Truyện dài Đại chiến Zombie - Cập nhập - Tóc Xanh

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#1
Đại chiến Zombie
Tác giả: Tóc Xanh
Beta: Hạ Di
Thể loại: kinh dị, bách hợp, đam mỹ.
Độ tuổi: 15+
Cánh báo: các bạn nên suy nghĩ kĩ trước khi đọc.
Tình trạng: đang tiến hành.
Độ dài: khoảng 1500 từ.
Văn án:

Trong đêm halloween một đại dịch xuất hiện làm thay đổi cả thế giới loài người. Con người phải chiến đấu với lũ Zombie để dành lấy sự sống mỏng manh. Tàn nhẫn thay, đau đớn thay cho những con người phải tự tay giết đồng loại hay những người thương yêu của mình để tồn tại. Nhưng có thực sự lũ Zombie là mối nguy hại lớn nhất của loài người hay không? Câu hỏi được đặc ra: tại sao lại xuất hiện đại dịch Zombie? Có phải chăng nó không phải là ngẫu nhiên mà là do một thế lực nào đó sắp đặt. Hay chính là sự thối rửa của nhân cách loài người đã tạo ra lũ quái vật đó. Trong một thế giới đầy giết chóc con người gọi đây là tân thế giới, một kỉ nguyên mới lại được mở ra và con người là thứ bị săn đuổi.
Thơ đề tự

Quạ trời rỉa cánh nơi sườn đen
Xương thây gào thét nơi bùn đất
Chân tập tễnh, đầu không sọ
Lả lướt xuyên đêm hướng ánh đèn.


Phố xá là bia cắm sâu mồ đất
Dịch bệnh lây lan da hoen miệng toét
Thế này đảo điên, thây làm chủ
Não người thay cơm, cắn là chào.


Mỏi lắm rồi mỏi lắm cơ
Xe tăng đại bác chất vây từng hàng
Chúa trời bỏ lại con đen
Bạn già cũng lại xéo ngang thân già,
Chạy hoài sao chẳng đến nơi
Hôi tanh gớm ghiếc dai dẳng đằng sau,
Nhanh nhanh cứu lấy bản thân
Chân gãy lưng toạc, mặc bay sống còn.


Quạ trời rỉa cánh nơi sườn đen
Xương thây gào thét nơi bùn đất
Chân tập tễnh, đầu không sọ
Lả lướt xuyên đêm, đâu tình người?


(8uno)
 
Last edited:

Tóc Xanh

Độc nhất vô nhị
Staff member
Vip Member
#2
Chương 1: Đại dịch

Từng cơn gió khô khan mang theo cái lạnh như cắt vào da thịt. Chiếc lá khô cuối cùng trên thân cây già nua xấu xí cuối cùng cũng rụng xuống. Ánh mặt trời dần bị che khuất bởi bóng đêm mờ mịt. Tiếng bước chân vội vang lên khắp nơi trên thành phố, tiếng la hét không ngừng vang lên.

“Bùng…” Pháo hoa được bắn lên trời nó tỏa sáng những màu sắc rất khác nhau rồi lụi tàn trong phút chốt. Tiếng mọi người hô hoán, cười đùa, cùng nâng ly trong bộ đồ hóa trang để chào đón ngày halloween.

Một đám nhóc mặc quần áo quái dị trên mình phủ một lớp hóa trang màu đỏ, trên tay mang một giỏ đây kẹo ngọt. Chúng không ngừng đưa đôi chân xiêu vẹo của mình bước tới gõ cửa một ngôi nhà u ám. Xung quanh ngôi nhà là hàng dây leo bò sát tường, những chiếc bóng điện có dấu hiệu bị cháy vì đã quá cũ, bên trong sân được trang trí bằng những con búp bê ma quái.

Tiếng gõ cửa vang lên, từ trong nhà không ngừng phát ra những tiếng gầm gừ, những hơi thở nặng nhọc.

Cánh cửa dần hé mở, đứng trước mặt đám nhóc lúc này là một người đàn ông cao to. Gương mặt của ông đỏ lòm với một bên má đang bị hoại tử và có cả những mảnh thịt hôi thối. Hốc mắt đỏ lòm rơi ra, miệng hắn dính đầy máu. Ông ta gầm gừ, đưa đôi tay be bét máu hướng về bọn chúng.

Chúng sợ hãi, khóc thét lên ném giỏ kẹo vào người ông ta rồi chạy đi nhanh hết mức có thể.

Ông đưa đôi chân xiêu vẹo bước từng bước chậm chạp ra ngoài, đôi tay không ngừng đưa về phía chúng như muốn cắn xé từng miếng thịt trên người chúng.

Nhìn đám nhóc đang gào khóc chạy đi như ai đó sắp lấy mạng chúng. Từ trên môi ông ta xuất hiện một nụ cười, nó cứ vang lên từng hồi, vang cả khu nghĩa địa với những ngôi mộ cũ kĩ. Gỡ bỏ lớp mặt nạ trên mặt, ông ta mãn nguyện nhìn bóng điện đang chập chờn trước nhà.

Trong cái ánh sáng mập mờ xuất hiện một đứa trẻ. Quần áo của nó rách rưới đầy máu, toàn thân nó loang lổ những vết cắn, những mảnh thịt trên cơ thể như muốn rơi ra, trên khuôn mặt xinh đẹp còn hằn cả những dấu răng đượm máu. Cả người nó không ý thức mà cứ bước về phía trước, ánh mắt vô hồn cứ nhìn vào người đàn ông nhưng thực ra nó chẳng thể nhìn thấy gì cả.

Người đàn ông nheo mày khó chịu toan bước tới đuổi nó ra thì lại bị nó vồ lấy, không ngừng cắn xé ông ta la lên những tiếng đau đớn, lấy chút sức lực còn lại ông đẩy nó một cách thật mạnh. Đôi tay cố gắng cầm máu trên cổ.

Ông sợ hãi, hoảng loạn, hơi thở gấp dần rồi đôi mắt mờ dần ngã quỵ xuống dưới đất. Máu không ngừng chảy thấm cả một mảnh đất.

Sau vài phút đau đớn cơ thể ông ta hoàn toàn tê liệt, cái đầu trống rỗng không còn biết mình là ai. Cơ thể như bị một thứ gì đó điều khiển mà bước về phía trước.

Tại quảng trường trong thành phố mọi người vẫn đang đắm chìm trong lễ hội. Họ không ngừng ăn bánh, vui đùa trong bầu không khí của halloween.

Từ khu nghĩa địa đi ra là một người đàn ông trên người là bộ quần áo hóa trang, bước chân khập khiễng không ngừng tiến về phía mọi người.

Ông ta đi tới vồ lấy một cô gái, đưa cái đầu đầy máu cùng hàm răng hôi thối mà hút cạn máu của cô.

"Cứu! Cứu tôi với!" Cô gái la lên những tiếng thất thanh cùng với sự đau đớn tột cùng.

Mọi người vẫn đứng đấy miệng cười sảng khoái rồi vỗ tay hân hoan. Mọi người cho rằng bọn họ chính là đang diễn kịch, trò Zombie này thực sự là xưa lắm rồi nên không còn dọa được ai nữa.

Nhưng rồi cô gái kia đã ngã xuống cùng với vết cắn xâu trên cổ. Tất cả đều hoảng loạn.

Có người không tin tới kiểm ra lại thì bị cô gái vừa ngã lúc nãy cắn vào cổ.

Tiếng la thét trong tuyệt vọng không ngừng vang lên, từng người từng người cứ bị biến thành chúng.

Mọi người dường như đang chịu một nỗi đau đớn tột cùng khi nhìn người thân, người yêu, con cái của mình bị lũ Zombie cắn xé.

Gió không ngừng phát ra những tiếng kêu đáng sợ, mang theo tiếng gầm gừ của lũ Zombie vào không trung. Mùi máu tanh đậm đặc trong không khí cùng với cái lạnh thấu xương đang dần lan tỏa. Con người đang trải qua một đêm ác mộng mà cho dù có nghĩ họ cũng không dám nghĩ tới.

Từ trong căn phòng tối, tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Alo.” Một giọng nói trong trẻo vang lên.

“Hàn Dương cậu mau tới trường đi, chúng tớ có bất ngờ cho cậu.” Tiểu Tuyết cười khúc khích bên cạnh đó còn có tiếng cười đùa của một vài người khác.

“Được, đợi tớ mười lăm phút nữa.”

“Ok, cậu mau lên nhé!”

Sau đó là tiếng tắt máy, Hàn Dương thay chiếc quần đùi đang mặt bằng một chiếc quần da màu đen bó sát vào chân, bên dưới mang đôi Cowboy boot. Cô lấy từ trong tủ một cái áo khoác da kiểu dáng thể thao. Lấy vội chiếc chìa khóa trên bàn, Hàn Dương dắt xe moto từ trong gara trèo lên rồi phóng thật nhanh ra đường.

Trên con đường vắng tanh, Hàn Dương đang chạy chiếc moto với tốc độ lớn để thỏa mãn niềm đam mê tốc độ của bản thân. Đây là chiếc moto mà cô yêu thích nhất nó không chỉ là chiếc xe bình thường tốc độ của nó có thể đạt tới vận tốc từ 500 - 600km/h. Bên cạnh đó nó còn được hỗ trợ hai hệ thống phản lực có thể đạt tới tốc độ cực đại là 1000km/h trong một thời gian ngắn. Trên đường cao tốc cô đã thấy khói trắng bốc lên trong trung tâm thành phố. Tiếp đó là tiếng la hét thất thanh cùng tiếng đổ vỡ của đồ đạc.

Linh cảm của Hàn Dương biết bên trong đó đã xảy ra một chuyện gì chẳng lành. Cô cảm giác như có nguy hiểm rình rập.

Cô lấy từ trong chiếc túi áo một chiếc tai nghe không dây phiên bản cực hot S780 có thể kết nối nói chuyện vô tuyến trong phạm vi 100km với thời gian là 48 tiếng.

Lấy xong tần số cô liền kết nối với điện thoại của Tiểu Tuyết.

“Các cậu vẫn ổn chứ?”

“Cậu nói gì cơ, bộ có chuyện gì hả?” Tiểu Tuyết hơi bất ngờ mặt đần ra đó.

“Tớ thấy khói bốc lên trên trung tâm thành phố.” Hàn Dương nói giọng hơi lo lắng.

Tiểu Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài mọi người đang chạy hoảng loạn. Có cái gì đó đang đuổi theo họ, những con người bước đi xiêu vẹo, trên người toàn là máu, những miếng thịt bị cái gì đó cắn xé như muốn rơi ra. Là Zombie nó đang vồ lấy từng người mà cắn xé. Tiểu Tuyết rùng mình, tay chỉ ra bên ngoài cửa sổ.

“Là Zombie, trên thành phố toàn là Zombie. Nó đang giết chết mọi người.”

“Các cậu mau kiếm chỗ nấp an toàn nhớ bật thiết bị định vị, mười phút nữa tớ tới nơi.” Hàn Dương nói giọng gấp bách, mặt hơi biến sắc.

Tiểu Tuyết căng thẳng hét một tiếng thật lớn, từ trong phòng mọi người đang rất ồn ào, họ đang đắm chìm trong bữa tiệc nên chẳng chú ý gì đến xung quanh.

“Mọi người, chúng ta đang gặp nguy hiểm.”

Cả đám đang cười đùa thì bỗng dưng dừng lại.

“Tiểu Tuyết cậu nói gì thế.” Kiều Băng phẩy tay cười cười.

“Mọi người nhìn ra ngoài xem.” Tiểu Tuyết chỉ tay ra ngoài cửa sổ, đôi tay không ngừng run rẩy.

Cả bọn cùng lại gần mở cửa sổ ra xem họ không tin vào mắt mình nữa cái quái gì đang diễn ra thế này? Là đại dịch zombie sao? Cái này không phải chỉ có trong phim ảnh thôi sao? Sao lại có thể xuất hiện ở đây cơ chứ?

Mùi máu tanh cứ thế bay xộc vào mũi họ nhiều người không chịu được mà nôn ra.

Mọi người ai nấy cũng đều hoảng loạn, riêng có một cô gái có mái tóc xoán ngang vai, trên khuôn mặt xinh xắn là một đôi mắt kính to tròn vẫn giữ được vẻ bình tĩnh. Cô tên là Tuệ Nhi là một thiên tài về hóa học.

“Tiểu Tuyết cậu đã báo cho Hàn Dương chưa?” Tuệ Nhi điềm tĩnh nói.

“Rồi, cậu ấy đang tới và nhắc chúng ta trốn thật kĩ.” Tiểu Tuyết đang rất căng thẳng nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

“Được rồi các cậu, chúng ta sẽ lấy những thứ có thể chiến đấu để sống sót, các cậu hiểu ý tớ chứ?” Tuệ Nhi nghiêm giọng nói.

Cả bọn vô cùng hoảng loạn nhưng cũng lấy chút bình tĩnh. Một cô gái với mái tóc bóng mượt, dài, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, đôi môi căn mọng phủ lên lớp son đỏ quyến rũ, thân hình đầy đặn bước lên phía trước đầy kiêu kì người đó không ai khác chính là Vương Uyển.

“Cậu nghĩ chúng ta là ai chứ? Chúng ta là những thiên tài, sao có thể chết ở đây được.” Bọn họ nghe vậy liền phấn chấn hẳn lên.

Đúng là bọn họ chính là những thiên tài của học viện FSU đào tạo. Lớp học của bọn họ có tất cả là 10 người họ đều là những học sinh cấp ba mới chỉ mười sáu tuổi.

Hiện tại ở đây mới có tám người tức là thiếu hai người. Một người là Hàn Dương đang trên đường tới đây, một người là Trần Hoàng nữa đang đứng ngoài kia. Cậu ta có thể vẫn còn sống hoặc đã biến thành một trong số chúng.