Rác

Tao lạnh lùng, tao vô tâm. Ok, tao biết.
Rồi sao nữa?
Sau khi chửi tao kiểu đó, mày cảm thấy thế nào?
Sao tao không cười á?
Sao tao không tỏ ra tốt bụng á?
Đơn giản lắm.
Vì tao đếch diễn được cái màn kịch ''tình người'' đầy giả tạo của bọn mày.
Dù tao là 1 diễn viên đại tài.
 
Đọc teencode nhức mắt bome.
Các bé à, chị già rồi.
Dịch teencode mệt nhắm <3
Làm ơn giữ gìn sự trong trắng à nhầm trong sáng cụa tiếng việt.
 
"Con sợ nó lắm. Nó không biết khóc, nó cứ cười".
"Tôi cảm thấy sợ bạn. Vì buồn hay vui cũng chỉ có 1 khuôn mặt".
"Sao mày vô cảm vậy?"
"Ác qủy. Không được lại gần tao".
"Rốt cuộc, cậu là ai?"
"Đồ không cảm xúc".
...
...
...
Tôi đã nghe những lời nói đó trong suốt thời gian dài. Và tôi cũng quá quen rồi.
Aa, chính tôi còn thấy ghê tởm bản thân mình nữa là.
1 khuôn mặt vô cảm.
Không khóc, không cười, không đau đớn, không sợ hãi, không giận dữ, không gì cả.
1 kẻ vô cảm thật sự.
Nhưng mà, như thế thì sao nhỉ?
Cái họ sợ, chính là không thể đọc được suy nghĩ của kẻ vô cảm.
Trong khi tôi có thể đọc được suy nghĩ của họ rất dễ dàng.
Ha Ha, kẻ vô cảm cũng có lợi đấy.
Khóc ư?
Xin lỗi, khóc là gì vậy?