Thơ ca Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng

#11



Lạnh Lẽo

Hồn trăng lạnh lẽo ở đầu thôn
Trống vắng, cô đơn, ánh chập chờn
Âm giới thâm tình giăng vạn chốn
Trần gian nghĩa nặng ủ Ma hồn
Tìm chàng, chân bước, lòng đau đớn
Duỗi bóng, em đi dạ xót hờn
Gió cuốn thuyền duyên ngàn sóng gợn
U hoài, mờ mịt, giọt từng cơn!

Nguyễn Thành Sáng
 
#12




Lỡ Làng

Vắng lặng đêm tàn khơi nỗi nhớ
Tình buồn, ảm đạm, trải hồn thơ
Phôi phai kỷ niệm thời trăng tỏ
Phủ lấp tâm tư chuỗi bóng mờ
Thuyền duyên xưa cũ đành tan vỡ
Mộng ước giờ đây chỉ thẫn thờ
Cạn giọt để rồi thôi nhắc nhở
Quay về bó mộng cõi chơ vơ!

Nguyễn Thành Sáng
 
#13




Nhỏ Lòng

Ra đi để lại mối tơ vương
Vò võ năm canh khóc đoạn trường
Gió mộng ưu buồn xuôi đổi hướng
Trăng tình thảm đạm ngược quay phương
Cô đơn lặng lẽ trôi dòng tưởng
Quạnh quẽ âm thầm nhỏ lệ thương
Tan tác trưa hè, rơi đoá phượng
Đêm tàn lạnh lẽo, giọt sương buông!

Nguyễn Thành Sáng
 
#14




Mãi Nhớ

Chiều tàn đọng lại mảnh trăng tan
Nỗi nhớ, niềm thương trói võ vàng
Gió kéo mây sầu phơi bảng lảng
Trời buồn ánh nhạt trải mênh mang
Làm sao tắt lịm hồn thơ thẩn
Để được phôi phai khúc lỡ làng
Thu đến, thu đi trời rạng nắng
Vẫn vàng mấy chiếc mãi lang thang!

Nguyễn Thành Sáng
 
#15



Mối Tơ Lòng

Vương vấn tơ lòng buộc bóng đi
Niềm mơ, ý mộng phổ hồn thi
Nhẹ nhàng điệp khúc phơi giang thuỷ
Dìu dặt trời mây trải mộng thì
Hỏi gió trở trăn trao ý nghĩ
Ngắm trăng thao thức gói tơ suy
Ánh vàng chốn ấy ngàn thâm thuý
Một mảnh hương tình mãi khắc ghi!

Nguyễn Thành Sáng
 
#16



Tình Gieo Tiếng Gọi

Canh đêm vắng lặng, nỗi buồn tơi
Gió chuyển mây ngàn phủ ánh rơi
Bóng nguyệt đang đầy, lan toả vợi
Cung trời giờ biến, choáng mờ trôi
Xa xôi hồn bạn sầu tăm tối
Gần gũi tình trăng thắm rạng ngời
Ủ ấp nguồn thương, gieo tiếng gọi
Ấm lòng giá lạnh, mộng yêu ơi!

Nguyễn Thành Sáng
 
#17




Bởi Trọn

Vấn vương, thao thức thuở lần đi
Đeo đẳng thời gian mãi khắc ghi
Trăn trở, nhớ nhung, hồn vọng thuỷ
Bã buồn, lưu luyến, ánh tràn mi
Đêm vắng, trăng tàn, sương nhỏ luỵ
Chiều mờ, bóng rủ, dạ sầu bi
Có ai hiểu được vì sao nhỉ?
Bởi trọn lòng yêu chẳng thiết gì!

Nguyễn Thành Sáng
 
#18




Ảo Mộng

Canh vắng thả hồn trôi giấc mị
Về xưa, bến cũ một lần đi
Gặp người con gái bơi dòng thuỷ
Đón ánh trăng xuân toả bóng thì
Chỉ hồng êm ả dệt hồn thi
Mây xám mịt mờ phủ sắc mi
Chợt tỉnh cơn mơ, sầu nhỏ luỵ
Thì ra ảo mộng, chẳng là chi!

Nguyễn Thành Sáng
 
#19




Mộng Mị

Có phải vọng xưa nên mộng mị?
Kéo hồn nhung nhớ trải chân đi
Về nơi chốn cũ, ngày mơ chí
Xa cõi phương đây, bóng nghẹn thì
Gặp gỡ vấn vương, tình thắm thuý
Chia ly khắc khoải, dạ sầu bi...
Chợt đong ngọn gió, lay mành chỉ
Trở giấc canh khuya chẳng thấy gì!

Nguyễn Thành Sáng
 
#20




Phôi Tan

Người chờ ảm đạm ở bên sông
Kẻ chốn xa xôi cũng giá đông
Nhung nhớ âm thầm theo gió lộng
Thương sầu lặng lẽ trải mây rong
Thời gian ly biệt hằng mơ mộng
Năm tháng pha phôi mãi chạnh lòng
Duyên phận bọt bèo nay rũ bóng
Cuốn về tít tận cõi mênh mông!

Nguyễn Thành Sáng