• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

Kị sĩ hoang tưởng dạ

Zhang Yang

Thành viên mới
#21
Chương 20: Thực xin lỗi, ta phải trở về

Bỗng nhiên Lâm Linh hiểu được một chuyện. Thì ra, mấy cái người vì sợ hãi mà hô to gọi nhỏ trên TV đều là giả tạo =)). Bởi vì, đôi khi cũng có vài chuyện quá mức kinh hách mà khiến người khác chết đứng không thể phát ra chút âm thanh.


Giống như nàng hiện tại. . .

Nàng còn gặp được một chuyện quỷ dị trong quỷ dị, cái tay trắng bóc đến trong suốt kia, thế nhưng đang. . . giật giật ngón tay !!??

Cái chuyển động này, không làm cho nàng sợ, cũng không phải là bàn tay hay cổ thi thể kia, mà là. . .

Lâm Linh hít một hơi thật sâu, không biết đào được dũng khí ra từ nơi nào, đứng bật dậy, nhấc ngọn nến trong tay, rọi về nơi đó.

Ngọn nến trong tay nàng suýt nữa rơi xuống đất, ánh nến gắt gao chói lọi lên vách tường, hiện ra một người đang ẩn núp.

Nàng nhìn lại, chỉ thấy mơ hồ, hình như là một nam nhân. Mái tóc đen dài che khuất mặt hắn, không thấy rõ dung nhan. Lúc nàng còn đang sững sờ, nam nhân kia đột nhiên mở mắt, vươn tay xé không trung, nàng còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy trước mắt tối sầm,một mảnh tối đen. Ngay sau đó, cổ nàng lạnh lẽo, một thanh đoản kiếm kề sát yết hầu (*) của nàng.

“Muốn trách thì trách chính ngươi quá bất hạnh!” Thanh âm gã trầm thấp nhưng mỏng manh, còn có chút đứt quãng “Không giết ngươi, người khác sẽ biết ta đang trốn ở đây.” Vừa dứt lời, hắn đột nhiên hộc máu tươi, hôn mê bất tỉnh.

Lâm Linh kinh hồn đẩy gã ra. Gã té xỉu thật đúng lúc, nếu không nàng sẽ mất cái mạng nhỏ này a. . .

Nàng châm lại ngọn nến, nương theo ánh nến lay động, cẩn thận nhì nhìn nam nhân ngất xỉu. Đập vào mắt nàng là khuôn mặt lãnh khốc nhưng cực kỳ tuấn mỹ, dung nhan không chê vào đâu được ẩn ẩn một chút sắc bén như đại bàn cùng sát khí nhàn nhạt làm người ta sợ hãi, như một loại độc dược xinh đẹp khiến người ta trầm mê. . .

Mặc dù đang ở trong hoàn cảnh nguy hiểm nhưng nàng vẫn nhịn không được, trong lòng cảm thán một tiếng, đây là nam tử xinh đẹp nhất nàng từng thấy a.

Nhưng, gã là ai ? Vì sao lại ở đây ?

Mang theo nghi vấn, Lâm Linh lia mắt xuống ngực gã, lập tức hiểu được lí do vì sao gã lại ngất xỉu. Trước ngực gã, có một vết thương thật sâu, mặc dù máu tạm thời ngưng chảy, nhưng nhìn quần áo chắc hẳn đã đổ máu không ít, gã có thể chịu đựng đến bây giờ mới ngất xĩu đã là kỳ tích rồi.

Gã hiển nhiên không phải người tốt, nhưng, bảo nàng phải trơ mắt nhìn một người chết đi, nàng không làm được.

Bởi vì, có một phần là do nàng nhớ được điều cuối cùng trong Tám Quy Tắc Lớn của kỵ sĩ : tinh thần. Lấy lý trí đối đãi trần thế, không làm thất vọng lương tâm chính mình.

Đến khi nàng đem rượu trở về phòng, thì Khải đang mặt mày hớn hở vẫn còn đang múa mồm múa mép, Arthur thì chìm nghỉm giữa một đống gối dựa, liêm diêm ngủ.

“Chỉ lấy rượu thôi mà sao lâu như vậy ?” Khải biểu tình khoa trương “Ta còn tưởng rằng ngươi say trong đó rồi.”

“Nga, mất thời gian để tìm đó thôi.” Nàng cố gắng giả vờ dường như không có việc gì, đem rượu đặt lên bàn. Tuy rằng tự nói phải bình tĩnh, nhưng lồng ngực vẫn thình thịch không ngừng.

“Đứa ngốc vẫn là đứa ngốc!” Arthur mở mắt, đôi mắt tím hiện ra một mảnh gợn sóng trong suốt, đạm tĩnh như ánh trăng giữa tháng, một tia châm biếm không dấu vết xẹt qua.

Nàng trừng hắn một cái, nói “Được rồi, không còn sớm nữa, các ngươi về đi. Dù sao đây cũng là khuê phòng , là khuê phòng nữ nhân đó.”

Hiện tại nàng nghĩ nên đuổi bọn hắn đi nhanh, nếu không chốc nữa sẽ lộ dấu vết mất. Nhất là trước mặt Arthur, rất dễ bị hắn nhìn ra sơ hở.

“Được rồi được rồi, thật quá mất hứng.” Khải ra vẻ thương tâm xoa xoa mắt, quay đầu nhìn Arthur đã trở thành bộ mặt tươi cười không thấy tổ quốc “Đi về phòng ta đi, chúng ta tiếp tục nói chuyện, còn chưa nói đến việc nhà của Mẫn Đặc tử tước đâu.”

Đến lúc hắn mở mắt ra, bóng dáng Arthur đã biến mất. . .

Thật vất vả mới tìm lại được yên tỉnh, Lâm Linh cầm tấm ra giường chuồn ra khỏi phòng, nghĩ nghĩ một hồi lại lấy một thanh đoản kiếm giắt bên hông. Tuy rằng nàng có lòng tốt muốn cứu hắn, nhưng cái mạng nhỏ này cũng rất trọng yếu. Thừa dịp không người, nàng xuống phòng bếp trộm ít sữa cùng bánh mì, lúc này mới vội vội vàng vàng đi xuống hầm rượu.

Thời điểm nàng đến đó, nam tử tóc đen hình như đã tỉnh lại. Thấy nàng xuất hiện, gã có chút kinh ngạc, nhưng vì bị thương nên chỉ nhíu mày, không nói gì.

Lâm Linh đặt ngọn nến xuống mặt đất, sau đó đem bánh mì cùng nước đặt trước mặt gã “Thức ăn ngươi cứ yên tâm ăn, ta không gọi người bắt ngươi, ngươi cũng không cần giết ta nha.”

Gã chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Lâm Linh có chút sửng sốt. . . Đôi mắt hắn có màu bạc! Con ngươi màu bạc như ánh trắng chảy xuôi, lưu quang bay múa, lúc này, cặp mắt lãnh liệt quỷ dị tản mát ra hào quang yêu tà mị hoặc khiếp người, âm thanh cũng mang theo vài phần bí hiểm “Nói không chừng, ta là —— người xấu nga.”

Lâm Linh do dự rồi nói “Ngươi động một chút liền muốn giết người, nhưng lại không muốn người khác biết ngươi trốn ở chỗ này, xem thương thế ngươi chắc là do bị đuổi giết mà ra đi, ta đoán ngươi chắc cũng không phải người tốt gì. Nhưng mà, cho dù là người xấu cũng có quyền được sống sót mà.”

Lớp lông mi dày của gã rũ xuống, khóe miệng lại giương lên, giống như ánh sáng kỳ dị của ánh trăng phản chiếu trên mặt nước, gợn sóng hoa mỹ.

“Cô gái nhỏ, sẽ có một ngày vào tương lai, ngươi sẽ hối hận chuyện ngươi đã làm vào hôm nay.”

Nói xong, gã liền cầm thức ăn bỏ vào miệng, gương mặt bình thản, nhưng tinh thần hắn rõ ràng tốt lên nhiều.

“Ta phải về đây.” Lâm Linh đứng dậy, thu thập mọi thứ, thuận tay đem đưa tấm ra giường cho gã “Buổi tối rất lạnh, ngươi khoác tạm tấm vải này đi. Ngày mai ta sẽ lại đem thức ăn tới cho ngươi. Cho nên. . .” Nàng dừng một chút “Ngươi đừng đột nhiên chết a.”

Khóe môi gã thong thả giương thành một độ cung duyên dáng, nét cười như đóa hoa anh đào nở rộ từng tầng hoa phấn hồng mê người.

“Ngươi tên gì ?”

“Lâm Linh, thế ngươi tên gì ?”

“Ta sao ?” Đôi mắt màu bạc như ánh trăng trong veo trên mặt nước kia ẩn ẩn thần sắc ác ma “Ta gọi là —— Lucifer.”

“Lucifer?” Lâm Linh cảm thấy cái tên này nghe rất quen, nhưng cũng không để ý nhiều ——

Mãi đến khi nàng trở về phòng mới đột nhiên nhớ ra, Lucifer. . . Không phải là vị thiên sứ thứ sáu được ghi chép trong kinh thánh sao ? Là vị thiên sứ linh quang lóng lánh ánh sáng ngọc ngà bị sa đọa sao ?!. . .

Trong kinh thánh có ghi chép, gã vốn là thiên sứ xinh đẹp nhất thiên giới, nhưng vì cự tuyệt lời mời thần phục Thánh tử Chúa Cứu Thế, dẫn đến việc một phần ba thiên sứ phản cảm với gã. Sau ba ngày thánh chiến, gã phản quân rốt cuộc cũng bị Chúa Cứu Thế đánh tan, từ chín tầng thiên đàng rơi xuống, sau đó trở thành ma vương đứng đầu địa ngục.

Đừng hỏi vì sao nàng biết rõ như vậy, kiến thức này đều là đoán ra từ mấy cuốn truyện tranh bình thường đó.

Nàng nằm trên giường, khẽ trở thân, nhắm lại hai mắt. Cái nam nhân kia. . . chỉ là có một cái tên trùng hợp thôi. Nếu quả thật gã là ma vương, làm sao có thể vì bị thương mà sắp chết chứ ? Nhưng mà, người xấu như hắn sao lại dễ dàng nói ra tên thật như vậy. . .

Có lẽ, người nam nhân này, thật sự tà ác giống như Lucifer. . .

Nàng làm như vậy, rốt cuộc là đúng hay sai ?







Buổi tối ngày hôm sau, lúc Lâm Linh đem thức ăn qua, mới phát hiện nơi đó trống không, trên mặt đất trống trải chỉ còn lại tấm ra giường nhiễm máu.

Lâm Linh nhặt lên tấm ra, trong lòng dâng lên một tia mơ hồ. Tên nam nhân kia, nhất định là không tin nàng, cho nên mới vừa khôi phục chút sực liền khẩn cấp bỏ chạy như vậy. . .

Một ngày rồi lại một ngày vẫn trôi qua như thường, Lâm Linh đã sớm quên béng đi chuyện nam tử bị thương kia. Sau khi Mặc Lâm trở về từ La Mã được hai ngày, tòa thành của Ái Khắc Luân bá tước bỗng nhiên xuất hiện hai vị khách.

“Kỵ sĩ Bá Lai Á Tư! Mạch Tháp, ra là các ngươi!” Lâm Linh không nghĩ tới thì ra là hai người bọn hắn, vui mừng nghênh đón bọn hắn ở đại sảnh.

“Lâm Linh, hôm nay chúng ta tới là để tạm biệt.” Mạch Tháp tươi cười nói.

“Tạm biệt ?” Lâm Linh ngẩn người “Các ngươi phải rời khỏi nơi này sao ?”

Bá Lai Á Tư tiến lên hành lễ rồi nói “Đúng vậy, Lâm Linh tiểu thư, mẫu thân ta gửi thư thúc giục ta trở về, cho nên ta định mang nàng cùng nhau trở về nước Pháp.”

“Thì ra người là người Pháp?” Lâm Linh có chút giật mình.

“Cũng không hẳn, mẫu thân ta là em họ của quốc vương nước Pháp.” Chàng khẽ cười “Phụ thân ta là người Scotland.”

“Thì ra là vậy. . .” Lâm Linh chợt nhớ tới lời Mặc Lâm, vị kỵ sĩ Bá Lai Á Tư này tương lai sẽ là một sự trợ giúp đối với bọn họ.

“Phải rồi, Arthur Điện hạ đâu ?” Mạch Tháp nhìn bốn phía rồi hỏi.

Lâm Linh chỉ ra ngoài “Hắn đang ở trong hầm vũ khí tìm đồ.”

“Vậy chúng ta ở đây đợi một lát. Nếu không phải nhờ các ngươi, ta và Bá Lai Á Tư sẽ không được thế này. . .” Nàng liếc mắt nhìn Bá Lai Á Tư, trên mặt nở nụ cười hạnh phúc.

Trong lòng Lâm Linh hiểu được cũng cảm thấy ấm áp. Nhìn người khác hạnh phúc, nàng cũng cảm thấy vui vẻ.

“Phải rồi, để tỏ lòng biết ơn, đây là chút thành ý của ta.” Mạch Tháp trưng ra một chiếc khay phủ vải đỏ “Đây là điểm tâm ngọt mà ta tự tay làm, nếu các ngươi không chê thì hy vọng các ngươi dùng thử.”

Sau khi xốc lên tấm vải, Lâm Linh hai mắt sáng ngời, kinh ngạc bật thốt “Bánh pút-đing ?” Nàng đương nhiên không biết, bánh pút-đinh hiện đại là từ Anh quốc cổ đại mà ra, cho nên ngạc nhiên cũng không có gì lạ.

Tuy rằng bánh pút-đing cổ đại trông có vẻ không được ngon miệng như hiện đại, nhưng nhìn qua cũng tạm được. . .

“Bánh pút-đing ? Tên này nghe hay lắm!” Mạch Tháp cười cười “Ngươi nếm thử đi, ăn ngon lắm đó, ta còn cho trứng vào nữa.”

Tay cầm khay của Lâm Linh hơi run lên “Ta tưởng rằng trăm dặm quanh đây không có trứng?”

“Đúng vậy a, cho nên ta thật vất vả chờ con gà đẻ ra quả trứng đầu tiên, lấy quả trứng đó làm điểm tâm ngọt a.”

Trứng, là trứng. . . Chỉ cần ăn cái này, nàng có thể trờ về! Trong lòng nàng mừng như điên, kích động qua đi lại có chút do dự, này —— có tính là buông tha không ?

Có lẽ sẽ làm cho rất nhiều người thất vọng, nhưng mà, ý niệm trở về đã khống chế toàn bộ ý thức của nàng, tay nhanh hơn não, cầm lên một cái bánh pút-đing, tay phải múc bánh bỏ vào miệng, chơi nghe một tiếng hét lớn:

“Cô ngốc, cứ như vậy mà trở về sao ?!!”

Nàng hoảng sợ, giương mắt nhìn thì thấy Arthur nổi giận đùng đùng đứng trước cửa. Trong đôi mắt màu tím là lửa giận ngùn ngụt, ánh mắt âm trầm lóe hàn quang khiến người ta sợ hãi.

Hắn nghe được rồi sao ? Àh, hắn mẫn cảm với từ trứng. . . Lâm Linh nuốt nước bọt, áy náy cúi đầu, không dám nhìn hắn.

Khi pút-đing trôi xuống yếu hầu, nàng không cảm nhận được tư vị, chỉ nghe thấy âm thanh nhỏ như muỗi kêu của chính mình:

“Thực xin lỗi, ta muốn trở về.”

“Vậy ngươi trở về đi, sau này đừng bao giờ quay lại. . . Cho dù quay lại, cũng đừng để ta nhìn thấy ngươi!”

Ý thức dần dần tan rã. . . Nghe được những lời này, bên môi giương lên tia cười khổ, quan hệ cùng Arthur, thật vất vả mới làm dịu được, lại trở nên căng thẳng rồi. . .

Nhưng mà, cũng không sao, dù gì, nàng cũng không muốn trở lại. . .



. . .



Gió nhẹ nhàng thổi, mở mắt ra, nàng phát hiện chính mình còn ở phòng bếp trong nhà, trên bàn con bày ra thức ăn chưa ăn xong ngày đó. . .

Cá chưng đường dấm chua, thịt hầm, cà pháo, còn có một món tản ra mùi hương mê người —— trứng chiên hành!

Hết thảy, giống như chưa có gì xảy ra. . .
 

Zhang Yang

Thành viên mới
#22
Chương 21: Kỳ thi đáng ghét

Sáng sớm, mưa rơi, cây cối trong học viện vẫn lặng yên như mọi hôm.


Nước mưa lóe sáng, từ trên mái nhà chảy xuôi xuống, hoa cỏ trong sân trường thoải mái vươn ra cành lá tắm mưa, cũng vì sự mát lạnh của mưa mà lung linh tỏa sáng, hoa đỗ quyên ngâm mình trong nước, cỏ nhỏ mới nhú đã bị ướt sũng thành một mảnh.

Hôm nay, tiết học đầu tiên Lâm Linh là môn mà Lâm Linh ghét nhất, môn Anh văn. Lúc này nàng đang dùng tay chống cằm, ngu ngốc đưa mắt nhìn sách vở trên bàn.

Chớp mắt cái, nàng đã trở về được gần một thánh, mấy ngày nay, nàng cẩn thận đến mức mà chính nàng cũng cảm thấy hoảng sợ, nếu là trứng gà cùng những thứ liên quan đều PASS . Nếu còn tiếp tục thế này, chỉ sợ nàng cũng sẽ giống Arthur, nghe đến hai chữ trứng gà cũng sẽ phát cuồng.

Vừa nghĩ tới Arthur, trong đầu của nàng lại hiện lên đôi mắt tím ngập tràn lửa giận, trong lòng nổi bỗng lên một loại cảm xúc khó hiểu, rõ ràng chính mình không có làm sai, nhưng vì sao lại có cảm giác ăn bớt hắn. . . . . .

Vì thế, nàng lại tự động nhắc nhở chính mình một lần nữa, đây chỉ là trò chơi, dù kết quả ra sao, thì hết thảy đều là giả.

Mặc Lâm, Arthur, Khải, bá tước. . . . . .

Toàn bộ đều là giả. . . . . .

“Câu tiếng Anh đơn giản này, ai phiên dịch đây?” Thầy dạy Anh văn kêu một tiếng, kéo nàng trở lại từ cõi mộng, quay đầu lại, thì thấy rất nhiều bạn học đều giơ tay.

Không xong, nàng chưa nghe thấy thầy giáo hỏi cái gì. Nhưng mà các bạn đều giơ tay, chính mình không giơ cũng không được. . . . . . Dù ngồi bên trong, thầy giáo cũng sẽ kêu nàng.

Nghĩ đến đây, nàng cũng chậm rãi giơ tay của mình lên.

“Được, bạn học Lâm Linh, ngươi trả lời đi!” Thầy giáo thấy bạn học mới giơ tay liền có chút vui mừng, cho nên, liền đem cơ hội này tặng cho nàng.

Lâm Linh khóe miệng co rúm một chút, sao lại quên mất, nàng thường là học sinh nhút nhát. Thảm, nàng đâu có nghe được câu hỏi. . . . . .

“Àh. . . . . .” Nàng dùng động tác thật chậm đứng lên, ấp úng vài cái, đang lúc lo lắng, chợt thấy Quách Đình ngồi ở trước viết một câu, dựng vở lên.

Quách Đình, ngươi thật sự rất đáng yêu! Lâm Linh nhịn không được muốn ôm nàng một cái, nhưng lại thấy kết quả có chút lạ, quên đi quên đi, không có thời gian .

“Ai là đàn ông?” Lời của nàng vừa dứt, liền thấy trên trán thầy giáo nổi gân xanh, các học sinh khác ngây người một lúc cũng cười vang khắp lớp.

“Lâm Linh đồng học, “Who is this man” ý là người đàn ông này là ai, không phải ai là đàn ông, understand?”

Thầy giáo đau khổ lau lau mồ hôi lạnh trên trán.

A — nàng dường như nghe được tiếng quạ đen bay phành phạch trên đầu. . .

Hai mắt nhanh chóng bay về phía Quách Đình, liền thấy Quách Đình mặt mày xám xịt quay đầu, làm điệu có lỗi .

Ai, tốt quá ta. . . . . .

Lúc tiếng chuông tan học reo lên, ma âm của thầy dạy tiếng Anh lại vang lên “Đúng rồi, ngày mai có tổ chức cuộc thi Tìm tỏi, mọi người phải ôn tập thật tốt nga.”

Những lời này giống như một trái lựu đạn nổ tung giữa lớp học. Mặt mày mỗi người lập tức xám xịt, tiếng than vang trời không ngừng vang lên. Thầy giáo đối với loại phản ứng này đã quen, cười cười vung tay phẩy phẩu đám mây đen trước mặt.

Một tiếng trống vang lên, Quách Đình liền đem mặt áp lên bàn, trợn tròn mắt, lẩm bẩm nói “Xong đời, lần này xong đời.”

“Không đến mức như vậy chứ.” Lâm Linh ngẩng đầu liếc mắt nhìn nàng một cái.

Quách Đình nghiêng đầu, lộ bộ mặt khổ qua mướp đắng “Thứ ta dở nhất chính là Anh văn . . . . . .”

Lâm Linh đối với việc ấy tuyệt không nghi ngờ, tuy rằng tiếng Anh của nàng rất bình thường, nhưng ít ra sẽ không phiên dịch “Who is this man” ra “Ai là đàn ông?”. . . . . .

Coi như nàng mặc niệm thay nàng ta. . .

Nhưng mà hôm sau thật sự rất tệ, các giáo viên khác cũng như vậy. Cuộc thi Tìm tòi như lựu đạn hạt nhân ném trúng phòng học. Đến lúc tan học, người nào người nấy đều như cái xác không hồn, người không ra người, quỷ không ra quỷ, nổ banh xác hết rồi a. . .

Tan học chiều nào cũng là giờ cao điểm, hơn nữa mấy ngày nay trời đều mưa, vô cùng ẩm ướt. Cho nên trong xe buýt liền chật kín, sau xe cũng có nhiều người chen chúc chui vào.

Lâm Linh bỗng nhiên hoài niệm ma pháp điều khiển gió, nếu như hiện tại nàng sử dụng được, nàng nhất định sẽ thổi những người này lên chín tầng mây. . . . . .

Nhưng mà, ai, nơi này không phải là thế giới trò chơi. Hajzz, chỉ khổ sở nàng, cuối cùng vẫn phải dùng sức leo lên, vừa leo xong liền nghe chú lái xe hét to “Né vào đi! Ta đóng cửa a!”

Lâm Linh dịch vào, cánh cửa rầm một tiếng đóng lại.

Nàng u oán nhìn ra ngoài cửa xe, theo góc nhìn của nàng, có thể thấy được một chiếc xe màu đen hiệu Rolls-Royce, vị Tam công tử kia tư thế tao nhã ngồi vào trong xe.

Ai, tuy là bạn học nhưng cuộc sống khác nhau a. . . . . .

Xe bus chậm rãi chuyển động, thỉnh thoảng hai bên đường sẽ có người lộ ra ánh mắt hoảng sợ, mọi người có thể dễ dàng nhìn thấy người này dính sát người kia trên cửa kính thuỷ tinh, khuôn mặt nhỏ nhắn chen chúc bị biến dạng, đang phát ra oán khí càng ngày càng nặng. . . . . .

— —



Giống như thường ngày, rửa mặt sau bữa cơm chiều xong, Lâm Linh dưới sự uy hiếp của Lâm mẹ ngoan ngoãn vào phòng học bài .

Ngoài cửa sổ, mưa rơi tí tách, rơi xuống trên mặt đất, nở rộ thành một đóa lại một đóa bọt nước, trong không khí tụ tập một loại hương vị ẩm ướt tươi mát, theo gió bay vào phòng.

Lâm Linh hít một hơi thật sâu, ngồi xuống bàn học, từ trong ngăn bàn lấy ra. . . không phải lấy sách Anh văn, mà là một quyển sách mượn được từ thư viện vào mấy bữa trước. Bìa sách màu nâu bóng loáng, sờ lên có cảm giác nhẵn nhịn trơn tru.

Nàng nhẹ nhàng mở sách ra, một đống chữ viết đập vào mắt.



— —



Thế kỷ thứ sau SCN, quần đảo nước Anh vẫn thuộc sự thống trị của đế quốc La Mã, theo truyền thuyết, trong thời kỳ ấy, vua Arthur lấy thân phận anh hùng thắng lợi, trở thành quốc vương Anh quốc, chinh phục đế quốc La Mã. . . . . . Hắn được coi là nhân vật nổi tiếng trong thời châu Âu Trung cổ. . . . . .

Đoạn này chữ viết tuyệt đẹp, giống như một vũ giả tịch mịch nhẹ nhàng khiêu vũ, từng bước chân từng lóng tay, không gây tiếng động.

— —

Lật thêm vài trang, rồi nàng khép sách lại. Không biết tại sao, càng ngày nàng không dám nhìn thêm, nàng nhận thức rất rõ ràng đó chính là trò chơi vua Arthur, nhưng bối cảnh trò chơi thiết kế giống như tuần hoàn lịch sử làm cho nàng có chút lo lắng.

Quên đi, không nên suy nghĩ nhiều. Dù sao, nàng cũng không muốn trở lại.

Nghĩ đến đây, nàng đem quyển sách “Truyền kỳ vua Arthur” nhét vào ngăn kéo, lấy sách vở ôn tập đem bày ra hết trên mặt bàn. Nhìn núi sách trên bàn, nàng bỗng nhiên cảm thấy một cái đầu nhức nhức, nhiều cuộc thi như vậy, nên ôn tập như thế nào?

Đúng rồi đúng rồi, ôn tập theo thời khóa biểu!

Vì thế, nàng nhanh chóng lấy bút viết ra thời khóa biểu, qua một hồi lâu, một thời gian biểu hoàn hảo hoa lệ lăn ra sân khấu.

Nhìn vào thời khóa biểu vừa hoàn thành, nàng chợt phát hiện bút chì trong tay có chút mòn, vì thế lấy đồ chuốt bút chì ra gọt một lần.

Sau đó, nàng bỗng nhiên lại phát hiện bàn học có rất nhiều vết bút chì cùng bút bi, vì thế lại lấy ra khăn, lau bàn học sạch sẽ. . . . . .

Sau đó, nàng chợt nhớ tới đến cái gương, rồi lại bất hạnh phát hiện trên mũi có một bé mụn, vì thế nặn a nặn……..

Sau đó, nàng bỗng nhiên. . . . . .

Thời gian cứ như vậy trôi qua, Lâm Linh hoàn toàn không phát hiện, đến lúc nhớ ra thì thấy kim đồng hồ đã điểm 22 giờ

“A!” Nàng kêu thảm một tiếng, thời gian ngủ mà Lâm mẹ quy định chỉ còn 1 tiếng đồng hồ! Làm sao bây giờ, nàng một chữ cũng chưa xem!

Nàng cầm lên quyển sách tiếng Anh, lại nhìn nhìn chiếc giường, đúng rồi , trước hết trải chăn ra, đợi lát nữa cứ như thế đi ngủ, sẽ nhanh hơn……

Hôm nay Lâm mẹ đã thay đổi chăn giường mới mềm mại, Lâm Linh không nhịn được trải chăn ra rồi lăn lăn vài cái, trong lòng do dự, cuối cùng vẫn quyết định nằm thử năm phút. . .

Chăn rất mềm, giống như được vùi trong lông chim, thật là thoải mái a…….Thoải mái làm cho người ta…..buồn ngủ……
 

Zhang Yang

Thành viên mới
#23
Chương 22: Tam công tử phúc hắc

BiBiBiBiBiBiBiBi. . . Buổi sáng rồi ?! Buổi sáng ! Dậy Mau! Dậy Mau! Ngươi đó!!”


Đồng hồ báo thức di động vang lên thanh âm kêu rời giường của Koyasu Takehito mà nàng yêu nhất. Lâm Linh xoa xoa hai mắt mơ màng vì buồn ngủ, banh miệng ngáp vài cái, vươn tay định tắt chuông báo thì nàng bỗng đột nhiên nhớ ra, cánh tay vươn ra nhất thời cứng ngắc. . .

Trời. . .đã sáng. . .

Sau nửa tiếng hóa đá, nàng lại phát ra một tiếng hét thảm, cuộc thi của nàng !!! Chỉ sợ là toàn quân hoa hoa lệ lệ không đánh mà chết quá !!!

Lợi dụng khoảng thời gian không nhiều, Lâm Linh dùng tốc độ nhanh nhất rửa mặt đánh răng, vừa cắn bánh quẩy vừa ra khỏi nhà, vội vã muốn đi lên xe bus tới trường học.

Nhưng mà, nàng lại quên đi cái vận may chó má luôn theo mình từ lúc mới vừa sinh ra.

Lúc nàng vừa chạy tới nhà ga, có người rất khổ sở nói cho nàng một tin dữ : Hôm nay, xe bus đường 8 phải tới trễ khoảng nữa giờ. Khóe mắt nàng co rúm vài giây, mệt mỏi thở dài một hơi, đem bánh quẩy ăn nốt, xoa xoa tay, lấy tấm bản đồ trong túi sách ra, tính toán đi bến khác.

Cũng không biết có phải trùng hợp hay không, lúc Lâm Linh đang đợi xe thì thấy một chiếc Rolls-Royce phong cách lướt qua mặt nàng rồi đột nhiên dừng lại.

Cửa kính của xe chậm rãi quay xuống, hé lộ ra gương mặt tuấn mỹ điên đảo chúng sinh. Tiếp theo, bên khóe môi giương lên một mạt cười điềm đạm tao nhã mỏng manh, rồi mỉm cười hoa mỹ sáng lạn.

“Ngươi, lại đây!” Cậu bỗng dưng mở miệng, kêu kêu nàng.

Lâm Linh ngẩn người, không hiểu Tam công tử đang làm gì, nếu việc này bị các nữ sinh khác biết được, nàng nhất định manh xác cũng không còn. . .

“Lại đây, tôi có việc muốn hỏi cô.” Hình như cô có chút không kiên nhẫn.

Lâm Linh do dự một hồi, cảm thấy vẫn không nên làm mích lòng vị thiếu gia này thì hơn, liền tiến đến.

Ngay lúc nàng định hỏi có chuyện gì thì chỉ thấy cậu ta quay đầu nói gì đó với tài xế, biu một tiếng, chiếc xe vút chạy đi, một làn khói xám xông vào mũi nàng. . .

Lâm Linh cúi đầu nhìn đôi giày bị ướt sũng vì chiếc xe vừa nãy chạy qua vũng nước mà hắt vào. . . Khóe miệng rút gân, sau lưng hừng hực lửa giận. . .

Tên Tam công tử khốn nạn, hãy đợi đấy!!

Thật vất vả mới chờ được xe đến. Trên xe buýt chật chỗi, Lâm Linh một tay giữ chặt tay vịn, một tay nhanh chóng mở ra quyển từ đơn tiếng Anh. Đúng lúc này, nàng đột nhiên cảm thấy có một người nào đó dán sát vào người nàng, nàng quay đầu thì lập tức buồn bực. Là cái thằng biến thái bữa nọ.

Rơi vào đường cùng, nàng hướng về một phía, né đi, không ngờ thằng điên kia cũng nghiêng theo, Lâm Linh muốn giống như trước đây đổi chỗ, thì trong đầu lại hiện lên kí ức lúc ở thế giới trò chơi, một cái ý nghĩ hiện ra, nếu Arthur thấy bộ dáng vô dụng này của nàng, nhất định sẽ vô cùng giễu cợt nàng.

Thật ra, chuyện này cũng giống như việc thu phục Thôi Nhĩ, cũng không khó khăn lắm, nếu, qua được bước đầu tiên. . .

Nghĩ đến đây, nàng hít sâu lấy dũng khí, nâng cao đùi, dùng hết toàn lực công kích, hung hăng phóng chân đạp vào cái giò heo của thằng biến thái đứng sau.

A a a a a a a a !!

Một tiếng hét thảm xuyên thẳng trời xanh. Thằng điên biến thái ôm chân, hung tợn nhìn Lâm Linh, tức giận nói “Sao lại đạp ta ?!”

“Không phải ngươi biết rõ sao.” Lâm Linh nhìn thẳng vào mặt thằng biến thái “Ngươi ở trên xe bus quấy rầy nữ sinh, này đâu phải lần một lần hai. Ngươi không đụng ta, mắc mớ gì ta phải đụng ngươi, đây là ngươi tự tìm!”

“Con mắm (*hán việt là phiến tử), ăn nói bậy bạ!” Tên biến thái thẹn quá hóa giận, mặt mày hung dữ tiến lên hai bước thì xung quanh lại vang lên âm thanh nữ hài tử khác.

“Ta nhận ra ngươi, là kẻ vừa mới sàm sỡ ta hôm trước!”

“Ta cũng biết rõ mặt tên biến thái nhà ngươi!”

Dưới ánh mắt khinh bỉ của mọi người, tên biến thái cũng câm lặng, mặt mày xám xịt đen như mông chó bước xuống xe.

Lâm Linh nâng nâng gọng kiếng, khóe miệng nở nụ cười : Thắng – To!



— —



Môn thi đầu tiên của hôm nay là môn Anh văn.

Nói đến cũng khéo, hồi sáng Lâm Linh lướt sơ qua cuốn từ đơn, trúng được vài từ, vớt vát một hồi cũng không thảm đến nỗi phải giương cờ trắng đầu hàng.

Nhưng mà, Quách Đình ngồi phía trước nàng thoạt nhìn tình trạng rất nguy cấp.

“Lâm Linh, mau mau, đọc ta nghe đáp án là gì ?”

Lâm Linh trộm nhìn Vương lão sư một cái mới thấp giọng nói “BDACB.”

“Hả ? BBACB ? Hay BDACD ? Là cái nào ?” Quách Đình bối rối rồi nở nụ cười lấy lòng “Thân ái, viết giấy cho ta được không ?”

Lâm Linh do dự, cuối cùng vẫn cố giúp. Lâm Linh chính là người bạn đầu tiên của nàng, giúp chút chắc cũng không sao.

Không biết vì sao, trong đầu bỗng nhiên quỷ dị mà nhớ tới lời nói của Arthur, chỉ cần là người gặp rủi ro có khẩn cầu, ta nhất định dốc hết toàn lực giúp đỡ, đây là đạo nghĩa mà một người kỵ sĩ phải tuân thủ.

Này. . . Hiện tại Quách Đình xem như là người gặp rủi ro đi, cho nên, nàng giúp một chút cũng không sao ha. . .

Lâm Linh bạn học sau khi lý giải những lời này liền tự động an ủi mình một chút, thuận tay viết đáp án lên giấy, ném cho Quách Đình.

Quách Đình nhận được đáp án, cực kỳ hưng phấn, ánh mắt tỏa sáng, chép chép liên tuồng, bỗng nhiên cảm thấy quái dị, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Vương lão sư cười tủm tỉm đi về phía nàng.

Lâm Linh tim rơi lộp cộp, thảm. . . Giáo viên phát hiện rồi a. . .

“Bạn học Quách Đình, trong tay ngươi là cái gì?” Trong mắt lão sư lóng lánh u quang săn mồi.

Quách Đường mỉm cười, thản nhiên ngồi thẳng lưng lên, nhìn thẳng lão sư, sau đó đem đáp án để lên mũi, xìiiiiiiiiiiii dài một phát, tiêu sái ném một đường parabol tuyệt đẹp ———— mảnh giấy tiếp đất đáy thùng rác.

“Lão sư, đó là giấy hỉ mũi nha!” Âm thanh của nàng vang dội.

Cả lớp cười ngặt nghẽo. . .

Vương lão sư trừng mắt nhìn nàng, cuối cùng cũng không có dũng khí moi thùng rác lấy chứng cứ phạm tội.

Cuộc thi vừa chấm dứt, hành động vĩ đại của Quách Đình đã lan truyền khắp trường, tất cả mọi người phong tặng nàng danh hào kiệt tác, đối với tài năng đột kích xuất ra một chiêu khiến giáo viên của Vạn Diệp học viện không kịp trở tay này vô cùng bội phục.

Trước khi tan học, lớp trưởng bỗng nhiên tuyên bố chuyện đại hội thể dục thể thao tháng sau, hô hào mọi người báo danh. Từ trước đến nay, Lâm Linh đối với hoạt động này không có một chút hứng thú nào, liền né người rời đi.

Nàng không có về nhà ngay mà lại quẹo vào cửa hàng đồ chơi đặc biệt lần trước. Nàng, muốn đem trả lại đĩa trò chơi Arthur vương.

Cửa hàng nhỏ này vẫn lộn xộn như cũ, nơi nơi chất đống hàng hóa ngổn ngang. Lâm Linh né đông né tay một hồi, ra một thân mồ hôi mới đến được trước mặt quầy, nói với ông chủ “Xin lỗi, lần trước ta tới nơi này, vô tình đụng phải một cái kệ, đĩa trò chơi trên kệ rơi vào túi ta, ta đến để trả lại.”

Ông chủ liếc nhìn nàng một cái rồi nói “Lấy ra đi.”

Thái độ của ông chủ rất kém nha. Lâm Linh thầm oán một câu rồi móc ra chiếc đĩa CD Arthur vương, đặt lên quầy.

“Hả ? Truyền kỳ vua Arthur ?” Nhìn thấy chiếc đĩa CD, trong mắt ông chủ hiện lên quang mang kỳ dị, lập tức che dấu, đang muốn mở miệng nói chuyện thì lại nghe thấy sau kệ vang lên âm thanh “Truyền kỳ Arthur vương bị nàng lấy đi ?”

Nghe âm thanh đó, toàn thân Lâm Linh cứng đờ, oan gia a oan gia, sao ngươi lại ở chỗ này. . .!!

Quả nhiên, người thiếu niên từ sau cái kệ đi ra, đúng thật là Tề Văn Du

“Ông chủ, ta trả ngươi đấy.” Lâm Linh nhớ lại chuyện buổi sáng thì quay đầu, không nhìn cậu ta, xoay người bước đi. Cái gì mà Tam công tử với chả Bát công tử, nàng không thèm để ý đến hắn!

“Chờ một chút!” Cậu bỗng nhiên gọi nàng lại, khóe môi giương lên “Không cẩn thận rớt vào trong túi ngươi, hay là do ngươi —— lấy trộm ?”

Lâm Linh tức giận quay đầu “Nói với chả năng, ta trộm đi còn mang trả lại làm gì, bệnh hả ?”

“Ngươi chơi chán liền trả về a.” Cậu nhún vai.

Lâm Linh trừng mắt “Không phải ai cũng giống như ngươi, tiếu lý tàng đao , mặt mày đẹp đẽ một bụng nghĩ xấu!”

Cậu giật mình rồi lại nở nụ cười, ngay lúc nàng không kịp phản ứng liền áp mạnh nàng, nắm chặt hai tay nàng, dán toàn thân nàng vào tường, cậu di mặt lại gần kề mặt nàng, khoảng cách nhỏ hẹp làm nàng có chút lo sợ.

“Không tệ, ta vốn không phải là người tốt, chẳng qua, cho dù ngươi có nói, cũng không ai tin ngươi.” Miệng cậu nở một nụ cười tao nhã xảo trá nhưng lại có chút yếu ớt.

“Nói, nói ta biết làm gì. . .” Nàng nghĩ muốn né thì lại đánh phải cái giá, đau đến mức nghe răng, đối phương lập tức cười khẽ.

“Có vậy, mới thú vị a.” Cậu khiêu mi “Ngươi là người đầu tiên dám đánh ta, ta sẽ không dễ dàng tha thứ cho ngươi.”

Lâm Linh có chút giận “Tên đàn ông hẹp hòi nhà ngươi!”

Lời nàng vừa dứt thì đột nhiên thấy một bóng người tiến vào, thì ra là một cô bé xinh đẹp, cô bé kia vừa thấy tư thế ái muội của hai người, liền tức giận nói “Văn Du, sao ngươi không nghe điện thoại của ta!!”

Tề Văn Du không quan tâm nhún vai “Sao lại tìm đến đây, không thấy ta đang bận sao ?”

“Ngươi, ngươi quá đáng!” Cô gái bỗng móc ra từ túi một vật nào đó, ném về phía Tề Văn Du. Lâm Linh còn đang vui sướng thấy người gặp họa, không nghĩ tới lại bị cậu kéo qua làm tấm bia. . .

Chi nghe phác một tiếng, Lâm Linh chỉ cảm thấy tiếng ót rạn nứt, tiếp theo có thứ dính dính chảy xuống

Phản ứng đầu tiên của nàng là —— Xong đời, nát óc rồi ?!!

Chốc lát sau, nàng phát giác hình như không đau, chất lỏng trong suốt chảy tới khóe môi, nàng đưa lưỡi ra liếm, chép ba, hình như, hương vị có chút quen. . .

Ân. . .Hương vị này. . .
Nàng còn chưa kịp nghĩ gì hết, bỗng nhiên trời đất đảo lộn, ý thức mất đi, nàng đột nhiên nhớ ra. . .

Hương vị này, chẳng phải là hương vị mà nàng quen thuộc nhất sao — —— trứng gà sống !!!

Thủ phạm, chính là con gà mái mất nết vừa ném trứng lên người nàng kia !!!

Trời a, đất tuyết núi lở, sao đâu đâu cũng có trứng a. . .!!!???