[Góc tự kỉ của Đậu Đậu] tương tư ngày qua

#1
Lập ra để viết những cảm xúc bất chợt lướt qua mềnh từng ngày, từng khắc. Để đóng chặt lần hai kí ức vào tờ lịch vô hình.

Hơn 7 tỉ người trên trái đất, không ai có 1 giây nào giống nhau hoàn toàn. Nên em cũng tự tin mềnh là điều gì đó, bé bỏng thôi nhưng cũng rất đặc biệt..
Đậu Đậu thỉ chẳng có ai thích hết, hơi buồn, nhưng có nhiều bạn, những người bạn tí hon.
 
Last edited:
#2
Khi chào đời, chúng ta khóc đầu tiên, chắc hẳn linh tính của chúng ta mách bảo đời khổ lắm. Quả thật sau này chúng ta phải rất vất vả để có những gì mình muốn, ngay cả ăn cũng phải nhai, hít thơ cũng phải co duỗi cơ hoành chứ hổng có gì tự nhiên tràn vào người.. ài huhu, mệt nhỉ.

Nên Đậu Đậu lười lắm, đôi lúc lười nghĩ, lết thân chục kí đến gốc cây bên kia là nằm nhìn mây bay, đón gió thổi. Đau đớn tràn vào từng suy nghĩ rồi, ngập hết cả ruột rồi. Nên Đậu Đậu lại phải nằm ăn những điều trống rỗng... để mây vô tư và gió mát lùa qua cánh mũi, khoang phổi..

Cỗ máy sinh học quá mỏi rồi, tui mới có mấy tủi thui à~ muahuhu~
Giờ soi gương chắc tưởng ông cụ nào chớ hổng phải tuôi nữa! Mắt lờ đờ, tóc bạc, da nheo hết rồi, ai thương tui hông huhu
 
#3
Sáng nay nữa, ngồi ở cổng ngắm mây mà cô hàng xóm xua gà con sao mà nó lạc qua cổng nhà Đậu lun í. Hic hic.
Thế là Đậu Đậu đỏ mặt chạy tót vào nhà lun, bớ người ta.

-Anh Đậu ơi, Ngọc đến chơi nà.

Bé ngọc, huhu~ cứ đến chơi là bắt đầu cưỡi lên đầu tui, bắt đưa đi mua kẹo. Con nít gì mà giỡn khoẻ quá, giỡn tui mệt nhoài rồi vẫn hihihhaaha nữa. Mệt quá lăn ra ngủ thì chùm mền đè a hai suýt tắc thỡ. Ahuhu
 
#4
Haizzz...

Sáng nay nắng ấm áp, sương lạnh còn chưa tan thì Đậu tui mới lê xác qua gốc cây lớn nằm ngủ. Gác đầu lên tay, mắt khép mơ màng nhìn tán lá rồi rơi vào giấc mơ lúc nào khồn hay.
Giấc mơ về một ban công nhiều dây leo và sáng sủa, Đậu tay nắm chiếc cung và ngoài kia là biển mênh mông. Có một con tàu lớn kì lạ! Họ thả ra những chiếc bong bóng lớn trong suốt và cho đồ đạc của Đậu đậu vào rồi bảo
-Chuyển nhà!
Cô bé một bên mí lay tay hỏi
-Chiếc cung này bắn như thế nào?
Đậu Đậu cầm lấy cây cung và kéo sợi dây mảnh như sợi tóc và óng ánh như vàng rồi ngắm thử cho cô bé trông.
Chợt thấy mình trôi bồng bềnh trong chiếc bong bóng và đang dần tiến về con thuyền trên biển.
Nhưng lạ, tiến lại gần thì con thuyền lại giống với chiếc phi thuyền, nó mở hai cánh cửa ở dưới bụng và Đậu Đậu trồi lên cùng đồ đạc...

Hình như trời nắng dần, nóng quá nên trở mình thức giấc, hic, ta vẫn nằm dưới gốc cây thôi sao. Tưởng đã cùng cô bé leo lên phi thuyền du lịch Ngân Hà rồi haizzz
 
#5
Ahi~
Haizz, đôi lúc lại có cảm giác bế tắc trong cuộc sống. Không phải vì bản thân không giải quyết được vấn đề đó. Mà bởi vì cảm giác ấy tự nhiên trôi đến như một phản xạ vô thức, trước một vấn đề cũ. Có lẽ bản thân cần sửa nhiều để phù hợp hơn, loại bỏ đi trạng thái kia!

Hôm kia lại mơ cưỡi lân bay lên đỉnh Thái Sơn. Rồi cuộc sống vẫn đâu vào đó. Chẳng có ji thay đổi. Xem ra giấc mơ cứ 10 năm, 20 năm lại quay lại 1 lần.. để làm ji kia chứ? Nhắc ta từng là một đứa bé chăng, ta sắp già rùi muahuhu
 
#6
Đêm nay lại một giấc mơ siêu năng lực!!!
Thấy mình đang bay trên một cánh đồng bao la, có một cánh cổng lớn như che ngang cả mặt đất. Họ-những kẻ xâm lược dùng thần lực phá nát bên kia cánh cổng. Bên này là vùng còn yên bình.
Đậu thấy một người dùng năng lực siêu nhiên tụ vào bàn tay rồi đẩy ra quét sạch mọi thứ trên mặt đất. Thấy vậy, Đậu cũng tụ năng lượng và chưởng ra!!! Một làn sóng cực mạnh phá tan mặt đất và khuếch trương dao động làm một vùng đất rộng bị bắn phá và lõm vào sâu hoắm!
Đậu bay về phía sau thì thấy còn sống sót một vài người. Một số trong họ đứng bên những chiếc lỗ sâu đen và nhìn về cánh cổng~~~~~~~~~~

~~~~~~giấc mơ chuyển tiếp~~~~~đôi khi bỗng chuyển cảnh mà k báo cho tui~~~
Mơ về một miền khác, thấy một quán ăn ven đường, trong thời nào không rõ, nhưng cả hai vợ chồng chủ quán đang làm gián điệp, họ đang lấy thư từ một đứa bé vô danh qua một cái cửa sổ chắn. Bên ngoài quán là một con đường dài vô tận màu xám ...
 
#7
Haizzz
Đêm nay buồn thiu ruột.
Nghe 1 người con gái xa lạ kể chuyện, rrồi nói về tình cảm... bỗng lòng mềnh xót xa vô hạn, cứ như đang rơi xuống địa ngục vậy.
Chỉ là kẻ sẻ chia buồn vui của cõi đời, rồi lại như chiếc bút chì vô dụng. Không còn tác dụng lại rơi vào hộp bút tối tăm.
Vẫn biết lắng nghe là bao dung nhưng những mảnh ác ôn ích kỉ trong mềnh cứ vẫy vùng khó chịu. Hiehie. Thôi mệt.

Cứ để nó tung hoành z, ok. Lúc mệt nó sẽ dịu xuống. Với lại nhiều mảnh tích cực đang chiến đấu với nó đấy thôi.
Thật là mệt mỏi. Một tâm hồn-một chiến trường..
 
#8
A~
Trưa nay mới đi ngủ,
"Meo~meo~ e đâu rồi hè?" kêu con mèo mun của Đậu Đậu í mà, nó hay leo lên cây ngủ trưa lắm à.

Haizz, kêu và ngó nghiêng một hồi không thấy ẻm Đậu bèn ngả mình đánh một giấc say~
Và mơ...

Một giấc mơ không khởi đầu, hoặc khởi đầu quá mơ hồ nên Đậu Đậu không nhớ rõ.

~~~~~ Một cô gái dìu ta đi ngủ, hình như ta rất say, say đến nỗi nằm im như một xác chết!

Cô gái thả ta xuống giường rồi bước đi, đến cửa thì ta bỗng nói thầm thì giữa hơi men
"Mẹ ơi.. mẹ ơi.."
Cô gái ngừng bước lắng nghe.
"Mẹ ơi.. mẹ ở đâu rồi"
Chàng trai nước mắt đầm đìa trong cơn say, mọi cảm xúc dồn nén bung ra vì lí trí đã bị hơi men đánh gục.

Đậu biết , chàng trai, mồ côi. Trong mơ, đôi khi ta bỗng hiểu vì sao và vì sao~ mà không cần ai bày cho ta bít
Cô gái bước lại giường và ôm lấy chàng trai đang ú ớ vào lòng. . Cô gái đồng cảm với anh ta.
Anh ta vẫn trong một thế giới khác, đang kêu gào trong vô vọng, haizz, có lẽ a ta đã rất cô quạnh, thiếu tình thương của gia đình.
Hai người cứ như vậy...bên nhau trong giấc mơ của Đậu Đậu

Chắc là nỗi đau ấy quá lớn, khiến Đậu tui cũng suýt khóc, tui hét lên trong mơ "cho tôi ra khỏi đây" , Đậu bít nó là một giấc mơ, rất buồn .
Cố gắng giãy dụa và phần tỉnh đầu tiên là đôi chân, tiếp đến các bộ phận khác!

Oỳ nước mắt ta lại xuýt trào ra. Nhìn lên tán lá cao, trời vẫn toả sáng, đã 1h34' .
 
#9
Lại mơ.
Một giấc mơ buồn.
Lúc nào cũng là mình, là mình, và mãi là mình đuổi theo người đó. Là mình, mình mãi là kẻ chạy theo.
Vì sao ta không phải là người được theo đuổi.. !
Và luôn luôn, mãi mãi, vĩnh viễn... chỉ trong mơ ta mới gần nhau đến vậy, ta mới gần nhau khi... đuổi bắt nhau. Tại sao một người cứ đi trước và tui mãi theo sau.

Giấc mơ cũng k đem đến chút ấm áp nào cả, chỉ toàn thờ ơ và ta mãi là kẻ kém cỏi trước họ. Một người như vậy, nhiều người chắc cũng k khác là bao~
 
#10
Ehèm!!! Giở trang nhật kí thấy lèo tèo một vài sợi mốc, chắc ta đã bỏ quên nó hơn một tháng rồi..

Đêm kia lại là một giấc mơ ngày xưa, rất xưa, khi tui còn học cấp ba. Thấy lại khung cảnh đám bạn và thầy giáo giảng bài, rồi cả cái cảm giác hồi hộp và lo âu khi lên bục giảng trả lời nữa.. Trong giấc mơ mờ ảo ngả màu vàng ố của thời gian dĩ nhiên ta không thể tự do di chuyển, mọi chuyện cứ như một chuyến tàu nhanh lao trong đêm chở tui qua miền quá khứ xa xôi và đầy thương nhớ. Tình bạn trong sáng hồn nhiên ấy nhen nhóm lại trong tui chút bình yên đã tản mác gần hết trong hơn 1/4 kiếp người.

Tỉnh dậy, tui cảm giác hình như hôm qua vừa đi học, bóng dáng cô bạn thân dường như còn đâu đó trong không gian này... Nếu như vũ trụ này như một chuỗi ảnh trong cuộn phim, có bao giờ tui được diễn lại lần nữa quá khứ đầy mơ mộng đó không nhỉ? Ước gì một lần nữa tui được sống trong ngày thơ bé ấy, có lẽ ai cũng khát khao được như vậy.
Đưa tay lên hứng ánh nắngđang xuyên qua tầng xanh, tim tui chợt dâng lên tư vị khó tả. Tựa như mình đang hứng cả thời gian+không gian vậy, tựa như muôn vàn ý niệm và hình ảnh đọng lại trên bàn tay ...