• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Sáng tác] Cô học trò ngỗ nghịch - Ngọc Chii

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#1
Cô học trò ngỗ nghịch
Tên tác giả: @Ngọc Chii

Thể loại: Truyện teen, love story, Romance, High school, Fluff, Daily life, Happy end

Tình trạng: Đang cập nhật

Độ dài: Đang cập nhật

Rating: [K]

Cảnh báo: Không

Thảo luận góp ý: http://vnavatar.com/gop-y-ve-bai-viet-cua-ngoc-chii.t1510/
------



------
Đôi lời của tác giả:
Xin chào các bạn, đây có lẽ là lần gặp mặt thứ n của chúng ta nhỉ! Lần này, mình sẽ kiên trì viết ra một bộ truyện. Mong mọi người ủng hộ!
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!

Văn án:

Một chuyện tình yêu tuổi học trò sẽ cho bạn trải nghiệm từng khuôn bậc cảm xúc khác nhau, nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng cũng có đôi chút ướt át và những trò đùa ngộ nghĩnh của tuổi học trò. Trần Lam, cô bé là học sinh lớp 11a2, chưa từng nếm trải mùi vị của tình yêu bởi vì cô tin rằng mình sẽ không yêu ai cả nhưng cái là định mệnh đã khiến cho bông hoa tình yêu đang dần dần chóm nở trong trái tim của cô. Một cô bé mạnh mẽ và đầy nghị lực sẽ chấp nhận yêu thương hay sẽ từ bỏ đi cái thứ gọi là tình cảm?
"Nhìn khuôn mặt lo lắng của anh ta, tôi cười thầm:" Ngu! Đúng là ngu hết thuốc rồi! Anh ta còn chưa đâm phải tôi kia mà? Sao trông hốt hoảng quá vậy? Sợ giết người vô tội ư? Anh yên tâm! Số tôi còn may chán! Ít ra còn may hơn gấp vạn lần anh! Xui xẻo cho anh vì động chạm vào tôi trong những ngày đen tối như thế này!""
"Em cứ ngủ đi, anh sẽ lo cả thế giới."
Hãy đón xem Cô Học Trò Ngỗ Nghịch của Tác giả Ngọc Chi bạn nhé!! Chắc chắn bạn sẽ không cảm thấy hối hận khi bước đến thế giới đầy kỳ diệu đấy đâu.
 
Last edited:

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#2
Chương 1: Hạnh phúc vỡ tan

Cha mẹ đi rồi! Con đừng buồn nhé! Phải gắng sức học tập để thành tài nghe con! Đừng nghịch ngợm! Cha mẹ trên thiên đường sẽ phù hộ cho con!

Lời nói của mẹ vẫn cứ văng vẳng bên tai tôi. Buồn thật! Cha mẹ đi rồi, mình còn về nhà làm quái gì nữa? Đi đâu giờ?

Đang loanh quanh không biết đi đâu thì...

Kétttttt...

Một chiếc xe ô tô đang đi với tốc độ cao thì chợt phanh gấp ngay trước mặt tôi.

Mẹ kiếp! Cái quỷ gì thế này?

- Hơ! Xin lỗi nhóc! Anh đi hơi ẩu!

Một chàng trai với mái tóc tím mở của xe, gãi đầu gãi tai đi đến trước mặt tôi. Anh ta cười ngượng rồi cúi đầu xin lỗi. Cái mặt nhìn thì cũng phải đứng tuổi bác bảo vệ ở cổng trường. Nhưng cũng không phải già chát đến mức độ ấy, nói ra thì vẫn trẻ chán. Mái tóc tím cộng với "sờ tai" ăn mặc thì cũng không đến nỗi tệ hại. Tôi nên miêu tả thế nào cho đúng độ tuổi của anh ta nhỉ? Ừm... Chắc cũng tầm hai ba, hai tư gì đó. Nhìn kĩ lại thì quả là một giai đẹp. Cái mũi cao. Mắt nâu khói cộng với đôi mày rậm. Hàm răng trắng tinh, đều đều. Anh ta cười để lộ cái răng khểnh trông đến là duyên. Vừa nhìn, vừa cười, tôi vừa nghĩ:" Ái chà chà! Gặp được mĩ nam rồi! "Kì này, tôi phải làm sao cho anh ta thấy hối hận vì không biết nhìn mĩ nữ như tôi".

Tôi khẽ nhăn mặt:

- Ai ui! Đau quá đi mất!

Nghe vậy, anh ta càng hốt hoảng:

- Ê nhóc, sao... Sao thế?

Nhìn khuôn mặt lo lắng của anh ta, tôi cười thầm:" Ngu! Đúng là ngu hết thuốc rồi! Anh ta còn chưa đâm phải tôi kia mà? Sao trông hốt hoảng quá vậy? Sợ giết người vô tội ư? Anh yên tâm! Số tôi còn may chán! Ít ra còn may hơn gấp vạn lần anh! Xui xẻo cho anh vì động chạm vào tôi trong những ngày đen tối như thế này!"

Tôi càng chả vờ lăn lộn đau đớn. Anh ta càng lo lắng, hồn xiêu phách lạc. Tầm tuổi này mà còn bị trẻ ranh lừa. Thật mất mặt mà!

- Này nhóc, nhóc có sao không? Có đau không? Đau chỗ nào?

- Á...

Chợt bụng tôi đau quằn quại. Cái mịa gì thế này? Sao đau quá? Tại sao giả vờ lại thanh thật thế này.

Trong chốc lát, tôi cảm thưởng như người tôi lạnh dần đi. Bụng càng đau. Dường như toàn thân tê liệt. Tôi nằm ôm bụng lăn lộn trong vòng tay anh ta...

- Áaaaa.... Mẹ ơi! Con đau bụng quá! Đau quá! Đau chết mất!

Trong cơn mơ, tôi cũng nằm vật vã trên giường, ôm bụng kêu đau. Nhưng dường như cảm giác khác hẳn. Tôi nằm trong vòng tay mẹ. Tôi được bàn tay của mẹ xoa xoa. Một lúc sau cũng đỡ hơn nhiều.

- Hì. Hết đau rồi mẹ ạ!

Tôi vui sướng nhảy cẫng lên.

Mẹ tôi hiền từ, cười dịu dàng vuốt tóc tôi.

- Bao giờ con đau mẹ lại xoa bụng cho con nhé! Thích lắm!

- Ừ! Mẹ sẽ...

Rengggg... Rengggg...

Chợt chuông điện thoại bàn vang lên.

Tôi nhảy ra khỏi lòng mẹ, chạy đến chỗ điện thoại.

- Chắc là bố đấy mẹ nhỉ!

Không chần chừ, tôi nhấc máy lên nghe:

- Alooo... Bố à?

Giọng tôi lanh chanh át cả tiếng đầu dây bên kia. Sau đó, tôi nghe thấy loáng thoáng tiếng một người giọng có vẻ trầm giống như:

- ... Tai nạn giao thông. Chị đến bệnh viên nhận người nhà!

Rồi, tôi không nhớ gì nữa. Chỉ nhớ hai hàng nước mắt của mẹ làm ướt hết một bên vai áo của tôi... Đúng rồi! Mẹ đã khóc. Mẹ đã khóc rất nhiều khi lái xe.

Và rồi... Kéttttt

Tôi nhìn thấy mẹ nằm trên một thứ chất lỏng màu đỏ chót. Thứ đó chảy ra ngày càng nhiều. Chảy mãi, chảy mãi cho đến khi thấm ướt cái áo của tôi. Mẹ nắm nhẹ tay tôi, thở gấp gáp nói ra từng chữ một:

- Cha mẹ đi rồi! Con đừng buồn nhé! Phải gắng sức học tập để thành tài nghe con! Đừng nghịch ngợm! Cha mẹ trên thiên đường sẽ phù hộ cho con!

Tay mẹ cứ thế nới lỏng dần, lỏng dần rồi rơi trên nền đất lạnh. Tay mẹ không còn ấm nữa. Tay mẹ lạnh rồi!

Chẳng hiểu sao khi ấy, nước mắt tôi lại rơi.

" Mẹ ơi! Mẹ đi rồi còn ai xoa bụng cho con khi con đau đây? Con lại đau... Lại đau rồi... Mẹ ơi!"

Và cứ thế, tôi thiếp đi trong nước mắt, trong cơn đau quằn quai, trong nỗi nhớ mẹ da diết. Cơ thể tôi dường như cũng lạnh dần, trong vũng máu của mẹ, trong sự tan vỡ một gia đình.
Sáng hôm sau~

- Vì một số lý do nên thầy giáo chủ nhiệm lớp 11a2 sẽ thay đổi. Có ai phản đối gì không?

Tiếng cô hiệu trưởng oang oang khắp phòng họp. Ai nấy trong chỗ giáo viên mặt mày xanh lét, xám xịt. Cái gì? Thầy Mạnh nghỉ dậy ư? Ai có thể chủ nhiệm cái lớp ấy cơ chứ?

- Nhưng lần này, tôi đã mời được một giáo viên mới dạy thay cho thầy Mạnh. Thầy Minh, mời thầy.

Cạch...

Một chàng trai trẻ tuổi đẩy ghế đứng dậy. Chàng trai mỉm cười cúi chào mọi người:

- Chào mọi người! Tên tôi là Phan Minh - giáo viên mới. Mong mọi người giúp đỡ.

Soạt...

- Ái chà chà! Một gương mặt mới!

Bên ngoài phòng họp, hai ba em học sinh lớp 11a2 đang đứng nghe ngóng tình hình. Xem ra, tình hình có vẻ nhấp nhô lắm. Thầy giáo mới nghe đồn là đẹp trai phong độ, ăn chơi không sợ mưa rơi.

Nghe xong, mặt đứa nào đứa nấy hớn hở hằn lên. Không biết tay này có chịu nổi lớp ta không đây!

Kengggg...

Chuông báo giờ vào lớp đồng thời hết giờ họp. Ai về lớp người nấy.

Cả đám học sinh kia vắt chân lên cổ mà chạy, để bị tóm là gay go lắm đây!

- Đi tụi mày! Về báo với đại ca.

Một trong đám ấy chỉ huy rút lui.

Xoạch...

- Bọn mày ơi...

Vừa vào đến lớp, một thằng trong đám kia bắt đầu rao tin.

- Đại ca, đại ca...

Một đứa chạy thẳng đến bàn đầu, đối diện bàn giáo viên. Và, đó là chỗ ngồi của tôi!

-------------
Cảm ơn các bạn đã xem truyện! :smile:
Mong mọi người ủng hộ nhiều hơn. Mình sẽ cố gắng ra chap tiếp theo. Chap tiếp chắc sẽ dài hơn.
P/s: Rất cần gạch
 
Last edited:

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#3
Chương 2: Thầy giáo mới.

Đừng ngạc nhiên! Tôi chính là đại ca của cái lớp 11a2 siêu quậy này. Hơn nữa, tiếng tăm còn vang khắp nơi rồi cơ. Trong cái trường này, không ai là không biết Lam "đầu sỏ"- kẻ chuyên bày các trò chơi cho đám đàn em. Đứa luôn có mặt trong những trận ẩu đả lớn. Nhưng đa phần là thoát được. Đây không dại mà dây dưa vào giáo viên mà bị lôi lên phòng giáo vụ. Nhưng đứa ấy... Toi chắc!

Về việc giáo viên mới tôi cũng đã nghe qua nhưng không để tâm cho lắm. Đừng hỏi vì sao tôi biết nhanh vậy. Chuyện! Tai mắt khắp nơi, không biết mới lạ.

Nhưng đầu tôi vẫn ong ong về việc hôm qua. May mà anh ta kịp chở tôi đến bệnh viện gần đấy. Không là tôi toi chắc. Mà kể số tôi cũng may cơ! Gặp đúng người hào phóng. Đưa đến bệnh viên còn tận tình thăm hỏi, nằm phòng VIP. Bác sĩ bảo rằng tôi bị ruột thừa cần cắt ngay không thì nguy đến tính mạng. Anh ta liền đồng ý và chi tiền viện phí cho tôi. Nói chung là bao tôi sạch cả chỗ ăn và ngủ. Không biết có phải do nghĩ mình làm lên chuyện lớn không nhỉ? Cái anh chàng này, quả là ngốc hết thuốc! Hôm nào gặp anh ta, tôi phải cảm ơn mới được. Chứ không thể lấy không của người ta đi được!

- Đại ca không sao chứ?

Nhìn nét mặt của tôi có phần hơi trắng mà miệng cứ tủm tỉm cười. Bọn đàn em lo đây mà!

- Tao không sao! Mày lo chuyện mày đi!

- Dạ!

Nói xong, nó lấm lét chạy về chỗ.

Cái thằng này, nó cũng lo cho tôi quá cơ! Khẽ thở dài, tôi ngao ngán gục mặt xuống bàn mà ngủ. Hôm qua ngủ muộn bận uýnh nhau nên hôm nay mệt quá! Buồn ngủ nữa!

- Thầy vào bọn mày ơi! Đẹp giai cực!

Một đứa con gái nhí nhố chạy vào, mồm năm miệng mười. Ánh mắt hiện lên rõ sự thích thú. Đám con gái đang ngồi tám phét cũng đồng loạt ngước mắt nhìn:
- Thật chứ?

Xoạch...

- Nghiêm

Lớp trưởng đứng lên hô rõ to.

Phen này giai đẹp thật rồi!

Mà giai đẹp... Cái người tôi gặp bữa trước cũng đẹp trai, tầm 23, 24 tuổi. Chắc không phải đâu! Do tôi suy nghĩ nhiều quá đây mà!

Tự nhủ với bản than xong, tôi lập tức lăn ra ngủ. Mặc kệ trời đất, mặc kệ thầy giáo mới có đẹp trai đến đâu, tôi vẫn cứ phải ngủ cái đã.

Trong lúc mơ màng, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng thầy giáo giới thiệu về bản thân mình. Hình như thầy tên Minh, gọi là thầy Phan thì phải.

Ừ! Giáo viên mới tên Phan. Tên đẹp đấy. Cái mặt chắc cũng được. Mà giọng nói cũng hay... Cũng quen! Giọng nói này, quen thật đấy! Nhưng tôi không thể nhớ là của ai. Chỉ nghe cách đây không lâu thôi.

Tôi cứ thế chìm vào giấc ngủ trong tiếng giảng bài như hát ru của thầy. Tôi vốn thế rồi! Không sửa được. Mặc dù muốn chăm chú nghe một chút, dù chỉ một chút để động viên giáo viên mới. Nhưng, cơn buồn ngủ cứ ập đến. Cá là năm mươi phần trăm ngủ gật trong giờ. 11a2 mà! Đâu vẫn đóng đấy!

Kengggg...

- Zeeeee...

Trống báo hiệu giờ học kết thúc cũng là hết tiết cuối trong buổi. Bụng đứa nào đứa nấy réo lên kinh khủng khiếp. Bè bè lũ lũ rủ nhau xuống nhà ăn của trường.

Ọcccc

Chết tiệt!

Đang ngủ ngon thì cơn đói lại dựng tôi dậy. Tôi ôm lấy cái bụng đang đánh trống biểu tình. À phải rồi! Tối hôm qua sau khi từ bệnh viện về nhà, tôi đã ăn cái gì đâu? Hơn nữa, còn mải uýnh nhau với cái bọn "sửu nhi". Tóm lại là tối qua quên ăn nên bây giờ bụng reo, đòi ăn bù đây mà!

- Đại ca...

Một tên nhãi chạy từ cửa lớp đến chỗ tôi. Nó khẽ lay lay tay tôi, kêu tôi đi ăn. Nó hỏi tôi có đói không. Để nó đi mua đồ.

Tôi chỉ ậm ừ cho qua. Nó lập tức chạy đi, nói lát quay lại.

Bụng đói rồi, cần ăn, không chờ được đâu! Với lại "nó" không quen nhận đồ chùa. Muốn ăn thì lăn vào bếp mà.

Vác cái bộ đang như ốm đói mấy ngày xuống căng tin, đứa nào cũng nhìn chằm chằm.

Tôi khẽ liếc tụi nó, ý bảo: Nhìn gì mà nhìn? Bị liếc, ai đó mặt tím ngắt, xám xịt quay đi. Bọn nhát chết! Tôi có ăn thịt chúng đâu?

Vừa ngồi xuống bàn, tôi liền gọi đồ ăn. Phải ăn bù cho tối qua mới được.
Mặc dù căng tin rất đông nhưng ai ai cũng phải yêu tiên tôi gọi món trước.
- Hoá ra em học trường này à? Trùng hợp thật!

Một cái bóng lớn đổ trước mặt tôi.

Khỉ gió. Đúng lúc đang phá tiệc lại có kẻ chen vào. Bộ muốn tranh đồ ăn của bổn cô nương.

- Chuyện gì?

Tôi vẫn ăn nhưng mặt không ngẩng lên.

- Trần Lam. Học lớp 11a2 do thầy Phan chủ nhiệm.

Chết tiệt. Cái gã này vẫn cứ lải nhải không để cho tôi được yên ổn thưởng thức đồ ăn. Mà giọng nói quen dữ. Là ai?

- Đại ca...

Một thằng nhãi chạy đến chỗ tôi ngồi, thở không ra hơi. Chắc vừa chạy xong. Nó là cái thằng vừa bảo đi mua đồ ăn cho tôi mà. Lên lớp không thấy đâu mới vội vàng qua đây. Nhìn là biết, hai tay vẫn đang cầm cả túi đồ ăn kìa.

- Sao đại ca ngồi đây? Mà đại ca quen thầy chủ nhiệm lớp mình à?

Nó hỏi mà mắt hết nhìn tôi lại nhìn thầy Phan.

- Không...

Tôi ngậm cả đống đồ ăn trong miệng, mồm vẫn chưa nói hết thì...

- Quen!

Thầy chủ nhiệm vội nói chen vào. Người đâu mà vô ý thế!

Khẽ ngẩng đầu lên để xác định tên kia là ai, tôi ngạc nhiên vô cùng:" Cái F. U. C. K gì thế này?" Gã này chẳng phải cái anh chàng hôm bữa gặp tôi, bị tôi lừa, rồi đưa tôi đến bệnh viên không? Cái anh chàng hào phóng không tính toán gì mà còn bao tôi cả chỗ an và ngủ tại phòng VIP. Cái người mà ngu hết chỗ để một đứa trẻ ranh lừa. Cái người có mái tóc tím và chiếc răng khểnh mà tôi cho là đẹp trai đây ư? Sao giờ lại thành... Thầy Phan - chủ nhiệm lớp tôi thế này?

Trùng hợp. Không, không thể trùng hợp như vậy được.

- Sao? Nhận ra rồi hả? Vừa hôm qua đi cắt ruột thừa, mà hôm nay đã ăn được thế này rồi! Quả là sức trâu!

Tôi lấy lại bình tĩnh, nói:

- Ha! Hoá ra là thầy Phan! Chào thầy!

Bây giờ, giả vờ không biết là tốt nhất! Chạy là thượng sách!

Nghĩ là thực hành ngay, tôi túm cổ thằng nhãi chạy ba chân bốn cẳng. Thằng nhãi thì ngơ ngơ ngáo ngáo không hiểu chuyện. Nó định hỏi nhưng lại thôi.
Mẹ kiếp! Cả thời học sinh, đây là lần đầu tiên tôi phải nhấc đít nhường chỗ cho kẻ khác. Giờ nghĩ lại thấy mình ngu vl.

-------------------

Chap này dài dài nha!
Mong mọi người cmt ném gạch đi nha! Một mình viết một mình đọc chán quá đi!
Trong tháng hè, mình sẽ cố gắng ra nhiều chap dài dài nha!
 
Last edited:

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#4
Chương 3: Liệu những ngày bình yên có còn?

Từ cái ngày thầy Phan lên thay chủ nhiệm lớp tôi, tình hình cũng bắt đầu thay đổi cả. Thầy có nét đẹp đủ để đám con gái nghe lời, có đủ mọi võ nghệ để đám con trai dăm dắp nghe theo. Nhưng đối với tôi, mọi thứ đều bất khả thi.

Mà từ đầu truyện đến giờ, tôi đã giới thiệu về mình chưa nhỉ? Quên mém mất! Các bạn thông cảm nha!

Tôi- học sinh lớp 11a2. Trường Nam Châu. Huyện Nam Châu. Tôi là một đứa con gái "bình thường" nhất lớp. Quậy à nhầm "học sinh gương mẫu" không ai bằng. Thôi thì cũng thú thật với mọi người. Tôi là đứa không xinh, đứa học không giỏi. Hơn nữa con nghịch như quỷ sứ. Thanh tích học tập của tôi luôn được loại giỏi vì may mà được thừa hưởng cái gien đi truyền thông minh của bố. Chăm chỉ thì khỏi cần nói tới, toi không có cái đức ấy. Trong giờ thì chuyên môn ngủ gật, không những vậy còn ngủ say sưa, ngủ chảy dãi, ngáy khò khò ngay trước mặt giáo viên. Từ bé đến giờ tôi có biết sợ ai đâu nén việc đấy không lo. Mỗi lần buồn ngủ là "khò khò" thôi!

Cho hỏi bạn có người yêu hay yêu thầm ai chưa?

Ở độ tuổi này, có khá nhiều bạn trẻ có một tình yêu hoặc nước mắt, hoặc nụ cười. Xin lỗi đi nhé! Vì riêng cái thân tôi còn chẳng yêu nổi, huống hồ là để ý đến người khác. Một tình yêu nồng nàn ư? Haaaa... Thật mắc cười! Đã từ lâu nắm rồi tôi đã chẳng tin ai sẽ yêu mình trọn đời cả. Dù là một đứa cũng khá được, Đấy là theo ý kiến của bọn nhãi kia, thì tôi cũng thấy mình có chút gọi là... Hơi hơi xinh. Mắt hai mí. Lông mi rậm. Lông mày cong cong hơi nhạt. Mắt màu nâu cà phê đậm. Mặt trái xoan. Mái tóc thì hơi nâu nâu. Vì bố tôi là người Mỹ chính gốc nên tôi cũng được thừa hưởng chút sắc đẹp. Mẹ tôi người Việt Nam. Mặc dù mẹ có chút pha tây tây nhưng mẹ là người Việt Nam chuẩn đấy. Tôi theo gien mẹ. Vì vậy, tuy là con lai nhưng trông vẫn giống người Việt Nam.
- Trần Lam... Đề nghị em tỉnh táo!
Tôi đang mơ màng, dần dần chìm vào giấc ngủ thì bị tiếng nói của ai đó phá bĩnh.
Ôi, cái gì nữa đây? Thức cả đêm và bây giờ muốn ngủ cũng không xong. Thật là bực mình mà? Rốt cuộc đứa nào dám phá giấc ngủ của ta? Lại còn dám gọi cả họ và tên ta nữa. Tức quá!
Ngay lúc đó, tôi ngẩng đầu lên...
Cốp... Ặc, đau quá!
- Ai đấy? Đứa nào?
Tôi bực tức, hét ầm lên.
Cả lớp im lặng. Đâu đó còn vọng lại tiếng hét đầy uy lực của tôi. Tôi muốn cho đứa đó biết đã phạm phải tội gì. Phải cho nó biết hôm nay là ngày dỗ của nó.
Chết với tao...
Quay đầu qua lại cũng chẳng thấy đứa nào, mặt chúng nó tái xanh, mặt cắt không còn giọt máu.
Người đối diện với tôi lúc này lại là... Thầy Phan.
Hả, thầy Phan?
Tôi quay qua hỏi thằng Vương:
- Ê mày, có chuyện gì thế?
Nó lắc đầu ái ngại, mắt con nhìn về phía thầy Phan tỏ vẻ nói rằng: " Đại ca à, đứa mà đại ca vừa nói là thầy đấy."
Ặc... Thôi rồi, tôi không muốn đụng chạm đến giáo viên cho lắm.
Mặc dù nói vậy nhưng vẻ mặt tôi vẫn rất thản nhiên. Quay mặt, tôi cười nhẹ. Thầy giáo có vẻ mặt khó coi nhất tôi từng thấy. Mẹ kiếp!
"Làm ơn đừng nhìn tôi với vẻ mặt như vậy!" Mặc dù đó chỉ là suy nghĩ cho riêng tôi nhưng thầy giáo có thể biết được. Thầy cười:
- Chào em, ngủ ngon chứ?
Hắc, đúng là thể loại. Mới mở miệng ra là bao nhiêu từ ngữ ngứa tai lập tức bay đến tai tôi. Hơ, thầy làm như trong cái lớp này có riêng tôi ngủ gật vậy. "Thầy thông cảm cho em nhé! Mà cũng đừng trách em, một phần lỗi tại thầy thôi. Chỉ do giờ giảng của thầy quá chán! Đó chính là liều thuốc ngủ hữu dụng cho đám học trò thiếu tỉnh táo như bọn em!" Tất nhiên, đó chính những lời tôi nói trong tâm trí. Ai ngu mới nói ra!
Thầy nhìn tôi. Ánh mắt lạnh lùng, tức giận.
Tôi nhìn thầy. Anh mắt thản nhiên, vô tư.
Cả lớp nhìn tôi và thầy. Không khí im lặng đến lạ lùng, chỉ còn nghe thấy tiếng đồng hồ chạy tích tắc, tích tắc.
Thời gian như ngừng trôi. Và chính tôi là người phá tan sự tinh lặng đến khó chịu này.
- Không có tác dụng đâu!
Đó là những từ tôi có thể nói lúng này.
Mẹ kiếp. Sao im vậy? Bộ tụi này câm rồi sao?
Này, có ai nghe tôi nói không vậy trời?
Liếc mặt nhìn thầy, bắt gặp ngay ánh nhìn... Phải nói thế nào nhỉ? Thản nhiên ư? Vô tư ư? Bộ thầy đang bắt chiếc tôi sao? Ánh mắt đó thực sự làm tôi thấy có chịu trong người.
Hầy, không nói gì thì ngủ tiếp vậy.
Oáp... Tôi ngáp một cái rõ dài rồi đứng phắt dậy. Dù sao ngủ cũng phải ra ngủ chứ! Không thể thư gian trong cái không khí đáng ghét này được.
Pặc... Hả... Ai đó đang nắm lấy tay tôi. Mịa, đứa nào dám?
Quay phắt lại, cái đầu tiên tôi nhìn thấy là gương mặt thầy. Oái, thầy đang giữ tay tôi, rất chặt.
Thằng Vương đứng dậy theo tôi, cau mày. Nó kéo tay tôi thật mạnh. Kéo tay tôi ra khỏi bàn tay ma quỷ kia. Nó quay lại, nhìn vào mắt thầy bằng vẻ khao chịu ít thấy.
Vương? Mày làm gì thế hả nhãi con?
Chống đối, mày có biết mày đang chống đối giáo viên không? Hành động này có thể khiến mày bị đuổi học đấy!
Tôi giật giật tay nó. Vương quay lại, ánh mắt khó chịu đã dịu bớt đi, thay vào đó là ánh mẵt dịu dàng thường thấy.
Tôi lườm nó, ý bảo:" Mày làm gì thể hả? Việc này tao làm tao chịu, cần gì mày ra mặt. Cút ngay cho tao!"
- Đại ca...
Nó nói chỉ được hai từ rồi lại thôi, ngập ngừng không nói tiếp gì nữa.
Hầy, cần gì phải chuyện bé xé ra to vậy chứ?
Tôi dứt tay khỏi nó, quay lưng bước thẳng.
- E hèm, em định đi đâu vậy?
Đang định bước đến cửa ra vào thì bị tiếng nói "dịu hiền" chặn lại.
- Em thấy hơi đau đầu và mệt. XIN PHÉP thầy cho em xuống phòng y tế nghỉ ngơi. Tiết sau em nhất định sẽ quay lại học tiết của thầy.
Tôi cố tình nhất mạnh chữ "Xin phép" một cách rất tự nhiên, hàm ý muốn nói rằng:" Em đang thật sự cố gắng lễ phép hết mức có thể. Chỉ mong thầy biết ý mà để em đi. Vì đây là lần đầu tiên em nói một câu lịch sự và đầy tin cậy như vậy."
Nói vậy thôi chứ nốt tiết này là em được Free rồi! Bởi vì KHÔNG CÒN TIẾT SAU NỮA! Có nghĩa là tiết này là tiết cuối. Hết tiết này thì học sinh chỉ việc cắp sách về nhà thôi.
Quay đầu lại, tôi cười hiền dịu hết mức có thể. Mong thầy "khai ân cho".
- Ừ, vậy em xuống đi...
Tôi vui sướng đến mức phát khóc đi được. Thầy "rộng lượng" quá!
Niềm vui chưa bùng choáy được bao lâu thì bị dập tắt ngay tức khắc.
Thầy còn bồi thêm một câu khiến mình sắp tức phụt máu mũi mà chết:
- À, chắc em lại đau bụng phải không? Ăn ít thôi kẻo nghẹn nghe em!
- Vâng, thầy thật "vui tính". Thầy chọc cho cả lớp cười rồi kia.
Quắc mắt nhìn từng đứa một:" Đứa nào đam cười tao? Hết tiết gặp tao, tao chẻ đôi giúp cho!"
Tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi cái lớp ấy.
- Lớp 11a2, mai bọn mày chết chắc với tao! Dám cười bổn cô nương!
Ra đến bên ngoài lớp, tôi còn lầm bầm vài câu đe doạ khiến cho bọn ngồi gần cửa sợ té đái. Mặt đứa nào đứa nấy tái xanh như tầu lá chuối. Nhìn muốn cười chết mất.
Phù, khẽ thở dài. Tôi đi những bước đến cuối hành lang.
"Biết đi đâu bây giờ? Phòng y tế giờ này khó của mịa rồi còn đâu? Khốn nạn thật! Ông ta biết thế mới dễ dàng cho mình qua của cửa vậy chứ! Vậy mà mình không để ý! Biết thế ngồi trong lớp cho khỏe thân!"
 
Last edited:

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#5
Chương 4: Hắc y nhân.

Xì xào... Xì xào...
Mới bước chân thứ nhất vào đến cửa lớp học thì đập ngay vào mắt cái đám túm tụm lại nói cái gì đó, bàn luận cái gì đó một cách rất ư là rôm rả.
"Chuyện gì thế nhỉ?" Thắc mắc, tôi định bụng quay qua chỗ thằng Vương hỏi thì thấy chỗ ngồi của nó trống trơn. Cặp sách cũng không thấy.
- Quái quỷ, sao giờ này còn chưa thấy đến?
Bực dọc, tôi đá thật mạnh chân về phía bàn của nó một cái thật mạnh.
Lúc ấy, bỗng nhiên tôi cảm thấy một luồng khí cực kì khó chịu đang hướng về mình. Quay phắt lại, tôi bắt gặp ngay hàng loạt ánh mắt nhìn mình với vẻ nghi ngờ. Có vài đứa còn rỉ tai nhau những lời thì thầm... Chắc là nói xấu. Tôi trợn mắt nhìn chúng nó, nói lớn:
- Nhìn cái gì mà nhìn?
Ngay lập tức, bọn nó im bặt. Lũ dở hơi!
- Thằng Khang đâu?
Tôi lớn tiếng gọi.
Một lúc sau, một thằng mặt mày tái xanh chạy cún cút đến bên cạnh tôi. Trông nó có vẻ sợ quá rồi! Ai mắc ngươi cười bổn cô nương kia chứ!
Gằn giọng, tôi hỏi nó, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, phía cổng trường, vắng tanh.
- Thằng Vương đâu?
- Dạ, anh hai vẫn chưa đến thưa đại ca! Nghe nói hôm qua mắc cảm, không đến lớp được.
Không nói gì, tôi ném cặp sách lên bàn, quay bước đi ra ngoài. Thằng Khang cũng cún cút theo sau.
Đi dọc hành lang, bước xuống cầu thang, tôi định bụng xuống căng tin kiếm cái gì đó để ăn. Đã xuống đến tầng hai, tôi chợt nhớ ra chuyện hồi nãy tụi trong lớp bàn tán. Có chút tò mò định hỏi nhưng lại thôi. Vì thường xuyên nói chuyện với thằng Vương nên bay giờ nói chuyện với kẻ không thân tín có vẻ hơi khó chịu, tôi lại thôi không hỏi.
~Căng tin~
- Một ép trái cây, hai sandwich.
Hôm nay, có vẻ cái bụng này của tôi có chịu đau nên tôi cũng không muốn ăn cho lắm.
Oáp... "Thôi ăn nhanh còn lên y tế nghỉ ngơi. Dạo này sức khỏe của mình chán quá! Hôm nào cũng buồn ngủ dễ sợ luôn!" Có lẽ vậy, tôi cũng nên chăm sóc bản thân chứ!
Cạch, chị phục vụ nhẹ nhàng đặp đĩa sandwich và cốc nước hoa quả xuống, miệng tươi cười:
- Tổng cộng hết 125 nghìn em nhé!
Tôi cười, định rút ví ra thì thằng Khang đã kịp trả. Đây là hành động thường thấy của Vương, ai ngờ không có nó ở đây, tôi cũng không tốn xu nào. Cái thằng khỉ này, cũng biết dạy lũ này cơ đấy! Ăn thôi, đói rồi!
Không khách sáo, tôi cầm bánh len ăn ngon lành.
Mặc dù là tiền của thằng Khang nhưng nó chẳng ăn miếng nào, tôi cứ thế đánh bay đĩa bánh và cốc nước hoa quả.
- No nê rồi! Ý tế thẳng tiến.
Sau khi ăn xong, tôi định bụng lên phòng y tế nghỉ ngơi. Nhưng bụng do ăn no quá nên ẫm ách vô cùng, thôi thì đành hoãn kế hoạch lại, đi bộ cho thoải mái vậy!
Nói rồi, tôi đứng phắt dậy. Thấy Khang vẫn đi theo, không có ý định lên lớp, tôi nói với nó:
- Mày lên lớp trước đi!
Nó cúi đầu tỏ vẻ chào tôn kính, rồi không đợi nói gì thêm, ba chân bốn cẳng chạy về lớp.
"Lang thang đi trên sân trường vắng nhặt cành phượng hồng còn vương nơi này..."
Đâu đó vang lên bài hát thân thuộc, lòng tôi chợt ngổn ngang trăm mối, trống rỗng vô cùng. Thực sự, tôi không biết mình đang nghĩ cái gì. Thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Đi bộ được dăm ba vòng thì trống báo hiệu vào lớp. "Trốn tiết thôi! Tiết này của ông thầy đáng ghét kia. Nói toàn những câu không hiểu. Mình vào đấy chỉ tổ chặt chỗ. Hơn nữa, ông nói như đàn gảy tai trâu, lại càng thêm nhức đầu." Nghĩ bụng, tôi nhanh chóng đến phòng y tế. Trên đường đến phòng y tế phải qua chỗ phòng họp giáo viên. Ôi, quỷ tha ma bắt, ai mà biết được lại đúng lúc hết giờ họp, các giáo viên đang tản dần về lớp mình. Và trong đó, có ông thầy dạy Tiếng Anh kì quặc của tôi.
Phư phư... Tôi cười thầm trong bụng va nhanh chân chạy. Mong ổng không nhìn thấy. Hôm bữa trước đã trốn tiết rồi, lần nay trốn mà bị bắt gặp, chắc chắn cái mạng này không giữ nổi đâu! Phải nhân lúc ông ta đang mải nói chuyện phiếm thì tôi phải mau chóng chạy thoát thân.
Nhưng ông trời trêu ngươi, tìm đủ mọi nơi mà không có chỗ trốn nào an toàn hết trơn. Các giáo viên đang đến gần, làm sao đây? Tay loạn, chan run. Quả này xong rồi! Lúc bế tắc, chợt một bàn tay kéo lấy tôi thoát khỏi trận địa chỉ trong gang tấc.
Người đó kéo tôi vào một phòng âm nhạc không khoá cửa. Bên trong này tối om, đang định hét ầm lên thì miệng ngay lập tức bị chặn lại bởi bàn tay ai đó. Cả hai dựa vào một bên tường khuất, khó có thể nhìn thấy. Vả lại trong này tối, thực sự rất khao bị phát hiện.
Im lặng...
Từng người, từng người đi qua phòng âm nhạc mà không ai mảy may nghi ngờ rằng đang có hai người. Một người có ý định trốn tiết, suýt không thanh. Một người không rõ quý danh, đột xuất ra tay cứu người định trốn tiết.
Im lặng...
Tất ra các giáo viên đã rời đi hết, Trong đó có ông thầy giáo Tiếng anh của tôi. Khi ông ta đi qua còn đi rất sát cửa làm tôi sợ té đái. Với lại, nếu bị bắt gặp trong hoàn cảnh lành thì còn nguy hiểm hơn. Cho nên, muốn thở cũng không thở nổi. Tim đập mạnh và nhanh đầy vẻ lo lắng và hồi hộp.
Bên ngoài trống vắng, im lặng.
Bên trong tối om va mắt tôi bắt bầu thích nghi được. Hơi ấm từ người đó bắt đầu tỏa ra, thấm dần vào da thịt tôi sau lớp áo sơ mi. Cơ thể tôi bắt đầu nóng lên. Tim lại đập mạnh. Hô hấp không đều.
Thịch thịch... Thịch thịch...
Tôi còn nghe rất rõ tiếng tim đập nhưng không rõ là của tôi hay người đó. Tôi khẽ cựa mình. Bàn tay của người đó bắt đầu lới lỏng ra. Có vẻ không chỉ tôi hồi hộp vì chuyện vừa nãy mà tên đó cũng giống tôi. Từ từ định thần lại toi có thể thấy rõ, bàn tay phải của hắn bịt chặt miệng tôi. Tay trái ôm chặt eo. Cả người hắn áp sát vào tôi. Hơi ấp cũng tỏa ra nhẹ nhàng.
- Ưm...
Hắn nhu chợt tỉnh, ngay lập tức thả tôi ra. Tôi cũng không ngần ngại mà nhảy vọt về phía trước. Tôi thở mạnh.
- Em không sao chứ?
Tôi ngửa mặt lên nhìn tên đó. Và rất đỗi ngạc nhiên, trước mắt tôi là bóng tối đen mù mịt. Người đó mặc bộ quần áo đen. Áo sơ mi đang mặc màu đen. Quần màu đen. Giày màu đen. Mặt cũng che bởi một chiếc mũ đen. Do tối quá nên tôi không nhìn rõ trên người hắn có gì đặc biệt. Chỉ toàn là đen.
Tôi đơ toàn tập.
- Không sao thì tốt rồi. Tôi đi đây.
Chưa để tôi kịp nói gì, hắn hôn nhẹ lên môi tôi một cái, ghé sát vào tai tôi, thì thầm:
- Tôi đánh dấu em rồi đấy!
Hơi thở của hắn làm tai tôi ngừa ngứa. Tim đập thình thịch.
Soạt... Hắn biến mất.
Tôi ngây người.
Sau một hồi, tôi bước ra. Hẳn là tôi đã tự chấn tĩnh lai bản thân do cú chạm môi rất nhẹ của Hắc y nhân- một cái tên tôi chợt nghĩ ra và đặt luôn cho hắn. Tên khốn nạn, cưới mất nụ hôn đầu của tôi rồi bỏ chạy. Thật ngu khi hắn đi rồi mới chợt nhận ra. Khốn nạn, quan súc sinh. Lại còn "Tôi đánh dấu" cái mịa gì cơ chứ. "Tao nhổ vào!" Bực dọc, tôi bước đi. Từng bước từng bước không rõ mục đích. Một lần nữa, tôi lại bối rối...
 
Last edited:

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#6
Chương 5: Chuyển trường.

Tùng... Tùng... Tùng...
- Yeahhhhh... Về thôi!
Khi tiếng trống vừa dứt cũng là lúc bọn học trò lớp 11a2 ùa đến cổng trường.
Đứng tựa vào cánh cổng rỉ sắt, tôi đứng đợi. Đợi ai? Để làm gì? Tôi chẳng rõ tôi đang đợi ai nữa. Kì lạ thật! Có lẽ, chờ người đó. Hắn chắc chắn là học sinh thì mới dễ đang vào trường họ như vậy. Nhớ lại thì đúng là có lý. Hắn ta vội vàng chạy ra ngoài sau khi cứu tôi. Chắc lúc đó sợ muộn giờ nên mới chạy đi nhanh như vậy. "Chết tiệt!" Tôi tự gõ mạnh vào đầu mình một cái. "Sao lúc đấy mình không vạch cái mũ đó ra nhỉ? Có lẽ cũng biết được khuôn mặt hắn rồi!" Tôi tự tràn bản thân mình quá ngu ngốc, ngây dại chỉ vì cú chạm môi nhan nhàng của hắn. "Quá ngu ngốc! Hết sức ngu ngốc!" Càng nghĩ tôi lại càng đánh thật mạnh vào đầu mình. Giờ chỉ còn có chút manh mối, làm sao tìm được cái tên Hắc Y Nhân đấy được đây?
Renggg...
Chuông điện thoại chợt reo lên.
- Alo, Tôi Trần Lam nghe.
Không kịp nhìn rõ màn hình xem ai gọi, tôi đã bắt máy nghe luôn.
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng nói khàn đặc vẻ mệt mỏi:
- Đại ca ạ, em đây!
- Ai cơ?
Tôi không nghe rõ, cũng chẳng nhớ ai có chất giọng khàn như vậy. Chỉ lơ mơ thấy kiểu nói chuyện này quen quen. "Đại ca ư?"
- A...
Tôi thét lên một tiếng nho nhỏ. Cầm chiếc điện thoại giơ trước mặt. Màn hình có ghi chữ "Vương"
- Vương, thằng nhãi này, sao mày không đi học?
Tôi lập tức hét um vào điện thoại.
- Khụ... Khụ... Em ốm đại ca ạ! Mai nhất định em sẽ đến trường.
Nghe nó nói qua đầu dây bên kia, tôi còn nghe rất rõ tiếng ho của nó. Chắc không phải ốm bình thường rồi! Khẽ hắng giọng, tôi nhẹ nhàng đáp:
- Mày cứ nghỉ đi. Yên tâm. Bài vở để tao lo!
Đầu dây bên kia có tiếng cười khẽ. Nó không để tôi đợi lâu, cười hì hì:
- Đại ca có bao giờ chép bài đâu! Toàn để em chép hộ còn gì!
Cái thằng khỉ này, đam chế giễu mình. Chẳng qua là vừa nay lo cho nó nén mới nói vậy. Bay giờ bị nó nói trúng cũng bực thật. Nhưng nó nói cũng đúng, có bao giờ toi chép bài tử tế đâu, ngay cả bay giờ cũng toàn trốn tiết với đi chơi. Tôi nói:
- Chẳng qua tại mày ốm tao mới nói vậy thôi. Lúc nào mày khỏi, tao phải dần cho mày một trận mới được.
- Khụ... Khụ... Em...
Nó ho ngày càng nặng tiếng. Tôi can ngay:
- Thôi, nghỉ đi.
Không để nó nói thêm gì, tôi cúp máy. Bố thằng khỉ, tự dưng lại trúng gió. Xem ra hôm nay lại phải vắt não ra làm bài tập rồi. Càng nghĩ càng thấy đời mình khổ. Cả đóng bài tập đang đợi phía trước. Nghĩ đã thấy đau đầu rồi.

Chưa đầy 1 tiếng, tôi đã quên luôn kẻ đó, gã mặc đồ đen-Hắc Y Nhân.
- Trần Lam, em vào đây tôi có việc muốn nói với em.
Thầy Phan từ trong chiếc xe ô tô Audi bóng loáng ngó đầu ra gọi với theo.
"Hắc... Cái quỷ gì thế này?" Tôi giật mình thon thót. "Rốt cuộc có chuyện gì mà gọi mình vô xe của ổng nhỉ?"
- Nhanh lên!
Ông ta lại một lần nữa giục giã.
Mặc dù không muốn vào nhưng tay loạn, chân run lại tự động mở xe ngồi ngay vào ghế đầu, cạnh buồng lái.
- Có chuyện gì vậy ạ?
Tôi hồi hộp trả lời. Có phải thầy định báo kết quả tình hình học tập của tôi với mama nuôi đấy chứ? Thật đáng sợ!
- E hèm, tôi muốn báo...
- Không, thầy cần báo cáo kết quả học tập của em với mẹ em đâu! Em sẽ tự nói. Em biết em học dốt và mất tập trung, Hơn nữa còn không lễ phép với thầy cô giáo,Hay bỏ tiết, nói xấu thầy. Em hứa lần sau sẽ làm như vậy... Ý quên em sẽ không bao làm vậy nữa. Em hứa... Ưm... Ưm... Tôi chưa nói hết câu thì bị bịt miệng lại.
Ông thầy nhìn tôi với vẻ mặt khó coi không tả nổi. Thôi, cuộc đời tôi đến đây là chấm hết. Đành chịu tôi, vác cái mặt mẹt này về nhà thông báo với mama vậy.
Phù, khẽ thở dài, tôi toan mở cửa định bước xuống xe. Bây giờ mà chạy chắc vẫn kịp ấy nhỉ! Đằng nào ông ta cũng đâu biết chính xác nhà mình là ở chỗ nào!
Ke ke ke ke...
- Này này, em định đi đâu vậy? Tôi đã nói đến điểm chính đâu? Ý tôi là điểm cần nói ấy.
Hả, tôi ngớ người. "Cái quỷ gì thế này? Rốt cuộc ông ta còn định nói chuyện gì nữa?"
- Dạ, thầy nói nhanh nhanh đi! Em còn phải về. Nhỡ về muộn mẹ em lo thì làm sao?
- Em khỏi lấy cớ! Đừng tưởng tôi không biết đi học về em sẽ đi đâu nhé!
Thầy nháy mắt cười đầy ẩn ý. Trời! Cái nụ cười ấy làm tôi rợn hết cả tốc gáy. Mắc ói nè! Thầy cứ làm như tôi làm gì cũng biết vậy. Thế có mà là siêu nhân Supermen à? Hứ, tôi đếch tin đấy!
Thấy khuôn mặt không phục của tôi, thầy nói tiếp:
- Có phải tẹo nữa em định đi thăm Vương đúng không? Em đấy ốm. Vả lại, đã là bạn thân như hai đứa, không đi thăm quả là bất thường à nha!
ĐOÀNG...
Ông... Ông ta sao biết hay vậy?
Mặt tôi ngớ ra. Giống như là bị đoán trúng tim đen.
- Ờ, ờm không đúng. Ai bảo thầy như vậy?
- Bí mật à nha.
- Thầy...
*Mặt mày tím ngắt*. "Cái ông thầy này còn đam dở cho với mình?"
- Thôi va chuyện chính nhé! Tôi mời em vào ngồi không phải để tám nhảm. OK.
- Vậy thầy nói ngay từ đầu thì em cũng chẳng phải vòng vo tam quốc làm gì cho mất thời gian ra. Thầy mau nói đi.
Tôi bực mình, cáu nhặng lên.
- Ừm hừm... Chuyện là... Bla... Blo... Ble...
-----MỘT TIẾNG-----
Cạch. Soạt. Cạch.
Mở chiếc cửa gỗ, tôi lặng lẽ bước vào nhà. Mặt mày tối đen như mực. Tinh thần thì khỏi phải nói: rối ren không nút gỡ.
- Về rồi đó hả?
Giọng má nuôi từ trong bếp vọng ra. Ờ, thôi xong kiếp nạn này.
Ngay lập tức, tôi ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh lên phòng.
Tôi chốt cửa phòng mình rồi nhanh nhẹn leo lên giừơng đắp chăn suy nghĩ. Bất chợt, gịong nói thầy giáo vang lên trong đầu.
"Em hãy chuyển trường đi, vào ngôi trường đó sẽ tốt cho con đường của em trong tương lai"
CHUYỂN TRƯỜNG???
Vài tuần sau đó...
Thế là chuyển trường. Tôi được nghe sắc lệnh từ chính mẹ nuôi. Bà đã đồng ý với thầy giáo sẽ chuyển trường cho tôi. Tôi biết đó là sự lựa chọn khó đối với bà. Đêm hôm trước ngày đi, tôi và bà ngủ cùng nhau. Bà nắm lấy tay tôi, hiền từ, ấm áp. Bà kể cho tôi nghe về chuyện ngày xưa. Tôi còn nhớ lắm bóng lưng của bà khi quay mặt vào tường. Hai bờ vai khẽ rung. Bà khóc. Bà chẳng khác nào một người mẹ. Một người mẹ dùng xương máu của bản thân để sinh thành ra tôi...
Lúc tiễn tôi ra sân bay, cái khu đỗ xe bỗng chốc đông người hơn thường ngày. Kẻ đi người ở lại. Đứa thì quà, đứa thì bánh. Thằng Khanh bẽn lẽn túm tay tôi, ôm tôi một cái thật chặt. Cái ôm ấy chỉ trong phút chốc rồi buông. mắt nó rớm rớm. Nó là thằng nhút nhát và nhạy cảm nhất hội. Gặp phải giây phút này, nó không khó thì mới là lạ. Nó nắm tay tôi, nhét vào tay tôi một hộp gì đó, ghé tai thì thầm:
- Nếu có say thì uống là hết. Thuốc sịn đấy!
"thuốc chống say máy bay à"
Tôi giơ túi lên ý cảm ơn nó. Nó cười mếu máo. cả bọn chẳng ai muốn buông tay. Mẹ nuôi cũng có mặt ở đấy nhưng bà chẳng nói gì ngoài dặn dò đi cẩn thận. Tôi ôm lấy bà thật chặt và nói:
- Mẹ yên tâm và hãy tin tưởng ở con nhé!
Có lẽ từ khi sinh ra đến bây giờ. Tôi chưa bao giờ làm bà hết lo lắng cả. Nhưng lần này tôi đã nói thì tôi nhất định sẽ làm được.
Tôi nhìn vào mắt bà đầy sự tự tin rồi quay người bước đi. Mắt không kìm được mà tuôn ra thứ chất lỏng đã bấy lâu nay tưởng chừng đã cạn. Phải, tôi đã khóc...
- Khi nào mệt mỏi thì về nhà nhé! Nơi đây, chắc chắn vẫn luôn có người đợi chị về!
Chúng nó gào to tựa như sấm ngày mưa, tựa như nước ngày lũ. Ồ ạt nhưng đầy tình yêu thương!
Hiếm người có được một đại gia đình như tôi! Thật đáng quý trọng!
Tôi giơ tay ý chào nhưng chẳng quay đầu lại. Môi cười nhưng nước mắt lại rơi...
Rì rì rì
Khi ước đến cửa máy bay, điện thoại tôi rung lên từng hồi rồi ngừng báo hiệu tin nhắn đến. Tôi rút điện thoại ra.
"Em trai, là thằng Vương đây mà. Phải rồi, từ hôm bữa đã cẳng thấy nó đâu. hay là... có chuyện gì?"
Tôi vội vàng ấn vào tin nhắn
"Đại ca đi đường thượng lọ bình an! Mong rằng em sẽ sớm được ặp lại đca"
Mỉm cười tôi cất điện thoại đi. người tiếp viên niềm nở giúp tôi xách vali chất lên máy bay. Tôi ngoan ngoãn ngồi đúng chỗ của mình, nhắm hai mắt chờ hạ cánh. Buồn ngủ quá! Không uổng công cả đêm hôm qua chờ tin nhắn của ai đó, giờ đã có hồi âm rồi!




 
Last edited:

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#7
Chương 6: Bạn mới là bạn cũ...
Lại một mùa hè nữa trôi qua, tôi đúng là có lớn hơn đôi chút nhưng vẫn chưa được gọi là trưởng thành.

Nhưng không sao, thời gian sẽ khiến bản thân lớn lên.


- Phù, còn chưa đầy 1 tuần nữa là phải nhập học rồi! Chán thật!

Cô bạn Ana ngồi bên cạnh tôi than thở sau khi vừa đi shopping chán chê. Tôi cười nhẹ:

- Ừm, cũng có sao đâu. Đối với tớ, nghỉ ngơi như vậy là đủ rồi!

Ana nhìn tôi đầy vẻ nghi hoặc, tru môi, phồng má lên. Trông cô nàng khi nào cũng thật dễ thương! Tôi nhìn Ana, bẹo cái má hồng như muốn nhào nặn:

- Đừng nhìn tớ bằng đôi mắt ấy! Điều tớ nói đều là thật hết đấy!

Nghe tôi nói vậy, cô nàng cũng chẳng thèm để ý gì thêm. Ném cho tôi chai nước. Tôi cầm chắc lấy, tu một hơn dài. Hai đứa nghỉ ngơi hồi lâu rồi đứng dậy đi về, xách theo cả một đống đồ nữa.

- À quên, lớp mình vừa có thông báo đấy!

- Thông báo gì?

- Có học sinh từ Việt Nam chuyển đến đây du học.

-...

_________20h__________

Buổi tối ở Mỹ thật ồn áo và náo nhiệt. Từ trên phòng kí túc sá nhìn xuống, cả con đường như sáng bừng lên. Tôi đứng trước ban công tầng ba suy nghĩ. Tôi suy nghĩ về mọi chuyện. Về gia đình. Về bạn bè. Về quê hương của tôi. Mỗi lúc cô đơn thế này, tôi lại nghĩ ngợi quá nhiều. Nhưng đa phần đều là nghĩ đến chúng nó, bọn đàn em của tôi. Không biết chúng nó giờ ra sao? Không biết chúng nó sống thế nào? Không biết chúng nó có còn nhớ đến tôi hay nhưng kỉ niệm xưa hay không? Tôi không sợ chúng nó có người cầm đầu khác. Tôi chỉ lo rằng, chúng nó sống không tốt mà thôi.
Cũng phải, đã 2 năm kể từ ngày tôi đi rồi. Nếu bọn nó có quên cũng chẳng sao đâu nhỉ! Tôi bây giờ sống rất tốt. Tôi có nhiều bạn hơn lúc trước. Tôi có bạn thân là con gái. Tôi shopping, đan len, nhuộm tóc, làm xoăn giống như những đứa con gái khác... Nhưng tôi trầm hơn. Tôi ít cười hơn. Tôi không còn hồn nhiên như trước nữa. Kể từ khi sang đây, điểm số có tăng cao. Nhưng ngược lại, tình cảm lại xuống thấp. Tôi rất muốn về nhưng học chưa đủ 10 năm thì làm sao mà về được đây. Chưa lấy được cái bằng thì làm sao mà về được đây. Cho dù tôi có về thì cũng lại phải đi. Tôi chẳng muốn chứng kiến cái cảnh tượng chúng nó khóc vì không muốn tôi đi nữa.

Tôi phải cố gắng học để còn về nữa chứ. Mẹ nuôi sẽ vui lắm!

- Đừng thức nữa! Ngủ đi em.

Tôi thấy một vòng tay ấm ôm ngang lưng tôi.

- Anh vào đi.

Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, nhẹ nhàng xoay người để đối diện với anh.

Phải, suốt quãng thời gian vừa qua, tôi đã gặp tình yêu của mình, tôi nghĩ là vậy. Chúng tôi đã được 2 tháng rồi. Nhưng trong mấy ngày gần đây, có một chút trục trặc giữa tình cảm của tôi đối với anh. Tôi phát hiện ra tôi không yêu anh như tôi nghĩ. Và hình như anh cũng vậy.

Cũng có thể tình cảm của tôi dành cho anh là một chút cảm động trên tình bạn chăng? Và tôi bắt đầu suy nghĩ...

Tôi quen anh vào mùa hè năm nay như tôi đã nói trên, tính đến hôm nay thì đã tròn hai tháng rồi. Anh hơn tôi 1 tuổi và học trên tôi 1 khóa. Anh và tôi cùng học Quản trị kinh doanh. Anh học khá, là một tay ghita cừ khôi trong lớp. Hơn nữa, hotboy đứng thứ 5 của trường không ai khác chính là anh. Anh còn là người trong mộng của biết bao cô gái... Không phải tôi không biết điều đó. Nhưng tình cảm không thể ép buộc. Làm sao tôi có thể yêu người mà đến bản thân mình cũng không biết rằng đó là cảm động hay tình yêu?

- Nhược Phong, chúng ta... chia tay đi!
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt nâu sẫm của anh, mạnh dạn nói ra. Mi mắt tôi khẽ rung nhẹ rồi cụp hẳn xuống. Tôi thấy thật có lỗi với anh ấy biết bao! Anh ấy đối tốt với tôi như vậy mà tôi là nói ra cái lời nhẫn tâm này ư?

- Anh xin lỗi! Anh đã không đối tốt với em! Dạo này, anh đúng là có hơi vô tâm với em. Nhưng em phải hiểu cho anh! Lam à, anh dạo này...

- Phong, nghe em nói này!

Tôi nắm chặt bàn tay của anh. Đôi mắt của tôi nhìn thẳng anh. Anh ngập ngừng né tránh nó.

- Em không chia tay anh với lý do này đâu. Em có lý do khác.

- Đó là gì?

Anh siết chặt lấy tay tôi, xúc động hỏi.
- Vì em nghĩ rằng bản thân em không yêu anh giống như anh yêu em. Tình cảm của anh rất lớn. Em nghĩ là em không có đủ để đáp lại cho anh. Đúng là anh rất quan tâm em. Nhưng có vẻ như, em chỉ coi anh là một người anh trai thôi. Mình hợp làm bạn thôi anh ạ!

Anh chết sững nhìn tôi. Anh mắt chưa đầy bi thương và nỗi thất vọng nặng nề. Và rồi, nước mắt rơi. Nước mắt mặt chát và nóng ấm chạm vòng mu bàn tay của tôi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. Anh mạnh mẽ lắm mà! Tại sao anh lại khóc? Tôi khó nhọc nhìn đôi mặt phía đối diện để hiểu ra chuyện gì đó. Nhưng vô hiệu. Đôi mắt đó, sâu trong nó, có một cái gì đó tôi chưa bao giờ hiểu được cả. Có thể tôi không phải chìa khoá tương xứng với cái ổ khoá kia.

- Em xin lỗi!

Câu nói vừa thốt ra, tôi vội vàng chạy ra khỏi căn nhà đó.

"Nhược Phong, em thực sự xin lỗi! Tình cảm của anh dành cho em rất to lớn. Em không có cách nào đáp trả lại được.

Mong rằng anh có thể tìm ra một nửa của mình, để trao tình yêu đó đúng chỗ! Chúc anh hạnh phúc!"

---------

Sáng hôm sau, quả nhiên có tin động trời thật. Nhưng đối với tôi, nó như được an bài sẵn từ lâu. Tôi biết rõ điều này mà!

- Hàn Nhược Phong chuyển trường ư?
Học sinh 1.

- Hình như có lý do đấy!
Học sinh 2.

- Cãi nhau với bạn gái chăng?
Học sinh 3.

- Mày dở à? Anh Phong tốt như vậy lại đẹp trai, học giỏi. Ai mà lỡ nặng lời!
Học sinh 1 tiếp chuyện.

- Hơn nữa, anh còn đối rất tốt với bạn gái. Cô gái đó chắc chắn đã tu mấy kiếp mới có cơ hội như vậy đấy! Ai dại gì mà chia tay chứ!
Học sinh 3 chen vào.

Là vậy đấy! Chuyện anh Phong chuyển trường đã là một tin cực cực hot đối với ngày hôm nay. Nó đã là một chủ đề để cả đám bàn tán... và miệt thị "cô bạn gái" đó.

Tôi ngồi nghe mà cảm thấy vô cùng chán nản. Tôi cũng có làm gì nên tội đâu? Cớ sao lại bị nói xấu ghê vậy nè? Đã thế lại còn bị nói ngay trước mặt. Có khác gì tát bôm bốp vào cái mặt này không? Ngồi đây chỉ tổ thêm bực mình, tôi quyết đi dạo quanh trường cho xuôi xuôi cái bụng.

- Ê này, đi đâu đấy?

Cô bạn Ana của tôi vội vàng níu tay tôi lại. Cô ấy vẫn luôn quan tâm, chăm sóc tôi như vậy mà! Tôi lại cảm thấy ấm lòng. Quả nhiên, tình bạn vẫn là quý giá nhất trong các loại "tình" trừ tình cảm gia đình nhé!

Tôi xoa xoa đầu Ana một cách nhẹ nhàng. Cô bạn hất tay tôi ra, phồng hai má. Cô ấy đã hơi giận rồi!

- Mình đi ra ngoài dạo một chút! Cậu cứ ngồi đấy đi nhé!

- Nhưng sắp đến giờ ngoại khoá rồi còn gì?

Cô nhăn mặt, nhìn tôi đầy lo lắng, nói tiếp:
- Cậu bị sao à? Có cần mình đi cùng không?

Tôi lắc đầu, mỉm cười chấn án cô bạn rồi quay người đi thẳng ra cửa.

- Nhớ quay lại khi chuông reo đấy nhé! Hôm nay có tiết ngoại khoá, cô giáo còn giới thiệu bạn mới nữa!

Khi chưa đi xa được bao lâu, tiếng cô lại thất thanh từ đằng sau. "Thật đúng là! Hình như cô ấy vẫn luôn coi mình là học sinh mới thì phải! Vẫn luôn ân cần và quan tâm như ngày nào!" Tôi mỉm cười lắc đầu. "Có vẻ như mình chưa lớn lắm!"
Loanh quanh trong sân trường chán chê thì chuông kêu báo hiệu giờ vài lớp. Chỉ thoáng chốc, sân trường đã vắng tanh, lặng im như tờ. Tôi lại cảm thấy thật trống vắng và cô đơn. Cô đơn rất quen thuộc đối với tôi rồi! Từ khi đến đây, cuộc sống của tôi đã tình cờ rẽ vào một ngõ nhỏ mang tên "cô đơn".

Lá vàng vẫn rơi. Gió vẫn thổi. Mặt trời ngày ngày vẫn ngoi lên rồi lặng xuống. Tôi vẫn ở đây, tim vẫn đập nơi lồng ngực. Cuộc sống mà! Tôi vẫn sống tốt đấy thôi! Mọi thứ rồi cũng sẽ về theo quỹ đạo của chính nó.

----------

- Chào các bạn! Mình tên là Vương! Rất vui được làm quen với các bạn!

Trong lớp 12a2, một cậu con trai mái tóc màu nâu ngả vàng đang đứng trước lớp với nụ cười rất tự tin.

- Vương, em có thể lựa một chỗ ngồi mà mình thích!

Chốc lát, khuôn mặt cậu trở lên thật lém lỉnh và tinh nghịch. Đôi mắt cậu liếc qua liếc lại từng khuôn mặt một mà chẳng chút vừa lòng.

"Ở đâu nhỉ?"
Cậu hơi lúng túng rồi di chuyển về nơi cuối lớp. Ở đấy có một cái cửa sổ hướng ra ngoài sân trường. Một chỗ ngồi thoáng đãng và thoải mái như vậy, sao không có ai nghĩ đến nhỉ?

Cậu khá thích thú với chỗ ngồi mới của mình. Mặc dù cậu có hơi thắc mắc: Sao chỗ không có người mà chẳng bụi? Nhưng rồi ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong đầu cậu thôi. Nó đã trôi nhanh lúc nào không hay.

Cậu_một học sinh đặc biệt được tuyển chọn trong trường. Cậu học giỏi tất cả các môn trừ văn. Cậu yêu thích bóng rổ. Nơi cậu muốn đến là... bất cứ đâu có cô.

Cậu có tên đầy đủ là Vương. Có một từ thôi! Kì lạ đúng không? Vì sao ư? Cậu cũng không biết nữa. Đó là tên do bố mẹ cậu đặt ra, nhiều lần cậu hỏi như họ đều lắc đầu nói không biết. Ôi thật kì lạ! Nếu được bình chọn, cậu sẽ bầu cho họ là cặp đôi "hài" nhất thế giới! Đặt tên cho con mà không biết nó có ý nghĩa là gì. Hơn nữa lại chỉ có một từ.

- Vương, cái tên rất đặc biệt! Tôi thích nó...!

Tôi chợt tỉnh sau một giấc mơ lạ. Tôi thấy Vương_thằng đệ rượt của tôi hồi còn ở Việt Nam. Nó là học sinh mới của lớp tôi.

- Không thể nào!

Tôi thì thầm rồi tự tát vào má mình mấy cái. Chắc là do ngủ mơ thôi! Làm gì có chuyện nó đặc tuyển đặt cách vào cái trường này. Tôi phải nỗ lực lắm mới kiếm được cái ghế để ngồi trong lớp. Nó thì tuyển đặt cách ư? Không thể nào! Học sinh ưu tú ư? Không thể nào! Hồi còn học ở trường cũ, nó học còn ngu hơn cả tôi cả mà!
Càng nghĩ tôi càng thấy yên tâm. Ờ đúng rồi! Học sinh mới chắc chắn không phải nó đâu! Mặc dù thế, tôi vẫn rất hồi hộp muốn xem cái mặt của thằng học sinh mới kia.

- Ờ mà mình ở đâu thế này?
Tôi quên béng mất. Vừa nãy thấy chán quá nên tôi đã mò tới thư viện. Ai ngờ vừa đọc được trang đầu tiên của cuốn sách mà tôi đã gục ngay rồi. Đúng thật là!

Tôi đứng dậy và bước ra thư viện_cái nơi tôi cho là thiếu ánh sáng nhất trường. Đúng là chỗ tuyệt vời để tôi có thể làm một giấc! Khẽ vươn vai, tôi nhắm mắt nhắm mũi mà ngáp một cái thật thoải mái.

- Uầy! Cuộc đời vẫn rất là... đẹp!
Tôi đâm sầm vào một người. Tôi mất thăng bằng và ngã nhào về phía trước đấy. Tôi cùng người đó tiếp đất "an toàn". Mà không, chỉ có tôi an toàn thôi! Người đó có chút không may bằng tôi.

- Quỷ thế! Đi đứng mà mắt mũi trên trời à?

Cả hai không hẹn mà đồng thanh. Quái thế? Sao cái giọng này quen quen? Sao cái mùi này cũng quen quen? Mùi bạc hà?

- Em nói với chị này, cái mùu bạc hà trên người em mà chị ngửi được ấy, chỉ có một không hai thôi.

Cái giọng thằng Vương tự nhiên văng vẳng bên tai. Quái! Sao mà trùng hợp thế!

Chưa cả mở nổi cái mắt, tôi đã kịp nghe thấy giọng của thằng nhãi:

- Chị Lam? Đại ca? Có phải chị không?
Khốn nạn! Quá sức khốn nạn! Cái giọng này là của thằng nhãi Vương đấy chứ còn ai?

Trong chốc lát, tôi thấy cả người nhấc bổng cả lên. Ấm ơi là ấm. Ấm lắm ý!
Và tôi nhận thức được rằng, thằng Vương nó đang ôm lấy tôi.

- Nhãi con, buông bà mày xuống!
Tôi hét lớn, đấm thùm thụp vào ngực nó. Mọi lần nó nghe lời lắm, sao hôm nay cứng đầu quá vậy?

- Lam, em nhớ chị quá!
Lại còn dám nói tên của tôi cộc lốc nữa! Cái thằng nhãi này, đúng là phải cho một trận. Rồi nó thả tôi xuống, tôi định giơ tay đánh nó thật nhưng mà không đủ trình. Nó cao lắm! Cao hơn tôi cả một cái đầu. Có khi còn cao hơn ấy chứ! Nó không gầy gò như lúc trước nữa. Nó cao lớn hơn, ra dáng hơn. Và có một điều phải công nhận rằng, nó đẹp mã hơn.

- Em nói chị nghe, thật ra ý, em cũng rất đẹp trai đấy! Bởi vì em nghe bà nói, em giống bố nên đẹp trai lắm mà! Lớn tí nữa là đẹp ngay!

Nghe đâu vẫn còn tiếng nói của ngày xưa vọng về. Đúng là, nó lớn lên, đẹp trai thật!


 
Last edited:

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#8
Chương 7: Quá khứ giống hiện tại.
- Chị, chị ơi...!

Đang mơ mơ màng màng thì tôi nghe tiếng thì thầm của ai đó bên tai. Ai mà to gan thế không biết? Dám phá giấc ngủ của bản cô nương. Bởi vì tối hôm qua do nghĩ ngợi về anh Phong nên tôi mất ngủ, chật vật mãi trên cái giường nhỏ xíu. Cũng có thể là do bình thường toàn ngủ nhà anh Phong, có phòng rộng giường lớn cho nên quen rồi. Giờ về cái kí túc sá bé tẹo với cái phòng nhỏ như lỗ mũi, lại còn ba, bốn người ngủ chung một phòng mới điên chứ! Phòng tôi có ba đứa mà vẫn chật ních. Tôi, Ana và một người nữa tên Izy_một người ăn chơi và kiêu ngạo. Izy vốn hay đi chơi khuya và đêm không về nên trong phòng chỉ có hai đứa. Hai đứa một phòng thôi mà vẫn thấy chật lắm! Không biết các phòng khác bốn, năm đứa thì sống thế nào nữa! Nằm cái giường vừa bé lại cọt kẹt mà đau hết cả lưng, tôi cứ sợ mỗi lúc trở mình "nó" sẽ sụp xuống.

Tối thì vật vã mãi mà không chớp mắt được phút nào, giờ đến tiết toán, hai con mắt cứ díp lại, bực hết cả mình. Khó khăn lắm tôi mới lựa lựa được cái tư thế vừa để ngủ vừa tránh mắt thầy giáo. Trước khi ngủ tôi còn dặn thằng Vương:

- Bây giờ tao ngủ, có gì mày chắn cho tao, thầy đến thì gọi tao dậy. Ok?

Nó chưa kịp phản ứng gì thì tôi đã lăn ra bàn đánh một giấc say như chết.

Em cứ ngủ đi, anh sẽ lo cả thế giới.

- Lam, chị Lam... dậy đi chị ơi!

Tôi nghe loáng thoáng cái giọng thằng Vương.

- Im, để tao ngủ!

Tôi cau mày, xua xua tay với cây bút của nó... và định bụng lăn ra ngủ tiếp. Ai ngờ...

- Trần Lam, em đang làm gì thế?

Tiếng thầy Tim vang lên đầy nghiêm nghị, giống như một liều thuốc tỉnh ngủ vậy. Tôi bật dậy như cái lò xo, ấp úng:

- Dạ, thưa thầy...

Tôi thề, cả đời, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sợ thầy giáo dạy toán đến vậy. Chẳng qua là do niềm hi vọng của mẹ quá lớn cho nên tôi mới phải sang đây học sao cho thành tài. Nhiều khi tôi bực muốn chết đi được! Một Trần Lam cá tính, mạnh mẽ, từng là đại ca của cả một trường. Giờ đây lại trở thành một cô gái yêu đuối, thục nữ, tầm thường giống như bao cô gái khác. Tuy rất khó chấp nhận hiện thực này nhưng tôi vẫn phải cắn răng để vượt qua. Nhiều khi tôi muốn cắt phăng đi mái tóc dài ngang lưng, xoăn tít này để trở thành một cô gái cá tính giống nhue ngày xưa. Nhiều khi tôi muốn xé tan mấy cái váy kia, mặc lại những chiếc quần bò rách đủ chỗ. Nhiều khi tôi muốn khoác chiếc balo lên vai và bỏ đi một nơi thật xa, tránh xa cái nơi phồn thịnh, tránh xa cuồng quay của cuộc sống. Nhiều khi, đúng, rất nhiều khi, tôi muốn buông bỏ tất cả để trở về với quê hương_nơi tôi đã được sinh ra và lớn lên.

Tất cả cảm xúc, suy nghĩ trên chỉ tóm gọn trong ba từ thôi: Tôi-nhớ-nhà.

- Tôi phạt em tưới rau sau vườn. Cuối giờ thực hành ngay lập tức cho tôi!

Ông thầy nghiêm nghị đập đập cái thước nhựa vào đầu tôi mấy cái. Mặc dù ông ta khá lùn nhưng với đôi giày năm phân, ông thầy (kém tôi nửa cái đầu) vẫn có thể (cố) xoa đầu tôi được.

Vừa bị phạt, vừa bị bêu xấu trước lớp, tôi bực vô cùng. Nếu không phải ông thầy có họ hàng với hiệu trưởng trườn này thì tôi cũng chẳng ngại gì mà choảng cho mấy phát đâu. Thôi thì đành câm nín cho đôi bên êm nhẹ.

Còn thằng Vương, nó ngồi trước tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt cực kì hối lỗi, mặc dù nó đã gọi tôi dậy rồi. Cũng tại tôi mà thôi! Trách ai được? Tôi đưa mắt nhìn nó, mỉm cười nhè nhẹ.

Sau giờ học, tại vườn rau đằng sau trường.

Tôi cực nhọc nhổ từng khóm cỏ dại, hết bên này đến bên kia. Tôi nhổ muốn dã lưng mà mãi không xong.

"Năm phút?"

Tôi hoảng hốt nhìn chiếc đồng hồ trên tay mình. Trời ơi! Từ nãy đến giờ mới được "năm phút"? Phóng tầm mắt ra xa hơn, còn một đám cỏ dại ở đằng kia, đằng kia, đằng kia nữa. Ôi trời ơi! Mệt chết mất!

Chợt một bàn tay nắm nhẹ lấy tay tôi. Ngước mắt lên, tôi thấy ngay cái khuôn mặt quen thuộc. Thằng Vương nhìn tôi đầy áy náy. Nó vừa cầm tay tôi, vừa xoa xoa thôi thôi. Miệng nó còn lầm bầm cái gì đó nữa:

- Cái tay sao mà toàn da với xương thế này? Bẩn hết cả rồi, xước hết cả rồi, mau đi rửa tay đi! Ở đây, em sẽ lo.

Ơ cái thằng này kì thế! Dạo này lên bệnh chăm chỉ à? Tôi mắt chữ "A" mồm chữ "O" nhìn nó. Nó đeo găng tay vào và bắt đầu làm việc.

Tôi lủi đi đến chỗ vòi nước, rửa thật sạch tay. Kẻo tẹo nữa lại nghe nó lảm nhảm điếc tai. Tôi hì hục rửa tay, gạt hết những đất cát trong móng tay. Tôi rửa kĩ đến nỗi đỏ cả tay. Những chỗ bị trước ở mu bàn tay, lòng bàn tay, ngón tay... đều rất đau và xót. Cả hai tay của tôi cứ đỏ ửng cả lên. Giữa mùa đông giá rét ở Mỹ, tay tôi đã muốn đóng băng lại rồi, giờ lại thêm nước lạnh. Không biết bao giờ mới ủ ấm được đây. Tay tôi thì vốn lạnh từ bé rồi. Giống như một căn bệnh vậy, ngay cả mùa hè ở Việt Nam, tay tôi cũng mất và chẳng bao giờ nóng.

Khịt khịt

Chợt, tôi ngửi thấy mùi gì đó thơm thơm. Cái bụng của tôi lại bắt đầu sôi lên. Phải rồi, trưa nay tôi còn chưa ăn gì mà! Đói muốn chết! Tôi xoa xoa cái bụng lép kẹp của mình, vốn đã gầy tong teo.

Từ đằng xa xuất hiện một ngươi rêu rao bán bánh gạo. Thực ra tôi chưa bao giờ thử loại bánh này. Cơ bản là do sợ không sạch sẽ. Tôi thường hay ăn cơm hộp do mình tự làm hơn. Bọn con gái trong lớp thì chuyên môn rủ rê nhau đi ăn vặt. Mồm đứa nào đứa nấy thù như mỏ khoét. Thế mà nhiều khi cứ than trời than đất tại sao lại béo. Đấy, lý do cả đấy! Ăn cơm thù ít mà ăn vặt thì nhiều. Hèn chi béo là phải.

Nhưng có vẻ hôm nay tôi không ăn thì không chịu nổi rồi. Tôi chạy nhanh ra chỗ bác bán hàng rong. Trời, mới thấy vừa nãy thôi mà sao bây giờ lặn mất tăm đâu rồi? Kì lạ! Tôi ngó quanh đấy và nghe thấy tiếng rao ở trong cái hẻm nhỏ cách đây không xa. Chắc là bác ấy đi rao hàng gần đấy rồi! Nhưng có cái gì đó khiến tôi khựng lài. À đúng rồi! Thằng Vương nó đang đợi tôi để cùng về. Rõ ràng là do tôi bị phạt mà nó lại phải làm hết. Giờ đuổi theo bác ấy không biết có kịp không nữa. Về muộn thì thảo nào cũng bị nó la cho một trật. Nhưng không mua mà vác cái bụng rỗng về, không biết có bị ngất giữa đường không nữa. Tôi nhìn cái bóng dáng bác rao bánh bằng ánh mắt nuối tiếc. Mùi thơm của mấy cái bánh ấy sao mà quyến rũ đến thế? Nước dãi từ đâu cứ tràn hết ra mép. Thôi rồi, kiểu này không mua được thì sẽ ân hận suốt đời. Bụng bảo dạ thế nào mà tôi ngay lập tức chạy theo bác ý một tốc độ đáng nể. Vừa chạy, tôi vừa hét lớn:

- Bác ơi, bác ơi! Cho cháu mua bánh. Cháu mua bánh...!

Nhưng đáp lại tôi chỉ là tiếng rao bánh nhỏ dần nơi cuối ngõ và giọng nói của tôi lại giữa hai bên tường cao ngất. Tôi mải chạy quá mà chẳng để ý đến đường đi. Giờ, cái ngõ này chẳng khác gì zic zắc cả. Cứ ngoằn ngoèo như con rắn vậy. Toi rồi! Tôi thì mắc bệnh mù đường. Trời thì bắt đầu tối dần. Toi thật rồi!

- Ầy, chào cô em! Đi đâu mà giờ vẫn chưa về nhà thế này? Có cần tụi anh đưa về giúp không?

Có một giọng nói đằng sau lưng khiến tôi rờn rợn. Tôi quay ngoắt lại nhìn lũ người kia. Đôi mắt của thằng đầu hói (cầm đầu) bé tí. Thằng đó cứ nhìn tôi nở một nụ cười khả ố thấy mà rợn. Bàn tay to tổ chảng vươn tới chỉ còn cách tôi vài cm nữa thôi. Tôi ghê tởm nhìn chúng nó, nhếch môi:

- Cút đi khi tao còn nói tử tế!

Đây là sai lầm đầu tiên của chúng khi đã nói ra những lời ghê tởm. Đặc biệt hơn là để lọt vào tai tôi. Chúng không biết rằng, tôi đã từng lọt vào top đầu về karate, judo. Ngay đến cả thầy dạy tây-quân-đô cũng phải nể sợ tôi. Tôi đã từng đánh bại người đứng đầu về võ thuật vào năm 2000. Cộng thêm cả tác kinh nghiệm ở Việt Nam, khi tôi hành tẩu với bọn đàn em. Loại người nào tôi chẳng gặp rồi. Cái bọn này... nhãi nhép. Chúng nó, quả thật đã đụng nhầm người rồi. Tưởng nước Mỹ an ninh trật tự thế nào, hoá ra ở một số cống rãnh hôi hám vẫn tồn tại lũ chuột nhắt bẩn thỉu, kinh tởm. Hôm nay, tôi sẽ thay lũ FBI sử lý lũ này, trừ hoạ cho tương lai sau này! Hahaha

Lũ kia nhìn tôi có chút kinh ngạc. Sau đó, thằng đầu hói ngay lập tức lấy lại phong độ, cười một tràng thật kinh rợn, giương mắt bé nhìn tôi, rồi quay lại nhìn bọn kia:

- Chúng mày, nghe con nhỏ nói gì chưa?

Rồi bọn kia ngơ ngơ nhìn nhau, hiểu ý đại ca đầu hói, chúng nó cười phớ lớ.

"Bọn mày cứ cười cho đã đi. Cười cho đã để khi xuống địa ngục không hối hận. Tao sẽ tiễn chúng mày ngay tại đây!"

Mắt tôi sáng quắc lên như lưỡi dao giữa màn đêm đen kịt, giống như mắt con hổ đang vờn mồi trong hang tối. Ánh mắt đó, giống như của quỷ dữ, ai nhìn cũng phải hãi hùng. Con ác quỷ trong người tôi đang dần dần trỗi dậy. Nó gào thét.
Mấy ngày nay bị kìm hãm trong cái lồng mang tên "nhân tính", con quỷ dữ đã được phen giải thoát.

- Chúng bay không cần động tay. Hôm nay, chính tao sẽ hầu hạ cô em này!

Gã đầu hói hằm hè lao đến không chút phòng thủ. Tôi vẫn đứng yên bất động. Gã vẫn lao đến. Tôi vẫn bất động.

- Gàoooooooo

Bốp

Chưa đầy 3 giây, gã đầu hói đã bị tôi hạ đo ván bởi nắm đấm uy lực, nằm sõng soài trên mặt đấy, không cả gượng dậy nổi. Bọn kia thấy thằng cầm đầu bị đánh gục cũng đôi phần nể sợ, chúng hết nhìn nhau lại nhìn đại ca để đợi hiệu lệnh.

Tôi tiến đến chỗ thằng cầm đầu bị đánh văng xa cả chục mét, quỳ một gối xuống, rút con dao chuôi đỏ đằng sau lưng gã. Túm lấy chỗ tóc lưa thưa trên đầu gã, tôi nhếch mép:

- Nhìn lại mày đi. Hôm nay tao tha cho mày cái mạng thối để về tích cho đủ đức, tránh làm phiền con cháu sau này. Lần sau còn để tao gặp mày một lần nữa thì...

Ngừng lại và phút, tôi đưa mũi dao kề cổ gã, cứa một đoạn dài rỉ máu, nói tiếp:

- Cái mạng mày, cũng chẳng còn đâu.

Tôi đứng dậy, đút hai tay vào túi áo khoác, đi thẳng. Đi được một đoạn, tôi dừng lại như chưa nói xong lời đe doạ:

- Muốn làm xã hội đen thì làm cho tốt. Đừng để liên luỵ đến lũ đàn em của mày. Thằng tướng không biết bảo vệ quân là thằng tướng ngu. Nghe rõ chưa?

Rồi tôi bước tiếp.

- Phù

Tôi khẽ thở dài, nhếch mép giễu cợt bản thân. "Bây giờ mình còn không lo nổi cho mình, huống chi lo cho quân? Đúng là chỉ được cái mồm to..." Thôi thì cứ đi tiếp xem sao.

A

Tôi chợt thấy trên khuỷu tay trái đau đau liền dừng lại.

- Hừm

Tôi tự nhiên đăm chiêu. Hoá ra là lúc đánh gã hói, tôi quệt khuỷu tay vào con dao chuôi đỏ. Đúng là "nghỉ ngơi" lâu năm, "lười nhác" không chịu luyện tập nên động tác và kĩ thuật có đôi chút hao mòn. Chắc đợt sau quay lại Việt Nam phải kiếm mấy ông đấu sĩ để luyện tập lại vậy.

Máu cứ thế chảy từ vết thương, theo cánh tay mà chảy xuống lòng bàn tay rồi nhỏ từng giọt xuống nền đất lạnh giá. Giống như tôi bước đến đâu, hoa bỉ ngạn nở đến đó vậy.

Tay tôi cứ thế tê liệt, mất cảm giác dần dần. Chỉ là một vết thương nhỏ như kiến, tại sao tôi lại thấy mệt mỏi đến thế? Hay là do mất máu?

Mọi thứ trước mắt tôi bắt đầu mờ dần, mờ dần. Tất cả các tế bào não như ngừng hoạt động vậy. Bước chân của tôi loạng choạnh dần. Bờ mi cũng theo đó mà nặng trĩu. Tôi buồn ngủ quá!

Tôi dựa vào bờ tường nào đó để nghỉ ngơi, ngồi một lúc chắc sẽ đỡ hơn...

- Lam, Lam ơi...

Tôi nghe thấy tiếng gọi của ai đó.

Ba, mẹ?

Không, chắc chắn là không phải đâu! Họ đã lên thiên đường rồi cơ mà? Sao họ ở đây mà gọi tôi được?

Hay là họ đến đón tôi lên đấy ở chung cho đỡ buồn?

Rồi tôi thấy hơi ấm ở đâu đó tràn về, bao phủ lấy cả thân người lạnh ngắt như mất cảm giác của tôi.

- Lam ơi, tỉnh lại đi em. Mở mắt ra đi em. Đừng làm em sợ chị Lam ơi! Lam ơi...

Rồi một giọng nói quen thuộc mang theo mùi bạc hà thơm ngát. Mùi hương đó chỉ có một không hai.

Thằng Vương?

Cái thằng quỷ sao lại tìm thấy tôi ở đấy? Lại còn gọi tôi trống không nữa!

Đợi đấy!

Đợi tao tỉnh lại, tao sẽ cho mày một trận con ạ!

...
 
Last edited:

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#9
Chương 8: Làm người nên có nhân tính một chút.

Cái gì đây? Màu trắng? Mùi gì khó ngửi vậy? Mùi thuốc ư?

Và tất nhiên, câu đầu tiên mà tôi nói kể từ khi mở mắt ra chính là:

- Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?

Tôi bật cả người dậy, hoảng hốt nhìn xung quanh.

- Nằm xuống!

Thằng Vương lạnh lẽo ra lệnh, tay nó vẫn cầm dao gọt quả táo đỏ. Mặt nó giống như không có cảm xúc gì vậy. Thế là tôi đành ngậm ngùi nằm xuống.

- Có chuyện gì?

Nó lại hỏi tôi, vẫn giọng nói và khuôn mặt lạnh lùng phát ớn đó. Tôi có cảm giác như nó đang muốn giết tôi, vừa lưỡng lự vậy. Thằng quỷ! Tại sao hôm nay thái độ lạ thế?

Á

Tôi chợt tay nhức nhức ở cổ tay.

Truyền nước ư?

Phựt

Tôi dựt mạnh cái ống truyền nước ra khỏi cổ tay. Trên đời này, không có gì khiến tôi sợ, nhưng việc truyền nước lại khác. Không phải sợ cũng không phải lo. Khi truyền nước, tôi có cảm giác rất lo lắng, có đôi chút sỡ hãi và... buồn.

- Chị làm cái gì thế?

Thằng nhãi Vương lại lên cơn động kinh. Nó dám lớn tiếng với tôi ư? Thằng khỉ này, hôm nay mày chết chắc rồi! Tôi còn chưa hỏi tội nó cái vụ lúc trước. Ngay cả trong giấc mơ nó cũng dám gọi tôi trông không. Thằng này, hôm nay không cho một trận thì không xong đâu!

- Này

Tôi hét tướng lên, xắn ông tay áo lên giống kiểu định làm một trận vậy. Mà không, tôi đang định ra tay thật mà!

- Chị làm gì thế? Còn không mau cắm mũi truyền lại?

Nó không những không biết sợ mà còn dám nạt lớn hơn. Cái thằng này thật là... tôi còn tưởng nó hiểu tôi lắm. Tôi còn tưởng nó biết tôi sợ truyền nước. Hoá ra, bấy lâu nay nó chỉ vờ vịt thôi sao? Hay là tại lâu ngày không thấy mặt "đại ca" này nên để tâm trí ở đâu đó rồi?

- Y tá...

Nó gọi lớn.

Một lúc sau đúng là có một cô y tá chạy vào, bộ dạng hớt hải:

- Xin lỗi anh, tại có một người vừa nhập viện nên...

- Mau cắm lại mũi truyền cho cô ấy!

Cái thằng này... sao tự dưng nó lại thành một thằng bất lịch sự đến thế? Cô y tá còn chưa nói hết câu đã bị nó nạt cho tím tái mặt mày rồi. Nó ngày xưa, vốn là thằng ngoan hiền và tôn trọng chị em phụ nữ kia mà.

A

- Cô làm gì thế?

Đang trong quá trình suy nghĩ, tự nhiên lại thấy đau đau. Hoá ra là do cô y tá cắm lại mũi truyền cho tôi. Rõ ràng là tôi đã bỏ ra và tỏ vẻ không thích rồi, sao thằng Vương còn nói y tá cắm lại?

- Tôi, tôi...

Tôi ấp úng nhìn cô y tá tội nghiệp bước ra ngoài. Khổ thân! Chẳng làm gì cũng bị quát vào mặt.

Tôi quay ngoắt lại, nhìn thằng khỉ kia. Nó vẫn im lặng gọt táo mà chẳng nói lời nào. Ngày trước, nếu mà tôi bị thương, dù một vết nhỏ như kiến cắn thôi, là nó lại lo lắng đủ kiểu, hỏi han các thứ. Nói chung lúc đó nó nói tôi muốn úng tai ấy chứ, chỉ mong nó câm miệng ngay lập tức thôi. Bây giờ nó im lặng thật, cảm giác rất ư là lạ. Nói thế nào nhỉ? Trống vắng ư? Cũng đúng đấy! Tôi vốn học không giỏi văn, nghĩ được từ phù hợp với hoàn cảnh là giỏi lắm rồi.

- Ăn táo đi.

Có một miếng táo được cắm vào dĩa rất lịch sự đưa lên trước mặt tôi. Và tất nhiên, chủ nhân của giọng nói đó chính là thằng Vương.

Tôi nhận miếng táo từ tay nó, mắt liếc liếc. Trời, mặt nó vẫn lạnh như băng. Hình như có đôi chút giãn ra rồi!

Tôi cắn miếng táo một cách biết hưởng thụ.

- Sao tao lại ở đây? Tao nhớ tao đang ở trường mà!

Vừa ăn, tôi vừa hỏi nó. Quả nhiên, mặt nó như cái điện thoại cảm ứng, lại đen kịt như lúc đầu rồi!


- Sao lại bị thương?

Nó hỏi trống không.

Tôi cũng chẳng để bụng. Quen rồi, nó nói một vài câu như thế là tôi quen rồi. Tôi đáp dửng dưng:

- Tao có đánh nhau đâu?

Chợt bàn tay trái của tôi bị nó nắm chặt. Tôi ngạc nhiên, đưa mắt nhìn nó, rút cũng không được:

- Mày làm gì thế?

Nó nhìn thẳng vào mắt tôi. Ánh mắt phải nói thế nào nhỉ? Đầy đau đớn và xót xa? Trong ánh mắt ấy có bao nhiêu điều muốn nói? Cũng đúng. Chân thành? Cũng được. Nói chung là mắt nó đầy đủ tâm trạng: vui buồn-có, đau khổ, xót xa-có, chân thành, ngọt ngào- có...

Im lặng

Hai đứa cứ nhìn nhau (đắm đuối như con cá chuối. Tôi còn nghe rất rõ tiếng tim đập của nó, hơi thở của nó. Còn có cả tiếng đồng hồ chạy và cả tiếng gió rít qua khe cửa sổ nữa.

Tay nó buông ra nhẹ nhàng. Nó đứng phắt dậy, tiến tới chỗ cửa sổ. Hé chiếc rèm, nó đang nhìn cái gì đó.

Tim tôi thì đang đập như vừa chạy maratong 100km về vậy. Tôi có cảm giác như mặt mình nóng ran. Các tế bào não hoạt động chầm chậm. Cũng vì thế mà chân tay tôi như tê liệt hoàn toàn.

Gì thế này? Tôi bị sao thế này?

Nó lại quay về chỗ ngồi của mình, lại nhìn tôi đăm đắm như đang suy nghĩ điều gì đó.

Không gian lại chìm trong yên lặng. Những lần này có vẻ tim tôi đã không còn đập nhanh như trước nữa.

- Có đau không?

Nó hỏi tôi. Khuôn mặt lại dãn ra, nhẹ nhàng như trước.

- Ờm, không đau...

Tôi ngừng một lát như để dò hỏi tâm trạng của nó. Thấy im im, tôi lại nói tiếp:

- Chỉ là vết thương nhỉ thôi, không đáng ngại...

- Lần sau đừng đánh nhau nữa... chị nhé!

Nó ngắt lời tôi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng lắm. Mặc dù, khuôn mặt lộ ra chút xót xa không đáng có. Con trai con đứa, đặc biệt là tính cách của Vương, tôi còn lạ gì nữa? Nó vẫn luôn mạnh mẽ cơ mà!

- Tao...

- Em đã rất sợ...

Nó lại một lần nữa ngắt ngang lời tôi nói. Nhưng điều đó không làm tôi chú ý mà là câu nói và tâm trạng của nó cơ.

Em sợ?

Nó đang kể chuyện cười cho ai nghe vậy?

Bình thường, tôi sẽ ngã ra và cười lăn lộn. Nhưng có vẻ hôm nay, tôi không cười nổi nữa rồi... thằng Vương mà tôi quen, nó đã thay đổi một cách ngoạn mục. Nói dễ hiểu hơn có nghĩa là nó "lột xác" giống như mấy con sâu bướm trong kênh động vật ý. Ui giời, ngày trước cái kiểu tỏ vẻ người lớn của nó tôi còn lạ gì nữa. Khác với hôm nay, đúng là nó lớn thật rồi!

Hay là nó đang đùa? Hôm nay là ngày cá tháng tư à?

Tôi vỗ vai nó, cười như mếu:

- Vương này, tao nói thật, mày đừng đau lòng quá! Mày nên thử kiểm tra thần kinh ở bệnh viện tâm thần đi. Chứ tao thấy mày có chút... chút gọi là... ừm... là...

Điều này có vẻ hơi khó nói nên tôi làm hành động cho nó dễ hiểu vậy. Tôi đưa ngón trỏ lên đầu mình ngoáy ngoáy vài cái. Ý chỉ "thần kinh có vấn đề".

Nó nhìn tôi nhăn nhó như khỉ phải ớt.

- Ừ em điên! Em lo cho chị phát điên lên được!

Lo cho tôi đến phát điên?

Thằng Vương mà tôi quen, nó đâu biết nói những lời sến sẩm đến vậy?

- Vương, tao...

- Đừng đánh nhau nữa! Thằng kia bị chị dọc cho một phát mà nó ngất, đến hôm nay còn chưa cả tỉnh.

Nó trầm tư nói.

Tôi im lặng lắng nghe.

- Làm người nên có nhân tính một chút... chị đừng suốt ngày đánh nhau nữa!

Nhân tính?

Nó đang nói tôi sao?

Không có nhân tính sao?

- Mày nói, tao không có nhân tính?

Mặt tôi đen kịt lại. Hàng lông mi run run đầu tức giận. Hai tay nắm thành quyền. Bờ môi bặm lại tím ngắt.

Tôi ngước lên, đưa đôi mắt sắc như dao, nhìn nó.

- Nhân tính ư? Tao ư? Người đáng lẽ ra nên bị đánh là tao ư?

Tôi nhếch mép nhìn nó. Khoé mắt đã đỏ quạnh từ bao giờ. Cổ họng cũng nghẹn đắng lại, không cất nổi giọng.

Bấy lâu, tôi đã nghĩ rằng, thằng đang ngồi trước mặt tôi, sẽ bảo vệ tôi mãi mãi. Dù cho cả thế giới quay lưng lại với tôi, nó vẫn sẽ mãi hướng về phía tôi. Dù cho tôi có làm gì sai, người nó luôn bảo vệ vãn là tôi. Cái thằng đấy, tôi đã tưởng nó trở thành một phần tử trong gia đình của tôi. Giờ tôi mới nhận ra rằng, điều đó là sai. Bây giờ tôi mới nhận ra rằng, tôi đã lầm.

Lần này...

Tôi sai rồi...

Chắc chắn...

Đã sai rồi...

- Cút.


 
Last edited:

Ngọc Chii

~Hữu duyên thiên lý lăng tương ngộ~
#10
Chương 9: Tôi... em!
Hoàng hôn buông trên những mái nhà đỏ tươi, trải dài trên mặt đường nhựa, lấp ló sau những hàng cây phượng.

Chiều rồi, cảnh vật như lặng đi vài phần. Vậy mà đường phố vẫn đông nghịt bóng xe cộ, chen lấn, xô đây... trông thật oi bức.

Tiếng còi của xe máy, ô tô cứ vang lên từng hồi làm láo loạn cả một ngã thành phố A.

Nhưng, điều đó chẳng làm cho tôi quan tâm.

Hoàng hôn, thời điểm cả nửa thế giới chìm vào một màu trầm ảm đạm đến não lòng, một màu đỏ mang chút hương vị, một màu vàng cam mang theo hơi thở bên mình, thật mệt mỏi, thật chán chường. Sau một ngày làm việc vất vả, nơi bình yên để trở về vẫn là... nhà.

Những ô cửa kính sáng bóng phản chiếu ánh mặt trời yếu ớt, phản chiếu màu trời đỏ rực.

Tầng ba mươi chín

King

Xoạch

Một chuỗi những tiếng động quen thuộc vang lên. Là tiếng thang máy, là tiếng cửa phòng 3901 được mở ra.

Bộp bộp bộp

Đó là tiếng bước chân của người y tá.

Xoạt xoạt xoạt

Đó là tiếng kiểm tra tài liệu bệnh án.

Tiếp sau đó, tôi nghĩ sẽ là câu nói: Phiền chị về chỗ nằm. Nhưng hoá ra tôi đã lầm.

- Đại ca phải không?

Tôi đứng quay lưng về phía cửa, đưa mắt nhìn ra phía bên ngoài. Tất cả những tiếng động kia đều do tôi theo thói quen mà nghĩ ra. Ngày nào cũng đều đặn, 5h chiều sẽ có ngừoi đến kê đơn thuốc và sắp xếp, dọn dẹp lại căn phòng. Có vẻ hôm nay không như vậy, giọng nói đó có chút không quen. Nghe qua thì có vẻ như vậy nhưng có lẽ, tôi đã nghe ở đâu đó rồi.

- Chị cả!

Giọng ai đó xúc động, nghẹn ngào reo lên. Lần này khác hẳn với lần trước, giọnh nói nhỏ và dễ nghe hơn. Tôi sẽ sàng xoay người để xác định chủ nhân của giọng nói ấy. Và thật ngạc nhiên, ở đằng cửa là cả một đám xúm lại, chen lấn xô đẩy. Hai thằng đứng đầu có vẻ là chủ nhân của hai giọng nói khi nãy.

Và, không ai khác, bọn nó chính là Khanh, đứa hạng hai sau thằng Vương. Còn những đứa còn lại là Dũng, Kiên, Hưng, Tài, Hùng, Lâm... ngoài ra còn có thêm vài đứa nữa, mặt mày non choẹt, có vẻ là thành viên mới trong hội. Tôi chợt nhận ra, những cái tên của bọn nhãi, tôi vẫn chưa một lần quên. Chỉ là cất sâu ở nơi nào đó thật kín.

Chúng nó nhìn tôi đầy xúc động. Nhưng chẳng có đứa nào dám bước đến, dùng cả tấm lòng mà...

- Chị Lam...

Ôm lấy tôi! Phải, thằng Khanh là thằng đầu tiên có đủ dũng khí bước đến và ôm lấy tôi, rất tự nhiên giống như ngày đầu vậy. Nó ôm tôi, siết mạnh, úp mặt lên vai tôi mà khóc, bao nhiêu nước mắt nước mũi là thấm vào áo tôi hết.

Tôi mỉm cười, vỗ nhẹ tấm lưng của nó. Hình như có chút khó khăn! Nó cao hơn, to hơn khiến tôi phải cố lắm mới vỗ được cái vai nó.

- Mày thôi đi, sướt mướt cái gì?

Thằng Hưng kéo mạnh Khanh ra làm nó mất đà suýt thì ngã ngửa. Nó tức giận, quay ngoắt mặt nhìn kẻ đã túm mình. Cái mặt nó nhăn như khỉ đột trông đến là buồn cười. Hơn nữa, nước mắt nước mũi vẫn còn dính trên mặt khiến cho nó trông càng tức cười hơn. Tôi tiện tay ném mạnh cho nó hộp giấy gần đó. Nó chộp nhanh như chớp.

Ái chà chà! Thằng khỉ này đã khá lên nhiều so với lúc trước rồi đấy!

Tôi cười cười nhìn nó.

- Tụi em còn tưởng chị quên lũ này rồi chứ?

Thằng Khanh cười cười, vừa lau mặt, vừa hỏi tôi. Tôi đánh "bốp" vào lưng nó một cái, cười lớn:

- Mày cứ nói! Chị làm sao mà quên lũ chúng mày được chứ!

Chúng nó nhìn tôi bằng ánh mắt kì quặc.

- Chị đúng là chẳng thay đổi gì! Nụ cười của chị vẫn vậy!

Thằng Lâm ngồi phịch lên giường, với tay lấy quả táo đỏ, cắn một miếng rõ to. Mồm nó nhồm nhoàm trông chẳng khác gì thằng chết đói. Ai nhìn cũng thấy thật tức cười.

Nụ cười ư? Nụ cười của tôi thì bị làm sao cơ chứ? Nhưng mà kệ, bên cạnh chúng nó, miễn sao tôi thấy thoải mái là được.

Cả lũ kéo nhau vào phòng bệnh của tôi. Cũng may cái phòng đủ rộng để chứa hơn chục đứa to con. Đứa thì ngồi lên bàn, đứa ngồi lên ghế, đứa trên nệm, đứa trên sofa, có đứa nằm dưới đất gác chân lên bàn trông rất tự nhiên.

- Nhưng mà cả lũ chúng mày, lấy đâu ra tiền mà mua vé đến đây?

Chợt nhớ ra vấn đề chính, tôi hỏi luôn.

Bọn kia hầu như đã gà gật gần hết. Thằng Khanh chiếm cả cái giường bệnh, gác chân, thản nhiên nhai táo ngon làmh. Nó vừa nhai, vừa nói:

- Anh Vương bao tụi em đi bằng máy bay.

- Anh Vương? Vương nào? Tao có biết thằng nào tên Vương mà giàu đến mức thế đâu?

Thú thật, lúc đấy, đầu tôi có hơi mụ mị. Đột nhiên nghe đến tên Vươnh, lòng tôi lại nao nao, ngang ngang, cổ họng nghẹn đặc.

- Anh Vương nhà mịn chứ còn ai nữa? Em tưởng hai ngừoi gặp nhau rồi chứ?

Khanh quay ngừoi nằm sang bên phải định đánh một giấc.

Tôi lay lay người nó, gặng gỏi cho ra lẽ:

- Thằng Vương nó lấy đâu ra tiền? Một số tiền lớn như vậy? Nó lấy đâu ra?

- Em cũng chẳng rõ! Chị không tin cứ gọi cho anh Vương là biết. Em ngủ một lát!

Nó khua khua tay với tôi, giọng bắt đầu lè nhè, nhỏ dần rồi tịt hẳn. Chắc lũ này mệt lắm rồi! Quãng đường từ Việt sang đây cũng không phải ngắn. Tụi nó thì không quen đi máy bay. Hèn chi, mệt là phải rồi!

Tôi đứng dậy, định đi ra ngoài hít thở không khí ttong lành một chút. Trong phòng bệnh cũng chật cứng người rồi, lấy đâu ra chỗ cho tôi ngồi nữa?

- Chị Lam...

Thằng Khanh nói mớ, tay nó khua khoắng trên không chung.

- Hả?

Tôi quay lại, nhìn nó.

- Nước Mĩ đã làm gì với chị thế này?

Nói xong câu đó thì nó lại ngáy vo vo. Giỏi thật, vứt cho tôi cái câu khó hiểu ấy rồi ngủ ngon lành. Thật đáng chết mà!

Quả nhiên, câu nói của thằng Khanh khiến cho tôi suy nghĩ suốt cả buổi hôm ấy. Điều gì làm tôi thay đổi như vậy ư? Tôi cũng chẳng rõ nữa!

Chiều tối, nắng đã tắt hẳn. Không khí lạnh bao trùm xung quanh vạn vật. Bóng tối từ đâu đó cũng tràn về, đầy đơn độc.

Tôi lang thang trong bệnh viện, cảm thấy chẳng có gì thú vị. "Không biết bệnh viện có tầng thượng không nhỉ?" Mỗi lúc tôi có điều gì đó khó nói, điều gì đó mà tôi đã cất giữ trong lòng quá lâu, tôi sẽ tìm đến nơi nào đó vắng người để gào thét thật to, cho vơi đi nỗi lòng phiền muộn. Nhưng bây giờ, nhà nhà chỗ nào cũng đều chằn chặn, xếp gần nhau đến nỗi ánh sáng cũng không tài nào lọt khe được, lấy đâu ra một nơi hoang vắng không bóng ngừoi mà hét? Tôi thường tìm lên tầng thượng của nhà trường hoặc khu kí túc. Nơi đây rất ít người lên đến, không khí cũng thoáng mát và trong lành. Quả là một nơi lý tưởng để tôi thoả sức hò hét mà khoe giọng.

Đúng như tôi nghĩ, tầng thượng ở bệnh viện cũng rất vắn vẻ. Chỉ tồn tại những móc dây phơi đồ của bệnh nhân, ga trải giường, vỏ gối...

Vì tầng thượng của bệnh viện là tầng thứ 50 nên khi nhìn từ trên xuống dưới, tôi có cảm giác khá tuyệt. Không phải thích thú cũng chẳng phải sợ hãi. Nó đem đến cho tôi ý nghĩ muốn thử sức nhưng lại rụt rè lo sợ.

Nhìn từ chỗ này, tôi thấy mình giống trong nhân vật của bộ phim Titanic. Ở một độ cao nhất đi định, tôi cảm thấy như mình được tung cánh, được tự do bay trên bầu trời của thành phố lớn. Cảm giác ấy, quả thực, tuyệt vô cùng!

Bên dưới là những chiếc ô tô đang chạy bon bon trên con đường quốc lộ A. Chúng rất nhỏ, nhỏ giống như những chú kiến đang chăm chỉ làm việc.

Còn khi ngước lên bầu trời kia, mọi thứ như thay đổi. Tâm hồn sẽ thấy nhẹ như đám mây trôi. Tâm hồn giống như được cơn gió nào đó, đi lượt qua và vô tình cuốn lấy. Tôi chợt thấy những vì sao lấp lánh. Đẹp lắm! Từ bé đến giờ, đây không biết là lần thứ bao nhiêu tôi ngắm sao rồi. Nhưng cảm giác mỗi lúc một khác. Khi ở bên ba mẹ, tôi sẽ thấy yên bình. Khi ở bên bạn bè, tôi sẽ thấy thoải mái. Khi ở bên cạnh người ấy, tôi lại thấy cần được trở che. Tôi đã sớm nhận ra rằng, bầu trời không quan trọng, quan trọng là ngắm cùng ai, ngắm với ai.

Còn lần này, khi ngắm sao, tôi lại cảm thấy... cô đơn.

Cô đơn... cô đơn lạ lắm. Là một cảm xúc bất chợt hiện về trong tim rồi lại biến mất, để lại cảm giác hụt hẫng đến xót xa.

- Chị nhìn kìa...

Thằng Vương liên tục kéo ống tay áo của tôi khi hai đứa đang ngồi trên tầng thượng của một căn nhà hàng xóm.

Chúng tôi đã hẹn nhau ở đây để cùng ngắm sao. Đó là ý tưởng của Vương. Còn tôi, nghe thấy đi chơi là mắt sáng lên. Hơn nữa, nó còn dụ dỗ tôi bằng đồ ăn. Tôi không kiềm chế được nước miếng mà thèm thuồng đồng ý.

Tôi không phủ nhận lúc đó tôi trẻ trâu. Bởi vì, khi ấy, chúng tôi mới bắt đầu lên lớp hai. Thằng Vương tuy cao hơn tôi một chút nhưng vẫn bị tôi nạt cho tái mét. Nó bái tôi làm "đại ca" từ khi mới vào mẫu giáo, khi hai đứa làm quen bằng cách "tỷ thí võ công". Ai thằng được làm "đại ca". Ai thua sẽ làm đồ đệ. Tôi uýnh nó mấy phát nó mới chịu thua. Thằng Vương thì có "đàn em". Mà tôi là "đại ca" của nó. Suy ra tôi là "đại ca" của cả lũ nhóc loi nhoi. Chuyện kể vắn tắt thôi bởi vì chúng ta đang lạc đề.

Tiếp tục là vụ hứa hẹn xem sao ở trên mái nhà hàng xóm. Thằng Vương thì nó mang đầy đủ lắm. Nào là ống nhòm, ống thiên văn... rồi bản đồ giới thiệu các vì sao. Tôi thì chẳng mang theo cái gì, cứ đút tay vào túi quần mà đến.

Kết quả vụ hôm đó, tôi và Vương xem sao thành công. Tôi ngoan ngoãn ngồi ăn bim bim do nó mang đến. Thỉnh thoảng thì ừ ừ cho có. Còn nó thì chạy hết bên này đến bên kia, hết gần lại xa. Thỉnh thoảng lại khều khều tay tôi.

- Ê chị, mấy ngôi sao kia đẹp nhờ!

Nó trầm trồ lay lay cánh tay trái của tôi. Và việc đó đang làm cản trở quá trình ăn bim bim của tôi.

- Ừ ừ

Tôi đáp gọn ghẽ, bức tức hất tay nó ra.

Nó chẳng thèm để ý, tiếp tục săm soi.

- Chị ơi, chị biết sao kia là sao gì không?

- Không, không biết!

Tôi hùng hục nhét cả mấy cái bánh vào miệng như kẻ chết đói.

- Chị...

Nó quay lại nhìn tôi, hai mắt híp lại. Hàng lông mày trở lên cau có.

- Gì?

Tôi vẫn cứ hùng hục ăn.

- Từ nãy đến giờ chị không nghe em nói chứ gì?

Tôi nghe thấy giọng nó pha lẫn chút giận dữ đành vội vàng ngẩng mặt lên, cười khì khì:

- Ơi, nãy giờ mày nói gì? Chị nghe không rõ!

Nó ném cái ống nhòm đặt giá xuống cái "beng". Mái tôn kêu lên rõ lớn. Hàng xóm bên dưới quát tháo ầm ĩ: "Bọn kia xuống không thù bảo?"

Tai tôi ù ù. Mặt mày tái xanh tái xám. Tôi chẳng nghe rõ tiếng bà hàng xóm rít lên bên tai. Tôi chỉ thấy mặt thằng Vương tím ngắt lại đầy giận dữ. Nó quay lưng, bỏ đi.

Tôi đứng ngây người ở đó.

Vù vù vù

Gió thổi mạnh làm tung mai tóc ngắn cũn của tôi. Hàng cây thấo lè tè bên dưới cũng xì xào như thầm thù cái gì đó.

Chiếc ống nhòm.

Tôi nhìn thấy chiếc ống nhìm đang nằm lăn lóc ở phía bên kia. Gió thổi mạnh quá! Không khéo, cái ống nhòm sẽ rơi mất!

"Đây là cái ông nhòm thằng Vương thích nhất. Nếu mình lấy được mang về, chắc nó sẽ chẳng còn giận nữa!"

Và đó là suy nghĩ dại dột đầu tiên trong đời tôi.

Vù vù vù

Gió như trêu đùa, cuốn quanh lấy thân mình khiến tôi lảo đảo, mất thăng bằng.

Cố lên, cố chút nữa thôi!

Tôi ngồi xổm xuống, với tay, cố lấy chiếc ống nhòm đang lơ lửng ấy.

Vù vù vù

Gió thổi mạnh

Cây cối xì xào những tiếng không quen thuộc.

Cố lên...

Chiếc ống nhòm nhờ cơn gió mạnh mà từ do thả mình. Tôi hoảng hốt cố gắng túm lấy cái dây đeo nhưng bị hụt mất.

Tôi lao theo chiếc ống nhòm và rơi tự do.

- Lam...

Trong khoảnh khắc, tôi nghe thấy tiếng gọi quen thuộc đầy thân thương.

Tôi cố ngoảnh đầu lại để nhìn thấy Vương.

Nước mắt từ đâu tuôn ra.

- Vương...

Nó lao xuống theo tôi, nhanh chónh bắt kịp tốc độ rơi của tôi. Cả người tôi được bao bọc bởi thân hình gầy gì của nó.

Ấm lắm! Thơm lắm!

Bộp

Tôi thấy một lực mạnh từ bên dưới đẩy tôi lên. Nhưng tôi chẳng thấy đau chút nào.

- Vương ơi...

Tôi nhỏ tiếng gọi.

Tôi thấy ươn ướt.

Cái gì đó đỏ tươi chảy ra từ đầu nó.

Chảy càng lúc càng nhiều, càng luac càng nhiều mà không sao kìm lại được.

Tôi hoảng hốt gọi tên Vương đến cả chục lần mà nó vẫn cứ nằm im lìm, không động đậy.

- Vương ơi, Vương, Vương ơi...!

Vương ơi...

Có tiếng gì đó như thổi vào tim tôi thổn thức không ngừng. Là tiếng gió? Là tiếng mây? Là tiếng của hơi thở loài người...

Tôi vẫn không ngừng nghe âm thanh ấy. Tôi vẫn không ngừng ngửi mùi thơm quen thuộc ấy.

- Đừng lo, mọi việc có anh rồi!

Vương?

Tôi quay lại, hoảng hốt tìm kiếm chủ nhân của giọng nói đó.

Một làn hơi ấm áp phả vào gáy tôi. Mùi hương quen thuộc. Hơi thở ấm áp.

- Anh nhớ em! Anh nhớ em chết đi được!