• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

Ở chung với gái

Status
Not open for further replies.

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#1
Tên Truyện: Ở chung với gái
Tác Giả : Mother Of Lag
Nguồn Vozforums
Cảnh báo: hơi tục, bựa

Mào đầu em xin tự giới thiệu luôn: em 91,tên C người Thái Nguyên, đang sống, học tập và làm việc tại Hà Nội. Em đã tốt nghiệp tc năm 2011, đang đi làm thêm và học liên thông (may vl vì em vừa thi xong liên thông thì có cái thông tư 54).
Tình hình là thế này ạ...
 
Last edited:

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#2
Em hiện đang ở chung với đứa “bạn con gái”. Con bạn học chung c3 với e. Hiện nó đang học Đh, gì thì em không nói nhé.Lí do ở chung với nó thì thế này: Cách đây 3 tháng, có 1 số chuyện nên em bị đuổi khỏi nhà trọ (không liên quan gì đến pháp luật đâu nhé, em lương thiện lắm, mấy lần nhặt ví trả cho các chú công an phườn rồi đấy, có bằng khen công dân tốt hẳn hoi).
Nói là đuổi thôi chứ thực ra là em tự ái, thằng chủ nhà nói mấy câu ngứa cái lỗ nhĩ nên em lượn luôn.
Xách đồ đạc ra khỏi nhà mà chưa biết phải đi đâu, em chui vào quán net ngồi tí, tiện thể liên lạc với mấy thằng bạn xem nó có giúp đc gì không (đt vừa bị cắt cmn chiều gọi đi vì thiếu nợ..). Đang onl fb thì thấy con bạn tuyển người ở cùng, em bắt vào luôn. Ban đầu chỉ định trêu nó thôi, nhưng mà con này cũng ngáo, loanh quanh 1 hồi nó đồng ý cho em ở cùng luôn (wtf?). Em nghĩ con này không phải dở người thì cũng đang đùa em, nên em tới luôn, mình đàn ông mà, việc éo gì phải xoắn.
10p sau khi nó đồng ý em đã có mặt tại nhà trọ của nó. Em gõ cửa 2 phát thì nó ra mở : “Vào nhà đi em”.Nó lúc đấy đang mặc cái áo len lỗ với cái quần len bó sát, cục nào lồi cục đấy các thím ạ . Em đơ mất 2s mới tỉnh, miệng vừa niệm Án ma ni bát dị hồng vừa xách 2 cái túi thể thao vào trong nhà, ngồi xuống cái giường “duy nhất” .
Nó bảo : “Đồ đạc để tạm kia đi, mai kia mày mua thêm cái tủ vải mà nhét vào”.
-Thế cho tao ở thật á?.
-Mày tưởng tao đùa à? Bố mày trước giờ chưa bao giờ nói đùa.
-Bố cm mày, mày có *him không mà bố?
-Tao vạch ra có thì mày phải gọi tao bằng bố nhá? Dám không?
Em bắt đầu tức: “Mày có tao gọi mày bằng ông, bằng cụ nội luôn. Vạch ra”.
Nó nhìn em thế này rồi bắt đầu tay cầm vào cạp quần, kéo từ từ xuống . Được 5 6 cm thì nó dừng lại .
Đúng lúc đấy thì con bé cùng xóm đi sang, nhìn thấy em nó chõ mồm ra ngoài gào lên :
-A! Hàng xóm mới. Mọi người, hàng xóm mới.
Tức thì có 7 8 người chạy sang. Bọn này toàn bằng tuổi em, 91 hết, nên xóm trọ này gọi là A re a 91 (nghe như trong phim X-files các thím ạ, oai vl). Bọn này nhìn em như người ngoài hành tinh, soi từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, thiếu nước em lột đồ ra cho chúng nó đếm lông nữa thôi.
Em thì ngại vãi, mấy lần chuyển nhà rồi nhưng chưa lần nào bị soi kĩ như lần này. Mọi lần chuyển đến nhà trọ mới chẳng có ai có ý kiến gì, mạnh ai nấy sống.
Cuối cùng thì có một thằng lên tiếng, thằng này đẹp trai vãi các thím ạ, trông như Bình Minh ấy (em éo gay đâu nhé):
-Mày..á..(con bé đứng cạnh nhéo vào hông)..anh mới đến ạ??..Anh ở cùng G à??
Em vừa mở mồm: “Mình…” thì con bạn nó đã nhảy vào:
-Anh gì, bằng tuổi chúng mày hết đấy. Thằng này bạn tao, trước học cũng cấp 3, giờ cô đơn không nơi nương tựa nên tao nhận về nuôi, làm ô sin cho tao.
Chưa kịp thanh minh đã có 1 con bé nói chen vào:
- À thế à, thế thì mày tao hết nhỉ? Đây toàn mày tao hết thôi.
Thằng đứng bên cạnh con bé này nhăn mặt:
-Thế cô cũng mày tao với tôi đấy hử? hử?
Con bé kia đổi thái độ ngay:
-À không, anh là anh yêu của em chứ lị, em mày tao với bọn lâu nhâu kia thôi.
Vừa xong câu đó thì con bé này bị mấy thằng còn lại lôi ra, ném vào trong phòng rồi khóa cửa ngoài lại. Con bé đứng bên trong phòng chửi bới xố xả ra ngoài, nhưng thằng người yêu nó cũng mặc kệ, chả phản ứng đéll gì.
Area 91 thì ngoài em với đứa bạn ra thì tất cả các phòng đều là đôi hết, đặc biệt phòng cuối bên dãy em (đây có 6 phòng, chia làm 2 dãy) là 2 thằng gay .
Mình thì há hốc mồm từ lúc nãy đến giờ, con bé nhéo hông thằng lúc nãy nhìn thấy mình mới lên tiếng:
-Bọn tao ở đây toàn thế cả, mày từ từ sẽ quen thôi. Thế hôm nay ăn nhà mới thế nào đấy hả?
Em tự dưng thấy lạnh gáy các thím ạ. Bọn kia bắt đầu nhao nhao lên:
-Lâu lâu rồi area 91 mới có thành viên mới, từ lúc thằng Q với con Q chuyển đến đấy nhở? Quả này phải làm lớn chút mới được.
-Ờ tao đang thiếu chất thịt quá, thèm thịt vãi.
-Đúng rồi, nhất định là thịt bò. Hay làm cmn lẩu đê, lạnh này ăn lẩu chuẩn đấy.
-Rồi quyết thế nhé, ăn lẩu.
“Ơ cái đệch bọn này, bố mày chuyển đến chứ chúng mày chuyển đến mà quyết định hộ bố?” Em nghĩ thầm thế thôi, chứ éo dám nói ra miệng, chỉ dám ngồi im như phỗng.Bọn kia thì như cái chợ.
Con bạn em lên tiếng:
-”Thôi, tao, với tư cách là bà chủ, sẽ quyết thay thằng ô sin. Lẩu bò nhúng rau. Xong, đứa nào ý kiến nữa ăn cứt thay cơm”.
-”Đúng 7h tại phòng tao, chậm thì ở ngoài đứng”.
Xong đâu đấy thì mấy con giời lũ lượt đi về bỏ lại em lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa vì nghĩ tới cảnh nửa tháng lương của mình sẽ đi tong. Nhưng cuối cùng thì khi lẩu xong chúng nó lại góp tiền trả lại em. Và đương nhiên là em ngu gì không nhận lại nhưng vẫn quăng lại mấy câu khách sao.
Lan man tí cho các thím đọc đỡ buồn. Thực ra cái em định nói nó là thế này. Việc em ở chung với con bạn thì sẽ chẳng có gì nếu như em không nghỉ việc ở chỗ làm cũ. Em làm trực đêm ở khách sạn. 10h đến 6h sáng về đi học đến 11 12h trưa, đi ăn cơm bụi rồi về phòng ngủ đến 5h chiều dậy ăn cơm tắm giặt 7h có mặt tại lớp TA đến 10h. Con bạn em thì cũng đi học buổi sáng. Nhưng nó làm thêm từ 11h trưa ở quán cơm văn phòng đến 7h tối, vậy nên bọn em hầu như không gặp mặt bao giờ, cả tháng chắc khoảng 3 lần. Nhưng khi em nghỉ việc thì sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra. EM SẼ PHẢI NGỦ Ở PHÒNG BAN ĐÊM. Cái phòng 20m2 và duy nhất 1cái giường, không đủ chỗ trải thêm 1 cái chiếu (mà cũng éo đứa nào ngủ dưới chiều ở cái thời tiết như thế này). Và ngày mai là em xuống Hà Nội rồi. Em đang tính là chuyển phòng trọ, nhưng em rất tiếc cái khu trọ này. Phòng rất rẻ lại gần trường gần trạm bus gần đủ thứ, bạn trọ thì vui vl, em thì mới quen nếp sống, giờ chuyển đi thì không biết đi đâu. Ở lại thì khá xoắn vì chắc 80% là ngủ chung giường, chăn thì đắp chung từ trước. Khổ nhất là em với nó đều có gấu rồi.
Các thím xem em phải làm thế nào. Mai em xuống sớm.

Em chưa đủ pót nên không chèn link được. các thím đợi em đi spam đã. Hoặc thím #2 hộ em cái link cũng được. Em cảm ơn

Rì viu 18/2
Báo cáo các thím là không có cờ nhíp đâu ạ. em thì mất ngủ cả đêm hôm qua mặc dù éo phải lần đầu ngủ với gái (đã ngủ với gấu).
7h tối qua em đi chơi về thì đã thấy gấu con bạn ngồi lù lù trong nhà rồi, mặt thì rất đang là hình sự. Em định quay đi thì con bạn gọi:
-Mày vừa về lại đi đâu đấy, vào đây tao bảo cái đã.
Thế là em lại lò dò vào. Vừa đặt đít xuống thì thằng kia hỏi luôn:
-Mày ở đây lâu chưa?
Em chưa kịp trả lời thì con bạn em nó chen vào:
-3 tháng rồi.
-Anh không hỏi em. Thế mày là thế nào với G nhà tao?
“Nhồn cái là”.
-Nó là bạn em.
-Anh không hỏi sao em cứ trả lời thay nó thế nhỉ?
-Nó là ô sin, em là bà chủ, anh hỏi nó cũng như hỏi em, nên em trả lời.
-Được rồi, vậy anh hỏi em: Tại sao em có người ở cùng mà em không nói với anh???
-Anh có bao giờ hỏi đâu mà em nói.
-Chuyện này cần anh phải hỏi sao??
-Sao không? Bình thường anh có bao giờ quan tâm đến cuộc sống của em đâu?? Sao tự dưng hôm nay lại thế?
-Anh..
-Mà thôi chuyện chẳng có gì quan trọng..
-Cái gì mà không quan trọng?? 1 thằng con trai đấy.
-Con trai thì làm sao. Anh đi với bao nhiêu cô em có bảo gì đâu??
-Anh..
-Mà anh đừng lo. Thằng này yếu sinh lý, mà anh nhìn nó lẻo khoẻo thế kia, làm gì được em? Động vào em em cho nó xuống lỗ luôn.
“Cái lề gì..Yếu con bà mày chứ”. Thằng này nghe thế xuôi luôn, mặt dãn ra.
Em cũng không hiểu thằng này não phẳng hay cái lều gì nữa, nghe như thế mà cũng tin được. Cũng chẳng cần biết có thật là như thế không nữa đứng lên cắp đít đi về luôn, nhưng vẫn không quên chào một câu:
-Chào thằng em, anh về nhé.
“Về con mẹ mày đi, sau này con gấu nhà mày có chửa thì đừng hỏi bố cháu là ai nhé (em TDTT tí thế thôi).
Sau khi thằng này về thì mọi việc vẫn bình thường cho đến 10h. H là đến giờ giới nghiêm ở area91. Tất cả phải tắt đèn, còn đi ngủ hay không thì không biết .
Em thì cứ loay hoay, đi ra đi vô, không biết phải sắp xếp thế nào. Con bạn em thì đã lên giường đắp chăn sẵn rồi . Nó thấy em loanh quanh thì bảo:
-Ơ cái thằng này, giới nghiêm rồi còn không đi ngủ. Định phá luật à??
-Thế tao ngủ ở đâu??
-Trên giường chứ đâu?? Hay mày thấy có chỗ nào ngủ được thì cứ ngủ.
-Cứ thế mà được à??
-Thế thế nào mới được.
-Tao cũng éo biết.
-Thế thì kệ mẹ mày, bố mày đi ngủ trước.
Rồi nó trùm chăn kín đầu. Em thì vẫn không biết làm sao. Dưới đất thì không có chỗ, lại lạnh chết mẹ. Ra ngoài thì còn lạnh hơn, mà tội éo gì phải ra ngoài trong khi giường của mình. Thế là em lại leo lên giường. Nằm sát mép bên ngoài luôn. Chăn gối thì em mang một bộ xuống theo rồi, không phải dùng chung nữa. Các thím bảo em gay cũng được, yếu cũng được. Nhưng mà nó là bạn em, hơn nữa em cũng có gấu nó cũng có. Em không muốn mang tiếng là thằng họ Sở cơ hội.
Cơ mà em cũng là đàn ông, nằm cạnh gái thì chịu thế éo nào nhiệt được. Em éo ngủ đưộc, cứ ngọ nguậy, thằng em em cũng ngọ nguậy . Nhưng mà em quyết tâm không làm gì cả mặc dù “Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay”. Mắt em nó cứ thao láo đến tận 3h sáng. Con bạn em thì ngủ
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#3
ngon lành, thi thoảng còn nói mơ ứ ứ như kiểu bị hiếp dâm vậy. Cứ thế này thì em không chịu được nên đành lỗi bài Bát nhã ra đọc. Đọc 3 lần thì đến 5 rưỡi, con bạn em dậy chạy thể dục, em mới dám nhăm mắt vào ngủ. Vừa dậy lúc nãy vào rì viu luôn.
Các thím xem có cách nào mà em yên tâm ngủ được không??? Cứ thế này em cũng éo có sức mà về nhà phục vụ gấu nữa đâu..
Em xin lỗi các thím. Hôm qua không biết voz bị làm sao cứ lỗi 504 với 500 liên tọi. Em cũng chẳng làm thế nào mà vào rì viu cho các thím được. Thôi hôm nay em rì viu bù lại 2 hôm luôn được không ạ. Các thím đừng gạch em.
Sáng hôm qua, tức ngày 20 tháng 2 em tỉnh dậy với 1 cốc nước cam, 2 vỉ amocilin dở, một đống chăn chiếu và con bạn đang nằm bên cạnh. Thời tiết Hà Nội như cứt, em thì chủ quan éo mang áo mưa đi. Hậu quả sau 15p dầm mưa là em bị cảm lạnh và bị check hàng . Sự việc là thế này: Hôm kia em đang đi đường thì mắc mưa, rồ ga phi nhanh để tránh mưa, cách nhà khoảng 1 cây thì lao cmn lên vỉa hè, cái vành trước thành hình gần vuông. Em thì không sao nhưng mà phải dắt bộ dưới trời mưa. Về đến nhà thì em ướt như chuột, môi thâm như *ái chó. Ném con xe ngoài sân, em vừa bước vào nhà thì đổ như cây chuối xuống giường. Con bạn em thấy thế thì nhảy dựng như lên đồng, hỏi han các kiểu. em thì đầu nặng trĩu chẳng buồn chả lời gì, cứ nằm im thôi. Các bác biết đấy, dính mưa thì phải nhanh chóng thay quần áo, tắm qua nước nóng, hong khô không thì xác cmn định là đi tàu 6 tấm. Em thì lúc đấy tri giác vẫn còn nhưng chi giác thì theo mưa trôi hết rồi, nên việc thay quần áo cho em là do con bạn em làm hộ. Tất nhiên là THAY HẾT (xong, thôi xong) và tất nhiên là nó NHÌN THẤY HẾT (xong tập 2 và cũng là tập cuối). Cũng may là xong đâu đấy thì bọn kia mới về, chứ không thì em cũng nhai hết 15cm cờ him mà chết mất thôi. Buổi tối, bọn kia biết em bị ốm thì lũ lượt sang thăm, đứa thì quả cam, đứa thì cái bánh. Nhưng cái thằng B Siêu nhân thì em éo thể đỡ được nó. Em đang nằm đắp chăn rên hừ hừ thì nó thò cái mặt sang thắm, trên tay cầm 1 bịch Diana. Nó gãi đầu gãi tai nói:
-Bên phòng tao chẳng có gì, có mỗi cái này..Hôm nọ H (gấu nó) thấy giảm giá nên mua luôn một lố (2 chục) về dùng dần. Mày (nói với con bạn em) lấy cái này thấm nước rồi đắp lên trán cho nó thay khăn cũng được, thấm được nhiều nước lắm.
Em thề là em mà cử động được 1 ngón tay thôi, em cũng sẽ dùng ngón tay duy nhất đấy để cho thằng kia 1 trận. Em thều thào:
-Biến, bố mày éo cần..
-Tao có lòng mà mày…Quan trọng là ở lòng tốt, chứ quà kiểu gì chẳng được.
Con bạn em chen vào:
-Đúng đấy, bạn bè với nhau, có quan tâm là được rồi. Lại còn đòi hỏi. Mày cứ để đấy, nó không dùng thì tao dùng.
Em bó tay, nhắm cmn mắt vào, được một lúc thì ngủ mất.
Sáng 6h tỉnh dậy thì thấy tay tê không chịu được, quay sang thì hóa ra con bạn yêu quý đang đè cả thân người nó lên cánh tay em. Éo mẹ chăm sóc người ốm hay là hành hạ người có bệnh không biết. Em nghĩ là nó chăm sóc em cả đêm nên mới lôi nó lên nằm hẳn hoi trên giường. Cũng chẳng đánh thức nó dậy đi học (cho chừa vì làm đau tay bố, hê hê).Mặc dù đầu hơi đau nhưng em vẫn cố đi học các thím ạ, các thím thấy em có chăm không??
Thôi tạm thế đã, em đi nấu cơm, có gì chiều hoặc tối em rì viu tiếp, đói rồi.
Tối hôm qua thì không có ngủ chung bởi vì em sang nhà thằng bạn xem trận Mil-Bar. Nhưng buổi chiều thì có chuyện hay đấy ạ.
Chả là em lại xin đi làm thêm các thím ạ. Rải truyền đơn ấy. Cho một công ty mới thành lập. Ban đầu nó cho đi thả tờ rơi nghe đâu khoảng 1 tháng, sau đấy thì làm bên PR cho nó. Em thấy cũng ngon.
Tuyển vào 8 người, 4 nam 4 nữ. Dưới trướng 1 bà cô trẻ 28 tuổi 2 đời chồng . Cái này là “thiên hạ” đồn thôi chứ em chả quan tâm lắm. Cái mà em quan tâm chính là 1 đứa con gái cơ :so_good:.
Da trắng mặt xinh thân hình quyến rũ. Em báo cáo các thím luôn em ấy là mối tình đơn phương 3 năm cấp 3 của em ạ. Mặc dù em đã có gấu 3 năm nay, nhưng giờ khi gặp lại em ấy tim em vẫn lạc 1 vài nhịp (kiểu như bị tăng xông ấy).Em nhận ra em ấy nhưng em ấy không nhận ra em. Em ấy ngày xưa là 1 trong Tứ đại mỹ nhân của lớp Ban C với 38 đứa con gái và 4 thằng con trai, em thì là 1 thằng cực kì bình thương, được cái suốt ngày toe toét, vậy nên các thím sẽ hiểu cho tình cảnh của em ngày ấy và bây giờ.
Buổi đầu tiên đi làm chả có gì, chỉ nghe bà cô lải nhải gần tiếng đồng hồ về kế hoạch làm việc, chia nhóm chia việc. Và như số trời đã định EM CHUNG NHÓM VỚI EM ẤY!! (gấu ơi anh xin lỗi, nhưng mà kệ, đang máu).
Ngày mai bắt đầu làm việc, và em dự là sẽ có nhiều sóng gió, vì 3 thằng con lại hình như cũng để ý em ấy (em thề 90% các thím không gay tu luyện quay tay 10 năm nhìn thấy em ấy cũng phải động lòng phàm).
À em vừa nhận được tin nhắn con bạn : toi ve an com khong?
Đệch, bình thường em chết đói nó cũng chả quan tâm, hôm nay Hà Nội có tuyết à?? Em có linh cảm không lành, các thím thấy sao??
Em rì viu cho các thím đây. Cơ mà không có hình đâu nhé, nhỡ các thím tán em ấy thì sao?( Em có gấu cơ mà cũng éo muốn cho các thím chấm mút gì. Để các thím GATO tinh thần tí chơi).
Sáng đi làm vui vãi luôn các thím ạ. Em với em ấy tản bộ với nhau dưới lòng đường (kệ con mẹ nó luật người đi bộ), tay trong tay (tdtt tí chứ thật ra tay còn đang cầm xấp tờ rơi nặng hơn 2kg), cùng nhau ngắm phố phường, bên tai tràn ngập tiếng rao vặt, tiếng chửi nhau, lòng em lâng lâng như đang trên thiên đường vậy.
Bọn em vừa đi vừa tám chuyện, trên trời dưới bể luôn. Đi được 5 tuyến phố (trong 10 tuyến phải đi) thì em ấy kêu đau chân (sư bố em, biết là phải cuốc bộ lại còn đi con 7 phân màu cam làm cái loằn gì). Nhìn mặt em ấy nhăn nhó mà em cũng chẳng biết phải làm thế nào. Trong đầu đang nghĩ là rủ em nó vào nhà nghỉ ngồi một lát cho đỡ đau chân (em học bên Liên xô đấy, cơ mà phét thôi, chứ em cũng éo dám). Đang tưởng tượng em ấy đồng ý thì em ấy lên tiếng (nhiều em ấy vl, em ấy tên L ạ, cho nó ngắn gọn):
-Anh C này…
-Gì?
-Cho em mượn giày được không?(L biết em bằng tuổi nhưng vẫn gọi bằng anh).
-Mượn giày??
-Vâng
-Thế anh đi bằng gì?
-Anh đi giày của em.
-Giày của em? (mẹ ơi cứu con).
-Vâng.
-Nhưng mà..
-Em biết anh là người tốt mà..(mẹ ơi cứu con).
-Ừ. Anh tốt mà (ngu nữa), em lấy mà đi.
Có bác nào đi qua đoạn Khuất Duy Tiến, sáng hôm qua, thấy 1 thằng đi con guốc màu cam, cao 7 phân, bên cạnh là 1 con bé mặc cây đỏ đi giày tây thì đấy chính là em đấy ạ.
Thế là em phải cuốc bộ nốt 5 dãy phố với đôi giày cao gót trong tình trạng nửa chân trong nửa chân ngoài. Lê xác về trụ sở với đôi chân đau nhức, cái mặt thì méo xẹo, nhưng âm hồn thì vui vê lờ vì gần đến nơi thì L đổi lại giày cho em kèm theo…1 nụ hôn vào má coi như lời cảm ơn (mẹ ơi không cần cứu con nữa đâu, con sống lại rồi).
Lúc họp, mọi người khen lấy khen để L đi cả buổi bằng giày cao gót mà không mệt mỏi gì, chê lấy chê để em đàn ông con trai cao to đen 15cm mà đi tí đã mệt. Em đang định gân cổ lên cãi thì thấy L nháy mắt nên im luôn (lại ngu).
Kết thúc buổi làm việc đầu tiên với 1 đôi chân sưng vù, 1 cái hôn má và 1 cái nháy mắt, em lời to các thím ạ.
Tối về còn có chuyện hay hơn nữa. Các thím có nhớ ở Area91 có 1 đôi gay không?? Khu bọn em có 6 phòng, chia làm 2 dãy, phòng 2 thằng gay đấy ở cuối dãy bên em.
Chiều tối bọn em đang ai ở phòng nấy thì có tiếng nói to ở ngoài cửa. Em thò mặt ra thì thấy thằng gay To (thằng H tập tạ, cao to đẹp trai như Tiến Đoàn gọi là thằng gay To, thằng K thấp bé, để tóc dài gọi là thằng gay Nhỏ, nhưng thằng gay Nhỏ tờ rim to hơn thằng gay To, các thím đừng thắc mắc tại sao bọn em biết nhé) đang đứng với 1 con bé, mặt non choẹt.
-Anh lừa em.
-Anh không có.
-Có.
-Đấy là do em không tin anh.
-Có trời mới tin chuyện đó.
-Em không tin anh chứng minh cho xem.
-Chứng minh đi.
Thế là thằng H đi vào lôi thằng K ra trước mặt con bé kia:
-Đây là bạn trai anh.
-Thật không (nói với thằng K)??
Thằng K gật đầu xác nhận.
Con bé lắc đầu:
-2 anh lừa em.
Thằng H nhíu mày. Đột nhiên nó hôn thằng K trước sự ngạc nhiên tột độ của con bé kia. Bọn em vẫn ngồi im trong phòng bởi vì bọn em không bao giờ can thiệp vào việc riêng của nhau, chỉ hóng hớt thông tin thôi he he.
Con bé kia nhìn thấy vậy đột nhiên khóc rống lên, cứ đứng giữa sân ngoác cái mồm ra mà gào, nước mắt ngắn dài. Thằng T váy thấy thế mới ra an ủi:
-Em à, gừng càng già càng cay, mà trai càng gay thì càng đẹp.Em không việc gì phải khóc. Đàn ông khắp thế gian này thiếu gì, như anh chẳng hạn, anh xấu nhưng kết cấu anh đẹp và nhất là anh lại chuẩn men…
Con bé không thèm nhìn thằng T váy lấy 1 cái, quẩy đít đi về luôn làm thằng bé đứng như trời trồng giữa sân, bọn em thì cười đến phát sặc.
Và thật không may cho thằng T váy là thằng B Siêu nhân đã quay lại được hết cảnh vừa rồi. Nó bắt đầu giở trò uy hiếp (T váy sợ vợ mà):
-E hèm. Anh T, tôi vừa chứng kiến toàn bộ sự việc và đi đến kết luận: Anh lằng nhằng với gái.Anh sẽ nói gì đây?
-Lằng nhằng cái váy ấy.
-Á à. Thằng này được. Mày ngon. Để xem lúc tao cho con N nó xem lại cảnh mày bá vai bá cổ con bé vừa rồi xem mày con váy mà mặc nữa không nhé.
Thằng T váy xoắn ngay:
-Đừng, anh em với nhau có gì từ từ nói.
-Rửa xe 2 tuần.
-Cái lề gì..
-Im mồm và thực hiện từ ngày mai. Hết 2 tuần tao đưa thẻ nhớ cho mà xóa.
Các thím ạ. Yêu vợ là 1 văn hóa nhưng sợ vợ thì lại là 1 thảm họa, thảm họa trên mọi phương diện, các thím nhớ đấy.
Lúc đi ngủ thì chả có chuyện gì (các thím đừng thất vọng). Vì
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#4
con bạn em về khá muộn, em ngủ mẹ nó rồi nó mới về, sáng em dậy thì nó đã đi mất nên chả có chuyện gì. Nhưng báo với các thím là tối này sẽ có 2 chuyện vui. Em mọi chuyện đã xảy ra từ chiều rồi. Hê hê.
Báo cáo các thím em mới đi ăn về. Vừa vào thớt đã thấy gạch đá các kiểu, ngập đầu gió bão. Em đã nói rồi, các thím không tin, hoặc nghĩ em hoang tưởng thì cứ đọc cho vui, đừng làm em nhụt chí mà.
Tình hình hôm qua thế này ạ.
Sáng, không phải đi rải truyền đơn nữa (yeah) nhưng phải viết thư tay để gửi cho các đơn vị đã đang và sẽ cộng tác. Em thì ngày xưa học cấp 3 đã từng ăn 0 điểm văn vì tội bà giáo không dịch nổi, giờ kêu em viết thư tay thật không khác nào bắt HKT hát đêm giao thừa.Đã thế mỗi buéc nội dung không được giống nhau quá nửa (đệch). Nhận việc xong mà toát cả mồ hôi, quay sang định nhờ em L, vì em cùng nhóm thì ôi thôi, chữ em cũng không kém mình là mấy, được cái đều, chứ không nát. Hết hi vọng. Bắt đầu nghĩ đến chuyện đánh máy, nhưng lại không thể vì yêu cầu là viết tay. Mẹ cái bà cô 2 đời chồng dở hơi thế không biết. Thanh niên hai mười ba rồi còn phải viết ba cái thứ này. Em thì em không ngại đâu, chỉ sợ những người bên kia nhận được thư của em lại phải thuê cả đội giải mật mã của quân đội đến thì tốn kém quá. Nhưng cảm thấy sát khí lúc nào cũng tỏa ra ngùn ngụt sau lưng em lại đành phải cầm bút lên, bỏ hết tâm huyết gần cả buổi để hoàn thành 5 chục bức thư (vì phải nắn nót hết mức có thể). Em L cũng chả kém. Viết thư như đánh vật. 2 anh em được một lúc quay ra nhăn nhó nhìn nhau rồi cười, rồi lại cắm mặt vào Phạm Trưởng. Em hoàn thành xong đống công việc của em, nhìn lên thì thấy em L như mếu vì còn hơn tiếng nữa là phải nộp. Thế là em (lại ngu) phi sang chỗ L viết hộ chỗ còn lại mặc dù em ấy chả nhờ vả gì mình hết.
Kết quả như sau: em được hôm thay vì đau chân thì chuyển sang đau tay, nhức mắt, ong đầu nhưng bù lại là bữa trưa ngon lành ở…He he.
Chiều về, chả có chuyện gì cho đến bữa cơm. Cả khu quyết định ăn lẩu thập cẩm kiểu Nhật. Tức là mỗi người sẽ đem đến một nguyên liệu mà mình thích, cho tất cả vào nồi, đun lên, múc mỗi người một bát và phải ăn hết. Tất nhiên là các nguyên liệu không độc, không ai dị ứng và không bị đánh nhau. Bọn em ở đây được cái rất nhiệt tình, đã không tham gia thì thôi (mà thường là tham gia vì ham vui) chứ đã tham gia là tham gia đến cùng, không có kiểu bỏ cuộc giữa chừng.
Và sau đây là những gì bọn em có trong cái nồi thập cẩm ấy: chân gà, cá mắm, mắm tôm, tôm chua, trực tràng lợn (cái đoạn mà chứa ứt chuẩn bị ra ngoài ấy), vó bò, rau tầm bóp, rau ngải cứu, trứng vịt lộn, mẻ. Các thím có tưởng tượng ra khuôn mặt bọn em khi mở nắp vung ra không?? Trông y hệt như bức Tiếng thét của Munch ấy. Màu thì đẹp, đủ các màu luôn nhưng mùi thì không thể chịu đựng được. Bọn em đứa nào đứa nấy phải bịt mũi mới ngồi được tại chỗ. Mỗi người một bát và éo ai dám ăn trước. Cuối cùng cũng phải dùng đến hạ sách lấy thịt đè người. 6 thằng a lô xô đè thằng T váy xuống,nhét 1 miếng vào mồm bắt nó nuốt. Khổ thân thằng em, giãy như lợn bị chọc tiết,nhưng xin lỗi, đời vẫn nhọ như lọ mắm tôm, chú sống khôn thác thiêng thì đừng ám theo bọn anh, bọn anh chỉ là hoàn cảnh xô đẩy. Thằng T nuốt xong miếng ấy, không thấy sao cả, đứng dậy, quệt ngang mồm nói:
-Éo đến nỗi, hơi ngang nhưng ăn được.
Thế là cả lũ yên tâm, từng đứa từng đứa một nhìn nhau gắp thức ăn (éo biết có được gọi là thức ăn không) bỏ vào mồm và nuốt vội. Các thím đừng hỏi em mùi vị thế nào, em không muốn nhớ lại đâu.
Em biết trước thế nào cũng có biến nên đã đặt trước 1 slot bên nhà thằng em họ. Đến gần 10h thì anh Tào bắt đầu ghé thăm, và em thì ngủ luôn trên bệ bệt đến sáng luôn, éo bước ra được. Bọn kia còn khổ hơn. Chung nhau 1 cái toa lét. Em thề kiểu gì cũng có đứa ra quần. Sáng nay là buổi tổng vệ sinh, em trốn đi làm luôn, bọn kia không biết có đủ sức mà dậy dọn dẹp không. Khổ thân chúng nó quá. Em mua ít cam về cho chúng nó vậy.
À tiện thể tối mai em về nhà ăn giỗ nên sẽ không có rì viu đâu nhé. Hẹn gặp lại các thím sau.

Em hầu chuyện các thím đây. Các thím đọc thì cứ đọc, đừng bảo em chém, em nản lắm. hic.
Sáng hôm qua thì em được nghỉ, không đi làm, cũng chẳng có số L nên cũng chả nhắn tin gọi điện gì.
Cơ mà tối thì…Báo cáo các thím chuyện là thế này. Xóm em thì hay tổ chức cái nọ cái chai, gọi là làm cho tình làng nghĩ xóm thêm gắn kết. Tối thứ 7 là tối đánh bài (thú 7 Lasvegas ấy ạ).
Chiều em vừa mua hơn cân mít về ăn, tự dưng thèm, cơ mà cũng có ý định cả.
Chiều bọn em ăn cơm xong đâu đấy, ném hết xe ra ngoài sân, tập trung ở kho. Bọn em có 5 phòng có người ở. Phòng thứ 6 bọn em chung nhau tiền thuê, vừa để xe máy, vừa làm cái nhà văn hóa luôn, có sự kiện gì (sinh nhật, ma chay, cưới hỏi, đầy tháng, thôi nôi..) thì làm ở đấy tất.
Bọn em lôi bộ bài ra chơi sâm (kiểu chơi này các thím ở Lào Cai Yên Bái chắc biết, nó chính là tiến lên miền nam nhưng ít luật hơn, chơi nhanh xong ván hơn), chính em đầu đọc bọn nó cái này. Các thím biết câu “Nhất lá thị nhì hột mít” chưa?? Chính là nói về khả năng tạo bom sinh học đấy ạ. Lá thị chỉ có tiếng, nhưng hột mít, nhất là hột mít nướng thì mùi nặng khủng khiếp luôn.
Mỗi ván, bét thì 2 hột, ba thì 2 hột, bắt sâm gấp đôi, sâm cả làng 2 hột. Chiều em mua cân mít, được 50 chục hột (mẹ con bán mít, quả thì ít cùi, hạt thì to, mà đắt thấy mẹ), đem nướng lên. Và cho thêm phần kịch tính, thì bọn con trai đánh bài còn lũ con gái sẽ ăn hạt mít, anh nào thua thì sẽ gánh chịu cùng người yêu của mình (em với con bạn bị hội kia mặc định là một đôi mặc dù éo chấm mút gì :cany.
Sau hơn 2 tiếng căng thẳng, 5chục hột mít cũng đã nằm đúng chỗ của nó, khoảng nửa tiếng sau sẽ phát huy tác dụng, mạnh nhất sau 1 tiếng, hiệu quả cả đêm. Các thím đừng tưởng tượng làm gì, em khuyên thật lòng đấy.
Hậu quả là đêm qua cả khu mất ngủ. À không phải, còn chuyện này nữa. Thằng gay To sáng hôm qua đã về quê, thằng gay Nhỏ ở lại một mình. Thằng D Mẹ hoạn (thằng thua nhiều nhất) đã không chịu nổi xú khí, đã sang bên phòng 03 tá túc. Không biết qua đêm ass nó có nở hoa không em cũng chịu.
Các thím R.I.P nó với. Em sáng nay ngủ tới 10h30 mới dạy, lê xác lên nhà ông bà ăn giỗ, chiều về lại ngủ, vừa dậy đã lên với các thím. Tối em đi chơi với gấu, các thím có thích rì viu không. Báo trước là không xếp hình nên cũng không có hình đâu nhé.

áo cáo em lại lên với các thím đây.
Sáng hôm qua em rất là vui, cơ mà cũng éo thể đỡ được. Số là thế này, em với em L lại đi phát tờ rơi tiếp, ở đâu thì còn lâu mới nói. Rút kinh nghiệm lần trước, trước khi đi em đã đút con tổ ong 99 (khổ nỗi con tổ ong này là con đi chung ở nhà tắm Area91, mất mũi, rách miệng lại con có chữ Em Yêu Gay nữa, không biết L có dám xỏ vào không) vào balo phòng trường hợp lại bị mượn giày. Y như rằng em L lại vác con 7 phân lần trước đi. Em thua, định hại em thêm lần nữa chắc, còn lâu nhé, ta đã có chuẩn bị hết rồi. Và (lại) y như rằng, chưa được nửa đường em ý lại kêu đau chân. Kịch bản cũ lại tái xuất. Em là em nghi ngờ em L nghiện mùi chân thối của em các thím ạ, nếu không các thím xem éo sao lại như thế. Và để chắc chắn thêm giả thuyết này em mới lôi đôi tổ ong ra cho L mượn, nhưng em ấy nhất quyết không đi, kêu là em không thích, em thích giày của anh. Xong. Đã nghiện. Cơ mà em đùa đấy, chân em chỉ có mùi Enchanteur thôi, làm gì có mùi hôi, mượn giày em có mà hít cả ngày. Em thì em nhất quyết không cho mượn, mượn để thôi à, đau chân éo ai chịu được. Thế là em nảy ra sáng kiến này, không biết ngu hay khôn nữa, đó là cõng L, he he. Tất nhiên là L đồng ý. Thế là lên lưng, nhưng đi được 2 dãy phố thì đột nhiên L đòi xuống:
-Anh, thả em xuống.
-Sao đấy, ngồi trên không thích à?
-Thả em xuống.
Thế là xuống.
-Anh, hộ em nốt đống này nhé.
-Ơ..
-Hộ em đi, em phải đi bây giờ. Nhé. Nhé.
-Ừ, em đi đâu thì đi đi.
Thế là L chui lên taxi, bỏ lại em bơ vơ với đống giấy lộn, lòng ngẩn ngơ. Nãy giờ không có cuộc gọi nào, không nói chuyện với ai, tự dưng đang đi làm lại kêu có việc. Vậy là đi đâu??
Bỗng nhiên em sực tỉnh vì thấy ướt ướt sau lưng. Quờ tay ra sau thì thấy có một mảng bằng 2 ngón tay bị ướt. Đệch, các thím có biết là cái gì không. Nghĩ đi và nghe em kể tiếp. Ban đầu em cũng nghĩ giống các thím đang nghĩ bây giờ, nhưng cuối cùng thì không phải, còn khủng khiếp hơn. Em cắn răng đi phát nốt đống tờ rơi. Về đến công ty ai cũng nhìn em cười cười. Em thì chả hiểu gì cả. Một chị chạy lại nói nhỏ với em nhưng em nghe như sét đánh ngang tai. Tổ bà nó, cái đệch, hô ly sít, em L đến tháng các thím ạ, và đã ra một ít ở lưng em. Nhục, không có nỗi nhục nào bằng nỗi nhục này. Hi sinh thân mình vì gái thế mà nó trả ơn em thế đấy.
Xong, kết thúc buổi sáng với 1 bãi trên lưng và 1 trang cười vào mặt.
Tối. Các thím ạ, ngày xưa em ở nhà, u hay nhờ em nhổ lông nách, em được truyền lại cho phương pháp nhổ không đau, không thâm. Em đang ngồi chơi LOl thì con bạn em gọi:
-Ê, mày bận gì không?
-Tao đang chơi thôi, có việc gì.
-Nhổ lông nách giúp tao.
-Cái gì.
-Lông nách (giơ tay lên).
-Mày điên à.
-Điên mẹ mày, có nhổ không hay ăn đạp.
-Đéo nhổ.
Bụp..Au..
-Tao nhổ là được chứ gì.
-Ngoan, tối chị thưởng
-Đéo cần, nằm xuống.
Như các thím biết đấy, em nhổ không đau nên đang nhổ thì con bạn em nó ngủ cmn luôn. Xong em gọi nó dậy, nó mắt nhắm
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#5
mắt mở, dãi vòng quanh mép:
-Ơ xong rồi à.
-Rồi.
-Mày làm sao hay vậy?
-Bí quyết gia truyền.
-Thế bố mày cũng nhổ lông nách hở? (cười ngặt nghẽo)
-Im mẹ mồm đê.
-Thôi, thích gì tao thưởng cho.
-Đéo thích.
-Thôi, hôn cái nhá.
-Hôn mông tao hì được.
Bụp..Ai da (cái đệch)
-Bố đi ngủ, còn cái mông mày cứ để đấy, hôm nào tao xử.
Thế là đi ngủ. Mỗi đứa 1 chăn, chùm kín đầu, ngủ đến sáng.
Em xin hết.

Báo cáo em lại lên với các thím đây. Em xin nói lại 1 lần nữa, cả em và con bạn cùng có gấu rồi. Với lại em không phải cái kiểu người đấy, tùy các thím nói em gay, gió máy gì cũng được, ok hết. Giờ em rì viu đây.
Sáng. Outteam (nhóm làm việc ngoài đường, bao gồm em, em L 1 trai 1 gái nữa) rảnh rỗi vì hôm nay Inteam tiếp khách quý tại trụ sở. Bọn em vẫn đến nhưng không có việc gì làm, bị dồn vào kho ngồi ngáp ruồi. Ngồi không mãi cũng chán, mà các thím cũng biết tính em rồi đấy, im thì làm sao chịu được, 3 đứa kia cũng thế, cho nên vào làm outteam, nên bọn em mới giở bài ra đánh. Suỵt nói nhỏ chứ nếu mà bà cô biết được chắc bọn em phải cọ nhà vệ sinh hết tuần mất thôi. Các thím đánh bài thường chơi phạt búng tai, búng mũi, quỳ..v.v nhưng bọn em nghĩ ra trò khác, thâm hơn nhiều. Đó là dùng cái kẹp tài liệu, 3 thì 1 kẹp, bét thì 2 kẹp, nhất thì tháo một kẹp. Em với em L ngồi cùng cánh, em L trước, em sau. Em L thì thẳng tay sát phạt em, ván nào e nhất thì thôi, chứ em không nhất thì cũng ăn 2 kẹp. Em thì cứ em L thì trở thành ngu bẩm sinh luôn, nhường em ý vô điều kiện. Cơ mà em L chả biết gì cả, cứ đá đểu em đã không biết chơi còn bày đặt rủ rê. Con giun xéo lắm cũng quằn, thím nào thử bị kẹp một lúc 15 cái xem, đến gấu mình còn không tha chứ đừng nói là người ngoài. Em mới ra tay các thím ạ, cho em L biết, không phải cao thủ nhưng ăn một quả đu đủ thì cũng thành sát thủ luôn. 5 ván liên tiếp, em tặng em L 10 cái kẹp. Em L bắt đầu biết em cũng thuộc dạng chiếu trên nên không đá đểu nữa mà quay sang năn nỉ các thím ạ, cơ mà anh hùng đâu dễ dàng gục ngã thế, em bỏ ngoài tai hết những lời đường mật đó, tặng thêm em ý 2 kẹp. Em ý bắt đầu sợ, chuyển sang dùng mỹ nhân kế, mà mỹ nhân kế thì anh hùng nào chịu nổi hả các thím. Em ý bắt đầu kêu nóng, cởi áo khoác ngoài (em không nói thì các thím cũng tưởng tượng ra rồi chứ), gác chân lên dùi em . Em thì cũng bắt đầu toát mồ hôi, nhưng vẫn còn ít tinh thần, tiếp tục cố gắng. Cơ mà quả chốt này em chết hẳn, cứ mỗi lần em định chặn thì em L lại di di cái chân gác trên đùi em làm em không tập trung nổi, lại bỏ lượt. Xong, cái số mày chỉ đến thế thôi con ạ, mày ngu thì mày phải chịu, tê chân vê lờ cơ mà phê chim vê lờ.
Kết quả buổi sáng hôm qua em L cười tít cả mắt khi nhìn em trông như con nhím, cứ bắt em cười rồi chụp ảnh nữa chứ (sư bố cô, chả nhẽ tôi lại cho cô 1 trận, cô không xinh thì chắc là ăn hành rồi đấy), âu cũng đáng.
Tối chả có chuyện gì, h đang cuối tháng, chúng nó và em đều đói cả, chả hơi sức đâu mà đùa cợt. con bạn em thì về nhà từ sáng, nhà có việc hay gì đó, chiều nay nó mới về. Em thì đau bụng ấm ách vì món canh súp mì tôm hồi chiều. Các thím biết đấy, cuối tháng là thời điểm của mì tôm. Bọn xóm em cứ mỗi bữa 2 gói mì, 1 gói súp. Em thấy chúng nó thừa súp nên xin 2 gói về, đun nước lên, cho súp vào, bắc ra, chan với cơm nguội, thế mà cũng được 2 bát. Đệch. Đỡ được tiền thức ăn thì tôn tiền giấy chùi đít. Đúng là tối kiến mà.
Mà có khi mai em có việc, hẹn các thím ngày kia vậy nhé.Tạm biệt các thím.

Báo cáo các thím, đến hẹn lại lên, em lại tới hầu chuyện với các thím đây.
Sáng hôm qua Outteam tiếp tục nghỉ ngơi, chắc mấy ngày tới sẽ làm việc bù đầu lên ấy chứ (kiểu nhu là khảng lặng trước cơn bão ấy). Em lại chán các thím ạ, trong đầu lại lóe lên 1 ý tưởng: setup 1 buổi hẹn với em L, nhưng mà phải trên tinh thần tự nguyện chứ em không thích cái kiểu ép buộc. Em mới mò tới chỗ em L ngồi, đúng lúc em ý đang soi gương lấy gỉ mũi (phét đấy). Em mới bỏ rằng:
-Này, anh em mình chơi 1 trò đi.
-Trò gì??
-Anh sẽ nói 1 câu, em nói lại câu đó y hệt, sai thì em bị thua. Cứ 5 câu 1 lần, em nói đúng hết thì anh thua. Mỗi ván 1 kem.
Nói thật với các thím em học cái trò này trên cab.vn. Ngày xưa suốt ngày lên đó xem ragecomic, cơ mà bây gờ nhiều thứ nhảm nhí quá đâm ra chẳng thích nữa.
Em L nghe ăn kem đồng ý luôn (biết em thích ăn kem rồi nhá).
Ok, let’s play.
Roun 1.
-Con cá.
-Con cá.
-Cá bơ.
-Cá bơ.
-Em thua rồi.
-Cái gì??
-Đấy, chầu đầu tiên nhé.
1-0 nghiêng về C đẹp zai khoai mười nhăm xen ti mét.
Round 2.
-Anh rất đẹp trai.
-Anh rất đẹp trai.
-Anh học rất giỏi.
-Anh học rất giỏi.
-Em xấu nhất thế giới.
-Em xấu nhất thế giới.
-Câu thứ mấy rồi?
-Câu tứ tư.
-2 chầu nhé.
-Lại lần nữa.
2-0 cho đội nuôi chim bằng dầu ăn nguyên chất.
Round 3.
-Từ gì bây giờ nhỉ??
-Từ gì chả được.
-Đó, 3 chầu. Khà Khà.
-Anh chơi xấu. Lại.
3-0, tỉ số an toàn cho HawkEye, thất bại trông thấy cho Góa phụ đen.
Round 4.
-Em sinh ngày tháng bao nhiêu?
-Em sinh ngày tháng bao nhiêu?
-Anh hỏi em sinh ngày tháng nào??
-Anh hỏi em sinh ngày tháng nào??
-Em có hiểu anh nói gì không??
-Hiểu chứ sao không??
-Chầu thứ 4 nhé.
-Lần cuối đi anh.
4-0, tỉ số đậm chưa từng có, Thủ môn L đã 4 lần phải vào bóng nhặt lưới (trích: Tạ Biên Cương, Blv được yêu thích nhất hai mười hai).
Round end.
-Thế em thua nữa thì sao??
-Thế em thua nữa thì sao??
-Em có tiền trả không??
-Em có tiền trả không??
-Thôi anh không chơi nữa.
-Ván cuối anh định chạy à??
-5 chầu, sáng thứ 7 nhé.
-Anh xấu, ứ thèm chơi.
Làm bộ mặt dỗi, yêu cực (yêu kiểu yêu em bé thôi, không phải trai gái đâu).
-Uầy, anh chơi đúng luật mà.
-Đúng cái gì mà đúng, toàn bãy em.
-Bẫy mới thắng được chứ.
-Thế nên anh mới xấu.
-Ơ kìa…
-Ứ chơi (lại làm mặt dỗi).
-Thôi, anh đùa tí thứ 7 đi ăn kem với anh nhé.
-Ứ thèm.
-Thôi thôi, anh xin, gớm quá.
-Gớm cái gì?
-À không, không có gì.
-Sáng thứ, 8h đợi em ở ngã tư Lò Sũ-Nguyễn Hữu Huân. Đến muộn chết luôn đi.
-Rồi, y lệnh.
He he, vậy là có cái hẹn. Các thím bình tình, đừng hiểu nhầm em. Đây chỉ là đi ăn kem kiểu xã giao thôi, bạn bè thôi, tạo mối quan hệ (td) thôi mà. Cơ mà các thím cho em địa chỉ có nào kem ngon mà rẻ với. Tư vấn em luôn đi thì nói gì, ăn mặc sao??
Quay trở lại với Area91, chiều bố thằng D Mẹ hoạn lên thăm con.
Cả xóm nháo nhác lên dọn phòng. Bố nó biết nó, hoặc xóm trọ nó có cái chuyện trai gái ở chung là bố nó sẽ cho nó bay luôn. Cũng may xóm em 6 trai, 4 gái, dễ xếp phòng không ấy mà.
Chiều 5h bố nó lên, em được phân công ở chung với nó. Đang ngồi tiếp chuyện với bố nó thì thằng D đứng lên đi chợ, kêu kà chẳng mấy khi bố lên, cũng phải làm vài chén cho phấn khởi. Ông già có vẻ khoái, gật gù cái đầu.
Thằng D vừa đi được 1 lát thì bố nó đứng dậy, xem xét quanh phòng, em thì trốn sang bên phòng thằng B Siêu nhân ngồi, nói là có chút việc. Vừa uống xon cốc nước thì thấy bố thằng D gọi:
-C, sang bác bảo cái này.
Thế là lại lật đật chạy sang, tự dưng lúc đấy em lại có linh cảm chẳng lành các thím ạ.
Sang tới nơi thấy mặt bố nó có vẻ nghiêm trọng, nhìn em hỏi:
-Cháu với thằng D nhà bác ở chung lâu chưa??
-Cũng được 5 tháng rồi bác ạ.
-Thế trước nay cháu có thấy thằng D có biểu hiện gì lạ lạ không??
-Lạ gì cơ bác?
-Thì đại khái là không bình thường ấy.
-Cháu chả thấy gì.
-Thế nó có người yêu không? Có đưa về đây không??
Em dĩ nhiên là chối luôn:
-Làm gì có bác, nó học còn không đủ thời gian nữa là.
-Thế à…
-Có chuyện gì vậy bác??
-À bác vừa thấy cái này lẫn trong đống quần áo của nó.
Ông già mới moi từ trong túi áo khoác ra cái quần chíp đỏ, loại của con gái. Em nhìn bố thằng D cầm cái quần mà như cầm quả boom nhiêt hạch vậy, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên đỉnh đầu. Ngay lập tức, em bắt bộ não hoạt động hết 90% còn lại. Nhưng cuối cùng cũng chẳng còn cách nào, em quyết định đành phải khai thật.
-Cái đó..
-Sao hả cháu??
Nhìn em đăm đăm.
-Thú thực với bác, chuyện này cũng xảy ra mới gần đây thôi.
-…
- Thằng D nó..
-Thôi, cháu không cần nói nữa, bác biết cả rồi.
-Dạ?
Đúng lúc đấy thì thằng D đi chợ về. Bố nó quay ra nhìn nó, lắc lắc đầu. Nó có vẻ cũng cảm thấy có gì không ổn, nhướn mày nhìn em, em cũng chỉ biết lắc đầu. Rồi bố nó chậm rãi nói:
-Con à, con là con của bố, dù con trai hay con gái thì bố cũng không bao giờ bỏ rơi con. Hãy cố gắng lên, sống thật với chính mình. Dù con có làm gì, có trở thành anh, bố vẫn tin tưởng ở con. Nhưng xin con hãy nhớ rằng, cả nhà mình chỉ có mỗi con là con trai thôi, con không thể làm cho nhà mình tuyệt tôn tuyệt tử được.
Em bắt đầu hiểu ra vấn đề các thím ạ. Không thể đỡ được. Không ngờ bố thằng D lại có thể nghĩ ra được như thế. Thằng D thì mặt như khỉ ăn ớt, chả nói được câu nào hết. Bố nó nói xong, quay vào lấy cái túi, đi luôn. Thằng D thì chả hiểu mẹ gì, cứ đứng như trời trồng, ú a ú ớ.
Đợi bố nó đi khuất em mới phá ra cười. Cả xóm đổ ra hỏi han nọ kia, kêu em kể lại. Em thuật nguyen văn câu chuyện, nhất là câu cuối cùng trước khi bố thăng D đi. Cả xóm được trận cười chảy cả nước mắt. Riêng thằng D, cái biệt danh Mẹ hoạn của nó càng được củng cố vững chắc hơn.
Tối bọn em mất công chuyển đồ cả buổi nên đứa nào phân công ở phòng nào thì ngủ luôn ở phòng đấy, hôm sau dọn lại như cũ. Mỗi lần phụ huynh lên là bọn em lại chạy như vịt.
Thôi, tạm thế đã, có gì gặp lại các thím sau.
báo cáo các thím em đã trở lại và éo lợi hại hơn tí nào.
Ở Hà Nội từ
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#6
cách đây 5 tháng, không ngày nào là không gặp tai nạn. 1 trăm 5 chục ngày thì từng áy cái tai nạn. Kiểu thì muôn vàn. 2 ô tô đấu đầu, ô tô đâm đít người đi bộ, người đi bộ thò chân ngáng đổ xe máy, xe máy chặn đầu tầu hỏa, tầu hỏa hất đổ máy bay…vân vân và vân vân. Hôm nay đi qua đoạn cầu ngã tư Sở, thấy 1 đôi đi xe máy, đâm phải một thằng đi bộ, thằng con trai nằm im, đứa con gái thì khóc như chết, thằng đi bộ thì cứ ngồi ôm mồm, máu chảy ròng ròng. Sau đấy thì đứa con gái bắt đầu quay sang bắt đền thằng đi bộ (mặc kệ thằng đi cùng vì đã có mấy người lăng xăng ra giúp rồi). Thằng đi bộ thì mặc xác con kia nói, cứ gọi điện thoại liên tọi. Khoảng 5p sau xe giao thông đến. Thằng đi bộ chạy lại, nói gì đó với thằng cảnh lái xe. Thằng cảnh quay qua nói gì đó với đứa con gái, đứa con gái quay sang nói vào tai thằng đang nằm đất (các thím thông cảm em đứng ở xa chả nghe thấy gì).Đột nhiên thằng nằm đất đứng dậy, dựng xe, đi thẳng. Thua, chắc cocc gì đấy.
Hôm nay ra quán net ngồi một chút. Thằng chủ quán xem porn như không có khách. Tên quán ghi cáp quang mà tốc độ down từ Mf khoảng 1 2 trăm. không thể đỡ được. Chơi LOL thấy giật tung chảo, quay qua xem cấu hình máy, card onboard 256, ram 1, VGA 76, hdd 4650. chỉnh cấu hình lên cao thì đứng im 5p làm mình feed 1 mạng quan trọng (chiến công đầu). Reset máy thằng chủ quán kêu “mày vừa vào đã phải reset máy, đúng là thằng nhà quê không biết dùng máy” (em đi xe biển 20). Vào lại game chỉnh “rất thấp” vào combat 5vs5 tung toàn bộ skill, tự dưng thấy mình cũng đồng đội lăn ra chết, bên kia quét sạch.
Được bữa nghỉ làm đi chơi thì ức chế không tả được. Chiều về đi học cũng ức chế không kém, cơ mà em chả dài dòng nữa vì đíu liên quan gì đến thớt này cả.
Tối, em bị đuổi các thím ạ. Gấu con bạn em đến ngủ. Nó bảo:
- Tí anh yêu tao đến, cho mày 5p. Sau 5p tao còn thấy mặt của mày trong bán kính trăm mét trở lại thì tao không đảm bảo cho tính mạng của mày đâu.
Thế là biến, đặt chỗ ở nhà đứa em họ, nhục một cái là nó đi chơi đến 11h mới về. Đệch. Thế là lang thang. Vừa ra khỏi nhà gặp ngay 1 bà chị khoảng 60 cân, đi Sh, mặc váy siêu ngắn, ngắn đến mức nhìn thấy cả đũng quần tất. Đang ức chế tự dưng gặp cảnh đấy tâm trạng đột nhiên bình thường trở lại. Đi thêm 1 đoạn, qua 1 quán trà đá, lại 1 em, lần này thì xinh tươi, mặc váy xòe, ngồi ở vệ đường, chân thì không khép, nhưng không đến nỗi dạng háng.Lai vui thêm lần nữa. Và cũng là lần cuối. Nản. Lại đến quán net ngồi, ngồi ê cả mông, lúc về thì buòn ngủ gần chết, cơ mà lòng vẫn phơi phới vì sáng hôm sau đi ăn kem với em L. Khà khà. Thế thôi nhé. Em té.
Báo cáo em đã trở lại và thảm hại cực kì, cơ mà các thím cứ bình tĩnh.
Sáng, thân thể ở trong quần áo con tâm hồn thì trong tờ rim, chả liên quan éo gì đến nhau cả. Như các thím cũng biết sáng thứ 7 em đi ăn kem với em L. Ở đâu thì còn lâu mới nói. Em L ở đây lâu hơn em (4 năm) nên biết nhiều chỗ hơn. Đứng đợi em ở ngã tư NHN-LS là 1 cô bé xinh xắn, đáng yêu mặc đầy đủ quần áo (lại lock tí thông tin phòng trường hợp có thím nào thừa việc ra NHN hóng .
Mất 15p trên con xe wavers ghẻ biển 20b1… của em để đến được quán kem yêu thích của em L. Ban đầu chỉ sợ em ý đưa đến máy chỗ abc xyz đắt lòi tù và thì em cũng xoắn, cơ mà quán này trong ngõ, giá khá mềm, kem khá ngon, khách đông nhưng chả có view gì, ngồi ăn kem thi thoảng còn bắt gặp mấy bà hàng chợ tụt quần đái bậy.
Vừa bước vào cửa quán đã thấy mấy đứa con gái, chắc học cấp 2 (mịa, đúng là thời đại của thức ăn chăn nuôi cao cấp, con nào con nấy ngực như cái bát, mông như cái chậu, mặt như cái phao câu) nhìn em chỉ trỏ, rồi cười rinh rích với nhau. Chưa thấy trai đẹp 15 xem ti bao giờ à. Được mấy em chú ý (kể cả mấy em 13 14t) thì thẳng đíu nào chẳng khoái, đúng không các thím. Em cũng thế. Thấy các em như thế, em vừa bước vào vừa hất tóc ra đằng sau, giông kiểu trong phim Ý ấy, Monamour thì phải, đạo diễn Tinto Bras. Cơ mà mấy đứa mất dậy này không những không có thêm những phản ứng tích cực mà lại càng chỉ chỏ, cười cợt, em bắt đầu nóng mắt rồi nhá.Hỏi luôn:
-Mấy em cười gì anh.
-Anh năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
-Anh 23.
-Lớn thế rồi mà không biết tự chăm sóc bản thân gì cả.
-Gì??
-Hôm nay Hà Nội có gió mùa mà, anh mặc thế kia không sợ viêm họng à?
Bọn lều này đang nói gì thế? Em mặc áo khoác, quằng khăn, giày tất đầy đủ, viêm là viêm thế lều nào??
Chợt..Thôi bỏ mẹ rồi. Viêm họng. Chỉ có thể là..Cúi xuống kiểm trả. Xong. Khóa quần chưa kéo. Nhục, nhục éo để đâu cho hết. Lần đầu đi chơi với em L, ấn tượng vãi lều. Có khi sau này em ý chỉ còn chú ý đến cái khóa quần của mình nữa thì xong.
May thế éo nào lúc em đang nói với bọn kia thì em L lại chạy ra ngoài nghe điện thoại, vờ lờ. Em lượn luôn vào toalet kéo cái của nợ lên, rôi đi ra như chưa có chuyện gì xảy ra.-Em ăn kem mít.
-Có hột không em??
-Cho em 2 hột.
Thằng chủ quán thấy em L xinh nên trêu, cuối cùng bị em vặn họng,im luôn, đành phải cười cầu tài. Mặt thì như Lý Thông, nhưng bù lại là cơ thể Lý Đức các thím ạ. Cơ mà bán kem thì phí vờ lờ. Đáng nhẽ phải làm người mẫu (cơ mà hơi thấp, chắc 1m65), diễn viên hoặc ít nhất là trai bao, chứ lại thành thằng bán kem thì đúng là…
Vừa đưa miếng kem đầu tiên lên mồm, chưa kịp đút vào thì thấy mặt con bạn. Phanh luôn. Ngồi im, quay mặt vào trong. Nhưng đã quá muộn, nó đã nhận ra em. Tất nhiên là nó không tha cho em rồi, tiến tới cho em luôn.
-Ê cu, kem à?
-Không lẽ vào quán kem ăn phở?
-Ngon, éo mời tao được lần nào mà dám trốn đi ăn với ..(quay sang L) ờ ờ…
-À để anh giới thiệu, đây là G bạn anh. Còn đây là.
-Mai phải không?? C kể với tớ về bạn nhiều lắm.
-À không, tớ là L. Bạn ngồi đi.
-Thôi, tớ ngồi với bạn tớ đằng kia. Thế nhé.
Con G ghé vào tai em nói nhỏ:
-Mày không trả tiền kem hôm nay cho tao, tao sẽ cho con bé biết bọn mình ngư với nhau.
Chỉ muốn đấm cho nó phát. Đệch. Cơ mà không được các thím ạ. Em đang tạo hình tượng đẹp trai ngoan hiền mà. Đành gật đầu rồi cười chứ sao.
Con bạn em đi rồi L mới quay ra hỏi:
-Nãy bạn anh nói gì đấy?
-Không có gì?
-Không có gì là thế nào?? Có nói mà. Liên quan gì đến em phải không?
Người ta thường nói phụ nữ có giác quan thứ 6, linh cảm luôn đúng. Trước em chưa tin, và giờ em đã tin, còn các thím thì sao?? Đành phải bốc phét.
-À nó khen em xinh ấy mà.
-Tưởng gì?
-Hở??
-Cái đấy em biết lâu rồi.
Cười. Thế là ăn kem và chém gió. Đủ chuyện. Toàn chuyện linh tinh. Ăn xong trả tiền đi về. Lại đèo em L ra NHN, em ấy yêu cầu thế chứ không phải em lười hay ngại tốn xăng đâu nhá.
Chiều. Đi học. Chả có gì đặc biệt ngoài việc nhầm lịch học.
Tối. Các thím nhớ hôm nay là ngày gì không?? Thứ 7 Lasvegas. Lại tụ tập ở kho chơi bài. Lần này là chơi bài cởi quần áo..
Luật vẫn như cũ, 1 người đánh 1 người chịu phạt.Biểu quyết ai chơi, 1 nữ và 4 nam. Xong. Tất nhiên là bọn con trai chả thiệt gì, mà nói cho công bằng bọn con gái cũng chả thiệt gì, chỉ thiệt cho 2 thằng gay, 1 phiếu nữ của bọn nó. Tuy nhiên để cho công bằng đôi bên, đôi nào thua sẽ có 2 hình thức chịu phạt. 1 là cởi đồ, 2 là trả giá bằng lông mũi. Khổ thân thằng T váy, lỗ mũi 18 gánh lông đã đi sạch mà con vợ cũng chỉ còn 1 cái quần lót. Khà khà. Các đồng dâm được bữa bổ mắt, còn các chị, cũng được bữa đọ hàng mà tự hào rằng mình ngon hơn nhà hàng xóm.
Nói các thím nghe. Bọn em thoải mái cực, cũng toàn bọn đã xếp hình rồi, đôi lúc vội còn thằng nọ tắm chung con kia. Tất nhiên bọn em không làm mấy cái trò mèo sàm sỡ hay gì đấy người yêu người khác. Anh em sống với nhau vui vẻ. Thi thoảng có cãi nhau nhưng không có cái chuyện làm mất tỉnh cảm xóm trọ.
Các thím cứ thắc mắc sao thớt là ở chung với gái mà ít thấy gái. Em xin nói luôn. Thím nào sinh viên chắc biết. Nào đi học, đi chơi, đi làm, về quê, tham gia các hoạt động của trường, từ thiện v.v Có phải hôm nào cũng ở nhà đâu. Đôi khi về nhà đã mệt lử, chỉ muốn quăng xác lên giường ngủ luôn thôi. Nên bọn em ít chuyện là vì thế.
Còn em với gấu. Em đã nói rồi, bọn yêu giống như đã cưới nhau chục năm, hiểu nhau quá rõ, tình yêu của bọn em nó bình lặng, bình lặng đối với người khác có thể là phát bực, nhưng đối với 2 đứa em nó có nghĩa là bình yên, là bến đỗ. Bọn em ở xa không có nghĩa là ngày ngày nhắn tin, ngày ngày gọi điện thoại. Như bố mẹ các thím ấy, có nhắn tin gọi điện cho nhau hằng ngày không??
Em với em L, em cũng nói ngày từ đầu rồi. Em xác định là bạn, và chỉ có thế. Em không nói sẽ điều khiển được cảm xúc nhưng mà có điều gì đó bất thường, kể cả phía em và em ấy, em sẽ có biện pháp ngay, không ai phải buồn vì bất cứ điều gì.
Thế thôi. Cảm ơn các thím đã đọc. Chủ nhật, tức hôm nay, em về Thái, nên chả có rì viu đâu. Cơ mà lại xếp hình. Hê hê. Dành cả tuần để về nhà mà, không xếp chắc vỡ tờ rim mà chết mất. Thân ái chào tạm biệt.Báo cáo với các thím là em đã hiện hồn về rồi đây. Cũng xin nói luôn với các thím là em không định biến cái thớt này thành thớt cắm sừng hay chia buồn gì đâu nhé. Cũng xin các ơn các thím đã theo dõi thớt và chia sẻ với em.
từ hôm mùng 5 đến tận hôm qua em bơ phờ các thím ạ, vì công việc. Outteam bọn em tự dưng lại thành cu li. Nào là bê bàn ghê, xếp cốc, nước, hoa, căng phông bạt, cắt dán chữ, đặt biển tên, các kiểu. 4 người làm cật lực 3 ngày (tất nhiên là 3 buổi sáng thôi, kệ con mẹ nó, việc còn nhưng đến giờ về vẫn cứ về) chỉ để phục vụ các bố
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#7
chém gió chưa đến 3 tiếng đồng hồ. Chiều về lại đánh vật với một đống các thầy cô, bài vở. Tối ăn cơm xong em lên giường ngủ luôn, kệ xác con bạn dù nó có nuy thì em cũng hết cách. À nói các thím gato tí chơi là mùa hè đến rồi, mà mùa hè thì đồng nghĩa với quần áo được giảm thiểu tối đa, chăn đệm dẹp hết (con bạn em 3 vòng chuẩn cơ mà hơi lùn, 1m52, tối ngủ toàn ôm, gác thôi, khổ thân em). Cơ mà thế thì em cũng khổ, nằm ngửa lại chào cờ thì bỏ mẹ. Nhưng cũng không sao vì con bạn em các thím cũng biết rồi đấy, coi em như hầu gái thôi mà. Bra, quần chip em toàn phải giặt cho nó, cơ mà nó nuôi cơm em. Thế coi như huề. Thím nào quăng gạch em đấm phát chết luôn.
Về phần em L, vẫn thế, vẫn anh em, vẫn thi thoảng cười đùa, chí chóe, chưa có thêm lần đi chơi nào kể từ lần trước, cơ mà hình như em cũng phải cẩn thận hơn, vì dạo này em thấy em L hay bắt chuyện với em hơn hồi trước, mà toàn nói những chuyện, đại khái là nếu không coi em như chị gái thì không bao giờ nói .
Tranh thủ vào rì viu với các thím tí, em đi liên hoan 8/3 giờ.
Có gì hot mai em lại lên với các thím, còn cái ảnh, em không nói là của ai cả, cũng không đảm bảo về tính xác thực của nó, nên thím nào TDTT hay TDTX thì cứa thoải mái nhé.Sáng. Say lòi. Tỉnh dậy, éo phải phòng mình. Quờ tay lấy cái mắt kính. Đeo vào, giật mình thấy em L đang nằm cạnh. Xoắn, nhìn xuống dưới, may vãi, quần áo còn nguyên. ngồi thằng dậy, có thêm 3 đứa nữa nằm la liệt dưới sàn. Hơi xuôi tí. Cố gắng nhớ lại xem mình đã làm những gì, não đang ở chế độ standby nên chả nhớ gì. Lọ mọ ra cửa, hoá ra là một cái nhà nghỉ. Bước xuống quầy lễ tân, bà chủ nhìn em với ánh mắt ngưỡng mộ vãi ra, một mình vào nhà nghỉ với 3 em gái, sao không GATO cho được.
-Thanh toán à?
-Bao tiền cô?
-300.
-Bạn cháu thanh toán cô nhé.
Thế là lượn, mặc xác 3 con dở kia. Đỡ được khoản nào hay khoản đấy chứ các thím, với lại vào nhà nghỉ mình cũng mần được đếch gì đâu. Về nhà mới mở ví ra, thôi xong em các thím ạ. Chứng minh của em vẫn ở đấy.
Thế là lại quay trở lại. Đúng lúc em vào đến cửa thì em L đi xuống quầy.
-Ơ anh..
-Em dậy rồi à? Đói không?
-Sao em ở đây?
-Đi ăn sáng đã nhỉ?
-Vâng.
-Cô cho cháu tính tiền.
-Ơ sao nãy bảo..
-Cô cho cháu thanh toán.
Cái tính dại gái nó khổ thế đấy các thím ạ. Thế là nguyên buổi sáng đã tốn nửa củ. Đưa em L đi ăn bún cá, vừa đi vừa nói chuyện, vừa ăn vừa nói chuyện. Tính em thật thà nên có như nào em kể hết. Em L thì chẳng nói gì nhiều, tập trung vào ăn, chắc hôm qua uống nhiều mà ăn ít nên hôm nay ăn bù.
Sau 1 hồi 2 anh em tự thông não nhau thì chuyện nó được tóm tắt lại thế này:
Bon em tập trung liên hoan mùng 8 tháng 3, rượu chè be bét, một ai đó tốt bụng (éo biếtcó tốt thật không) đưa 4 đứa say không biết gì nữa vào nhà nghỉ gần đấy. Hết. Tóm lại là chẳng có gì đặc biệt.
Chiều phi ra ngã tư Sở bán hoa. Tổ bà nó đường thì đông thế mà con bạn em cứ bắt em ra giữa đường chào bán. Các thím biết đấy, đứng giữa đường tầm chiều chiều không khác gì trò chơi cảm giác mạnh. Em đứng hiên ngang, tay cầm bó hoa hồng vàng, mồm hoạt động hết công suất: “mua hoa tặng người yêu đi anh ơi, hoa tặng mẹ đi, mua hoa ăn mừng tự do đê..”. Mồm đang trơn thì có mấy chiếc xe phong vun vút tới, còi inh ỏi. Nhanh như c(ứt)ắt, em né sang một bên không quên kèm theo vào câu đại loại như “@#@$#$%#”.
Kết thúc buổi bán hoa đầy cực nhọc, tổng kết lại lãi được 200 (vãi). Mấy đứa lại lôi nhau đi ăn, hết 600 (thua). Các thím cũng biết đấy, máu kinh doanh thì bán thôi chứ có mấy khi lãi, không lỗ hòa vốn là còn may đấy.
Tối về xóm lại tổ chức tám tháng ba. Linh đình vãi ra. Mọi hôm toàn mì hảo hảo tôm chua cay, hôm nay ngày lễ chơi hẳn Omachi khoai tây với 2 mớ cải xong. Vui đến phọt nước mắt. Thực ra ăn kham khổ thế là do mấy thằng đực chung nhau tiền mua cái bánh gato to bằng cái chậu rửa mặt, à báo với các thím là thằng gay Nhỏ cũng thuộc diện phụ nữ nên cũng phải đóng nữa tiền nhé, bọn em công bằng cực.
Các thím cũng biết đấy, bánh, ăn thì ít, đáp nhau thì nhiều. Em còn tranh thủ, trét bánh toàn trét vào chỗ hiểm, hê hê. Sau cuộc vui là bị mấy bác hàng xóm sang mắng vì tội phá làng xóm, còng lưng thu dọn bãi chiễn trường do mình gây ra, và màn tắm tập thể với sự tham gia của 10 thành viên area91 (à tất nhiên là không nuy nhé, gọi là tắm chứ thật ra là lôi nhau ra dội nước thôi) và lại chí chóe, lại ăn mắng.
Đấy, ngày 8/3 của em thế đấy. Tất nhiên là có gọi điện về chúc u già ngày phụ nữ rồi, còn bà chị nữa, làm hẳn bài thơ ế chồng cho bà ấy luôn. Tốn tiền vãi cơ mà vui.
Thế thôi nhé, tạm biệt các thím, có gì em lại lên.Báo cáo với các thím em lại lên nhận gạch đây. Em đã nói xì tốp chuyện gấu rồi nhé, không bàn bạc đây nữa, sừng cũng được, vỏ cũng được.
Tình hình là nhiều cái hót các thím ạ, hôm qua vừa XẾP HÌNH VỚI GÁI xong. Ấy ấy các thím cứ bình tĩnh, làm chén trà, nhâm nhi mẩu bánh ngọt, từ từ nghe em kể. Em nói trước là em sẽ cố gắng lược bỏ tối đa mấy tình tiết liên xô không mod lại chém bay đầu.Sáng, lại vác xác đến công ty. Sau mấy hôm bù đầu vì vụ chuẩn bị hội trường thì hôm nay lại phởn phơ. Các vị đàn bà túm 3 tụm 4 nói chuyện với nhau, bọn đàn ông làm ấm trà, nói chuyện thế giới. Chẳng có gì hay ho cho đến lúc gần về. Tự nhiên em L chạy đến khoác tay em:
-Anh. Mình đi ăn trưa đi.
Em tạm đơ mất mấy giây, nhìn em L bằng con mắt kiểu như là “mịa con dở này hôm nay làm sao, tư dưng rủ bố đi ăn,bình thường toàn lén đi ăn mảnh, lại con khoác tay nữa” (em chém đấy, đừng tin). Em L thấy mình khựng lại thì cũng ngạc nhiên:
-Anh sao thế?
-Anh không sao? Nhưng mà sao tự dưng lại đi ăn.
-Ô hay, thế anh không đói à?
-Anh có nhưng mà…
-Nhưng mà sao? Không muốn đi với em à?
-Anh có nhưng mà..
-Thế đi thôi.
Thế là đi. Đến quán em kéo ghế cho em ý ngồi (bình thường đi với gái nào em cũng thế nhá, không riêng gì em L đâu), em ý lau đũa, lau thìa cho em (mọi hôm không thế nên em hơi bị ngạc nhiên), à hôm nay còn ngồi cạnh (ngạc nhiên nữa vì lần trước ngồi đối diện). Quá nhiều điều lạ làm em sinh nghi, cơ mà chẳng có gì quan trọng cả nên em im, không hỏi han gì. Vừa ăn vừa nói chuyện. Vẫn chuyện như mọi hôm, nhưng hôm nay thấy em L cười khá nhiều (răng đầy rau mà vẫn nhe ra ). Ăn xong em ý đòi trả tiền, em giành thì em ý nói:
-Hôm nay em trả, mai anh trả, nhé.
Thế có nghĩa là mai lại đi ăn, lại như trưa nay. Em buột mồm:
-Mai á?
-Vâng, mai. Thế mai anh có hẹn à?
Lại buột mồm:
-Không.
-Thế mai… à thôi. Mai em nấu anh ăn nhé. Không được chê đấy.
Cứng đơ, éo hiểu gì cả. Bắt đầu đánh hơi thấy mùi các thím ạ. Nhưng sao thay đổi nhanh vậy? Em không thắc mắc gì ngay lúc đấy, nhưng hôm nay (ngày 12/3) có dò la về hôm 8/3 thì có chị nói rằng L đưa em với 3 đứa kia về nhà nghỉ (wtf?). Thế có nghĩa là gì? Đưa mấy đứa đến đó sao không về luôn? Lại còn ngủ lại? Các thím đừng đoán vội, em đang điều tra, có kết quả ngay thôi, ngày xưa đọc Conan với Kindaichi mãi ( sau này chuyển qua hentai nên không còn thích các chú cơ bắp (songoku) hay thông minh nữa).
Tối. 8h ăn cơm về. Cất xe, bước về phía phòng, thấy cửa mở hé, trong tối om. Chết mịa. Hay có trộm?? Nói các thím đừng cười, bé đến giờ em không sợ con gì, không sợ ma, không có bệnh sợ cái nọ cái kia nhưng rất sợ trộm (sợ bị thông ass). Lò dò bước vào, im như tờ. Thò tay sờ cái công tắc điện, bật lên. Đèn sáng, thấy con bạn ngồi trong xó, không mặc quần áo, hình như đang khóc, người nó run run.. Bước lại gần, nồng nặc mùi rượu. Đoán ra ngay, lại thất tình. Vơ cái chăn hè, quàng lên cho nó, nó hất ra.
-Mày sao đấy? Mặc quần áo vào, sao lại thế??
-Kệ mẹ tao. Cút (hình như nín rồi).
-Xem nào, có việc gì cứ bình tĩnh..
-Câm mẹ mồm vào. Cút (lại khóc).
-Nhà tao mà. Thôi, mặc quần áo vào rồi lên giường. Ngủ một giấc là quên hết ý mà.
-Mày thì biết cái *éo gì.. (khóc to).
Đột nhiên con bạn em đứng dậy, lao lên đẩy em ngã xuống giường. Rồi nó trèo lên người em, tay sờ vào…
-Mày làm cái gì đấy? Bỏ ra.
*bốp* nó tát em một cái nảy đom đóm mắt. Xong lại kéo khóa quần em xuống, kéo quần xuống.
-Mày điên à?? Bỏ..
*bốp* tát phát nữa em chảy cả nước mắt.
*bốp* liên tiếp 2 phát nữa, em cứ cựa quậy là nó lại tát em, tát thẳng tay, mạnh đến nỗi chảy cả máu mũi, sáng hôm sau mặt em còn đỏ.
Rồi nó đeo bao vào cho em. Con gái thì lấy bao ở đâu ra? Em thì không có rồi (thật ra theo như kinh nghiệm tiền bối thì không nên để bao trong ví mà nên để trong xe, nên em để trong cốp), chắc của thằng người yêu.:stick;
Nó bắt đầu nhấp, vừa nhấp vừa khóc, nước mắt, nước mũi chảy xuống ướt cả mạng ngực áo em.
-Sướng lắm phải không thằng chó? Đàn ông chúng mày đều là lũ chó, tất cả, không trừ một thằng nào. Chúng mày chỉ muốn cái l** của bọn tao. Chúng mày không thể sống một ngày mà thiếu l**. Chúng mày làm tất cả mọi chuyện chỉ để phang bọn tao. Đến khi chơi chán rồi thì chúng mày vứt bỏ như vứt một miếng rẻ rách. Phải, rẻ rách *éo hơn *éo kém. Chúng mày coi bọn tao như rẻ rách, trong khi chúng mày cũng chẳng khác *** gì. Tao khinh. L** đây, thích thì tao cho. Cái đ** mẹ…
Rồi đột nhiên nó gục xuống, nước mắt vẫn chảy, miệng vẫn lảm nhảm..Khoảng 5 phút sau thì nó im, thở đều đều. Em biết là nó ngủ rồi nên khẽ đẩy nó ra, đặt nó nằm xuống, đắp cho nó cái chăn. Em kéo quần, đứng dậy đi ra ngoài.
Tự dưng muốn hút thuốc mặc dù không biết, tự dưng thèm uống rượu. Gần nửa năm ở chung với con bạn, chưa bao giờ thấy nó như lần này. Tuy chạm
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#8
mặt nhau không nhiều, nhưng cũng đủ để em biết tính nó. Ăn nói thì bỗ bã, đôi lúc như con trai, nhưng em biết nó tốt tính, biết quan tâm người khác, nó cũng là loại trong mềm ngoài cứng (đứa con gái nào chẳng thế). Lần nào gặp nó cũng thấy cười toe toét, khoác đang quát nạt gì đấy. Tự dưng thấy thương nó. Nó từ c3 đến giờ thay người yêu như thay áo, đến thằng này thì nó yêu thật sự. Suốt ngày anh yêu anh yêu. Nó cũng tâm sự với em về tương lại nó với thằng này, dự định nhiều thứ. Thế mà…
Sang phòng thằng B siêu nhân ngủ nhờ. Trằn trọc mãi. Mẹ 2 cái đứa này, bố mày sang ngủ nhờ thế mà còn nằm ôm nhau như không có mình ở đây, lại còn sờ soạng, chó, chắc định trêu ngươi. Bọn nó cũng chẳng hỏi tại sao em sang bên này, chắc lại mặc định 2 anh chị cãi nhau.
Sáng nay em nhận được tin nhắn “Quen di nhe”. Ừ thì quên, tao cũng chẳng muốn nhớ đâu.
Thế đấy. Có gì mai em lại lên. Sang nhà em L ăn tối đã. Khổ (sướng) cái thân em quá đi mà….

Báo cáo các thím là em lại đội mồ lên sau mấy ngày bị chôn sống đây.

Em đến khổ với em L các thím ạ. Mấy dạo trước toàn ăn cơm quán, con bạn chẳng biết nấu gì ngoài đổ cơm với nước nóng vào nồi cơm điện. Em cũng chẳng khá hơn, biết úp mì tôm. Hê hê. Nhưng bù lại em rửa bát cực nhanh, cực sạch. Đó là hệ quả của những ngày tháng sống ở Thái với u. U nấu cơm còn em rửa bát. Thật ra cũng có lần em thử nấu rồi. Cơ mà không được mát tay cho lắm. Món thịt kho tàu ấy. Em chả biết gì, lần trước thấy u cho cái gói đen đen vào trước khi bật bếp, em cũng cho hẳn 2 gói, cho ngon, cho đẹp, cơ mà sau khi mở vung thì thịt kho tàu trông như cứt chó phơi khô, vừa đen vừa khét vừa mặn. Từ sau đợt đấy cũng không bao giờ phải vào bếp nữa.
Đấy, tiểu sử nấu ăn của em đấy. Ngỡ đâu con gái thì nữ công nó cũng phải hơn con trai tí, hóa ra em L cũng không kém phần long trọng. 3 4 hôm nay em toàn được ăn đồ luộc. Cơm luộc, rau luộc, đậu luộc, thịt luộc, cá luộc. Thiếu mỗi cứt luộc nữa là được mâm cỗ 6 người ăn.
Em đang thiếu i ốt trầm trọng nên có gì viết sai các thím thông cảm.
À còn chuyện thế này nữa, công với chuyện trên nên em ngừng cái vụ sang ăn bên xóm em L.
Trưa hôm nay (tức là 14/3 tính theo ngày rì viu), đang ngồi ăn cơm ngon lành (thực ra cũng éo ngon cho lắm, ăn đồ luộc liên tục mấy ngày, các thím chắc chưa trải qua, giống như việc dùng lại băng vệ sinh trong 3 ngày đầu kì kinh ấy), tự dưng em L nhìn em say đắm (có thể không phải nhưng em cứ thủ dâm tinh thần thế) làm em không nuốt nổi đoạn rau muống dài gần gang tay (đây là lỗi của em chứ không phải của em L). Mười giây. Có gì đó không ổn. Hỏi luôn:
-Nhìn anh gì đấy? Mặt anh dính gì à?
-Không.
-Sao nhìn ghê vậy?
-Em thích.
-…
-…
-Em không được thích.
-Thích hay không là việc của em.
-Vậy tùy em.

-Anh (sư bố nó, lại đoạn rau muống, lần này ngắn hơn, khoảng 20cm).
-Ợ, gì em?
-Em thích anh.
-Em không được thích.
-Tại sao?
-Vì anh có người yêu rồi.
-Chưa cưới là được.
-Anh không thích em.
-Em sẽ làm cho anh thích em. Không, phải là yêu em mới đúng.
-Tùy em, nhưng…
-Nhưng sao?
-Không. Em thích làm gì thì làm.

Con thầy, vợ bạn, gái cơ quan. Tất nhiên cũng không biết bọn em sẽ làm chỗ này bao nhiêu lâu, nhưng vẫn là trường hợp 3, trong 3 trường hợp đại kị. Tóm lại là vì thế, và vì đống vỏ ở nhà nữa (em nói thế vì các thím ở đây chỉ thích em đổ vỏ thôi).

Từ hôm đấy, đến hôm nay (tức ngày 17/3, theo lịch thực tê) em đã không còn ăn cơm cùng em L nữa mà về chỗ quen thuộc, về với u bán cơm nặng gần trăm kí với 2 bàn tay lúc nào cũng bóng mỡ, miệng lúc nào cũng : “thằng chó, suất 18 nghìn chỉ có thế thôi, đừng có khều thêm”. Yêu u cực, mỗi tội khi nào u ném cái thìa trúng giữa mặt thì lại ghét u.
Tối. Lại Area91. Hôm nay, bọn em, tất nhiên là bọn em, không làm valentine trắng. Tất nhiên là valentine trắng thì làm sao mà có bọn em được. Và thế là thành valentine đen.
Vậy valentine đen thì tổ chức thế nào?? Thế này các thím ạ. Các thím đã xem cái phim, nói thật em chả nhớ tên tiếng anh lắm, tên tiếng Việt là trao đổi bạn tình. Bọn em làm 2 cái hộp. Ghi tên vào giấy, gập lại, nhét chim 1 bên, cú 1 bên. Bốc thăm, trùng người cùng phòng thì bỏ vào xóc lên, bốc lại. Ai nấy hồi hộp. Kết quả: Em với con H ngơ, người yêu thằng B siêu nhân thành một cặp đi valentine đen. Lũ còn lại sẽ góp tiền cho bọn em đi. Tất nhiên đây là trò chơi, mà chơi thì phải có luật. Sau khi thống nhất thì luật thế này các thím ạ:
1. Đi bộ phải khoác hoặc nắm tay.
2. Đi xe phải ôm eo.
3. Đi các địa điểm chỉ định sẵn.
4. Không được hôn (bất kể chỗ nào).
5. Ngoài quy định trên thì làm gì cũng được.
Lịch trình sẽ như sau:
Xuất phát từ khu trọ. Uống cà phê ở Lò Đúc. Sang bar ở Hàng Buồm. Kết thúc tại nhà nghỉ ở…(bí mật tí). Đoạn này bị con H và thằng B phản đối kịch liệt. Nhưng 2 cái mồm làm sao đấu lại 8 cái miệng chứ. Cuối cùng thằng B kêu không chơi nữa, thế là bọn em a lô xô vào, tụt quần nó, chụp ảnh, rõ cả mặt luôn, dọa sẽ đưa lên FB. Sau một hồi đấu tranh thì thằng em cũng chịu thua.
Nói một tí về con H ngơ. Con này không xinh lắm, nhưng bù lại vòng 1 thuộc loại cực khủng, cỡ 89 90 gì đó. Nhưng mà ngực to thường thì não ngắn. Chính nhờ nó mà thằng B mới có cái biệt danh bây giờ. Chuyện thế này:
Hôm đấy, có lẽ là 1 ngày éo đẹp trời cho lắm, con này mới tậu được một số cái quần chip. Về mới thử cho thằng B xem, thằng này không biết lí do gì mag không thích, nói mấy câu chê bai. Con H liền cứ thế (mặc mỗi cái quần chíp đỏ chót, có cái nơ nhỏ xíu nữa, à có cả áo nữa chứ, các thím đừng tưởng tượng vó vẩn) chạy ra ngoài:
-Chúng mày xem, quần tao mua đẹp thế này, thế mà thằng chồng tao chả có tí con mắt nghệ thuật gì cả.
Thế là mấy thằng đổ xô ra.
-Đúng rồi đấy. Đẹp thế mà.
-Chồng mày không ngắm thì cứ để đấy bọn tao ngắm cũng được. Không lại phí.
Thế là thằng B lao ra, lôi con này vào phòng, bỏ lại mấy thằng đang cười ngặt nghẽo. Loạc xoạch mấy chục giây, nó lại lao ra, trên người đang mặc cái quần chip con H mặc lúc nãy.
-Đây. Chúng mày thích ngắm ngắm đi. Bố cho ngắm thoải mái.
Cả lũ đơ mất mấy giây. Sau đó là 1 tràng cười phá lỗ nhĩ. Thằng B sau lúc hổ báo cáo chồn đã nhận ra được tình cảnh của mình hiện giờ nên cút luôn vào trong phòng. Bọn em lại được trận cười không thành tiếng. Từ đấy bọn em gọi nó là B siêu nhân.
Mà thôi. Em type mỏi tay rồi. Có gì em kể sau (câu viu tí, hê hê). Có thể tối nay có thể mai nhé.
Tiếp đoạn lúc trước.
Valentine đen với con H cũng chẳng có gì hot, đi với em mà toàn kể chuyện thằng B, nghe nhàm vãi, anh B thế lọ, anh B thế chai. À có vụ thủng săm, phải dắt bộ gần cây số mới có chỗ vá, nó chém cho 30k, lại phải bỏ tiền túi ra, xót vãi vì cái này ngoài chương trình.
Mà cũng buồn cười các thím ạ, con H này thì ngơ vãi luôn. Lúc đi uống nước với dạo bờ hồ thì vẫn bình thường. Đến lúc vào nhà nghỉ mới vãi. 2 đứa em đi nhưng có 1 lũ lâu nhâu bám theo. Vào cả nhà nghỉ luôn . Một lũ 7 8 đứa thuê chung 1 phòng làm con lễ tân trợn cả mắt lên. Con bé lễ tân lúc đưa chìa khóa cho em không quên kèm theo 2 cái bao…Lên phòng, con H thắc mắc:
-Nó đưa cái gì cho mày thế?
-Kẹo cao su.
-Ăn cho đỡ thối mồm à?
-Chả thế thì sao?
-Cho tao cái.
-Éo cho, tí về tao ăn.
-Chó.

-Thế làm gì giờ??
-Mày muốn làm gì?
-Làm gì cũng được
-Tao chẳng thích làm gì cả.
-Thế xem tivi.
Thế là bật MyTv lên, chọn phim kịnh dị, em nhớ không sai thì là 6th Sense. Tắt điện. Tất nhiên là thế rồi. Không đèn, tivi 30′, phim kinh dị, em nghĩ thế không còn gì bằng, nhất là lại có 1 đứa con gái ngực to ngồi cạnh nữa. Ban đầu mỗi đứa ngồi một cạnh giường, về sau độ kinh dị tăng dần cũng là lúc em H ngồi gần lại phía em. Mỗi một tiếng hét trong phim là 1 cái ôm, một cái cạ ngực vào tay . Em xem phim kinh dị mà còn không căng thẳng bằng những pha như vừa rồi, máy lạnh mà mồ hôi vẫn rịn ra.
Hết phim, vẫn chưa đến giờ về (11h, phá lệ vì hôm đấy là valentine đen), 2 đứa ngồi nhìn nhau. Con dở này lại hỏi:
-Thế giờ làm gì?
-Đợi.
-Chỉ thế thôi à?
-Thế mày muốn sao?
-Chả sao, nhưng đây là nhà nghỉ, mày không gì thật à?? Hay mày gay?
-Ăn đạp đấy. Mày muốn à?
-Tao không??
-Vậy sao hỏi?
-Tao thấy bình thường vào những chỗ như này thì chỉ làm những việc như thế thôi.
-Tao đã trải qua cảm giác bị phản bội, nó khá kinh khủng, tao không nghĩ thằng B có thể vượt qua được.
-Ừ.
-…
-…
Xuống trả tiền. Về. Đi đường, vừa lái xe, vừa ngẫm lại chuyện “làm thằng đàn ông tốt”. Hi vọng đời em nó sẽ hay. Đôi khi em lại nghĩ , tốt chẳng có gì là không tốt. Có thể đôi lúc không tốt một chút cũng không sao. Cái gì quá cũng không tốt, xưa nay em vẫn quan niệm thế.Tạm thế đã nhé. Dạo này lười và cũng không có gì hot nên xin lỗi các thím. Cộng thêm bên nhà gấu đã nháy nháy chuyện 2 đứa nên cũng đang phải nghĩ một tí. Các thím thông cảm. Em sẽ cố rì viu đều. Tạm biệt các thím.
Em hiện hồn về giữa đêm có thím nào sợ không??
Mấy hôm vừa rồi lu bu ở Thái suốt, chả ở chỗ trọ tí nào. Hôm qua em mới xuống. Cái phòng be bét. Mẹ tiên sư con bạn, gái éo gì mà cái phòng cũng không dọn, quần áo lung tung cả, làm em được bữa bở hơi tai. Được bọn bạn tốt, thấy em dọn phòng, gom rác ra đầu ngõ thì cũng tiện thể nhờ em xách đi luôn. Tiên sư chúng nó. Em vắng mặt gần 2 tuần nay mà chúng nó chả ỏ ê gì. Đã thế ông cho nghỉ luôn.
Lầm bầm nghĩ trong đầu thế thôi, chứ cũng không dám nói ra mồm, không chúng nó lại tụt quần búng tờ rim thì bỏ bu. Mà
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#9
con bạn em nó cũng ác, em vừa đặt chân xuống nó đã làm em một quả không tưởng được luôn. Sự tình thế này, khổ lắm.
-Ơ mới lên à em.
-Ờ.
-Ờ cái bà mày chứ, tao hỏi mà trả lời không chủ vị gì cả à??
-Vâng, thưa chị em mới lên.
-Tốt. Giặt tao đống đồ, hết mịa nó quần áo mặc rồi.
-Mai cởi truồng đi, tao osin cho mày đấy à??
-Thế mày có thích từ giờ đến già mặc quần thủng đít đi làm không??
-Cái…
-Không chứ gì. Không thì ngoan mà giặt đi nhé.
-Đệch.
-Cấm chửi bậy.
-Cấm cái *bíp*.
-Ăn vả đấy. Giữ môi trường trong sạch coi.
-Rồi để mày làm bẩn chứ gì.
-Câm và làm đê.
-…
-…
-Mày với em L thế nào rồi.
-Em L nào??
-Cái đứa hôm đi ăn kem đấy.
-Chả nào cả, bạn bè thôi.
-Bạn bè cái bẹn bà. Mày trốn nó phải không.
-Sao mày biết.
-Nó gặp tao ngoài đường, đòi xin số của mày. Nó nói mày mấy hôm liền không liên lạc với nó. Chuyện gì thế?
-Có gì đâu. Nó nhầm tưởng ấy mà.
-Nhầm cái vào nhầm. Mày không nói tao cũng đoán ra được. Đào hoa gớm.
-Kệ tao, vớ va vớ vẩn.
-Mẫu con gái của mày đấy à?
-Hỏi làm gì?
-Để biết thôi.
-Biết làm gì.
-Hỏi lắm. Thế mày…
-Hả?
-…thích người như nào??
Bỏ mẹ rồi, giống trong phim không các thím. Đúng là tránh cục cứt lại đạp phải cục shjt mà.
-Mẫu người của tao á?? Để xem.Nếu giống như mày thì có lẽ là xếp sau cùng.
-Thế à??
-Ờ, chứ còn sao.
-Thế tao sẽ đợi.
-Đợi gì.
-Đến lượt của tao??
-Mày bị não à??
-Não mẹ mày. Nghiêm túc đấy.
-Con dở, mày đừng có như thế.
-Câm mồm, có phải tao muốn như thế đéo đâu.
-Thế sao mày lại thế.
-Tao cũng đéo biết được. Tóm lại là thế.
-Thế cái mế. Thế đéo được.
-Được hay không, giờ chưa nói được.
-Tao xin mày.
-Tao chả có gì cho mày hết. Thôi. Chuyện đó nói sau. Cứ bình thường đi.
-Bình thường cứt. Mày mới là đứa đéo bình thường.
-Tại mày.
-Sao tại tao?
-Vì mày tốt.
-Đéo như mày tưởng tượng đâu.
-Tao thấy vậy.
-Thôi đi.
-Không thôi được.
-Cố mà thôi.
-Tao không muốn thôi.
-Đệch.
-Thôi. Đi ngủ. Tao mệt rồi. Nhớ phơi đúng mắc đấy. Hỏng áo tao thì đừng trách.Đấy. Lại thêm quả tạ nữa. Em chắc phải chuyển nhà mất thôi. Em trốn em L đã mệt lắm rồi. Giờ lại thêm nữa. Sáng mai em đi làm lại, không biết em L sẽ xử lí em thế nào đây. Các thím xem thế nào. Em thuộc loại éo phũ được, lại rất dại gái. Các thím bày em đường lui mà không ảnh hưởng đến hòa bình thế giới với.
Em đi chết đây.
Em lại lên nữa rồi đây.
Em với con bạn từ hôm qua đến giờ chưa nói với nhau câu nào. Nó cứ thơ thơ thẩn thẩn như con rồ ấy. Có mỗi cái việc cho cơm vào nồi cũng quên đổ nước, nhắc nó thì nó đổ vào nhưng éo cắm điện. Làm em hôm qua, hôm kia toàn bị đi học muộn, suýt thì không đủ đk thi. Các thím bảo có nên cho nó xếp hình phát nữa rồi phũ nó cho nó tỉnh không?? Đang ảo tưởng về em lắm ạ. Hay em chuyển cmn sang thành trai hư nhỉ??
Còn em L nữa. Em cũng mệt lắm ạ. Các thím GATO thì cứ GATO, em thì đang muốn đi chết đây. Em L cao tay lắm. Sáng qua đi làm lại có chuyện.
Em L mua một cái áo đôi, bắt em mặc.
-Anh không mặc.
-Tại sao??
-Anh không thích.
-Anh sợ à?
-Sợ gì?
-Sợ anh sẽ yêu em.
-Sao anh phải sợ?
-Thế anh mặc đi.
Thế là mặc. Nhưng mà có 2 vấn đề, chính và phụ. Phụ là cái áo đấy rất chật, em mặc lồi hết cả đầu ti ra (mặc dù người như con mắm, 1m72 nặng 58kg). Chính là cái áo sowmi đấy màu nõn chuối, phía trước có hình 1 con bé manga nào đó, tóc dài màu xanh nước biển, mặt như đang lên đỉnh ấy. Áo em L mặc thì có hình một thằng tóc dựng ngược, vàng khè, mặt thì abc éo tả được. Em cũng chả hiểu làm sao mà em ấy có thể chịu được thể loại này, chả thấy ngại gì cả.
-Anh đi thay áo.
-Thay đây cũng được mà (đang đứng trong kho).
-Để em nhìn thấy hết à?
-Em thấy hết rồi mà.
-Cái gì? Lúc nào?
-Hôm 8/3 ấy. Em xem hết rồi.
-Ôi trời ơi, 2 mươi mấy năm mặc quần của tôi. Đền đi (buột mồm).
-Vâng.
-Vâng là vâng thế nào??
-Thì em đền cho anh.
-Thôi khỏi.
-Anh mặc áo vào đi.

-Để em cài cúc cho.
-Thôi.
-Để em cài.

Cài cúc xong bất ngờ vòng tay ôm em.
-Gì đấy (hất ra), bỏ ra.
-Em ôm một tí thôi.
-Đấy là 2 tí rồi. Ra nào, người khác thấy thì sao?
-Em có sao đâu.
-Anh có.
-Anh sao??
-…
-Anh lại sợ em rồi đúng không?
-Không và không (quay lưng bước ra).
-Anh sẽ phải yêu em thôi.
Mệt. Xác định từ đầu rồi mà giờ vẫn không tránh được. Đối phó sao các thím ơi.
Tối. Tổ chức sinh nhật. Sinh nhật thằng gay nhỏ các thím ạ. Linh đình vãi cả ra. Thằng này nhà cũng khá lắm. Không phải người Hà Nội mà đi SH đi học cơ. Cuối tháng toàn ăn mì tôm, được bữa sinh nhật ăn bún đậu mắm tôm, rượu nếp. Bét nhè luôn. Xong lại kéo nhau đi hát. Toàn hát nhạc chế.
Thằng T váy say lòi, cứ ôm thằng gay to, xoa xoa ngực nó “Ơ sao hôm nay ngực vợ chắc thế nhỉ? Mọi hôm đâu có thế này?” Vừa nói xong bị con vợ cho ăn mấy phát tát, lằn cả mặt, bọn em cười đến phát sặc.
Con H ngơ, lúc ngồi uống thì chả sao, ra đến quán cứ kêu nóng đòi cởi hết. Bọn em reo hò ầm ĩ “Cởi đê, cởi đê”. Thằng B thấy thế lại lôi cái bài cũ ra “Chúng mày thích ngắm phải không, hôm nay tao cũng mặc cái quần đấy đấy, thích tao cho nhìn nổ mắt luôn”. Vãi, đúng là siêu nhân biến thái, mặc quần của gái đi hát karaoke luôn. Lại cười đau ruột.
Cái thằng D mẹ hoạn, đang hát còn phun ra luôn tại chỗ, kinh éo tả được. Thằng B siêu nhân với con N kinh quá cũng phun tại bàn luôn. Thế là đứng dậy đi về.
Gần sáng em tỉnh dậy thấy đang nằm ở phòng 02, phòng thằng D, bên cạnh là thằng T, thằng B, thằng gay to, gay nhỏ. Thằng nào thằng đấy cởi trần quần đùi. Riêng thằng B mặc con quần thần thánh lần trước. Mở cửa đi sang phòng mình thì mấy đứa còn lại đang nằm chất đống trong đấy. Không thấy con bạn đâu cả. Đi khắp các phòng chả thấy đâu. Thôi kệ cha nó. Lớn sợ éo gì, có thân tự lo. Đang nghĩ thế thì tự dưng em buồn đái khủng khiếp, phi vào toilet thấy con bạn đang ôm cái bệ bệt, ngủ ngon lành, lại còn ngáy nữa. Thua. Thế là lại phải lôi nó ra, ném vào trong phòng. Đệch. Nó cứ túm chặt lấy em, nhất định không vào, đòi nằm ngoài cửa phòng. Em thì buồn phọt cả ra quần mà nó cứ lằng nhằng. Lôi kéo mãi không được, cái bàng quang thì cứ thúc giục, mồ hôi em vã ra như tắm. Một lúc sau, em éo chịu nổi nữa, định vứt con bạn ở cửa rồi chạy đi giải quyết thì nó tay ôm quắp chặt lấy em, miệng lảm nhảm “Ở lại đi, ở lại đi mà”. Em loay hoay mãi không thể nào thoát ra được. Bỗng, em chợt thấy cơ thể thoải mái, nhẹ nhàng, bay bổng. Cả người như bay lên giữa không trung.
Thôi éo kể nữa. Nhục quá. Hẹn các thím sau. Híc.
Em lại lên rồi đây. Chuyện say xỉn hôm qua em không kể nữa nhá. Nhục nắm rồi.
Chuyện khác.
Sáng. Có 1 thằng cha đến tìm em các thím ạ. Khoảng 35t, cũng đẹp trai, nhìn đứng đắn, sơ mi công sở, mặt hằm hằm.
-Ở đây có ai là C không??
-Đây có mấy C cơ anh ạ.
-À, C làm ở Outteam Pr ấy.
Em lật đật chạy ra, nhìn thấy mặt ông anh hình sự quá, thụt mẹ nó cả vào, định lùi lại thì bị bà cô 2 đời chồng đẩy ra, nhăn nhở. Tiên sư, tôi mà bỏ xác ở đây hôm nay thì công ty bà cũng giải tán nhé, ở đấy mà cười. Mà em có làm éo gì bà ấy đâu nhỉ?? À có có. Hôm nọ chỉ lỡ nghe lời cá cược của mấy bà làm cùng mà em tí toi. Outteam bọn em đang phởn với nhau ngoài hành lang thì chợt xa xa thấy một bóng hồng đang đứng ở phía cuối dãy phòng. Bà H tự dưng thách em:
-C.
-Gì chị?
-Thấy người đẹp kia không?
-Đâu?
-Đấy (chỉ tay về phía có người đứng).
-À, nhưng mà không thể gọi là người đẹp được.
-Sao?
-Đối với em thì ngoài chị ra ở đây chả có ai là người đẹp cả.
Bốp..Hự..Bụp..Á..Tha em..Đấy là mấy âm thanh em bị mấy chị em còn lại đánh đấy ạ.
-Đố mày dám ra vỗ mông em kia 1 cái đấy.
-Thôi, em xin. Em chưa điên.
-Nhát thế.
-Nhát kệ em.
-Hay gay đấy?
-Gay đâu mà gay, em chuẩn men mà.
-Chị đếu tin đâu.
-Không tin thì thôi.
-Ôi, đẹp trai thể này mà gay, thật tiếc quá đi mà.
-…
-Ôi, C gay ơi là C gay. Em làm đổ vỡ hết hình tượng của chị em rồi.
-Thế này thì gay rồi, gay thật rồi…
-Rồi, để em làm, không phải thách, không phải kích.
Máu dồn từ tờ rim lên não, đầu nóng phừng phừng, em xăm xăm bước tới chỗ người kia, đưa tay làm đét một cái. Xong em giật bắn mình. Bỏ mẹ rồi. Người kia quay phắt lại. “SẾP!!!”….Cả lũ kia phi hết vào trong phòng. Em bơ vơ, mặt như chuột kẹp, miêng ú a ú ớ..
-Cậu được lắm.
Xong câu đấy bà cô 2 đời chồng (thôi gọi sếp cho ngắn gọn) quẩy đít bỏ đi. Em hóa cmn đá tại chỗ luôn. Quả này xong thật rồi. Tạm biệt các bạn đồng nghiệp thân yêu, tạm biệt bác bảo vệ nhé, tạm biệt cô trà đá luôn, mai em về chăn vịt rồi. Nhớ lắm quên sao được..Đạ mấu. Sai 1 ly đi 1 centimet mà.
Đồng nghiệp an ủi, bạn bè vỗ về, nhưng tinh thần em như thằng bật lực, éo cương lên được. Hôm sau đi làm với tâm trạng éo thể tồi tệ hơn, chỉ chờ đợi 1 tin sét đánh “Dm cậu, cậu dám vỗ mông tôi, cậu đã bị sa thải vì làm nhục cấp trên theo cách mà cấp trên rất thích, ảnh hưởng đến tâm sinh lí của sếp”. Thế mà vẫn chả có gì. 2 3 hôm sau vẫn không có gì. Tưởng rằng mọi việc đã đi vào dĩ vãng. Cờ mà đến hôm qua thì bà cô..sếp..đã tìm được dịp trả thù em. Thế mà bảo chị không thù dai ai bao giờ, chỉ là chị nhớ lâu thôi.
P/s: Bà có quả mông đẹp thật, như Kim Kadassian.
Quay lại với ông anh kia. Thấy mình cứ thập thò, ông mới gọi:
-C hả? Ra đây anh nói chuyện.
-Vâng.
Vâng cơ mà em vẫn án binh bất động ngóng tình hình địch.
-Ra đây xem nào. Cậu đừng để tôi phải vào lôi cậu ra.
-Vâng.
Bước
 

Adam

Administrator
Staff member
Vip Member
#10
thêm 2 bước, lùi 1 bước.
-Tôi đến đây để đùa với cậu đấy à?
-Vâng.
-Vâng cái gì. Đàng hoàng ra đây.
Thế là em đành phải ra.
-Sang bên kia uống nước.
-Vâng.
Thế là lê cái xác theo ông anh này sang bên quán cà phê gần đấy. Em gọi trà sữa, ông anh kia nhìn em như người ngoài trái đất vậy. Chả hiểu sao nữa.
-Tôi giới thiệu luôn. Tôi là T.
-Vâng anh T.
-Em với L là thế nào?
-Ai ạ?
-L, làm cùng nhóm với em đấy.
-Ơ, dạ, bạn bè thôi anh ạ.
-Bạn bè thôi hả?
-Vâng, à cũng hơn tí.
-Hơn tí là thế nào?
-À thì thân hơn tí ấy ạ.
-Đến mức nào?
-Đến mức tí ạ.
-Không đùa với cậu đâu.
-Ơ em có đùa đâu.
-Bao lâu rồi?
-Dạ?
-Quen nhau bao lâu rồi?
-Chưa được tháng anh ạ. Nhưng mà..
-Ngủ với nhau chưa?
-Dạ?
-Ngủ với nhau chưa?
-Ơ..
-Đã ngủ với nhau chưa?
-Chưa..Nhưng mà..
-Nhưng gì?
-Em với L không có gì cả.
-Không có gì là thế nào?
-Thì không như anh nghĩ.
-Tôi nghĩ gì?
-Ơ..Thì là thế đấy ạ.
-Cậu này hay nhỉ?
-Em xin lỗi.
-Đừng làm nó buồn đấy.
-Gì ạ?
-Không cậu đừng trách tôi.
-Dạ?
-Làm được không?
-Ơ..Em..
-Sao?? Có được không? (nói to)
-Dạ được.(cuống quá nói bừa các thím ạ).
-Rồi. Tạm tin cậu. Về đi, tiền nước tôi trả cho.
-Vâng, em chào anh.
Quả này hiểu lầm to rồi. Em L nói với ông T này cái gì mà ông đến tận công ty giáo huấn mình, lại còn…Đệch. Lại thêm của nợ rồi. Không biết làm thế nào bây giờ. Nói thật dễ ăn gạch lắm, mà nói dối thì…Em có ném lao éo đâu mà giờ vẫn bị theo lao thế này. Tới tận tuần sau em mới gặp được em L. Số đt không có, nhà thì mới chuyển tuần trước, bạn bè em L em không quen một ai. Khổ vãi lái.
Thôi. Kêu ca với các thím tí thôi. Có gì em kể sau vậy. Type nhiều không quen các thím thông cảm.
Lên nà lên nà lên nà lên.
Nói chung là mệt các thím ạ. Mệt lắm. Mệt éo thể tả được, giờ mới tả được. Quần éo có mà mặc. Mất nước 2 hôm nay rồi. Cả lũ phải đi thuê nhà nghỉ để tắm, đang định giặt thì nhà nghỉ mất nước nốt, thế là lủi thủi đi về. Chả nhẽ lại mang đống quần áo bốc mùi về Thái nhờ máy giặt của u giặt hộ. Khổ không để đâu cho hết. Mà cái khó ló cái khôn các thím ạ. Thằng T váy nảy ra một sáng kiến, một sáng kiến có thể thay đổi cả nhân loại. Đó là tắm khô. Tắm khô tức là tắm không nước. Cũng cào đầu (không phải gội), kì cọ, bụi mù (tất nhiên là thế, không tắm 2 ngày cơ mà). Sau đó lăn nách với kem tẩy Cif, xịt nước hoa hiệu Comfor thơm lâu và cuối cùng là xúc miệng với Dạ Hương. Hê hê. Hiệu quả lắm các thím ạ. Không ai phát hiện ra là bọn em mấy ngày không tắm đâu. Cơ mà cũng chỉ là giải pháp tình thế thôi, chứ không thể lâu dài thế này được. Thím nào có kinh nghiệm sống chung với mất nước thì chỉ giáo em với được không ạ?
Quay trở lại với con bạn em. Tối hôm qua (28/3 không các thím lại nhầm), lại rượu chè bét nhè ở đâu không biết, em xem hết 5 bộ TokyoHot, đến bộ thứ 6 mới mò về. Vừa bước vài bước đã gục mịa nó ở gần cửa, làm em phải bỏ dở để ra xách nó vào. Nói các thím nghe, em không cố tình đâu, cơ mà tại con bạn em nó cũng say quá, người cứ vặn bên nó xoay bên kia, nên tay em nó cũng vô tình chạm hết chỗ nọ đến chỗ kia . Em lại vừa mới xem xong cái đống kia nên cũng nóng hết cả người. Cơ mà em cũng rắn, chả vẹo gì (hay em gay cmnr ?). Vừa mới lôi được nó vào nhà, quăng lên giường, đang định hiếp dâm nó quay đi giặt cho nó cái khăn lau mặt thì nó kéo quần em, tí tụt.
-Ê.
-Hở?
-Yêu tao đi.
-Không.
-Yêu tao đi mờ.
-Không là không.
-Em yêu anh.
-Mày say lắm rồi đấy.
-Anh có biết em yêu anh như thế nào không?
-Con điên. Ngủ đi. Mai mày sẽ quên thôi.
-Tao yêu mày.
-Rồi, ngủ đi.
-Tao yêu mày lắm. Đừng bỏ rơi tao nhé.
-Rồi mà. Ngủ đi mà.
-…
-…
Nhìn nó ngủ ngộ vãi. Úp như con cua, hai tay để dưới ngực, thở phì phà phì phò, thi thoảng con ú ớ như thánh nữ nữa.
Mà đấy éo phải tất cả. Tiên sư nó, nôn một đống, em dọn mệt vãi, mùi vãi, tởm vãi, vãi và vãi. Sáng dậy vẫn còn phảng phất mùi, lại tốn một chai umbipur.
Đấy. Chả sơ múi éo gì cơ mà phục vụ nó còn hơn gấu. Nói dại, nếu nó là gấu thì éo biết còn phải thế nào nữa.
Thôi, em tạm thế. Có gì em lại xoắn với các thím lần sau. Giờ em đi nấu cơm đã. Tối còn oánh bài. Hê hê.

Last edited by Mother Of Lag; 30-03-2013 at 17:45.

Em vừa xuất viện sáng hôm qua các thím ạ. Số là thế này. Chủ nhật vừa rồi em về Thái, tối đi chơi với gấu, bay vào xếp hình luôn. Cũng tại lâu không gặp (tuần trước em cũng về nhưng mà không gặp vì nhà có việc), con gấu BJ ác quá, lại có cái răng khểnh nên xước mẹ nó cả tờ rim em, chảy cả máu. Thực ra cũng không nặng lắm, nhưng mà máu nó chảy vòng quanh, con gấu em nó tưởng đứt, hoảng quá, lôi em đi viện luôn. Vào viện mà ngại vãi, bà bác sĩ hỏi làm sao mà éo biết trả lời thế nào. Nhân lúc con gấu đi làm thủ tục em mới phét bà ý là em mặc quần đùi không mặc sịp, con chó hàng xóm nó thấy đung đưa trong quần, tưởng shjt nên lao lên. Mẹ cái bà này, cười như được mùa ấy ạ, răng thì như hoa ngô, nước mất nước mũi tùm lum cả.
Lí do thì nhảm shjt như thế mà em bị giữ lại theo dõi (?!?) đến 2 ngày, thứ 4 em mới được tha về.
Sáng qua đi làm gặp em L, hỏi em ý về cái chú hôm nọ, em ý kêu có việc phải đi, lúc khác nói chuyện, thế là lỉnh đi mất. Lại trốn tránh trách nhiệm đây mà. À báo cáo các thím là em chuyển sang làm hẳn bên Pr rồi nhé, Outteam giờ đổi cho nhóm khác làm rồi. Công việc thì khác nhưng cơ bản vẫn nhàn vì chưa có sự kiện hay sản phẩm mới, đối tác thì cũng hòm hòm, kênh phân phối bên Mar họ làm luôn cả phần bọn em, nên đợt này khá là phởn phơ. Suốt ngày rủ mấy ông trong phòng ra cổng công ty ngồi trà đá với bác bảo vệ, ngắm phố phường, hít khói bụi, tận hưởng cuộc sống. Bà cô từ hôm ông kia đến vẫn thế, chửi nhân viên sa sả, chửi em sa sả. Chắc là không có gì, có khi em phải dùng tờ rim phang vào ass thì mới ăn thua, chứ tay thì vẫn thường lắm, hê hê.

Tối qua thằng T váy trúng đề các thím ạ. Được 1 củ 6 liền. Thế là xõa. Rượu chè bét nhè. Lại có trò vui.
Em:
-Rượu rồi (yeah!!), gái rồi (á cái đm con nào thằng nào ném dép tao), giờ làm trò gì vui vui cái nhở??
-Ok bây bê.
-Chơi Oản sai nhé.
-Ok con dê.
Thế là chơi. Khà khà. Siêu nhân đã thua Mẹ hoạn. Xong. Khổ thân thằng B siêu nhân rồi, thằng D bình thường thì không sao, chứ có tí men vào thì bệnh vãi. Và y như rằng, thằng D ra lệnh:
-B, vào nhà lấy quần chip con H, chụp lên đầu, lấy bao của tao đeo vào ngón tay, đi giày cao gót, sang nhà bác chủ nhà đóng tiền nhà.
-Hô hô…yeah yah..Được lắm D ơi.
Nói thật với các thím, bình thường có cho tiền cũng éo thằng nào con nào dám, nhưng một khi đã phê lòi ra thì…máu luôn.
Thằng B trong bộ đồ trên, khật khưỡng sang bấm chuông nhà bác chủ (cách đấy 100m). Trên đường đi, ai cũng phải quay lại nhìn, có đứa còn chụp ảnh nữa. Mẹ sư, ông em say rượu, thấy con bé móc điện thoại ra còn tạo dáng nữa. Mai có hình thằng nào như thế trên mạng thì chính là thằng bạn em nhé các thím. R.I.P thằng bạn.
Sang đến nhà bác chủ bấm chuông, một lúc mới thấy có bóng người đi ra, hóa ra là 1 con bé, tầm học cấp ba, căng đét, chơi quả quần áo ngủ màu hồng tươi, xinh phết. Con bé bước ra cổng, mấy thằng há hết cả mồm. Bọn con gái thì ngán ngẩm, 2 thằng gay thì vẫn bình thường. Thằng T váy đặc biệt còn được tặng thêm quả véo thần thánh của con vợ. Khổ thân thằng bé. Thằng B quên mẹ mất là mình đang mặc quả thời trang dị nhất quả đất, bước tới làm quen luôn.
-Chào em, em là con bác K à?
-Vâng, hi hi.
-Thế à? Thảo nào. Xinh t như mẹ vậy
-Thế ạ? hi hi.
-Ừ. Thế đã có ai nói rằng em rất xinh chưa nhỉ?
-Chưa anh ạ. hi hi.
-Ôi thế anh có hân hạnh là người đầu tiên nói ra điều ấy à?
-Vâng. ha ha.
-Em sao thế? Ăn nấm cười à? Nãy giờ cứ cười mãi thôi. Nhưng mà em cười thế vẫn xinh. Hà Hà.
-Anh làm người mẫu ạ?
-Có, sao em biết? (tiên sư, bốc phét vãi).
-À em thấy chỉ có người mẫu mới mặc những bộ đồ không giống ai đi lại trước mặt mọi người thôi ạ.
Thằng B ngượng chín cả người, lúc này cũng tan tí hơi men rồi, cơ mà cũng vớt vát được câu.
-Ừ, người mẫu bọn anh dũng cảm lắm. Em xem có ai dám làm như anh không??
Bọn em thấy nó có về tiến triển nên chen vào.
-Tiên sư mày có nhanh không bọn ông còn về đây.
-Rồi, các bạn cứ bình tĩnh, tớ đang tiếp chuyện với người đẹp..Á..rồi, anh xin lỗi mà, anh không thế nữa đâu, em đẹp nhất, em đẹp nhất mà..Á…Thả tai anh ra đi..Á..
Thế là thằng B bị lỗi xềnh xệch về trong tiếng cười điếc cả tai của bọn em với con cô chủ nhà. Thế là em phải thay thằng B vào nộp tiền nhà. Đang chuẩn bị về thì con bé nhà chủ khều em lại hỏi:
-Anh ơi cái anh đẹp trai tên là gì ạ?
-Đây toàn anh đẹp trai thôi, em hỏi anh nào?
-Anh đẹp trai nhất ấy.
-À, em hỏi anh ấy hả? Anh tên là..
-Không, em hỏi cái anh cao cao, mặc áo lưới đứng cạnh anh tóc dài í.
-À, tên H. Sao em?
-Không em hỏi thế thôi. Anh về đi.
-Ừ. Em vào đi.
Thôi xong con bé bị thằng Gay to hớp hồn rồi. Rồi em sẽ sốc thôi. Không biết đây là đứa thứ bao nhiêu rồi. Chẹp chẹp.
Đấy. Tạm thế các thím nhé. Type mỏi tay vãi, hẹn các thím lần sau.
Em vừa mới được trục vớt lên các thím ạ . Cái đờ mờ, sống ở voz sợ nhất K.I.A với nằm vùng.

Cách đây 2 tuần, em về Thái. Về gặp gấu vẫn bình thường, éo có gì bất thường. Em cũng chẳng nghĩ ngợi vẹo gì. Tối hôm ấy, lại đi xếp hình ở cái nhà nghỉ quen thuộc, 3 năm rồi vẫn chỗ ấy, cơ mà giờ nó sửa sang đẹp hơn xưa rồi (đờ mờ thím nào GATO nhé, thời buổi này không thế thì sao? Muốn em làm Đường Tam
 
Status
Not open for further replies.