• Dịch vụ làm ảnh bìa cho truyện hoàn toàn miễn phí tại Lumière shop, mời bạn ghé xem

[Game show] Solo - Nơi nộp bài thi

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#1
=>> [Game show] Solo <<=

Các chủ đề solo:
- Sáng tác truyện (truyện ngắn, tản văn, đoản, hồi ký)
- Sáng tác thơ
- Vẽ (chân dung, cảnh, anime, mahua)
- Thiết kế (thời trang hiện đại, cổ đại, trang sức, nội thất, thiết kế đồ họa, bìa truyện)
- Hát


Cách tham gia:

- Gồm có hai người chơi cùng thi một chủ đề
- BGK sẽ ra đề thi, thí sinh hoàn thành đề thi và nộp vào vào topic
- Thời gian nộp bài là một tuần kể từ ngày nhận đề thi.


Hướng dẫn nộp bài thi:
- Tên nick:
- Chủ đề thi:
- Solo với ai:
- Bài thi:


BGK
@Tóc Xanh
@Adam

 
Last edited:
#3
Đề thi đợt 1
Chủ đề: thơ
Người solo: @Ngân Phong * Konny@Vọng Tri Âm
Đề thi: hãy viết một bài thơ về chủ đề noel
Thời gian nộp: vào thứ 3 tuần sau - nếu hoàn thanh sớm thí sinh có thể nộp bài trước.
(Bài thơ này em làm có hơi gấp gáp, tại vì quên đến giờ mới nhớ mà bay lên làm.)

GIÁNG SINH ĐỢI CHỜ

Giáng sinh trước, nơi ngưỡng cửa nhà thờ
Anh đứng chờ em về một đêm đông lạnh
Dẫu nụ cười của hạnh phúc mỏng manh
Em xa rồi và tình ta xa mãi
Lỡ một lần quên giữa muôn miền ngang trái
Quá yêu nhau nên tình mệt mất rồi
Tình đầu tiên để một lần hóa sỏi
Sỏi đá mòn gửi lại gió đông sang
Cạnh nhà thờ, em hai bờ sông cạn
Giáng sinh này, anh lại đứng chờ em.

-Vạn Xuân-
 

Vọng Tri Âm

Nhất Tiếu Khuynh Ca
Vip Member
#4
Đề thi đợt 1
Chủ đề: thơ
Người solo: @Ngân Phong * Konny và@Vọng Tri Âm
Đề thi: hãy viết một bài thơ về chủ đề noel
Thời gian nộp: vào thứ 3 tuần sau - nếu hoàn thanh sớm thí sinh có thể nộp bài trước.

Đêm giáng sinh rực rỡ.
Thể thơ: Tự do
Tên bút danh: Lục Đằng Hướng Duệ

Tháng mười hai, rét tràn qua khung cửa
Trời đất âm u, đông giá lạnh lòng người
Cuộn mình trong chăn, tôi im lìm muốn ngủ
Màn hình chợt rung, khung chat hiện lời mời.

"Thanh Vũ mời bạn vào đội, đồng ý không?"

Hệ thống lạnh lùng, tôi tần ngần chấp nhận
Đang tính định treo, bây giờ tỉnh ngủ rồi
"Đi đâu thế Vũ", lướt bàn phím, tôi gõ
Quy tắc trò chơi, không bỏ rơi đồng đội.

"Đêm nay Noel, không đi chơi đâu sao?"

Ngẩn ra vài giây, tôi nhìn tin nhắn đến
Soạn lại một tin, "trời lạnh lắm, không đi."
Tin nhắn tiếp, tôi đọc qua, ngập ngừng
Cách lớp màn hình, nhìn không ra vẻ mặt.

"Tôi cũng vậy, tôi và em...chúng ta cùng đi chơi?"

Hơi bất ngờ cũng thật là cảm động
Có chút đồng tâm, tôi đã nhận lời anh.
Người bạn trong game, đã quen gần ba tháng.
Hai kẻ cô đơn, rủ nhau cùng sống ảo.

Thế giới ảo, có hoa và có lá.
Có đình đài, có cung điện nguy nga.
Có rừng thông, giữa muôn ngàn bông tuyết
Phủ trắng tinh, có đám lửa bập bùng.

Tôi và anh, đắm chìm trong thế giới
Tôi che ô xanh, anh đeo kiếm đỏ
Bạch y nữ cạnh quân tử thanh y
Đẹp tựa như mơ, nhìn không chớp mắt.

Hít hơi sâu, tôi chợt run vì lạnh
Thế giới thật, đêm lạnh lẽo bao trùm
Đêm giáng sinh, có chút gì rung động
Hình ảnh kia, tôi thật không muốn tắt.

Màn hình sáng, như giấc mộng không tan
Không biến nhanh, như que diêm sắp tàn
Tin anh đến, đánh tan vùng tĩnh lặng
"Tôi thích em, chúng mình hẹn hò đi?"

Như có pháo bông, tim rộn ràng đập mạnh
Trên màn ảnh, hoa tuyết vẫn rơi nhanh
Hơi lạnh tràn về, phía bên ngoài cửa sổ
Đèn chăng hoa, thắp sáng tự bao giờ.
 
Last edited:
#7
Đề thi đợt 2
Chủ đề: Truyện ngắn
Người solo: Tuyết Linh Đan
Đề: Độc thân nhưng không cô đơn.

Cách Tôi Sống
Tác giả: Hắc Nguyên
Thể loại: Tự truyện

Cuối mùa lá vàng rơi, những cơn gió nhẹ bắt đầu tràn về, những tiếng ve cũng bắt đầu im hơi lặng tiếng sau những tháng ngày kêu rinh inh ỏi. Tôi nhẹ bước trên con được về nhà mà lòng vẫn còn một chút gì đó đọng lại, hai bàn tay chà vào nhau rồi cho vào túi áo: “Vậy là một mùa mới bắt đầu, cảm giác lành lạnh dễ chịu thật.”

Bây giờ, tôi là cậu sinh viên học năm thứ ba tại Tây Đô, vẫn đam mê một thứ gì đó mà chính bản thân không tài nào biết được. Tự nhận thấy bản thân mình là một người trầm lặng, rất thích sự yên tĩnh mặc dù tính háo thắng vẫn đang tranh đấu mãnh liệt trong tâm trí, tôi tự đè nén những xúc cảm vô nghĩa ấy để đạt được tính cách mà mình thích.

Tác giả tự kỷ. Những biệt danh vô lợi mà lũ bạn thân đặt cho tôi, tôi gói gọn tất cả những suy nghĩ và hành động của mình vào những câu chữ, những mẫu truyện do chính bản thân xây dựng nên. Có lẽ đó là sở thích của tôi, một sở thích hầu như dần chìm vào quên lãng khi thời đại công nghệ lên ngôi.

Thời gian của tôi khá giàu, một ngày hầu như chỉ dành năm giờ để ngủ. Ngoài những ngày học hành vô nghĩa đối với tôi, tôi thường đốt thời gian bằng những suy nghĩ viễn vong rồi viết nó lên máy tính, tôi cũng không thích việc này cho lắm nhưng đó là cách duy nhất để tôi thỏa mãn cơn quậy phá.

Gió trời ngày một nặng hơn và kêu lên những tiếng vù vù đập thẳng vào tai như đang báo hiệu nàng Đông đã về. Hôm nay, bảy giờ một ngày chủ nhật buồn, tôi đã chuẩn bị đối đầu với nó sau giấc ngủ lúc ba giờ.

“Sao hôm nay lạnh thế? Chỉ mới đầu mùa thôi mà, cảm giác gió xé cả làn da thấm xuyên qua thịt thật tuyệt, người ta hay gọi là... là lạnh thấu xương nhỉ? Chắc vậy.”

Tôi vác chiếc cặp cũ đã đè nặng trên vai ba năm tuổi khi não vẫn còn bận suy nghĩ bâng quơ, tôi quyết định ra phố để hưởng thụ cảm giác mà cả năm chỉ có một lần. Vẫn như thường lệ, tôi dừng chân ở một quán cà phê cạnh đường lớn chỉ một mình, không phải vì tôi không có bạn để đi cùng hay đơn giản chỉ là “Tôi thích một mình.”

Màn sương sớm đã tan tự lúc nào tôi cũng chẳng hay biết, tôi chẳng quan tâm điều đó khi đôi mắt chẳng thể rời màn hình máy tính. Lướt sang các diễn đàn truyện, tôi bắt đầu đặt tay lên phím và cứ thế không thể nào ngừng được.

“Chết tiệt... mãi chẳng thể nào ra được vòng lặp thời gian thì tiếp tục sao được...”

Tôi đập mạnh lên phím cách và nhận thức được mình đang bực tức ra mặt, một chương truyện đã ngốn rất nhiều thời gian của tôi mà chính tôi là nguyên nhân gây ra điều đó. Tôi chấm kết câu và bắt đầu buông phím, điều đó cũng bình thường bởi vì diễn biến trong đầu không thể nào tuôn ra mãi được.

Tôi rời mắt khỏi màn hình và bắt đầu trở lại với thực tại, đôi mắt nheo lại và mệt mỏi. Một hồi lâu, tôi mới bắt đầu nhìn rõ vạn vật xung quanh mình, với ly nước đã tan đá từ lúc nào tôi cũng chẳng nhận ra, tôi chợt nhận ra một điều: “Quái... ngoại trừ những bàn trống thì bàn mình là duy nhất một người, có lập dị quá không? Mà thôi, điều đó cũng chẳng quan trọng, mình đã quá quên rồi.”

Những thằng bạn thân vẫn thường gọi tôi đi chơi cùng nhưng hiếm khi tôi đồng ý, tôi biết rõ bản thân mình, tôi rất thích nhộn nhịp và phá phách, nhưng có một thứ cảm xúc gì đó cứ trói buộc tôi mãi trong cô độc, giống như đang có hai nhân cách đang đấu tranh và phần tĩnh là bên thắng cuộc. Tôi trở nên cô độc.

Tính cách ấy đã ảnh hưởng không chỉ với tình bạn mà còn cả với tình yêu của tôi. Có câu nói mà tôi đã nghe là: “Con trai yêu bằng mắt, con gái yêu bằng tai.” Và tôi biết rõ điều đó. Suy về ăn nói thì tôi rất tự tin vào bản thân, cộng thêm khiếu hài hước thì bắt chuyện và cưa cẩm một người con gái thì chỉ là chuyện nhỏ.

“Thằng Nhựt bê đê mà bây giờ nó đã có bạn gái rồi, nhóm còn mỗi mình mày đấy. Bây giờ bọn tao lại nghi ngờ giới tính của mày rồi đấy.”

Giới tính à? Bạn gái à? Những điều đó có thật sự quan trọng không, suy nghĩ và tình cảm của tôi dần thoái hóa đi. Tôi không còn cảm nhận được một chút cảm xúc gì từ tình bạn lẫn cả tình yêu. Bây giờ, có lẽ sẽ khá lâu, tôi vẫn sẽ tự yêu lấy chính bản thân mình, mà điều đó lại có quan trọng không?

Thời gian suy nghĩ của tôi có vẻ trôi nhanh hơn thời gian thực, định thần lại mới cảm thấy ngày hôm nay đã kết thúc. Tôi lại gói gọn tất cả và bắt đầu những hoạt động cuối ngày, dĩ nhiên tất cả đều “Một mình”.

Thời gian lúc này đối với tôi thật vô nghĩa, tôi chẳng nhận ra nguồn sống của mình từ đâu mặc dù đã qua tuổi trẻ con. Lúc còn thời trung học, tôi đã có rất nhiều bạn, những kỷ niệm với thầy cô những năm ấy thật sự vui vẻ và không thể nào quên được, một thời những cái tên chúng tôi thường nổi trội bởi những trò quậy phá vô lo vô nghĩ.

Sau khi tốt nghiệp, những thằng bạn có đứa thì đi làm, đứa thì học xa và còn có đứa lập gia đình. Không biết chúng nó thế nào chứ nghĩ về tôi, tôi chẳng có dự định gì cho bản thân, tôi chỉ tiếp tục bước trên con đường mà bố mẹ vạch sẵn ra. “Chuyện ngày mai cứ để mai tính, cứ sống hết hôm nay thôi... mà tôi chỉ đang tồn tại chứ thật sự không phải mình đang sống.” Tôi nghĩ vậy.

Một buổi sáng, thông báo bật lên trên chiếc điện thoại, tôi vẫn còn đang ngủ vì biết hôm nay là ngày bắt đầu nghỉ sau một học kỳ. “Chắc là lũ bạn lại nhắn tin bảo đi cà phê hay tổng đài khuyến mãi gì đó...” Tôi vẫn nằm bất động như chết. “Thằng khốn nào phá giấc ngủ yên bình của trẫm?” Tôi bật ngồi dậy vì chẳng thể nào ngủ tiếp được.

“Anh, hôm sinh nhật Thanh ở quán ấy, anh có để quên một vật, khi nào anh có thời gian thì anh hẹn lấy nhé.”

Một số điện thoại lạ cùng với tin nhắn cũng là không kém. Tôi đưa tay vuốt đôi mắt xuống rồi quăng chiếc điện thoại, tôi tiếp tục nằm xuống nhắm mắt. Cảm thấy rắc rối, tôi lại bật dậy mở điện thoại để trả lời tin nhắn vì sự lịch sự: “Em là ai? Anh không biết, em đi ra đi!”

Tôi bắt đầu chuẩn bị một ngày mới trong khi não vẫn miệt mài suy nghĩ: “Mình đang ở Tây Đô, sinh nhật thằng Thanh thì ở quê... ừm... không rãnh đâu mà đi một đoạn đường như thế chỉ vì một món đồ, mà đó là gì nhỉ? Mặc kệ.”

Khoác áo vào, tôi lên xe chạy thẳng trên con đường chính, trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ: “Mình còn chẳng biết mình đang làm gì nữa, đầu thì nghĩ một đường còn hành động một nẻo, mình đang về quê à? Hay làm theo tin nhắn lạ ấy? Mặc kệ, dù gì hôm nay cũng rãnh.”

Một đoạn đường khá dài, tôi cặp bến vào một quán cà phê mà trông mệt mỏi vô cùng: “Ôi cái lưng tôi, cái tay tôi, chắc chết mất thôi...”

“Anh đang ở quán cà phê đây, em có thể mang đồ của anh ra không? Anh còn phải đi gấp.”

Tôi nhắn tin cho số điện thoại lạ ấy, mà chuyện đi gấp chắc tôi hư cấu ra thôi, tôi chẳng muốn đi đâu nữa sau chặng đường kinh khủng ấy. Mà ở đây cũng lạnh chẳng kém gì Tây Đô nhỉ, gió vẫn vô tâm xuyên qua da thịt tôi mặc dù tôi đã trang bị áo ấm đầy đủ.

Một người con gái tôi đoán khoảng mười bảy, mười tám tuổi ngồi đối diện tôi. Cô ấy đang gọi nước còn tôi thì vẫn cố nhớ ra đây là ai? Mình có quen không?

“À thật ra anh để quên cái này, do Thanh đi rồi nên gửi lại cho em trả anh.”

Thì ra tôi đã đánh rơi sợi dây chuyền do say quá, mà đến nay tôi vẫn không nhận ra rằng mình đã mất đó, tôi đã đeo nó hơn ba năm rồi, sợ dây chuyện bình thường với giá tầm bảy mươi nghìn, tôi nhớ không lầm là vậy.

“Nó cũng không quan trọng gì mấy, sao em lại cất công như vậy để trả anh?”

Nhìn kỹ lại cũng tương đối dễ thương, giọng nói nhẹ dịu và cư xử rất tinh tế, hẳn là bạn của thằng Thanh. Tôi đừ người ra vì mệt mõi, tôi vẫn cố tỏ ra bình thường và không quên một tiếng cảm ơn đến cô ấy.

Hai người vẫn đối mặt nhau, trong vô thức tôi có nhận ra cô ấy đang nói chuyện với mình nhưng suy nghĩ của tôi đã áp đảo tất cả làm tôi chẳng nghe được gì. Tôi bỗng giật mình hỏi lại: “À... à anh xin lỗi, nãy giờ em nói gì thế?”

Có lẽ hơi bất lịch sự khi không quan tâm những lời đối phương đang nói với mình, tôi cũng đang tự trách bản thân mình và mong em ấy không tỏ ra tức giận. Trái ngược hoàn toàn, gương mặt ấy bỗng nở ra một nụ cười thánh thiện, tôi vẫn không nói lời nào và chỉ biết nhìn nụ cười ấy.

“Thật ra cũng chẳng có gì quan trọng, thật may là anh đã quan tâm đến em. Có một điều... à... em muốn bày tỏ với anh...”

Giọng nói bỗng trở nên ngượng ngùng cùng với thái độ e thẹn, từ đó tôi lại liên tưởng đến gương mặt của một nhân vật trong anime, chắc không như mình nghĩ đâu. Tôi bắt đầu thoát ra những suy nghĩ của mình và quan tâm đến cuộc nói chuyện hơn.

“Em cứ tự nhiên nói đi!”

Không hiểu vì sao và từ đâu mình trở nên cộc cằn thế này, đã bao lâu rồi mình chưa nói chuyện trực tiếp với một người con gái đồng lứa tuổi. Nâng ly nước trên tay, tôi quan tâm đến gương mặt của em ấy hơn, tôi nghĩ mình nên làm vậy.

“Hôm sinh nhật Thanh, em có quan sát thấy anh vui vẻ, lúc đầu thì ca hát với mọi người, song gần tàn tiệc anh lại ngồi yên trong gốc phòng... à... anh...”

Tôi cười mỉm, tôi lại uống thêm ngụm nước, từng giọt cà phê tuôn vào cổ họng hơi đắng nhưng tôi cố tỏ ra tự nhiên: “Em cứ tiếp tục đi! Anh vẫn đang nghe đây.”

Giọng em ấy bỗng trở nên cứng rắn hơn: “Em có tìm hiểu về anh... à... em cũng biết anh đang độc thân... anh... có thể... làm bạn trai em không?”. Đôi mắt em ấy nhắm lại hồi lâu, tôi quan sát kỹ có thể em ấy đang ngượng ngùng.

Bất chợt, tôi mới phát giác ra những gì em ấy vừa nói, tôi hơi ngạc nhiên và có thể là rất khó hiểu. Trong suy nghĩ: “Tỏ tình ư? Em ấy đang... Hay là? Chuyện gì thế?”. Tôi lại cố nở ra nụ cười sâu hơn và nhẹ hỏi: “Em đang nói thật đấy à?”

Chuyện gì vậy? Tôi đang nói gì vậy? Không lẽ tính tự kỷ của mình đã ăn mòn cách nói của mình hay sao mà lại hỏi như thế. Nhưng không, em ấy lại trả lời tôi: “Em đang nói thật đấy, em có quan sát tính cách của anh và đã tìm hiểu về anh thông qua Thanh, em nghĩ em có thể mang lại nụ cười cho anh và có thể anh cũng vậy, em...”

“Anh xin lỗi...”

Gương mặt ấy bỗng nhợt nhạt nhìn tôi, em ấy không nói lời nào nữa như trông chờ tôi tiếp tục câu nói. Tôi để thời gian im lặng hồi lâu, tôi và em đối mặt nhưng có vẻ hai suy nghĩ không đồng nhất với nhau.

“Anh có thể cảm nhận được tình cảm của em mặc dù có hay không. Thứ nhất, anh cảm ơn những lời nói chân thật ấy dành cho anh và em đã cất công mang trả anh vật này...”

Em ấy bỗng xuống sắc nghiêm trọng, có lẽ tôi đã quá gấp gáp khi trả lời một cách quá đáng như thế, nhưng chẳng còn cách nào khác, tôi không muốn dây dưa để em ấy phải khổ tâm hơn. Tôi đeo sợi dây chuyền lên cổ và tiếp tục đáp lời mà chẳng dám nhìn mặt em ấy.

“Thứ hai, anh biết bản thân anh đang độc thân và em cũng vậy, nhưng anh không có ý định có bạn gái bây giờ. Tất cả những gì bây giờ anh cần là sở thích bản thân, anh không muốn bị gò bó trong thứ tình cảm chỉ vì dục vọng hay đại loại như thế của con người...”

Cúi đầu xuống đất, hai tay em ấy nắm chặt vào nhau. Thái độ thất vọng ấy có phần nào đánh đổ vào tâm trí tôi, nhưng thực chất tôi đã quyết định rồi, sẽ chẳng buồn gì nếu cứ như thế.

“Có vẻ bao nhiêu đó đã làm em hiểu ý anh, hãy tìm một người nào đó không phải anh, một người mang lại tiếng cười cho anh mà không cần em phải hy vọng. Anh đã quen với cuộc sống hiện tại, sống một cách tự do theo sở thích của bản thân, không cần ai quan tâm và cũng chẳng bận tâm đến ai. Anh rất vui vì điều đó...”

Tôi đứng dậy khoác áo vào, tiến bước ra xe. Tôi vẫn trộm nhìn lại, em ấy vẫn đang gục mặt, nỗi buồn ấy không thể nào tả được bằng lời. Suy nghĩ trong tôi lại bắt đầu tràn về: “Thật hiếm khi có một người con gái đang tỏ tình với mình, cứ giống như trong những mẫu truyện tình cảm nhỉ, nhưng lại là kết thúc tệ hại. Cảm ơn em...”

Chiếc xe tàn của tôi lại quay đầu về Tây Đô, con người tôi cảm thấy thanh thản, một tiếng thở dài: “Mình có nên thay đổi cách sống hiện tại để bước ra thế giới thực không? Thật ngu ngốc khi sống mà chẳng có sở thích. Mặc kệ, một mình cũng vui mà, vẫn sống... à mà tồn tại ấy chứ...”