• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[GTTX2017 - MS01] Thích cậu hết năm nay thôi

Vô Ái

๖ۣۜPhân Ly Như Mộng - Tương Phùng Như Hoa๖ۣۜ
#1
Gửi Tuổi Thanh Xuân - 2017

Box Truyện Teen || Thân tặng thanh xuân không ở lại

MS01 - Thích cậu hết năm nay thôi

Teen, học đường, tình cảm || Yên Lạc


Ngày… tháng… năm…

Mình được chuyển đến ngồi cạnh cậu ấy. Khỏi phải nói, mình thích mê. Cô thật là hiểu ý mình quá đi. Nhưng nhìn thái độ của cậu có vẻ khó chịu, niềm hạnh phúc trong lòng mình tụt xuống một nửa. Ngay lúc mình ngồi chưa ấm chỗ, cậu ấy đã quay sang đề nghị: “Xin lỗi, Nhiên có thể xuống bàn dưới ngồi được không? Ngồi cùng Trang ấy.”

Bực lắm, nhưng mình giả bộ ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy? Nhiên tưởng bàn này chỉ mình Huy ngồi thôi chứ?” Giọng mình trùng xuống. “Chẳng lẽ Huy ghét tớ đến mức không muốn ngồi cạnh luôn?” Cậu ấy thật sự ghét mình. Mình đã làm gì đâu? Dù mình thích cậu ấy nhưng cũng chỉ trong thầm lặng mà thôi, mình chưa làm gì quá đáng cả.

Cậu ấy ngẩn ra rồi vội vàng xua tay giải thích: “Nhiên hiểu nhầm rồi thực ra… thực ra…” Mình nghĩ có lẽ cậu ấy đang cân nhắc dùng từ nào cho hợp lí mà ít tổn thương đến mình nhất. Cậu đưa tay gãi đầu ngượng ngùng: “Là do tớ không quen ngồi cùng với bạn nữ.” Nếu là người khác đưa lí do này mình thề trời thề đất là mình tin luôn nhưng với cậu ấy thì hoàn toàn ngược lại. Cậu ấy thường xuyên tiếp xúc với các bạn nữ, không thể có chuyện “không quen ngồi cùng” được. Những thứ khác của bản thân có thể mình không tự hào, chỉ riêng việc quan sát người khác mình rất giỏi. Có lẽ là do sở thích.

Một điều nữa không thể không quan tâm đến. Cậu ấy, Huy đó, cậu ấy thuộc đội kịch của trường. Tài năng diễn xuất của cậu ấy nghe nói cũng đỉnh lắm lắm.

Chung quy lại, cậu ấy ghét mình đến thế sao? Mình cam đoan là cậu ấy biết mình thích cậu ấy, vậy mà còn đối xử với mình như này.

Có vẻ nhận thấy sắc mặt mình tụt dốc không phanh, Huy cuống lên: “Tớ xin lỗi, Nhiên đừng nghĩ nhiều, tớ rất xin lỗi.” Mấy sợi tóc của cậu ấy lòa xòa trước trán, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn mình, lo sợ mình sẽ nói hoặc làm điều gì đó mà cậu không muốn. Mình xụ mặt xuống, giọng chán nản: “Tớ sẽ…”

Đang nói dở thì mình nghe giọng cô cắt ngang. Cô có vẻ không hài lòng cho lắm: “Nhiên, Huy, hai đứa muốn bắt chuyện làm quen thì để ra chơi, giờ đang trong tiết học của cô.”

Thế đấy, bởi vì câu nói của cô mà tụi mình, hoặc nói là mình với Huy thì chính xác hơn, đã không bàn đến vấn đề chỗ ngồi nữa. Trong lòng mình cảm ơn cô nhiều lắm nhưng chẳng hiểu sao lại thấy hụt hẫng vô cùng. Có lẽ ngồi cùng cậu ấy là vui rồi, ước ao nhiều trời lại phạt cho.

Mình chỉ thích cậu hết năm nay thôi. Năm nay là năm cuối cấp rồi.

Ngày…tháng…năm…

Huy đi học muộn. Cậu ấy cả người lấm lem đầy đất cát, chân khập khiễng xin cô vào lớp. Cậu ấy thuộc loại người ngoan hiền, học giỏi, mắc mỗi tội thường xuyên đi học muộn. Cô Vân chủ nhiệm lớp mình cuối tuần trước sinh hoạt đã cảnh cáo cậu ấy nếu tuần này còn đi học muộn nữa, cô sẽ phạt thật nặng chứ không bao dung nữa. Trên hết, cô sẽ cân nhắc đến việc có nên mời phụ huynh cậu ấy đến họp không.

Tuần này Huy chưa đi học muộn lầm nào, hết ngày mai nữa là cậu có thể thở phào nhẹ nhõm nhưng hôm nay…

Mà cậu ấy làm sao thế kia? Hình như có chuyện đã xảy ra thì phải.

Cô Vân ngừng giảng bài, cô hỏi: “Em lại bị làm sao nữa đấy?” Ánh mắt cô dường như đang cười. Hầy, cô dạy văn có khác, hỏi rất thâm ý: Em lại bị. Cô đoán chắc đây là một trò của Huy. Nhìn cậu ấy thế kia mà cô cũng “tỉnh táo” thật khi thốt ra câu đó.

Huy hơi chau mày, mình thấy rõ ánh mặt cậu không được vô tư tinh nghịch như những lần trước. Cậu nghiêm túc nói: “Thưa cô, em ngã xe.”

Cô Vân đặt sách xuống bàn, ánh mắt cô như một cái máy quét thế hệ cao, cô “quét” Huy một lượt từ đầu đến chân. Cô hỏi tiếp: “Xe em đâu?”

“Em sửa ở hàng đối diện trường mình ạ, không tin cô có thể ra đó xem.” Huy đáp rất thành thật, không một chút bối rối. Ngữ điệu của cậu như thể biết chắc cô sẽ hỏi vậy.

Cuối cùng thì cô Vân cầm sách lên, cô liếc qua Huy: “Quần rách, áo lấm lem, em định cứ thế mà vào lớp?”

Cả lớp, kể cả những đứa không quan tâm lúc đầu bây giờ đổ dồn ánh mắt ra nhìn Huy như chiêm ngưỡng kì quan sinh vật thế giới. Quần cậu đúng là bị rách một mảng lớn chỗ đầu gối, lộ cả da thịt rướm máu ra bên ngoài. Có vẻ như cậu đã chịu một cú mài đường không nhẹ. Cái áo sơ mi của cậu vốn trắng sạch tinh tươm giờ cũng lấm lem bụi đất. Chết thật, đi đứng thế nào mà cậu ấy bị nặng thế chứ! Đã vậy cô còn nghi ngờ.

Không để Huy nói gì, cô Vân đã lên tiếng:

“Em lên phòng y tế trước đi, lỗi đi học muộn ngày hôm nay cô không tính.”

Huy cảm ơn cô rồi khó khăn lê chân lên phòng y tế. Tâm trạng mình rối bời, mình vội đứng lên: “Thưa cô, em ra ngoài ạ.” Cô Vân và cả lớp ngay lập tức đưa mắt về phía mình, ánh mắt của cô Vân giống như cô vừa phát hiện một bí mật dễ thương nào đó, cô cười: “Em ra ngoài làm gì?”

Mình đưa mắt về phía cửa, Huy đi chắc chắn rất khó khăn, mình cứ bị cô hỏi vặn thế này thì không biết bao giờ mới ra được. Vậy là mình cứ nhìn ra ngoài cửa rồi nhìn cô Vân ra chiều vô cùng khó xử, rồi cuối cùng mình cúi gằm mặt xuống, giọng năn nỉ: “Cô ơi, em gấp lắm rồi. Cô cho em ra ngoài đi cô, đây là vấn đề cần giải quyết cấp bách mà không một ai có thể ngăn nó lại…” Tình cảm mà, ngăn thế quái nào được. Mình đã dùng từ ngữ uyển chuyển như vậy rồi.

Cả lớp mình bắt đầu xôn xao.

“Cô ơi, cho Nhiên ra giải quyết đi cô.”

“Đúng rồi cô ơi, cô làm tội, làm tình, làm khó, nó quá. Nhanh đi cô không lớp mình không giải quyết được hậu quả đâu.” Vâng, nhỏ Bình học giỏi văn, nhỏ đang chơi xỏ mình mà. Nhỏ biết mình thích Huy mà. Hừm, con bé này…

Vô số tiếng nói nữa vang lên, mình gấp đến độ phát điên lên được thì cô nói: “Ra ngoài đi em, xong rồi vào ngay chứ đừng để hết tiết.” Cô đang châm chọc đây mà.

Mình không kịp nói gì phi thẳng ra ngoài luôn. Ở lớp có nhiều đứa biết mình thích Huy rồi, mình cũng chẳng phải sợ hãi gì mà dấu chúng nó. Thích là việc của mình mà, đâu liên quan đến người khác.

Mình dễ dàng đuổi kịp Huy, chạy lên cùng đi với cậu ấy. Mình thấy rõ cậu ấy ngạc nhiên nhìn mình rồi chuyển sang bật cười: “Nhiên chạy ra đây làm gì? Cười thằng này à?” Cậu ấy biết mình thích cậu ấy từ lâu nên mình cũng chẳng cố tỏ ngượng ngùng gì cho mệt, mình nói luôn:

“Lần sau Huy có giả bộ cũng đừng cố làm thật, đau lắm đó.” Làm đến cái mức độ này để thoát tội, có thể thấy Huy cũng là một đứa con ngoan trong gia đình, không muốn bố mẹ phiền lòng. Mình chỉ thắc mắc có một xíu xìu xiu mà thôi, tại sao cậu ấy thường xuyên đi học muộn nhỉ?

Huy nhìn mình hồi lâu, có vẻ không theo kịp bước chân mình nên cậu ấy dừng lại, ngồi bệt luôn xuống đất làm mình cũng phải ngồi xuống đối diện cậu ấy. Huy nói: “Có vẻ như Huy vẫn đánh giá thấp năng lực quan sát của Nhiên rồi, làm sao Nhiên phát hiện ra?”

“Chẳng phải Huy là một con người không bao giờ làm việc gì mà không có lợi sao? Nhiên thấy Huy tàn tạ như vậy, lại đến đúng tiết đầu của cô Vân mà vào nên biết chắc Huy chỉ là muốn thoát tội đi muộn mà thôi.” Mình lưỡng lự nhìn đầu gối của cậu ấy, giọng bất giác nhẹ hẳn: “Huy đừng đi đâu cả, cứ ngồi ở đây, Nhiên chạy qua phòng y tế lấy bông băng cho. Khổ nhục kế cũng phải vừa vừa thôi chứ.”

Áo bẩn thì có thể lí giải là lấy đất cát trát lên người nhưng quần rách thế kia thì phải là một lần cọ sát mạnh với đường. Đùa chứ, quần kia hàng chất lượng cao mà còn rách thế kia.

Như biết mình nghĩ gì, Huy bật cười:

“Cái quần này là rách từ mấy năm trước trong một lần Huy ngã gãy chân. Lúc đó Huy nghĩ quần chất lượng cao như này vứt đi thật phí nên để lại, không ngờ ngày hôm nay lại dùng đến nó cứu nguy. Còn đầu gối, thực ra ngã cũng không mạnh lắm đâu, chỉ là Huy khống chế lực nghiêng của người, để cho đầu gối va chạm với mặt đường, kết hợp với cái quần rách tạo hiệu ứng đặc biệt.” Thằng quỷ. Bảo sao cậu ấy đóng kịch giỏi đến thế.

Mình lầm bầm rủa xả rồi nghiêm túc ra lệnh: “Dù sao Huy cứ ngồi im ở đây, Nhiên đi nhanh rồi về.” Mình là vận động viên điền kinh, chạy cũng không đến nỗi chậm chạp. Ai ngờ đâu Huy nhăn nhó dở khóc dở cười: “Đây là giữa sân trường đấy! Khi nãy Huy chỉ ngồi tạm nghỉ chút thôi. Nếu Nhiên chạy đi để một mình thằng này ngồi đây như thằng khùng để chết à. Mọi người cười cho biết dấu mặt vào đâu.”

“Sĩ diện. Ra đây Nhiên đỡ.” Mình gắt nhẹ rồi kéo tay Huy lên quàng qua vai mình, không để Huy có ý kiến mình nghiến răng nghiến lợi lết đến phòng y tế.

“Thực ra Huy rất nặng, khổ cho Nhiên rồi.”

Ừ, biết mình khổ thì cậu im đi, đừng nói nữa.

“Các lớp tập thể dục đang nhìn về phía này, một vài người còn cười khúc khích.” Huy tiếp tục trần thuật lại, giống như đang ám chỉ điều gì đấy.

Mình im lặng, mệt không còn sức mà nói.

“Nhiên này, thực ra Huy có thể đi được, cậu làm Huy cảm thấy mình như thương binh ấy.”

Bà bực rồi nha. Mình không biết rằng Huy có thể nói nhiều đến vậy đấy. Cuối cùng thì đến phòng y tế rồi. Mình đỡ Huy vào, giao luôn cho cô Hậu ở đấy rồi về lớp. Thích thì thích thật nhưng đừng có được nước lấn tới. Tâm trạng mình đang không tốt do phải đỡ một người nặng như Huy, chẳng biết cậu ấy cố ý hay vô tình mà mình thấy cả người cậu giống như dựa hết vào mình vậy.

Về đến cửa lớp thì vừa lúc hết tiết, cô Vân bước ra trao mình cái nhìn rất có ẩn tình, cô cười: “Cô nghĩ em nên tham gia đoàn kịch của trường.”

“Vâng, em cũng nghĩ thế cô ạ, nhưng có vẻ họ không muốn nhận thêm.” Mình thành thành thật thật đáp. Mình đúng là đã xin rồi, bởi vì có Huy trong đó nhưng một phần thấy người đăng kí đông quá, một phần vì thời gian tập kịch chiếm hết thời gian xem phim và đọc truyện của mình nên mình bỏ. Bản thân mình thấy mình cũng có năng khiếu lắm chứ. Hic.

Cô Vân chỉ cười cười rồi đi. Mình biết cô đang nghĩ cái gì, chắc chắn là: “Bọn trẻ thời nay thật táo bạo, cọc đi tìm trâu chứ không phải trâu đi tìm cọc.” Vâng, em cũng thấy thế cô ạ.

Ra về, mình đến nhắn với Nam một tiếng để cậu ấy đưa Huy về. Nói là nhắn thế chứ thực ra không cần người nhắc Nam vẫn đến đón Huy, hai cậu ấy là bạn thân với nhau mà.

Ngày… tháng… năm…

Sau hôm đáng nhớ, mình với Huy, chính xác thì Huy cũng không lờ lớ lơ mình nữa, cậu ấy đôi khi còn kể chuyện hài hay trêu đùa mình nữa. Chẳng hiểu sao thấy ngọt tận chân răng, thích chết đi được.

“Cậu thấy mình nên làm thế nào?” Câu này là Huy hỏi khi mình đang cắm đầu vào quyển Naruto. Hửm? Mình tưởng cậu ấy đang làm toán cơ mà? Mình vội gập quyển truyện lại, khó hiểu ngẩng đầu lên.

“Cậu đang nói gì vậy?”

Huy im lặng, có thể là cậu ấy đang cố để bình tĩnh trước vẻ ngây ngơ không hiểu gì của mình. Cậu ấy nhấn mạnh: “Linh vừa ra nói chuyện, tớ tưởng cậu ừ rồi còn gì?”

Thì đúng là Linh vừa ra nói chuyện nhưng mình chẳng để ý gì hết, mình cứ ừ bừa vì khi nãy đang đọc đoạn đánh nhau khốc liệt. Cậu ấy… nói cái gì nhỉ? Hình như là về chuyện tiết mục văn ghệ cuối năm. Đúng không? Mình nên hỏi Huy một chút.

“Linh vừa nói về tiết mục văn nghệ cuối năm hả?”

“Ừ.” Cậu đáp. “Cậu ấy bảo tớ và Nhiên chuẩn bị tham gia là vừa. Linh đã báo với cô Vân chọn hai đứa mình biểu diễn tiết mục văn nghệ rồi.”

Mình ngạc nhiên: “Sao lại là hai đứa mình?”

“Vì tớ biết đàn còn cậu biết hát. Văn nghệ chẳng ai hào hứng tham gia nên Linh bắt buộc phải chọn người có tiềm năng thôi.”

Giật mình. Điểm duy nhất mình tự hào giữa hai đứa cuối cùng cũng được khai thác rồi. Mình vui nắm nhưng không thể toét miệng ra mà cười trong khi cậu ấy nhăn nhó thế kia được. Cậu ấy là không thích văn nghệ hay không thích mình? Mình nghĩ là mối quan hệ giữa bọn mình cũng được cải thiện kha khá rồi chứ?

“Nhưng sao tập sớm vậy? Giờ mới đầu tháng ba thôi mà?”

“Linh nói tụi mình cần ôn thi nữa, tập chừng nào ăn ý thì thôi, không cần giải cao hay vinh quang gì cả.”

Ngày… tháng… năm…

Xe mình hỏng. Ừm, giờ mới thấy cậu ấy thật ga-lăng. Trong lúc mấy thằng con trai khác huýt sáo trêu đùa, mấy con bạn mình cuống cuồng lên hè nhau khiêng xe đi sửa thì cậu vác cặp đến, cười rất chi là đẹp: “Hỏng xe? Có thể tớ sửa được đấy, tớ biết chút ít.”

Cậu ấy thật tùy tiện vứt cặp một bên rồi cúi xuống loay hoay với cái xe của mình. Trời thì nắng nóng, trán cậu ấy rịn mồ hôi. Mình tự nhiên thấy ấm áp mà cũng thương thương trong lòng. Mình đề nghị: “Hay Huy cùng mình mang đi sửa vậy?”

Cậu ấy lắc đầu, đưa tay quệt vội mấy giọt mồ hôi rồi lại cúi xuống: “Nhiên chờ chút, sắp xong rồi đây.”

Cậu ấy cuối cùng cũng sửa xong. Mình vội vàng cảm ơn thì cậu ấy xua tay: “Bạn cùng bàn mà. Hơn nữa bữa trước cậu cũng giúp tớ đấy thôi.” À… Hóa ra cậu ấy trả ơn. Mình thấy nhói trong tim một cái rồi cũng đáp lại: “Vẫn cảm ơn Huy nhiều lắm. Trưa rồi, tớ về trước. Huy cũng mau về không bố mẹ cậu lại lo lắng.”

Mình đạp vội xe đi, tất cả những cảm xúc lạ lùng chôn chặt trong lòng. Không sao, thực sự không sao. Cậu ấy đối với mình rất tốt. Mình cũng chẳng phải quyết định rồi hay sao? Mình chỉ thích cậu ấy hết năm nay thôi.

Ngày… tháng… năm…

Ừ thì mình biết hôm nay tâm trạng Huy không tốt. Mình cũng đã cố hết sức để không cười đùa đụng chạm đến cậu ấy rồi vậy mà trong giờ toán cậu ấy lại quát mình.

Thầy Tuấn cho lớp lập nhóm làm bài, mỗi bàn một nhóm, cuối giờ thu lấy điểm. Mình vốn không giỏi môn Toán, đây lại là bài chung của hai đứa nên mình quay ra hỏi cậu. Nào ngờ cậu ngẩng đầu gắt lên với mình. Đôi mắt cậu đầy giận dữ, xa lạ lắm.

Mình không khóc, không hỏi, mình chỉ hơi bất ngờ rồi cúi xuống. Thực ra trong lòng mình rối bời và tâm can đang gào khóc đấy nhưng mình vẫn giữ im lặng.

Lúc ra về, trời đột ngột đổ mưa. Đầu mùa hạ, có lẽ là mưa rào. Mình co gối, ngồi trên hành lang nhìn mưa, đám bạn hỏi gì cũng không trả lời mà đuổi hết bọn nó về. Mình muốn ở một mình. Rất muốn khóc, rất muốn gào thật lớn nhưng cổ họng nghèn nghẹn, chân tay trì trệ không nghe theo sự điều khiển của bản thân. Mình trút một tiếng thở dài.

Sắp hết năm rồi. Mình và cậu ấy thi hai trường khác nhau, không gặp nhau rồi sẽ quên nhau sớm thôi. Mình chỉ thích cậu ấy hết năm nay mà thôi.

Thứ gì đó chảy ra từ mắt mình, thầm lặng. Giọt nước rơi trên môi mình, hơi mặn. Mình gục đầu xuống gối, một lát nữa tâm trạng sẽ bình ổn hơn.

Ngày… tháng… năm…

Mình và cậu ấy ít nói chuyện với nhau rồi. Cậu ấy đột ngột nói với mình: “Tham gia văn nghệ cậu hát một mình nhé, hôm đó tớ bận không đến được.”

Lòng mình trùng xuống, mình gắng gượng cười: “Ừ, không sao.” Mình nghĩ sự “thích” cậu ấy của mình đang dần chìm xuống và được cải thiện. Mình thấy bản thân không còn lo lắng, ngượng ngùng khi tiếp xúc với cậu, tất cả đổi lại chỉ là bình thản.

Sắp quên rồi, có lẽ không cần đến hết năm nay đâu.

Mà cũng sắp hết năm học rồi, sắp trưởng thành rồi, sắp bước sang tuổi lớn hơn.

Mình gục đầu xuống, chẳng biết trống đánh lúc nào, cũng chẳng biết lết xác về nhà kiểu gì.

Ngày… tháng… năm…

Mình lại bỏ nhật kí một thời gian, hôm nay mới viết tiếp. Ừm, hôm nay tổng kết năm học. Mình tưởng cậu đến, mình đã chờ ở cổng trường rất lâu, trong tâm vẫn mong chờ cậu đến. Cậu đến thật. Cái vẻ vội vã ấy, cậu cầm cây đàn chạy vội lên với mình đang đứng trên sân khấu lúc ấy. Cậu cười nhẹ:

“Tớ xin lỗi. Dù sao có thể đây là lần cuối cùng gặp nhau, tớ đương nhiên phải cố mà đến.”

Nụ cười ấy ám ảnh lắm. Cậu không biết thôi, hình như mình thích cậu ấy cũng bởi nụ cười này. Cậu cười lộ răng khểnh ra, rất duyên. Và cả ánh mắt cậu, đẹp lắm, ấm lắm.

Mình và cậu lúc đầu kết hợp với nhau rất gượng, mình thường không theo được nhạc nhưng sau đó ổn hơn rất nhiều. Chẳng rõ mình nhìn nhầm hay không nhưng lại thấy thứ gì đó thoáng buồn trong mắt cậu.

Người ta nói tình đầu ám ảnh lắm, không dễ để quên. Mình cũng chẳng biết cái gì thôi thúc nữa, lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng. Hôm nay, mình đứng trước mặt cậu ấy, thẳng thắn đối diện:

“Tớ thích cậu.” Có thể cậu ấy đã biết nhưng là qua miệng người khác, cái đó không tính. Mình cười, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi nói những lời này. “Tớ nghĩ mình sẽ bỏ được cậu thôi, năm nay là năm cuối cùng tớ cho phép bản thân thích cậu, thích nhiều đến thế. Hết năm rồi, tớ sẽ không… thích cậu nữa hoặc là sẽ cất tình cảm này đi.”

Cậu ấy nhìn mình trân trân, ánh mắt cậu xoáy sâu vào mình như muốn tìm kiếm thứ gì đó. Mình thở dài một cái, một cái thật dài:

“Tớ sẽ nhớ cậu nhiều lắm đấy, tạm biệt.”

Cậu ấy cuối cùng cũng nói: “Cảm ơn. Cảm ơn cậu những ngày cậu thích tớ. Tớ nghĩ mình cũng có một cái gì đó với cậu, mông lung lắm. Nhưng rồi tớ sợ. Tớ đóng kịch giỏi lắm, tớ sợ mình lẫn luôn kịch với đời thật, sợ tất cả chỉ là một mình tớ ảo tưởng viễn cảnh đẹp.”

Cậu ôm mình, ôm thật chặt.

Chúng ta sẽ cùng nhớ, cùng cất nó đi. Cảm ơn về những năm tháng tuổi trẻ sôi nổi ấy, những năm tháng yêu không biết mệt.

Giờ đây lớn rồi, mỗi đứa đi một con đường, mình có thể cất năm tháng ấy và gửi lại cho nhau. Tuổi trẻ nhiệt huyết và đam mê, tạm dừng lại cho những năm tháng trưởng thành đối mặt với cuộc đời.

Tớ giữ đúng lời hứa nhé, thích cậu hết năm nay thôi.
 

Vô Ái

๖ۣۜPhân Ly Như Mộng - Tương Phùng Như Hoa๖ۣۜ
#2
Truyện có tình tiết khá đều đặn. Qua cách trình bày nội dung truyện, có thể thấy, đây chính là những dòng nhật kí. Nhật kí, có vui, có buồn, tất cả những tâm tư đều được diễn tả bằng lời, người đọc nên nhìn nhận theo cách diễn đạt của cảm xúc, tức là không nên quá khắt khe, song, không nên vì người đọc không nhìn nhận tác phẩm quá - khắt - khe mà thể hiện nội dung và trình bày tác phẩm quá tùy tiện, thiếu chọn lọc.
Dựa trên những tiêu chí trên, đối với bài dự thi MS01 này, mình xin chỉ ra một số ưu nhược điểm sau:

*Ưu điểm:
-Nội dung rõ ràng, theo motip quen thuộc, an toàn.
-Diễn đạt ổn ở hầu hết những phân đoạn biểu cảm.

*Nhược điểm:
-Tình tiết xây dựng đôi chỗ còn hơi vụng.
-Ngôn ngữ cùng cách diễn đạt còn lủng củng ở những phân đoạn tả ngoại cảnh.

-> Điểm:

  • Hình thức: 8/10
  • Ngôn ngữ, cách diễn đạt: 6/10
  • Nội dung: 6.5/10
  • Cảm nhận riêng: 7/10
>>> Điểm tổng: 27.5
 
#3
nội dung truyện cứ đều đều rất nhẹ nhàng, hơi buồn nhưng cũng vui, ít ra không có che giấu tình cảm mak còn nói ra, cố gắng phát huy nha