• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

Ở chung với gái

Status
Not open for further replies.

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#11
Tạng à? Còn lâu). Cơ mà éo có Liên Xô hay Mĩ gì đâu nhá.
Shot đầu tiên, nằm thở như con bò. Cơ bản hôm trước bị em L... Cái này em kể sau. Gấu quay sang nhìn, tay mân mê đầu ti . Đột nhiên cắn mạnh một phát.
-Á. Đau.
-Hi.
-Đau đấy, cười gì.
-Không.
Sờ xuống dưới (em đã nói là éo có lẩu xanh muối ớt gì hết mà)
-Nữa nha anh.
-Hả?
-Em muốn nữa.
-Nhưng mà...
-Đi (xoa xoa ).
-...
-Đi (bóp bóp, lên là lên là lên là lên).
....................
Xong shot 2, mờ cả mắt (thím nào bảo em yếu đấm phát chết luôn, vì em yếu thật. Cơ mà mọi lần cũng chỉ 1 nhát là gấu đã thôi rồi, éo hiểu sao hôm nay máu thế).
-Anh mệt không?
-...(nhìn đểu ).
-Kinh.
-Anh mà (phét éo biết ngượng).
-Thế nữa nhá.
-Á.
-Anh nói không mệt mà.
........................................
Người, mặt nóng bừng, như tập gym quá sức vậy các thím ạ. Em có phải loại cao to đâu (mà kể cả loại cao to đi nữa), chịu thế éo nào được....
-Xuống đi (đang nằm trên người em).
-Không.
-Nặng anh không thở được.
-G có nặng hơn em không?
-Có... Á. G...
-Nặng hơn à? Anh bảo nó giảm cân đi, anh yếu rồi đấy.
-Ơ...Thế éo nào..
-Em biết rồi, đọc rồi.
-Đọc cái gì.
-Cái truyện của anh ấy.
-Truyện nào?
-Rì viu ấy. Vê Ô Dét ấy.
-Ớ. Truyện nhảm ấy mà.
-Em biết không phải nhảm đâu.
-...
-...
-Em biết rồi mà.
-Thứ 2 anh chuyển đi rồi.
-Không phải chuyển, cứ ở đấy cho em. Em xem bản lĩnh anh đến đâu. Em nói chuyện với con G rồi.
-Thôi. Anh xếp đồ đạc rồi.
-Anh có thích chết không?
-Ớ?
-Thích không?
-Không.
-Vậy cứ ở đấy. Chuyển đi đấm phát chết luôn (cười). Xếp hình cắt phát hết luôn (xoa xoa tờ rym).
-Vâng.
-Không được vâng.
-Thế sao?
-Phải là \"Ừ\".
-Tại sao?
-Em thích thế.
-Ừ.
-Đấy, hihi.
........
Tình hình là em thoát mà cũng không thoát, kiểu bị giam lỏng. Các thím cứu em. Hay em đi Thái Lan lánh nạn vài hôm nhỉ?
Cảm ơn các thím đã đào...
Tình hình rất là tình hình các thím ạ. Cơ mà em cũng nói luôn gấu cho phép nghĩa là em sẽ ụp tất cả lên đây mà éo sợ gì cả (chym thì cũng cắt rồi, còn éo gì để mất đâu).
Nhắc lại thêm lần nữa là rất tình hình, mới tối hôm qua và sáng hôm nay luôn.
Chiều hôm qua gấu xuống chỗ em trọ . Bọn Area 91 nó kéo nhau đi chơi hết từ sáng, đêm mới về, em ở nhà đón gấu nên éo được đi. Nói chung là cũng chả có gì hót cho đến lúc đi ngủ. Hình như con gấu dạo này uống Viagra cho cái hay sao mà máu lắm các thím ạ. Đã thế còn chả ngại ngần vẹo gì, cả xóm em như Jav với dàn loa 21 tỷ vậy. Chả nhẽ vừa...vừa bịt mồm?? Thế khác éo gì hiếp dâm. Nó có phải thể loại khổ với bạo éo đâu?
Và sự việc chắc cũng chỉ dừng lại ở đấy nếu như éo có chuyện sáng hôm sau. Sáng sớm hôm sau gấu em về, đi sớm vì nhà có việc, với lại cũng sợ tắc nữa, nên 6h đã mò ra đường rồi. Đưa được con gấu về lại lăn ra ngủ. Con bạn em hôm qua đi chơi ở đâu ấy, gần 6h mới mò về, trông như cục shjt mốc vậy, phờ cmn phạc.
9h, chuông báo thức gào rú. Dậy. Đánh răng rửa mặt. Con bạn cũng mò dậy theo. Vừa ra khỏi cửa phòng chạm mặt thằng B siêu nhân luôn. Thằng khốn có bộ mặt bựa cứ nhìn em cười đểu các thím ạ. Chỉ muốn lào vào thông nó thôi.
-Mày cười cái nồi gì?
-Tao cười cái nồi.
-Ơ thằng cờ hó này, mày có thích súc miệng bằng gạch 4 lỗ không?
-Èo, dạo này kinh thế.
-Tao lúc nào chả kinh.
-Ờ, kinh cả 2 anh chị luôn ấy.
-Nồi?
-Chúng mày làm cả khu mất ngủ hôm qua đấy. Này nói nhỏ tao nghe xem mày làm gì mà con G nó kêu to thế.
Đang định mở mồm ra thì con bạn chen vào:
-Việc của bọn tao, mày hỏi làm gì. (Đệch mày định giết tao đấy à?).
-À không, chỉ là muốn cao nhân C đây chỉ dạy vài chiêu thôi mà.
-Thằng này á? Ôi xời, thương lắm, có gì cứ hỏi tao. (Vờ lờ).
-Thế cơ à? Thế được rồi, thằng C cút chỗ khác cho anh chị nói chuyện.
Lao vào sút cho nó 2 phát vào mông, thằng em chạy mất vào phòng, nhưng vẫn còn ngoái lại làm dấu tay bẩn. Đợi đấy, hôm nào say ông mới mắng. Quay sang con bạn:
-Mày đừng có nói cái kiểu ấy.
-Kiểu nào?
-Như vừa nãy ấy.
-Làm sao?
-Bọn nó hiểu nhầm chứ làm sao.
-Hiểu gì?
-Tao với mày.
-Cứ để bọn nó hiểu nhầm.
-Mày điên à?
-Không.
-Tao éo muốn thế.
-Tao muốn.
-Muốn cứt.
-Ăn đập đấy.
-Mày cũng nói chuyện với T rồi cơ mà.
-Thế thì sao?
-Sao cục cứt.
-Liên quan gì đến việc tao thích mày?
-Ơ.
-Thôi, éo nói chuyện, việc ai nấy làm.
-Ơ...
Đấy. Tình hình là em vẫn chưa được buông tha. Các thím ngải cứu, không em chắc bị cắt trym mất. Con bạn hơi manh động (nhiều ria mép ).
Khiếp quá, vừa mới thêm 2 cái rì vêu mà đã gạch đá ngập nhà rồi. Thêm cái nữa chắc không sống nổi mất. Các thím đọc cứ coi như lướt liên xô, ủng hộ em tí, gạch đá hoài, mất công em né, chứ trình đọ các thím sao trúng em được .
Mà với lại phải có chuyện thì em mới lên với các thím được chứ (mặc dù các thím toàn bảo em bịa), không lại lên báo cáo sáng em ăn xôi chiều em ăn thịt tối ăn bánh bao nửa đêm ôm 2 hộp sữa à?
À có chuyện này. Sáng nay mới bắt được quả tang bà cô sếp các thím ạ. Tình hình nó là thế này. Trưa nay em L làm cơm (lại toàn đồ luộc) cho em với em ý, nhưng mà đến trưa thì em ý có cuộc gọi nên đi mất, làm em phải chén (cố gắng vờ lờ) hết chỗ cơm ấy mà không chảy 1 giọt nước mắt nào. Ăn xong thì em lại loanh quanh kiếm chỗ nào ngủ. Ở kho thì có 2 dãy ghế ngồi bị chiếm mất rồi, em lại phải phi xuống dưới, chỗ mấy bố bảo vệ chợp mắt nhờ tí. Em đi từ tầng 2 xuống, qua phòng sếp ờ tầng 1, tự nhiên linh cảm chẳng lành, ngó mẹ nó đầu vào, thấy bà ấy đeo tai nghe, mắt căng ra, tập trung vờ lờ. bàn làm việc của bà ấy chếch phía trong một chút nên em éo nhìn rõ. Mon men vào xem bà ý làm trò gì, biết đâu lại bắt thóp được gì thì sao? Hóa ra bà ấy đang xem phim hành động của Nhật các thím ạ. Một tên có vẻ như là tên khủng bố, còn cô gái là 1 điệp viên nằm vùng. Tên này dùng đủ các công cụ để tra tấn cô gái, từ dùi cui rung loại chay pin, đến dùi cui thịt loại chạy bằng sức người. Ban đầu hắn sử dụng mấy loại kia thì cô gái còn tỏ ra ngoan cường, không chịu khai. Nhưng khi hắn dùng đến loại tra tấn ấy thì cô điệp viên có vẻ không chịu được nữa. Cũng có thể là đã bị tra tấn quá nhiều nên cô không còn có thể tiếp tục được nữa. Mà tên kia có một loại thuốc lợi hại lắm. Hắn gọi nó là thuốc sự thật. Hắn dùng cái dùi cui thịt, bơm thuốc đó vào cơ thể cô điệp viên kia, vừa bơm vào, người cô gái đã giật giật, miệng lảm nhảm toàn bộ thông tin luôn. Ghê thật. Em mà bị tra tấn kiểu ấy chắc em cũng chết mất, éo chịu nổi, đúng là điệp viên được huấn luyện có khác, chịu được gần 1 tiếng.
Bà ây đang xem say sưa thì đột nhiên phát hiện em đang đứng phía sau. Mặt bà ấy đổi màu như đèn giao thông ấy, từ vàng sang xanh rồi đỏ.
-Cậu...vào đây từ khi nào?
-Một lúc rồi ạ. Mà chị đang xem gì đấy? (ngây thơ vãi).
-À..à tôi...tôi đang xem lại mình ấy mà.
-Ơ hóa ra đây là chị á? Chị cũng đóng phim à?
-À...Không. Đây là của 2 vợ chông tự quay ấy mà. Làm kỉ niệm.
-Ô nhìn chị ngày xưa khác nhỉ?
-À ừ. có con rồi thì phải khác chứ.
-Thế ạ? Vợ chồng son có khác. Hi hi.
-Bọn tôi ly dị rồi.
-Ớ em xin lỗi.
-Thôi. Cậu ra ngoài đi. Mà cấm được nói với ai đấy.
-Sao thế ạ?
-Việc riêng của nhà tôi. Tôi không muốn cho ai biết.
-Việc gì cơ ạ? (nhìn nhìn).
-Cậu hiêur ý tôi rồi đấy. Đi đi.
-Vâng em chào chị.
Thế là té. hê hê. Lại còn định lừa em cơ đấy. Rõ ràng kia là phim hành động. Mà bà sếp em làm éo gì có cái khả năng đóng phim. Mặt bà như cái khúc gỗ ấy, chả có tý biểu hiện nào cả, mà cô diên viễn kia thì biểu cảm vãi ra. Mà thôi. Em cũng éo quan tâm mấy. Chắc kiểu bà ấy cũng định chém gió để lấy oai ấy mà. Em quen rồi.
Thôi, tạm biệt các thím. Có gì em lại lên với các thím sau. Dạo này người mệt mỏi quả Tình hình là rất tình hình, tình hình là sốt sình sịch các thím ạ.
P/s: kệ mịa mấy thằng lều báo, khi nào em lên được vtv hẵng tính .
À cái tình hình em nói ở trên là hôm qua em suýt bị cưỡng dâm .
Ấy các thím đừng nóng. Không giống kiểu trên JAV các thím hay xem đâu. Từ từ, hít thở sau, khí tụ đan điền, dồn lực vào lòng bàn tay, chuẩn bị quay đi các thím .
Sự việc cụ thể như sau (em xin nhắc lại là có chuyện gì em cũng không màng tính mạng mà mang lên đây hầu các thím nên nếu em có bị gấu cắt tờ rym thì các thím nhớ quyên góp tiền cho em sang Thái nhé).
Tối hôm ấy, trăng thanh gió bão, bụi chuối đung đưa (cái này em mượn của thím noel, chứ sau khu em ở toàn cột điện, chó đái người ỉa, lấy éo đâu ra khung cảnh hữu tình thế). Em lại luyện JAV như mọi hôm. Tiện thể báo cáo các thím 2 việc cho các thím hiểu. Thứ nhất, tại sao em có gấu mà vận luyện JAV? Vì đam mê. Em xem từ hồi lớp 8, mả cha thằng bạn nó đầu độc em. Cơ mà thời ấy toàn xem mấy đoạn ngắn ngắn, chạy được 5s đã phập phập rồi. Bởi vì thời ấy cũng chả có gì mà chọn, cũng chưa có liên xô nhu bây giờ, mạng thì cáp đồng vịt teo, có mà xem là tốt rồi. Bây giờ thì em xem cũng có chọn lọc lắm. Chỉ xem cái loại có nội dung + diễn viên đẹp + xuất trong + không che thôi . Thứ hai, tại sao lại xem JAV như mọi hôm. Đấy là do con bạn em dạo này đi làm parttime, từ 6h đến 9 rưỡi. Không biết làm gì, hình như bán hàng họ gì đấy, nên em có khoảng thời gian trống mà chả biết làm gì, đành phải đi du học.
Hôm qua đang xem cô y tá áo hồng khám tờ rym cho bệnh nhân thì con bạn về. Giật cả mình. Cuống cuồng tắt máy học bài . Thực ra trước giờ toàn giữ hình tượng trong sáng thánh thiện thôi các thím ạ. Có bao giờ để cho con bạn biết là em xem porn
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#12
đâu. Mà thế éo nào cái máy chết tiệt lại dở chứng đúng lúc, đơ cmn màn hình luôn, giữ nút off mà không được. Thấy em cứ loay ha loay hoay, con bạn mới ngó vào màn hình. Xong nó ngẩng lên nhìn em độ 10s. Em cũng đơ theo máy luôn. Xong nó quay đi, treo áo khoác lên móc, buông một câu:
-Ren Azumi hả? Đứa này mới thì phải.
Nồi? Thế là thế nào? Khoan...Em bắt não hoạt động tí các thím ạ. Con bạn em nó cũng luyện bí kíp giống em à? Có lẽ nào.....nó và em là huynh muội đồng môn? Trời đất quỷ thần ơi. Từ lúc em nhập môn đến nay, đây là lần đầu tiên em có 1 nữ tử là đồng môn hạ, không những xinh đẹp mà nội công hay võ học đều rất cao thâm (em đoán thế).
Chém tí chứ thực ra em vẫn đang đơ đấy. Con bạn thì vẫn thản nhiên, lại còn nhìn em cười đểu nữa chứ . Mãi thì em cũng tắt được cái máy chết tiệt, đột nhiên con bạn gọi:
-Ê.
-Gì?
-Tuần này không về à?
-Có chứ. Nhưng thứ 3 t mới về.
-Thế à? Thế về có làm phát không?
-Có. Á. Phát gì?
-Không phải giả vờ. Thế sao hôm nay còn xem cái này?
-Ơ...
-Sao thế.
-Chả sao.
-Chán vợ à?
-Không. Vớ vẩn.
-Ồ, thế là chán thật rồi.
-Im đê.
-Đéo im. Làm sao. Đàn ông thằng nào chả thích ngực to, ghét ngực phẳng. Hê hê.
-Ờ đấy thì làm sao?
-Tao cũng ngực to này.
-Biến đê.
Tiến sát lại phía em.
-Đây này, đây này (kéo cổ áo xuống).
-Đi ra, đi ra.
-Lại còn ngại, tao không mặc chip đâu (cười nham hiểm).
-Tao hiếp mày bây giờ.
-Hộ cái.
-...
-Hộ cái xem nào, đang máu (lại cười).
-...
-Mẹ cái thằng bất lực, thằng đàn bà.
-Kệ mẹ tao. Tránh ra cho tao đi.
-Đi đâu giờ này?
-Hỏi làm gì?
-Quan tâm người yêu tí (cười nữa, cơ mà thấy xinh phết, trước giờ toàn thấy nó chửi bới mình, chả thấy cười bao giờ ).
-Thôi mày đi ngủ đê. Sau đừng có đùa kiểu ấy nữa. Không vui đâu.
-Tao có đùa đâu?
-Cái gì?
-Thôi mày đi đi.
Thế là cắp đít ra khỏi nhà các thím ạ. Lang thang đến gần 11 rưỡi mới mò về phòng thằng em ngủ nhờ. Lúc ra khỏi khu trọ, đi ngang qua nhà bà chủ em còn thấy con bé con chủ nhà đang đứng gọi điện thoại trước cổng, mắt rơm rớm nước. Thấy em nó còn thụt vào trong, em thấy nên cũng éo hỏi han gì nó nữa. Dính vào gái mệt bỏ mịa.
À có chuyện này, từ mấy hôm trước, cơ mà phải xin ý kiến sếp (gấu) mới dám cho lên đây. Cơ bản cũng hơi liên xô tẹo. Nói luôn là có liên quan em L ấy ạ. Câu chuyện được bắt đâu như sau (thế éo nào mà dạo này em toàn rì viu 18+ thế nhỉ? Các bác đừng đòi uncen nữa):
Ngày hôm đó, 23h kém 8 phút, mưa như trút nước, hà nội đã biến thành hà lội. Đang phóng xe với tốc độ kinh hồn 15km/h (em nói thật nước ngập bánh xe các thím đi nhanh hơn em gọi các thím bằng cụ luôn), thì có điện thoại. Tấp vào lê, vừa rút cái điện thoại màn hình vỡ đôi ra, chưa kịp bấm nút xanh thì...Rào...Đờ mờ....Con Audi Q7 lướt tới, thế là em ướt toàn bộ từ đỉnh đầu đến lỗ đít luôn (mặc dù có mặc áo mưa, loại 2 mảnh ).
-Alo, anh nghe em (em L).
-Hức hức...
-Sao đấy?
-Hức..anh ơi...
-Em đang ở đâu? Có ai ở đấy không?
-Không..Em đang một mình ở nhà.
-Rồi, cứ ở yên đấy, anh đang tới rồi..
Cúp máy. Tăng tốc lên 20km/h, bay đến chỗ em L. À cái đoạn này là cái đoạn em vẫn còn ăn đồ luộc bên chỗ em L ấy nhá, nên em biết nhà, sau đợt đấy thì em ấy chuyển đi chỗ khác, giờ em vẫn chưa biết.
Xịch..Đỗ xe trước cổng, mở khóa, dắt xe vào. À các thím ở trọ chắc cũng biết, cũng có nhiều nhà người ta cho thuê rồi để người thuê cầm chìa khóa cổng luôn, đi về lúc nào thì tùy. Đợt đấy em suốt ngày sang bên ấy ăn cơm nên em L đưa chìa cho em đánh 1 cái, tiện (rút) ra (đút) vào.
Mở cửa, thấy em L đang ngồi thu lu trong góc phòng, kéo chăn sát lên tận cổ, quay mặt vào trong tường. Em đi tới gần, vỗ nhẹ vào vai em ấy:
-Này...
Bốp...Ăn ngay 1 quả đấm vào mặt, ngã ngửa cả ra sàn, tí nữa thì gẫy mũi. Em L lúc ấy mới quay ra.
-Ôi anh...Em xin lỗi...Em cứ tưởng...
-Tưởng gì..
-Ối..Á...Anh chảy máu rồi kìa..
-Không phải em đánh anh chảy máu đâu...
-Lại còn không..Để em xem nào..
Nói các thím biết, em chảy máu không phải vì ăn đấm thật mà tại...Xin tả sơ qua. Áo 2 dây, cổ chữ v khoét sâu, quần đùi đến bẹn, chất liệu satin chuyên mặc đi ngủ, màu hoa cà, gấu có thêu ren, lại còn hơi chật nữa, xịt cả máu mũi luôn.
Em L chạy loanh quanh khắp phòng mới tìm được ít bông, vo vo lại lau mũi cho em. Em ý bị cận, mà lúc ấy thì lại tháo kính ra (cho nên mới cho em 1 đấm) nên cứ phải dí mặt sát vào mới nhìn thấy. Đang lau thì đột nhiên em ý dừng lại, khoảng 5s. Rồi từ từ tiến mặt lại gần. Gần nữa, gần nữa, gần mãi. Cho đến khi...À các-thím-cũng-biết-là-cái-gì rồi mà. Người em thì mềm cả ra (cơ mà chỗ khác lại cứng lên ). Chợt em ấy vòng tay qua lưng em, đột nhiên em tỉnh ra (lúc nãy đang phê thuốc lào), vội đẩy em ấy ra. Mặt em với mặt em ấy đỏ phừng phừng. Em ấy thoáng nhăn mặt, rồi lại tiến vào. Em lại đẩy ra.
-Anh đi về đây.
-...
-Khóa cửa cẩn thận đấy.
-...
Ra khỏi nhà, khóa cổng, trèo lên xe. Mặt vẫn nóng phừng phừng. Thế là thế éo nào? Câu trả lời đã có vào trưa hôm sau, cái trưa cuối cùng ăn cơm bên ấy. Ra về, đầu cứ nghỉ vớ vẩn, luẩn quẩn trong đầu cái mùi, cái chạm đấy.
P/s: Quên béng đến bây giờ cũng éo hỏi lí do tại sao hôm đấy gọi cho em muộn thế mà lại còn khóc nữa...
Rồi. Các thím tdtt tiếp đi nhé. Chiều em về Thái. Đệch mợ, thằng bạn vừa bị tai nạn mất xong.
Cuộc đời có lúc thăng lúc trầm, có lên có xuống, có vào có ra, thế mới sướng. Chứ ngày nào cũng ôm hôn với chả xếp hình, thế có khác nào xem phim viễn tưởng.
Đâu phải lúc nào con bạn cùng phòng cũng đè em ra đòi xếp hình, có phải lúc nào gấu cũng ngọt nhạt nọ kia, có phải với em L lúc nào cũng có chuyện để nói, lúc nào cũng ăn chơi nhảy múa.
Em, một thằng tỉnh lẻ, đang chật vật dưới Hà Nội này, thím nào trong tình trạng như em sẽ biết. Tự lập 100%, không có gì ngoài đồng lương tự kiếm, vất vả thì cũng chẳng bằng ai nhưng chắc chắn là khó khăn hơn ối người.
Tất nhiên trong cuộc sống, niềm vui nỗi buồn luôn đi đôi với nhau, giống như cuối tuần xếp hình, giữa tuần quay tay vậy. Khi vui, ai cũng muốn nghĩ tới điều vui vẻ, làm những thứ mình thích…Khi buồn, chỉ muốn kệ mịa đời, hay đơn giản hơn là lên voz chổng mông, nhận gạch của các thím, thế là lại vui.
Em cũng nói thêm chuyện này nữa. Review của em, chỉ 80% là sự thật, 20% còn lại là xuất phát từ yêu cầu của các thím. 18+ á? Đối với em chuyện nhỏ như con thỏ. Em còn có một quyển sổ dày hơn 50 trang truyện 18+ các thể loại tự sáng tác lấy, mà em là nhân vật chính, em viết từ lâu rồi, thi thoảng lại lôi ra đọc, xem nó như là tuổi thơ dữ dội vậy. Nhưng đây là voz, không phải lauxanh. Sống ở đâu thì theo luật ở đó, vớ vẩn ass nở hoa như chơi. Nói đùa tí chứ thực ra là em muốn tôn trọng cái voz này, thế thôi.
Hôm mùng 2/5, công ty em tổ chức liên hoan nhạt. Mà đã liên hoan là lại rượu chè be bét. Lại say khướt. Ờ thế cũng mừng.
Nhưng thực ra éo mừng lắm. Suýt nữa thì ăn đạn luôn các thím ạ. Sau 1 đêm hồi tưởng thì chính xác là như thế này.
Tối hôm đó, sau cuộc vui, em với em L xách nhau về nhà em L. Em thì em cũng uống nhiều, không đủ sức để cầm lái nữa. Đi từ trong quán ra đến chỗ để xe mà mất cả 10p. Mà hầu hết mấy thằng đàn ông trong công ty đều trong tình trạng ấy. Các thím cũng biết đấy “Em chúc anh 1 chén, em uống riêng với anh 1 chén, chúc cả mâm 1 chén, đờ mờ làm đổ rượu, phạt 1 chén, uống nhầm của tao, phạt 1 chén, chào mâm 1 chén, xin về mâm 1 chén”, chịu thế nồi nào được.
Em L thì cứ nhất định là đưa em về bằng được. Em thì phê phê, lỗ tai lùng bùng, nghe câu được câu chăng.
-Nhà anh ở đâu?
-Hả?
-Anh trọ ở đâu?
-Ở đâu còn lâu mới nói.
-Ơ hay.
-Hay mà.
-Thế về chỗ em tạm vậy.
-Không.
-Thế anh chỉ nhà anh đi.
-Không đấy.
-Thôi được rồi. Lên xe đê.
Khật khưỡng lên xe. Ban đầu em đòi cầm lái cho bằng được. Bản thân em rất ghét ngồi sau xe của người khác. Nhưng mà đến cái chìa khóa còn éo cắm chuẩn vào lỗ được thì lái con mịa gì. Thế là lại ngoan ngoãn ngồi sau em L.
Nổ máy. Gió bay phần phật. Tóc em L cứ thi nhau chui vào mồm, vào mũi em, khó chịu vờ lờ. Trong đầu nồng nặc mùi rượu, thoang thoảng mùi con gái. Đệch mịa, cứ lâng lâng như thế, tưởng lãng cmn mạn lắm, nhưng mà suýt ngã mấy lần.
Đến nhà em L. Trong khi em L đang dắt xe vào trong nhà thì em ở ngoài, tựa đầu vào cột điện, mông chổng lên, hai tay chống vào tường theo thế doggy, mấy thằng đi qua cứ nhìn nhìn. Em ghét, lừ mắt cho chúng nó một cái, bọn nó đã éo sợ lại còn cười nữa chứ. Sư bố chúng mày chưa thấy người say bao giờ à?
Đang lầm bầm chửi thì em L quay ra, lôi em vào, ném em lên giường. Trong khi em L đi lấy chậu với khăn rửa mặt thì em ngồi như phỗng, nhìn loanh quanh khắp phòng. Thấy phòng lạ lạ nhưng lúc ấy nhiều hơi men quá nên cũng éo để ý. Em L quay ra vắt khăn, lau tay, lau mặt cho em. Lúc ấy mắt mũi tét nhèm, tai thì lùng bùng, nhìn em L cứ tưởng gấu , em mới vòng tay qua ôm. Em L cũng chả phản ứng gì, vẫn lau lau cái mẹt cho em.
-Em yêu à.
-Dạ (dạ là dạ thế dell nào?).
-Em yêu ơi.
-Dạ (gọi em éo đâu mà em cứ trả lời).
-Yêu em cực ý. Cực nuôn ý (n luôn).
-Vâng em biết rồi.

Em ghì tay ôm chặt hơn. Em thì ngồi, em L thì đứng, ôm sát, ngực nó cứ phập phồng trước mặt. Đệch, có tí men tà dâm lại nổi lên (mặc dù như thế dễ bị thượng mã phong, teo tinh hoàn, rối loạn cương dương, lệch súng, các kiểu, nhưng mà éo ai kiểm soát được ý), em đưa tay xoa xoa bụng em nó. Ban đầu thì bên ngoài áo, sau cho hẳn tay vào trong luôn. Rồi lên trên, lên trên và lên trên. Em
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#13
càng lên em nó càng thở mạnh. Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu “thế éo nào mà hôm nay ngực gấu mình to hơn mọi hôm nhiều thế nhỉ? Mà thôi kệ cha nó, to càng sướng chứ sao”, thế là lại quay về việc chính. Đang nồng cmn nhiệt thì tự dưng em phọt 1 câu:
-T à, sao hôm nay em im thế? Không thích à?
Cơ bản con gấu em nó có cái còi to (anh xin lỗi nhưng mà kệ đang máu), hôm đấy lại chỉ thấy thở phì phò mà không thấy gì khác nên em mới nói thế.
Tự dưng thấy 1 giọt nước rơi xuống môi, mằn mặn. Tự dưng thấy buồn nôn khủng khiếp. Đẩy em nó xuống giường, phi một mạch ra chỗ góc nhà, làm một đống vào cái chậu. Xong ngủ luôn.
Sáng dậy thấy một đống chăn gối quanh mình. Đầu đau như vừa bị thông não. Giật mình, nhìn quanh, éo phải phòng mình, cũng éo phải phòng đứa em, thằng bạn. Phi ra cửa, đường phố lạ hoắc. Nhìn địa chỉ trên tấm quảng cáo, gọi thằng bạn ra đón. Sực nhớ, lại quay vào. Loay hoay 1 lúc không biết cửa nẻo làm sao. May quá cái khóa phòng thuộc loaị bấm không cần chìa. Tạch. Xong, vọt lẹ.
Về đến nhà, em liền gọi điện xin nghỉ lấy lí do ốm nghén, chùm trăn đánh rắm cho lưu thông kí huyết, ôn lại chuyện hôm trước. Sáng nay đến công ty, có gặp em L, em cũng hỏi chuyện hôm liên hoan, em L bảo chẳng có gì, thấy em say, lại không biết nhà em nên mới đưa về phòng em ý ngủ nhờ 1 bữa. Em L thì sang bên phòng bạn ngủ.
Thế là hiểu. Vậy cũng mừng, mà éo biết có nên mừng không các thím, hay nên tiếc đây? Nhìn em L sáng nay trông như chết trôi vậy, chả có tí thần sắc tí nào. Chắc tí lại phải mời em ý đi ăn trưa để cảm ơn và tạ lỗi vậy.

Hôm nay chả có gì hot, mỗi tội em L cứ hay nhìn đểu mình (hay là tranh thỉ lúc em say xem tờ rym em?). Em xin xón 1 tí vậy, cho đỡ nóng nực.
Nắng. Hà Nội như cái lò thiêu. 14h30p chiều. 10 mạng Area91 diện biniki chói lóa trước bể bơi.
Thằng Gay to và con H Ngơ là 2 đứa thu hút được nhiều ánh nhìn của những người cả khác cả cùng giới nhất. Chuyện. 2 quả body chuẩn như Lê Duẩn ấy thì trách làm sao được người phàm. Lũ còn lại bọn em như tôm khô đã bóc vỏ và ướp muối.
Thằng T váy bọn em phải lôi mãi mới đi. Thằng vẹo có quả ngưỡi như được chôn cất 10 năm rồi ấy. Thế mà lại có con gấu xinh nhất xóm, thật là bất công. À tình hình hôm nay rủ được cả em con bác chủ nhà đi nữa các thím ạ. Cơ mà em ấy nhất quyết không chịu mặc đồ bơi. Các thím xem. Thế éo nào ra hồ bơi lại mặc đồ ngủ đi tông lào cơ chứ. Thật là bôi bác xã hội mà.
Em với thằng B là 2 đứa duy nhất éo biết bơi nên cứ bì bõm ở khu mét mốt dành cho trẻ em mẫu ﹾﹾﹾﹾo, đưa ánh mắt ghen tị nhìn bọn kia bơi lội tung tăng ở khu 18+. Nhưng éo sao. Bù lại ở chỗ này nước thấp, các em không biết bơi tập trung ở đây, mọi thứ đểu nổi trên mặt nước hết. Hê hê.
Bỗng nhiên…
-Kìa mày.
-Giề.
-Tiên nữ.
-Đâu?
-Kia.
Theo hướng tay thằng B chỉ, em quay đầu sang. Thôi đúng rồi. Hôm lay quả nà một ngày may mắn. Bộ bikini 2 mảnh diêm dúa màu trắng là sao có thể đọ lại được với làn da nàng. Chiếc phao đỏ tươi kia làm sao có thể đem ra so sánh với đôi môi nàng. Và màu đen huyền ảo của màn đêm làm sao có thể đọ được với mảng lông nách kia của nàng (đấy là thằng B nhận xét thế (nói nhỏ không gấu em nó cắt chym)).
Tới luôn bác tài.
-Em có cần 1 huấn luyện viên không?
-Dạ? (nàng chớp chớp đôi hàng mi, cái chớp mắt ấy dường như làm cả không gian như tỏa sáng, vẫn là thằng B các thím nhé, éo phải em).
-Anh ở đây là để tìm ra những nhân tài bơi lội như em.
-Em mà là nhân tài bơi lội á? Em còn chưa biết bơi kìa (đôi môi nàng chúm chím, thời gian như ngừng lại để ta có thể mãi nghe những lời ngọt ngào đó. em xin nhắc lại 1 lần nữa là thằng B nhé).
-Một khi anh đã nhận xét thì không thể nào nhầm được. Em có một cơ thể không thể hoàn hảo hơn cho việc bơi lội. Đó là 1 điều không thể chối cãi. Em hoàn toàn có thể từ 1 người không biết bơi mà tỏa sáng thành 1 kình ngư đẳng cấp thế giới.
-Ôi. Anh sến quá đấy. Cơ mà anh dạy bơi cho em với nhé (cả cuộc đời ta, ta chỉ đợi câu nói này. Ta có thể đổi 24 năm quay tay chỉ để lấy 1 lời đồng ý từ nàng. Em xin éo chú thích gì thêm).

-Thẳng người lên nào. Duỗi chân ra. Đạp thật mạnh theo chiều lên xuống. Ngửa mặt lên. 2 tay vung đều theo nhịp chân. Anh đỡ bên dưới rồi không sợ đâu. Bỏ tay ra khỏi phao bơi..
Mịa, như thật mặc dù nếu quăng nó xuống bể thì nó sẽ chìm như cục shjt táo bón.
Bỗng nhiên, lại bỗng nhiên.
-Á.
-Anh sao thế?
-Không sao. Buổi tập hôm nay đến đây là kết thúc. Em tự luyện tập thêm theo những gì anh đã nói. Anh hôm nào cũng ở đây tìm kiếm tài năng, em có thể ra bất kì lúc nào. Thôi anh đi đây.
Thằng B tuôn một tràng rồi lội bì bõm ra chỗ em đang ôm phao.
-Mày.
-Giề em? Báo cáo thành quả tao xem nào.
-Tí nữa. Giờ có chuyện quan trọng h…
Một ﹾﹾﹾﹾﹾ thể lạ trôi qua chỗ bọn em. Mảnh vải hình tam ﹾﹾﹾﹾc nhăn nheo màu tím than, hiệu BOSS. Với em nó chỉ là 1 cái quần sịp bơi bình thường, nhưng với thằng B, cái quần có thể là toàn bộ danh dự của nó. (Lúc đấy em khá là thắc mắc vì ở bể bơi thì làm sao mà tuột quần được, hơn nữa lại là quần sịp. Sau em nhờ Conan điều tra thì hóa ra là con H nó thấy thằng B dạy bơi cho gái, nó mới lặn xuống âm thầm tụt quần thằng B).
Thằng B vừa đưa tay ra với thì có 1 thằng ôn con nào đó nhảy cái ùm xuống bể, cái quần cũng theo đó lặn mất tiêu. Thằng B mặt xanh như tàu lá, còn em thì thiếu điều cười muốn nôn ruột. Khoảng 20s sau, chiếc quần nổi lên ở khu 2m1. Thật đau cho thằng B là thằng T váy túm được.
-B! Quần của mày đây à?
Câu hỏi như 1 hiệu lệnh quân ngũ, gần như cả bể quay lại nhìn thằng t rồi lại đồng loạt quay sang hướng thằng T hướng cái quần tới, chỗ em với thằng B đang đứng.
Em quay sang chỗ thằng B:
-Quần của mà…
Thì éo thấy thằng cờ hó đâu. Hóa ra nó ngụp cmn xuống dưới, còn mỗi mình em đứng chỏng chơ. Cái đệch. Mấy thằng đực rựa cờ hó khác thì cười như được mùa, lại có thằng còn lặn xuống xem nữa. Mấy em xinh tươi, đứa thì giả vờ che mặt, đứa thì che miệng, đứa thì chỉ chỏ.
Thằng cờ hó. Thù này ông không trả ông không làm người. Type đến đây thôi. Ức chế éo thèm tiếp nữa. Nhục vờ lờ.

Thông ass thì không dám, nhưng có dịp em vẫn tìm cách trả thù. Em không thù dai đâu nhưng mà nhớ lâu phết đấy. Chả có chuyện gì thôi đành són thêm tí chuyện vớ vẩn vậy.
Tối qua bọn bạn lại rủ đi uống trà chanh Ngã tư Sở Khanh. Lôi kéo mãi mới được thằng D mẹ hoạn đi cùng.
- Tóm lại mày có đi không hay để bố đốt nhà mày nào?
- Hộ cái, éo phải nhà của tao.
- Mai bố mày nhét ớt vào si lít của mày.
- Thế thì sịp của mày cũng thế thôi, chơi mịa đê.
- Ông đục thủng hết chỗ bao của mày.
- Tao mua đống khác, mà thế éo nào mày biết…
- Thôi con xin bố, bố đi cùng con đê. Con đi một mình nhỡ chúng nó hội đồng thông con thì sao?
- Việc của tao à?
- Thế thôi. Có mấy em xinh tươi điện nước đầy đủ, quả này mệt mình rồi đây (nói nhỏ nhưng đủ cho con dê đằng kia nó nghe thấy).
- À thôi, tao quyết định sẽ đi cùng mày, nhưng chỉ là để xem mày bị thông như nào thôi, chứ không phải vì mấy em đâu nhá.
- Rồi. Tao biết mày cao thượng rồi. Tối 8h nhá. Nhớ ăn mặc lịch sự đấy, vớ vẩn bố đuổi về.
Tối. 8h. Ngã tư Sở.
Em. Quần ngố, áo phông, dép lào.
Thằng D. Sơ mi, đóng thùng, dày da.
Buồn cười éo thể tả được, giờ mới tả được. Đi uống trà đá mà ông mặc như đi ăn đám ma nhà bố chồng của bạn gấu vậy.
Tối em có hẹn với vợ chồng con bạn (gọi là vợ chồng chứ thực ra chúng nó vẫn chưa được xếp hình chính thức), thêm 2 con em của nó nữa.
Giới thiệu luôn về 2 em này. Gọi là 2 em A và B nhé.
Face: A.7d B.6d
Body: A v1 7d v2 8d (mặc áo hở rún ạ) v3 6d.
B v1 8d v2 7d v3 7d.
Sơ vít:…. Á. em nhầm. Có phải box chăn rau éo đâu. Quay lại với vấn đề chính. Mà có vấn đề éo nào chính đâu? Chỉ là uống trà chanh, cắn hướng dương, nói chuyện chính phủ, Trìu Tin thông ass Hàn Quốc, Nga cung cấp dầu ăn, Mỹ đòi quay phim tung lên mạng. Đại khái toàn chuyện to lớn cả.
Sau đây là đoạn hội thoại đáng chú ý duy nhất của buổi gió bão hôm qua, cuộc nói chuyện ngắn giữa em B và thằng D:
- Em đang đi học à?
- Vâng.
- Thế em học trường nào.
- Trường ABCXYZ.
- Thế à? Thế ngoài trợ cấp của gia đình thì em có đi làm thêm không?
- Có anh ạ.
- Thế em làm gì?
- Em bán hoa.
- Ớ. Thế em hay đứng ờ đâu?
- Em ngồi anh ạ.
- Ơ thế ngồi dạng háng à?
- Không. Khép chân chứ ạ.
- Thế hàng để đâu?
- Em bày trên sạp.
- Ơ thế là em bán hoa chứ không phải là em bán hoa à?
- Anh bị làm sao thế? Say trà đá à?
Đến đây thì bọn em không nhịn được nữa, cả lũ phá ra cười. Mẹ bố thằng ngu đầu óc đen tối. Con gái nhà người ta đi bán hoa mày lại nghĩ nó là gái bán hoa.
Về phần em L, sau nhiều lần bị em từ chối phũ phàng (đùa đấy với gái thì em éo phũ phàng được đâu, Thiên Bình mà), em ấy đã thức cả 30p để làm cho em bài này. Em đã dùng nó để comment bên thớt friendzone nên có chỉnh sửa chút ít. Các thím vào đọc chơi.

Tình đơn phương éo phải tình sâu đậm,
Nhưng mà nó làm mình thành thằng hâm.
Suốt ngày ngồi một mình và lẩm bẩm:
“Mình là gì trong tâm trí người ta?”.
Trả lời được có lẽ mình đã già,
Đã bỏ qua cả trăm ngàn cơ hội.
Suốt một đời cứ bơi rồi lại lội,
Trong mớ bòng bong giữa bạn và tình.
Rồi ta cứ mãi bước đi vô định,
Không định hình được tình cảm trong tim.
Làm gì đây khi không thể kiếm tìm,
Ở người ấy chút tình thương nhỏ bé.
Ờ vậy thôi thì ta đành mặc kệ,
Kệ cuộc đời với tình cảm
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#14
đơn phương.
Cứ quan tâm và dõi theo 1 hướng,
Hướng có người con gái mà ta yêu.
Vẫn như thế, vẫn quan tâm thật nhiều.
Mong một ngày người đó rồi sẽ hiểu,
Ta sẽ thoát khỏi kiếp phờ ren dôn.
Này thì són Các thím thông (ass) cảm em tí đi, gạch đá hoài mà có trúng đâu? Bằng chứng là cho đến bây giờ em vẫn lên rì viu đấy thôi. Các thím gạch chi nữa mất công. Và sau đây là...

Nắng và nóng. Tiên sư bố cái tiết trời Hà Nội (tiện thể đờ mờ các thím trong Sài Gòn mưa suốt, tiện thể cái nữa là hôm lay Hà Lội trở gió rồi nhé, tình cmn hình là sắp mưa).

Nhiệt độ lúc nào cũng trên ba xịch độ ngay cả lúc mát nhất. Thế mà bố B siêu nhân:

- Xời! Thế này mà chúng mày đã kêu à? Ở quê tao bla..bla..

Thằng T váy cáu tiết:

- Đờ mờ bố trẻ. Bố mặc mỗi cái quần đùi, mồ hôi chảy ngang khe đít thế kia còn kêu không nóng.

- Chú thì biết cái đếu gì? Các cụ đã nói rồi: \"Nếu trong lòng ta mát, tự nhiên cơ thể chúng ta sẽ thấy mát\". Mồ hôi? Đó chỉ là phản ứng tự nhiên của cơ thể thôi, chứ thực ra tao còn phát rét đây này.

- Thôi con lạy bố. Bố chém nó vừa vừa thôi. Tự Long bảo càng chém thì càng nóng đấy.

- Chém là chém thế éo nào. Chú cứ coi thường anh. Thế này chứ thế nữa anh vẫn thấy mát.

- Mày ngon. Thi chịu nóng với bố không?

- Anh lại sợ chú chắc.

Thế là 2 bố trẻ lôi nhau ra đọ sức chịu đựng. Lần lượt ba lỗ, sơ mi, quần thô, áo bông, tất, găng tay, khẩu trang, khăn len, mũ nồi được đội vào. Thằng nào thằng đấy mồ hôi như suối. Thằng B mặt đỏ như đít khỉ vẫn nhếch môi cà khịa:

- Thế nào? Đến giới hạn chịu đựng của chú chưa? Anh thấy chú sắp tè ra quần rồi kia.

Thằng T cũng cứng:

- Anh thấy chú mới là thằng nên chịu thua thì có. Nhìn lại bản thân chú xem, có khác gì con tôm luộc không? Mà không khéo chym chú thành khoai nướng rồi cũng nên ấy chứ.

Mỗi thằng vài câu, đấu võ mồm mãi mà vẫn chưa phân thắng bại. Các chị nhà thì thập phần lo lắng cho tính mạng của phu quân và thằng nhỏ. Không biết sau cuộc đấu này, liệu cái đó còn dùng được nữa không? Hay là phế bỏ. Vậy là các chị đứng ngồi không yên, nhưng miệng thì vẫn nhai lấy nhai để mấy miếng dứa, và tay cũng không quên chiếm dụng nốt mấy miếng dưa hấu còn lại.

Từ nãy đến giờ em chỉ đứng ngoài xem kịch hay, thi thoảng đá đểu vài câu. Nhưng cứ tình hình này thì thật không ổn. Em đành phải ra tay.

- E hèm. Anh thấy 2 chú đều giỏi cả. Thằng 5 lạng đứa nửa cân. Đây là thử thách cuối cùng, chú nào vượt qua, anh sẽ công nhận là người chiến thắng.

Vù...Đệt. Con guốc 12cm bay sượt qua vai em, giật hết cả nảy. Vũ khí này, lực ném này, võ công này, sát khí này quả thực chỉ có con N mà thôi. Quay lại...Chuẩn. Nó đang cầm nốt cái còn lại và chuẩn bị ném.

-Em lạy chị. Chị là trọng tài chính, em trọng tài phụ. Quyết định của chị là trên hết. Vâng, em xin hết. Chị đừng ném em.

Sau một hồi hạ mình chịu nhục thì em cũng được phép công bố thử thách cuối : Mì Hảo Hảo tôm chua cay.

6 tiếng trên, thât quả là có uy lực kinh người. Không chỉ làm chấn động không gian mà còn kinh động lòng người. Mặt 2 vị anh hùng dường như có chút đổi sắc (từ đỏ sang tím, éo biết do chịu nóng lâu hay sắp tới sẽ phải ăn mì tôm giữa trời 38 độ mà có chuyển biến đó), nhưng thần thái vẫn rất uy nghiêm, mãnh liệt, cho thấy quyết tâm sắt đá chứng tỏ bản thân không có gì có thể lay chuyển (tiên sư bố 2 thằng vừa ngu vừa sĩ, quả này bố cho chúng mày chết, và chúng nó suýt chết thật, nhọ vãi ).

2 bát mì được bưng ra. Khói bay nghi ngút, hương thơm ngào ngạt. Để cho thêm phần hấp dẫn, tại hạ đã tự tay thêm vào đó chút (1 quả) ớt, ít (1 nắm) tía tô, vài (1 đống) sa tế, tẹo (rất nhiều) hạt tiêu. Em biết mình rất bựa nhưng lương tâm éo cho phép em làm khác. Cũng để thêm phần thư thách, em quyết định cho 2 phi nhân đút cho phu quân đối phương. Quả là 1 ý kiến trên cả toẹt vời. Ôi em phục em vãi ra các thím ạ.

Đến đây chắc các thím cũng tưởng tượng được. Ôi một cảnh tượng hoành tránh, 1 trải nghiệm của đời người, và 2 thằng lăn ra ốm vì mất nước, và tăng thân nhiệt mạnh. Lần sau có cho tiền các bố cũng éo dám than mát nữa. Còn em thì cũng bị lườm cả ngày hôm đấy (hôm kia) cho đến tận hôm nay vì cái tội xúi dại (em đã cut ở bên trên không lại ăn một đống gạch, hê hê, em gian phết các thím tưởng à). May là 2 thằng ngu kia không sao, chỉ liệt giường 2 hôm, không thì em ân hận mất 2 hôm luôn.

Còn về phần em cùng phòng, hiện nó đã thi xong và cuốn gói về quê tránh nóng (nhà nó có điều hòa, đờ mờ con bạn). Khi đi nó chỉ để 3 tờ giây: 1 hóa đơn tiền điện, 1 hóa đơn nước và cái cuối cùng là tiền mạng. À quên nó còn để lại 1 cái gói màu đên, và khi em mở ra thì là 2 gói băng vệ sinh Diana lưới sieu mỏng cánh loại 4 miếng, trong đó có 1 gói đang dùng dở. Tuyệt.

Em L. Hiện đã trở về làm bạn thân (hoặc chị em gái) với em. Tuy nhiên em ấy vẫn chưa bỏ cuộc mà đã chuyển sang chiến thuật khác. Có một vài điều em cho là hay ho đã xảy ra. Vậy đó là chuyện gì...Các thím đón đọc chap sau sẽ rõ.


- Anh ơi em lạnh..

Phải rồi, em có mặc cái gì đâu mà chả lạnh. Lại còn điều hòa nữa chứ. Anh mặc nguyên cả bộ vét đây còn lạnh run cả người đây này.

Tình cảnh thật buồn cười, chắc chả ai tưởng tượng ra nổi. 1 cô gái và 1 chàng trai trong 1 phòng nhà nghỉ. Cô gái không mảnh vải che thân, quấn quanh hông bằng chiếc chăn của nhà nghỉ. Chàng trai mặc vét, thắt cà vạt, chân vẫn xỏ đôi giày cũ nát. 2 người ngồi cạnh nhau, mỗi người 1 cảm xúc.

Mình quay sang nhìn em. Trắng. Em trắng thật, chả bù cho người yêu mình. Cười. Em ăn cái gì mà trắng thế nhỉ? Sau hôm nay phải hỏi em để về tẩm bổ cho bà vợ già ở nhà. Tóc em dài ngang lưng, xoăn ngọn lọn to, đen nhánh. Em mới thả xuống, chắc do em lạnh. Mắt em cũng đen. Lông mày đen nốt, đậm và dài, lông mi cong vút. Chả thấy lông nách nhưng mình đoán chắc cũng đen thôi. Chỗ khác thì không nên nghĩ đến. Em bảo khi em gặp mình, gặp riêng, em sẽ không trang điểm, giống gấu mình, vì em muốn mình nhìn thấy con người thật của em, chứ không phải sau lớp mặt nạ makeup. Mình cười. Em xinh thế kia cần quái gì trang điểm cơ chứ, có khi nó còn làm em xấu thêm ấy chứ chẳng đùa. Anh trưởng bộ phận hỏi mình em có người yêu chưa, vì anh thấy mình khá thân với em ấy. Mình chả hiểu thế nào lại trả lời có rồi. Có gì đó trong mình muốn chiếm hữu người con gái đó. Mình nhớ đâu không nhầm đó là bản năng của đàn ông thì phải. Ngụy biện. Các bố ngoại tình thì do các em xinh tươi chèo kéo? Xin lỗi. Các bố không cứng thì các em cũng chả có chỗ mà bám vào đâu. Thế mình thì sao? Chả biết. Mình thì tự nhắn với bản thân không nên nghĩ nhiều về những thứ liên quan đến em.

Chả phải mình trốn tránh, mà mình nghĩ là mình nên như thế, sẽ tốt cho tất cả, không biết em có tốt không nhỉ? Chắc có. vì em đang cười kia kìa.

- Anh ôm em có được không?

- Không.

- Vậy anh nắm tay em cũng được. Em thấy lạnh.

Em đưa tay ra. Chần chừ đôi chút rồi mình cũng nắm lấy.

- Tay anh ấm thật. Hi hi.

Tay em thì lạnh quá. Lại gầy nữa. Mình có thể nhìn rõ nhưng đường gân xanh chạy dọc trên mu bàn tay. Em dạo này có vẻ xanh xao, ốm đi một tí, cơ mà dáng vẫn chuẩn thế. Hay tại mình mà em gầy đi nhỉ? Cười nhạt. Mình có làm gì đâu. Hoang tưởng.

Em cầm cái remote, ném lên ném xuống, rồi lại cầm cái điện thoại, ném lên ném xuống, mắt vẫn dán vào tivi, thi thoảng quay sang nhìn mình, cười.

- Không ôm nhưng anh ngồi sát lại một tí được không, anh ngồi xa quá em không thấy anh được.

Dịch vào 1 chút. Em cau mày, kéo tay mình mạnh 1 cái. Mình ngã chúi đầu xuống giường. Em cười khẽ, xoa xoa đầu mình, tóc rối bù.

- Như này mới giống vừa đi nhà nghỉ chứ, anh nhỉ?

Mình cứ để kệ đống tóc đấy, chả nói lên điều gì. Mình lại nhìn em. Lần này nhìn vào ngực. Chả biết tả thế nào cho nó không liên xô đây nhỉ? Ờ. Chắc khoảng 86 87 gì đó, núm hồng hồng. Híc. Chả bù cho gấu. Nhưng mà có sao đâu. Nếu một người thực sự yêu cô gái của họ, họ sẽ yêu tất cả những gì cô ấy có, mặc dù nó không hề hoàn hảo.

Ngực em phập phồng lên xuống theo nhịp thở, cái núm thoắt ẩn thoắt hiện phía sau cánh tay. Lại cười. Mình đang làm cái gì thế nhỉ? Không hiểu điều gì đang ngăn cản mình lao đến và ngấu nghiến bộ ngực kia. Đôi lúc mình cũng không thể hiểu được, nhưng vẫn cứ tỏ ra là mình hiểu, mình nên thế nọ, mình nên thế kia.

- Mình đi về đi.

- Dạ.

- Muộn rồi. Đi về thôi.

- Ơ...

- Em mặc quần áo vào đi. Anh xuống trước trả tiền.

- Vâng.

Mặt em thoáng buồn. Em buồn cái quái gì kia chứ. Đáng lẽ em phải vui mới đúng. Thế mà em lại buồn. Em đừng buồn. Em buồn trông xấu lắm. Xấu khủng khiếp luôn. Nên em đừng có buồn. Nhất là buồn vì người như mình. Mà người như mình thì sao nhỉ? Mình tốt mà. Cười nhạt. Nhưng không mang lại hạnh phúc cho em được đâu.

Mình bảo là xuống trả tiền trước nhưng em bảo đợi em xuống cùng. Em mặc xong quần áo, mình chuẩn bị đi ra cửa thì em kéo lại, ôm eo mình:

- Anh có thể tặng em một nụ hôn được không (thực ra không phải thế nhưng em mượn lại cho hay các thím đừng gạch).

Mình nhìn em một lúc. Nhìn thật sâu vào đôi mắt em, đen huyền, lóng lánh. Chả hiểu sao mình lại gật đầu. Có lẽ mình muốn làm em vui. Nãy mình có bảo trông em buồn em rất xấu, nhưng không phải đâu. Hay đơn giản đó là phản ứng tự nhiên. Giống như lúc nãy khi em còn chưa mặc quần áo, thằng em mình lúc nào cũng cứng ngắc. Lại cười. Ít ra thì mình
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#15
vẫn còn là thằng đàn ông, chưa đến nỗi phế.

Em nhắm mắt. Bất chợt mình nghĩ đến Tây Du Kí : Mối tình ngoại truyện. Chà, cách em yêu cũng giống nữ chính, cách em thể hiện thì hơi khác. Nhưng có lẽ em sẽ không phải gặp 1 cái kết như thế. Chả nhẽ em lại bị Tôn Ngộ Không oánh cho vài chưởng rồi thăng thiên à? Cười to một tí. Ít ra sau khi hết phim, em sẽ lấy chồng, sinh con, rồi khi em đã rụng hết răng, mình sẽ gặp nhau, có thể anh sẽ cho em một nụ hôn như bây giờ. Có lẽ mình không nên cười nữa vì nãy giờ mình cười nhiều quá. Em sẽ nghĩ mình bị hâm, hoặc có ý đồ gì đấy với em chẳng hạn.

Cúi xuống hôn nhẹ lên môi em. Em nhắm mắt mãi mới mở. Mở ra em cau mày, nhìn mình trách móc, rồi lại cười thật tươi. Con gái khó hiểu thật. Đột nhiên em nắm tay bàn tay mình, cắm mạnh một cái. Vết cắn sâu, hằn lên đó cả hàm răng đều như thóc của em. Đệch. Chửi thề phát. Tự dưng mình thấy bực mình quá, ghét em quá. Em làm cái gì thế?

Em thấy mình méo cả mặt (em chịu đau không giỏi các thím ạ, ngày xưa bị u đánh khóc lên khóc xuống mãi mới thôi), sợ quá mới lấy tay xoa xoa, mồm thổi phù phù. Mình vùng vằng như thằng trẻ con, đi xuống quầy lễ tân, mặc kệ em lon ton chạy theo sau. Có khi nên cười thêm phát cuối.

Ra khỏi nhà nghỉ, em với mình mỗi người 1 xe, đi về 2 hướng. Vẫn là 2 cảm xúc riêng biệt. Em có vui không? Hay em buồn? Mình chả biết. Lúc mình nổ máy đi một đoạn, quay đầu nhìn lại thì thấy em vẫn đứng đó. Em thấy mình quay đầu nhìn lại thì vẫy vẫy tay. Mình quay đầu, đi tiếp. Được 1 đoạn mình dừng lại, ngoái lại nhìn. Hình như em vừa quệt nước mắt. Đúng lúc đó thì cơn mưa kéo đến. Ồ, hóa ra em bị nước mưa dính vào nên phải lấy tay gạt đi.

Em đi rồi, mình vẫn ngồi trên con xe đang nổ máy, nghĩ vẩn vơ. Mưa ào ạt. Hình như mình cũng chảy nước mắt thì phải. Sao mắt mình cay quá. Nước mưa xối xả vào mặt, vào mắt. Mình chẳng buồn lau, rồ ga, phi về.


Ai gọi em đấy có em đây.

Xin cáo lỗi các thím dạo này em bận kinh khủng, không có thời gian động đến cái lap nữa. Hic.

Tình hình thì cũng rất là tình hình. Chuyện tuần trước chả có gì thôi em chả kể. Kể chuyện vừa mới hôm qua vậy.

Số nó là thế này.

Em L nói chung thì cũng đã làm quen xong với đội Area91 rồi, cơ mà vẫn chưa làm quen xong với em .

Sáng hôm qua, em L có gọi em qua xem hộ cái lap, kêu là hỏng hóc gì đấy bật không lên nổi. Em thì ban đầu cũng kiểu cdsht, nghĩ là em ý làm trò để gọi mềnh sang, nên mặc dù trình độ it mới chỉ qua lớp mẫu giáo lớn, nhưng cũng vác ass sang sửa cho em ý.

Tiên sư bố, em thì có tí chút kiến thức về phần mềm thôi, chứ phần cứng thì coi như gay gặp cave, nhìn mà éo làm gì được. Sau 1 hồi loay hoay toát cả mồ hôi đít thì em đành phải bảo em L mang ra quán sửa, vì hỏng thế này em không đủ trình. Kể ra thì cũng nhục, nhưng sự thật nó là như thế.

Thế là em ý lại bắt em đèo đi, vì 3 lí do. Em ý không có xe, không biết chỗ và vì em không sửa được nên phải đèo đi để bù.

Ra đến chỗ sửa, em đứng ngoài còn em ý mang lap vào trong. Đệch, chưa hết nửa tiếng em ý đã quay ra. Hơi bị ngạc nhiên. Thế éo nào mà lại ra sớm thế, hay hỏng nặng quá éo sửa được nên em ấy mang về làm hậu sự?

Hóa ra éo phải các thím ạ. Các bố trong quán sửa máy tính thấy em ấy mang lap vào thì tranh nhau ra đón, ưu tiên xem xét và sửa cho em ấy trước luôn. Đờ mờ. Lần truớc em mang ra thì nó hành cho lên bờ xuống ruộng, moi móc hết cái nọ đến cái kia để ăn tiền mình (xin lỗi thím nào làm nghề nhé). Thế mà có gái vào cái, sửa rõ nhanh lại còn éo lấy tiền. Chắc lần sau em chai pin, bảo em L mang ra quán xem, không khéo lại được nguyên 2 cục mới cũng nên ấy chứ.

Tối, em L có mời em sang, nói là có ít lạc của nhà mang lên, sang ăn cho vui, với lại cũng cảm ơn em hồi sáng vừa làm thợ vừa làm xe ôm. Ban đầu cũng hơi chùn, vì em ăn lạc bị đầy bụng, nhưng thôi cứ sang, không ăn đựơc lạc thì ăn thịt em L bù cũng được.

Thế là 8h, em quần áo chỉnh tề, súng ống nghiêm trang, xức nước hoa nức lỗ mũi (thực ra có éo đâu, có mỗi cái mùi hôi nách tự nhiên dùng 2 mấy năm nay...), vác mồm sang bên đấy ăn lạc. Vừa đi vừa nghĩ mấy cái cảnh sờ tay nằm chân, vuằ tủm tỉm cười. Mịa, quãng đường nhưng mười mét mà em đi mất mấy vòng. Phòng em L cứ đóng cửa im ỉm, em thì chả dám gõ, sợ em ý đang thử độ cứng dưa chuột mà mình phá đám thì mất hay, thề là em cứ đi tới đi lui, rình mò như thằng ăn trộm. Đang định ngó qua khe cửa xem em ý làm gì thì cánh cửa bật mở. Đờ mờ, tự dưng lại nhớ bài thơ xưa của U Già ở nhà:

\"Ung dung em kéo quần đến tận bẹn.

Nếu anh muốn xé quần, hãy xé áo em đây\".

Em thì thấy em L cũng đến nỗi nào đâu, nhà cũng chu cấp tiền ăn tiêu đầy đủ mà sao thấy em ấy ăn mặc khổ quá. Chắc áo quần mặc lại của ai chứ em thấy ngắn quá, lại còn chật, cục nào lồi cục đấy. Cứ cái đà này đến mùa đông thì chết rét mất thôi. Tự dưng thấy thương em quá, nên con tờ rim nó cứ động đậy.

Đùa chém tí chứ lúc ấy muốn xịt máu cam bỏ mẹ. Mời sang ăn lạc chứ có phải ăn thịt người đâu.

Nhưng thôi, mình đàn ông, dũng cảm có thừa, chả nhẽ không qua nổi ải này. Nghĩ là làm, em cứ thế buớc vào, ngồi phịch một phát xuống cái giường, chân gác lên ghế rồi....im re. Làm gì nữa hả các thím. Em lúc ấy chắc trông ngu phải biết luôn.

....(lược một đoạn ăn lạc, đoạn này có éo gì hay ngoài chuyện em L ăn lạc mà cứ để roiư hột vào trong áo? thế nên em éo kể)...

Hết lạc. Bụng bắt đầu có dáu hiệu không tốt. Chả biết làm thế nào, đành nhịn.

Đột nhiên...

- Anh thích xem phim không?

- Có. Cơ mà chỉ thích dê a vê thôi.

- Dê a vê là phim gì?

- À phim này em không xem được đâu.

- Phim gì em chả xem được, anh nói xem nào.

- Thôi, anh bảo rồi em không xem được đâu.

- Anh không nói thì để em tự tìm, thời đại google mà.

- À nó là phim...kinh dị.

- Ui xời, tưởng gì, em cũng thích xem phim kinh di mạ, mấy cái thể loại khác không thích mấy.

...

Thế là 2 đứa bật Insidious xem. Xem phim mà mỗi đứa 1 tâm trạng. Em L xem phim kinh dị thì không hét, không ôm, nhưng cứ đến đoạn ghê thì úp gối kín mặt. Em thì éo tập trung nổi, bụng càng ngày càng sôi mạnh. Tiên sư mấy củ lạc có sức mạnh ghê gớm thật, tự dưng nghĩ dại lại nhớ về đợt chơi bài ăn hột mít.

Hết phim, may quá, chưa phọt cái gì ra cả, em đứng dậy định cắp đít đi về, thì em L kéo áo.

- Anh.

- Hở.

- Ở lại tí được không?

- Hà? Làm gì?

- Trông cho em ngủ.

- Sao mà phải trông, sợ mất gì à?

- Đâu. Tại em sợ, cái phim kia kinh quá.

- Ghê bình thường, thôi em đi ngủ đi, khóa cửa cẩn thận.

- Không...Ở lại tí thôi. Em ngủ rồi anh về, em ngủ nhanh lắm.

- Thôi được rồi, bao giờ em ngủ là anh về đấy nhá.

- Ok anh.

Tiên sư, bố ở lại cả đêm cũng được, nhưng bụng dạ thế này, chịu sao thấu, thôi đành ở lại tí vậy.

Thế nhưng đời éo như mơ, em L không dễ ngủ như em ấy nói. Nửa tiếng trôi qua mà em ý cứ lăn bên nọ lật bên kia. Mắt thì cứ thao láo.

- Anh..

- Gì? Chưa ngủ à?

- Em thấy khó ngủ. Anh cầm tay em tí được không?

- Gì?

- Tí thôi. Lần này em ngủ nhanh mà.

- ...(tỏ vẻ nghi ngờ cơ mà sướng bỏ bu)...Thật không đấy?

- Thật luôn.

Thế là ngồi sát lên trên một tí, cầm lấy tay em ý. Mát lạnh như cầm vào que kem. Thảo nào bạn em ý hay gọi em ý là Tủ lạnh. Mình thì sinh hoạt voz lâu nên nghe cái biệt danh cứ thấy buồn cười. Hi vọng em ấy không đái vào cái tủ nào đó trong nhà.

Và đời lại éo như mơ tập 2. 30 phút lại trôi qua mà em ý vẫn chưa ngủ được, bụng em thì vẫn réo ầm ầm. Cảm giác như có cả 1 gia đình 5 thế hệ gium đũa đang mở tiệc trong bụng vậy.

- Anh.

- Lại nữa, cầm chân à?

- Không, nhưng hơi quá đáng tí có đựơc không?

- Quá đáng như nào?

- Cho em ôm anh?

- Điên. Anh đi về đây.

- Tại lúc nãy anh bảo em xem phim kinh dị đấy chứ.

- Em cũng bảo em thích xem còn gì.

- Không phải, anh dụ em xem.

- Ơ hay, cái cô này...

- Em không biết. Mai em có bài kiểm tra, em mà không dạy được thì đừng trách.

- Ơ...

- Bài quan trọng lắm, điểm trình của em đấy. Làm thế nào để em ngủ được thì làm.

Thôi đành thế chứ biết làm thế nào (dối lòng thôi)...Lại dịch lên thêm 1 đoạn....và....nằm xuống. Đúng là cái tủ lạnh, cả người mát rượi luôn...(đoạn này xin phép lược...kệ mịa các thím...hê hê).

Cũng may là em ý đã bắt đầu thit thiu ngủ. Nhưng em lúc này mới thật sự hoạt động. Cái bụng bắt đầu biểu tình dữ dội. Em căng cơ đít thít cơ mông, gồng cơ tay các kiểu. Mồ hôi bắt đầu vã ra như tắm.

15 phút chịu đựng quả như 1 thế kỷ yên bình. Em thực sự đã cố gắng hết sức, nhưng đã không thắng nổi số phận. Cơ thể đã hết sức lực, em đành thả trôi mọi thứ, cho nó trở về thời nguyên thủy...Nhưng trong cái rủi cũng có cái may, lại còn có đến 2 cái may. Thứ nhất là em chỉ xả khói bom thôi, chứ không xả rác. Thứ 2 là em chỉ là bom xịt, không có tiếng.

Kéo 1 hơi dài, tinh thần sang khoải, em nhẹ nhàng gỡ tay chân em L ra, đặt sang bên cạnh. Lại nhẹ nhàng xuống giường, nhẹ nhàng ra khỏi cửa, nhẹ nhàng, luồn ra ngoài. Và chạy một mạch về phòng, đóng cửa trùm chăn...Em vẫn còn nhớ, khi ra khỏi cửa phòng em L rồi thì mùi hương vẫn còn chui ra thêm 1 chút, trong biết không khí trong phòng thì như thế nào. Nhưng thôi, chắc em ý ngủ say chả biết gì đâu, sáng dậy mùi nó lại tan hết ấy mà. Đấy là em nghĩ thế thôi chứ không biết sự thật có thế hay không? Sáng nay em nhắn tin \"toi qua ngu ngon k em\" vẫn chưa thấy em ý trả lời...

Đấy, toạn
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#16
bộ sự việc tối hôm qua là như thế, em xin phép dừng ở đây, đi nấu cơm cho u già phát.
Tạm biệt các thím và hẹn són lần sau.

-- đang chờ tác giả upload thêm
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#17
H e cũng không biết phải kể từ đâu. Thôi tạm cái info vậy.
Em thì vẫn ở Hà Nội, nhưng cái Area91 nó tan rã từ cuối năm ngoái rồi.
Lý do thì đây
Con bạn ở cùng em, con G, nó mới lấy chồng tháng 8 năm ngoái, lý do chửa, bác sĩ bảo to éo nạo đc nên cưới. Con này số khổ, nhà chồng thì nghèo, xe máy chả có mà đi, toàn đi ô tô, mà ô tô xịn chả có, có mỗi con Range Rover biển 4 số, tiền cũng chả có mấy, cần tiêu gì cũng toàn phải ra ATM rút thôi. Mà ATM các thím biết đấy, nó cho rút 1 lần có 15tr thôi, nên hôm nó ăn hỏi, nhà chồng nó chạy đôn chạy đáo gần chục cái máy mới rút đủ. Các thím xem, con bạn e nó chửa, mà ở tận trên tầng 3, người giúp việc đứa thì tầng 1, đứa tầng 6, mỗi lần muốn gọi toàn mất công đứng ở chiếu nghỉ gào cái mồm lên thôi. Nên nhà nó đành phải lắp cái hệ thống liên lạc toàn khu nhà giống như ở bệnh viện ấy, giờ nó chỉ nằm 1 chỗ, 1 tay ôm tab,một tay bốc đồ ăn, mắt cắm vào lap, tai nghe tivi. Mẹ chồng nó cũng khó tính cơ, ngày ngày bắt nó ăn nào là gà tần, tim cật, chân giò, chim ngói...nó ăn đến mức không thở nổi.
Nói chung là nó khổ lắm, kể không hết đc. Hôm nọ em có qua nhà nó chơi, thấy thằng con nó bụ bẫm nhìn thích lắm, trắng trẻo đẹp trai, mà có nét gì đó hao hao giống em nhá. Chuyện, em là gương mặt điển hình năm mà.
Em mới nói với con bạn em : "Thằng cu nhà mày, trộm vía cái, đẹp trai như tao". Con bạn em chả nó gì, cười cười, mắt lấp lánh, chắc hạnh phích nắm vì có thằng cu đầu lòng.
Đấy con bạn em nó có thế thôi, chả có gì nhiều.
Về phần em L. Giờ thành gấu em rồi, hê hê. Cơ mà đậu phộng nó, đợt mới đầu tưởng bật đèn xanh cho mình, ai dè chật vật trầy da tróc vảy mới tán nổi em nó. Câu chuyện khá dài nhưng tóm gọn trong 1 từ " tốn kém", các thí tự tưởng tượng lấy em lười kể.
Bọn kia thì có 2 đôi lấy nhau, đấy là đôi thằng T váy với em N, đôi còn lại là đôi 2 thằng gay. Chả biết 2 thằng này về chia nhau kiểu gì, thằng nào thông và thằng nào đc thông. Kể ra hôn nhân đồng giới cũng hay, 2 thằng này lỗ đít to thế, chắc cả đời không lo táo bón. Chả bù cho em, nóng trong, ngày đi 3 lần mỗi lần đc bằng cái ngón tay, đúng thật là "nhìn người khác đi ỉa đc mà thèm".
Về phần thằng B siêu nhân thì đi du học Nhật rồi. Mới đi đầu năm nay. Chia tay chia chân nức nở lắm các thím ạ, tốn gần 4 lít rượu với 2 con gà trộm nhà hàng xóm. Đêm cuối trước khi nó chia tay xóm trọ để về quê chuẩn bị lên đường tới xứ xở phim ng lớn, thế beep nào lại nghĩ ra cái trò "xếp hình thả phanh". Đại khái là hôm đấy nó sẽ đại khai sát giới, cưỡng hiếp bất cứ sinh vật sống nào trong phạm vi 10 mét quanh phòng trọ của nó. Bọn em trốn sạch, thằng này điên bất thình lình, nó dám nói dám làm lắm. Nhưng mà bọn em rình trộm xem con lợn này nó thực hiện thế nào. Đột nhiên con bé con nhà hàng xóm ôm còn "Mèo béo" (con này là con cờ hó) nhà nó sang bên em chơi, tiện chia tay chia chân thằng này luôn. Bọn em thấy nó mở cổng đi vào mà đã cười muốn lộn ruột rồi. Và đúng như dự đoán, con ếch nhựa này nó làm thật.
Bọn em đứng ngoài nghe loáng thoáng..."Anh B"..."Trông anh lạ lắm, anh ốm à"...."Sao anh nhìn Mèo Béo ghê vậy"...."Á anh làm cái gì thế, tránh xa em ra, tránh xa Mèo ra"...Kèm theo một loạt âm thanh giằng co dữ dội rồi im bặt.Sau đấy con bé tung chân đá bay cánh cổng, nước mắt nước mũi tùm lum chạy về. Bọn em lúc ấy mới xông từ ngoài vào, 1 cảnh tượng hãi hùng hiện ra : Giày dép bay tứ tung, xô chậu mỗi cái 1 nơi, quần áo, phơi mỗi cái một nẻo rơi dưới đất. Thằng B nắm im bất động, 2 tay kẹp giữa 2 chân.
Bọn em mới xúm vào xem, thấy thằng này mặt mũi tím tái, tay ôm tờ rim, mới hỏi: "B, mày sao đấy?". Nó thều thào: "Con Nhóe (biệt danh em con cô chủ nhà)...nó...đá...đá...tao", rồi tịt cmnl. Bọn em được trận cười muốn rụng quai hàm. Đưa nào đứa đấy lau nước mắt nước mũi tèm nhem, mãi mới dìu đc thằng cu vào trong phòng. Chưa hết, con Nhóe về mách mẹ, bà cô mới sang sạc cho Siêu nhân 1 trận nguyên cả buổi tối hôm đấy, rồi tuyên bố không trả lại tiền đặt cọc, coi như đấy là bồi thường tổn thương tình thần cho con gái.
Thằng B mặt như cái bánh tráng khô, chỉ biết nằm ở giường, mồm vâng dạ, tay thì xoa bộ hạ, trông éo thể đỡ được. Quả này cậu có sang bên đó cũng hết đường làm ăn.
Đấy tạm tạm tí đã, lâu k type nhiều thế này, mỏi vch.
Hẹn các thím khi khác.

Các thím muốn có rì viu mà thẩm thì đừng quăng gạch e, dạo này lao lực quá, né không nổi, vớ vẩn lại lăn quay ra thì mệt.
Tiếp.
Em L, thôi gọi là Lợn đi, vì em toàn gọi thế, ban đầu cũng phản ứng dữ dội, khóc lóc, ỷ ôi, mè nheo, cấu xé các kiểu thì sau hơn 2 tháng đã không còn ý kiến gì về việc này nữa.
Mà em gọi là Lợn thì cũng chả có gì sai, ăn uống vô tội vạ, bất kể cái gì và bất kể lúc nào, thích lên là nhích. Dường như cuộc đời chỉ có mỗi cái niềm vui ăn uống hay sao đó. Nhưng em đọc đc ở đâu đó có nói những người có niềm đam mê ăn uống đều là những người tuyệt vời. À thì con Lợn này cũng có n điểm đc. Xinh gái, trắng trẻo, con một, ăn nhiều không béo, nhà cũng khá, bố đi ô tô, mẹ đi xe đạp, nhưng 2 ông bà giờ không còn liên quan đến nhau nữa, mỗi người mỗi ngả, nên thì thoảng con Lợn nó cũng buồn vì điều này. Mà nó buồn thật không e cũng chẳng biết, bố mẹ nó cũng chia tay nhau lâu lắm rồi, từ hồi nó chưa đi học. Lúc đấy đến giờ thì có cảm giác mẹ gì nữa, nhưng đấy là em nghĩ thế thôi, chứ cũng không dám nói ra ngoài mồm, không khéo nó lại vả cho rơi răng. Con Lợn nó chỉ có 2 điều kéo lại: 1 là đanh đá dã man, 2 là lười chảy thây. Em từ khi thoát kiếp ô sin cho con bạn thì chuyển qua ô sin cho con Lợn này. Quần áo không bao giờ giặt, bát đũa không bao giờ rửa, nhà cực kì ít dọn, may mà không lười tắm chứ không em lại chả đá cho mấy nhát.
Mạnh mồm tí thôi các thím ạ, chứ người ăn đá toàn là em thôi. Mà nó đá thật, đau, tím vào chứ không phải giả bộ đâu. Em thì hết cách, chả nhẽ đá lại, nó mà gào cái mồm ra đấy thì lại mệt, hàng xóm lại dị nghị. Mà con Lợn nó cũng dỗi lâu, hẳn 15p, nguyên cái mặt như đưa đám, ném cho cái kem cá lại tươi như hoa tưới phân chuồng. Thôi thì đành để nó bắt nạt vậy, nhưng mà cũng đừng đùa, ngày nó đè đầu cưỡi cổ em, thì tối em đè lại nó chứ em sợ à. Nhưng nói cứng thế thôi, chứ đàn ông mấy thằng hành được chị em cái khoản này, có ối bà chỉ giả vờ thế cho chồng, ng yêu phê thế thôi, chứ nhạt như nước ấy mà.
Lan man tí tẹo để giới thiệu về con gấu nhà em thế thôi, chứ dạo này cũng yên bình, ngày đi làm, tối về ăn cơm, thi thoảng chơi bời chỗ nọ chỗ kia, hứng lên thì xếp hình, âu nó cũng giống giống các đôi khác, không có gì đặc biệt. Nhưng em thấy dạo này nó có mỡ bụng hay sao đó, phải cho nó tập cái bài thể dục 69 động tác hàng ngày mới được.
Thế nhá các thím, có gì em quay lại hứng gạch sau, h đi thể dục thể thao cái ngủ cho ngon.
Cảm ơn các thím đã nghe lảm nhảm. Chúc các thím tốt min.
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#18
Chào các thím. Dạo này ăn ít rau xanh quá các thím thông cảm.
Khổ quá. Mấy hôm rồi em không có lap mà dùng nữa. Mà lí do thì ĐÉO THỂ CHẤP NHẬN ĐƯỢC.
Số là mấy hôm trước trời mưa, lap của em nó mới bị vỡ cái màn hình, nên có bị mốc một tẹo ở góc. Không biết con Lợn kia nó học được ở đâu hay có thằng bỏ mẹ con bỏ cha nào nó xúi dại, chọn ngày nắng nhất đem con lap của em ra phơi. Mà cái con Lợn này nó không chỉ lười mà còn đãng trí nữa. Đương nóng chảy mồ hôi đít mà con lôi em lap thân yêu của em ra tắm nắng, xong rồi quên mẹ nó ở đấy cả buổi chiều. Em đi làm về mới thấy, tí ngất. Màn hình cong vẹo, nhựa bọc ngoài bạc hết màu, phím dính hết cả vào nhau. Em đi chết đây. Không thể cứu vãn được nữa rồi. Thật sự không thể làm gì nữa rồi. Nhìn cái lap theo mình suốt 5 năm năm ròng, tuy rằng thì thoảng lôi nó ra làm bàn ăn, đập muỗi, kê bàn uống nước, nhưng dù gì trong đấy cũng có hơn 12gb hot tokyo của em, cả caribean nữa, rồi s-hot model. Bao nhiêu tài liệu chọn lọc, các idol yêu dấu, cả 1 thời quay tay, tuổi thơ bị đục khoét đều nằm cả ở trong đấy....Thế mà con Gấu, vâng con lợn yêu quý yêu quái nó cho về nơi chín suối trong 1 buổi chiều. Em dỗi. Dỗi cực. Em ngồi trong phòng, tắt hết điện, thu lu 1 góc. Con Lợn về, nó thấy em thế, chả hiểu gì, cứ sấn lại hỏi han, em thì chả nói gì, im im. Nó thấy thế thì đâm bực:
-Anh đàn bà nó vừa thôi, có gì thì nói, im im con kẹc (nguyên văn).
Nghĩ thầm "Đậu phộng em, em làm cái gì em còn không biết nữa à? Anh thì có cái gì quý giá ngoài em với con lap? Anh không có 2 cái đấy thì chỉ có cái *ái khô. Em thì không sao rồi, đương nhiên chỉ có cái còn lại. Thế mà lại còn hỏi, rồi còn bực. Ờ bố đàn bà đấy, đàn bà mà có đứa thi thoảng khen khoai to đấy, ờ ờ". Kể ra em cũng đàn bà thật, mà kệ, đang bực. Tính em bực thì em toàn im thôi, càng nói càng nóng tiết, giữ cho cái đầu lạnh thì dễ giải quyết hơn. Nó nói thế rồi em cũng im, chả nói gì. Con Lợn nó lại càng bực, nó đấm em mấy cái vào mạng sườn đau điếng, em tức tím cả mặt. "Lại còn đánh người công lý làm diễn viên thì cũng phải có tiếng nói chứ". Bực, định đứng lên trả treo nó mấy câu, nghĩ sao đó lại thôi. Vẫn im. Nó lại càng bực, tung chân đá cho em 2 phát vào mông:
- Anh, đi chết đi, im lặng mà chết đi. Có cái việc mở mồm ra nói cũng không làm được, thử hỏi anh làm được cái gì.
Điên tiết, "Ông làm được cái gì à? Cái này này...". Đè em nó ra xếp hình luôn...
...Thở mạnh....Rên rỉ...Nóng nực...Bốn chấm... (lược, hê hê, không bị ban acc thì buồn).
-Em xin lỗi.
-Cái giề??? (oai tí, vừa làm em nó hài lòng xong, lên mặt chút).
-Dạ em xin lỗi.
-Lỗi gì mà xin?? Em làm gì mà có lỗi??
-Ơ, em không biết??
-Không biết cũng nói??
-Ơ, tại anh thế.
-Anh làm sao???
-Làm cái đầu anh, thích chết không (chuyển sang cấu, không đấm đá như bình thường nữa).
-Á, đấy, xin lỗi có thành ý quá ha.
-(Xuống nước, lại nhỏ nhẹ) Thôi có gì cho em xin lỗi, em biết lỗi rồi.
-Biết nói nghe coi (ngu con mẹ em rồi các thím ạ).
-Anh....được lắm. Fuck (nguyên văn).
Em được trận đòn no luôn. Em thím chửi em đê. Có nhiều lý do để chửi lắm mà. Vừa ngu vừa sĩ vừa sợ vợ. Chả được cái nước mẹ gì ngoài đẹp trai khoai to.
Con Lợn nó vùng dậy, lôi đống quần áo của nó với em đi giặt,vứt em nằm 1 đống, không 1 mảnh vải che thân, giữa cái lạnh tê *ái của điều hòa 21 độ cê.
Nước chảy rào rào. Em vẫn nằm đó, 1 đống, mồm tím 2 3 chỗ. Nó toàn đánh thật, chả yêu đương đóe gì. Chả biết bố nó cho nó ăn cái gì mà đánh đau vãi. Mình không có lí do gì để bật lại đc. Tức lắm mà mỗi lần bị nó đánh toàn phải tối xếp hình trả thù. Ngoài ra cũng đệch có cách nào khả thi hơn.
Em vữa xoa mồm, vừa nghĩ vu vơ cách trả thù, thì bỗng nhiên bên ngoài có tiếng xép tông lê trên mặt đá hoa cương. KHÔNG!!! KHOAN KHOAN. Trong đầu em 1 vài ý nghĩ xẹt qua, mặc quần áo thì không kịp nữa rồi, trong phòng cũng không có chỗ nào né cả, chỉ còn cái ban công, ngoài trời cũng nhá nhem rồi, nhà lại trong ngõ cụt, giờ này mọi người đều đang ăn cơm, chỗ này khả dĩ đây. Nghĩ vậy, em liên không kể thương thế (em bị lậm mấy cái truyện sắc...á..tiên hiệp, đôi khi có tí lời lẽ lung tung, các thím đừng để ý), lao ra ban công,vừa được 2 bước, đạp trúng cái điện thoại, trượt 1 phát, cắm ngay mặt xuống, đít chổng lên. Vừa lúc đó, chủ nhân của đôi tông đang lê bên ngoài kia, người mà em chắc chắn là bà chị hàng xóm chuyên xin hành tỏi chanh gừng tiêu mắm muối mì chính bột nêm bên phòng, kéo cửa phòng, miệng phát thanh:
- Nhà có chanh không cho chị....Á...Thằng mặt nồi cơm này (nguyên văn). Mày làm cái đéo gì thế (nguyên văn)....Bà giết mày.
Giết đê. Thằng này cũng đéo muốn sống nữa đâu. Nhìn thấy hết mẹ rồi còn gì nữa. Lỗ nhị, hoa mông, 2 viên, 1 quả, lại còn ở cái tư thế hứng dầu ăn nữa. Mặt mũi này biết giấu đi đâu. Mà cái bà cô này cũng thật vô liêm sỉ, cửa nhà người ta đóng, có vài cái gõ cửa lịch sự cũng đéo làm được, thế mà sang đây, nhìn thấy hết của người ta, còn đòi giết người. Làm người cũng phải có tí mặt mũi chứ.
Mà cái con nở hàng xóm này, đúng thật chả cần cái gì gọi là mặt mũi, tung chân đá 1 phát vào mông em, nguyên cái hình dép tông in lên bờ mông trắng ngần của em, mà lực cũng không phải nhẹ, làm cái mặt em trượt thêm chục phân nữa mới dừng lại. Đấy, thế đấy, thế xong rồi bỏ đi, cái cửa cũng không thèm đóng lại, định cho cả nhà trọ nhìn thấy ta trong tình trạng này đấy à? Thật...thật...không còn gì để nói.
Con lợn kia nghe thấy bà kia hò hét, mới lao từ trong nhà tắm ra, đụng phải bà cô ở ngoài cửa, bị bà ấy trừng mắt:
-Liệu mà dạy chồng con cho cẩn thận, có ngày bà cắt..cắt (lại còn làm dấu cái kéo nữa).
Thật là thế gian đệ nhất vô sỉ mà. Lao vào nhà người ta, nhìn thấy hết của chồng người ta, lại còn đánh người, thế mà còn mở mồm đòi cắt. Cắt cái *** bà ấy.
Con Lợn nó chả hiểu ra làm sao, mới phi vào trong phòng, thấy em như thế, đã không giúp được gì, lại còn ôm bụng cười ngặt ngẽo, cười gập cả người vào, nước mắt nước mũi giàn giụa....
Hết, éo kể nữa, nghĩ lại vẫn còn tức. Em đi trà đá nói xấu vợ với mấy thằng bạn đây, kể nữa chắc em tăng máu nào mà đứt tờ rim mất thôi.
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#19
Nào các thím thích đào thì đào đê, em lên luôn đây. Sau đợt WC này dưới đó chật chội quá, wifi cũng kém nữa, lên trên dễ thở hơn nhiều, hê hê.
Kể ra cũng chả có chuyện gì hot, hot nhất chắc chỉ có nhiệt độ Hà Nội tuần này thôi. Con Lợn nó về quê,những 1 tuần. À ừ thì về, cứ về, mà đậu phộng nó lại cầm quỹ, để lại cho em đúng 16 nghìn không lẻ 1 trăm nào, em muốn anh sống sao??
Thế là em như thằng chết đói, lang thang khắp nơi ăn chực. Nay đây mai đó, chỗ kia 1 đống chỗ này 1 lùm. Có mà chỉ được có 3 hôm thì tin em bị vợ bỏ đói là lan ra hết cái list facebook, nên người người nhà nhà bảo nhau, viện hết lí do này kia để tránh em. Nào là bà nội tao sinh em bé, nào là vợ tao ung thư tinh hoàn, nào là bố tao đang đèn đỏ, nào là mẹ tao bị cắm sừng..v.v. ti tỉ lí do mà nghe cái nòa cũng sặc mùi bi thương, ngập ngụa tính quan trọng, không chết không từ. Con bà chúng mày, thấy chết đuối không cứu lại còn quăng thêm quả tạ, thấy sắp bị thông còn ném cho chai dầu. Thế là em thề với lòng mình, sẽ không đội trời chung với mấy đứa bỏ rơi em lúc hoạn nạn...ít nhất là hết tuần.
Nhưng có sao, em xưa nay vốn dĩ thông minh, sáng láng, đẹp trai, khoai to, mặt dày, cao to, không hôi, tiêu sái, anh tuấn, trong sạch, liêm khiết, chí công. vô tư, tốt bụng, nhiệt tình, không ngại khó không sợ khổ chỉ sợ khô, không sợ mệt, đéo ngại mỏi, chỉ xoắn mềm...đại khái em là 1 con người trên cả tuyệt vời không chỉ 1 bậc. Lan man tí pr bản thân, cái chính là em trong cái khó ló cái khôn. Chúng nó tránh không cho mình đến thì mình chơi kiểu mời chúng nó đến, chả có nhẽ lại chối từ.
Nghĩ qua nghĩ lại, soi lên soi xuống cái danh bạ điện thoại, em chấm thằng M. Thằng này hội tụ đủ 3 yếu tố em cần : biết nấu ăn (vì em éo biết nấu), ăn ít ( vì em ăn nhiều) và mặt dầy (ầy cái này tí em giải thích sau). Em thì em tính là mời nó sang ăn cơm, 2 thằng cũng hơi bị thân, trên mức bạn bè nhưng chưa đến mức có thể làm bạn trai, nên nó cũng phải có tí thành ý, mang đồ gì gì đó sang bên em mà nấu, dù gì em cũng tốn ga, tốn điện, tốn nước, gia vị, rửa bát, địa điêm, nó chỉ việc mang đồ ăn qua mà nấu nữa thôi.
Ấy thế mà thằng mặt nồi cơm này nó lại vô sỉ đến mức vác người không qua. Người không?? Mày định xẻo xúc xích ra cho bố mày ăn đấy à thằng cờ hó??? Mặt dày cũng có mức độ thôi chứ. Lúc ấy em chỉ muốn chốt cho nó quả rắm vào mồm, bựa kinh. Nhưng thôi, mình chủ nhà, hiếu khách, các thím nhể, chả nhẽ lại làm thế, mất tình anh em. Cơ mà tình anh em cũng không mài ra mà ăn được, nên em lại (lại các thím ạ, lại cơ đấy) nảy ra 1 ý rất chỉ là sáng cmn kiến càng 6 chân.
-Ê M, biết làm thịt chim không?
-Tưởng gỉ, tao sắp biết.
-Sắp cc, biết luôn đi không thì nhịn đói rồi cút về, bố đéo cần thằng vô dụng như mày.
-Rồi, anh zai làm gì nóng thế, đùa tí cho mát, tao biết.
-Ok, anh em đi bắt chim.
-Fuck, mày đói quá hóa ngu à? Chim con cu đâu ra giữa cái thành phố toàn dây điện hả cụ nội?
-Im đê, không biết thì ngậm cột mà nghe (ngậm cột cơ). Theo tao, bồ câu con đậu con bay, nguyên đàn cho mày chọn lựa, thế có được không?
-Đù, miến xào chim câu, bà nó ngon đừng hỏi luôn. Tới luôn bác tài.
Đấy em cần nó mặt dầy là ở chỗ này, mặt dầy ắt gan lớn, mà gan lớn thì mới dám làm cái việc thương thiên hại lí bậc này được.
Nói các thím nghe chút. Nhà em có 3 tầng, em ở trên cùng, có cái ban công hướng ra ngoài, nhưng nhà trong ngõ nên cái ban công thò ra được có tí tẹo, độ 2 3 xịch phân, đủ để đứng đái lên mái tôn nhà hàng xóm mỗi khi mưa to lúc nửa đểm. Mà cái nhà sat bên cạnh nhà em thì chỉ có 2 tầng 1 cái sân thượng thấp tè. Phía trong thì xây nhà vệ sinh, kho để đồ, bên ngoài thì quây lưới mắt cáo lại để nuôi chim bồ câu. Có khoảng 6 7 cái chuồng với gần 2 chục đôi, con nào còn đấy béo như con lợn, đi lại lạch bà lạch bạch, mà rất là dạn người. Nhà này thì có 2 dì cháu ở với nhau, bà dì tầm 35 mà đứa cháu gái thì vừa tròn 19 mùa liên minh. Con bé này rất hay lên trên này nghịch chim, mà lúc nào cũng chọn to nhất, béo nhất để sờ xoạng, vuốt ve, mân mê. Con chim thì phê phê, cứ gật gà gật gù, lông cổ dựng lên, đầu ngoắc ngoắc, nhìn mà bực cả mình.
Đại khái là thế, hê hê. 2 thằng sẽ nhẹ nhàng con kiến càng bám vào lưới, tiếp cận mấy cái lồng chim, em sẽ dùng bánh quy vụn để câu mấy con chim đến, khi con chim tới gần thì thằng M nhanh tay túm lấy cổ con chim, bẻ 1 cái, đảm bảo con chim không kịp phát ra 1 tiếng động nào đã hồn lìa khỏi xác. Đấy, chính xác là thế. Mission accepted. Action!!!
2 thằng cứ y như kế hoạch mà làm, nếu không có gì bất thường thì sẽ thành công trót lọt và 2 thằng sẽ được lấp đầy cái bụng rỗng. Nhưng đấy là không có gì bất thường, nhưng mà lần này thỉ lại rất không bình thường, không một tí nào. Đoạn đầu thực hiện hết sức trót lọt, 2 thăng tiếp cận tổ chim như những thằng trộm chuyên nghiệp, vô thanh vô tức. Em với nó cùng nghĩ, đầu xuôi thì đuôi lọt, mày ngu thì ăn chọt vào ass, 1 tí nữa thôi thì đĩa miến xào chim câu thơm phức sẽ nằm ngoan ngoãn trước mặt 2 thằng, giống như kiểu "em ngon không? hãy đến mà hiếp em đi", 2 thằng sẽ lào vào ngấu nghiến nó, đĩa miến sẽ tiếp tục "đúng rồi, nữa nữa đi, mạnh nữa nhanh nữa". Đệt. Lan man. Đắng lòng thanh niên ăn miến cũng nghĩ tới porn Nhật. Nhưng chuyện đó đéo ai ngờ. Chỉ cần vài cm nữa là con chim béo múp với bộ lông xám mời gọi kia sẽ tới tầm tay thằng M thì "xịch" 1 tiếng, đèn trong nhà vệ sinh bật sáng. Rồi có tiếng kéo cửa, tiếng bước chân vào. 2 thằng cũng giật mình đánh thót, thu tay về, im lìm như những bóng ma. Đậu, nếu có ai đó đi ngang qua tình cơ thấy em với thằng M, chắc ai cũng nghĩ kiểu "á á ... ơ ơ hơ hơ....chồng em về...chạy lên sân thượng ngay". 2 thằng nín thở bóp cò. 1 phút trôi qua dài như sáu mươi giây, tình hình căng như dây đàn, tùy thời lúc nào cũng có thể đứt phựt phựt. Có vẻ yên tĩnh, 2 thằng em quyết định sẽ rút êm, tình cách khác. Đúng lúc em định tụt xuống thì một âm thanh rên rỉ nhẹ nhàng phát ra từ phía nhà tắm kia. Đệt mịa. Luyện JAV từ năm lớp 11, trải qua gần 7 năm trung thành với thể loại the girl next door hay neighboor weet nên em rất mẫn cảm với tình huống như này. Các thím đoán xem có chuyện gì đang xảy ra phía bên kia, nơi có ánh sáng le lói hắt qua khung cửa chớp thông gió ngang tầm mắt nếu như bọn em trèo lên thêm 1 chút lại đang mở hết cỡ kia? Các thím đoán xem bọn em sẽ làm gì?? Các thím đoán đúng rồi đấy, cơ mà đây gần như là 1 quyết định sai cmn lầm nhất của cuộc đời em, kéo theo cả thằng bạn (con) trai của em theo luôn nữa.
Đây sự tình chính xác là như sau. Vừa nghe được âm thanh rên rỉ đấy, em quay phắt qua phía thằng M, nó cũng quay qua nhìn em, ánh mắt 2 thằng kiểu như là "đúng rồi đấy, tao cũng thế, chỉ có anh hiểu em Khắc Việt ạ". Và gần như cùng lức, 2 thằng không nói câu nào cũng leo lên phía trên, hé mắt nhìn qua cửa chớp. Phía sau kia, có thể là em 19 tươi xanh mơn mởn, cũng có thể là bà dì bé ướt át đang trên đường lên đỉnh Opympia. Cảnh tượng đó, thật huy hoàng biết bao, cái gì mà từ trong phim bước ra đời thực, cái gì mà giấc mơ bấy lâu nay hiện ra trước mắt, nó đã xảy ra rồi, rất rất gần. Mà cái đệt mịa cuộc đời, phắc bà ông trời đéo chiều lòng người, cái phía sau cửa chớp kia không phải thiên đường, chả phải phim ảnh, không sắc màu, không hoa lệ mà cái đù má nó thật kinh hoàng, cả đời này, tổ sư nó em sẽ không thể lào quên: Một lão tầm 40 tuồi, 1 tay cầm điện thoại, mình gồng tay kia xóc óc tưởng tượng, dồn cơ đít thít cơ mông đầu óc mông lung miệng rên ư ử. Ọe. 2 thằng em thiếu điều muốn nôn tại chỗ, thật sự nôn tại chỗ. 2 thằng như ninja, ở độ cao gần 10 mét phi thân từ tầng thượng nhà hang xóm ngược trở về ban công, lao vào trong phòng chỉ tốn đúng 3 giây rưỡi. Thằng nào thằng đấy mặt đen như đít nồi, có thể thấy trong mắt nhau sự khiếp sợ cộng kinh tởm đến tột độ đéo bút nào ta xiết, chắc phải gọi Linda tới thì mới tả được. Sau màn quá hoành vừa rồi thì em với thằng M cũng chả còn thiết tha gì ăn uống nữa, nó đi về luôn, còn em thì đánh rằng rửa mặt rồi lên giường ôm lap.
Chuyện chưa kết thúc ở đây. Sáng hôm sau, em đang chuẩn bị lượn thì bà hàng xóm đấy qua, kéo theo người mà "ai cũng biết là lão già tửm bựa trong nhà tắm đấy", chìa tay đưa cho em 4 cái bánh xanh xanh kiểu Nhật, trông gần như bánh phu thê rồi nói là của chú tự tay làm, cháu ăn thử rồi cho chú ý kiến. Hóa ra cái lão này là họ hàng của nhà đấy, làm bánh lâu năm cho 1 khách sạn giờ tự tách ra mở cửa hàng. Em vâng vâng dạ dạ, nhận bánh rồi liệng vào trong phòng, lấy lý do té luôn.
Đó, câu chuyện chỉ có nhiêu đó mà ám ảnh em suốt 1 tuần nay, đến quay tay em cũng chả dám nữa, mỗi lần lại nghỉ đến cảnh kia, em éo chịu được lại nôn khan 1 ít. Haizzz. Cuộc đợi.
Đấy, tạm thế. Em lại lặn, hẹn gặp các thím trong chương trình lần sau. Bye
 
Status
Not open for further replies.