiếng bên đầu dây kia nói.

- Thế tôi ở đâu?

- Đương nhiên là nhà tôi!

- CÁI GÌ???

- Này! Tôi đang bận! Tự bắt taxi về đi.

- Hữm!!! Này anh...- Trâm Anh đang nói giữa chừng thì điện thoại bên kia đã tắt cái rụp.

Cô tức sôi máu với cái tên này mà!!! Kỳ này chưa cho hắn biết sự lợi hại của cô là chưa chừa rồi! Đường đường là 1 tiểu thư sao có thể ???

.

.

.

- Căn nhà này ư? Tạm được. - Cô nhìn xung quanh căn biệt thự, đánh giá tiêu chuẩn.

- Này! Nhóc là ... - Tiểu Khải xách bịch đồ ăn vừa mới mua về, nhìn chằm chằm Trâm Anh.

- Nhóc con khỉ, tôi nói cho anh biết, chức của tôi lớn hơn anh nhiều đấy, xưng hô cho cẩn thận. - cô dở giọng hàm hồ.

- Hừm! Vậy bạn đứng đây có chuyện gì vậy? - Tiểu Khải giảm giọng, cố hết sức nhẫn nại - Bạn có quen với chủ nhà này àh???

- Làm ơn đi! Cái tên này à? Hứ! Rõ ràng là tôi không quen không biết hắn thế mà lại ba mẹ tôi tống sang đây, tôi chắc chắn người này rất xấu xí, tính cách độc ác lắm đấy. - cô hất mặt lên, chửi không còn gì gọi là giữ thể diện cho tên chủ nhà.

- Vậy nói, cho bạn biết, mình là chủ nhà này đấy. - Tiểu Khải nhướng mày, mở cửa cho cô vào - Tốt nhất là nên nghe lời tôi, không thì chỉ có nước ra ngoài đường ở.

Cô đơ mặt, cái quái gì đang diễn ra thế này???

Trâm Anh vào nhà, nhìn xung quanh, cảm thấy ngôi nhà nhà đúng là rất mát mẻ, sang trọng. Nhưng điều quan trọng bây giờ là cô phải tôn trọng tên này nếu không thì chỉ có nước chết ...

- Nhóc mấy tuổi? - Tiểu KHải hỏi

- 15 tuổi

- Ừm! Vậy gọi tôi là anh, tôi 16.

Tiếng nói như sét đánh ngang tai nó, cái gì, lớn hơn 1 tuổi thì sao nó dám to tiếng đây???

Tiểu Khải chỉ cho Trâm Anh phòng lên cất đồ, phòng cô cạnh phòng cậu, trước cửa còn được trang trí một chiếc chuông gió, nhìn khá bắt mắt, cô bước vào phòng, nhìn xung quanh. Nói chung là cũng sang trọng, căn phòng được phủ lên một màu xanh dương, nhìn thôi cũng đã thấy thích. Cô cất đồ đạc vào tủ đồ, sau đó bước đến bàn học, để chiếc laptop của mình lên, còn ipad với iphone thì quăng trên giường, không thèm ngó tới. Cô lên weibo, xem 1 số tin tức cần thiết, chủ yếu là xem các thánh nổ đăng hình.
- Trâm Anh, xuống ăn cơm nào! - Tiểu Khải hét vọng lên.

- Xem ra còn biết nấu cơm cho bà ăn đấy, đói chết đi được. - cô nhếch môi, bước xuống phòng bếp, không quên cầm theo điện thoại.

Dưới nhà, Tiểu Khải loay hoay dọn cơm ra, cô thấy mình có chút đổi xử nên muốn giúp cậu, cô dọn chén đũa ra, kéo ghế thẳng hàng.

Hai người ngồi ăn cơm, chả nói với nhau tiếng nào, thỉnh thoảng cậu chỉ liếc nhìn cô.

- Em tên gì? - cậu hỏi, mắt vẫn dán vào điện thoại chơi game.

- Trâm Anh, gọi tôi là Tiểu Anh được rồi, còn anh?

- Anh tên Tuấn Khải. - anh nở nụ cười làm cô có chút ngại, hai bên má đỏ bừng.

Nhìn kỹ thì cậu cũng khá soái đó chứ, nhưng có điều đã là kẻ thù thì cô sẽ không nể tình đâu.

- Sao em lại chuyển đến đây? - Tiểu Khải hỏi - Thích àh?

- Cái gì? - cô đứng phắt dậy đập bàn - Không có vụ đó đâu nhé, đừng có mơ tưởng hảo huyền, tôi nói cho anh biết, không phải vì anh nịnh nót ba mẹ tôi thì tôi sẽ không qua đâu.

- Sao? - Tiểu Khải không hiểu chuyện - Tôi nịnh nót gì ai chứ??? Rõ ràng là em năn nỉ ba mẹ tôi, nói đòi sống chung với thần tượng gì đó thì tôi mới đồng ý thôi, lần này phải nói là em không tôn trọng chút nào? Xin lỗi đi!!

- Hứ!!! Ai thèm xin lỗi anh! Tôi nói cho anh biết! Tôi ghét nhất là hai loại! Một là xin lỗi, hai là cầu xin. Biểu tôi xin lỗi ư? Nằm mơ giữa ban ngày! - cô cũng không phải dạng vừa, cãi lại.

- Này! Ăn nói thế hả! Có tin tôi gọi ba mẹ em không? - Cậu đe dọa.

- Thích thì cứ gọi, tôi không cấm, dù gì tôi cũng đang muốn xác thực kết quả đây. - cô rút điện thoại ra, bấm số mẹ mình.

- Gì vậy Tiểu Anh? - mẹ cô ân cần hỏi.

- Mẹ, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Tại sao cái tên nhà họ Vương này lại nói rằng con cầu xin qua ở chung với hắn??? - cô hậm hực nói, cảm xúc đang rất kiềm chế.

- Àh! Cô Vương chưa nói gì với Tiểu Khải sao???

- Vậy àh??? Để con điện - cô nói rồi dập máy, không để cho mẹ cô nói tiếp - anh gọi mẹ anh đi rồi biết.

- Được thôi, để coi ai đúng ai sai? - Tiểu Khải liếc Tiểu Anh, gọi mẹ anh - Mẹ, rốt cuộc con bé ở chung với con là thế nào?

- Àh! Mẹ ... -Vương mama lắp bắp như sợ lộ tẩy việc gì đó - bây giờ mẹ bận rồi, có gì gặp con sau.

- Mẹ, mẹ, mẹ!!!! - Tiểu Khải cũng không hiểu cái quái gì đang diễn ra, mẹ cậu cúp máy rồi.

- Vậy giờ tính sao? - cô giương mặt lên nói, nắm chắc phần thắng trên tay.

- Đợi mẹ tôi gọi lại vậy? - Tiểu Khải thở dài.

Hai người đâu biết thực ra hai gia đình này đã sắp đặt những gì? Họ chính là muốn ghép cô và cậu thành một cặp đôi, nhưng sợ không phù hợp nên đành phải cho ở chung tự thich nghi vậy!

- Muộn rồi! Đi ngủ đi. Mai đi học nữa. Tôi nhập hồ sơ cho rồi đấy. - anh nhìn Tiểu Anh.

- Ừm - cô cũng ngừng cuộc tranh cãi vậy, tốt nhất là không nên để lại ấn tượng xấu cho người khác.

Hai người phòng ai nấy về, cô về phòng, trằn trọc ngủ không được, chỉ cần nhắm mắt lại là lại nhớ đến bóng hình, khuôn mặt của Tiểu Khải, cô vỗ mặt, tự nhủ:

- Mày làm gì thế Trâm Anh? Chẳng lẽ có tình cảm với hắn? Không được, mình không được!!!!

 
Last edited:
#4
Chương 3: Hello! Bạn cùng bàn!
Mới chuyển đến mà thủ tục đã nhập nhanh như chớp. Hôm nay phải đi học, không phải như bao người khác, lười học, chán học mà ngược lại, học là thú vui của cô. Khi còn ở trường cũ, Tiểu Anh được xưng danh là nữ vương, học cũng giỏi mà quậy cũng giỏi, học sinh nào, kể cả trên dưới đều kính nể, nhường nhịn, cố lấy lòng cô hết mực

Cô đến trường với bộ đồng phục khá bắt mắt, chiếc cặp màu xám với đôi giày ba-ta trắng tinh, cột tóc gọn gàng. Trường mà cô học tên Cao Trung, căn trường nhìn cũng tạm ổn đối với cô. Tiểu Anh vào phòng hiệu trưởng, lấy thẻ học sinh rồi theo cô giáo chủ nhiệm về lớp 10A

- Các em, im lặng, có học sinh mới - cô giáo gõ bàn.

- Ai thế nhỉ? - 1 hs nói.

- Vào đi!

Cô tự nhiên bước vào.

- Xin chào, tớ là Tuyết Di, mong các bạn giúp đỡ!!

- WA! Xinh quá đi!!!

- Ngưỡng mộ quá!

- Bạn ở đâu chuyển tới vậy?

RẦM!!! - cô giáo đập bàn - Im lặng coi nào, có đám học sinh mà như chợ cá vậy?!!!

- Em ngồi chỗ nào thưa cô? - Tiểu Anh nhẹ nhàng hỏi.

- Ừm, chỗ nào cũng được. -cô giáo cười hiền hậu.

- Dạ, vậy bàn cuối. - cô đảo mắt xung quanh lớp, thấy bàn cuối còn trống nên xuống ngồi.

Hàng nghìn con mắt hình viên đạn chĩa vào cô, ai ai cũng cảm thấy ghen tị.

"Gì thế nhỉ? Chỗ này đặc biệt lắm sao?" - Tiểu Anh nghĩ thầm.

Bạch! Bạch! Bạch! - tiếng chạy hớt hải của ai đó vang ngoài hành lang, chốc chốc đã ngừng lại.

- Thưa cô em đến trễ - Vương Nguyên đứng trước cửa lớp, thở hì hộc.

- Sao đến trễ vậy? Vào lớp đi. - cô giáo khó chịu.

Tiểu Anh không để ý làm gì, cô đang chăm chú xem cuốn sách Ngữ Văn thì...

- Bạn là ai vậy? Học sinh mới ah? - 1 giọng nói vang lên làm cô giật mình.

Cô ngẩng đầu lên. - Thì ra chỗ này thuộc quyền sỡ hữu của cậu? Mà không sao, ngồi chung đi, tớ hết chỗ rồi .- Cô kéo 1 cái ghế mới tới cho Vương Nguyên.

- Cảm ơn! - Vương Nguyên ngồi xuống nhưng vẫn khônng rời mắt khỏi Tiểu Anh.

- Đừng nhìn nữa, tớ thấy khó chịu đấy. - Cô nói nhỏ.

- À ... à ... mà cậu tên gì nhỉ? - Vương Nguyên ngại ngùng, quay mặt đi chỗ khác.

- Trâm Anh, còn bạn?

- MÌnh tên Vương Nguyên, hân hạnh!! - Vương Nguyên cười.

- Ừm. - cô nói.

Cả lớp hết tiết này đến tiết nọ, trong lòng Tiểu Anh sớm đã cảm thấy chán, còn trong đầu Vương Nguyên thì cứ hiện lên khuôn mặt của Tiểu Anh làm cậu không tài nào tập trung nổi.

" Mày bị sao vậy? Ảo tưởng àh?" - Vương Nguyên lấy tay đập mạnh vào đầu làm cả lớp dần chú ý.

Tiểu Anh đưa chai dầu trong cặp cho cậu.

- Chóng mặt à? Cái này sẽ làm cậu đỡ hơn đấy - Cô cười.

Mặt Vương Nguyên bây giờ đỏ như trái cà chua, vội vàng lấy chai dầu rồi quay mặt chỗ khác.

- Này, cứ ngồi ôm cái máy tính thế hả thằng cha kia? Mau xử lý nhanh để bà này còn về lớp - Tiểu Anh tức giận đá bàn ghế xung quanh Ngọc Quý vẫn ngang nhiên ngồi soạn một số tài liệu trên máy tính.

- Chuyện gì vậy Tiểu Quý, ai gây sự nữa àk? - Tiểu Khải bước vào.

- Là anh àh? Sao oan gia ngõ hẹp quá vậy? Mà thôi, không rên nữa, mau xử lý cái thằng hội trưởng nhanh bà mày về. - Cô tiếp tục nói lia lịa không ngừng.

- Sao con nhóc đó lại lên đây? - Tiểu Khải chỉ cô rồi quay sang Ngọc Quý.

- Tội bạo lực học đường. - Ngọc Quý thản nhiên nói.

- Này, đừng biện cớ nhá? Tiểu thư này vô tội, cớ sao bị người thấp kém như ngươi bắt lên đây nên mới phải hành xử thế.

- Vậy sao? Chiều nay trực nhật quét hết sân trường cho tôi. - Ngọc Quý nói.

- CÁI GÌ??? - Cô hét - đừng tưởng được cái chức là ngoan nhé? Anh có vừa phải không vậy? - cô quay mặt sang Tiểu Khải - Tuấn Khải này, thằng nào con nào dại mà bầu tên này làm Hội trưởng thế hả?

- Chức của tôi là do cả trường bầu đấy. - Ngọc Quý nhướng mày - Bây giờ nhóc muốn trực nhật hay bị đình chỉ 1 tháng?

"HẢ? Không được. Nếu bị đình chỉ thì mất mặt lắm, làm sao giờ?" - Cô suy nghĩ rồi quay sang Tiểu Khải cầu cứu.

Đáp lại đó là cái lắc đầu.

" Hừm, tên chết bầm, thấy chết không cứu, đành vậy."

- Được rồi, tôi quét sân là được chứ gì? Nhưng tôi nói cho anh biết, có lần này chứ không có lần sau đâu - Cô hất mặt lên rồi về lớp.

-Chưa thấy con bé nào nhu nhược như thế. Đây là lần đầu tiên có đứa dám cãi tớ đấy, đúng là không ra thể thống gì mà. Trường này tuyển học sinh kiểu gì vậy?!! - Ngọc Quý lắc đầu.

- Tiểu thư của dòng họ Thiên Dương đấy, thành tích học khá tốt mà mỗi tội quậy vô bờ bến.

.

.

.

- Về rồi àh? Sao rồi? - Vương Nguyên thấy cô về lớp thì hỏi thăm.

- Còn nói? - cô ngồi xuống - tôi xém bị anh ta làm cho tức chết đây này, vì không muốn đình chỉ học nên tôi mới nhận cái trách nhiệm vô cùng quan trọng, quét sân trường đấy!!!

- ỒH - Vương Nguyên ồ một tiếng

...

Cuối tiết, Tiểu Anh phải ở lại, cầm cây chổi mà thấy nặng nề như sắt thép.

- Tôi khinh, tôi khinh. Ỷ chức cao thì ngon àh?

- Để tôi phụ. - Vương Nguyên cười, lấy một cây chổi khác quét sân cùng cô.

- Cậu không về àh?

- Ở lại chút cũng được!

- Thời này ít có người bạn nào tốt như cậu đấy - Tiểu Anh nhìn cậu

Rồi hai người bắt tay vào công việc... Một lúc sau thì cũng xong.

- Ha ha, xong rồi. Đúng là kỳ tích. - Cô vỗ ngực tự hào - Trước kia, tôi học trường ở Bắc Kinh sẽ không phải làm những việc dơ bẩn này đâu, đều là mấy thằng đệ làm hết đấy.

- Ồh, thì ra từng là trùm cả trường àh? - Vương Nguyên lắc đầu - hẳn nào cậu có gan cãi lại Hội Trưởng.

- Này, xong chưa đấy, làm việc nghiêm túc đi - Đúng là vừa nhắc tào tháo tào tháo tới, Ngọc Quý đi ngang qua, hét lớn rồi về nhà.

- Cái đồ ... - Tiểu Anh giận đến nóng mặt - hứ, bà cho mày khỏi có đồ lao động luôn này.

Nói rồi, cô vứt cái chổi đang cầm lên tới nóc trường

- Ê! Ngừng lại đi, nếu còn vứt nữa cậu sẽ phải bồi thường đấy - Vương Nguyên nhắc nhở.

- Tiền bạc không quan trọng, cứ trút giận đã. - Cô nói rồi giựt cái chổi của cậu, bẻ đôi ra, vứt chính giữa sân trường rồi kéo cậu về.

Vương Nguyên đành phải âm thầm hối lỗi với cây chổi vô tội kia vậy.

" Xin lỗi mày, ngày mai tao sẽ kiếm cho mày chỗ yên nghỉ tốt đẹp"

Trên đường về, cô có ghé qua gian hàng bán đồ ăn vặt, mua cả đống thứ đãi Vương Nguyên.

- Đền bù cũng như trả công cậu, cảm ơn vì đã giúp tớ - Cô cười tỏa nắng.

- Ừm! - Vương Nguyên nhìn cô.

...

Hai người ăn cho tới khi chán rồi tạm biệt nhau ra về...