[Ngôn Tình] Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Chạy Rồi - Phương Thảo Thiên Sứ

Mạt Du

♏ Độc Kim ♏
Super Moderator
#1
Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Chạy Rồi
Tác giả: Phương Thảo Thiên Sứ
Convert: ngocquynh520
Edit: Ngọc Hân
Số chương: 112 chương
Nguồn: Diendanlequydon.com


Giới thiệu:
Cô - Ở độ tuổi tươi như hoa, bị ba mình dùng thuốc tự tay đưa lên giường đàn ông, khoảnh khắc đó cô hận, cô giận, nhưng không cách nào trốn thoát.

Vốn tưởng rằng người đàn ông sẽ hung hăng chà đạp mình, nhưng không nghĩ tới anh lại dịu dàng nói: “Tôi sẽ giúp em đòi lại công đạo.”

Anh – Ngay từ lúc mười năm trước đã biết cô là cô gái như thế nào, vì giúp cô thoát khỏi nơi không thể chịu nổi ấy, lấy hình tượng người xấu xuất hiện trước mặt cô, mục đích chính là để cô ngoan ngoãn ở lại bên cạnh mình.

Thế nhưng cô vì công ty ba cô, lại một lần nữa đưa mình tới cửa, khiến anh tức giận, chỉ muốn hung hăng chà đạp cô!

Cô chỉ muốn cùng mẹ sống một cuộc sống bình thường an ổn qua ngày, sao lại chọc tới người đàn ông giống như ác ma này! Cho nên lần đầu tiên trong đời cô làm một việc, đó là chạy trốn!

Ngay khi cô cho rằng hai người không còn quan hệ gì nữa, anh thế nhưng lại ngàn dặm lần theo dấu vết cô, giương hai tròng mắt đỏ au, giẫm bước chân tức giận, từng bước đi tới bên cạnh cô. Cô sợ, sau đó ngay chính bản thân cô cũng không phát hiện, mình thế mà lại một lần nữa chạy trốn!

Anh nổi giận, anh siết chặt ngón tay, trong lòng âm thầm thề nguyện, mong cô chạy trốn đủ xa, ngàn vạn lần đừng để anh bắt được, trừng phạt bình thường khó có thể bình ổn lửa giận của anh, anh sẽ cho cô biết, cả đời này cô không thể nào trốn khỏi mình.

Đoạn đặc sắc một:

“Anh muốn như thế nào mới bằng lòng bỏ qua cho tôi!” Cô khóc không thành tiếng hỏi, sự tuyệt vọng dâng lên trong lòng.

Cô cũng không biết mình làm gì mà chọc tới người đàn ông ác ma này, chỉ biết là anh lần lượt ép mình, khiến mình không có đường lui.

Nếu như không phải vì mẹ, cô sẽ cam tâm tình nguyện trở thành thứ hàng hóa treo trên giá sao?

“Đừng nghĩ, cả đời này, em – chỉ có thể là của tôi!” Thấy sự tuyệt vọng trong mắt cô, anh tàn nhẫn nở nụ cười lạnh, tự mình tạo ra sự lạnh lùng giam cô bên cạnh, khiến cô không cách nào trở mình.

Đoạn đặc sắc hai:

“Tổng giám đốc, phu nhân chạy trốn!”


“Lão đại, phu nhân chạy trốn!” Hai thủ hạ đắc lực, vội vã gấp gáp chạy tới báo cho anh biết.

“Cái gì? Chạy tới chỗ nào?” Anh vội đứng lên, người phụ nữ này còn chưa học được kinh nghiệm sao? “Đi với tôi, không thể để cô ấy chạy trốn!”

“Anh tránh ra, không được chạm vào tôi!” Cô cố gắng chịu đựng sự hoảng sợ, người đàn ông này thế mà có thể tìm mình trở về, anh ta muốn làm gì?

“Người phụ nữ này, em lại dám lén trốn đi!” Cặp mắt anh lộ ra tia máu, tức giận đi tới trước mặt cô, không để ý cô giãy dụa, thản nhiên dùng bạo lực xâm chiếm vẻ đẹp của cô, vì cô vốn là người phụ nữ của mình.

Đoạn đặc sắc ba:

“Tổng giám đốc, đại thiếu gia nhà họ Lam hẹn phu nhân…”

“Làm thịt!”

“Tổng giám đốc, ven đường có trai đẹp dây dưa với phu nhân…”

“Phế đi!”

“Lão đại, phu nhân muốn thiến chúng tôi…”

“Thiến!”

“Lão đạo, bọn tôi là anh em của anh…..”

“Cái gì?” Rốt cuộc người đàn ông ngẩng đầu, sau đó cũng không quay đầu lại mà chạy về nhà ôm người nào đó đang bốc hỏa, ném vào trong bồn tắm to lớn, sấn người tới: “Bà xã, lửa giận em quá lớn, để ông xã dập lửa cho em…”

Lời tác giả:

Truyện có thịt, dĩ nhiên cũng có ngược nho nhỏ, không thích đừng vào, nữ chính mỏng manh nhưng không mềm yếu.

Nam chính ưu nhã, giơ chân nhấc tay siêu phàm, lại thêm chúa phúc hắc, mặt lạnh, quản lý hắc bạch lưỡng đạo,

Không nghĩ tới anh vì cô, không quản mạo hiểm kéo cô tới bên cạnh mình, nhưng không ngờ tới cô lại chạy trốn hết lần này đến lần khác, đừng để anh bắt được,

Nếu không sẽ khiến cô phải bỏ ra cái giá thê thảm!

Cuối cùng là ai chinh phục ai? Kính mong chờ đợi xem!

 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:
Thích: Sói Quỷ

Mạt Du

♏ Độc Kim ♏
Super Moderator
#2
Chương 1: Vào hang sói

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Không muốn, buông tôi ra!” Trong một căn phòng nhà họ Âu Dương truyền tới tiếng rống đè nén của một cô gái, khiến mấy người giúp việc bên ngoài lưỡng lự không dám đến gần, trong phòng trang trí rất xa hoa, trang thiết bị tinh xảo, giờ phút này trên giường lớn hai thân thể nam nữ đang dây dưa đấu sức, xem cuối cùng người nào thắng.

“Đưa tới cửa, tại sao muốn tôi buông ra?” Âu Dương Lãnh nhìn cô gái không chịu khuất phục dưới người mình cười khẽ, tà ác trưng ra bộ mặt vui vẻ, đáng tiếc trong đôi mắt không có tý vui vẻ nào, khiến cô gái phía dưới trợn trừng mắt.

“Anh…. Khốn kiếp!” Vu Thiện bị chọc giận không ít, bộ ngực phập phồng đưa tay đè tay anh chạm vào lại, khiến Âu Dương Lãnh nheo mắt, quả nhiên cô trời sinh là báu vật mà, mình chẳng qua là thấy cô thú vị mà thôi.

“Em tức giận rất đẹp!” Giờ phút này cô ở dưới người mình, đôi mắt quyến rũ mềm mại như tơ lụa, vì cô tức giận khiến hai gò má cô đỏ ửng, làm anh thật sự muốn hôn, chỉ là bây giờ không phải lúc!

“Cút ngay, không được chạm vào tôi!” Vu Thiện bị chọc tức, hoàn toàn không biết bộ dạng mình hấp dẫn anh cỡ nào, chỉ một lòng muốn rời khỏi cái ôm nóng bỏng của người này, chỉ cần nghĩ tới mình bị ba mưu tính đưa mình lên giường của anh ta thì cô liền tức giận, tại sao mình lại bị bọn họ thao túng!

“Hiện giờ đã quá muộn rồi!” Âu Dương Lãnh nhìn cô, cong khóe môi, ghé sát vào miệng cô: “Tại sao không đồng ý hôn sự?” Lêquydoon

“Anh… Đừng tới gần!” Trong lòng Vu Thiện luống cuống, chưa từng có một người đàn ông nào dám dựa vào mình gần như vậy, còn trái tim có cảm giác như sắp nhảy ra ngoài khiến cô càng thêm tức giận! Tại sao cô lại có thể có cảm giác đối với người đàn ông ác ma trước mắt này!

“Thiện Nhi! Tên rất dễ nghe.” Cúi đầu nhớ tới nhũ danh của cô, anh nhớ mẹ cô thích gọi cô như vậy, trong giọng nói có niềm tự hào của người làm mẹ, mà anh cũng cảm giác được khi mình gọi tên cô ra, thân thể cô hơi run rẩy.

“Đừng gọi tôi như vậy!” Vu Thiện càng ra sức giãy dụa, nhưng hai ba động tác anh đã giải quyết được, còn cả người cô đã không còn chút sức lực nào, hơi thở thở hổn hển không yên ổn.

“Thiện Nhi! Cần gì phí sức như vậy? Ba em bảo em đến tìm tôi, không phải là bảo em tốt nhất nên ở bên cạnh tôi sao?” Âu Dương Lãnh không buông cô ra, mà tiếp tục áp chế, coi như không nhìn thấy cô trợn mắt.

“Anh cố ý?” Vu Thiện không tốt hỏi, anh ta và ba hợp tác? Tại sao có thể? Ánh mắt cô thoáng vụt vẻ đau thương, chẳng lẽ lời đồn về công ty ba là thật?

“Giao em cho tôi.” Âu Dương Lãnh bá đạo ra lệnh, nhìn thẳng vào người phụ nữ phía dưới, vẻ không chịu khuất phục trên mặt cô khiến anh hứng thú, vốn chỉ là muốn biết sau khi cô bị ba mình lợi dụng sẽ có phản ứng gì, nhưng hiện giờ lại không thể thỏa mãn anh, anh muốn thưởng thức cô.

“Không, không thể!” Biểu tình trên mặt anh thay đổi? Tròng mắt cũng biến sắc, nhìn dáng vẻ của anh ta không phải là muốn hôn mình đấy chứ? Làm sao bây giờ? Nhất thời trong lòng cô luống cuống, mặt xinh đẹp trắng bệch.

“Ngoan nào, để tôi nếm thử chút mùi vị của em.” Lúc ghé sát vào cô, trong mũi ngửi thấy hơi thở thơm ngát của con gái, đó là một mùi rất dịu ngọt, nhìn sắc mặt cô trắng bệch anh không vui, trong lòng kêu gào muốn mình trừng phạt cô. Mà anh cũng làm thật, thừa dịp cô còn đang muốn kháng nghị, anh chặn tất cả lời nói của cô, chiếm lấy sự ngọt ngào của cô.

“Không… Đừng!” Anh ta không thể đối xử với mình như vậy, huống chi cô hoàn toàn không biết anh ta, là ba không để ý nguyện vọng của mình, đưa mình tới đây, cô không thể thỏa hiệp! Nhưng hơi thở của anh khiến toàn bộ lý trí của mình tan rã, khiến cô hoàn toàn không có sức lực phản kháng, chỉ có thể đắm chìm theo anh.

“Nhìn xem, rất biết điều.” Giọng cười trầm thấp yếu ớt vang lên bên tai cô, khiến lí trí cô quay lại, nghĩ tới việc vừa rồi anh làm với mình sắc mặt đỏ au, tại sao mình có thể trầm luân vào nụ hôn đầy kỹ thuật của anh ta như vậy chứ!

“Cút ngay.” Rốt cuộc cô lấy lại giọng nói, tức giận muốn đánh người nhưng lại phát hiện mình không thể động đậy, lúc này mới biết mình đã bị anh trói! Trời ạ, đây là tư thế gì vậy!

“Sao vẫn còn đanh đá vậy, muốn mưu sát chồng sao?” Mặc dù giọng Âu Dương Lãnh vui vẻ, nhưng động tác và giọng nói của anh không hợp nhau, động tác nguy hiểm, bàn tay cũng đang đặt trên cổ cô, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ đích thân giết cô.

“Anh muốn thế nào?” Cô khẩn trương nuốt nước miếng, khi thấy ánh mắt anh lạnh như băng cô biết anh ta nhất định sẽ giết mình, cô hoảng sợ nhìn gương mặt tuấn tú trước mắt, hoàn toàn không dám thở.

“Ngoan ngoãn làm phu nhân của tập đoàn Âu Dương đi.” Nếu như không phải để đối phó với ông nội, ngăn chặn miệng ông nội lại, anh sẽ có thủ đoạn như vậy sao? Mà trước tiên mình nghĩ tới chính là cô.

“Mơ mộng hão huyền! Tôi không lấy chồng.” Vu Thiện tức giận muốn giãy dụa, tiếc rằng trói quá chặt cô hoàn toàn không giãy dụa được, không thể làm gì khác hơn là lớn tiếng từ chối.

“Cũng không phải do em quyết định, ngoan ngoãn chờ ở đây đi.” Nói xong rời khỏi phòng, mặc cho cô kêu gào.

“Anh đi đâu vậy? Mau trở lại cởi trói thả tôi ra, nếu không anh sẽ đẹp mặt đấy!” Vu Thiện tức giận mắng to, anh ta thế mà dám bỏ mình lại chỗ này!

Bây giờ anh không rảnh để ý tới cô, còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, lúc đi tới cửa vừa khéo thím Lan mở cửa, có một người đàn ông cao lớn cường tráng đi vào, trong thoáng chốc anh nở nụ cười xinh đẹp.

“Lãnh, cậu bắt mình chờ lâu quá!” Đồng thời người đàn ông kia cũng nở nụ cười như ánh mặt trời, không phải là nụ cười xấu xa như Âu Dương Lãnh, mà là kiểu rực rỡ như ánh mặt trời, chỉ là trong mắt anh ta không có một chút vui vẻ.

“Một chút thời gian này đối với cậu mà nói, không tính là nhiều đấy chứ.” Rồi dẫn đầu xoay người dẫn anh ta đi tới phòng khách trên lầu hai, khi đi ngang qua cửa phòng của anh ở lầu hai, vẫn nghe được giọng mắng nhiếc mình của Vu Thiện như trước, nhưng anh tai điếc mắt ngơ.

“Lãnh, cô ấy là ai? Sao lại ở trong phòng của cậu, lại còn dám mắng cậu?” Lúc người đàn ông mở cửa phòng, thì thấy một cô gái xinh đẹp nằm trên giường không nhúc nhích mắng Âu Dương Lãnh, gương mặt đỏ ửng càng tăng thêm vẻ mỹ lệ.

“Âu Dương Lãnh, anh mau cởi trói cho tôi!” Nhìn thấy anh và một người đàn ông xuất hiện, khuôn mặt xinh xắn của cô đỏ ửng, ánh mắt của người đàn ông kia không chút khách khí nhìn cô, giống hệt như mình là một người từ sao Hỏa tới.

“Ngoan chút đi, cô gái.” Anh không nhìn ánh mắt tức tối của cô, đẩy người đàn ông kia tránh ra, đi về phía phòng khách, vẫn còn dấu vết dục vọng do cô đốt, nhưng mà anh không muốn đoạt lấy cô nhanh như vậy, trước hết để cho cô nếm mùi đau khổ tý đã.

“Anh…. Quay lại đây!” Thân thể cô bị trói, cả người trừ đầu thò ra ngoài toàn thân đều bị chăn bao trùm, ngoại trừ miệng có thể nói chuyện, toàn thân không thể động đậy! Nhìn anh rời đi, mình thật sự phải ở lại chỗ này ư? Làm sao bây giờ? Nước mắt cô theo gương mặt chảy xuống, nhưng cô vẫn cứng rắn chịu đựng, cô tự nói với mình, nhất định phải thoát cảnh khuất nhục như thế này!

“Lãnh, đây là chuyện gì xảy ra thế?” Người đàn ông tên Hà Tường hỏi, vừa đi theo Âu Dương Lãnh tới phòng khách, hôm nay anh ta cố ý chạy về chính là để bàn bạc với Lãnh một ít chuyện, nhưng không nghĩ tới ở nhà Lãnh lại giấu một người phụ nữ! Là người phụ nữ như thế nào mà đáng giá để Lãnh phí công sức để ngủ với cô như vậy?

Hết chương 1
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên:
Thích: Sói Quỷ