Truyện dài Ép cưới - An Nhi

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#1
Ép cưới

Tác giả: An Nhi

Thể loại: Tình cảm, hiện đại, hài hước

Tình trạng sáng tác: Hoàn thành

Độ dài: 23 chương

Rating: [K+]

Nguồn sưu tầm: gacsach.com

Giới thiệu

Mộc Tiêu Nguyên: Cô mới hai mươi tuổi, vẫn còn là sinh viên đại học ham chơi. Tính cách cô thì ngoài lạnh trong nóng, không phải thích làm con trai nhưng mà cũng không thích làm cô gái số kiếp đào hoa. Cô trước giờ chỉ thích nhìn đàn ông yêu nhau chứ không mong có anh đẹp trai nào yêu mình. Cô muốn trở thành một hủ nữ độc thân với cái đầu lạnh trong truyền thuyết. Nhưng chỉ vì tên thầy bói chết giẫm phán vài câu vớ vẩn, cô đã bị mẹ đẩy vào nấm mồ hôn nhân khiến cho cô từ sau có thái độ bài xích với thầy bói, thầy cúng, vân vân và mây mây...
Cô luôn trốn tránh khỏi cuộc hôn nhân mà trước mặt cha mẹ là hạnh phúc nồng nàn, với cô và anh lại là trò chơi tình cảm. Rốt cuộc thì cô đã yêu anh từ lúc nào vậy?​
Bạch Vĩ Dương : Anh giỏi giang xuất chúng, hai mươi mốt tuổi đã thay mặt ba mình khiến cho công ty phát triển mạnh mẽ trong thị trường nước Mỹ và mở chi nhánh tới các đất nước khác. Trong số đó có quê hương anh, cũng chính là nơi cô đang sống - Việt Nam. Anh công nhận mình đã thích cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng sau này lại liên tục bị cô chối từ, lạnh nhạt khiến anh càng có quyết tâm trinh phục cô. Mỗi lần cô bày trò hay chạy trốn khiến anh rất đau đầu. Và anh nghĩ chỉ để cô yêu anh cô mới có thể ngoan ngoãn ở bên anh mà thôi.​
Trò chơi tình cảm không có đúng sai, không ai biết trước được điều gì. Nó có thể giúp người ta bắt đầu tốt đẹp nhưng cũng có thể mang lại kết cục thất bại không mong muốn. Giống như việc trái tim sinh ra là để nhắc nhở con người sống yêu thương, còn yêu thương ai chính là do chủ nhân của trái tim nắm giữ. Cuộc đời này đã khó lường, con người lại còn khó lường gấp bội. Anh và cô sẽ đi đến đâu trên đường đời chông chênh?​
Câu chuyện này thực ra rất nhẹ nhàng, đơn giản, hài hước thì nhiều, nước mắt thì ít. Chỉ như câu chuyện kể thoáng qua như gió về cuộc đời hai người đang hạnh phúc nắm chặt tay nhau...​
Đôi nét về tác giả An Nhi:

Cung hoàng đạo: Kim Ngưu

Là một cô bé thích sự cổ xưa, thích hoài niệm, yêu những điều trong trẻo tuổi trẻ mang lại nhưng đồng thời luôn sợ hãi sẽ đánh rơi mất nó trong guồng quay của thời gian. Thích viết cho con người những câu chuyện tình thật đẹp, gửi gắm trong đó những mẩu chuyện nhỏ của đời mình như vẽ nên bức tranh đa màu sắc về tương lai phía trước. Sống lạc quan và yêu đời.

Có thể bạn không biết

Ép cưới được tác giả bắt đầu sáng tác vào giữa năm 2013 và hoàn thành vào đầu năm 2015, đăng tải hoàn chỉnh và cập nhật đầy đủ nhất trên thư viện gacsach.com. Bộ truyện đã thu hút được đông đảo các độc giả trẻ theo dõi và thu về tới nay hơn 20 000 lượt xem. Ép cướitrong quá trình sáng tác đã bị nhiều trang web copy không xin phép, không cập nhật đầy đủ những thay đổi của tác giả.

Bản sưu tầm sau đây đã được sự cho phép của tác giả An Nhi và là bản hoàn chỉnh nhất.
 

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#2
Chương 1: Chồng mới
Phố xá đã lên đèn. Trên đường người và xe tấp nập như thoi đưa, chẳng ai còn tâm trạng mà nhìn ngắm cảnh vật nữa. Cái hình ảnh duy nhất hiện lên trong suy nghĩ người ta lúc này là phải làm sao mà vượt đèn đỏ , tăng tốc giữa ngã tư đường vừa giữ được tiền khỏi các chú công an lại vừa giữ được mạng khỏi tử thần. Họ đi làm tăng ca mấy tiếng giờ đói mệt muốn chết rồi.

Cùng lúc đó bên lề đường, khi chiếc xe buýt vừa đi khỏi, một bộ dạng gầy gầy, trên người khoác một cái ba lô lớn chen ra khỏi đám người líu ríu mà chạy thục mạng. Theo các điều tra viên của báo lá cải xanh cho biết tên người này là Mộc Tiêu Nguyên, tuổi hai mươi, sinh viên đại học Trúc Nhạc, giới tính chưa xác định, và e hèm có vẻ như đang làm gì đó mờ ám lắm.

Dáng người cao cao, tóc ngắn ôm sát gáy đen xì đối lập với màu của gương mặt lúc này – chính là trắng bệch không còn một giọt máu nào nữa. Đôi mắt nhỏ híp lại thành một đường kẻ ngang chăm chăm nhìn về phía trước như phát ra ánh sáng soi rõ con đường đang đi. Đầu óc người này chỉ vang lên duy nhất tiếng tụng kinh niệm phật: “Nam mô a di đà phật, ông trời có mắt, con là người lương thiện, mỗi tháng chỉ ăn có một con gà và một cân thịt lợn, kiến, muỗi, ruồi con không giết bằng tay bao giờ mà chỉ dùng thuốc diệt côn trùng hương hoa hồng, chết tuyệt đối nhẹ nhàng. Xin ông rủ lòng thương lấy con…”

Tiêu Nguyên – cô vốn sống rất lương thiện tại sao lại gặp phải thảm cảnh này. Hít một hơi thật sâu cô chạy chậm lại để đại não hoạt động, điểm lại tất cả những sự việc vừa qua.

Khi cô đang mải ngồi ôm laptop đọc đam mỹ cùng với ba cô bạn thân Minh Phương, Hà Linh và Ngọc Thanh trong kí túc xá thì điện thoại reo. Mà điện thoại reo vào những lúc ta đang làm chuyện hại não như đọc đam mỹ thì thường là chẳng phải tốt đẹp gì. Tiêu Nguyên run run nhận điện thoại, lòng thầm nguyền rủa hay là sáng nay mình đánh răng chưa sạch mà sao nói thiêng thế. Quả nhiên chính là mẹ “thân yêu” của cô gọi: “Con gái, mẹ đang trên ô tô, còn một tiếng nữa là mẹ đến nơi rồi. Con không cần đi đón mẹ đâu vì mẹ sẽ đến thẳng nhà con luôn. Cũng không cần chuẩn bị thức ăn gì cả vì mẹ mua sẵn đồ đây rồi. Dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng đi nhé con.”

Rồi bà cũng cúp máy luôn không để Nguyên kịp thốt lên lời nào. Đây chính là tấn công lén lút, bất ngờ làm địch không kịp trở tay đây mà. Mọi lần khi về mẹ cô thường thông báo trước ít nhất một ngày, sao giữa buổi tối thế này lại về gấp như thế chứ. Dù rằng mẹ cô có muốn cô đi xem mặt đến mấy, nhưng bây giờ cũng là tám giờ tối rồi, chín giờ mẹ cô mới tới nơi. Chẳng nhẽ đến quán bar xem mặt? Cô càng nghĩ mà càng thấy rùng mình. Trời đất chứng giám, cô thật sự là vì không muốn lấy chồng nên mới hù dọa mấy người mẹ cô sắp xếp cho xem mặt chạy mất dép. Chẳng nhẽ mẹ cô lại nhẫn tâm giết chết đứa con gái mình dứt ruột đẻ ra. Cô đâu phải món hàng để mẹ thích bán thì bán chứ. Cô dù gì cũng là con người mà.

Cô rẽ vào con phố nhỏ, xốc lại cái ba lô trên vai. Bố mẹ sợ cô chịu khổ ở kí túc xá nên tiết kiệm tiền xây cho cô một ngôi nhà nhỏ gần trường mặc cho cô phản đối om xòm. Ngôi nhà này dù không được coi là tuyệt vời nhưng cũng coi như là may mắn hơn nhiều người. Nhà có hai phòng ngủ với một phòng bếp và một nhà vệ sinh, không có phòng khách, dù bé nhưng dọn dẹp thôi cũng khiến người (lười ) như cô sợ muốn bỏ chạy. Với lại cô cũng chẳng biết nấu nướng gì nên nơi này chỉ có tác dụng duy nhất là để ngủ. Lại nói tại sao mà ba cô bạn thân kia lại không đến ở chung với Tiêu Nguyên, không phải là tốt hơn nhiều sao ? Chính là bởi vì họ không thể nào chịu nổi cái tính sạch bản thân còn kệ xác đứa khác, coi nơi nơi đều là thùng rác và dọn dẹp là một trò xa xỉ mà mấy đứa thần kinh mới làm của Nguyên. Họ quyết định chỉ đón tiếp cô nàng này vào bữa tối , khi mà căng tin trường không bán đồ ăn nữa, còn lại một bước cũng không cho vào.

Tiêu Nguyên dừng lại trước cửa, vặn chìa khóa cái cạch , sẵn sàng tinh thần hít bụi ngàn năm như mọi khi. Nhưng cô kinh hoàng nhìn vào căn nhà. Đã được dọn dẹp sạch sẽ không còn vương chút bụi bẩn, đèn bật sáng tưng bừng khắp nơi. Cô toát mồ hôi nhìn người phụ nữ trước mặt hỏi khẽ:

“Mẹ về đây từ bao giờ vậy ạ? Sao không báo cho con sớm ? Thực ra con…”

“Con gái con đứa, nếu tao không giả vờ để vể trước thì có biết được mày đang lừa dối bố mẹ không? Mày coi công sức tiền của cha mẹ mày bỏ ra xây nhà giờ để thành cái hố rác cho mày à ?”- Bà Diễm Linh đã mất hết vẻ quý phái thường ngày , một tay cầm cán chổi huơ huơ trước mặt Tiêu Nguyên , tay kia chống nạnh, giọng nói vô cùng chua ngoa.

“Mẹ cũng thật là… Ngày trước chẳng phải chính con đã phản đối bố mẹ xây nhà hay sao. Con biết tính con bừa bộn, có bao giờ sửa được đâu. Vậy nên… con mới tránh về nhà, tránh làm ảnh hưởng đến ngôi nhà đó thôi.” Rồi cô bắt đầu sử dụng khổ nhục kế: giọng nói nghẹn ngào đáng thương. Cô thật giỏi, mẹ cô nhanh chóng thả cán chổi xuống chạy nắm tay cô hào hứng nói :

“Đúng vậy, chính là việc này. Mẹ thấy ông thầy bói nói quá đúng, nếu trước năm hai lắm tuổi con không lấy chồng thì sẽ mắc bệnh nan y mà chết.” Ngừng lại một lúc mới nói tiếp : “… Đúng hơn chính là bệnh bẩn quá mà chết. Vậy nên mẹ mới muốn nhanh chóng cưới cho con một tấm chồng tốt, chăm sóc cho con thật chu đáo.”- Đứa con gái hư hỗn này dám dùng khổ nhục kế với bà hả. Bà sống trên đời đã bốn mấy năm còn điều gì chưa thấy qua, đã vậy bà giăng lưỡi cho cô nhảy vào. Xem mỉu nào cắn mỉu nào.

Cô bắt đầu thấy không ổn. Đây thường chính là bắt đầu của việc chuẩn bị cho một cuộc xem mặt, mẹ cô định làm gì tiếp theo đây? Cô quyết tâm chiến đấu đến cùng thương tâm nói :

“Nhưng những người đàn ông đó đều là vì tiền của bố mà thôi. Tuyệt nhiên không phải vì yêu thương con. Chỉ cần mẹ tìm được ai yêu con thật lòng con sẽ cưới luôn. Dù gì con cũng còn năm năm nữa cơ mà. Mẹ nghĩ nguy cơ ế của con cao đến thế ư ?”

“Không nên để nước đến chân mới nhảy, nhất là với kiểu gái chả ra gái, trai chả ra trai như con. Nhưng con nói vậy mới ngoan chứ. Hôm nay mẹ đã tìm cho con một mối vô cùng tốt, tuyệt đối không vì tiền của con mà cưới con. Con nhìn rồi sẽ biết ngay thôi.”- Mẹ Diễm Linh cười một nụ cười nham hiểm,đắc thắng.

Tiêu Nguyên thảng thốt, người nổi da gà: “Bây giờ đã là tám rưỡi rồi, mẹ còn định dẫn con đi xem mặt sao? Có gì để ngày mai được không mẹ ?”

“Không cần, thời gian không quan trọng, cậu ấy đang ở đây rồi. Con đói chưa, vào ăn cơm thôi “

Đầu Tiêu Nguyên sấm chớt giật đùng đùng, gân xanh nổi lên trên trán : "Cậu ấy đang ở đây rồi, ăn cơm ư?"

“Mộc Tiêu Nguyên con cứ liệu hồn. Con lại định nghĩ ra trò gì để dọa người ta đúng không. Đừng có hòng, nhìn bộ dạng của con giờ vô cùng ổn.” Bà Diễm Linh rít qua kẽ răng khi thấy cô có xu hướng định vò tóc mình.

Tiêu Nguyên lại hận không thể đập đầu vào gối tự vẫn. Giờ cô mới hiểu thế nào là tự bê đá thả vào chân mình. Cô cứ đinh ninh mẹ sẽ không bắt đi xem mặt ngay hôm nay nên đã cố tình ăn mặc chải đầu tóc cho ra hồn một chút để mẹ cô không ác cảm với trang phục hàng ngày của cô. Ai ngờ lại tự mình làm mồi cho sắc lang cơ chứ. Cô muốn khóc mà không có nước mắt định dùng gương mặt méo xệch mà đón tiếp “nạn nhân” mới đang bận rộn trong bếp kia. Nhưng đau khổ thay vừa ngửi mùi hương phát ra từ đống thức ăn trên mặt bàn đã khiến cô lơ lửng trên mây ngay từ giây phút đầu tiên. Người con trai bưng ra món ăn cuối cùng rồi làm như vô tình ngước nhìn lên gương mặt Nguyên. Dù đã biết cô rất đáng yêu nhưng vẫn không khỏi ngỡ ngàng. Dù đã bao nhiêu năm trôi qua nhưng hình ảnh của cô thì vẫn còn in đậm. Bây giờ có khác xưa ở mái tóc ngắn, người gầy đi, cao thêm một chút nhưng vẫn là ánh mắt đen láy long lanh… nhìn vào đống thức ăn trên bàn. Hai má chắc vì chạy quá nhanh mà ửng đỏ hết lên, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nhưng Tiêu Nguyên đã vội vàng hoàn tục, nhớ lại mục đích thực sự của mình không thể chỉ vì mấy món đồ ăn này mà bị dụ dỗ. Cô lại trưng ra gương mặt đau đớn như sắp được ăn bữa ăn cuối cùng trước khi ra pháp trường xử bắn.

Chàng trai nhịn cười đến mức sắp nội thương. Nàng thật là thiên biến vạn hóa, tình cảm khó lường đang vui vẻ mà cũng có thể ngay lập tức ỉu xìu được. Chẳng lẽ thức ăn của cậu không đủ hấp dẫn sao? Vậy thì cậu sẽ dùng chiêu mỹ nam kế. Cậu nhẹ nhàng bỏ tạp dề ra, trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt may ôm vừa cơ thể, thấp thoáng ẩn ẩn hiện hiện, mị lòng người. Nguyên vừa ngước nhìn lên, cậu liền dịu dàng cười lại , nụ cười của sói gian ác chính hiệu. Cô bị đơ 0,1 giây. Tên này cũng thật đẹp trai nha… nhưng đẹp trai có bổ ra ăn được không? Rồi cô giả bộ làm ngơ quay ra hỏi mẹ: “Mẹ có chắc anh ta sẽ không cưới con vì tiền tài của bố không?”

Thật là thằng thắn, chàng trai hắc tuyến đầy mặt, cô gái này trước giờ lấy cái cớ đó để không phải kết hôn sao, cô ta tưởng ai cũng tham tiền như cô ta chắc.

“Con nha đầu này.” - Người mẹ khẽ nhéo một cái vào eo cô làm mặt cô đỏ bừng bừng trông càng dễ thương hơn: “Người ta là công tử của một tập đoàn lớn bên Mỹ mới về đây để mở chi nhánh đấy. Ngay cả cái chi nhánh của họ còn lớn hơn công ty của cha con vậy thì con sợ ai thèm cướp tiền của lão già nhà con!”

Tiêu Nguyên đau không thốt lên lời ngồi vào bàn ăn cơm, mặt hằm hừ chỉ muốn đi đánh người. Hôm nay cô bị sao quả tạ chiếu rồi sao?

Cô cắm cúi ngồi ăn như chết đói, không thèm ngẩng mặt lên một cái. Bà Linh trừng mắt nhìn cô đến thủng một lỗ trên đầu nhưng cô lại giả bộ không hề hay biết, tiện thể dọa luôn tên ngồi đối diện kia cho một công đôi việc. Có tiếc cũng chỉ là tiếc một người nấu bếp giỏi thôi. Lạ thay cô thấy có vẻ như tên đó không hề lúng túng mà trái lại nhìn cô càng “âu yếm”, “ yêu chiều” hơn.

“Mẹ, đừng mắng cô ấy như thế. Ăn nhiều một chút cũng tốt, cô ấy gầy như vậy. Con rất thích người béo. Ăn nhiều thế sẽ rất tốt cho con của chúng con sau này. Nhà con muốn sang năm cưới rồi sinh cháu bế luôn.”- Giọng nói thâm trầm, cực kì lừa tình vang lên, nhỏ nhẹ như gió nhưng khiến người ta nghe không sót một chữ nào.

Nguyên suýt nữa phun hết cơm đang ăn ra khỏi miệng. Anh ta vừa nói gì cơ, thích người béo nên muốn cô ăn nhiều. Vậy chẳng phải khích đểu để cô không ăn nữa sao. Lại còn nhắc đến việc sinh con đẻ cái, ai nói sẽ cưới anh ta, anh ta mắt mũi đầy đủ như thế nào cô còn chưa nhìn rõ. Cô còn muốn độc thân, sang năm mà có cháu bế cho anh ta thì cô trở thành con lợn xề sao. Nhất định không thể, không thể được.” – Cô vụt đứng dậy khỏi bàn ăn nói cộc lốc:

“ Không ăn nữa. Mọi người thấy ngon thì cố nuốt đi. Thật khó chịu !”

Cô uất ức đi vào nhà vệ sinh để lại đằng sau tiếng mắng mỏ của mẹ. Rồi cô liên tục vã nước lạnh vào mặt cho tỉnh táo. Kẻ chết tiệt đó cô còn chưa biết tên, hôm nay hình như là gặp hắn lần đầu tiên mà đã bị hắn chọc cho tức muốn chết. Một chút thiện cảm cũng chỉ là dành cho món ăn của hắn bây giờ lại muốn nôn hết ra ngoài. Cô thật sự muốn bỏ trốn rồi đấy.

Nguyên chạy về phòng mở tủ lấy quần áo vào tắm rửa thật kĩ càng đến mức mẹ cô tưởng cô đã ngủ quên trong phòng tắm mất rồi. Một tiếng sau lúc cô bước ra thì chân tay đã nhăn nheo hết vào. Không thèm liếc nhìn hai con người kia một cái, cô phẫn uất đi vào phòng khóa trái cửa.

Nguyên mệt mỏi lao lên giường, nghĩ lại những việc vừa xảy ra. Tất cả cứ như chong chóng quay quanh đầu cô. Cô thấy chán nản vô cùng, thà rằng hôm nay cô đừng đến. Mà thực tế cũng có thể chứng minh dù cô không đến mẹ cô sẵn sàng vào tận kí túc của cô sách cổ cô lôi đi.

“A a a a a…” cô không thể không hét lên giận dữ , tiện tay ném hết đống truyện tranh trên giường xuống đất

Đinh… Tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Tiêu Nguyên khó hiểu mở điện thoại ra . Đó là tin nhắn từ một số lạ: “Em hãy mở cửa ra nghe tôi nói rõ mọi chuyện!”

Cô thầm nguyền rủa cái tên chết tiệt đang ở trong nhà cô, làm thế quái nào mà hắn lại có số di động của cô. Chắc chắn lại là lão mama nhà cô cho rồi. Cô mặc kệ hắn trèo lên giường đi ngủ.



Cô đang ngon giấc nồng chợt cảm giác như có kẻ đang nhìn mình chằm chằm, mở mắt ra đã thấy hắn đang ngồi bên cạnh giường, chỉ khoác bộ đồ ngủ khêu gợi. Cô nhắm chặt mắt quay đầu đi, sao cô lại có cái giấc mơ quái quỷ thế này kia chứ. Chợt cô có cảm giác có hơi thở ấm nóng phả trên tai mình cùng với lời thì thào khe khẽ. Một lần nữa cô mở mắt ra nhìn, dụi mắt lần một, dụi mắt lần hai… dụi đến lần thứ n vẫn thấy mặt hắn rõ nét như xem tivi màn hình phẳng liền thất kinh bát đảo kêu lên, theo phản xạ chân định đạp cho hắn một cước. Nhưng cú đá chưa chạm đến người thì hắn đã nắm chặt bàn chân cô, thân thủ nhanh đến như vậy sao? Rồi hắn nhẹ nhàng đặt tay lên eo cô vặn nhẹ một cái khiến cô thấy cả thân người nhũn ra, nhất thời không thể tung chân lên. Vậy là tay cô lao với tốc độ kinh hoàng tới gương mặt điển trai của hắn. Hắn né tránh với thời gian 0,01 giây rồi lại cố tình bóp chặt eo và chân cô hơn nữa. Cô có cảm giác bị điểm huyệt, cơ thể án binh bất động. Hắn là siêu cao thủ sao? Cô chưa từng gặp qua kẻ nào giỏi võ như hắn.

“Em đừng kháng cự, nếu càng dãy dụa sẽ chỉ cành làm em đau thêm mà thôi. Võ thuật của em cũng chưa đủ sức chống lại một nửa anh đâu.”

“Anh làm sao vào được đây? Mẹ tôi đâu?”

“Đương nhiên là anh vào đây bằng chìa khóa rồi. Mẹ em đang ngủ ở phòng bên cạnh. Anh là chồng sắp cưới của em đương nhiên không thể nào bắt anh nằm ở sofa hay ngủ cùng mẹ vợ rồi. Vì thế anh mới vào đây.”

“Ai là vợ anh. Tôi còn chẳng biết tên tuổi anh như thế nào. Tự nhiên lại bắt tôi đang đi học mà sinh con đẻ cái với cái loại như anh sao?”

“À, vậy hóa ra thứ em cần chính là sơ yếu lí lịch. Vậy thì để anh giới thiệu cho em biết” - Chàng trai vừa nói tay vẫn không ngừng bóp chặt eo cô phòng khi cô kháng cự, “Tên anh là Bạch Vĩ Dương, năm nay hai mốt tuổi chưa từng yêu qua bất kì người con gái nào ngoài em. Đã có bằng tiến sĩ và thạc sĩ. Anh về đây là để tiếp nhận cơ nghiệp của cha anh và cũng là để cưới người con gái anh hằng mong nhớ - chính là em đấy!”

Nguyên sởn hết cả da gà trợn mắt nhìn Vĩ Dương, anh ta hơn cô mỗi một tuổi, tại sao có thể đã có hai bằng cao cấp như thế, lại còn về để điều hành công ty nữa. Nhưng cô và anh ta đâu có quen biết mà có thể nhớ nhung như vậy.

“Anh nói dối, tôi không hề biết anh thì làm sao mà anh biết tôi, lại còn thầm nhớ tôi được chứ ! “

Vĩ Dương giả vờ tỏ vẻ mặt đau đớn cực độ: “Vậy là em không nhớ sao, em thật quá đáng. Giờ lại còn muốn bỏ chạy. Anh buồn quá, bi thương quá.”

“Tôi thực sự không quen anh.” - Tiêu Nguyên giận dữ gầm nhẹ.

“Được, vậy thì anh sẽ để thời gian cho em nhớ, nếu nhớ không ra thì anh sẽ trừng phạt em thích đáng. Có thể sang năm chúng ta sẽ kết hôn, cũng có thể là khi em đã tốt nghiệp. Nhưng thời hạn cho em nhiều nhất cũng chỉ có hai năm đó thôi. Nhớ lấy, từ giờ chúng ta là vợ chồng.”

Nguyên kinh ngạc nhìn anh ta, chỉ thấy anh ta hất hàm về phía tay cô. Chiếc nhẫn rất đẹp nằm trên ngón áp út đồng bộ với chiếc nhẫn anh ta đang đeo. Vĩ Dương lại tiếp tục giở giọng lưu manh: “Anh cho em năm giây nếu không cởi ngay ra thì coi như em đã đồng ý.”

Tiêu Nguyên liền cố hết sức giãy dụa nhưng cảm giác càng cố gắng càng vô ích không thể nào có cơ hội tháo được chiếc nhẫn. Nhìn cô mồ hôi nhễ nhại anh thương tình nói :

“Đã năm phút rồi, từ giờ em là vợ yêu của anh.”

Rồi anh nâng cằm cô lên hôn lên môi cô. Cô giật mình kinh hãi nhưng không thể phản ứng lại. Khi anh thả tay ra cả mặt cô đỏ bừng như lửa đốt, anh liền ôm cô vào lòng thủ thỉ :

“Đây là đánh dấu chủ quyền. Anh sẽ cho em thời gian để từ từ suy nghĩ, từ từ nhớ ra anh là ai… ”

Cô cố gắng đạp vào người anh nhưng không thành ấp úng nói: “Anh có biết đó là nụ hôn đầu tiên của tôi không hả ?”

Càng lúc cô càng thấy tức giận, đầu như muốn xì khói. Hắn ta thật vô liêm sỉ, quá vô liêm sỉ. Sao lại có thể cướp đi nụ hôn đầu “ngây ngô”, “trong sáng” của Nguyên đại ca đây cơ chứ. Mất thể diện quá đi. Tên này phải diệt, diệt cho tổ tông nhà hắn không còn cháu bế mới thôi.

Nhưng hắn đã giả vờ nhắm mắt ngủ từ bao giờ, tay vẫn không quên giữ chặt eo cô. Cô thầm nghĩ nãy giờ những gì hắn nói cô đâu có nghe lọt tai chữ nào. Tiếp tục tự thuyết phục mình tất cả chỉ là mơ, cô đành buộc mình ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ.

Chỉ cho đến sáng ngày hôm sau cô mới cảm thấy bi thương tột cùng. Cuộc đời tự do của cô chấm dứt từ đây...
 

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#3
Chương 2: Tình trường của Tiêu Nguyên
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ phòng len lỏi vào mắt Tiêu Nguyên. Cô nhìn điện thoại, đã sáu giờ hơn rồi. Hôm nay cô có tiết đầu rất quan trọng không thể đi muộn được. Cố ngóc đầu dậy, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô đó là một chiếc nhẫn tinh xảo vừa vặn đeo trên ngón áp út. Cô kinh hoảng muốn hét lên thì một giọng nam ấm áp cất lên ngay trên đầu giường: “Em dậy rồi sao?”

Cô sững người sắc mặt nhợt nhạt quay ra tìm kiếm đầu mối của âm thanh kì quái kia.

"À mà này em đừng có ý định giả ngu hỏi anh là anh là ai đấy nhé, đây không phải phim Hàn Quốc đâu. Em gây ra truyện thì phải chịu trách nhiệm. "

Cô ngơ ngác nhìn anh ta đang suy nghĩ xem kẻ này là ai. Anh ta nói cái gì mà gây ra với chịu trách nhiệm. Anh ta chẳng phải là đàn ông hay sao. Không nhẽ cô mới ngủ một giấc mà thế giới này đảo lộn hết lên rồi, nữ làm, nam chịu? Thấy gương mặt cô ngày càng trở nên khó coi, đáy mắt hiện lên toàn những ý tưởng chắc chẳng theo quy chuẩn suy nghĩ loài người,Vĩ Dương bất lực thở hắt ra một tiếng nhéo nhéo má cô :

“Ôi, vợ yêu, chúng ta mới đính hôn ngày hôm qua mà ngày hôm nay em đã quên anh mất rồi. Anh thấy mình thực bi thảm làm sao.” - Hắn còn ôm ngực tỏ vẻ nghiêm trọng.

Chợt mọi việc của ngày hôm qua “xui xẻo” ùa về. Tiêu Nguyên nói lớn: “Bạ… ch Vĩ… Dư... ơng... Ngươ... ii vô liêm sỉ... ”

Đồng chí Tiêu Nguyên sợ đến mức nói năng lắp ba lắp bắp liên tục nhìn hắn đến nhìn chiếc nhẫn trên tay mình.

Vĩ Dương quay lại cười khả ái: “Em đã nhớ ra rồi sao. Được rồi, vậy thì gọi anh một tiếng chồng yêu đi, nghe cách em gọi tên anh giống nói Bật Mã Ôn quá.”

Tiêu Nguyên nộ khí phừng phừng đã đến mức có thể bắn ra ba tia lửa điện cùng lúc. Chẳng hiểu cô lúc ấy nghĩ gì mà lại chạy ra khỏi phòng trước , mở cửa phòng bên cạnh cầu mong có thể nói chuyện chân tình với mẹ mình, xin mẹ đưa tên âm hồn bất tán này tránh xa cô một chút, nếu không… Chăn gối gọn gàng, không một bóng người…

“Là mẹ nói không muốn làm phiền chúng ta, mới sáng sớm đã đi rồi.”

Không để ý kẻ nào đó thản nhiên gọi mẹ mình là mẹ , cô lao vào phòng tắm trước đánh răng, rửa mặt xong xuôi, ổn định lại tâm trạng mới đi ra, mặt vẫn hừng hực khí thế, tay cầm chiếc nhẫn khổ sở lắm mới tháo ra được, vung vẩy liên hồi :

“Tôi nói chuyện nghiêm túc với anh nhé. Tôi không phải kiểu người thích đùa giỡn, cũng chẳng rảnh rang gì mà ngày ngày đi diễn trò khùng khùng điên điên với anh. Bây giờ mục đích của anh đến đây là gì? Anh ăn no rửng mỡ rảnh rỗi sinh nông nổi muốn trêu chọc con gái nhà lành hay chán cơm thèm phở mà phải đến tìm kiểu người nam nữ bất phân như tôi chứ.”

Bạch Vĩ Dương nhướng mày nhìn cô khoa chân múa tay một hồi mới nói: “Chiếc nhẫn đắt tiền lắm đó, em không thích đeo cũng nên chú ý một chút, vật nhỏ bé như vậy dù mà để trong phòng em không an toàn đâu, tốt nhất là... "

Tiền... chính là chạm vào đúng tim đen của Tiêu Nguyên, cô thu móng vuốt lại nhìn chiếc nhẫn bằng ánh mắt sáng rực như muốn ăn tươi nuốt sống gật đầu lia lịa: "Anh không nhắc tôi lại quên mất. Đồ tinh xảo, cần cần thẩn." Rồi cúi đầu nghĩ ngợi một hồi, cô quyết định đeo luôn nó vào ngón trỏ. Đúng là vật nhỏ, giữ ngay trước mắt mình vẫn an toàn hơn, cũng không gây nghi ngờ cho ai, để phòng cô thì chắc tỉ năm nữa cũng chẳng tìm lại được. Giờ cô mới để ý , đây chẳng phải là bạc thật hay sao, sáng loáng bóng này, ôi viên ngọc kia... sao lại giống như khắc hình Bác Hồ thân yêu lên trên vậy ?

Bạch Vĩ Dương ho khụ khụ mấy tiếng kéo cô trở về hiện thực nói tiếp vào vấn đề chính :"Cứ coi như là vậy đi. Không phải em thấy cuộc đời mình đang rất nhàm chán sao? Anh đến đây chính là để giúp đỡ em tô thêm tí màu mè cho nó. Cũng tiện thể bồi dưỡng tâm hồn cằn cỗi đang ngày một xuống dốc của anh. Chẳng nhẽ em không xem phim sao? Mấy anh chàng đẹp trai toàn theo đuổi những cô gái xấu xí chỉ vì họ khác người thường đó.”

Cô muốn khóc. Tên này đúng là bị đầu độc bởi xem phim truyền hình lúc 6 giờ rồi, đến một tí chất xám xác nhận sự thật phũ phàng cũng không có. Anh ta đang gián tiếp nói cô xấu xí khác người sao? Hai tay chống hông cô cao giọng nói :

“Anh nghĩ rằng anh cứ muốn thì tôi sẽ chiều theo anh sao ? Tôi đâu phải con ngốc. Dù tôi có sợ mẹ đến mấy nhưng cũng không ngu si đần đến nỗi cưới anh chỉ vì vẽ thêm màu sắc cho cuộc sống. Tôi thấy như thế này là đã đủ kịch tính lắm rồi. Nói thêm nữa là tôi chỉ xem JAV, đọc đam mỹ không xem phim tình cảm Hàn Quốc, anh thông cảm cho. Tôi là đứa ham ăn, ham ngủ, bừa bộn, nhưng lười dọn, ích kỉ tham tiền, đặc biệt là rất rất bỉ bựa anh có hiểu không ?”

“Tốt lắm, rất cởi mở. Vậy anh cũng nói thêm cho em biết là anh là người rất dễ chấp nhận nghịch cảnh. Nếu như anh cứ một mực nói anh có yêu em thì mẹ em cũng sẽ bán thống bán tháo em cho nhà anh, tiện thể mua cuộn băng dính dán miệng em lại , không vấn đề gì đâu. Anh chỉ sợ em sẽ thích anh trước mà thôi. Ôi yêu đơn phương… nguy hiểm lắm đấy. Không biết trong trò chơi này ai sẽ thắng, ai sẽ thua đây?” – Từng câu chữ rất đơn giản nhưng nói ra lại dẫn dụ con người chỉ số EQ thấp như Tiêu Nguyên sớm bị lôi vào cái cuộc tình mang tên “trò chơi” chứ không phải thẳng thắn nói chuyện tình yêu nam nữ nữa.

Cô vỗ vai Bạch Vĩ Dương an ủi:

“Cố gắng 10 năm nữa rồi tôi sẽ chấp nhận yêu anh.” Trong đầu cô thầm hồi tưởng anh nghĩ anh là ai, anh đừng tưởng tôi sống 20 năm trên đời này mà chưa từng có người tỏ tình. (mặc dù đó chỉ còn là quá khứ)

Công nhận tình trường của Tiêu Nguyên thật không hề đơn giản, ngay từ năm lớp 1 đã có một cậu bé cứ nhất quyết nói yêu cô bé nghịch ngợm có cái chỏm tóc ngắn tũn. Cứ như vậy đến hết năm cấp 1 cậu ta chuyển vào nam sống thì Tiêu Nguyên mới thoát kiếp nạn. Nhưng vừa bước vào năm lớp 6 Tiêu Nguyên lại được một cậu “đại ca” của trường để ý, tìm đủ mọi cách tiếp cận. Cuối cùng Tiêu Nguyên đành ngậm ngùi cho cậu ta “tạm biệt” một cái răng thì mới sống yên ổn. Nhưng 2 năm sau đó, một ngày có cậu bé lớp 8 đến tặng hoa và nói đã phải lòng cô. Cậu ta là người không ngại về vấn đề tuổi tác và mong Tiêu Nguyên hiểu cho tấm lòng mình. Nếu như không nhầm thì giờ cậu bé đó đang gọi Tiêu Nguyên là sư phụ để học võ “gia truyền”. Con gái theo cậu ta cũng như rơm rạ nếu không theo gió bay đi bớt thì cũng là chồng chất thành đống rồi đè chết cậu. May mắn một món võ thượng thừa cậu đã học được từ sư phụ chính là kế “chạy là thượng sách” vậy nên mới sống yên ổn cho đến ngày hôm nay.

Vào cấp 3 để tập trung học hành Tiêu Nguyên chuyển sang phong cách tomboy cắt phăng mái tóc dài, ăn mặc hầm hố như con trai. Nhưng cuối cùng thì số phận cô vẫn không hết đào hoa. Chỉ vì cô bạn thân hoa khôi Minh Phương ngày ngày cô đã phải nhận hộ không biết bao nhiêu hoa và quà, đến ngày lễ tình nhân còn có thể có sô cô la mang ra chợ bán kiếm tiền ăn cả tháng. Chưa kể con gái cứ nhìn thấy cô là xúm xít vào nói chuyện , suốt ngày sấn tới hỏi bài, coi cô không khác gì thằng con trai thật sự.

Kết thúc cuộc hồi tưởng, Tiêu Nguyên khẽ thở dài. Đại học… đại học… cô đã học đại học rồi mà cuộc đời vẫn không để cho cô yên. Bây giờ lại chình ình xuất hiện thêm một tên Vĩ Dương, tâm tình biến thái thích xem phim tình cảm Hàn Quốc nữa, Những ngày tháng sau này liệu cô có thể yên ổn nổi không? À quên, vấn đề chính cô định nói đến là vì cũng nhờ kinh nghiệm tình trường như vậy nên cô từ chối người khác rất thâm sâu . Thí dụ một lần cô từ chối tên lớp trưởng khóa trên:

“Ồ, anh nói muốn hẹn hò sao ? Anh tầm thường như vậy à ? Liệu anh có thể giống như giống chó lông vàng luôn luôn bám theo tôi, chỉ cần tôi nói tôi muốn đi du lịch thì anh sẽ sẵn sàng đi với tôi kể cả khi bố mẹ anh đang hấp hối trong bệnh viện hay không ? Liệu anh có thể như loài hồng hạc nhảy múa quanh tôi cho tôi xem đến khi hài lòng không ?”

Từ đó anh ta cũng không dám bén mảng tới gần cửa lớp cô nữa, có việc gì cần trao đổi đều thông qua 1 trong ba cán bộ lớp còn lại. Nếu vô tình chạm mặt thì anh ta sẽ chạy chối chết như gặp quỷ dữ. Vậy nên chắc chắn tên công tử bột này sẽ không thể bám trụ được lâu. Nghĩ đến cảnh đó Tiêu Nguyên liền bật cười ha ha sảng khoái:

“Tiêu Nguyên, muộn rồi. Em không định đi học sao”

Nghe tiếng nói của Bật Mã Ôn Tiêu Nguyên nhìn lên đồng hồ mới nhớ ra giờ đã là hơn 6 rưỡi, cô hoảng hốt đứng dậy thầm nghĩ mình hồi tưởng lâu đến vậy ư?

“Được rồi, tôi đi đây. Còn anh… cái trò chơi gì đó chúng ta sẽ bàn bạc sau. Liệu chúng ta có nên cá tiền không nhỉ . Đúng rồi, chúng ta sẽ bàn sau, nhất định phải cá tiền.” Tiêu Nguyên xách túi vội vàng lao ra ngoài.

Điều kì lạ nhất là tên Vĩ Dương kia cũng mang cặp khóa cửa đi theo cô. Thôi được, cô mặc kệ cái tên Mã Ôn ấy, không cần quản. Cô vừa ra khỏi cửa liền vội vã chạy ra khỏi tòa nhà tới chỗ chờ xe buýt. Xe buýt bò mãi mà vẫn chưa đến nơi nên khiến cô nhớ ra sáng nay mải cãi nhau chưa kịp ăn gì cả, bụng sôi lên òng ọc. Bất chợt một chiếc Lexus màu đen tuyền đi tới, cửa kính xe cũng từ từ hạ xuống hiện ra một gương mặt điển trai nức lòng người :

“Em là kẻ không biết giữ lời hứa hay sao?”

Tiêu Nguyên đơ 0,1 giây: “Tôi có hứa gì với anh sao ?”

“Tối qua em đã nói sẽ đi học cùng anh cơ mà ?”

“Dù anh có bị tổn thương thần kinh đến mấy cũng không nên hoang tưởng nặng như vậy, anh mau tránh ra cho xe buýt đến.” Nếu không tôi không khách khí.

“Vậy thì được rồi, anh sẽ báo với mẹ em là em có ý định trốn tránh anh, không muốn nhận sự giúp đỡ của anh . Anh còn muốn nói với cả thế giới này anh và em đã đính hôn nữa đấy. >o<” - Vĩ Dương vừa nói vừa vung vẩy cái điện thoại như thể mình đang gọi điện cho thái hậu nương nương vậy.

“Anh… anh… đừng manh động. Được rồi tôi sẽ đi cùng anh, ngày nào cũng đi cùng anh . Miễn là đừng nói với ai việc lằng nhằng giữa chúng ta, cùng đừng nói với mẹ tôi bất kì cái gì. Bà ấy rất kinh khủng, một khi tôi không nghe lời thì sẵn sàng ném tôi vào nồi nước, anh có tình người một chút đi có được không ?… Mà chết anh nhớ đi nhanh một chút tiết này tôi mà muộn thì không xong đâu.”

Thấy Tiêu Nguyên xuống giọng như vậy Vĩ Dương cười thầm, cô gái này đúng là cũng có điểm yếu rất lớn. Nhưng việc thông báo chủ quyền của anh với cô gái đào hoa này là anh không thể không làm, chỉ là theo một cách gián tiếp mà thôi.

Sau khi Tiêu Nguyên đã ngồi lên xe, chiếc xe phóng vụt đi trên đường để lại phía sau một làn khói đục - rất mờ ám.
 

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#4
Chương 3 : Thầy giáo mới
Chiếc xe đi rất nhanh trên đường, nhiều người đều ngoái lại nhìn bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa tò mò xem ai là chủ nhân của chiếc xe có số xe vô cùng đẹp kia.

Ọc… ọc… ọc

Âm thanh này không của ai khác mà chính là bạn sinh viên đáng thương Mộc Tiêu Nguyên. Nhưng trước tiên ta phải quay lại lịch sử uy tráng của trường đại học Trúc Nhạc. Giờ học của trường thường bắt đầu lúc bảy giờ kém 15 phút. Có điều những học sinh đến học tiết một thường xuyên xảy ra hiện tượng ngất xỉu do quá đói hoặc là ngủ gật. Vì vậy nhà trường mới đổi giờ vào học thành bảy giờ 15 phút. Nhớ ngày hôm đó nhà nhà vui như mở hội. Hạnh phúc tràn ngập trên gương mặt mỗi người. Nhất là nhóm bạn tứ đại tỉ. Các môn học của ngành Quản trị kinh doanh thường đều là vào tiết một nên họ có thể ngủ muộn thêm một chút cũng không sợ. Nhất là đối với hai tiết đầu vào thứ ba và thứ sáu của môn Toán cao cấp cũng tránh đi đươc mấy phần tai họa.

Vĩ Dương cười khẩy rồi đưa ra đằng sau một túi bánh bao nóng hổi.

“Ăn đi nhanh, không lại chết đói bây giờ.”

Tiêu Nguyên xì một tiếng: “Ai cần anh quan tâm” nhưng tay vẫn đưa ra chộp lấy túi bánh ăn ngấu nghiến. Khi 3 chiếc bánh bao bị nuốt trọn thì cũng là lúc xe tới nơi. Tiêu Nguyên sống chết đòi xuống trước cổng trường một đoạn xa rồi tự mình đi bộ vào. Cô vừa đi vừa đau khổ tự kỉ. Vừa lúc đó cô lại thấy Minh Phương cầm túi xách chạy đến. Vậy là bao nhiêu khó hiểu, uất ức cô xả ra bằng hết. Vậy nhưng cô không biết, chiếc xe với biển số xe khiến nhiều người phải ngoái nhìn kia vẫn đậu ở ngay gần đó, kẻ nắm vô lăng thì giương ra nụ cười lưu manh. Cô quên chưa vặn nhỏ volume rồi. Để xem rồi anh xử cô như thế nào…

Trống đánh giòn giã. Sân trường lặng im không một bóng sinh viên. Lớp Toán cao cấp ngành Quản trị kinh doanh ngày hôm nay lại chật kín. Đây là tiết của cô Tú mang biệt danh vô cùng oanh liệt Tú Sát Thủ. Cô Tú có một bàn tay “nhuốm đầy tội ác”. Sinh viên đăng kí giờ cô không điểm danh 3 buổi - GẠCH, không ghi đủ bài ba tiết - GẠCH và có thái độ không chuyên tâm hăng say trong giờ học cũng GẠCH luôn. Phàm là ai đã bị cô Tú để ý sẽ bị cô nhìn bằng ánh mắt tia lửa điện. Còn nếu được cô tặng cho một gạch đỏ chói rồi thì sẵn sàng bị cấm thi môn của cô, bằng không từ điểm cao cô cũng cố tình cho xuống điểm thấp, nếu ngưỡng điểm là 6 cô sẽ cho 5,8 mà không chấp nhận bất kì một lời nì nèo nào. Số học sinh đã bị cô trù dập trong khoa kể cả dùng hết các đốt ngón tay cộng các đốt ngón chân cũng chưa đủ đếm. Thế nên chỉ cần cô chưa cho vào sổ đen đã là may mắn tám chín phần rồi.

Nguyên đương nhiên không thể có nổi cái may mắn ấy. Cô không hề ác cảm với môn này, nhưng lại đặc biệt căm thù người giảng dạy môn yêu thích của cô. Ngay từ ngày đầu tiên bước vào lớp câu đầu tiên Tú sát thủ buông ra sau khi điểm danh đó chính là : “Cái bạn nam không ra nam nữ không ra nữ kia, từ nay giờ tôi bạn xuống cuối lớp ngồi. Mỗi khi nhìn thấy cái mặt bạn thì tôi sẽ không còn khả năng dạy học nữa.”

Đây là cái định luật gì vậy? Định luật Húc bừa chăng? Tiêu Nguyên đương nhiên cũng chỉ còn cách ngậm đắng nuốt cay, ôm sách vở xuống cuối lớp ngồi. Đúng là không muốn cô có ngày ngồi bàn đầu học hành chăm chỉ mà. Nhưng cô Tú không ngờ, đây chính là hành động hạ đẳng nhất của quá trình trù dập con người mà não chỉ phát triển một nửa như Tiêu Nguyên. Từ ngày xuống cuối lớp Nguyên đã luyện được bí kíp thần thông trong giờ vừa ngủ, 2 mắt vừa mở trừng trừng nhìn lên bảng, tay vẫn kịch liệt vẽ bậy vào vở. Còn nếu Tú Sát thủ kiểm tra thì bất quá mượn vở mấy cô bạn thân mà chép vậy. Còn lí do tại sao cô Tú lại ghét một người ngây thơ vô số tội như Tiêu Nguyên thì chúng ta cùng nghiền ngẫm dần dần.

Hôm nay lớp học hành vô cùng nghiêm chỉnh. Dù hôm qua có thức đến 1 giờ sáng cũng không ai dám ngáp nhẹ một cái vì sợ ăn phải phấn và một cái đánh dấu x trên tên mình. Không gian sặc mùi thuốc súng. Bất cứ ai học ngành Quản trị kinh doanh năm thứ hai trường này đều coi môn toán cao cấp như cơn ác mộng dài liên miên. Nhưng đây lại là môn đăng kí bắt buộc nên không ai dám bỏ, cũng không dám lơ là mà đánh mất công sức đi học bao nhiêu năm.

Bất chợt cánh cửa mở ra… Cả lớp toát mồ hôi lạnh. Chẳng phải ban nãy cô điểm danh đủ rồi à? Còn kẻ nào muốn đi tự tử hay sao mà đến đây cắt ngang giờ dạy của cô ? Nhưng dường như kẻ ngoài cửa cứ đứng im không nhúc nhích. Ban đầu cô Tú khẽ chau mày sau đó bước ra.

Năm phút sau, cô giáo hớn hở quay lại, dẫn một chàng trai mang theo vẻ đẹp tà mị lòng người vào lớp. Con ngươi màu mã não sáng ngời. Mái tóc màu đen óng bắt mắt. Nụ cười như ẩn như hiện trên đôi môi anh đào đỏ thắm. Thân người thẳng tắp toát ra vẻ uy hiếp quỷ dị giấu dưới lốt một kẻ hiền lành chất phác thư sinh.

“Tôi quên nhắc các bạn. Đây là ngày dạy cuối cùng của tôi. Từ giờ các bạn sẽ học thầy giáo mới. Nhiệm vụ của tôi chỉ còn đến đây thôi. Thầy giáo mới có thể tự giới thiệu về bản thân. Chúc các bạn có thể trở thành người có ích cho xã hội. Đặc biệt là bạn Tiêu Nguyên... ”

Câu nói cuối cùng của cô còn nhấn mạnh rõ ràng từng chữ khiến Tiêu Nguyên đầu đầy hắc tuyến. Nhìn lên người con trai trên bục giảng muốn khóc mà không có nước mắt. Cô thà học cô Tú còn hơn, không thể nào, đây mới chính là ác mộng thật sự.

Cả lớp như đồng thời được lên dây cót vỗ tay rào rào, có người còn òa khóc nức nở. Cô giáo mặt hớn hở bước đi mà không biết ý nghĩa thực sự của tiếng vỗ tay ấy. Khi không còn nghe tiếng bước chân ác quỷ nữa cả lớp chỉ hận không thể ngay lập tức gào lên vui sướng.

Hà Linh mắt hiện lên hình quả tim lợn co bóp không ngừng : “A… Ông trời thật vô cùng tốt bụng. Dù rằng thời gian qua phải chịu chút áp bức nhưng giờ cô Tú đã đi rồi, chúng ta còn được học thầy giáo mỹ nam đẹp trai như thế này. Từ giờ tớ sẽ không bỏ bất kì tiết Toán cao cấp nào .”

Ngọc Thanh gật đầu đồng tình. Minh Phương nhìn sắc mặt tái nhợt không còn một giọt máu của Tiêu Nguyên mà lòng có chút ngờ ngợ.

“Xin chào các em. Thầy tên là Bạch Vĩ Dương. Năm nay thầy 21 tuổi. Hơn các em có một tuổi thôi nhưng an tâm thầy đã có chứng chỉ đầy đủ rồi. Thầy đã đính hôn với người thầy yêu nên các em đừng có mà tỏ tình hay khen thầy trước mặt cô ấy. Cô ấy dữ lắm đó, các em nên cẩn thận.”

Câu nói vô cùng kín đáo nhưng chứa đầy ẩn ý: “Cô ấy đang ở trong trường này, trong lớp này và học cùng các em. Cô ấy dữ dằn và có tính chỉ huy.” - thì chẳng phải chỉ thẳng vào mặt Tiêu Nguyên sao.

Cả lớp mang hai trạng thái biểu cảm, một bộ phận không nhỏ nữ tỏ ra thất vọng, còn có 2 cô gái thì giật mình đến độ da gà cùng nhau chào cờ. Các chàng trai lại thở phào vì cùng một lúc tống được tên mỹ nam và Đại yêu tinh Tiêu Nguyên đi. Tất cả có thể sẽ chỉ là suy đoán nếu như không phải vị thầy giáo đáng kính nói giọng ngọt ngào buông thêm một câu :

“A, a, em Nguyên từ bây giờ lên bàn đầu này ngồi để thầy dễ bề kiểm tra. Nghe cô giáo nói em rất lười chép bài đó.”

Tiêu Nguyên cả người toát ra lửa giận đứng phắt dậy nói: “Thưa thầy, em không muốn lên bàn đó ngồi, sẽ làm ảnh hưởng đến việc thầy dạy học .”

“Không ảnh hưởng, không ảnh hưởng . Đó chỉ là quan điểm riêng của cô Tú, không áp dụng với thầy. Thôi, các em ổn định chỗ đi rồi tiết học bắt đầu.”

Hắn - Bạch Vĩ Dương tiếp tục nở nụ cười uy hiếp nói thầm trong lòng: “Để xem tôi phải thua hay em phải thua ?”

Vậy là Tiêu Nguyên đã có thêm một vị thầy giáo đáng kính mới được liệt vào danh sách “ Không nên động tới”.

Lại nói thêm (ta là kẻ miên man =) về danh sách “Không nên động tới” của Tiêu Nguyên thì gồm có 4 loại người:

- Một là thầy giáo Khả biệt danh Khả Ái - nghe tên thì thanh tú nhưng thực ra lại là kẻ có máu hám gái, suốt ngày chơi bời lêu lổng, lời nói ra toàn ngôn ngữ thô tục. Hắn dạy khoa y tổng hợp kiêm chức phụ trách y tế ở trường (thực ra là để nắm thêm tình hình sinh viên nữ mức độ cao ráo xinh đẹp tài năng đến đâu). Nhưng đồng thời hắn vô cùng đẹp trai khiến không ít người biết là biển lửa nhưng vẫn lao đầu vào. Trò đùa của hắn thì mức độ biến thái + 1 , mức độ sát thương+ 2 , mức độ ngất xỉu +3 , mức độ chết người hoặc bại não +4. Nói chung không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, không nên đắc tội với sinh viên khoa y và cả tên thầy giáo lưu manh này nữa.

- Người thứ 2 là thầy giáo dạy môn Luật dân sự của khoa Luật - Trình Hiểu hay còn gọi là Hiểu chửa. Vâng, thầy cũng kiêm luôn chức phụ trách đạo đức nhà trường. Sinh viên kể cả không mắc tội gì nhưng nếu thầy nổi hứng hỏi nội quy mà không đọc được thì coi như điểm đạo đức tụt dốc không phanh. Nhất là đối với sinh viên luật chỉ cần đi lại trong trường thầy có thể lao ra từ bụi cây gần đó hỏi với tốc độ ánh sáng những câu như: “Nếu tên kia đã giết 3 người nhà em nhưng chưa đủ chứng cứ liệu giờ em có thể tìm cách kiện hắn ra tòa không. Bộ luật nào trợ giúp chúng ta về điểm này?” Ban đầu sinh viên mới vào trường không biết còn có thể hiểu nhầm là nhà mình có chuyện thật nhưng sau cũng đã quen hơn một chút để bình tĩnh trả lời. Có năm một bạn nữ nghe thầy hỏi xong mà sợ quá ngất xỉu . Câu hỏi là: “Cha em đã giết hại 1 người phụ nữ để ăn cắp tiền và em đã nhìn thấy. Luật quy định gì về nhân chứng như em trong khi em là người thân của bị cáo?” Nói chung đi đường thì phải tránh xa sinh viên khoa luật và thầy giáo này nếu không muốn mình nói 10 câu không bằng họ nói 1 câu, đứng đó không nổi, chạy đi không xong.

- Người thứ 3 không thể đắc tội chính là sinh viên khoa Công nghệ thông tin và khoa Kinh tế nói chung. Đó là những kẻ đầu trâu mặt ngựa, tay lướt trên bàn phím với tốc độ 0,01 giây đã khiến đen màn hình, 0,02 giây sau thì các file thất điên bát đảo. Đếm đến giây thứ 3 thì có thể đã không còn thấy những ổ phim raiting 18+ thân yêu nữa . Đó là những kẻ nếu đi ăn với ta có thể tính được 15,00000005% tiền hắn sẽ giả như một cái máy tính và ước lượng chính xác nhất để khi đi ăn với ta luôn luôn có lãi. Nói chung với 2 kiểu sinh viên trên là đặc biệt tránh xa.

- Người thứ 4 không cần nói cũng biết chính là cô giáo Tú Sát Thủ, giết người không thấy máu. Còn giờ đây khi cô đã ra đi rồi thì kẻ còn đáng sợ hơn lại xuất hiện: BẠCH VĨ DƯƠNG. Người là Bật Mã Ôn. Tiêu Nguyên đau khổ ôm ngực mà suy nghĩ.

Cuộc đời cô thật sự đã định phải có thù oán với môn Toán cao cấp. Tại sao cơ chứ, tại sao đây lại là môn học bắt buộc?

...

Biểu cảm gương mặt đau khổ, u uất của Tiêu Nguyên đều lọt vào con mắt của bạn trẻ đang đứng trên bục giảng Bạch Vĩ Dương. Biện pháp của bạn thật đúng là một mũi tên trúng 2 đích. Giờ học đã kết thúc nhưng không một học sinh nữ nào dám lại gần bạn hỏi chuyện. Từ đó cũng chứng tỏ lực sát thương của “vợ yêu” trong lớp rất lớn. Tiện thể thông báo chủ quyền luôn thì bạn sẽ không sợ mất vợ trước khi lấy được trái tim nàng. Rồi hắn nở một nụ cười kín đáo nếu không để ý thì không ai biết nổi (cười ruồi), hàng lông mày thanh tú khẽ nhếch lên. Hắn chậm rãi rời lớp hướng về phía phòng giáo viên – của riêng hắn. Đương nhiên thầy hiệu trưởng trường này chính là ông nội hắn, hắn thích tới lúc nào mà chẳng được, thích ra quy định gì mới mà chẳng được… Còn việc công ty… giải quyết qua máy tính là ổn rồi, hắn tin mình càng bí ẩn sẽ càng tạo được nhiều lời đồn uy hiếp đám nhân viên thích buôn chuyện kia hơn. Hôm nay đúng là một ngày nắng đẹp, đáng để ngẩng cao đầu nhìn trời mà cười hô hô hô.